Nhậm Thành Phong lúc này cũng biết co mình lại, ôm trăm lượng bạc mà không dám mặc đẹp, chỉ dám giả làm ăn mày.
“Quận chúa tha mạng. Quận chúa tha cho tiểu nhân. Tiểu nhân lập tức rời khỏi kinh thành, vĩnh viễn không quay lại nữa.”
Hắn quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu cầu xin, dáng vẻ ngạo mạn năm xưa không còn chút nào.
“Câm miệng.” Ta quát lạnh.
Hắn lập tức im bặt, cả người vẫn run lên bần bật.
“Ngươi thật độc ác, ngay cả muội ruột cũng dám bán cho lão già làm thiếp?”
Hắn run rẩy, liếc nhìn ta đầy sợ hãi: “Tiểu nhân… tiểu nhân cũng là giúp Quận chúa hả giận. Quận chúa chẳng phải ghét Chi Chi nhất sao…”
Yến Vân Tranh đá thẳng vào ngực hắn: “Chuyện bẩn thỉu ngươi làm, đừng đổ lên đầu A Ninh.”
Ta đưa tay ngăn lại, cúi xuống ghé sát tai hắn, cười nhẹ: “Hả giận? Ngươi còn ở đây, lửa giận của ta vẫn chưa nguôi đâu.”
“Ngươi đã đẩy muội mình vào chỗ đó, để lại ngươi một mình thì không công bằng. Nghe nói bên thành Tây có nơi rất hợp cho nam tử phục vụ những kẻ ham mê tửu sắc.”
“Ngươi cứ đến đó mà chuộc tội đi.”
Nhậm Thành Phong run lẩy bẩy, đưa tay định bám lấy vạt áo ta: “Không. Không. Quận chúa tha mạng. Nơi đó… không phải chỗ người sống bước vào…”
Chưa kịp nói hết, thị vệ đã kéo hắn đi.
Năm sau, vào tiết xuân.
Yến Vân Tranh giúp ta tìm được nơi an táng thi thể của mẫu thân.
Ta quyết định đích thân đến Giản Châu, an táng mẫu thân cho tử tế.
Ngày hạ táng được cao tăng chọn là ngày lành.
Gió xuân ấm áp, trời quang nắng nhẹ.
Yến Vân Tranh quỳ trước ta, quỳ trước mộ mẫu thân cùng ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu.
“Nguyên nương tử, tổ phụ, tổ mẫu, hôm nay trước mặt ba vị, vãn bối có một việc muốn thỉnh cầu.”
“Vãn bối muốn cưới A Ninh làm thê tử. Nếu A Ninh nguyện ý gả cho vãn bối, đời này kiếp này, tuyệt đối không phụ lòng nàng.”
Chàng dập đầu ba cái vang dội, rồi lén quay đầu nhìn ta.
Ta ngạc nhiên nhìn chàng: “Ngươi…”
Chàng cười: “A Ninh, đồng ý đi. Nguyên nương tử và tổ phụ tổ mẫu đều đang nhìn.”
Ta lùi lại hai bước, phẩy tay: “Ngươi đây là ép hôn à? Ngươi xem, mẫu thân ta với tổ phụ tổ mẫu có nói gì đâu, rõ ràng là không đồng ý.”
Nói xong, ta xoay người bỏ đi.
Yến Vân Tranh vội đuổi theo hai ba bước.
Vừa định mở miệng, lại đột nhiên khựng lại.
Ta cũng dừng chân.
Đưa tay ra, một đàn bươm bướm bay lượn quanh đầu ngón tay, xoay vòng quanh ta và Yến Vân Tranh, mãi không tan.
Ta ngỡ ngàng quay đầu nhìn.
Trước ba ngôi mộ, cỏ xuân lay động, như có người đang mỉm cười, gật đầu với ta từ xa.
