Quán Rượu Hôm Nay Có Mở Cửa Không?

Chương 92: Tiếng gọi - A ha



Trước đó thì đành chịu vậy thôi.

Càng đi sâu vào không trung phía trên Rừng Ma Vật, nơi bên dưới bị ma khí xâm nhiễm càng đậm, một mảng đen kịt, cái gì cũng không nhìn rõ.

Vùng biển và thung lũng cũng như vậy, nhìn thôi đã cảm thấy khó chịu.

Y Shan thực ra còn có chút thú vui ác ý muốn ném cái gì đó xuống, nếu trực tiếp ném năng lượng Thần lực thì hơi giống đánh cá bằng thuốc nổ như vậy thì hơi quá đà.

Cô linh cơ nhất động quán rượu chúng ta có hệ thống thời tiết, phối hợp với Vũ Thần chẳng phải có thể làm một trận mưa lớn sao.

Gọi Vũ Thần tới: "Tôi muốn làm một trận mưa thanh tẩy, chủ yếu là muốn thanh tẩy ma khí bên dưới một chút, cũng không cần chức năng mạnh lắm đâu, chỉ là muốn gây chút rắc rối cho bên dưới thôi."

Vũ Thần lập tức hiểu ý, vẻ mặt mang theo chút ý tứ hóng hớt xem kịch, lập tức kết nối với hệ thống thời tiết của quán rượu cùng nhau làm mưa.

Như vậy không chỉ có thể trút xuống cơn mưa phạm vi lớn hơn, chức năng cũng mạnh hơn.

Ngay lập tức đảo trên không quán rượu giống như một cái vòi hoa sen khổng lồ trên không, rào rào đổ mưa.

Nước mưa này cũng không phải mưa thường gặp ma khí hoặc là thanh tẩy hoặc là xua tan, trực tiếp tưới ra một mảng sạch sẽ giữa làn ma khí dày đặc.

Lập tức khiến ma vật bị che giấu bên trong lộ ra. Mặc dù trong cơn mưa lớn thế này ma vật có chút khó chịu, nhưng sẽ không có tính sát thương gì với chúng. Rất nhanh lũ ma vật này gào thét, lại lần nữa lấp đầy ma khí xung quanh.

Bản thân Y Shan chỉ là tìm chút niềm vui cho mình, hơn nữa cô thực sự không cho rằng hành vi này của mình là vô nghĩa. Chỉ cần cô làm nhiều thì nồng độ ma khí của thế giới này sẽ giảm xuống, cho dù rất nhỏ mọi người không cảm nhận được thì cũng là có ích.

Chỉ là hiện tại như muối bỏ bể.

Có lẽ nên để Nông Thần nghiên cứu ra loại hạt giống mới, chỉ cần ném xuống là bén rễ nảy mầm, có thể duy trì thanh tẩy trong một khoảng thời gian là được.

Hoặc là lấy hạt giống làm điểm chuẩn, cô kiến tạo một không gian thanh tẩy cỡ lớn. Mặc dù không thể trực tiếp đẩy lùi chiến tuyến, nhưng có thể khiến ma vật trong khu vực này yếu đi, ma khí cũng ngày càng loãng.

Cứ như vậy dọc đường quán rượu bay đến đâu, mưa trút xuống đến đó. Quán rượu sẽ không biết mệt, chỉ tiêu hao năng lượng, nhưng có thiết bị chuyển đổi năng lượng thì năng lượng chính về cơ bản dùng không hết. Thậm chí chỉ riêng ma vật lao tới trên bầu trời cũng đủ nạp năng lượng rồi, còn thừa rất nhiều, huống chi là từng mảng lớn ma khí bên dưới cô có thể rút lấy bất cứ lúc nào.

Nông Thần tuy đang ở trong đất trên mặt đất, nhưng triệu hồi ông ta tới rất dễ dàng. Cô thảo luận phương án với đối phương một chút, Nông Thần liền quay về nghiên cứu.

Ngược lại Đan Thần vốn có cảm giác tồn tại không mạnh chủ động đề xuất cũng muốn nghiên cứu một chút.

Cô tự nhiên không có gì không đồng ý, người đông sức mạnh lớn, mọi người nguyện ý chủ động nghiên cứu là chuyện tốt.

Khách của quán rượu hiện tại rất ít, bởi vì rất nhiều người sẽ được tín hiệu ma pháp đưa thẳng đến chi nhánh, cá biệt những người đi sâu vào trong mới được đưa đến đảo trên không.

Cho nên có thể lên đảo trên không thực sự cần chút may mắn, điều này cũng khiến các mạo hiểm giả đến được quán chính trên không càng thêm phấn khích.

Lại có một tiểu đội mạo hiểm đến, mặc dù trong đó có ba người bị thương nặng, nhưng nhìn biểu cảm của họ đều nhẹ nhàng thoải mái, không có chút gánh nặng nào. Sau khi phát hiện mình đến đảo trên không còn vui mừng reo hò.

"Oa, là quán rượu trên không!"

"Chà, may mắn thật đấy, lần này thế mà lại lên được đây."

"Mau chữa trị đi, rồi đi xem thử."

Mấy người vô cùng quen cửa quen nẻo đến dưới tượng Thần Chữa Trị tiến hành điều trị. Hiện tại khách đến quán chính ít, tượng Thần Chữa Trị không cần xếp hàng, mấy người rất nhanh đã chữa xong.

"Quả nhiên vẫn là ít người thì nhanh hơn, lúc đông người thì một chốc một lát đúng là chưa đến lượt."

"Thì thế chứ, nhưng nếu vết thương quá nặng mọi người vẫn sẽ nhường thứ tự cho thôi."

"Đúng vậy, dù sao cũng không vội về, chi bằng đi dạo chút?"

"Mọi người đi dạo trước đi, tôi đến Tế đàn nghề nghiệp xem trước."

"Được."

Mấy người chia nhau ra làm việc của mình, có người đi gọi đồ ăn trước, có người đến Tế đàn nghề nghiệp nghiên cứu kỹ năng, có người đi tìm Amelia nói chuyện, cũng có người đi ngắm cảnh quanh đảo.

Nhìn một cái thì giật mình không thôi.

"Đang mưa, mưa to quá."

"Đúng vậy, mưa này rơi xuống mặt đất thế mà có thể thanh tẩy ma khí, không hổ là bà chủ."

"Tiếc là chỗ ma khí này sẽ lại lấp đầy trở lại, nếu không chúng ta có thể trực tiếp dựa vào việc bà chủ mở đường, đánh vào trung tâm vùng đất nguy hiểm rồi."

"Thì thế, nhưng mà vào trung tâm vùng đất nguy hiểm cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, chủ yếu vẫn là đẩy lùi chiến tuyến."

"Đúng vậy."

Y Shan nghe thấy cuộc đối thoại của họ, loại đối thoại này đã xuất hiện ở rất nhiều khách hàng.

"Vãi chưởng, sâu trong tầng mây trên trời này quả nhiên có ma vật, mấy người về trước đó đúng là không nói điêu."

"Ai dám nói điêu chứ, chẳng qua không ngờ tận mắt nhìn thấy lại chấn động thế này."

"Bên phía quán rượu phản kích nhanh chóng, trông thì không có độ khó gì, nhưng mà..."

Hai người nhìn nhau, không cần nói cũng hiểu, ma vật như thế này đối với họ mà nói quả thực là tai họa ngập đầu.

Thực lực của bà chủ quả nhiên sâu không lường được.

Cùng với việc quán rượu ngày càng đi sâu vào vùng đất nguy hiểm, Y Shan bỗng nhiên cảm thấy có thứ gì đó đang gọi cô, nơi đó... là ở nơi sâu nhất, nơi giao thoa của ba vùng đất nguy hiểm.

Y Shan cau mày, gọi Thực Thần tới: "Ngài có nghe thấy tiếng gọi gì không?"

"Không có, chắc là tiếng gọi chỉ có ngài nghe thấy thôi." Thực Thần phủ nhận.

Chỉ có cô nghe thấy, vậy ý nghĩa đại diện quá nhiều rồi. Là cái gì dẫn đến việc chỉ có cô nghe thấy chứ? Là cô đã làm gì, hay là do thân phận của cô.

Nếu là vì thân phận thì là Thần minh không thuộc bản địa, hay là bà chủ quán rượu, hay là người đến từ dị giới đây?

Nếu nói về việc đã làm gì thì nhiều quá, cái này càng khó phân biệt hơn. Hoặc là trên người cô mang theo thứ gì đó có thể thu hút tiếng gọi bí ẩn kia.

"Thần Chủ, ngài có nghe được nội dung của tiếng gọi đó không?" Thực Thần hỏi.

Y Shan cẩn thận phân biệt một chút, có chút do dự: "Tôi hình như nghe hiểu rồi, nhưng không chắc chắn lắm, khả năng ngôn ngữ của đối phương dường như không tốt lắm."

Hơi giống kiểu trẻ con lúc bi bô tập nói, rất nhiều từ vựng nói không chuẩn. Nếu không phải rất quen thuộc hoặc thường xuyên giao tiếp, thì thoạt nghe quả thực rất khó nhận ra.

"Hình như đang nói là... đói?" Y Shan có chút ngơ ngác.

Đói rồi thì nói với cô có tác dụng gì chứ.

"Âm thanh chỉ có ngài nghe thấy được, lại còn bày tỏ sự đói khát của bản thân, có lẽ có liên quan đến bản thân thế giới này." Thực Thần mạnh dạn suy đoán, nhưng ông ta cũng không thể hoàn toàn chắc chắn, "Ngài có thể xác định phương hướng không?"

"Chính là hướng chúng ta đang đi hiện tại. Có lẽ âm thanh này vẫn luôn tồn tại, chỉ là trước đó tôi ở xa nên không nghe thấy, giờ lại gần thì nghe thấy rồi." Y Shan giải thích.

"Rất có thể là âm thanh được phát ra không phân biệt đối tượng, chỉ là có mỗi ngài nghe thấy được mà thôi."

Thảo luận suông cũng chẳng ra ngô ra khoai gì, dù sao đợi quán rượu lại gần thêm chút nữa, biết đâu thứ đó tự mình chui ra, tâm thái của cả hai đều khá tốt.

Cứ như vậy quán rượu tiếp tục trôi nổi, lại đi thêm hai ngày nữa.

Trong hai ngày này, mỗi lần âm thanh đó xuất hiện đều rõ ràng hơn trước đó, mà Y Shan và các vị Thần minh khác cũng xác định âm thanh này được phát ra không phân biệt đối tượng.

Bởi vì Vũ Thần bỗng nhiên cũng nghe thấy được rồi, nhưng nghe cực kỳ không rõ ràng.

Nói cách khác, các vị Thần minh hẳn là đều có thể nghe thấy, nhưng căn cứ vào cảm nhận của mỗi người khác nhau, có lẽ phạm vi nghe thấy được cũng khác nhau.

Còn những người không phải Thần minh trong quán rượu thì chẳng ai nghe thấy cả.

Lại đi thêm ba ngày nữa, lần này tất cả các vị Thần minh đều nghe thấy rồi, hơn nữa mỗi người đều có thể phân biệt được ý nghĩa trong đó.

Chính là đói rồi.

"Đây rốt cuộc là thứ gì, tộc Rielte các cậu có ghi chép không?" Y Shan nhìn về phía Primo.

Primo cười khổ lắc đầu: "Cái này thì thật sự không có".

Rõ ràng là Primo người ghi chép lịch sử với vốn kiến thức rộng lớn nhất cũng không thể không nói đi theo bên cạnh bà chủ đúng là chuyện kỳ quái gì cũng có thể gặp phải, những chuyện này trong lịch sử cậu hoàn toàn chưa từng nghe nói đến.

Y Shan có dự cảm thứ này là thứ cô bắt buộc phải gặp mặt.

Có điều đối với việc này cô không có tâm lý lo lắng hay sợ hãi hay gì khác. Chỉ đơn thuần cảm thấy cô cần phải đi xem thử, không thể phớt lờ.

Y Shan không vội, trên đường đi thỉnh thoảng còn luyện kỹ năng, kỹ năng thì dễ thôi, cứ ném thẳng xuống dưới quán rượu là được.

Gần đây cô mới học được kỹ năng diện rộng gọi là Hỏa Vũ Lưu Tinh (Mưa Lửa Sao Băng).

Để cày độ thành thạo kỹ năng, cô ném kỹ năng bất kể ngày đêm, cứ như giải phóng thác nước lửa vậy. Quán rượu đi đến đâu thì lửa cháy đến đó.

Mà họ bay lâu như vậy rồi vẫn chưa đến được vùng cốt lõi sâu nhất, đủ thấy diện tích thế giới này rộng lớn đến mức nào.

Hỏa Vũ Lưu Tinh rơi xuống vùng đất nguy hiểm, truyền đến từng tiếng nổ mạnh, tiếng gào thét của lũ ma vật vang lên liên tiếp cũng coi như êm tai, tạo chút động tĩnh cho Y Shan.

Không ít khách hàng nhìn thấy hành động này của Y Shan cũng nổi hứng muốn thử xem, chỉ có điều đa số mọi người không có kỹ năng kiểu này.

Cũng không biết là ai bỗng nhiên bắt đầu ném bom xuống dưới. Ban đầu còn tiết chế một chút, nói là ném mấy sản phẩm lỗi do Địa Tinh chế tạo, bảo là thử uy lực. Về sau thì không giả bộ nữa, trực tiếp dùng bom nổ sức sát thương cao.

Đừng nói, từ trên trời nhìn xuống đúng là một cảnh tượng đẹp mắt thật.

Y Shan không ngăn cản hoạt động này của mọi người, nhưng bảo mọi người chú ý an toàn một chút. Thế mà cũng có kiểu người ngốc nghếch lơ là suýt chút nữa rơi xuống thật, may mà mọi người trong quán cũng không phải dạng vừa, lập tức vớt hắn lên.

Y Shan không định làm biện pháp an toàn, dù sao...

Mọi người đều sống ở thế giới này rồi, có chút tâm lý cảnh giác là tốt.

Hơn nữa nhân viên trong quán rượu đều rất có bản lĩnh, rơi xuống cũng có thể lên được, cô chẳng lo lắng chút nào.

Tuy nhiên hành vi vừa đi vừa ném bom dọc đường này của Y Shan bên phía Cung Tiên Tri lại nhìn thấy rõ mồn một.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...