Primo để ý thấy mũi tên tháp tên b*n r* là mũi tên năng lượng, như vậy thì không cần thiết phải đi thu hồi mũi tên nữa, cho nên hắn chỉ ra ngoài thu hồi xác ma vật, dù sao đó cũng là nguyên liệu nấu ăn rất tốt.
Y Shan cũng chú ý đến đòn tấn công của tháp tên, thấy hiệu quả không tệ, cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút.
Mũi tên của tháp tên này dùng loại gì cũng được, có thể là gỗ cũng có thể là sắt, nhưng tiện nhất vẫn là mũi tên năng lượng. Tuy nhiên loại mũi tên này tiêu hao năng lượng rất lớn.
Thông thường người ta sẽ không trực tiếp mua các loại quặng năng lượng hay nguồn năng lượng để sử dụng, mà sẽ để các ma pháp sư nạp ma lực của mình vào vật chứa trong đó, khi cần mũi tên năng lượng thì điều động ra. Đây cũng coi như tạo cơ hội đổi tiền cho một số ma pháp sư tập sự, dù sao cũng luôn có những chủng tộc hoặc nghề nghiệp ma pháp rơi vào cảnh túng thiếu.
Nhưng cô thì không thiếu năng lượng, dù sao hàng hệ thống làm ra vẫn có điểm khác biệt, có thể trực tiếp sử dụng ma hạch.
Ngoài tháp tên ra cô còn mua mấy tấm công thức nấu ăn.
Các loại rượu tạm thời đã đủ dùng, nhưng thức ăn thì càng nhiều càng tốt, bởi vì cô cũng muốn cải thiện bữa ăn của mình, mà ngặt nỗi không có công thức thì cô không thể tùy tiện nấu ra hiệu quả ma pháp được.
Một cuốn công thức tổng hợp các món nướng, công thức làm bánh bột mì và công thức làm Rougamo (Bánh bao kẹp thịt).
Sau đó là một cái máy bán hàng tự động.
Cái máy này có thể đặt hàng hóa tự làm vào, cũng có thể bỏ nguyên liệu vào để bán thành phẩm.
Cách thứ nhất thì số lượng hàng hóa có hạn, cách thứ hai thì bên phía hệ thống sẽ thu phí chiết khấu.
Cô chọn cách thứ hai.
Thế là sân trước lại đột nhiên xuất hiện một cái máy bán hàng tự động.
Primo lại đứng trước cái máy tự động quan sát.
Y Shan từ trong nhà bước ra, nhìn thấy con ma vật Primo đang xách trên tay: "Con ma vật này cấp độ không cao, bỏ vào thùng nguyên liệu của cái máy này đi".
Cô chỉ cho hắn cách mở thùng nguyên liệu: "Cái thứ này gọi là máy bán hàng tự động, chỉ cần bổ sung nguyên liệu là có thể sản xuất ra những món ăn tôi từng làm trước đây. Đương nhiên trong này sẽ có mức độ lãng phí nguyên liệu nhất định, nhưng thứ này vận hành 24 giờ, khi chúng ta không kinh doanh, nó cũng có thể bán hàng, cho nên tôi định nếu dùng thấy tốt... thì sẽ đặt một ít ở Lôi Thành".
Sau này trong quán rượu có thể tập trung làm một số sản phẩm khác, còn những sản phẩm cấp thấp, đơn giản thì để máy bán hàng tự động lo.
"Đương nhiên, khẩu vị và hiệu quả của thức ăn được tạo ra cũng sẽ kém hơn so với tôi tự tay làm." Đây quả thực là chuyện không còn cách nào khác, cửa hàng có loại hoàn nguyên 100%, nhưng loại đó vô cùng đắt đỏ, không thích hợp.
Tiểu Tửu cũng cực kỳ không khuyến khích sử dụng loại đó.
"Sản phẩm giả kim đương nhiên không sánh được với đồ do bà chủ tự tay làm rồi." Primo gật đầu với vẻ mặt hiển nhiên.
Y Shan không nhịn được cười: "Thời gian cũng gần đến rồi, chúng ta ăn chút gì đó rồi đi Lôi Thành nhé".
"Vâng."
……
Y Shan và Primo đến công hội từ rất sớm, ngồi đợi trong phòng họp.
Do Mullin có chút việc gấp, nên người đến tiếp đón là một vị cấp cao của công hội, tên là Xinla, thuộc tộc ma nhân.
Ma nhân thuộc về một chủng tộc của Ma tộc, có ngoại hình và thể thái rất gần với con người, bẩm sinh sở hữu một số ma pháp hoặc sự cường hóa thể chất.
Cô Xinla là một Ma tộc rất nhiệt tình, cứ liên tục thao thao bất tuyệt với cô về việc những món ngon cô ấy từng nếm trong quán rượu ngon đến mức nào, nói đến mức bệnh sợ xã hội của cô sắp tái phát luôn rồi.
May mà một lát sau có người vào báo với cô ấy là người đã đến đông đủ, Xinla trong nháy mắt chuyển sang trạng thái làm việc.
"Miện hạ, trước khi gặp người ứng tuyển, tôi xin tiết lộ trước với ngài một chút, trong số những người này có người bị ô nhiễm, bất kể Miện hạ có muốn tuyển dụng họ hay không, hy vọng Miện hạ có thể tôn trọng họ, họ cũng từng là những dũng sĩ chiến đấu vì các chủng tộc." Xinla nghiêm túc nói.
"Ừm, tôi hiểu mà, tôi rất tôn trọng họ."
Người bị ô nhiễm, là cách gọi những người sống sót nhưng bị ma vật làm ô nhiễm, trong số đó đa phần là mạo hiểm giả, bị ô nhiễm trong quá trình đối kháng với ma vật.
Được tôn trọng là điều đương nhiên.
Tuy nhiên người bị ô nhiễm thường có những di chứng khác nhau, bất kể di chứng là gì, họ đều có một điểm chung là không thể tiếp xúc lâu dài với người bình thường.
Bởi vì loại ô nhiễm này sẽ ảnh hưởng đến những người bình thường xung quanh.
Rất bi ai.
Vì có Người bị ô nhiễm, nên những người vào trước đều là người bình thường. Primo sẽ tiến hành tìm hiểu tình hình và phỏng vấn họ, còn cô ngồi một bên tiến hành dùng cảm nhận.
Bên trong quả thực có mấy người khá tốt, nhưng cô vẫn muốn xem những người bị ô nhiễm phía sau thế nào, nên tạm thời ghi chép lại trước.
Xinla có nói với cô, thông thường người bị ô nhiễm sẽ không đến ứng tuyển những công việc kiểu này, nhưng lần này hội trưởng công hội đặc biệt dặn dò nên mới gọi họ đến.
Do người bị ô nhiễm thường không có việc làm, nên đa phần họ đều sống dựa vào trợ cấp của công hội, có một số người không chịu nổi cuộc sống như vậy sẽ chủ động đi vào vùng đất nguy hiểm, cuối cùng... đa phần đều một đi không trở lại.
Theo lời Xinla, những người bị ô nhiễm có hồ sơ tại Lôi Thành cơ bản đều đã đến đông đủ. Xinla cho những người khác rời đi trước, sau đó mới để những người bị ô nhiễm bước vào.
Primo có chút lo lắng nhìn cô, dù sao hiện tại cô cũng rất yếu.
Tuy nhiên...
Ngay từ lúc biết có người bị ô nhiễm, Tiểu Tửu đã nhắc nhở trong đầu cô rồi, cô sẽ không bị ảnh hưởng bởi người bị ô nhiễm, bởi vì trên người cô có sự chúc phúc của Thần linh.
Hơn nữa một khi người bị ô nhiễm ký kết khế ước với cô, làm việc trong quán rượu, thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến người khác, thậm chí còn có cơ hội xóa bỏ ô nhiễm. Nếu có thể ký kết khế ước chủ tớ thì dù không làm việc cũng không sao cả.
Những người bị ô nhiễm bước vào, ập vào mặt là một luồng sát khí nghiêm trang khó tả, không phải nói bọn họ có tính tấn công, mà là loại khí chất tự nhiên của những người từng trải qua mưa máu gió tanh.
Chỉ vừa nhìn thoáng qua, cô đã ưng ý mấy người liền.
Thật là đau đầu mà.
Những người bị ô nhiễm lần lượt tiến lên phỏng vấn. Nói thật lòng, tâm tính của những người này đều cực kỳ tốt, nếu không cũng chẳng thể nào đối kháng với sự ô nhiễm này quanh năm suốt tháng mà vẫn chưa đánh mất niềm tin vào cuộc sống.
Phỏng vấn xong xuôi, cô không để họ rời đi ngay, Y Shan muốn nói qua với họ về tình hình bên mình một chút.
"Các vị đều rất ưu tú, tôi thực sự rất khó lựa chọn. Quán rượu tạm thời không có cách nào thuê hết nhiều người như vậy, cho nên tôi nói trước về tình hình bên quán rượu, nếu ai không chấp nhận được thì có thể từ bỏ lần tuyển dụng này. Những điều kiện mà công hội đưa ra trước đó là dành cho các nhân viên khác, tôi không hề biết còn có các vị dũng sĩ đây."
Sau khi Y Shan mở lời, không một ai lơ đễnh, tất cả đều tập trung tinh thần lắng nghe.
"Bên tôi tạm thời cần hai nhân viên phục vụ và hai nhân viên thu thập vật liệu. Giống như điều kiện đã công bố, bên tôi bao ăn bao ở, bất kể có kinh doanh hay không, tiền lương mỗi ngày là 10 đồng bạc, về sau dựa vào biểu hiện sẽ còn tăng thêm, nhân viên thu thập sẽ dựa vào vật liệu thu thập được mà có mức tăng giảm lương nhất định."
Mức lương 10 đồng bạc mỗi ngày là mức lương cực kỳ cao, điểm này Mullin đã nói với cô từ rất sớm rồi.
"Ngoài ra, do một số quy tắc, các vị cần phải ký kết khế ước với tôi. Vốn dĩ chỉ cần khế ước bảo mật là được, nhưng để tình trạng trên người các vị không ảnh hưởng đến người khác nữa, cho nên cần các vị ký với tôi khế ước ràng buộc."
"Cái gì!? Miện hạ, ý của ngài là... chỉ cần lập khế ước, chúng tôi sẽ không còn gây ảnh hưởng đến người khác nữa sao?" Trong đám đông truyền đến tiếng kích động không dám tin.
