Quán Rượu Hôm Nay Có Mở Cửa Không?

Chương 32: Bộ kinh doanh ngoài trời - A ha



Chuyện quán rượu xuất hiện món mới sandwich rất nhanh đã lan truyền ra ngoài, vì giới hạn số lượng mua, nên phần lớn mọi người chỉ nghe nói chứ chưa được ăn, điều này càng khiến người ta tò mò hơn.

Đây chính là cái gọi là tiếp thị khan hiếm, mặc dù Y Shan không hề định dùng chiêu bài này.

Có mạo hiểm giả vẽ giỏi đã vẽ lại hình dáng chiếc sandwich, thế là bức tranh này được lưu truyền qua tay các mạo hiểm giả, ai nấy đều muốn biết cái sandwich này rốt cuộc là thứ gì.

"Bánh mì đen không chỉ có thịt, mà còn có cả rau!"

"Lại còn là thức ăn ma pháp! Cái gì, cậu bảo uy lực ma pháp của nó ngang với dược tễ ma pháp trung cấp, thậm chí còn là loại dược tễ trung cấp cực phẩm sao!"

"Vừa ngon lại còn bổ sung sức mạnh, không có tác dụng phụ lại còn hồi phục thể lực, đây rốt cuộc là món ăn thần tiên gì vậy."

"Hu hu hu hu, muốn ăn quá đi, sao chiều nay mình lại không đi mạo hiểm chứ."

"Đi mạo hiểm thì có tác dụng gì, cũng có gặp được tín hiệu ma pháp đâu."

Cùng với sandwich, chuyện quán rượu bị ma vật tập kích cũng được mọi người ở Lôi Thành biết đến.

"Có sao không vậy?"

"Cái gì!? Bà chủ còn tặng riêng quà cảm ơn cho bọn họ sao."

"Sandwich trắng, là màu trắng đấy, hoàn toàn khác với trong tranh vẽ!"

"Hoàn toàn không dám tưởng tượng nó ngon đến mức nào."

"Ghen tị quá đi mất, chiến đấu mà có lớp bảo vệ thì tính là chiến đấu cái gì, thế mà cũng có quà cảm ơn."

"Bà chủ hào phóng quá, nếu là tôi làm có mỗi tí việc đấy, tôi còn chẳng dám nhận quà cảm ơn ấy chứ."

"Bà chủ hào phóng, mà các người cũng mặt dày dám nhận à."

"Không được, tôi không nhịn được nữa rồi, tôi cũng phải chịu khó vào vùng đất nguy hiểm lượn lờ mới được, giờ giấc kinh doanh mà công hội đưa ra quá chu đáo, tối nay tôi phải học thuộc lòng mới được."

"May mắn từng được ăn sandwich, đúng là mỹ vị nhân gian."

"Chẳng lẽ không ai cảm thấy rượu của quán rượu thực sự rất ngon sao?"

"Chắc là vì rượu của quán ngon là chuyện mặc định được mọi người công nhận rồi, dù sao thì nó cũng quá tuyệt vời, nhưng bây giờ rượu không cho mua mang về nữa, muốn uống thì chỉ có thể đến quán mà uống."

"Tại sao không cho mua mang về nữa?"

"Nghe nói là do lượng rượu tồn kho quá ít, nên phải ưu tiên cung cấp cho khách uống tại quán trước."

"Nghe nói còn ngon hơn cả rượu do Người Lùn ủ, mà tôi thì đến rượu Người Lùn ủ còn chưa được nếm bao giờ."

"Tôi cũng nghe nói thế."

Một Người Lùn khẽ động đậy đôi tai, chú ý đến cuộc đối thoại của những người này.

Ngon hơn rượu của tộc bọn họ ủ sao, sao có thể chứ, đám người này chắc chắn chưa được uống rượu ngon bao giờ, thế mà dám đem đại loại rượu nào đó ra so sánh với rượu của bọn họ.

Nhưng mà quán rượu này dù sao cũng được công hội công nhận, nói không chừng cũng có chút bản lĩnh thật, nếu thực sự có loại rượu ngon đến thế...

Càng nghĩ Người Lùn Gunther càng nuốt nước miếng ừng ực, uống một ngụm rượu mạch bên tay, nếu thực sự ngon như thế thì ba bữa cô sẽ đến uống một lần!

Làm xong đơn hàng trên tay cô sẽ xuất phát đi thử vận may xem sao.

Người Lùn Gunther nảy sinh lòng hiếu kỳ với quán rượu, người giống như cô cũng có rất nhiều, đợt tặng quà và bán giảm giá sandwich lần này thành công rực rỡ.

……

Y Shan thức trắng cả đêm, liên tục đút năng lượng cho túi hạt giống kia, chỉ đến buổi sáng mới tiến hành minh tưởng một lúc.

Vừa mới tỉnh táo lại liền nghe thấy thông báo của hệ thống.

【Ting, danh vọng quán rượu đạt cấp 4, nhận phần thưởng: 1 lần rút thưởng.】

Lại được rút thưởng, cái trò rút thưởng này đúng là đồ tốt, cô chẳng nói chẳng rằng mở ngay giao diện rút thưởng ra.

Bất kể là cái gì cũng được, cô đều chấp nhận hết, thuận tay bắt đầu quay thưởng.

Vòng quay chuyển động, cuối cùng từ từ dừng lại.

【Chúc mừng nhận được phần thưởng: Bộ kinh doanh ngoài trời (Có thể nâng cấp)】

Trên màn hình hệ thống bùng nổ một chùm pháo hoa rực rỡ.

【Chúc mừng Shan Shan trúng giải nhì! Quá lợi hại, thế mà lại trúng được giải nhì với xác suất thấp như vậy, Shan Shan thật sự rất may mắn.】

Y Shan có chút không dám tin, chuyện tốt thế này hóa ra cũng có thể rơi trúng đầu cô, trước đây cô chơi rút thưởng chưa bao giờ trúng được gì ra hồn.

Không nói hai lời cô sử dụng luôn bộ vật phẩm, bố trí nó ở sân trước.

Không ngờ khoảng đất trống cô tân trang tối qua lại vừa khéo có đất dụng võ.

Ngay lập tức từng bộ bàn ghế xuất hiện trên khoảng đất trống ở sân trước, xung quanh còn được quây lại bằng những dải dây thừng nhỏ làm hàng rào, chừa lại bốn lối ra vào.

Khi cô đi ra sân, Primo đã đứng ở lối vào, nhưng chưa đi vào trong.

"Sao thế, nhìn cái gì mà chăm chú vậy." Y Shan tò mò hỏi.

"Vân ma pháp rất phức tạp, tôi đang quan sát xem có học được gì không." Primo trông có vẻ hơi kích động, "Bà chủ giỏi thật đấy, loại ma pháp này người bình thường tuyệt đối không dùng ra được, đây là phụ ma hay là thuật giả kim vậy ạ?"

"Không phải đâu, anh hiểu lầm rồi, tôi bây giờ thực sự không làm được gì cả, cái này là tôi lấy được qua một số kênh đặc biệt." Quả nhiên, hàng hệ thống làm ra thì không có thứ gì tầm thường cả.

*Phụ ma là hành động sử dụng ma lực hoặc nguyên liệu phép thuật để gắn thêm một thuộc tính, hiệu ứng hoặc sức mạnh đặc biệt vào một vật phẩm (vũ khí, áo giáp, trang sức, công cụ...).

"Hóa ra là vậy, bà chủ có thể có được thứ như này, chứng tỏ cũng có tài nguyên hàng đầu như vậy."

Y Shan: Được rồi, anh nói sao cũng được, tùy anh vậy.

Cô vừa xem chức năng của đạo cụ mạnh mẽ này, lập tức bước một chân vào phạm vi, sau đó...

Hửm?

Cô kỳ quái nhìn ra sau lưng, lại kỳ quái nhìn về phía trước.

Cảm nhận được nâng lên mức cao nhất, lập tức phát hiện ra sự thay đổi của không gian, trên thị giác và cảm nhận có một số dấu vết bị chỉnh sửa.

Khu ăn uống ngoài trời có không gian riêng, không gian bên trong dù lớn thế nào thì diện tích chiếm đất bên ngoài cũng chỉ bấy nhiêu thôi, nhưng chỉ cần bước vào sẽ phát hiện không gian bên trong thực sự rất lớn, đặt bốn năm mươi cái bàn vuông cho bốn người ngồi cũng không thành vấn đề.

Nhưng khi nhìn ra bên ngoài, lại không có chỗ nào kỳ lạ, vẫn cảm thấy mình đang ở chỗ cũ, không hề xuất hiện tình trạng không gian kéo dài.

Cô quay người nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Primo, lập tức bước ra ngoài: "Vừa rồi tôi ở bên trong anh nhìn thấy tôi trông như thế nào?"

"Tôi không nhìn thấy người, người vừa vào là biến mất luôn."

Biến mất rồi.

"Tôi biết rồi, anh có thể vào xem thử, sau đó đi mua một ít bộ đồ ăn chỗ Astor, tiền không đủ thì có thể ghi nợ với ông ấy, đến lúc đó lại đi trả."

"Vâng."

Y Shan quay lại quầy bar, đặt cái màn hình gọi món lấy từ khu ăn uống ngoài trời lên quầy, màn hình này sẽ hiển thị tình hình gọi món ở khu ngoài trời.

Một mình Primo không biết có làm xuể không.

Khu ăn uống ngoài trời sau này không cần đốt viên hương nữa, chỉ cần dùng ma hạch là có thể duy trì tất cả chức năng bên trong, vô cùng đỡ việc.

Xem ra sau này phải thu mua nhiều ma hạch hơn chút.

Đúng lúc này bên ngoài lại truyền đến tiếng ma vật tấn công, tiếng cảnh báo của hệ thống cũng vang lên liên hồi.

Y Shan chẳng nói chẳng rằng lao ra ngoài chiến đấu, năng lực của Primo thực ra không thể đối mặt trực tiếp với lũ ma vật này, nhưng nhờ có lớp bảo vệ nên có thể dùng mánh khóe để đối kháng.

Cô có thể sử dụng Đạn Ma Lực tấn công trực tiếp, loại kỹ năng này thuần túy dựa vào thao túng năng lượng.

May mà lần này ma vật chỉ có một con, hai người rất nhanh đã đánh bại nó.

Sau khi ma khí bám bên ngoài tan đi, cô mới nhận ra ma vật này thế mà lại là một con lợn, vừa nãy cái cổ con lợn này còn dài hơn cả hươu cao cổ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...