Quy Tắc Bên Gối - Khương Chi Ngư

Chương 6: Tội phi lễ



Hứa Nam Âm đã quen với việc bị mọi người chú ý.

Khi ở Cảng Thành, cô tham gia đủ loại hoạt động và cũng nhận được không ít ánh nhìn, chỉ là hôm nay ở đây, những người nhìn cô thì cô đều không quen biết mà thôi.

Dĩ nhiên, cô biết rõ họ cũng đang nhìn cả người đàn ông bên cạnh cô.

Trong chốc lát, Hứa Nam Âm không phân biệt rõ được liệu những người đó ngạc nhiên vì cô và anh đẹp trai xinh gái, hay là vì một lý do nào khác.

Biết đâu còn là vì Tống Hoài Tự không đeo mặt nạ mà đến dự tiệc.

Qua lớp mặt nạ, Hứa Nam Âm không hề dè dặt nhìn vào trong sảnh: “Anh Hoài Tự, anh như vậy là không tuân thủ quy tắc, ở Cảng Thành sẽ bị bàn tán đấy.”

Tống Hoài Tự khẽ cười một tiếng: “Nhưng đây là Ninh Thành.”

Giọng anh thấp đến mức chỉ có cô nghe được: “Hơn nữa, quy tắc nào có viết bắt buộc phải đeo?”

Hứa Nam Âm cảm thấy anh quả không hổ là một thương nhân.

Quy tắc được viết rõ ràng, nhưng vẫn sẽ tìm mọi kẽ hở nằm ngoài quy tắc.

Ví dụ như lần này chủ đề tiệc ghi là “vũ hội hóa trang”, người đến đều sẽ tự giác đeo mặt nạ, nhưng quả thực không viết rõ là “bắt buộc phải đeo”, hành vi của anh không thể chỉ trích, và cũng chẳng ai lên tiếng chỉ trích cả.

“Người đi vào cùng anh trai anh, anh quen không?” Nhạc Nhã Quân nhìn hai người cùng bước vào sảnh tiệc.

Lúc này cô ta vui mừng đến phát cuồng, nét mặt hoàn toàn không kiểm soát nổi, may mà mọi ánh nhìn đều không hướng về phía cô ta.

Dù sao thì, Tống Hoài Tự mà người khác cầu còn chẳng được, lại đến dự tiệc sinh nhật của cô ta, nói ra thật là vinh dự, thật là nở mày nở mặt.

Giá như… anh ấy đừng dẫn theo cô gái kia thì tốt biết mấy.

“Chưa từng gặp, trông rất xinh đẹp.”

Tống Đình Xuyên không thể rời mắt, anh ta là một cậu ấm chỉ biết hưởng thụ, chẳng biết gì về đời sống riêng tư của người anh trai đang nắm quyền lực.

Anh cả quay về từ Cảng Thành khi nào vậy?

Chuyện liên hôn bên đó cũng không biết thế nào rồi.

“Nhưng mà anh ấy xưa nay chưa từng gần gũi phụ nữ, lần này lại công khai như thế, chắc là giống như anh nói, chuyện tốt sắp tới rồi.”

Nhạc Nhã Quân hít một hơi thật sâu, nở nụ cười: “Chúng ta đến chào hỏi đi.”

Tất cả mọi người có mặt ở đó đều đang suy đoán giống nhau về mối quan hệ giữa hai người.

Họ không dám tiến lên, nếu là bậc trưởng bối của họ ở đây, ngay lúc này đã không còn để ý đến hình tượng mà đi rót rượu mừng cho Tống Hoài Tự rồi.

Bởi vì thiên đường và địa ngục chỉ cách nhau trong một câu nói của anh.

Họ chỉ dám nhắn tin nhỏ giọt với ba mẹ ở nhà qua điện thoại, nhưng không dám tiết lộ quá nhiều, chỉ sợ làm Tống Hoài Tự không vui.

Về những việc Tống Hoài Tự đã làm, họ biết không nhiều, nhưng có một chuyện nhớ rất rõ.

Năm năm trước, có người táo tợn đến mức bỏ thuốc vào rượu của anh, lúc đó Tống Hoài Tự hai mươi hai tuổi, đã cứng cỏi chịu đựng được tác dụng kinh khủng của thuốc.

Sau đó người đó, không, nên nói cả nhà liên quan đều vào tù, phá sản đều kết thúc trong chớp mắt, giờ đã biến mất không dấu vết.

Kể từ đó trở đi, không ai dám tùy tiện gây chuyện nữa.

Hứa Nam Âm nhìn về phía Nhạc Nhã Quân đang bước chậm tới, cùng người đàn ông bên cạnh cô ta, rồi tiện tay lấy một ly rượu từ tay người phục vụ.

“Anh ta chính là Tống Đình Xuyên? Tôi đã nói với mẹ tôi rồi, tôi không muốn kết hôn với anh ta, vài ngày nữa sẽ hủy hôn.”

Tống Hoài Tự liếc mắt nhìn cô: “Em không nhận ra à?”

Nhiều người đeo mặt nạ thế kia, Hứa Nam Âm làm sao nhớ nổi, nhưng cô đã từng xem ảnh Nhạc Nhã Quân trên mạng.

Lúc này cô đang rất khó chịu, ghét Tống Đình Xuyên, dù tính cô khá mềm mỏng nhưng cũng không khách khí: “Tôi tại sao phải quen thằng đào hoa chả ra gì? Mặt nạ xấu thế kia.”

Môi Tống Hoài Tự khẽ cong ở viền ly rượu.

Cô nói tiếng Quảng Đông thì giọng điệu rất yêu kiều, lông mày khóe mắt đều sinh động, còn về những lời mỉa mai Tống Đình Xuyên——

Rất chủ quan, mà cũng rất đáng yêu.

Hứa Nam Âm nói xong lại nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông bên cạnh, không đeo thì vẫn rất tốt, ít nhất lúc nào cũng đã mắt.

Tống Hoài Tự nhận ra ánh mắt của cô, để mặc cô nhìn ngắm.

“Tống tổng có thể đến, thật đúng là nể mặt Nhã Quân rồi.” Nhạc Nhã Quân bình thản buông tay đang khoác lấy Tống Đình Xuyên, cất lời mà giọng nói không kìm được run rẩy.

Tống Đình Xuyên đã bước tới trước mặt, dù là anh em ruột, cũng khó tránh khỏi căng thẳng: “Anh cả, không ngờ anh đã từ Cảng Thành trở về rồi, mấy ngày nay không gặp, sao hôm nay lại nhớ ra đến chơi thế?”

Tống Hoài Tự nhạt nhẽo: “Chỉ là đi cùng thôi.”

Hứa Nam Âm lại liếc nhìn anh một cái.

Lời này của anh có ý gì, đi cùng cô đến sao? Rõ ràng cô cũng không hề bảo anh đi cùng, chẳng phải là tình cờ gặp ở sảnh thang máy sao?

Quả nhiên quan hệ giữa hai người không hề tầm thường, Tống Đình Xuyên nhịn không được mà hỏi: “Anh cả, vị tiểu thư này không giới thiệu một chút sao?”

Hứa Nam Âm lùi lại một bước.

Tống Hoài Tự nghiêng đầu: “Sao vậy?”

Hứa Nam Âm dịu giọng, vô tội mở miệng: “Xin lỗi nha, bị chiếc mặt nạ của em trai anh dọa sợ.”

Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch nhẹ, gần như không thể nhận ra.

Hứa Nam Âm lại làm bộ ngoan ngoãn: “Có thể gọi tôi là Anya.”

Đây là tên tiếng Anh của cô, ở Cảng Thành hầu như ai cũng có, rất nhiều giai nhân còn thường dùng tên tiếng Anh hơn, chỉ là biệt danh của cô lại được gọi nhiều hơn.

Nếu Tống Đình Xuyên còn không nhận ra cô có địch ý với mình thì đúng là kẻ ngốc, nhưng ở ngay trước mặt Tống Hoài Tự, anh ta chỉ có thể gượng cười.

Anh ta nhắc đến chuyện mình muốn biết: “Anh cả, anh từ Cảng Thành về khi nào thế? Chuyện kia thế nào rồi?”

Hứa Nam Âm nói thẳng: “Đã hủy hôn rồi.”

Tống Đình Xuyên nhìn cô, lại nhìn vẻ thản nhiên của Tống Hoài Tự, rõ ràng là ngầm thừa nhận cô nói đúng, trong lòng dậy sóng dữ dội.

Anh cả ngay cả chuyện riêng tư thế này cũng nói cho người phụ nữ này!

“Thật sao?” Anh ta không muốn tin.

“Ừ.” Tống Hoài Tự hờ hững nói, “Em có tin đồn tình ái, bị người ta trả lại cũng là chuyện bình thường.”

“Anh cả...” Tống Đình Xuyên vốn đã sợ anh, bị mắng thì càng thêm mất mặt.

Tuy biết anh cả bình thường đối với người nhà cũng lạnh nhạt.

Nhưng dù sao mình cũng là em ruột duy nhất, nói như vậy thì chẳng cho chút thể diện nào, nhất là ở đó còn có người khác.

Nhưng ngoài việc gọi khẽ một tiếng như vậy, anh ta cũng không dám có phản ứng nào khác.

Trong mắt cô, bên nữ đã biết chuyện từ hôn, bây giờ bên nam cũng biết, chẳng khác nào giải trừ hôn ước.

Cô nhếch môi, chút buồn bực trong lòng giảm đi nhiều, bước chân nhẹ nhàng đi về phía chiếc bàn dài, có hơi đói rồi.

Trong hội trường tiệc, sự không vừa ý của Tống Đình Xuyên đều lọt hết vào mắt mọi người.

Ngay cả đám bạn bè ăn chơi thường ngày vẫn nịnh bợ gọi “Nhị thiếu gia”, “Nhị công tử” lúc này cũng chỉ dám ngồi uống rượu ở góc, sợ bị vạ lây.

Nụ cười trên mặt Nhạc Nhã Quân khẽ cứng lại, tay siết chặt ly rượu.

Cô ta vốn biết Tống Đình Xuyên có một hôn ước trên miệng, nhưng từng ấy năm rõ ràng chưa từng coi trọng, hơn nữa cùng cô ta xuất hiện bên ngoài, cũng chỉ có Tống phu nhân cho rằng con trai mình bị quyến rũ.

Người đàn ông thân phận cao quý này không nói thẳng với cô ta một câu nào, vậy mà cô ta lại càng thấy khó xử.

Hứa Nam Âm nhìn sắc mặt Tống Đình Xuyên đổi tới đổi lui như bảng pha màu, khóe mắt không kìm được khẽ cong cong.

Thì ra Tống Hoài Tự thật sự giúp lẽ chứ không giúp người thân.

“Tôi nghe thấy một câu là từ hôn rồi.”

“Tống nhị thiếu lại là người bị từ hôn kia...”

“Chậc, e rằng ngày mai những người không đến cũng đều biết chuyện này rồi.”

Tống Đình Xuyên buồn bực kéo Nhạc Nhã Quân, không muốn lại rước xui xẻo, liền uống mấy ly: “Cũng chẳng biết cô ta là ai, vậy mà lại đối với anh bằng thái độ đó.”

Nhạc Nhã Quân lơ đãng nói: “Ai bảo cô ta là người anh cả anh đưa đến chứ, ngay cả thân phận thật cũng chưa lộ.”

Sự chú ý của Tống Đình Xuyên chuyển sang chuyện từ hôn: “Anh lại bị người ta từ hôn, nếu từ hôn thì cũng phải là anh từ mới đúng chứ!”

Nhưng anh ta cũng chỉ dám than phiền đôi câu.

Anh cả đích thân nói ra, phen này mất mặt đến khắp Ninh Thành rồi.

Sớm biết thì thà rằng đã chẳng đến bữa tiệc này.

Ánh mắt Nhạc Nhã Quân không kìm được mà hướng về phía người đàn ông ở xa: “Đình Xuyên, anh nói xem, có thể nào đó là vị hôn thê của anh không?”

“Nói đùa cái gì vậy?” Tống Đình Xuyên tuyệt đối không tin, “Nếu cô ta muốn đến thì cũng không thể thân thiết với anh cả anh như vậy. Nhưng mà cô gái hôm nay thật sự rất có thể là người anh ấy gặp ở Cảng Thành, nói chuyện toàn pha trộn Trung – Anh.”

Đợi Hứa Nam Âm đến Ninh Thành, anh ta sẽ cho cô ta biết tay!

“Nếu không nhờ chiếc váy, tôi cũng chẳng nhận ra cô sau khi đổi mặt nạ.” Phương Hằng bước nhanh tới, “Tôi còn tưởng cô giận bỏ về rồi.”

Hứa Nam Âm vẫn nhớ anh ta đã kể với mình chuyện của Tống Đình Xuyên, cũng không nói thẳng mấy lời khiến người ta ghê tởm ấy.

Cô chỉ miễn cưỡng gật đầu, không quên dặn dò: “Chiếc mặt nạ kia đã hỏng rồi, anh có thể đừng nhắc đến nữa không?”

Phương Hằng tưởng đây là tính khí của tiểu thư, mặt nạ hỏng thì ảnh hưởng đến tâm trạng nên không muốn nghe thêm bất cứ lời nào liên quan nữa.

Nghĩ đến việc cô đi vào cùng một người đàn ông như Tống Hoài Tự, ý định vốn dĩ muốn trêu chọc, bắt chuyện của anh ta liền tan biến sạch. Bởi vì, là người thì ai cũng sẽ chọn Tống Hoài Tự.

“Cô và Tống tổng rất thân sao?” Anh ta hỏi.

“Chúng tôi trông giống như rất thân à?” Hứa Nam Âm lấy làm lạ.

“Dù sao thì cũng thân hơn tôi với cô.”

Điểm mấu chốt là, đây là lần đầu tiên Tống tổng tham dự một buổi tiệc nhỏ nhặt cùng phụ nữ, khó mà không nghi ngờ rằng do cô muốn đến nên anh mới đến.

“Tôi với anh ấy chẳng có quan hệ gì.” Hứa Nam Âm nhấn mạnh, “Tống Đình Xuyên chỉ là một tên tra nam, còn về Tống Hoài Tự thì...”

“Thì sao?”

Sau lưng bỗng vang lên giọng nam trầm khàn, đầy từ tính.

Trước mắt Hứa Nam Âm phủ xuống một mảnh bóng tối, bờ vai lộ ra ngoài dường như cũng nóng lên theo: “Sao anh có thể lén nghe chúng tôi nói chuyện chứ.”

Tống Hoài Tự thấy cô chuyển chủ đề: “Ở đây là nơi công cộng.”

Anh liếc Phương Hằng một cái, rồi lập tức thu ánh mắt lại.

Còn Phương Hằng thì bị cái nhìn lạnh nhạt ấy dọa đến kinh hãi, theo bản năng lùi lại một bước, lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt.

Đại ca, anh ta thật sự không hề có chút ý định muốn tán tỉnh mà!

Trong lúc nói chuyện, ăn xong một miếng bánh Napoleon vị vanilla, cái nĩa trong tay Hứa Nam Âm theo thói quen lại đưa đi xiên, hoàn toàn không nhận ra đã hết bánh rồi.

Cái đĩa gần nhất thì ở cách hơn một mét.

Tống Hoài Tự tiện tay bưng nguyên cái đĩa đặt trước mặt cô, cúi đầu xuống, giọng điệu trầm tĩnh: “Điều em muốn thấy, đã thấy rồi.”

Hứa Nam Âm hỏi: “Anh ta như vậy, trong nhà không quản à?”

Cô hỏi một cách đương nhiên, như thể Tống Đình Xuyên trăng hoa như thế, thì người làm anh trai như anh cũng có vấn đề.

Tống Hoài Tự thản nhiên nói: “Quan hệ giữa tôi với bọn họ cũng bình thường thôi.”

Hứa Nam Âm gật đầu.

Khí thế của anh mạnh mẽ như vậy, thái độ vừa nãy của Tống Đình Xuyên chẳng khác nào gà con gặp đại bàng, nói không chừng ngay cả ba mẹ cũng sợ anh.

Hứa Nam Âm – người luôn được ba mẹ cưng chiều tỏ vẻ thấu hiểu.

Tống Hoài Tự hơi nheo mắt, khẽ cười mỉa trước sự đồng cảm mà cô lộ ra, thật ra anh chẳng cần đến điều đó.

“Các anh không giống nhau.” Hứa Nam Âm dịu giọng nói, “Tống Đình Xuyên là một tên vô dụng, còn anh là người tốt. Ừm... một quý ông.”

Cô sẽ không trút giận lây sang anh.

Cô đeo chiếc mặt nạ bạc hình bướm, hai má ửng sắc đào hồng, giống như một con hồ ly nhỏ vừa chui khỏi hang, trời sinh đã biết mê hoặc lòng người mà còn chưa tự nhận ra.

Từng cử động của Tống Hoài Tự đều lọt vào ánh mắt của mọi người.

Ngay khi anh đến bên cạnh Hứa Nam Âm, những giai nhân trong buổi tiệc vẫn chẳng nỡ dời mắt, còn lưu luyến ngắm nhìn bóng lưng hai người.

Cho dù chỉ là bóng lưng, cũng vô cùng xuất chúng.

Chiều cao nổi bật, dáng vẻ lười biếng mà tao nhã, cùng bàn tay đang cắt bánh ngọt cho cô gái, ngay cả những đường gân xanh cũng gợi cảm, mê người.

Nếu người được anh phục vụ là bọn họ thì tốt rồi.

Các cô gái nhìn theo bóng lưng uyển chuyển, xinh đẹp và mảnh mai của cô gái ấy, đầu cô chỉ ngang đến cằm anh, cho dù người đàn ông cúi xuống, cô cũng vẫn phải hơi ngẩng mặt lên.

Cô gái thụ hưởng sự chăm sóc của người đàn ông ấy, dường như cũng chẳng thấy có gì không đúng.

Hứa Nam Âm hoàn toàn không để ý, quả thực cô ở đâu cũng đều được nuông chiều: “Anh đã giúp tôi, sau này nếu có việc tôi giúp được thì cũng sẽ giúp anh.”

Tống Hoài Tự cụp mắt nhìn cô: “Vừa hay, tôi có một chuyện muốn thỉnh giáo cô Anya.”

Hứa Nam Âm chớp mắt: “Chuyện gì?”

“Trong tình huống chưa được đồng ý mà có những động chạm thân mật với người khác, không biết ở Cảng Thành thì thuộc về tội danh gì?”

Giọng người đàn ông không nhanh không chậm, gần ngay bên tai cô, đèn pha lê trên đầu phản chiếu gương mặt sâu thẳm của anh, cùng hình bóng cô trong mắt anh.

Anh hơi cúi xuống, luồng hơi nóng hừng hực phả thẳng vào mặt cô.

Người Hứa Nam Âm cũng nóng bừng lên theo, có lẽ vì trong phòng tiệc người quá đông, điều hòa dần dần không đủ mát.

Không biết là do nhiệt độ, hay là do hàm ý sâu xa trong lời nói kia, từng chút từng chút kéo giật tim cô, hễ vừa căng thẳng, làn da liền ngứa ngáy.

Chứng “khát da” của cô liền sắp bùng phát ra ngoài, khó lòng kháng cự.

Tại sao lại hỏi luật ở Cảng Thành, còn hỏi chính mình? Lẽ nào anh đã nhận ra rồi? Lúc ấy mình nói chuyện có mang giọng Cảng Thành sao?

Hứa Nam Âm có một dự cảm chẳng lành.

Tống Hoài Tự nhìn cô chăm chú.

Khi căng thẳng cô sẽ chớp mắt nhiều lần, sau chiếc mặt nạ bướm bạc, giống như con bướm sống lại, rung cánh muốn bay đi.

Ánh mắt chạm phải cái nhìn sâu thẳm của anh, Hứa Nam Âm vừa chột dạ vừa tủi thân: “Tôi chưa từng học thuộc điều khoản pháp luật, không biết đâu...”

Kỳ thực cô biết rõ, đó là tội phi lễ.

Nếu là lần đầu phạm, chỉ là tiếp xúc nhẹ thì sẽ bị phán lệnh lao động công ích hoặc án treo——chắc cô thuộc loại này chăng?

Chuyện này quả thực là cô ra tay trước.

Hình như anh còn nói một câu “buông ra”... nhưng cô lại không nghe.

Tuy cuối cùng anh cũng động tay, nhưng đó là do cô yêu cầu, cũng coi như đã có sự đồng ý của cô.

Nếu mà ầm ĩ đến tận tòa án, chẳng phải mọi người đều sẽ biết hết sao, vậy thì cô chắc chắn sẽ bị truyền thông Cảng Thành viết đi viết lại, moi móc liên tục.

Thế thì đáng sợ quá rồi.

Đồ ngọt trong miệng cũng chẳng còn ngọt nữa, Hứa Nam Âm rụt rè hỏi: “Anh muốn truy cứu đối phương sao?”

Tống Hoài Tự nhướng mày, trong giọng nói nhuốm một tia thong thả: “Hình như tôi chưa từng nói là người khác làm với tôi.”

“... Tôi đoán bừa thôi.”

“Có biết Pinocchio không?”

Ngay khoảnh khắc sau, lời của người đàn ông bên cạnh khiến tim Hứa Nam Âm giật thót, khẽ run rẩy.

“Trẻ con nói dối thì mũi sẽ dài ra.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...