Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 64



Chương 64

“Làng Đào Hoa giữa núi xa, trời như tấm trướng sông là dòng châu, ngọc trôi theo nước về đâu, vàng đầy bát nhỏ, nuôi giầu cả thôn.” Lũ trẻ vừa hát đồng dao, vừa đi vòng xung quanh giếng như đang thực hiện một nghi lễ.

Chúng còn nhỏ tuổi, nhưng đã hiểu rõ rằng nhan sắc của những cô gái xinh đẹp có thể mang lại cho chúng bao tài sản quý giá.

Kiếm trong tay Lý Nhược Thủy bị vứt sang một bên, mười mấy người nhìn cô bằng ánh mắt như hổ đói, tranh cãi không ngơi nghỉ chuyện phân chia chiến lợi phẩm.

“Này nhà họ Vương mấy người nhìn tay tôi này, bị cô ta cắt một vết dài thế, mấy người phải trả tiền mua thuốc chữa chứ?”

Lý Nhược Thủy nhìn vết thương của gã, rồi chợt hối hận vì mình đã mềm lòng. Giá mà lúc trước cô tàn nhẫn hơn, cứ chém thẳng vào cổ thì đã không đến nỗi bị trói ở đây.

“Còn phân thế nào nữa? Hôm nay các người chỉ đến để diễn một vở kịch, mà còn là nhất quyết đến chứ chẳng phải tôi nhờ, mỗi nhà năm mươi lượng cũng coi như chúng tôi đã hết lòng rồi!” Chú Vương đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ thật thà giả tạo, chỉ tay vào mặt những người khác, giận run cả tay.

Trong làng ngoài nhà ông ta ra thì còn có chín hộ khác, mỗi nhà năm mươi lượng, chia ra từng ấy tiền chẳng khác gì tự cắt thịt mình, thế mà còn chưa vừa lòng à?!

“Sao chỉ có năm mươi lượng?” Giọng nói vang trong, rõ ràng, cắt ngang màn đêm âm u, lọt thẳng vào tai mọi người.

Vợ chồng nhà họ Vương nhìn Lý Nhược Thủy bị trói gô, trong lòng thoáng bất an, không biết cô muốn nói gì.

“Mặc dù ban ngày đã diễn xong một vở kịch, nhưng tối nay vẫn phải tiếp tục diễn, sao chỉ có năm mươi lượng? Đừng quên người đi cùng tôi không phải là người tốt.” Lý Nhược Thủy nhìn họ, cực bình tĩnh.

Dù trong lòng cô đã biết họ định bán mình, nhưng thực ra cô không quá hoảng sợ. Những người này độc ác, nhưng dẫu sao cũng chỉ là dân làng, trình độ học vấn không cao, lại vì tiền nên rất dễ dàng cãi nhau vì chuyện chia tiền không đều, còn cô chỉ cần kéo dài thời gian thôi.

Lý Nhược Thủy liếc nhìn người đàn ông vạm vỡ bắt mình, gã không tham gia vào cuộc đối thoại với dân làng, chỉ nắm chặt dây trói cô, im lặng đứng bên cạnh.

“Cô nói đúng!” Một lão già râu tóc hơi bạc bước ra, nhìn thẳng vào vợ chồng nhà họ Vương.

“Tối nay người đó quay lại tìm cô ta, chúng tôi còn phải hợp tác với ông để diễn tiếp, không đưa thêm tiền sao được? Cẩn thận chúng tôi nói là ông bán cô ta đấy!”

Ác nhân gặp ác nhân. Lý Nhược Thủy không khỏi thầm thán phục cái xấu xa của họ thấm vào tận xương tủy. Cô chỉ nhắc một câu về chuyện phải có trả công thôi, thế mà người này đã dọa luôn vợ chồng nhà họ Vương.

Vợ chồng nhà họ Vương đương nhiên không thể chấp nhận kiểu lừa tiền này, cơn giận dâng lên, chú Vương bước ra phía trước.

“Hôm nay giả vờ nói là ngày giỗ con gái tôi để ông Chu đến xem hàng, ai ngờ lại hút cả bọn chồn hôi như các người đến. Mấy người nhất quyết đến nhà tôi, tôi cũng ngăn không nổi, há chẳng phải mua nài bán ép à!”

Sức chiến đấu của vợ chồng họ Vương cũng chẳng yếu, qua những câu đối thoại thô lỗ nhưng thẳng thắn của họ, Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng phần nào hiểu ra.

Hôm ấy, khi cô và Lộ Chi Dao đến gõ cửa, ban đầu họ tưởng là người của Tuần Án Ti, nhưng sau khi nghe giọng cô thì vẫn muốn đến xem. Dù sao trong làng đã lâu không có phụ nữ tới, công việc của họ cũng gián đoạn mấy ngày, trước sự sai khiến của tiền bạc, nhà họ Vương đã mở cửa. Nào ngờ vừa mở cửa đã nhìn thấy người có dung mạo như Lý Nhược Thủy, họ chỉ muốn trói cô đưa đến bọn cướp ở núi Đào để đổi lấy tiền ngay tức khắc, nhưng lại bị Lộ Chi Dao dọa sợ. Dẫu sao họ cũng là dân làng chưa đi khỏi chốn này bao giờ, nào có từng gặp người đáng sợ như y đâu, nên mới định thử thăm dò một phen. Nhưng thuốc đã dùng, hương mê cũng đã đốt, chả cái nào có tác dụng cả, thậm chí còn tốn không ít bạc. Bởi vậy vợ chồng nhà họ Vương quyết định trực tiếp mời bọn cướp đến “xem hàng”. Kết quả thì không cần nói thêm, trong mắt bọn cướp, Lý Nhược Thủy là hàng cao cấp, xứng đáng bỏ ra giá tiền lớn như vậy.

Còn việc xử lý tiếp theo, như mọi khi…

Mười mấy cụ già khóc lóc nói là mình đang ngủ, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, cầu xin công tử tha thứ, họ dùng thân già này thề sẽ giúp công tử tìm lại cô gái. Chiêu trò này đã thử hàng trăm lần vẫn hiệu nghiệm, bao nhiêu năm qua, dù người ta nghi ngờ nhưng cũng không dám làm gì với nhiều người thế.

… Kẻ ác trở thành kẻ ác chính là vì họ biết cách lợi dụng kẻ lương thiện. Lý Nhược Thủy nhìn họ tranh cãi thì liên tục thầm cầu mong kéo dài thêm chút nữa, tốt nhất là chờ Lộ Chi Dao quay lại.

Nhưng mọi chuyện không bao giờ như ý, trong màn đêm u tối bỗng bừng lên một chùm pháo hoa màu xanh, đám dân làng vốn đang cãi nhau đỏ bừng cả mặt cũng đồng loạt im bặt, không nói lời nào.

“Bà Vương, bà đã nghĩ kỹ chưa, không đồng ý thì tất cả đều chẳng được gì đâu!”

Thím Vương cắn răng, rồi quyết tâm gật đầu: “Tối nay thêm một khoản nữa!”

Sau khi bàn xong, tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Nhược Thủy và người đàn ông cao to lực lưỡng. Gã gật đầu, rồi kéo Lý Nhược Thủy rời khỏi nhà họ Vương.

Mấy dân làng vui vẻ rời khỏi, trên mặt ai cũng nở nụ cười như thu này đã bội thu.

*

Gió đêm thổi vùn vụt qua tai, người đàn ông kia vác cô, thở hồng hộc chạy về phía trước. Phía sau pháo hoa bắn liên hồi, từng loạt nổ rộn ràng như những nhịp trống dồn dập, không ngừng thúc giục gã. Gã cúi đầu lao đi, không ngoảnh lại mà cũng chẳng hề dừng bước, cứ như đằng sau có một con mãnh thú đang rượt đuổi.

“Đại ca, anh quen anh ta à?” Nhịn cơn đau do xóc nảy ở bụng, Lý Nhược Thủy mở miệng hỏi gã, định moi thêm chút thông tin.

Cô vốn tưởng gã sẽ lảng tránh, nào ngờ người đàn ông kia lại gật đầu rồi thấp giọng đáp.

“Năm đó từng gặp một lần, hắn rất mạnh.” Ngừng một thoáng, gã lại nói tiếp: “Nhưng giờ gặp lại thì ta cũng chẳng sợ. Trông thì gầy nhẳng thế, ta đấm một phát là ngã lăn ra liền.”

“…Vậy là anh đỉnh thật đấy.”

Không sợ y mà lại chạy nhanh như thế à? Lý Nhược Thủy thầm chê bai chứ không nói ra.

Người đàn ông lực lưỡng kia vác cô đi đến bờ sông. Con sông mà người ta đồn chứa châu báu lúc này soi bóng trăng, lặng lẽ chảy về phía trước. Giữa mặt sông loang ánh trăng có một con thuyền nhỏ đang neo lại. Gã vác cô nhảy xuống thuyền, làm bụng cô đau điếng. Có một người đàn ông đang ngồi ở mũi thuyền. Thấy họ đã lên thuyền, hắn chẳng nói chẳng giằng lập tức chèo. Con thuyền thuận dòng trôi đi, dần dần hòa vào bóng đêm.

Lý Nhược Thủy quan sát xung quanh, so với việc bị bán thì giờ cô còn sợ thuyền lật rồi rơi xuống sông hơn: “Ban đêm không nên đi thuyền đâu, phải chú ý an toàn đấy…”

Người đàn ông vạm vỡ ngoái lại nhìn cô, sau đó kéo cô vào trong thuyền thêm chút. Do dự hồi lâu, gã vẫn mở miệng hỏi: “Cô và hắn có quan hệ gì?”

Lý Nhược Thủy dĩ nhiên biết “hắn” ở đây là Lộ Chi Dao, nhưng nhất thời chưa đoán được nên đáp thế nào, nên đành hỏi ngược lại: “Anh nghĩ sao?”

Người đàn ông vạm vỡ sững ra, hàng lông mày dưới ánh trăng khẽ nhíu lại: “Hắn mà có thể có quan hệ tốt với ai à? Chẳng lẽ, cô bị hắn ép đến đây?”

Xem ra bọn họ cũng khá hiểu Lộ Chi Dao. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Lý Nhược Thủy dò hỏi: “Nhỡ đâu là tôi tự nguyện thì sao?”

Người đàn ông vạm vỡ nhíu chặt mày, cực kỳ kinh ngạc, hệt như vừa nghe được chuyện ly kỳ nhất đời. Gã liếc cô một cái rồi lặng lẽ nhích sang bên, kéo giãn khoảng cách với cô.

Lý Nhược Thủy: … Cũng đâu cần phản ứng mạnh thế. Tuy Lộ Chi Dao hơi b**n th** thật, nhưng cũng có những lúc rất đáng yêu mà.

“Không biết thưởng thức gì cả.”

Người đàn ông vạm vỡ lại xê dịch ra xa hơn, quay đầu không nhìn cô nữa.

*

“Em ấy đâu?” Lộ Chi Dao trong mắt Lý Nhược Thủy “vẫn khá đáng yêu” ấy đang đứng bên giường, giọng điệu hỏi đôi vợ chồng nhà họ Vương của y rất kiên nhẫn.

Tuy bị dọa sợ, nhưng chú Vương vốn là kẻ ác có thâm niên, nên chẳng mấy chốc đã lấy lại được cái đạo đức cao thượng của mình.

“Công tử, chúng tôi không biết gì hết, Khi nãy đang ngủ thì nghe vài tiếng động, rồi cậu gọi chúng tôi dậy đấy.”

Thím Vương nhân cơ hội sụt sùi nước mắt, giở giọng ai oán: “Có khi là bị thần sông bắt đi rồi cũng nên, ở đây thường hay xảy ra chuyện như thế lắm. Dân làng ai cũng biết cả. Tội nghiệp Lý cô nương, xinh đẹp thế đấy, nhưng cuối cùng lại chẳng được kết cục tốt đẹp…”

Cơn đau nhói bất ngờ ập đến bên miệng, lời nói của thím Vương nghẹn lại giữa chừng. Thím ta run rẩy đưa tay sờ lên vết thương, máu đang ròng ròng chảy xuống từ khóe môi đến tận gò má.

“Á…!” Thím Vương bỗng hét lên, tiếng kêu vang như móng tay cào lên kính, khiến người nghe không khỏi nổi da gà.

Lộ Chi Dao đưa tay ấn vào huyệt Á Môn của thím ta, rồi đặt ngón trỏ lên khóe môi đang khẽ cong lên của mình, ra hiệu thím ta giữ im lặng: “Tốt nhất sau này đừng nói mấy lời nguyền rủa em ấy như vậy nữa.”

“Và còn nữa, giờ ta hơi không kiềm chế được bản thân, không muốn chết thì nín đi.”

Y giải huyệt cho thím Vương, đứng thẳng người, lấy khăn tay lau con dao găm rồi quay người đi ra ngoài.

“Gọi tất cả người còn lại đến.”

Hai vợ chồng nhà họ Vương không dám nói gì, lúc này y hơi mất kiểm soát, sợ là chưa moi được thông tin thì đã chẳng kiềm chế nổi giết họ luôn rồi.

Ngọn đuốc rực sáng che phủ ánh trăng lạnh lẽo, dân thôn Đào Hoa tập trung quanh cái giếng trong sân nhà họ Vương. Lộ Chi Dao cầm thanh kiếm mảnh nhặt ở bên giếng, cúi đầu không nhìn rõ vẻ mặt. Còn dân làng thì cực kỳ ngạc nhiên, ánh mắt tiếc nuối, liên tục thì thầm với nhau, dường như ai cũng đau lòng vì sự mất tích của Lý Nhược Thủy.

Một lão già chống gậy bước ra từ đám dân làng, lưng còng, bước đi lảo đảo, tiếng nói khi cất lên hầu hết là tiếng thở ra, nghe rất yếu ớt: “Công tử, trước đây ở thôn Đào Hoa chúng tôi cũng từng xảy ra chuyện kỳ lạ như thế, cháu gái của lão cũng bỗng dưng biến mất, chính là bị…”

Còn chưa nói trọn câu, lão già cúi nhìn thanh kiếm c*m v** ngực, tay run run chỉ vào y, mắt trợn trừng lộ ra phần lòng trắng đục ngầu, lắp bắp vài tiếng: “Cậu… cậu…”

Câu chuyện kỳ ảo chưa kịp kể hết, lão đã gục xuống, tắt thở.

“Xin lỗi, không kiềm chế được.” Lộ Chi Dao ngẩng đầu, rút kiếm ra. Dưới ánh lửa, khuôn mặt hiền hòa của y hơi mờ ảo, chỉ có giọt máu nhỏ trên má là thật.

“Lý Nhược Thủy đâu, không ai muốn nói với ta sao?”

Dân làng thấy tình hình không ổn thì lập tức quỳ xuống, tụ thành đám quỳ trước mặt Lộ Chi Dao, nước mắt lưng tròng.

“Công tử! Cậu làm gì vậy? Chúng tôi chỉ là nông dân bình thường, thân già yếu, làm sao có thể động đến Lý cô nương chứ!”

Họ khịt mũi, lau nước mắt, còn tiện tay véo một cái vào đứa trẻ bên cạnh.

“Anh ơi, anh tha cho bọn em đi, bọn em không biết gì đâu, tối nay còn chưa gặp chị ấy.”

Tiếng trẻ con ồn ào lập tức vang khắp sân. Vợ chồng họ Vương chẳng tham gia vào, chỉ lặng lẽ lùi ra sau một chút. Khi người già và trẻ nhỏ đồng loạt “xuất trận”, thì hầu hết ai cũng mềm lòng, nhưng Lộ Chi Dao lại không.

Tia sáng lạnh lẽo lóe lên, lại có thêm một người đàn ông ngã xuống. Hắn há to miệng, bọt máu sủi bọt, như chưa hay mình đã mất mạng.

“Thế này đi.” Lộ Chi Dao hít sâu một hơi, âm cuối hơi run run, y mỉm cười với mọi người.

“Ai nói cho ta biết em ấy ở đâu, hôm nay ta sẽ không giết người đó.”

Dân làng nhìn nhau mà bối rối chẳng biết phải làm sao, mấy năm trước họ chưa từng gặp loại người này: “Công tử, thật sự chúng tôi không biết…”

Lộ Chi Dao nhẹ vung thanh kiếm trên tay làm vài giọt máu còn ấm văng vương lên người mọi người.

Y bước đến trước một người khác, khẽ nhắm mắt lại, rồi cúi xuống hỏi: “Ngươi có biết không?”

Dòng máu trên đất quện lại thành một vệt đỏ nhỏ, thấm ướt đầu gối người quỳ. Người đó ngước lên nhìn Lộ Chi Dao, nhất thời chẳng thốt ra được. Lần đầu hắn gặp loại người như vậy, vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn, mang theo cảm giác áp bức kinh người, như thể giây sau thôi sẽ bị chém chết.

“Ở, ở núi Đào, hang ổ bọn cướp… Công tử, công tử có vàng bạc không? Tôi có rất nhiều bạc, tôi cho công tử hết, xin công tử hãy tha cho tôi!”

“Công tử, tôi cũng có tiền, tôi cũng đưa!”

Lộ Chi Dao bật cười. Y che một bên mặt, lau giọt máu ấy rồi chậm chạp mở mắt ra. Trong đôi mắt chẳng có tiêu cự ấy phản chiếu ánh lửa bập bùng.

“Còn ngoài hai vợ chồng nhà họ Vương, còn ai tham gia nữa?”

“Nếu không nói, ta sẽ coi các người là ngầm thừa nhận.”

Lộ Chi Dao xoay người quăng kiếm, thanh kiếm mảnh xuyên thẳng qua tim vợ chồng họ Vương đang cố chạy trốn, xiên họ lại với nhau rồi ghim lên gốc cây du.

“Chạy cái gì, bắt đầu từ các ngươi.”

Y bước tới rút kiếm ra, quay người đối diện mọi người rồi chậm rãi nhắm mắt lại.

“Các ngươi bắt em ấy thế nào, ta sẽ vây bắt các người y như vậy. Bây giờ, bắt đầu chứ?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...