Nhân viên chấp pháp ngay khoảnh khắc sạp cá nướng này gây ra náo động đã để mắt tới rồi, lập tức báo cáo lên trên sau đó đi tới.
Người xung quanh ăn cá nướng này cứ như bị bỏ thuốc vậy, nhìn thế nào cũng thấy cá nướng này không bình thường, kết quả bà chủ này chẳng sợ hãi chút nào.
Chẳng lẽ là hắn hiểu lầm thật?
Y Shan không ngờ vì cá nướng quá ngon mà dẫn tới nhân viên chấp pháp, đối với việc này cô lại khá tán thưởng, dù sao có thể vì chút chuyện nhỏ này mà đến đây, chứng tỏ cảnh giác và quản lý đều rất tốt.
"Cứ kiểm tra tự nhiên." Y Shan cười nhường lại những thứ còn sót lại và sạp hàng cho hắn.
Cô cũng không đi xa, mà đứng bên cạnh để hắn kiểm tra cùng.
Chỉ thấy vị nhân viên chấp pháp này cầm đạo cụ không rõ tên kiểm tra tới kiểm tra lui, cuối cùng còn buff cho mình một cái, rồi ăn một miếng cá.
Trong nháy mắt biểu cảm của hắn thay đổi.
Khách hàng xung quanh chưa rời đi từng người từng người để lộ biểu cảm đầy ẩn ý anh hiểu tôi hiểu.
"Vị đội trưởng này, thế nào, ngon không?" Một vị khách gian xảo hỏi.
Vị nhân viên chấp pháp này vẻ mặt rối rắm lại phức tạp: "Quả thực rất ngon, nhưng mà... sao có thể ngon thế này được".
"Cô thực sự không thêm vật phẩm vi phạm quy định nào chứ?" Đội trưởng chấp pháp không dám tin nhìn Y Shan.
Y Shan cười đẩy nhân viên chấp pháp sang một bên, ngồi xuống lại: "Tôi làm lại một con nữa cho anh xem, cá là tôi mua ở chợ cá, nếu anh không yên tâm có thể dùng cá khác để chế biến".
"Tôi có này! Dùng của tôi."
"Tôi cũng có!"
Ở Hải Thành thứ không thiếu nhất chính là hải sản, mọi người nhao nhao lấy cá mình bắt được ra.
Nhân viên chấp pháp chọn cá trên tay ba người đưa cho cô nướng, Y Shan từng bước một nướng cá, thậm chí lúc rắc bột gia vị còn để nhân viên chấp pháp kiểm tra trước một lượt.
Ba con cá quả nhiên cuối cùng tỏa ra mùi thơm quyến rũ.
"Phù, ngon, ngon thật đấy!"
"Cho nên trước khi chế biến cá còn phải làm sạch, có phải trước đây mọi người làm sạch không kỹ không." Dù sao cũng là mạo hiểm giả Hải Thành, cá nướng đơn giản thì rất nhiều người biết làm.
"Tôi cảm thấy có thể là do chỗ bột kia?"
"Rốt cuộc là bột gì, tại sao cho vào lại ngon thế."
Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao, nhân viên chấp pháp cũng không thể không nói, quả thực rất ngon, những loại bột kia cũng thực sự không kiểm tra ra được gì nên hắn có chút do dự.
Y Shan cười lại xin người bên cạnh một con cá, con cá này không rắc gia vị: "Mọi người nếm thử cái này xem?"
"Oa, ngon, tuy hương vị không giống, nhưng cũng ngon!"
"Không thêm bột gia vị cũng ngon, tại sao lại thế?"
"Bà chủ, có phải kỹ năng nấu nướng của cô rất cao không."
"Đúng đúng, có phải do kỹ năng cộng thêm không?"
Y Shan cười một cái: "Kỹ năng quả thực rất cao, nhưng không phải là cộng thêm".
"Cá nướng này vẫn cần chút kỹ năng. Có điều, tôi nghĩ sạp hàng nhỏ này của tôi chắc không có vấn đề gì." Y Shan cười nói.
"Phải phải phải, quả thực không có vấn đề. Rất xin lỗi."
Không đợi nhân viên chấp pháp nói hết, Y Shan liền xua tay: "Không có gì, đây là chức trách của anh, anh làm rất tốt, nhỡ đâu tôi thực sự có tâm địa xấu xa gì thì sao".
Nhân viên chấp pháp không ngờ Y Shan sẽ nói như vậy, lỗ tai đỏ lên: "Cảm ơn".
Vội vàng rời đi.
Mọi người xung quanh cười thiện ý một cái, tiếp tục mua cá nướng sò nướng do Y Shan làm.
Đồ trên sạp rất nhanh đã bán sạch bách, mọi người nhao nhao hỏi bao giờ lại đến bán.
"Xin lỗi các vị khách, tôi còn có cửa tiệm cần kinh doanh, hôm nay chỉ là ra ngoài đi chơi tiện thể bày sạp nhỏ thôi." Y Shan ngại ngùng nói.
"Cửa tiệm!? Tiệm nhà cô ở đâu." Mọi người nhao nhao hỏi.
"A, ở ba vùng đất nguy hiểm lớn, tên là Quán Rượu Dị Giới." Y Shan cười nói.
Trong nháy mắt, mọi người hít sâu một hơi lạnh.
"Là Quán Rượu Dị Giới mà tôi đang nghĩ đến sao?"
"Có phải tôi nghe nhầm rồi không."
"Nhất định là do tôi muốn đi quán rượu quá nên sinh ra ảo giác."
Bỗng nhiên những âm thanh như vậy dừng lại, ngay sau đó từng người từng người vỡ trận".
"A a a a, đám người đó ngày thường rốt cuộc được ăn những món ngon gì vậy hả!"
"Bà chủ, bà chủ, sao người không đến chỗ chúng tôi mở tiệm đi!"
"Cứu với, đây là bà chủ, tôi muốn ăn bánh mì trắng, tôi muốn ăn sandwich, tôi còn muốn uống rượu nữa!"
Mặc dù ai nấy đều kích động, nhưng không có ai thực sự chen lấn xô đẩy Y Shan.
"Tôi quả thực muốn mở một chi nhánh ở đây, nhưng vẫn chưa nghĩ kỹ xem nên đặt ở chỗ nào." Vừa nãy chỉ là nổi hứng muốn làm cá nướng ăn, không ngờ vô tình lại quảng cáo được một đợt.
"Chi nhánh! Đi đi đi, chúng tôi đưa ngài đến tòa nhà văn phòng, đi thuê một mảnh đất trước đã."
"Nói cái gì thế, còn nói gì mà thuê, cái này phải tặng không chứ!"
"Đúng đúng đúng, xem cái đầu óc tôi này."
Không hiểu thế nào Y Shan và Adelaide cứ thế bị đám đông vây quanh đưa đến tòa nhà văn phòng. Hải Thành này cũng khá thú vị, tòa nhà văn phòng là nơi đóng quân của cả thành chủ và công hội mạo hiểm, ở đây có nhân viên làm việc của cả hai bên.
Khi Y Shan vừa đến nơi, chủ quản đã đợi sẵn, chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, Y Shan đã có được một mảnh đất để mở tiệm cơm.
Hội trưởng công hội đi ra ngoài chưa về, lúc này thành chủ đang tiếp cô.
Vị thành chủ này thế mà lại là Giao nhân! Tuy không phải thuần huyết, nhưng cũng rất hiếm gặp rồi.
Thành chủ trông không quá xinh đẹp, nhan sắc bình thường, nhưng trong phần giám định thông tin bên phía Y Shan có thể thấy giá trị vũ lực của thành chủ cực kỳ cao.
Không thể chọc vào.
Có điều cô cứ tưởng Giao nhân đều rất xinh đẹp cơ.
Sau này cô mới biết, trong tộc Giao nhân, Giao nhân cái dung mạo đều rất bình thường, ngược lại Giao nhân đực mới có dung mạo kinh diễm.
Nhưng xét về sức chiến đấu, Giao nhân cái mạnh mẽ hơn, thể hình cũng to lớn hơn. Vị thành chủ này chính là một quý cô.
Sau khi có khu vực phân vùng, Y Shan quay trở về quán rượu, sắp xếp những việc cần lưu ý cho Primo, tin rằng anh ấy có thể sắp xếp ổn thỏa.
Ngày hôm sau, cô cũng được toại nguyện nghe thấy một tiếng thông báo vô cùng êm tai.
【Ting, danh vọng thế giới của quán rượu đạt cấp 5, nhận phần thưởng: 1 lần rút thưởng.】
Cô có hai lần rút thưởng rồi.
Vậy thì rút luôn thôi.
Vòng quay quen thuộc xuất hiện trước mặt cô, rất nhanh đã rút ra được hai đạo cụ.
【Chúc mừng nhận được đạo cụ: Tế đàn nghề nghiệp】
【Chúc mừng nhận được đạo cụ: Cuộn giấy giải trừ phong ấn trung cấp (bản Thần minh)】
Lại là cuộn giấy phong ấn.
【Shan Shan, cuộn giấy này kiến nghị dùng lên chiếc đèn xách tay nhỏ ở cửa ạ.】
"Ồ? Đã Tiểu Tửu nói vậy thì chị dùng lên cái đó vậy."
Dù sao cô cũng không có chỗ nào khác bắt buộc phải dùng.
Sau đó cô dùng trực tiếp cuộn giấy này lên chiếc đèn bị phong ấn kia.
Lập tức chiếc đèn bị phong ấn này tỏa ra luồng sáng chọc trời.
Vốn dĩ chỉ là một chiếc đèn xách tay nhỏ bé, bỗng biến thành một cột sáng khổng lồ, rơi xuống ngôi nhà của quán rượu, trên nóc quán rượu xuất hiện thêm một cột sáng lơ lửng.
Thứ ánh sáng chiếu rọi cả bầu trời, xua tan sương mù dày đặc từ từ thu lại, cuối cùng biến thành một tinh thể ánh sáng cao hơn hai mét lơ lửng trên mái nhà.
【Nguồn sáng không bao giờ lạc lối: Bất kể ở nơi đâu cũng có thể chỉ dẫn con đường phía trước, có thể xua tan mọi vật che chắn xung quanh. Đồng thời với việc mang lại ánh sáng, có thể khiến bóng tối sợ hãi, khiến bóng tối lui bước.】
【Ting, quán rượu nhận được Nguồn sáng không bao giờ lạc lối, sắp sửa cập nhật nâng cấp.】
