Quy Tắc Bên Gối - Khương Chi Ngư

Chương 58: Ngoại truyện 6: Lương Gia Mần x Đới Hồng Thư (3)



Tuy nhiên, Lương Gia Mẫn đã chủ động thì Đới Hồng Thư sẽ không từ chối.

Tâm tính cô thay đổi xoành xoạch, hiện giờ cô tự tìm được niềm vui là tốt nhất, đỡ cho anh phải vắt óc suy nghĩ cách dỗ dành.

Còn về chuyện "khoảng cách hai tuổi", anh chỉ u ám một thoáng rồi cũng chẳng để tâm nữa. Lương Gia Mẫn nói cô hâm mộ Hứa Nam Âm, mà khoảng cách tuổi tác giữa Hứa Nam Âm và Tống Hoài Tự còn lớn hơn bọn họ mấy tuổi cơ.

Có thể thấy cô nói vậy thuần túy là để chọc tức anh. Chọc tức được anh rồi thì cô mới thấy vui vẻ.

Buổi tối hiếm khi là một đêm bình lặng và kiều diễm. Có lẽ vì hai ngày không gặp mặt, Lương Gia Mẫn không gây gổ với anh nữa. Sự ôn nhu thỉnh thoảng này cũng là điều Lương Gia Mẫn rất thích, Đới Hồng Thư rất biết cách làm cô hài lòng ở phương diện này.

Sáng hôm sau, vừa ngủ dậy cô đã thấy mình và Đới Hồng Thư lên báo giải trí lá cải.

Hôm qua mưa lớn như vậy mà không biết đám paparazzi trốn ở đâu vẫn có thể chụp được dấu môi trên mặt Đới Hồng Thư. Tiêu đề viết rằng họ "cãi nhau rồi làm hòa", "khôi phục sự ngọt ngào". Tiêu đề hiếm khi đứng đắn như vậy, Lương Gia Mẫn xem nhiều loại tin này suốt một năm qua nên cũng chẳng mấy để ý.

Cùng ngày, sau khi xử lý xong việc ở công ty, cô liên lạc với Trác Lâm.

Trác Lâm cũng đã thấy tin tức, cảm thấy mình như vừa tham gia vào một màn "trò chơi vợ chồng" của họ, nhưng cô không bận tâm, có tiền lương là được. Cô chỉ vừa mới dầm trận mưa mà Lương tổng đã thanh toán sòng phẳng rồi.

Trác Lâm thụ sủng nhược kinh: "Tôi cũng đâu có thành công, ngài không phiền sao?"

"Phiền cái gì." Lương Gia Mẫn chậm rãi nhấp cà phê, "Tôi biết cô đã làm gì, cô rất thành thật."

Câu nói cuối cùng của Trác Lâm trong tin nhắn làm cô khá bất ngờ. Lương Gia Mẫn vốn biết chiếc áo đó không phải của Đới Hồng Thư, nhưng Trác Lâm tự mình nói ra cho thấy cô gái này rất trung thành với chủ thuê.

Nếu đổi lại là người khác, biết mục tiêu là Đới Hồng Thư, có lẽ thật sự đã muốn đu bám lấy anh, dù sao anh cũng vừa giàu có vừa có quyền thế.

Lương Gia Mẫn suy nghĩ một lát rồi bảo: "Chờ cô tốt nghiệp, nếu thành tích đủ tốt, có thể đến công ty tôi làm việc."

Trác Lâm: "Tôi sẽ nỗ lực!" Cô chưa từng nghĩ vận mệnh mình lại thay đổi từ một nơi như thế này.

Trác Lâm lại rụt rè hỏi: "Lương tổng, nếu sau này Đới tổng biết về giao dịch của chúng ta thì sao ạ?"

Lương Gia Mẫn ngạc nhiên: "Thì sao chứ?" Thấy cô ấy lo lắng, cô mới bồi thêm một câu: "Anh ấy biết từ tối qua rồi."

Trác Lâm: "......" Đôi vợ chồng này quả nhiên không đi theo lối mòn thông thường.

Chập tối, Lương Gia Mẫn đi dự hẹn với nhóm Lý Uyển Đình. Họ vừa thấy cô đã cười khúc khích hỏi: "Đới tổng dỗ dành em xong rồi à?"

Nghe đến đây, Lương Gia Mẫn mới phản ứng lại. Đới Hồng Thư căn bản chẳng dỗ dành gì cô cả, là tự cô thấy vui vẻ trở lại một cách khó hiểu thôi.

Cô thuận miệng đáp: "Cũng chẳng cãi nhau gì."

"Đã dọn ra khách sạn ở mà còn bảo không cãi. Chúng tớ còn đang cá cược xem mấy ngày thì hai người làm hòa, không ngờ mới có hai ngày."

"Quả nhiên là vợ chồng mới cưới. Chứ như bọn chị kết hôn 3-4 năm rồi, chẳng thèm quản mấy thứ đó, muốn đi đâu thì đi."

Lương Gia Mẫn chuyển chủ đề, cô hiện tại không thích nghe mấy chuyện này, cảm thấy quan điểm của mình và họ không giống nhau.

Khi rời khỏi nhà hàng, cô chạm mặt Trần phu nhân. Không biết có phải hai vợ chồng họ vừa động thủ ở nhà không mà trên tay Trần phu nhân có dán băng cá nhân, mùa hè mà vẫn mặc áo dài tay để che đậy.

"Trần phu nhân tìm tôi?" Cô hỏi.

Họ vốn không có giao thiệp gì nhiều. Thế hệ của Trần Nghị Xương giờ đã lụn bại, nhà họ Trần đang sa sút, giờ còn kém hơn cả nhà họ Lương. Vài năm nữa có khi còn tệ hơn.

"Đúng vậy." Trần phu nhân nghe nói cô ở đây mới tìm đến, "Lương tổng, tôi nghe nói cô giúp con bé Sylvia đó?"

Lương Gia Mẫn mất một lúc mới nhớ ra Sylvia là Trác Lâm, trước đó cô toàn gọi tên tiếng Trung. Cô nhướng mày: "Đúng vậy, có chuyện gì sao?"

Trần phu nhân không hiểu tại sao cô lại có thể "dẫn sói vào nhà": "Cô có lẽ không biết nó rất tâm cơ, chuyên chen chân vào gia đình người khác. Cô giúp nó là đang hại người đấy, cẩn thận nó lại tìm đến Đới tổng..."

Lương Gia Mẫn nghe xong liền ngắt lời: "Trần phu nhân, đàn ông ngoại tình không liên quan đến một cá nhân cụ thể nào cả. Chỉ cần ông ta có tâm tư đó, thì không có Sylvia cũng sẽ có Beryl hay Laurel thôi."

"Theo tôi được biết, mấy năm nay Trần tiên sinh lên báo không ít lần, mỗi lần là một người khác nhau."

Trần phu nhân cứng họng: "Đúng vậy..."

Lương Gia Mẫn: "Cho nên cô nói những lời này vô ích thôi. Sylvia đi sai đường có 'công lao' của chồng cô đấy, nếu không cô nghĩ con bé lại muốn cặp kè với người đáng tuổi cha mình như Trần tiên sinh sao?" Huống hồ đêm đó còn chưa thành công đã bị đánh một trận tơi bời.

Lương Gia Mẫn nói thẳng: "Tôi giúp cô ấy vì cô ấy làm việc cho tôi. Chúng tôi là quan hệ thuê mướn."

Trần phu nhân không làm được như cô: "Cô không lo lắng cho Đới tiên sinh sao?"

Lương Gia Mẫn thản nhiên: "Thì ly hôn thôi."

Đới Hồng Thư vừa đến đón cô, vừa bước vào đã nghe thấy câu này, anh vô cùng cạn lời. Dạo gần đây, hai chữ này xuất hiện trong từ điển của cô còn nhiều hơn bất cứ từ nào khác.

Tuy nhiên, sau lần đó, Lương Gia Mẫn cũng đã nền nã hơn rất nhiều.

Cô bận rộn với việc ở công ty, đến lúc xong xuôi thì trưởng bối hai nhà bắt đầu hối thúc chuyện sinh con, vì lão gia tử nhà họ Đới sức khỏe đã yếu đi nhiều.

Đới Hồng Thư là con trưởng, bên dưới còn có ba đứa em đã trưởng thành và đều bắt đầu làm việc tại tập đoàn. Trong giới hào môn, rất ít cặp đôi nào kết hôn xong mà lại kế hoạch lâu như vậy; chơi bời suốt một năm mà chưa có động tĩnh gì như họ đúng là thuộc dạng hiếm.

Sau khi quyết định mang thai không bao lâu, Lương Gia Mẫn liền có tin vui.

Các bậc tiền bối muốn biết là trai hay gái, nhưng cô không muốn đi kiểm tra. Bản thân cô là phụ nữ mà hiện tại vẫn đang điều hành Lương thị đấy thôi. Họ lại tìm đến Đới Hồng Thư, anh càng dửng dưng hơn: "Mấy tháng nữa chẳng phải sẽ biết sao?"

Có điều, từ lúc mang thai, Lương Gia Mẫn càng thêm kiêu kỳ.

Cô sai bảo Đới Hồng Thư làm đủ thứ việc, nhưng cũng có điểm yếu là cô không còn đối đầu gay gắt với anh như trước nữa vì cần phải dưỡng thân thể. Có lẽ khoảng thời gian này là lúc cuộc hôn nhân của họ ít "thương vong" nhất.

Con gái chào đời vào một buổi chiều, sớm hơn ngày dự sinh một chút. Đới Hồng Thư khi đó còn đang ở công ty, nhận được điện thoại liền tức tốc đến bệnh viện, lúc anh tới thì người đã nằm trong phòng bệnh rồi.

Ồn ào náo nhiệt suốt 5 năm, không biết bao nhiêu lần đòi ly hôn. Nhưng đến năm Flora lên 5 tuổi, họ vẫn cứ gắn chặt lấy nhau như cũ.

Lương lão gia tử giờ đây sức khỏe không tốt, thời gian tỉnh táo mỗi ngày không dài nên cơ bản không còn quản sự nữa. Trước đây ông từng đưa đứa con riêng về nhận tổ quy tông, kết quả anh ta được nuôi dưỡng bên ngoài nên quá ngốc, đấu không lại con gái ông, ông cũng đành chịu. Trước lằn ranh sinh tử, những tranh chấp đó chẳng còn là gì.

Lương Gia Mẫn tuy thái độ với cha mình vẫn bình thường, nhưng việc ông yêu thương cháu ngoại là thật, nên thỉnh thoảng cô vẫn đưa Flora về thăm ông.

Hôm nay, cô chạm mặt đứa em trai cùng cha khác mẹ – Lương Gia Hiên. Từ sau khi thất bại trong việc tranh đoạt gia sản, anh ta chỉ có thể bám víu vào chút tiền lẻ lão gia tử cho, năng lực kém cỏi nên cũng sớm phá sạch gần hết. Hôm nay Lương Gia Hiên lại tới để vòi tiền.

"Ái chà, chị cả cũng ở đây à." Anh ta nói giọng âm dương quái khí.

Lương Gia Mẫn vung tay tát một cái khiến mặt Lương Gia Hiên hiện rõ năm dấu ngón tay, những người xung quanh đều phải rùng mình. Nhưng hiện tại nhà họ Lương là do cô quyết định, đánh một đứa con riêng chẳng ai dám ý kiến. Lùi một bước mà nói, cô làm chị, dạy dỗ em trai là thiên kinh địa nghĩa, ai quản làm gì.

"Con cọp cái này! Chỉ biết đánh tôi, đợi ba tỉnh lại, nhất định sẽ không để chị đắc ý thế này đâu!"

Lương Gia Mẫn lại đưa tay ra, Lương Gia Hiên nhanh chân né tránh. Thấy cô đánh trượt, anh ta lập tức đắc ý: "Chỉ có thằng ngốc mới đứng yên cho chị tát cái thứ hai!"

Lương Gia Mẫn không nói hai lời, trực tiếp bồi thêm một cú đá.

Lương Gia Hiên "oái" lên một tiếng rồi lùi lại mấy bước, không dám diễu võ dương oai trước mặt cô nữa mà lủi mất dạng.

"Tiểu cậu kêu thảm thiết quá mommy ạ." Flora lên tiếng.

"Đừng quan tâm cậu ta." Lương Gia Mẫn không hề kiêng dè con gái, cô không muốn con mình thành bông hoa trong nhà kính, tốt nhất là phải vừa biết đánh vừa biết đấu.

Buổi tối, Đới Hồng Thư đến đón hai mẹ con về nhà.

Flora ngồi giữa cha mẹ, hết quay sang trái nhìn mommy đang chơi điện thoại lại quay sang phải nhìn daddy đang nhìn chằm chằm vào máy tính. Cô bé đột ngột hỏi: "Daddy, có phải daddy là người ngốc không?"

Phản ứng đầu tiên của Đới Hồng Thư là nghĩ Lương Gia Mẫn lại mắng mình trước mặt con: "Dĩ nhiên không phải rồi."

Anh nhìn sang Lương Gia Mẫn: "Hôm nay tôi hình như chưa trêu chọc gì em nhé."

Dạo này họ sống khá bình lặng. Lương Gia Mẫn tự dưng bị hỏi tội nên cáu: "Họ Đới, anh có bệnh à? Flora đã nói là em bảo đâu mà anh đổ lỗi cho em?"

Flora tuy đã quen với việc cha mẹ khẩu chiến, nhưng chuyện này bắt nguồn từ mình nên giải thích: "Daddy, không phải mommy nói đâu ạ."

"Tiểu cậu bảo là chỉ có thằng ngốc mới để người ta đánh hai cái." Cô bé thực sự thắc mắc: "Daddy, hôm qua daddy bị mommy đánh hai cái liền."

Cô bé giơ bàn tay nhỏ xíu lên, học theo tư thế của mommy vung vẩy hai cái.

"……"

Trong xe im lặng mất vài giây. Tài xế tối nay là trợ lý của Đới Hồng Thư, anh ta thực sự suýt chút nữa là không nhịn nổi cười, phải gồng mặt lên giả vờ như không nghe thấy gì. Lương Gia Mẫn ngồi bên kia, Đới Hồng Thư không thể cấu véo cô được.

Về đến biệt thự, gia đình ba người đi lên lầu.

"Flora, chuyện đó không giống nhau." Đới Hồng Thư suy nghĩ cách giải thích: "Daddy và mommy đó là đang đùa giỡn thôi."

Flora: "Cái này cũng chơi được ạ?"

Lương Gia Mẫn nhéo anh một cái: "Anh đừng có dạy hư con gái."

Đới Hồng Thư: "Nếu lúc đó em chú ý một chút thì bây giờ đã không cần phải dạy rồi."

Lương Gia Mẫn: "Thế sao anh không chú ý một chút? Hả? Ngay cả cửa cũng không thèm đóng mà còn mặt dày nói em?"

Flora: "Mommy, daddy, đừng cãi nhau nữa."

Đới Hồng Thư cuối cùng chỉ bảo cô bé: "Chờ con lớn lên sẽ hiểu."

"Nếu sau này khi không có mặt cha mẹ mà có ai đó đánh con, con phải đánh trả lại, phải báo cảnh sát, và phải về nhà nói cho cha mẹ biết."

Từ lúc cô bé đi mẫu giáo, họ đã sắp xếp các giáo viên riêng để dạy cô bé các kiến thức phòng vệ. Đợi thêm một hai năm nữa khi lớn hơn chút, cô bé sẽ được học thêm cả võ thuật.

Flora "vâng" một tiếng: "Vậy daddy có đánh trả không? Daddy không được đánh mommy đâu nhé."

Lương Gia Mẫn cúi xuống hôn con mấy cái: "Đúng là con gái ngoan của mẹ, daddy con căn bản không dám đánh mẹ đâu."

Mommy thật là nũng nịu quá đi, Flora bị hôn đến mức cười khanh khách, yên tâm gật đầu cái rụp rồi chạy thẳng vào bếp. Vấn đề đã có đáp án, giờ ăn uống vẫn là quan trọng nhất.

Chỉ còn hai vợ chồng đứng tại chỗ. Đới Hồng Thư không giải thích, cũng không tranh chấp câu nói đó với Lương Gia Mẫn. Anh đương nhiên có "đánh trả", chẳng qua là đánh ở "chỗ khác" thôi. Những chuyện này không thể để trẻ con biết được.

Lương Gia Mẫn dạo gần đây thấy cuộc sống hơi nhàm chán, đang định đi đâu đó chơi thì buổi tối nhận được một tin thú vị.

"Châu Châu sắp về rồi."

Vẫn là trêu chọc Hứa Châu Châu mới vui. Từ lúc Hứa Nam Âm đi Ninh Thành, cô ở Cảng Thành này ngoài việc đấu khẩu với Lâm Chỉ Quân thì chẳng thấy ai thú vị nữa.

Hôm sau gặp mặt, cô ngạc nhiên: "Cậu đi một mình à?"

Hứa Nam Âm hỏi lại: "Tớ đi một mình kỳ lắm sao?"

Lương Gia Mẫn: "Tớ cứ tưởng với cái mối quan hệ của cậu và Tống sinh, hai người phải dính như sam chứ. Hai người cãi nhau à?"

Hứa Nam Âm "ừm" một tiếng: "Không có cãi nhau."

Lương Gia Mẫn nhìn chằm chằm cô bạn: "Thế sao lại thế này?"

Hứa Nam Âm ngại không dám nói, kết hôn đã nhiều năm rồi mà tần suất Tống Hoài Tự về nhà vẫn cực kỳ cao, làm chuyện đó mãi không biết mệt.

Lương Gia Mẫn: "Anh ta làm cậu giận? Cái tính của cậu mà cũng biết giận á? Không lẽ anh ta làm chuyện gì quá đáng?"

Quá đáng thì chỉ quá đáng vào ban đêm thôi. Hứa Nam Âm ấp úng: "Không có, anh ấy chỉ hơi dính người một chút thôi."

Lương Gia Mẫn: "…… Đồ khoe khoang."

Cô thấy mình thật lắm miệng khi hỏi câu này, đúng là đồ ngọt cũng không lấp được cái miệng này mà.

"Là cậu tự hỏi đấy nhé." Hứa Nam Âm ăn một miếng bánh Brownie, cô trêu Flora: "Có đúng không con?"

Tống Hoài Tự biết chuyện cô về Cảng Thành. Tuy nhiên anh không đi theo ngay lúc đó, mà đợi cô chơi bời vài ngày rồi mới dẫn Tống Viễn Tranh qua đón.

Tâm tư của Hứa Nam Âm, anh nắm rõ mồn một. Quả nhiên, chỉ mới xa nhau vài ngày, lúc về nhà sau đó cô đã dính lấy anh vô cùng.

--------------------------------

Hết.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...