Quận Chúa Không Nhẫn Nhịn

Chương 4



Mắt hắn sáng lên, ghé tai nói gì đó với Nhậm Thế An, rồi nhanh chóng bước về phía bọn ta.

Nhậm Chi Chi mặt đỏ ửng cũng theo sau.

Tam ca ta vừa từ võ trường về, điểm tâm còn chưa ăn no, đang húp hoành thánh ngon lành.

Nhậm Thành Phong cười nịnh: “Tham kiến Cảnh Minh Quận Vương.”

Nhậm Chi Chi cũng dịu dàng hành lễ theo.

Tam ca ta quay đầu nhìn một cái: “Ngươi là ai?”

Nhậm Thành Phong đáp: “Thảo dân là Nhậm Thành Phong, con trai Nhậm Thế An, Lang trung Ty Kỷ Huân bộ Lại. Đây là tiểu muội Nhậm Chi Chi, năm nay vừa tròn mười lăm.”

Nói xong, ánh mắt hắn liền chuyển sang ta và Thập công chúa.

Nụ cười càng thêm rạng rỡ: “Thảo dân mắt kém, đoán hai vị hẳn là công chúa điện hạ, xin được hành đại lễ.”

Thập công chúa nhìn bộ dạng nịnh nọt của hắn, lập tức quay mặt đi.

Ta thì thấy khá thú vị, khoanh tay tựa lưng ra sau: “Sao, không nhận ra ta?”

Nghe vậy, Nhậm Thành Phong ngẩng đầu nhìn ta.

Hắn nheo mắt: “Trông có chút quen…”

Phía sau hắn, Nhậm Chi Chi khẽ kêu lên: “A Ninh, là tỷ sao!”

Ta cười gật đầu: “Là ta. Các ngươi còn chưa cảm ơn ta, nhờ ta mà các ngươi mới có thiệp đến Đông Cung.”

Mặt Nhậm Thành Phong lập tức biến sắc, nụ cười nịnh nọt biến mất.

Hắn đứng phía sau Tam ca ta, kéo ta sang một bên, sắc mặt trở nên âm trầm.

Tam ca muốn tiến lên, nhưng bị ta dùng ánh mắt ngăn lại.

Ta muốn xem bọn họ còn nói được gì nữa.

Hắn kéo ta đến chỗ vắng, giọng lạnh lẽo: “Nhậm Ninh, ta mặc kệ ngươi dùng cách gì lẻn vào đây, nhưng Đông Cung không phải nơi cho loại người như ngươi làm loạn. Lập tức cút ra ngoài.”

Nhậm Chi Chi cũng theo tới, giọng có phần hoảng: “Tỷ tỷ, cho dù tỷ muốn vào nhà họ Nhậm, cũng không thể đến Đông Cung gây chuyện. Còn y phục trên người tỷ… rốt cuộc lấy từ đâu? Nếu bị phát hiện, thể diện nhà họ Nhậm biết để đâu?”

Ta không nói gì.

Đã đoán họ không thông minh.

Nhưng không ngờ lại đến mức này.

Đông Cung mà cũng có thể “lẻn” vào?

Tam ca ta cuối cùng vẫn lặng lẽ theo tới, bên cạnh còn có Nhị ca.

Hai người vừa nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống, bước nhanh tới.

Nhậm Chi Chi thấy vậy, vội lùi lại nửa bước, giọng yếu ớt: “Hai vị điện hạ, tỷ tỷ này không có quan hệ gì với nhà họ Nhậm chúng thần. Không hiểu vì sao nàng cứ cố chấp bám vào họ Nhậm, hôm nay còn đuổi tới Đông Cung.”

“Có điều nàng lớn lên nơi thôn dã, khó tránh khỏi thiếu dạy dỗ. Xin hai vị điện hạ lượng thứ, nàng ấy thực sự rất đáng thương.”

Nói xong, nàng quay sang nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ thương hại.

Nhậm Thành Phong đứng bên cạnh thở dài: “Chi Chi, muội vẫn quá lương thiện. Nhưng muội phải hiểu, có những người, không phải muội tốt thì họ sẽ buông tha đâu.”

Hai người phối hợp ăn ý như đang diễn kịch.

Nhưng sắc mặt Nhị ca và Tam ca ta lại càng lúc càng lạnh.

“Các ngươi vừa nói ai không có giáo dưỡng?”

“Ai lớn lên ở thôn dã?”

“Ca.” Ta vỗ nhẹ vai Nhị ca. “Đừng phí lời với họ. Hôm nay gọi họ tới là để nói rõ với phụ vương và mẫu phi.”

Nhậm Thành Phong quay đầu nhìn ta, ánh mắt đầy kinh hãi: “Ngươi… ngươi vừa gọi hoàng tôn là gì?”

Nhị ca hừ lạnh: “Nàng là Vinh Gia Quận chúa do Thánh thượng thân phong, là con gái của Thái tử và Thái tử phi. Ngươi nói nàng nên gọi chúng ta là gì?”

Hai người kia rõ ràng chưa kịp tiêu hóa.

Mắt mở to nhìn ta, rồi lại nhìn hai vị huynh trưởng bên cạnh ta, hoàn toàn không dám tin.

Giọng Yến Vân Tranh vang lên phía sau: “Sao lại tụ ở đây?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...