Chương 09: Xuyên vào trong mộng
Lộ Chi Dao đương nhiên nghe thấy tiếng bước chân, y quay đầu nhìn về phía Lý Nhược Thủy, vẻ mặt rất thư thái, nhếch khóe môi lên nở nụ cười.
“Cô đến rồi à?”
Thiếu nữ kia ngẩng lên thì thấy Lý Nhược Thủy, tâm trạng khá phức tạp. Nàng ta tất nhiên cũng thấy cảnh Lộ Chi Dao và Lý Nhược Thủy ở cùng nhau, thế nhưng nàng ta vẫn hơi không cam lòng.
Lý Nhược Thủy thấy ánh mắt của thiếu nữ kia thì lập tức hiểu ra: “Không, tôi chỉ đi qua đây thôi.”
Vừa nói xong, Lý Nhược Thủy chẳng chút lưu luyến quay đầu đi thẳng. Đối diện với thiếu nữ bị vẻ ngoài kia lừa dối, cô cảm thấy dễ hiểu, vì dù sao ban đầu cô cũng bị lừa như thế mà. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, người này sẽ bị bản chất thật của Lộ Chi Dao doạ sợ rồi bỏ đi thôi.
Nhìn Lý Nhược Thủy dứt khoát quay người đi, những lời thăm dò và thị uy vốn đã được chuẩn bị sẵn của thiếu nữ bị nghẹn hết trong miệng, vừa khó chịu vừa bực bội. Nàng ta đã “nấu trà” song hết rồi, bất kỳ khi nào cũng có thể diễn hẳn một màn, vậy mà Lý Nhược Thủy lại không tiếp chiêu?
Thiếu nữ hít một hơi, chuyển chủ đề về Lộ Chi Dao: “Công tử, nhà em ở Vân Thành cũng có chút gia sản, nếu công tử không chê…”
“Cô vẫn chưa trả lời ta, nếu ta cưới cô, có phải cũng phải cưới những người khác không?”
Lộ Chi Dao nghe tiếng bước chân của Lý Nhược Thủy xa dần, y mỉm cười, nghịch con phi dao trong tay. Con phi dao đó có độ dày bằng ngón tay trỏ, trông rất sắc bén, ánh lên ánh sáng lạnh lẽo.
“Cái này không được.” Thiếu nữ nhìn những người khác vẫn nằm cách đó không xa, cắn môi nói, “Là em thấy công tử trước, cũng là em cầu nguyện trong lòng. Xét về lý về tình thì đương nhiên phải là em theo công tử.”
Lộ Chi Dao gật đầu, hiểu ra gì đó: “Hóa ra là cô nhìn thấy trước.”
Con phi dao trong tay y phản chiếu ánh sáng mặt trời, thiếu nữ nheo mắt lại, vội vàng gật đầu: “Đúng, chính là ánh sáng từ con dao nhỏ này trong tay công tử.”
Lộ Chi Dao hơi tiếc nuối thở dài, vẻ mặt dịu dàng hơi xen lẫn buồn rầu: “Nếu cô đã nhìn thấy từ trước, vậy sao không nói sớm? Ta cứ tưởng không ai nhìn thấy đấy.”
Sắc mặt Lộ Chi Dao đã thay đổi, không còn dịu dàng như trước, mà nụ cười cũng chẳng thấy đâu nữa, trông y lạnh lùng xa cách hơn. Nhưng cảm giác xa cách này không kéo dài bao lâu thì lại bị nụ cười thay thế. Nụ cười ấy như hoa hạnh tháng Ba, nhẹ nhàng mà thanh thoát, song lại khoác lên chút sắc màu đặc biệt.
“Nhưng mà không nói cũng tốt, nếu không làm sao ta có thể cảm nhận được bộ dạng ghen ghét đến mức run rẩy của Lý Nhược Thủy chứ.” Y quay đầu nhìn thiếu nữ, nụ cười nhàn nhạt bên khóe miệng càng sâu hơn làm cái thanh thoát ấy trở lên hơi kỳ lạ, đồng thời cũng khiến thiếu nữ thấy khá khó chịu.
“Cô có thấy bộ dạng ghen ghét đến mức run rẩy của Lý Nhược Thủy không? Hệt như con chim nhỏ bị lạnh đến độ phát run ấy, nhưng cô ấy là vì ghen tỵ, có phải rất thú vị không?”
“Em chưa thấy…” Bàn tay nắm góc áo Lộ Chi Dao của thiếu nữ buông xuống, nụ cười của y vẫn dịu dàng ấm áp như vậy, nhưng nàng ta lại cảm thấy không thoải mái chút nào.
Lộ Chi Dao gật đầu, đứng dậy định rời đi, nhưng đột nhiên y dừng lại rồi quay đầu nhìn nàng ta. Trên hàng mi dài của y phủ một lớp ánh vàng lấp lánh, nụ cười vẫn dịu dàng như cũ.
“Cô vẫn muốn chăm sóc nửa đời còn lại của ta à?”
Bóng cây chiếu xuống loang lổ trên gương mặt Lộ Chi Dao, nụ cười của y vẫn còn đó, song lại như thể bị màn sương che khuất, khiến sắc mặt hơi lạnh lẽo hơn.
Thiếu nữ lắc đầu, lúng túng đáp: “Công tử không muốn, em cũng không ép…”
“Chán quá.” Lộ Chi Dao thấp giọng cười nhẹ, xoay con phi dao trong tay quay vài vòng rồi bước về phía nàng ta, “Cô nói muốn chăm sóc mà, sao lại lui bước thế? Lý Nhược Thủy vẫn luôn đứng trước mặt ta đấy.”
Nàng ta ngồi xuống đất, cả người run rẩy muốn lùi lại, nhưng vì cơ thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên chỉ có thể lùi chút ít. Ánh sáng lạnh lẽo trên đầu dao không còn là hy vọng xuất hiện trong tuyệt vọng của nàng ta nữa, mà giờ nó lại là bùa đòi mạng muốn lấy mạng nàng ta. Đầu dao càng lúc càng gần, thiếu nữ muốn nói gì đó, song chỉ có thể há miệng chứ không phát ra được tiếng nào.
Đột nhiên, một màu vàng nhạt chặn trước mắt nàng ta.
“Hai người đang nói gì thế?”
Thiếu nữ ngẩng lên thấy Lý Nhược Thủy nãy vừa đi giờ đã quay lại. Lý Nhược Thuỷ đứng chắn trước mặt nàng ta, trong ánh mắt mang theo chút đồng cảm, sau đó cô giơ tay đỡ nàng ta dậy. Nàng ta cụp mắt xuống, từ từ di chuyển ra phía sau Lý Nhược Thủy: “Chẳng nói gì cả, chỉ là cảm ơn ân nhân thôi.”
Lý Nhược Thủy khoác vai nàng ta, cười lớn rồi rời đi: “Cô nhìn kia kìa, hai người kia mới là ân nhân của cô đấy, sau này phải mở mắt ra nhìn cho rõ nhé.”
Lý Nhược Thủy cười ngượng dẫn nàng ta đi về phía Lục Phi Nguyệt, mà bản thân cô cũng không dám ngoái lại nhìn.
Thiếu nữ cắn môi, ngoảnh đầu nhìn một lần nữa. Thế nhưng nàng ta lại thấy Lộ Chi Dao đứng dưới bóng cây, dáng vẻ ấy trông vừa mỏng manh vừa cô đơn. Song hiện tại bộ dáng đó đã không còn là dáng vẻ anh hùng trong mắt nàng ta nữa, nàng ta vội vàng quay lại, thầm nghĩ mình đúng là nên mở mắt nhìn cho kỹ rồi.
“Cô nương, cô và vị công tử vừa rồi có phải là… tôi thấy hình như anh ta không như bề ngoài đâu, cô phải cẩn thận đấy.”
Lý Nhược Thủy nghe thiếu nữ nói vậy thì thoáng ngẩn ra, sau đó khẽ mỉm cười, vỗ vỗ vai nàng ta: “Quen là được mà.”
Lý Nhược Thủy đột nhiên nhớ đến phần thưởng từ hệ thống, đó là phần thưởng hồi ức do lần vô tình hôn nên mới nhận được.
“Hệ thống, khi nào thì có thể mở phần thưởng này?”
Đây đúng là ‘chết đuối vớ được cọc’, là sự quan tâm của hệ thống dành cho cô.
[Hệ thống HE đang phục vụ bạn.]
[Ký chủ có muốn sử dụng không?]
“Dùng đi.”
[Được rồi, sẽ sử dụng ngay lập tức.]
“Đợi đã…”
Đây là câu cảm thán, không phải câu khẳng định! Chẳng lẽ không nên hẹn một thời gian sao?
“Lý cô nương!”
Thiếu nữ bên cạnh vốn đã mềm yếu giờ lại bị Lý Nhược Thủy đột ngột ngất đi đè xuống, hai người cùng ngã xuống đất. Lục Phi Nguyệt vội vàng chạy đến kéo Lý Nhược Thủy dậy, còn Giang Niên thì đỡ thiếu nữ đang làm đệm thịt lên, cả hai đưa họ đến nơi nghỉ ngơi.
Giang Niên bắt mạch cho Lý Nhược Thủy rồi thở phào nhẹ nhõm, cười tít mắt lộ hàm răng trắng bóng: “Không sao đâu, có thể là do quá mệt nên ngủ mất rồi thôi.”
Lục Phi Nguyệt thở phào, đôi lông mày nhíu lại cũng giãn ra, chị đỡ Lý Nhược Thuỷ ngồi xuống bên bàn nghỉ ngơi.
“Nếu là vì đi cùng với chúng ta tới nơi này nên mới xảy ra chuyện gì thì tôi đúng là tội nhân lớn mà.”
Giang Niên ngồi lên ghế, ngẩng đầu nhìn mặt trời ấm áp đang lên, dựa vào bàn ăn bánh: “Khi nào tiếp viện đến? Mấy người ở Tuần Án Ti các cô thế thì không được rồi.”
Lục Phi Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh ta, thở dài bất đắc dĩ. Cô ôm Lý Nhược Thủy rồi tự rót cho mình một chén nước. Đột nhiên, một cái bóng đổ xuống trên bàn, góc áo trắng xuất hiện trong tầm mắt cô.
“Lộ công tử.”
Lộ Chi Dao nghiêng đầu cười, y chỉ đứng yên lặng một bên, ai nhìn vào cũng sẽ chỉ thấy mỗi vẻ thân thiện, mặc dù sự thân thiện đó chỉ đến từ vẻ ngoài của y.
“Lý Nhược Thủy sao rồi?”
“Không sao, có lẽ là do quá mệt nên đã ngủ mất thôi.”
Giang Niên đỡ Lộ Chi Dao ngồi xuống bên cạnh mình, sau đó vỗ vai y, hai người ngồi cách Lý Nhược Thủy chỉ một vị trí.
“Thế à.”
Không lâu sau, tiếng bước chân vang lên, một nhóm binh lính mặc giáp nhẹ xông vào. Mấy người dẫn đầu cầm trong tay một thanh đao mạ vàng giống Lục Phi Nguyệt. Lục Phi Nguyệt muốn tiến lên giải thích tình huống, nhưng lại phải đỡ Lý Nhược Thủy. Thế nên chị đành phải nhẹ nhàng đặt Lý Nhược Thuỷ lên bàn rồi ôm đao bước đi về phía trước, Giang Niên đương nhiên phải đi theo sau.
Trên chiếc bàn vuông nhỏ này chỉ còn lại Lý Nhược Thủy đang hôn mê ngủ say và người đang ngồi lặng lẽ pha trà, Lộ Chi Dao.
Đột nhiên, người nằm trên bàn phát ra vài tiếng nói mớ, như thể đang nói gì đó. Lộ Chi Dao thích thú nghiêng người về phía cô. Y nghe cô ấy lẩm bẩm mấy câu, câu chữ không rõ ràng lắm, nhưng cái tên cuối cùng mà cô gọi lại khiến y ngây người một lúc lâu.
“… A Sở…”
*
Mặt trời chiếu gay gắt, thời tiết nóng bức, trong không khí vẫn mang chút mùi bùn đất tanh ẩm ướt. Bên ngoài tường viện, những con ve đang kêu gào liên tục không ngừng. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là mùa hè thực thụ.
Lý Nhược Thủy đứng trong một cái sân có hình thù khá lạ. Cái sân này hình chữ nhật, rộng chỉ khoảng ba bốn mét, nhưng dài đến gần mười mét. Nhà và cổng sân một cái ở phía Bắc, một cái ở phía Nam, khoảng cách khá xa. Trong sân có kha khá chậu hoa, mỗi chậu cao gần bằng thắt lưng Lý Nhược Thủy. Quanh chậu hoa có vài con bướm bay lượn, hình như mấy con bướm ấy cũng thích tới bay lượn trong những chậu hoa giống như mê cung này. Trước ngôi nhà trong sân có một chiếc bàn đá, một đứa trẻ mặc đồ trắng đang ngồi trên đó. Đứa trẻ này đang quay lưng lại, ngẩng đầu lên nhìn trời. Không biết đứa trẻ ấy đang nhìn gì, nhưng có vẻ như rất mê mải.
Lý Nhược Thủy cũng ngẩng đầu lên nhìn, song ánh nắng chói chang làm cô nhức mắt, phải mất một lúc mới hồi phục lại được. Cô cúi xuống nhìn bàn tay hơi trong suốt của mình rồi lập tức cạn lời.
“Không phải nói là hồi ức sao? Sao lại giống như thật sự xuyên không thế.”
[Ký chủ, vốn dĩ hồi ức nên bắt đầu từ ký ức của bản thân, chỉ cần vào giấc mơ là có thể xem được. Nhưng Lộ Chi Dao bị mù bẩm sinh, y không thể mơ được và cũng không thể nhìn thấy cảnh tượng gì, vì vậy chúng tôi đã đưa linh hồn của bạn vào đây.]
“…”
Hệ thống này đúng là không đáng tin tẹo nào, bình thường không hé răng gì thì thôi đi, nhưng đã hé răng một cái là lại sắp hố cô phát đấy.
“Cái sân này sao kỳ thế, cách bày trí chậu hoa như cố tình làm cho người ta không thể đi lại ấy?”
Mấy chục chậu hoa được đặt lộn xộn trong sân, không có quy tắc gì cả, những khóm hoa rực rỡ càng làm mắt người ta thêm hoa cả lên.
Lý Nhược Thuỷ lẩm bẩm vài câu, cơ thể tự nhiên xuyên qua những chậu hoa đi đến bên bàn đá, cô muốn xem xem đây có phải là Lộ Chi Dao khi còn nhỏ không.
Sau khi vòng qua bàn, cô mới nhìn rõ được hình dáng của cậu bé.
Cậu bé có vẻ ngoài xinh xắn đáng yêu, rất dễ thương, mái tóc dài ngang vai được cắt đều, trên cổ tay có đeo một chuỗi vòng tay bằng ngọc trắng còn to hơn bàn tay của chính cậu, đâm ra lúc nào chiếc vòng cũng trượt xuống. Bộ đồ trắng trên người cũng không vừa vặn với cậu, mặc vào rộng thùng thình, trông như đứa trẻ mặc trộm quần áo của người lớn.
Dáng vẻ xinh xắn của cậu bé này có đến bảy tám phần giống Lộ Chi Dao khi trưởng thành, còn điểm khác biệt lại không phải ở vẻ mặt mà lại là ở đôi mắt.
Đôi mắt của cậu bé đang mở.
Mắt của bé Lộ Chi Dao rất to, nhưng lại không có nhiều thần thái, trong mắt như có một làn sương mờ mịt, nhìn có vẻ u ám.
Khi Lý Nhược Thủy đang tiến lại gần để nhìn rõ hơn, bé Lộ Chi Dao đột nhiên quay đầu, ánh mắt như thể nhìn thẳng vào cô, doạ cô hoảng hốt lùi lại vài bước.
“Có ai không?”
Cậu hỏi bằng chất giọng non nớt, hướng về phía cô mà hỏi. Lý Nhược Thủy vỗ vỗ ngực cho xuôi, thầm than chẳng trách trong sách y là thiên tài vũ lực, năm giác quan quả thật khác người thường.
Không đợi Lý Nhược Thuỷ ổn định lại nhịp tim, đột nhiên một chuỗi vòng tay bay đến, nó xuyên thẳng qua trán cô rồi rơi xuống đóa hoa hồng ngay sau lưng, làm bông hoa bị uốn cong ra phía sau.
Bé Lộ Chi Dao thu tay lại, trong giọng nói mang theo chút nghi ngờ, nhưng vẫn “nhìn” về phía này.
“Là ảo giác à?”
Lý Nhược Thủy: “…”
Lúc nhỏ y đã có khả năng tấn công mạnh như vậy hả? Cô có nên im lặng không nhỉ? Nhưng chỗ này bày biện loạn xạ nhiều thứ như thế, y không thể nhìn thấy, làm sao có thể đi lại dễ dàng được?
Lý Nhược Thủy quay người nhìn quanh một lúc, khi đang thắc mắc thì cánh cửa sân đối diện chiếc bàn đá đột nhiên mở ra, một người phụ nữ mặc váy trắng đơn giản, đầu cài trâm đào bước vào.
Người phụ nữ mang theo một hộp thức ăn, nụ cười trên mặt tựa như thiếu nữ hồn nhiên ngây thơ không hiểu sự đời, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng chim sơn ca trong rừng.
“A Sở, mẹ mang đồ ăn đến cho con đây.”
Mẹ?!
Đây chính là mẹ của Lộ Chi Dao, người đã bỏ rơi y sau khi tái giá, Bạch Khinh Khinh?
***
Lời của tác giả:
Đúng vậy, Lộ Chi Dao không phải là tên thật của y, và mẹ y là một người yandere thật sự.
