Quang Chi Tử
Quyển 6 - Chương 17: Lễ vật của rồng
Ta ha ha cười nói :- Cần gì phải cảm ơn , Tiểu Kim vốn là con cái của hai vị mà . Ta trong lòng cười thầm , Long vương này cũng thật khờ khạo , nếu y không cho Tiểu Kim đi cùng với ta , ta có thể đánh bại chừng này thành viên Long tộc được sao ? Còn không , chỉ mất một vài lời , lại để cho ta có cơ hội thể hiện nhân tình . Kì thật , ngốc không phải là Long vương mà chính là ta , bởi vì ta không biết Tiểu Kim cùng ta đã lập khế ước , nếu ta không cho phép , Tiểu Kim không cách nào rời ta mà đi được , nếu ta chết đi , Tiểu Kim cũng không thể sống . Long vương dùng trăm phương ngàn kế chỉ cốt cho ta đáp ứng không cho Tiểu Kim bồi táng sau này .Long vương nói : -Vậy đi , ngươi đã đáp ứng cho Tiểu Kim quay lại làm Long tộc truyền nhân , ta sẽ truyền cho ngươi một Long ngữ ma pháp đặc thù của Long tộc , ngươi muốn học cái gì ? A , cái này tốt quá , ta phải nghĩ kĩ mới được , mắt ta sáng lên , nói : -Hay ta học Phá Ma Phong đi . Ma pháp này từng cứu ta một lần , thật sự rất có uy lực , dùng để giải trừ phong ấn ma pháp rất hữu dụng a .Long vương kinh ngạc gật đầu , nói : -Ngươi chọn lựa rất chính xác , Phá Ma Phong này cấp bậc rất cao trong số Long ngữ ma pháp , được , ta sẽ truyền thụ Phá Ma Phong ma pháp cho ngươi . Long vương toàn thân kim mang phát ra , từ hai mắt bắn ra hai đạo hàn quang vào thẳng mắt ta , nhất thời vô số bùa chú li kỳ cổ quái xuất hiện trong tâm tưởng của ta , Long vương nói tiếp : -Đây là Phá Ma Phong chú ngữ , ngươi nếu muốn sử dụng , chỉ cần đọc chú ngữ là được . Chú ngữ hoàn toàn rất đơn giản , tuy nhiên đọc lên có chút khó khăn không thuận miệng , ta nói : -Ta cám ơn ngài , Tiểu Kim bế quan tình hình có thuận lợi không ? Long vương nói : -Đến giờ phát triển đều rất thuận lợi , ta dùng bảo vật của Long tộc tăng cường lực lượng cho nó đồng thời cũng khôi phục sinh mạng lực , có điều nó phát triển quá nhanh , căn cơ có phần không vững , ta cũng sẽ cùng 8 Đại trưởng lão thay nhau giúp nó tu luyện , ngươi có thể yên tâm , một năm sau , khi nó bế quan hoàn tất , ta sẽ để cho nó đến tìm ngươi , bất luận ngươi ở đâu , nó cũng sẽ đựa vào khí tức của ngươi tìm được , về chuyện này ngươi có thể yên tâm . Ta gật đầu , nói : -Nếu như vậy , ta hoàn toàn yên tâm .Long vương nói tiếp : -Ngươi nghỉ ngơi một ngày , ngày mai hãy đi vậy.Ngày cuối cùng lưu lại Long tộc cũng là ngày ta bận rộn nhất , cơ hồ mỗi thành viên Long tộc đều tặng cho ta lễ vật , Long tộc nhân rất thích thu nhặt bảo vật nên các món quà tặng cho ta cũng đều là các loại đá quý , kim cương nguyên khối , các loại ma pháp thạch , thủy tinh thạch , thậm chí còn có cả khoáng vật , ta đều nhất nhất nhét toàn bộ vào túi không gian.Xem bọn họ dáng vẻ nhiệt tình như vậy , ta cũng không có ý từ chối , cái gì đưa đến cũng nhận . Ha ha , chuyến này phát tài , trở về bán đống đồ vật này , ít nhất cũng phải thu về mấy vạn toản thạch tệ . Hắc hắc sau này có thể mời Mộc Tử đi ăn thoải mái.Từ giấc mộng phát tài tỉnh lại , ta liền thu thập gói ghém quần áo , kì thật cũng chẳng có gì nhiều , chỉ có một bộ y phục mới mà thôi . Đi tới Long vương huyệt động để chào từ biệt .Long vương hiện đang vắng mặt chỉ có Bạch PhiTa hỏi : -Bạch Phi a di , Long vương đi đâu vậy ?Bạch Phi mỉm cười nói : -Long vương đi giúp Long nhi tu luyện , ngài bảo ta chuyển lời chào từ biệt đến ngươi , ngươi lên đường cẩn thận . Hài tử , ngươi ra đi ta không có gì tốt cho ngươi , chỉ đành cho ngươi thứ này , nhiều năm về trước ta vô tình thu được , lúc ấy , số lượng thành viên Long tộc vẫn còn rất đông đúc . Nói xong , một đạo bạch quang chầm chậm hướng về ta bay tới .Ta vươn tay tiếp lấy bạch quang , ánh sáng dần dần mờ đi , hiện ra một ma pháp trượng vô cùng tinh xảo , dài khoảng 1 thước 2 , toàn thân do kim loại kì lạ đúc thành , phát ra quang mang kim sắc , trên đầu trượng có tạc hình một con rồng màu xanh , trong miệng ngậm một viên bảo thạch trong suốt , hai mắt rồng chính là hai viên bảo thạch màu đỏ , cánh xòe ra hai bên ma pháp trượng , rồng xanh thoạt nhìn trong sống động như thật , tựa hồ thân mình nó chính là cây pháp trượng tạo thành . Toàn bộ ma pháp trượng phát xuất 1 tầng hào quang , ma pháp năng lượng không ngừng phát xuất . Ta biết , đây là một kiện cực phẩm ma pháp trượng .Ta mê mẩn ngắm nhìn , tay không rời ma pháp trượng , nói : -A di , đa tạ người , lễ vật này quả thật quá trân quýBạch Phi cười nói : -Ma pháp trượng này đối với Long tộc chúng ta cũng không có tác dụng gì lớn, nó tên là pháp trượng Tô Khắc Lạp Để , chính là pháp khí của Long Thần Tô Khắc Lạp ĐểTa kinh ngạc hỏi : -Có Long Thần trên đời ư ?Bạch Phi gật đầu nói : -Đương nhiên là có , Long Thần cũng không phải là chưởng quản Long tộc , mà chỉ là thần phụ trách các sự việc giao hảo giữa Long tộc và Thần tộc mà thôi , lực lượng của ngài thật sự rất cường đại , bất hạnh là năm đó đại chiến Thần Yêu , ngài hy sinh . Lúc lâm chung giao ma pháp trượng lại cho chúng ta , hôm nay ta mang nó tặng cho ngươi , mặc dù so với Quang Minh Thánh Kiếm đương nhiên không bằng nhưng với thực lực của ngươi bây giờ hoàn toàn có thể sử dụng nó , ngươi cứ giữ lấy mà dùng .Ta cảm động nói : -Lễ vật này thật quá quý giá , đa tạ người , a diBạch Phi lắc đầu nói : -Không cần cảm ơn , chúng ta cũng có tư tâm , sau này ngươi chỉ cần bảo hộ Long nhi chu toàn , đối với chúng ta chính là cảm tạ lớn nhất rồi . Nghe bà ta nói thật lòng như vậy , ta rất cảm tạ .Ta cưỡi lên lưng Lam Băng bay ra ngoài , cáo biệt toàn bộ thành viên Long tộc , Lam Băng dang đôi cánh vĩ đại , chở ta bay thẳng lên trời caoTa hỏi nó : -Thanh long ngu ngốc kia thế nào rồi ?Lam Băng nói : -Ngày đó nhờ ngươi hạ thủ lưu tình , Tiểu Thanh thúc chỉ bị thương ngoài da , không có chuyện gì nghiêm trọng , chỉ cần nghỉ ngơi sẽ khỏe lạiTa ha ha cười nói : -Ngươi về sau gặp hắn , nói ta cũng tặng hắn một cái tên , gọi là Lăng Đầu Thanh ( Thanh Ngốc )Lam Băng hiển nhiên không biết Lăng Đầu Thanh ý tứ thế nào , nó cao hứng nói : -A , vậy tốt quá , lát về ta sẽ nói Tiểu Thanh thúc , hắn sẽ rất cao hứng , tuy ngoài miệng không nói ra nhưng chúng ta ai cũng thấy hắn rất hâm mộ tên của chúng taTa cười hắc hắc , cũng không nói thêm gì nữa.Lam Băng bay ào ào , xuyên qua mây mù núi non trùng điệp , đến tận cửa khẩu Long cốc mới quyến luyến rời ta đi . Ta tâm tình thư thái , thật sự rất tốt , mặc dù trải qua khó khăn không ít , cuối cùng cũng đã giải quyết xong chuyện Tiểu Kim , còn cùng Long tộc kết tình giao hảo . Ta cảm thấy trách nhiệm trên vai nhẹ gánh đi một chút.Bây giờ chỉ còn một việc là về nhà thăm ba ba mụ mụ . Thời gian vào học chỉ còn khoảng 1 tháng nữa , cũng đã cấp bách rồi .
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
