Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 22



Khi Chương Tư Niên mở cửa ra, anh thấy Kẹo Lạc đang đứng ngay trước của phòng mình. Vừa nhìn thấy anh cái nó liền gâu gâu loạn lên.

Chương Tư Niên hiếm khi thấy nó kêu la gấp rút như vậy, ngày thường nó thi thoảng mới gâu gâu mấy tiếng mà thôi.

Gần đây Kẹo Lạc ngày nào cũng mệt mỏi, ăn cũng không nhiều. Nhìn nó có chút nóng nảy đứng trước cửa, Chương Tư Niên còn tưởng rằng là do nó ăn chưa no nên đói bụng, đang định xuống tầng làm gì đó cho nó ăn. Không nghĩ tới Kẹo Lạc lại cắn ống quần của mình, lôi kéo anh về phía phòng của Vân Thư.

Cửa phòng Vân Thư mở rộng. Kẹo Lạc từng chút từng chút cọ xát trên sàn nhà mà kéo anh đi.

Chương Tư Niên gõ gõ cửa, chỉ nghe thấy một câu đáp lại mơ mơ màng màng, anh có chút không yên lòng, đẩy cửa đi vào.

Vừa vào cửa đã thấy Vân Thư nằm cuộn mình trên giường, anh nhíu nhíu mày.

“Vân Thư.” Chương Tư Niên ngồi xổm trước giường, một lần nữa gọi tên cô.

Vân Thư xoay người trở lại, từ trong chăn thò ra một cái đầu lộn xộn với mái tóc xoăn xù, giọng nói không rõ ràng: “Chương lão sư.”

Khuôn mặt cô tái nhợt, bờ môi trắng bệch, rất giống như là đang bệnh.

Nói rồi cô lại nhắm mắt, chui đầu lại vào trong chăn.

“Để tôi xem một chút.” Anh đưa tay sờ vào trán Vân Thư, có chút nóng.

Vân Thư có lẽ đã cảm nhận được cái chạm lạnh, dụi trán vào lòng bàn tay anh khiến mái tóc xoăn cọ cọ vào lòng bàn tay, có chút ngứa.

Chương Tư Niên nhíu mày một cái, đi xuống tầng từ trong tủ thuốc lấy ra một cái nhiệt kế điện tử và thuộc hạ sốt.

Nhiệt kế để sát trán, nhanh chóng hiển thị nhiệt độ. 38°5, sốt không nhẹ.

Anh lay lay người Vân Thư, đánh thức cô dậy, đưa thuốc hạ sốt cho cô.

Vân Thư bị sốt, ý thức có chút mơ hồ nhưng vẫn thuận lợi uống thuốc.

Sau khi cho cô uống thuốc, Chương Tư Niên liền đắp một cái chăn mỏng lên người cô.

Khi nhìn vào bàn làm việc của Vân Thư,  anh tìm thấy lọ thuốc Kẹo Lạc dạo này đang uống, anh định lát nữa sẽ trộn nó vào chung bữa sáng cho Kẹo Lạc.

Nhìn xem, người trên giường bị sốt nằm co lại một góc, chó bị viêm răng lại nằm sấp bên cạnh giường… trong nhà lại nhiều thêm một bệnh nhân nữa rồi.

Còn về nguyên nhân phát sốt, dòng thời gian quay ngược về buổi chiều hôm qua.

Hôm qua, cái ván trượt mà Vân Thư đặt mua từ nước ngoài , chờ đợi gần một tháng, cuối cùng cũng đã về đến tay. Vừa nhận được chuyển phát nhanh, cô lập tức mở nó ra ngay, ngồi ở phòng khách tháo ra lắp vào suốt một buổi chiều. Nào là trục ván, mặt ván, bánh xe,… loay hoay làm đi làm lại không hiểu sao hết nguyên một buổi chiều, ngay cả Kẹo Lạc ở bên cạnh cắn đồ mài răng mới mua làm cái chuông nhỏ kêu leng keng leng keng liên tục cũng không thể nào phân tán sự chú ý của cô. Sau khi lắp ráp và bôi trơn xong, cô hứng thú bừng bừng ôm ván trượt ra khỏi cửa, và giao Kẹo Lạc cho anh.

Theo cách nói của cô, là cô đã hẹn cùng một người bạn đi xoát đường phố. Còn theo cách hiểu của Chương Tư Niên thì đó chính là một chân giẫm lên ván trượt lướt đi khắp đường phố.

Chưa đầy một giờ sau khi cô đi ra ngoài, ngoài trời nổi gió dữ dội và mưa to.

Chương Tư Niên gọi điện thoại, dự định đi đón cô, nhưng chuông điện thoại lại vang lên ở phòng khách.

Sau khi tìm kiếm một hồi, cuối cùng anh cũng tìm thấy cái điện thoại của Vân Thư ở bên trong khe ghế sofa.

Chương Tư Niên đành chịu, nghĩ đến Vân Thư là một người trưởng thành 21 tuổi, hẳn là phải biết đi tránh mưa và mua ô, liền đi lên thư phòng đọc tài liệu.

Ai ngờ về sau, tiếng mưa nhỏ dần, kim đồng hồ chỉ chín giờ, nhưng Vân Thư vẫn chưa quay trở lại.

Kẹo Lạc đã nằm lỳ ở cửa từ khi nó nghe thấy tiếng mưa rơi, chân trước đè ép món đồ chơi mà Vân Thư mới mua cho nó nhưng không làm gì cả. Đôi mắt màu nâu nhạt nhìn chằm chằm vào cửa.

Gạch men sứ ở lối vào lạnh buốt, Chương Tư Niên lo lắng nó sẽ bị cảm lạnh, anh định ốm nó trở lại tấm thảm nó hay nằm ở gần ghế sofa. Nhưng Kẹo Lạc ngoan cố không nhúc nhích, một mực nhìn ra phái cửa, anh đàng phải đem tấm thảm ra cho nó nằm kẻo lạnh.

Mãi đến gần mười giờ Vân Thư mới trở về.

Cửa vừa bị đẩy ra, Kẹo Lạc đã kêu lên một tiếng, đứng dậy định cọ cọ vào người Vân Thư.

“Này, đừng đến gần chị. Người chị đang ướt lắm.” Vân Thư đưa tay đè vào đầu Kẹo Lạc không cho nó đến gần.

Cả người cô ướt sũng, những lọn tóc xoăn màu hồng dính một sợi lại một sợi dính vào hai bên mặt, cô vốn đã gầy, chiếc áo phông rộng gần như dính chặt vào người cô, rất giống một con gà con mắc mưa.

Vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Chương Tư Niên đang ngồi trên ghế sofa, tài liệu đặt trên đùi, hiển nhiên là đang đợi cô về.

“Thật xin lỗi. Lúc ra ngoài không nghĩ tới trời đổ mưa, lại để quên điện thoại ở nhà khiến thầy lo lắng.” Vân Thư biết mình đuối lý, rụt cổ xin lỗi.

Chương Tư Niên nhìn bộ dạng ướt sũng của cô, quần áo xộc xệch, màu sắc sặc sỡ, cho dù dính ướt thì vẫn không nhìn thấy gì, nhưng Chương Tư Niên vẫn bất động thanh sắc dời ánh mắt đi chỗ khác, đẩy kính: “Nhanh đi thay quần áo đi, lần sau nhớ chú ý.”

Vân Thư dắt Kẹo Lạc, Chương Tư Niên cầm theo văn kiện mỗi người về một phòng.

Nồi sữa nhỏ trên bếp kêu lộc cộc, lộc cộc.

Trong không khí tràn ngập một mùi thơm ngọt ngào.

Chương Tư Niên cắt miếng gừng thành từng sợi mỏng, rồi đem chỗ gừng đấy bỏ vào nồi nước đường đỏ đang sôi sùng sục.

Vị thơm ngọt béo ngậy nhanh chóng hòa quyện cùng vị cay nồng.

Tiếp tục đun sôi đường đỏ thêm một lúc nữa. Anh tắt lửa và đổ nước đường đỏ vào một cái cốc có miếng lọc phía trên để lọc bỏ gừng sợi đi.

Cho một phần cháo thịt nạc vào bát, rồi đựng chúng trên một cái khay nhỏ, lấy thêm bữa sáng đã chuẩn bị sẵn cho Kẹo Lạc, mang lên tầng.

Kẹo Lạc đang nằm ở cạnh giường Vân Thư, thấy anh đi vào cũng không có đứng dậy, chỉ ngẩng đầu lên xoa xoa ống quần anh.

Chương Tư Niên đem bát cháo thịt đã trộn lẫn với thuốc đặt bên cạnh miệng nó.

Nhìn thấy cảnh trên giường, anh đỡ trán, có chút bất lực.

Mới nãy anh vừa giúp Vân Thư đè ép chăn mền, muốn giúp cô toát mồ hôi nhanh một chút, vừa ra ngoài một chút, Vân Thư lại cảm thấy nóng, lúc này tay chân đều vô thức duỗi ra khỏi chăn, tay chân trắng nõn lộ ra ngoài không khí.

Anh miễn cưỡng kéo chăn lên, và gọi cô dậy.

Ánh mắt Vân Thư có chút mơ hồ, mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Chương Tư Niên.

“Ăn sáng trước đã.” Chương Tư Niên đỡ cô dậy, đem khay thức ăn đặt lên bàn cạnh giường.

“Cám ơn.” Cô nhận lấy ly trà gừng đường đỏ Chương Tư Niên đưa cho, hiện tại mũi cô đang bị tắc nghẽn, giọng điệu có chút buồn buồn.

Khi bệnh, các giác quan không còn được nhạy cảm như thường. Trong ly trà mà Chương Tư Niên đưa cho cô, anh đã bỏ rất nhiều gừng thái sợi vào,  ngay cả không khí cũng nồng nặc mùi gừng cay, nhưng mũi của cô bị tắc nên chả ngửi thấy gì. Sau khi uống hết nguyên một chén, cô chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc dịu xuống, bụng cũng ấm lên, cái mũi dường như cũng thông một chút.

Sau đó cô bắt đầu ăn đến bát cháo thịt nạc Chương Tư Niên đưa cho.

Húp thử một miếng … nhạt nhẽo. Chén trà vừa nữa còn có chút vị ngọt của đường đỏ xen lẫn vị cay nồng đặc trưng của gừng, nhưng bây giờ bát cháo thịt này thực sự không có chút vị nào, thêm vào đó cô còn đang ốm, ăn không ngon miệng, ăn vài miếng liền không muốn ăn nữa.

Vân Thư bỏ thìa xuống, đáng thương nhìn Chương Tư Niên: “Em không thấy ngon miệng…”

Chương Tư Niên liếc nhìn lượng cháo còn lại trong bát, nghiêm mặt nói: “Ăn nốt đi.”

Vân Thư ngẩng mặt lên. Người bị bệnh vô cùng yếu ớt, cô chớp chớp mắt vài cái, muốn làm nũng xem rốt cuộc Chương Tư Niên có thỏa hiệp hay không.

Khi Vân Thư nhìn chằm chằm vào anh với đôi mắt ngấn nước long lanh, ánh mắt vô cùng đáng thương, trái tim của Chương Tư Niên mềm nhũn, có chút dao động. Nhưng nhìn vẻ ửng hồng không khỏe mạnh trên gương mặt Vân Thư, anh vẫn cứng lòng: “Tôi không nói lần hai đâu.”

Khi nấu cháo anh đã cho thêm một vài miếng gừng để làm ấm cơ thể. Mặc dù Vân Thư không có khẩu vị, nhưng người bệnh càng cần bổ sung thêm nhiều năng lượng.

Vân Thư nghe vậy, chu mỏ, cau mày, cố gắng gượng húp từng miếng cháo.

“Chờ khi em khỏi bệnh tôi sẽ nấu những món em yêu thích cả tuần.” Chương Tư Niên mở miệng nói. Trong ấn tượng của anh, trẻ em bị ốm mới là đối tượng cần dỗ dành. Mặc dù Vân Thư đã 21 tuổi, nhưng anh tin cách này cũng áp dụng được.

Vân Thư húp hết bát cháo, như trút được gánh nặng đem bát đặt ở trên khay.

Chương Tư Niên thu dọn bát đĩa, đưa mắt nhìn Kẹo Lạc.

Kẹo Lạc mệt mỏi nằm ở đó, nó mới chỉ ăn được một nửa bát. Bất quá gần đây nó vô cùng chán ăn nên Chương Tư Niên cũng không ép nó ăn nhiều hơn.

Hôm nay khí sắc nó rất kém. Nhưng con ngươi đục ngầu của nó vẫn luôn nhìn về hướng của Vân Thư.

Vân Thư hơi nhích người sang bên giường một chút, Kẹo Lạc cũng nhích người về phía cô, để Vân Thư hơi vươn tay nhẹ thôi cũng có thể sờ đến nó

Vân Thư xoa xoa đầu Kẹo Lạc, mỉm cười: “Chị không sao, em đừng lo lắng.”

Kẹo Lạc phối hợp kêu ư ử.

Chương Tư Niên đang định mang khay đồ ăn ra khỏi phòng thì nghe thấy tiếng động, và khi anh quay đầu lại thì thấy tiểu Vân Thư đang nghiêng người ra khỏi chăn. Chiếc chăn mà anh mới đắp cho cô do cử động mạnh đã tuột ra khỏi giường hơn nửa, trong đó một góc đã rơi đụng vào tấm thảm.

“Đắp kín chăn mền lại, em muốn bị cảm lạnh lần nữa à?” Ánh mắt Chương Tư Niên quét qua, nghiêm túc nói.

Vân Thư ngượng ngùng thu cánh tay về, một cái đầu nhỏ nhô ra từ trong chăn, khóe miệng cong lên, đôi mắt ngâu thơ, ra vẻ tôi rất ngoan.

Chương Tư Niên không khỏi mỉm cười lắc đầu, cũng không biết nên làm thế nào nữa.

Trời rất nóng, cảm giác phải đắp hai cái chăn trên người thực sự là rất khó chịu.

Nghe thấy bước chân của Chương Tư Niên đang xa dần, cô tính toán đợi anh đi xuống bếp rồi sau đó sẽ bí mật kéo cái chăn bông ra.

Cô ngước tai lên, nghe thấy tiếng bước chân của Chương tư Niên đi xuống tầng rồi lại lên tầng, trong lòng có chút chờ mong, hẳn là Chương Tư Niên định thay quần áo ra ngoài.

Nhưng cô không đợi được bước chân cửa Chương Tư Niên đi xuống tầng, cuối cùng bước chân ấy càng ngày càng đến gần và rốt cuộc dừng lại ở cửa phòng cô.

Vân Thư nhanh chóng thu lại cánh tay mới vụng trộm thò ra được một chút.

Chương Tư Niên đương nhiên thấy được động tác này, giữa lông mày mang theo một tia cạn lời.

Tay trái anh cầm một cuốn sách, tay phải cầm một cái ghế xếp có lưng tựa, anh đặt nó cạnh giường và ngồi xuống.

“Ngủ một giấc thật ngon đi, sau khi ra hết mồ hôi em sẽ  cảm thấy tốt hơn.” Chương Tư Niên thấm ướt chiếc khăn và đặt lên trán cô.

Sau đó anh ngồi xuống ghế, bắt đầu lật lật sách.

“Hôm nay thầy không đi làm à?”

“Không sao, tôi có thể làm ở nhà.” Chương Tư Niên bình thản trả lời.

Thứ hai ở đầu tuần làm gì có công ty nào mà không bận. Bình thường giờ này có lẽ Chương Tư Niên phải có một cuộc họp thường lệ vào thứ hai rồi. Nhưng trong nhà hiện đang có hai bệnh nhân, anh thực sự nhẫn tâm để họ ở nhà một mình mà đi làm được.

Vân Thư nằm ở trên giường, ngửa đầu nhìn anh. Dáng vẻ anh vô cùng bình tĩnh, anh ngồi trước cửa sổ, ánh nắng ban mai vạch ra một đường nét tuấn tú, bờ môi khẽ nhếch lên, bộ dạng rất là lạnh lùng.

Vân Thư lúc đầu còn cảm thấy nóng, nhưng dưới áp lực của Chương Tư Niên, cô ấy thậm chí còn không hở tí chăn nào ra, thuốc hạ sốt dần dần phát huy tác dụng, cô mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Một lúc sau.

Dáng ngủ Vân Thư rất xấu, anh đã đè ép chăn mền rất cẩn thận, vậy mà mới được có một lúc cô đã hết lật chỗ này rồi xoay chỗ kia, hất tung cái chăn ra làm bả vai hở một mảng lớn, ngay cả cái khăn ướt trên trán cũng rơi xuống.

Chương Tư Niên đành phải kéo cô nằm thẳng lại, ép góc chăn và đắp khăn ướt một lần nữa.

Trong lúc đó Vân Thư mơ mơ màng màng tỉnh lại, hiển nhiên đầu óc đang rất hỗn loạn, nhưng cảnh Chương Tư Niên đắp chăn cho cô lại rất rõ ràng. Cô ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh lại mơ mơ màng màng thiếp đi. Trong giấc mơ cô cũng thấy Chương Tư Niên dang thay mình ép chăn. Mỗi lần nhớ lại trận bệnh này, điều hiện lên đầu tiên trong đầu cô chính là hình ảnh Chương Tư Niên đứng ở cạnh giường, cặp lông mi đen dài che đi đôi mắt tối như mực đang ép chăn cho cô.

Ánh mắt vẫn lạnh lùng như thường, có lẽ là ánh nắng ngày hè quá mức ấm áp khiến cô cảm thấy hình như sâu thẳm trong đáy mắt Chương Tư Niên có mang theo một tia ấm áp…

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...