Quận Chúa Không Nhẫn Nhịn

Chương 2



Ta ngoáy ngoáy lỗ tai, chỉ thấy mấy lời này thật chói tai.

“Sao vậy, người họ Nhậm chết hết rồi sao, để một người gọi là di mẫu đứng đây dạy ta nói chuyện?”

Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.

Một nam nhân trung niên bụng phệ trong đám đông đập bàn: “Vô lễ! Ngươi ở bên ngoài bị đám quê mùa nuôi thành ra thế này, đúng là không có chút giáo dưỡng!”

Ta cười lạnh.

Đẩy phụ nhân bên cạnh ra, ngang nhiên ngồi xuống chiếc ghế gần nhất.

Dọc đường đến đây, bụng ta cũng đã đói.

Ta tiện tay cầm bánh trà trên bàn, cho vào miệng.

“Nhìn bộ dạng các ngươi, là không định nhận ta đúng không?”

Nam nhân trung niên chỉ tay vào ta: “Ngồi không ra dáng, ăn không ra phép, nhà họ Nhậm không dạy ra loại nữ nhi như ngươi. Chỉ sợ là thứ dã nha đầu từ đâu chui ra, định đến đây kiếm chác chút của cải?”

Ta nhìn theo ngón tay ông ta, liếc lại bản thân.

Hồi nhỏ sống ở biên ải cùng phụ mẫu suốt bảy tám năm, binh sĩ đứng thế nào ta đứng thế đó, họ ăn ra sao ta ăn như vậy.

Trở về kinh mấy năm nay, cũng chẳng ai nói ta có gì không ổn.

Sao đến miệng ông ta, cái gì cũng thành sai?

“Phụ thân đừng giận.” Cô nương giống ta bước tới bên nam nhân kia, ánh mắt nhìn ta đầy bất mãn. “Tỷ tỷ rời nhà nhiều năm, vừa về đã khiến phụ mẫu phiền lòng hay sao?”

Ta ăn cũng đã no được phần nào, cũng đã nhìn rõ ai là “phụ mẫu ruột” của mình.

Ta ngoắc tay với “Chi Chi”: “Lại đây, ta hỏi ngươi một chuyện.”

Chi Chi khựng lại một chút, rồi tiến lên hai bước: “Ngươi muốn nói gì thì cứ nói với ta. Phụ mẫu nhớ thương ngươi bao năm, chưa từng bạc đãi ngươi.”

“Chưa từng bạc đãi ta?”

Ta suýt bật cười.

“Ta không hỏi gì khác, chỉ muốn hỏi một câu.”

“Phu nhân họ Nhậm cũng là mệnh phụ nhà quan, năm đó lên núi, chắc chắn phải mang theo không ít nha hoàn đầy tớ. Bao nhiêu con mắt nhìn vào, mà vẫn có thể làm lạc đại tiểu thư trong phủ. Chuyện này… không thấy kỳ lạ sao?”

“Hôm nay các ngươi cứ nói thật cho ta biết. Năm đó, có phải trong lòng đã có ý định gì, nên mới cố tình vứt bỏ đứa trẻ ấy không?”

Câu này vốn chỉ là ta thuận miệng nói.

Nhưng ngay khi dứt lời, ta thấy vị “thân mẫu” kia sắc mặt thoáng tái.

Ta khẽ nhướng mày.

Thú vị rồi.

“Nhậm Ninh! Ngươi hôm nay trở về, là để nói những lời hồ đồ, hủy hoại thanh danh nhà họ Nhậm sao?”

Một nam tử trẻ tuổi khoảng hai mươi bước ra.

Ta tìm lại ký ức mơ hồ, bình thản nhìn hắn: “Ngươi… là vị huynh trưởng kia của ta?”

Hắn nhíu mày, lộ rõ vẻ ghét bỏ: “Ai là huynh của ngươi? Ta, Nhậm Thành Phong, chỉ nhận Chi Chi là muội muội!”

Ta kéo dài giọng: “Ồ.”

“Vừa hay, ta cũng không muốn nhận một kẻ như ngươi làm huynh.”

Ta lấy từ trong ngực ra một phong thiệp, ném lên bàn.

“Ba ngày nữa, yến hội thưởng xuân tại Đông Cung, các ngươi cứ đến đó, nói rõ trước mặt mọi người rằng từ nay về sau hai bên không còn quan hệ.”

Như vậy cũng coi như ta đã có lời với nương ta.

Để bà khỏi nghĩ rằng sinh mẫu của ta còn nhớ mong gì.

Ta không ngờ, ngay ngày hôm sau, nhà họ Nhậm đã tìm đến.

Lúc đó ta đang chờ một người bạn ở dịch trạm ngoài thành.

Nhậm Thành Phong dẫn theo Nhậm Chi Chi tới, ánh mắt đảo một vòng khắp dịch trạm.

“Ngươi đúng là không biết xấu hổ, đến trọ ở dịch trạm cũng bám lấy kinh thành. Ngươi định ăn vạ nhà họ Nhậm sao?”

Ta gãi đầu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...