Quán Ăn Sáng Của Bà Ngoại

Chương 88: Long Thái Tử



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Thế mà mọi người cùng nhau xuống đây sao?" Nhìn Thường Nga, Chức Nữ, Thái Bạch Kim Tinh và vài vị khác không rõ danh tính nhưng chắc chắn là thần tiên trước mặt, Khương Tiêu Tiêu nhất thời ngây người.

"Nghe nói Tiêu Tiêu cô nương lại mở tiệm mới, bọn ta xuống đây ủng hộ cô nương." Thái Bạch Kim Tinh lên tiếng, sau đó kéo những người khác, giới thiệu từng người một.

"Vị này là Thái Thượng Lão Quân." Thái Bạch Kim Tinh kéo một ông lão có vài phần giống mình lại, nháy mắt: "Ông ấy có nhiều đồ tốt lắm đấy."

"Vị này là Nguyệt Lão." Thái Bạch Kim Tinh lại giới thiệu một ông lão khác cũng có vài phần giống mình. Rốt cuộc Thiên Đình bị làm sao vậy, lão nào lão nấy đều trông giống hệt nhau.

"Ai, nhân duyên của vị cô nương này..." Nguyệt Lão vừa định mở lời thì bị Khương Tiêu Tiêu giơ tay chặn lại.

"Đừng nói cho tôi biết!" Khương Tiêu Tiêu nói: "Nhân duyên của tôi tự tôi quyết định!"

Nguyệt Lão vuốt râu, gật đầu cười nói: "Dĩ nhiên là do cô tự quyết định, vậy lão phu không nói nhiều nữa."

Vừa mới thở phào nhẹ nhõm, Thái Bạch Kim Tinh lại kéo một chàng trai trẻ tuổi diện mạo tuấn tú tới: "Đây là Na Tra."

Khương Tiêu Tiêu quan sát kỹ hơn, vị này không giống hỗn thế ma vương, cũng không giống dáng vẻ cô bé trong Tây Du Ký, mà là một chàng trai có mái tóc ngắn gọn gàng, trông khá giống Na Tra trong bản Phong Thần Diễn Nghĩa cũ, là dáng vẻ một cậu bé đẹp trai.

"Tiêu Tiêu cô nương." Na Tra rất lịch sự chắp tay với cô: "Ta thường nghe Tôn Đại Thánh nhắc đến cô nương đấy."

Khương Tiêu Tiêu cũng đáp lễ, sau đó thấy Thái Bạch Kim Tinh giới thiệu cho cô người cuối cùng, cũng là một chàng trai có ngoại hình khá ưu tú: "Vị này là Long Thái Tử điện hạ."

"Là Tam Thái Tử ư?" Khương Tiêu Tiêu kinh ngạc hỏi.

"À, không phải không phải, là một vị Thái tử điện hạ khác." Thái Bạch Kim Tinh nói: "Tam Thái Tử có việc bận nên hôm nay không đến."

Lời giới thiệu này cứ mập mờ kỳ lạ, Khương Tiêu Tiêu liếc thấy Thường Nga lén xua tay với mình, thế là đè nghi vấn trong lòng xuống, định bụng lát nữa sẽ hỏi sau.

Giới thiệu khách xong, Khương Tiêu Tiêu hỏi: "Hôm nay mọi người muốn ăn gì? Có muốn thử chút gì đó mới mẻ không? Gần đây tôi đang học món Pháp đấy."

Những món Pháp đơn giản thì Khương Tiêu Tiêu cũng biết một tí, quá phức tạp thì cô không biết, trong hệ thống Thất Thất cũng không có. Gần đây Khương Tiêu Tiêu đang bận học cùng Chung Giai Dao, định bổ sung đầy đủ thực đơn món Pháp trong hệ thống, sau này còn định bổ sung thực đơn từ khắp nơi trên thế giới. Dù sao cô rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì.

"Món Pháp là gì? Ta chưa từng nghe qua." Vị Long Thái Tử kia nói: "Nhưng nếu tiểu mỹ nữ này đã nói vậy thì cứ thử xem sao."

Khương Tiêu Tiêu ngạc nhiên nhướng mày nhìn Thường Nga, thấy cô ấy đang đảo mắt thì trong lòng cũng hiểu ra vài phần, rồi dẫn họ đi về phía nhà hàng Pháp.

Đồ ngọt ở tầng một của nhà hàng đã được bày ra, vì chỉ cung cấp cho khách hàng nên chủng loại không nhiều, chủ yếu phụ thuộc vào việc hôm nay Chung Giai Dao muốn làm gì.

Hôm qua Khương Tiêu Tiêu vừa học cách làm bánh tart chanh Pháp[1] và bánh Opera[2] với cô ấy, hôm nay trong tủ kính bày chính là hai loại này.

[1] Bánh tart chanh Pháp (法式柠檬挞).

[2] Bánh Opera (歌剧院蛋糕).

Cách làm bánh tart chanh Pháp là nướng trước một đế bánh quy nhỏ hình bát, sau đó bơm vào nước sốt chanh được nấu từ vỏ chanh, trứng, nước cốt chanh, đường cát trắng và bơ, cuối cùng bơm lên một lớp kem tươi, dùng súng phun lửa nướng sơ qua để bề mặt kem hơi cháy vàng, cuối cùng đặt lá bạc hà lên trang trí. Một cái nhỏ xinh, ăn vào có vị chua chua, hương sữa hòa quyện với hương chanh, vô cùng sảng khoái.

Bánh Opera là một món tráng miệng có công đoạn vô cùng phức tạp và tinh tế, bánh gato, chocolate ganache, các lớp kem bơ chồng lên nhau. Lần này họ làm nước sốt kem hương cam, cam kết hợp với chocolate nghe có vẻ hơi lạ, nhưng sau khi làm xong, thế mà hai hương vị này lại khá hài hòa.

Dù sao đám thần tiên này cũng không lo bị ăn quá no, Khương Tiêu Tiêu bảo nhân viên bưng hết đồ ngọt trong tủ lên. Vị Long Thái Tử kia tò mò thò tay lấy một cái bánh tart chanh bỏ thẳng vào miệng.

Nói thật, tuy động tác của anh ta rất nhanh, trông có vẻ hơi đột ngột giữa một đám thần tiên đang khách sáo chờ đợi, nhưng động tác anh ta làm lại không hề thô lỗ chút nào. Thậm chí việc ăn hết cái bánh tart chanh trong một miếng trông cũng khá tao nhã, khiến Khương Tiêu Tiêu hơi bất ngờ.

"Đây là bánh ngọt của nhân gian sao?" Long Thái Tử ăn xong một cái bánh tart chanh, kinh ngạc nói: "Hương vị này còn ngon hơn cả trong Long Cung của ta, nhân gian có thứ mỹ vị như thế này, vậy mà trước đây không có ai nói cho ta biết."

Anh ta vừa nói vừa thò tay lấy thêm một cái bánh Opera. Cái bánh này to hơn bánh tart chanh, anh ta cầm trong tay ngắm nghía, cắn một miếng mất hơn nửa, sau khi nuốt xuống lại tán thưởng: "Cái này còn ngon hơn."

Một chuỗi động tác liên tiếp như mây trôi nước chảy, mãi đến khi anh ta ăn xong hai cái bánh, Khương Tiêu Tiêu mới tìm được cơ hội dâng hồng trà cho họ.

"Mọi người cứ tự nhiên, nếu không đủ thì bảo nhân viên một tiếng, trong bếp vẫn còn, tôi đi lo việc trước đây."

"Đi đi, bọn chị tự đi dạo là được." Thường Nga nói.

Phía Chung Giai Dao, buổi trưa vốn dĩ không có khách, lúc này đám thần tiên này đột nhiên tới, Khương Tiêu Tiêu vội vàng lén lấy một mẻ hải sản và trái cây từ trong hồ lô ngọc ra.

Chung Giai Dao nhận được tin nhắn của Khương Tiêu Tiêu gửi tới thì đã bắt đầu chuẩn bị rồi. Khương Tiêu Tiêu ghé sát vào xem, thấy cô ấy đang phết bơ lên bí ngô, bèn hỏi: "Chị định làm súp bí ngô à?"

"Ừm, chị làm súp bí ngô kem tươi[3] ăn kèm bí ngô nướng và hạt bí." Chung Giai Dao nói, cho đĩa bí ngô đã phết bơ vào lò nướng.

[3] Súp bí ngô kem tươi (奶油南瓜汤).

Khương Tiêu Tiêu cầm thực đơn lên liếc nhìn, món khai vị là cà chua nướng kèm thịt muối thái lát và bánh mì Pháp, trứng nhím biển.

Salad là bánh ngô mỏng kèm salad bơ[4], súp là súp bí ngô kem tươi, món chính có sò điệp áp chảo bơ[5] kèm trứng cá tầm, heo sữa quay[6] hương vị đặc trưng, thăn bò Wagyu[7], tôm hùm nướng phô mai.

[4] Bánh ngô mỏng kèm salad bơ (玉米薄饼配牛油果沙拉).

[5] Sò điệp áp chảo bơ  (黄油香煎扇贝).

[6] Heo sữa quay (烤乳猪).

[7] Thăn bò Wagyu (牛里脊).

Món tráng miệng là mousse đào[8] kèm kem tươi hương vani và thạch rượu vang đỏ.

[8] Mousse đào (桃子慕斯).

Hiện tại Khương Tiêu Tiêu chưa có ý tưởng gì cho món chính, cô nhìn thực đơn một lượt rồi nói: "Vậy để em làm salad và món khai vị nhé?"

"Được." Chung Giai Dao nhường chỗ cho cô: "Nhớ là bánh mì Pháp phải nướng ngay trước khi lên bàn nhé."

Trong salad có bánh ngô mỏng, khá tốn thời gian, Khương Tiêu Tiêu dự định làm cái này trước.

Bánh ngô dùng bột ngô và bột mì số 8[9], nhào đều rồi chia thành các viên nhỏ, sau đó cán thành những miếng mỏng tròn, xếp vào khay nướng, sau đó phết một lớp dầu ô liu lên trên, lại rắc thêm một chút muối và bột ớt. Sợ các vị thần tiên không ăn được cay, Khương Tiêu Tiêu cho lượng bột ớt rất ít.

[9] Bột mì số 8 hay còn có tên gọi khác là bột bánh ngọt là loại bột có khoảng 8 - 9% hàm lượng protein, được trộn từ lúa mì cứng và lúa mì mềm, không chứa bột nổi nên có độ ẩm cao nên sẽ giúp bánh được mềm và xốp hơn so với những loại bột khác.

Bánh ngô đang nướng trong lò, Khương Tiêu Tiêu bắt đầu làm salad bơ.

Thật ra bản thân quả bơ không có vị, nhưng kết cấu rất tốt, sau khi nêm nếm sẽ trở nên rất ngon. Bơ nghiền nát, thêm lá ngò rí, nước cốt chanh, muối, tiêu, bột tỏi, trông đều là những thứ đơn giản, nhưng trộn lại với nhau sẽ trở nên rất ngon.

Sau khi làm xong sốt bơ, bánh ngô cũng đã nướng xong. Sau khi nướng, cạnh bánh ngô sẽ hơi cong lên, giống như một cái bát nhỏ, dùng tay trực tiếp cầm bánh ngô múc một ít sốt bơ ăn là được.

Trứng nhím biển thì càng đơn giản hơn. Luộc vài quả trứng lòng đào, cắt dọc ở giữa rồi đặt nhím biển lên trên, sau đó rưới thêm một chút nước tương nêm nếm, trứng đặt trực tiếp trong thìa, khi ăn thì cho cả miếng vào miệng, vị đậm đà tươi ngon, cảm giác mềm mại, hoàn toàn là thử thách chất lượng của nguyên liệu.

Phần thịt đùi lợn muối trong món cà chua nướng kèm thịt đùi lợn muối là do Chung Giai Dao tự muối từ trước, Khương Tiêu Tiêu vốn định trả tiền cho cô ấy, nhưng Chung Giai Dao đã từ chối.

Những lát thịt đùi lợn muối có thời gian ủ vừa vặn, hương vị mặn mà đậm đà, ăn kèm với cà chua nướng chua ngọt và bánh mì Pháp giòn rụm.

Bánh mì Pháp nướng xong là có thể bắt đầu lên món, đồ Pháp vốn dĩ ăn chậm, nên có thể vừa lên món vừa tiếp tục chế biến.

Đối với những vị thần tiên vốn chỉ ăn uống để giải trí nhưng suốt mấy nghìn năm qua chẳng có mấy cải tiến này mà nói, món Pháp vô cùng tươi mới. Ở chỗ Khương Tiêu Tiêu cũng không có nhiều hạn chế, mọi người vừa ngắm món ăn vừa trao đổi, cảm thấy rất mới lạ.

Tuy nhiên, rắc rối nhất chính là vị Long Thái Tử kia. Hễ ăn món nào là cậu ta cũng kéo Khương Tiêu Tiêu lại hỏi đông hỏi tây, ngay cả một món sò điệp áp chảo bơ cũng bị anh ta hỏi đến mức hoa hòe hoa sói. Về sau Khương Tiêu Tiêu gần như không rời khỏi nhà hàng, cứ đứng suốt bên cạnh Long Thái Tử, càng lúc càng cảm thấy sự xuất hiện của vị Thái tử này có chút khó hiểu. Thế nhưng thái độ của những vị thần tiên khác đối với vị Thái tử này cũng đầy vẻ bí hiểm, khiến Khương Tiêu Tiêu không dám hỏi nhiều.

Sau khi món chính lên xong, món cuối cùng là mousse đào kèm kem tươi và thạch rượu vang đỏ. Mousse đào có lớp vỏ làm bằng chocolate trắng, bên trong là một lớp mousse đào màu hồng bao bọc một lớp sốt đào. Dùng thìa gõ nhẹ lớp chocolate bên ngoài rồi cho vào miệng cùng với kem tươi và mousse rượu vang đỏ, vị đào hòa quyện với hương rượu, mang đậm phong vị ngoại quốc.

Khương Tiêu Tiêu bị Long Thái Tử quấn lấy hỏi thêm một hồi về chuyện mousse đào, cuối cùng cũng kết thúc bữa ăn này. Cô thở phào nhẹ nhõm bước ra cửa, không ngờ Long Thái Tử lại đi theo cô ra ngoài.

"Cô nương." Long Thái Tử nói: "Nghe nói cô nương là truyền nhân Khương gia, trên người có một hệ thống do Nữ Oa để lại?"

Khương Tiêu Tiêu lập tức cảnh giác: "Không biết Thái tử điện hạ nghe ai nói vậy?"

"Cô nương đừng căng thẳng." Long Thái Tử cười xua tay: "Thật ra Khương gia và Long tộc bọn ta cũng có chút duyên nợ. Năm đó nếu không phải Kỳ Lân nhanh chân đến Khương gia trước thì đã đến lượt phụ thân ta rồi."

Hóa ra là hậu duệ của Long tộc thượng cổ, hèn chi các vị thần tiên khác lại có thái độ nuông chiều anh ta đến vậy.

Long tộc khác với hai tộc Phượng Hoàng và Kỳ Lân. Năm đó khi ba tộc thượng cổ tranh bá, tuy không bên nào thắng, nhưng Long tộc vì một số nguyên nhân mà để lại khá nhiều hậu duệ. Dù đều là con lai, nhưng nhờ huyết mạch mạnh mẽ của Long tộc, hầu như bọn chúng vẫn giữ được hình dáng của rồng, trở thành gia tộc có số thành viên đồ sộ nhất trong ba tộc thượng cổ. Tuy nhiên, địa vị của những Long tộc lai đó ở Thiên Đình cũng không cao. Còn Long tộc thượng cổ thì có địa vị tương tự như Kỳ Lân và Phượng Hoàng, khá được tôn trọng. Vị Long Thái Tử này có thể khiến Thái Bạch Kim Tinh cũng phải nhượng bộ, e rằng không phải là hậu duệ lai rồi.

Khương Tiêu Tiêu vừa nghĩ tới đây thì cũng vỡ lẽ, cô mỉm cười nói: "Chỉ là duyên phận khác nhau mà thôi."

"Ta lại thấy Long tộc và Khương gia vẫn có duyên đấy chứ." Long Thái Tử nói: "Cô nương xem, vòng đi vòng lại mấy vạn năm rồi, chẳng phải chúng ta vẫn gặp nhau ở đây sao? Đây không phải là duyên phận thì là gì?"

Khương Tiêu Tiêu hơi khó chịu nhíu mày, nói: "Tôi và các vị thần tiên đều rất có duyên, đó là vinh hạnh của tôi."

Long Thái Tử thấy cô không tiếp lời, lại nói: "Cái hệ thống đó, ta nhớ là phải tích lũy đủ điểm thành tựu mới có thể phong thần đúng không? Thời gian tốn kém quá dài, có người cả đời cũng không tích đủ đâu, ở đây ta lại có một cách đơn giản hơn."

Tuy Khương Tiêu Tiêu không thích anh ta lắm, nhưng dù sao cũng là người lạ, cô nhất thời không quá đề phòng, bèn hỏi: "Cách gì?"

"Cô nương làm thê tử của ta, đương nhiên sẽ trở thành một thành viên của Long tộc, có thể phong thần rồi, không cần phải tiếp tục vất vả như vậy nữa. Nhìn mỹ nhân ngày ngày bận rộn cực nhọc thế này, thật khiến bổn điện hạ đau lòng..."

Anh ta chưa nói dứt lời, bên cạnh đã truyền đến một giọng nói: "Long Thái Tử." Ngay sau đó Khương Tiêu Tiêu bị người ta nhẹ nhàng kéo một cái, bên cạnh cô xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, là Từ Thụy An.

Long Thái Tử vừa thấy anh, vẻ mặt có chút lả lơi vừa rồi hơi thu lại, nghiêm túc chào hỏi: "Kỳ Lân."

Từ Thụy An lạnh lùng nghiêm giọng nói: "Gọi là thúc thúc."

Khương Tiêu Tiêu: Phụt!

Thật lòng mà nói, Từ Thụy An luôn giữ vẻ mặt không quá quan tâm đến mọi chuyện. Đây là lần đầu tiên Khương Tiêu Tiêu thấy anh dùng vẻ mặt nghiêm túc như vậy đối với một người khác.

Sắc mặt Long Thái Tử thay đổi. Xét theo vai vế, Kỳ Lân cùng vai vế với phụ vương của anh ta, đúng là anh ta phải gọi Kỳ Lân là chú. Nhưng xưa nay Từ Thụy An vốn là người tự tại như mây nhàn dã hạc, chưa bao giờ dùng vai vế của mình để ép người khác. Anh ta cũng luôn gọi thẳng tên Kỳ Lân, chưa từng gọi là chú.

Tuy nhiên, mặc dù Long Thái Tử vì thân phận "thần nhị đại" mà khá kiêu ngạo, nhưng anh ta cũng không ngốc. Nhìn bàn tay Từ Thụy An đặt trên vai Khương Tiêu Tiêu, anh ta lập tức vỡ lẽ: "Hóa ra là vậy, là ta đến muộn một bước."

Khương Tiêu Tiêu thầm nghĩ, có đến sớm hơn nữa thì không có duyên thì vẫn là không có duyên, cũng không cần phải tiếc nuối.

"Về sớm đi, phụ vương ngươi đang tìm ngươi đấy." Từ Thụy An nói.

"Phụ vương ta phát hiện ta lẻn ra ngoài rồi sao?" Long Thái Tử hoảng hốt, xoay người một cái là biến mất tăm. Bay được nửa đường, anh ta đột nhiên nhớ ra, trên trời một ngày, dưới đất một năm, anh ta xuống đây một lát như vậy, đối với phụ vương anh ta mà nói thì chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, sao có thể phát hiện ra được! Nhưng bây giờ quay lại thì có vẻ hơi ngu ngốc, anh ta đành vừa lầm bầm chửi rủa Kỳ Lân vừa trở về phủ đệ của mình.

Lời tác giả:
Long Thái Tử: Hãy làm Thái tử phi của ta đi.

Kỳ Lân: Gọi thẩm thẩm đi.

Long Thái Tử: -lầm bầm chửi rủa-

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...