Lâm đại nhân chẳng dám lên triều, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà tóc mai đã bạc trắng. Còn Đại phu nhân cũng chẳng khá khẩm hơn, cái sống lưng kiêu hãnh của bà ta không bao giờ còn thẳng lên được nữa, thậm chí bà ta còn chẳng dám hé môi nhắc đến việc Lâm Thanh là nữ nhi của mình.
Vị Thiên t.ử vừa dẹp xong loạn quân cuối cùng cũng nhớ tới vị đích tỷ đang bị giam trong đại lao. Ngài hạ chỉ: Công khai lóc xương ngay giữa phố! Khoét bỏ khúc “yêu cốt” nọ để bình định lòng dân.
19.
Tỷ tỷ bị áp giải trên xe hành hình, nhưng vẫn cố giữ lấy vẻ đoan trang của một Phật nữ, “Các người không g.i.ế.c được ta đâu.” Tỷ ta khẳng định chắc nịch.
“Tam hoàng t.ử nhất mực chung tình với ta, chàng nhất định sẽ đến cứu ta. Ta mang Phật cốt trên người, không phải hạng người phàm trần! Các người dám làm hại ta, tất cả đều sẽ c.h.ế.t không nhắm mắt, bị quả báo nhãn tiền!”
Lâm đại nhân và Đại phu nhân sợ bị vạ lây, đến mặt cũng chẳng dám lộ. Chỉ có đứa “muội muội” bị trục xuất khỏi nhà, đoạn tuyệt quan hệ là ta đây đến tiễn đích tỷ một đoạn đường cuối, “Tỷ tỷ đừng mong đợi nữa, Tam hoàng t.ử giờ đây đã là kẻ tàn vong, bị truy nã khắp thiên hạ, hắn cứu không nổi tỷ đâu.”
Đích tỷ trợn trừng mắt: “Xì, ngươi lừa ta, ta không tin!”
Ta cũng chẳng giận, chỉ lặng lẽ nhìn tỷ ta với nụ cười lạnh lẽo: “Chẳng phải tỷ tỷ coi trọng nhất khúc Phật cốt trên người mình sao? Hồi nhỏ nhũ mẫu sơ ý chạm vào nó, Đại phu nhân suýt chút nữa đã đ.á.n.h c.h.ế.t bà ấy...”
Đích tỷ bỗng lộ vẻ mừng rỡ: “Có phải Hoàng thượng đổi ý, muốn rước ta vào cung không? Ta là Phật nữ, chỉ có tôn kính ta, đối đãi tốt với ta thì thiên hạ mới được mưa thuận gió hòa!”
Ta thở dài đầy tiếc nuối: “Hoàng thượng đã chiêu cáo thiên hạ, tỷ tỷ mang trong mình Yêu cốt, phải lột xương yêu để bình định căm phẫn của dân chúng.”
Đích tỷ bị đè nghiến trên đài hành hình. Khúc xương vạn người có một, mang theo vinh quang tột đỉnh ấy, cứ thế bị lột ra khỏi cơ thể. Ta nhìn vũng m.á.u loang lổ dưới đất, cảm nhận nỗi hận trong lòng bấy lâu nay hòa quyện cùng sự sảng khoái tột độ.
Kiếp trước, tỷ ta mở cửa thành cho loạn quân vào. Đám loạn quân g.i.ế.c đỏ cả mắt, tàn sát Lâm gia xong lại đi tàn sát, nh.ụ.c m.ạ bách tính vô tội. Đám lính lác nọ xâu xé y phục của ta: “Ngươi là muội muội của Phật nữ sao?”
“Phật nữ cao cao tại thượng, băng thanh ngọc khiết, chắc hẳn mùi vị của ngươi cũng chẳng tệ đâu.”
Ta liều c.h.ế.t phản kháng, nhìn về phía vị đích tỷ đang tỏ vẻ thương tiếc chúng sinh kia để cầu cứu. Tỷ ta chỉ cụp mi vân vê hạt Phật châu, coi như không nghe, cũng chẳng thấy gì. Ta vùng lên g.i.ế.c c.h.ế.t tên lính đang đè trên người mình, để rồi bị từng lưỡi kiếm đ.â.m xuyên qua da thịt, bị tước đi xương cốt.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Nỗi đau lột xương ấy, cuối cùng đích tỷ cũng đã được nếm trải!
Tỷ tỷ mất đi khúc xương thì m.á.u chảy không ngừng, tỷ ta gào khóc van xin những người xung quanh băng bó giúp mình. Nhưng không có chỉ dụ của Hoàng đế, ai dám giúp đỡ một kẻ mang “Yêu cốt” trên người? Đích tỷ gào thét t.h.ả.m thiết một hồi lâu, rồi lịm dần đi.
...
Đích tỷ mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t, không lâu sau, Tam hoàng t.ử cũng bại trận bị g.i.ế.c. Cảnh sinh linh đồ thán của kiếp trước cuối cùng đã không còn tái diễn. Thiên hạ thái bình trở lại, Thiên t.ử bắt đầu thanh trừng những kẻ tham gia phản loạn.
Vì bức thư nọ của ta mà Lâm gia không thể thoát tội. Lâm đại nhân và Đại phu nhân bị phán lưu đày tới phía Nam, cả đời không được trở về kinh thành. Còn ta, nhờ có tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ, nay đã không còn là người của Lâm gia, nên được an nhiên ở lại hoàng thành.
Một buổi chiều nắng Xuân ấm áp, những đóa ngọc lan trắng muốt nở rộ đầy cành trên đỉnh đầu. Từ trong bếp vọng ra tiếng bát đũa va chạm lách cách. Khói bếp chầm chậm bay lên, hòa cùng hương thơm của thức ăn, khơi dậy vị giác và sưởi ấm cả tâm hồn.
Liên Vân lấy cuốn sách đang che trên mặt ta ra, đôi mắt trong veo lấp lánh nụ cười: “Tiểu thư dậy thôi nào! Muội đã làm món cá sốt chua ngọt mà Người thích nhất rồi đây.”
(Hết)
Rơi Khỏi Thần Đàn
Chương 13
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
