Chương 07: Chọc cô thú vị hơn chọc chim nhiều
Nhìn cảnh tượng cơ thể nằm ngổn ngang trước mắt, Lý Nhược Thủy cực kỳ chắc chắn đây chính là nơi được miêu tả trong nguyên tác. Nhưng trong sách, lúc Lục Phi Nguyệt và Giang Niên đến thì không nhiều người như thế này. Chỉ có hai, ba thiếu nữ trong lồng, mà số người bịt mặt xung quanh sân cũng chẳng nhiều, vì vậy họ mới có cơ hội bắt được tên cầm đầu. Song hiện tại, ở sân có rất nhiều người bịt mặt, trong căn nhà gỗ cũng chẳng biết còn bao nhiêu nữa. Cứu thế nào đây?
Bên kia, Lục Phi Nguyệt cũng nhíu chặt mày, dường như đang cân nhắc cách giải quyết. Giang Niên đã trèo lên phía sau mái nhà để quan sát. Một lát sau, anh ta quay lại bên cạnh Lục Phi Nguyệt, bày ra vẻ mặt rối ren rồi lắc đầu.
“Trong nhà có rất nhiều hộ vệ mặc đồ đen đang nghỉ ngơi, số lượng chắc cũng xấp xỉ với những người trong sân. Không thể tấn công trực diện được.”
Nghe vậy, Lục Phi Nguyệt đứng thẳng người, nhìn xung quanh. Vị trí này quá hẻo lánh, dù có thả pháo hiệu thì viện binh cũng chẳng kịp đến ngay. Không thể để mặc bọn chúng bán các cô gái này đi nơi khác, một khi bị bán đi rồi thì không biết bao giờ mới tìm lại được nữa. Ánh mắt chị hướng đến bên cạnh, dừng lại trên người Lộ công tử, người mù duy nhất ở đây.
Y đang thư thái ngồi trên cây, cành hoa lê rung rinh trong gió che đi nửa khuôn mặt y, chỉ để lộ chiếc cằm tinh xảo và mái tóc đen óng ả như lụa. Dáng vẻ này của Lộ Chi Dao không giống người đã vượt bao hiểm nguy để đến đây cùng bọn họ, mà giống như đang đi đạp thanh hơn.
Lục Phi Nguyệt chịu đi cùng họ đến, phần lớn là vì tin tưởng Lý Nhược Thủy. Có những người mà chỉ cần nhìn vào ánh mắt đã có thể thấy rõ bản chất của họ. Ánh mắt của Lý Nhược Thủy trong trẻo, không mang ý xấu, nhưng Lộ công tử kia thì chị lại không nhìn thấu được. Mặc dù người này lúc nào cũng mỉm cười, mang lại cảm giác dễ gần, ngay cả Giang Niên cũng nói trông y giống người lương thiện. Nhưng chị vẫn có cảm giác kỳ lạ từ sâu trong lòng, chị không thích người này.
Trực giác mách bảo chị rằng, tốt nhất nên giữ khoảng cách với y. Nhưng trong tình huống hiện tại, nếu có sự giúp đỡ của y, khả năng thành công chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.
Ánh mắt Lục Phi Nguyệt lại dịch tới trước người Lộ Chi Dao, một bóng dáng màu vàng nhạt ngồi chồm hổm ở đó, và người ấy đang ló đầu ra nhìn về phía chị. Lục Phi Nguyệt thực sự không hiểu tại sao một người như Lý Nhược Thủy lại liên quan đến Lộ Chi Dao, chẳng lẽ chỉ vì trước đây từng được y cứu ư?
Lý Nhược Thủy và Lục Phi Nguyệt chạm mắt nhau, nhưng Lý Nhược Thuỷ không nhận ra sự nghi hoặc trong mắt Lục Phi Nguyệt, mà cô lại hiểu nhầm rằng chị đang hỏi mình cách giải quyết.
Giờ tình cảnh thế này thì còn có cách nào nữa? Ai cũng chỉ mang mỗi vũ khí đến, hiện tại ngoài việc rút lui hoặc lao vào thì chẳng còn đường nào khác đâu.
Người là phải học được cách đặt mình ở vị trí thích hợp. Nếu thật sự phải lao vào, thì đương nhiên để Lộ Chi Dao đi tiên phong rồi.
Lý Nhược Thủy suy nghĩ một lát rồi quay đầu nhìn về phía y. Lộ Chi Dao ngồi co chân trên cây, hai mắt nhắm hờ, ánh sáng và bóng râm giữa những bông hoa xen kẽ lay động trên người y, trông hệt như một pho tượng Phật trong chùa đang ôm tịnh bình, cả người y toát ra sự an nhiên mà điềm tĩnh khó tả. Một tay Lộ Chi Dao nghịch chùm dâu tằm xanh không biết hái từ lúc nào, trên đầu ngón tay tay bên kia có một chú chim không lớn lắm đậu ở đó.
Hồi nãy, Lý Nhược Thủy cũng thấy một cây dâu tằm dại trong rừng lê, nhưng vì quả chưa chín nên cô chỉ nhìn rồi bỏ đi. Vậy mà người này hái từ lúc nào thế?
Chú chim nhỏ trừng đôi mắt bằng hạt đậu nhìn chằm chằm chùm dâu tằm trong tay y. Nó định mổ một quả, nhưng lần nào trước khi ăn được thì nó cũng bị y tránh đi. Cứ qua lại vài lần như thế, Lộ Chi Dao đùa tới độ tự khẽ cười. Lý Nhược Thủy tưởng y sẽ cho chim ăn, nhưng không ngờ y lại giơ tay xua chú chim đi. Có lẽ vì cây lê quanh đây chưa ra quả, không có gì để ăn, nên con chim tham lam lại vỗ cánh phành phạch bay về. Nhưng nó vừa bay đến nửa chừng thì bị một quả dâu tằm xanh cứng ném trúng lông đuôi.
Một chiếc lông xám đen rơi từ mông nó ra, xoay vòng vòng rồi đáp xuống. Lộ Chi Dao mỉm cười lắc lắc quả trong tay, vẻ mặt dịu dàng, lời nói chẳng hề sắc bén.
“Ngoan nào.”
Chú chim ríu rít kêu vài tiếng rồi lại trừng đôi mắt bằng hạt đậu bay đi, dáng vẻ như chạy chối chết.
“Có khi nó đang chửi anh đấy.” Lý Nhược Thủy hơi bất lực, thầm nghĩ sao Lộ Chi Dao lại đi so đo với một chú chim vô tội thế? Hơn nữa còn làm rụng lông mông của nó nữa chứ.
Lộ Chi Dao nhướng mày ngẩng đầu, đôi mắt nhắm hờ hướng về phía trước. Những cánh hoa lê trắng như tuyết rơi xuống mái tóc đen của y làm tăng thêm vài phần mềm mại. Thế nhưng lời nói của y vẫn khiến người nghe không thoải mái.
“Ồ? Cô còn hiểu được tiếng chim nữa cơ à?”
“…” Giờ cũng không biết y đang hoài nghi thật hay là đang chửi cô nữa.
“Cô lại đang nhìn ta.”
“Phải phải phải, tôi đang nhìn anh đấy, vì anh đẹp trai mà.” Mặc kệ tiếng cười của Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn tình hình chỗ không xa lắm. Thấy mọi thứ vẫn như thường, cô quay lại tiếp tục làm thân với y.
“Anh có biết tình hình bên dưới không?”
Khuôn mặt Lộ Chi Dao trong ánh sáng và bóng tối giao hoà trông như thực như ảo, nghe câu hỏi của Lý Nhược Thủy, y chỉ vào đôi mắt mình: “Ta không nhìn thấy.”
“Bên dưới có mười cô gái bị nhốt trong lồng, xung quanh có rất nhiều hộ vệ. Chúng ta phải đi cứu họ.”
“Nghe có vẻ khá đáng thương đấy nhỉ.” Lộ Chi Dao gật đầu: “Nếu ta không đi cứu họ, thì có thể chứng minh giấc mơ của cô là giả hả?”
…
Lý Nhược Thủy nhìn y vài lần, rồi nói ra câu triết lý quen thuộc của dân du lịch: “Hầy, đã đến thì phải làm thôi.”
Cô không đoán được ý nghĩ của Lộ Chi Dao, tâm tư của y thay đổi thất thường, ai mà biết y có đồng ý hay không. Lộ Chi Dao mân mê quả dâu trong tay, không nói lời nào, dường như đang suy nghĩ.
Đột nhiên, mười người dáng vẻ thô kệch, ăn mặc như phu xe đi ra từ trên tầng hai. Họ cầm roi ngựa, một chân bước ngồi lên càng xe, im lặng nhìn phía trước, vẻ mặt cứng nhắc, ánh mắt đờ đẫn. Một người áo đen bên cạnh kéo theo chiếc lồng có chữ “Diêu Châu”, chiếc lồng và cô gái ở trong cùng bị nâng lên xe ngựa ở ngay bên. Đáy xe ngựa được mở, để lộ ra một khung đen hình vuông. Họ mặc kệ thiếu nữ vùng vẫy yếu ớt mà đặt chiếc lồng vào trong, rồi cẩn thận đóng chặt lỗ hổng bằng một tấm gỗ, chỉ để lại vài lỗ nhỏ để thông khí. Ngay sau đó, những chiếc lồng còn lại trong sân cũng lần lượt bị họ khiêng đi.
Khi Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, y mở miệng nói: “Cô muốn ta giúp cô, như vậy không chỉ cứu được họ, mà cô còn thắng cược.”
Y luôn dùng giọng điệu dịu dàng nhất để nói ra sự thật rõ ràng nhất.
Lý Nhược Thủy không phủ nhận, cô trả lời rất dứt khoát: “Đúng vậy.”
“Được thôi.” Lộ Chi Dao giơ thứ trong tay lên, hàng mi nhắm lại cũng cong lên theo, “Ăn quả này không?”
Lý Nhược Thủy nhìn quả dâu mà chú chim đã nhớ thương rất lâu trong tay y rồi bỗng nhiên hiểu ra. Bây giờ y hứng thú đến việc bắt cô ăn quả dâu này hơn. Cứu người hay cược gì đó đều phải xếp sau, nhu cầu hiện tại được thoả mãn mới là ưu tiên hàng đầu. Mặc dù cô cũng chẳng biết ăn quả dâu này thì có gì thú vị.
Trong lồng, các thiếu nữ đang thút thít to nhỏ, không tìm được cách nào khác, chỉ đành chờ bị nhốt vào nơi tăm tối ấy. Thiếu nữ trong chiếc lồng dán chữ “Hoàng Thành” vươn một tay nắm lấy lồng sắt, bàn tay ấy hơi run rẩy. Thiếu nữ khóc đẫm nước mắt nhìn về phía cây tỳ bà, đến mức người mặc đồ đen khiêng lồng cũng chần chừ một lát.
“Đừng nhìn cô ta nữa. Lần trước cũng có người mềm lòng, cuối cùng bị móc mất mắt rồi đấy, trở thành kẻ vô dụng chẳng làm được gì.”
Người áo đen gật đầu lia lịa, nhưng không nhịn được mà nhìn theo ánh mắt cô gái.
“Cô ta đang nhìn cái gì thế?”
“Không biết.”
Cả hai cùng nhìn về phía ấy, những người bịt mặt khác trong sân cũng hiếu kỳ xem bọn họ nhìn gì nên cùng ngẩng đầu nhìn theo.
Lục Phi Nguyệt nhìn theo ánh mắt của họ, cô thấy Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao đang nhỏ giọng nói chuyện gì đó.
Lộ Chi Dao nhắm mắt khẽ cười, tay đang ngắt quả đỏ. Lý Nhược Thủy thì ngồi xổm trước mặt y, vẻ mặt bất lực. Hai người đều không nhận ra phía sau họ đang dần có nhiều ánh mắt tập trung.
Thật ra một chùm dâu không nhiều lắm, nhưng quả nào cũng xanh lại còn cứng, chúng nằm ngoan ngoãn trong lòng bàn tay trắng như ngọc của y. Kể ra sự đối lập giữa màu xanh và trắng rất đẹp, nhưng Lý Nhược Thủy không có tâm trạng thưởng thức, cô chỉ thấy ê răng mà thôi.
Lý Nhược Thuỷ cười khổ, con chim kia muốn ăn mà không được, vậy mà cuối cùng lại vào hết miệng cô.
Cô ngồi xổm trên thân cây, hít một hơi sâu, nhưng vừa đưa tay ra đã bị y ngăn lại: “Để ta đút cô.”
Có thật là Lộ Chi Dao không nhìn thấy không đấy? Lý Nhược Thủy không nhịn được mà đưa tay ra khua khua trước mắt y, song lại bị y nắm lấy: “Ta mù thật, không cần thử. Ăn đi?”
Lý Nhược Thuỷ thở dài một hơi rồi nắm lấy cổ tay Lộ Chi Dao, chuỗi hạt bằng ngọc trắng trên cổ tay y va vào nhau phát ra tiếng vang trong trẻo, lạnh buốt thấu xương khiến cô rùng mình. Không chần chừ nữa, Lý Nhược Thủy giữ lấy tay y, ngửa đầu cắn mạnh một miếng. Quả dâu chưa chín vừa xanh lại vừa cứng, cắn một phát là có thể nếm được vị chua kinh khủng khiếp, nước bọt liên tục tiết ra, răng thì ê buốt, làm cô hơi run lên theo phản xạ.
Lần này không phải vì lạnh, mà là vì chua.
Cảm nhận được sự run rẩy của Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao bật cười khẽ như nghe thấy âm thanh con mèo bị dẫm phải đuôi dựng lông lên, đầy thú vị.
Mà Lục Phi Nguyệt ở bên kia nhìn thấy vẻ mặt méo mó nghiến răng chịu đựng của Lý Nhược Thủy thì trong lòng sốt ruột gần chết. Tình hình đến mức này rồi mà hai người kia vẫn còn đang ăn dâu hả?!
Chị vẫy tay, cố thu hút sự chú ý của Lý Nhược Thủy. Nhưng Lý Nhược Thuỷ đã chua đến mức nheo hết cả mắt, nên chẳng nhìn thấy gì nữa rồi.
“Ở đó có người!” Một người áo đen nhìn thấy vạt áo dài thõng xuống trong khung cảnh trắng như tuyết thì hét lớn một tiếng rồi rút đao lao lên.
Hắn vừa nhảy lên giữa không trung đã bị một viên đá bắn trúng đầu gối, vạt áo đen thoáng chốc thấm ướt một mảng máu, hắn hét lên rồi ngã xuống.
Nụ cười trên môi Lộ Chi Dao hơi phai nhạt, y đứng dậy, nét mặt thoải mái như gió xuân phơi phới, kéo Lý Nhược Thủy bay vù xuống sân.
“Vậy thì thực hiện lời hứa ban nãy đi, ta giúp cô cứu người.”
Quả nhiên hái chùm quả này là quyết định đúng đắn, thú vị hơn chọc chim nhiều.
Hai người còn lại thấy Lộ Chi Dao ra tay thì cũng không chần chừ nữa, cùng bay xuống khỏi cây.
Từ cửa sổ tầng hai căn nhà gỗ xuất hiện một người phụ nữ mặc đồ trắng, trên đầu cài một bông hoa lụa có màu sắc tương tự. Tuổi tác không lớn, nhìn chỉ khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, sắc mặt trầm tĩnh. Ánh mắt người phụ nữ mặc đồ trắng quét qua họ, rồi thoáng dừng lại trên người Lộ Chi Dao. Sau đó đồng tử người phụ nữ co rút, sắc mặt vốn trầm tĩnh lập tức trở nên cực kỳ phẫn nộ, tay nắm chặt khung cửa sổ đến độ trắng bệch.
“Súc sinh!”
Tiếng chửi rủa đến quá bất ngờ, không chỉ Lý Nhược Thủy và những người khác đều ngớ người, mà ngay cả đám người áo đen cũng kinh ngạc quay đầu nhìn người phụ nữ mặc đồ trắng.
Ánh mắt kinh hãi đó giống hệt như nhìn thấy một tiểu thư khuê các xắn tay áo nhổ cả cây liễu vậy. Người phụ nữ mặc đồ trắng tức đến mức hai mắt đỏ hoe, quên cả việc chính, cầm luôn kiếm lao về phía Lộ Chi Dao. Đám người bịt mặt xung quanh không ngờ người phụ nữ lại tham chiến, nên nhất thời không biết nên tiến hay nên lùi.
Ánh mắt của người phụ nữ mặc đồ trắng kia cực kỳ giận dữ, chiêu thức mạnh mẽ, nhưng mục tiêu của cô ta chỉ có một mình Lộ Chi Dao. Nhưng cô ta không phải đối thủ của y. Dù đã tấn công nhiều lần, song cô ta chỉ có thể chạm vào thân kiếm của y, không cách nào tiến thêm một bước nữa.
Lộ Chi Dao vừa đỡ chiêu của cô ta vừa nhớ lại: “Chiêu thức của ngươi rất quen. Hình như ta đã từng giao đấu. Nhưng lâu quá rồi, ta cũng chẳng còn nhớ rõ nữa.”
Câu nói này như đổ thêm dầu vào lửa, khiến khuôn mặt người phụ nữ càng đỏ hơn, thanh kiếm trong tay liên tục đâm về phía y: “Bắt hắn lại cho ta! Sống chết không quan trọng!”
Nghe lệnh của người phụ nữ mặc đồ trắng, đám người bịt mặt ở xung quanh lập tức lao vào. Lý Nhược Thủy và hai người còn lại đứng bên ngoài vòng vây, hệt như không khí.
Nhưng đến giữa trận chiến, hai người Lục Phi Nguyệt và Giang Niên vốn định hỗ trợ lại khựng lại, thậm chí hai người họ còn lùi về sau để bảo vệ người không biết võ công là Lý Nhược Thủy.
Nhìn người bị vây quanh ở trung tâm, nghe tiếng cười của y, ngay cả Lý Nhược Thủy cũng không kìm được mà bước lùi về sau một bước.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô nhìn thấy một người điên khùng như vậy.
***
Chú thích:
Cây tỳ bà/nhót tây/ sơn trà Nhật Bản

