Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 36



Một lúc lâu sau, Tạ Khuynh Mục vẫn không trả lời câu hỏi của cô.

Đến khi ấy, Minh Kinh Ngọc mới giật mình nhận ra, cô không nên nhắc đến chuyện này.

Với mối quan hệ và tài lực của nhà họ Tạ, cùng y thuật của Tạ Quân Cảnh, nếu thật sự có cách, e rằng đã sớm lấy nó ra rồi.

Hàng mi cô khẽ run, chậm rãi thu lại những đầu ngón tay đang dừng trên vết sẹo nơi lồng ngực Tạ Khuynh Mục.

Trước khi cô kịp rút tay về, anh đã nắm lấy, đưa lên môi hôn khẽ, bật cười trầm thấp, ghé tai thì thầm: “Bà Tạ nhìn thế này, còn muốn tiếp tục sao? Có phải muốn vắt kiệt ông xã rồi mới chịu không? Ừm?”

Rốt cuộc là ai muốn vắt kiệt ai, vậy mà còn có bản lĩnh lật ngược phải trái!

Minh Kinh Ngọc mang theo chút bực bội, bỗng ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt anh ánh lên ý cười nhàn nhạt.

Tâm trạng u uất của cô, thoáng chốc tan đi hơn nửa.

Cô quay mặt đi, bàn tay trượt khỏi lòng bàn tay gân guốc của anh, thân người nhích sang bên, nói: “Tạ Khuynh Mục, có một chuyện em muốn bàn với anh.”

Tạ Khuynh Mục kéo cô vào lại trong lòng, khẽ cười nói: “Tối nay nhảy múa cho tôi xem, lại còn nhiệt tình như vậy, hóa ra là vì muốn ‘thương lượng’ với tôi một chuyện?”

Cái người này!

Cô đâu phải vì chuyện đó, chỉ là tùy hứng thôi mà.

Minh Kinh Ngọc nhận ra đầu mình đang tựa lên ngực Tạ Khuynh Mục. Cô không biết từ lúc nào, mình đã không thể làm ngơ trước vết sẹo nổi bật trên làn da trắng lạnh nơi lồng ngực anh nữa.

Đầu cô đè lên như vậy, anh có khó chịu không?

Cô khẽ nhíu mày, theo bản năng hơi dịch đầu sang bên cạnh.

Tạ Khuynh Mục đưa bàn tay to che lấy sau đầu cô, lại ấn cô tựa về, giọng nói ôn hòa: “Chút trọng lượng này của em, đè lên cũng chẳng ảnh hưởng gì. Huống chi bà Tạ đâu phải lần đầu đè lên, cũng mấy lần rồi, nếu có chuyện gì thì đã sớm có chuyện từ lâu rồi.”

“!” Minh Kinh Ngọc không muốn bàn luận những chuyện kiểu này với anh. Con người này, trên giường đúng là như biến thành người khác, chẳng đứng đắn chút nào.

Cô quay lại chuyện chính: “Em muốn về Tứ Cửu Thành.”

Tạ Khuynh Mục còn tưởng là chuyện gì lớn, việc nhỏ như vậy mà cũng cần thương lượng sao. Anh đáp gọn gàng: “Được, ngày mai anh sắp xếp xong công việc trong tay, chúng ta cùng về Tứ Cửu Thành.”

Vợ chồng mới cưới, ngày thứ ba về nhà mẹ đẻ cũng vừa vặn. Huống hồ những hạng mục ở Tứ Cửu Thành vừa được chốt cách đây không lâu vốn giao cho cậu và Trang Trọng xử lý, nếu là như vậy, anh đích thân đi một chuyến cũng không phải không được.

“Không cần anh đi cùng em, anh cứ bận việc của anh, ngày mai em về luôn.” Minh Kinh Ngọc nói ra mốc thời gian rất dứt khoát.

Tối nay còn có họp trực tuyến, gần đây cô nhận mấy đơn thiết kế cá nhân, đang chờ cô xác nhận bản mẫu.

Tuần lễ thời trang tháng sau lại càng không thể lơ là.
Dù rằng hơn mười bộ trang phục trưng bày chủ đạo, một tháng trước cô đã chốt xong.

Khoảng thời gian này cả studio đang tăng ca đẩy nhanh tiến độ, tất cả đều là thêu tay thuần thủ công.

Cô không có mặt giám sát thì vẫn thấy không yên tâm.
Mi mắt Tạ Khuynh Mục khẽ giật, cúi đầu khẽ mổ một cái lên đôi môi mềm của cô, nói: “Bà Tạ, chúng ta vừa mới tổ chức hôn lễ xong mà em đã quay về Tứ Cửu Thành, để người ngoài biết còn tưởng tôi bị thất sủng rồi.”

Minh Kinh Ngọc bật cười: “Tạ tiên sinh cứ yên tâm, cho dù có truyền ra ngoài, người thất sủng cũng chỉ có thể là em thôi.”

“Ở thêm một ngày.” Anh nói, định sắp xếp lại công việc trong tay, rồi cùng cô về thăm nhà.

Minh Kinh Ngọc véo nhẹ gương mặt tuấn tú của Tạ Khuynh Mục: “Em đã hẹn một vị đại sư thêu, ngày mai gặp mặt, không thể chờ được.” Lần này bộ sưu tập triển lãm của cô có hơn mười mẫu, thợ thêu bình thường căn bản không làm nổi, cô đã sớm hẹn một vị đại sư thêu, hôm nay đối phương mới hồi âm rằng ngày mai có thể gặp.

Tạ Khuynh Mục nắm lấy bàn tay đang véo mặt mình, nhét vào trong lòng bàn tay to lớn của anh. Anh không nói gì, coi như đã nhượng bộ, rồi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc mềm xốp nơi đỉnh đầu cô.

Dù không muốn. Dù không nỡ.

Anh sẽ không bao giờ ngăn cản bất kỳ quyết định nào, cũng như không can thiệp vào công việc và không gian sống riêng của cô.

Điều cô yêu thích, đều là điều anh yêu.

*

Sáng sớm ngày hôm sau.

Minh Kinh Ngọc cùng bà ngoại trở về Tứ Cửu Thành.

Hai cụ già nắm chặt tay nhau, rất lâu vẫn không nỡ buông ra, lưu luyến không rời.

Có lẽ là lần cuối cùng.

Tiểu Ngũ, người xách vali giúp bà ngoại, cười hì hì nói: “Bà nội, bà ngoại đừng buồn mà. Cháu chính là xe ngựa và chim bồ câu đưa tin của hai bà. Chỉ cần hai bà muốn gặp nhau, dù có phải băng qua núi đao biển lửa, cháu cũng nhất định sẽ để hai bà gặp được nhau.”

Vừa nói cậu vừa vỗ vỗ ngực, ra vẻ đảm bảo.

Hai vị trưởng bối vẫn còn đắm chìm trong nỗi buồn sắp phải chia xa, liền bị một câu nói của Tạ Tiểu Ngũ chọc cho bật cười.

Minh Kinh Ngọc đứng bên cạnh cũng khẽ mỉm cười theo.
Tạ Khuynh Mục đứng cạnh cô, vẻ mặt thoáng u sầu, hạ giọng nói: “Vợ à, đợi anh xử lý xong công việc, anh sẽ sang ở cùng em.”

Nghe lời Tạ Khuynh Mục, trong lòng Minh Kinh Ngọc bỗng dâng lên một chút không nỡ. Cô khẽ hừ một tiếng, giọng mềm mại pha chút làm nũng: “Ai cần anh bầu bạn chứ, Tạ tiên sinh cứ lo cho việc làm ăn của mình đi. Dù sao cái ‘kho tiền riêng’ của em vẫn còn trông chờ Tạ tổng phải cố gắng nhiều hơn nữa.”

Tạ Khuynh Mục giả vờ thở dài, biết làm sao đây, vợ anh chỉ yêu tiền của anh thôi.

Thím tư che miệng cười, trêu ghẹo: “Tôi thấy người luyến tiếc nhất chính là đôi vợ chồng son này đấy. Theo tôi thì lão Tứ à, hay là con khỏi tham gia đại hội gì nữa đi.”

Mới cưới, tình cảm đang lúc nồng nàn mặn mà, vậy mà đã phải chia xa, sao chịu nổi chứ.

Lão phu nhân cũng than một câu: “Tôi thấy cũng được. Quyến Hòa với Yến Giác đều ở đó rồi, cũng coi như đủ.” Chẳng qua là chuyện xây dựng thành phố, giao thương kinh tế đối ngoại, bỏ tiền bỏ sức mà thôi. Những năm qua người ta chẳng phải đã dồn không ít tâm tư lên nhà họ Tạ hay sao. Nếu không phải Khuynh Mục giỏi xoay xở, còn chẳng biết sẽ thành ra thế nào.

Bà ngoại nghe vậy liền khẽ vỗ tay lão phu nhân một cái: “Cả một bó tuổi rồi còn hùa theo đám trẻ con làm loạn cái gì chứ. Công việc mới là quan trọng nhất.” Hội nghị trọng yếu như vậy, sao có thể không tham dự.

Nếu là cuộc họp khác, Tạ Khuynh Mục thật sự đã không đi rồi.

Chủ đề lần này liên quan đến rất nhiều bên, ngày họp đầu tiên dù thế nào cũng phải lộ diện một lần. Những ngày sau, đợi tiểu thúc trở về rồi cùng Lê Yến Giác hỗ trợ trấn场, cơ bản không có vấn đề gì.

Tạ Khuynh Mục dịu giọng nói với Minh Kinh Ngọc: “Ngày mai anh sẽ qua.”

“Không cần, anh cứ lo việc của anh.” Minh Kinh Ngọc quay đầu nhìn anh. Dạo này công việc của anh dồn lại rất nhiều, thư ký Trang mấy ngày liền ôm đống hồ sơ chạy ra chạy vào thư phòng của anh. Đều là người trưởng thành, ai cũng hiểu đâu là nặng nhẹ.

Tạ Khuynh Mục vẫn kiên quyết: “Vợ chồng mới cưới về thăm nhà, đây là quy củ. Không thể tùy tiện được.”

“…” Thôi vậy, cô thì không quá coi trọng mấy chuyện này, nhưng bà Tạ và các trưởng bối khác lại khá để ý.

*

Minh Kinh Ngọc cùng bà ngoại trở về Tứ Cửu Thành, việc đầu tiên cô làm là lao ngay vào xưởng, sắp xếp đủ thứ công việc.

Bận rộn đến mức không kịp thở.

Mãi đến khuya cô mới rời khỏi studio, khi về tới biệt thự thì đèn vẫn còn sáng trưng.

Minh Kinh Ngọc còn đứng ở huyền quan, đã nghe từ xa giọng bà ngoại vọng ra từ trong bếp.

Cô thay giày, đưa chiếc áo khoác trong tay cho người giúp việc. Trong bếp, bà ngoại, dì Chu và đầu bếp đều còn ở đó, ngay cả tài xế cũng có mặt.

Minh Kinh Ngọc nhìn bà ngoại đang cẩn thận sắp xếp, dặn dò đủ thứ, đến cả kính lão cũng đã đeo lên.

Cô bước vào bếp, bất lực nói: “Bà ngoại, sao bà vẫn chưa nghỉ ngơi vậy ạ. Bác sĩ đã dặn đi dặn lại rồi, cho dù sức khỏe bà bây giờ hồi phục rất tốt, cũng nhất định phải sinh hoạt điều độ.”

Bà ngoại đáp: “Ngày mai Khuynh Mục sẽ sang, phải mua thêm mấy món nó thích ăn. Những việc này không dặn dò cho ổn thỏa, bà sao ngủ yên được.”

Minh Kinh Ngọc khẽ thở dài: “Không cần chuẩn bị đặc biệt đâu, anh ấy cũng đâu phải lần đầu tới. Mình ăn gì thì anh ấy ăn nấy thôi.” Về ăn uống, Tạ Khuynh Mục cũng không hề kén chọn.

Bà ngoại yêu chiều liếc Minh Kinh Ngọc một cái: “Sao có thể như thế được. Ngày mai là ngày chính thức vợ chồng con về thăm nhà, con lại về trước một bước đã là thất lễ rồi. Cũng may bà nội con với mấy vị trưởng bối đều thương con, chứ đổi sang nhà khác, con làm vậy còn chẳng bị nhà trai dìm cho ngập trong nước bọt hay sao. Hơn nữa, bà vui vì được chuẩn bị mấy chuyện này. Con mệt cả ngày rồi, mau lên lầu nghỉ ngơi đi. Bà xem lại xem còn sót gì không.”

Thiếu gì được chứ.

Một mình anh thì ăn được bao nhiêu.

Thấy bà ngoại vui vẻ như vậy, cô cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm theo.

Khóe môi Minh Kinh Ngọc cong lên, ngẩng đầu thì phát hiện bà ngoại đang cười hiền nhìn mình. Cô ngượng ngùng hỏi: “Bà ngoại, trên mặt cháu có dính gì sao ạ?”

Bà ngoại chớp chớp mắt: “Cô bé của bà thay đổi nhiều lắm đó.”

“Vậy ạ? Có phải cháu mập lên không?” Minh Kinh Ngọc xoa xoa má mình, cô cũng cảm thấy mình tròn trịa hơn một vòng. Không được rồi, phải giảm cân thôi, nếu không tháng sau sang Paris mặc lễ phục sẽ không vào nổi.

Bà ngoại khẽ cười: “Hay cười hơn, nói nhiều hơn. Tất cả đều là công lao của Khuynh Mục cả đấy. Ngày mai nhất định phải làm thêm nhiều món ngon thưởng cho nó.”

“Liên quan gì tới anh ấy chứ, toàn là công lao của bà ngoại và bà nộiTạ thôi.” Minh Kinh Ngọc lẩm bẩm một câu, rồi lại không kìm được mà mỉm cười.

*

Tạ Khuynh Mục họp suốt một ngày tại Hội trường Lê Hải.

Bữa tối là tiệc xã giao, kết thúc xong, anh lại quay về công ty xử lý công việc.

Lê Yến Giác đi cùng anh về Tập đoàn Tạ Thị, cúi người ngồi vào xe của Tạ Khuynh Mục, nói: “Đón Oánh Oánh tan làm, cho tôi đi nhờ một đoạn.”

Tạ Khuynh Mục chống đầu bằng một tay, chẳng buồn để ý tới anh ta. Xe riêng của anh có tài xế lái theo phía sau, đối phương có ý gì, anh hiểu rất rõ.

Tạ Khuynh Mục lấy điện thoại ra, cúi đầu xem tin nhắn.
Vợ anh chỉ gửi cho anh đúng một tin, mà còn là tin buổi sáng: [Em về tới nhà rồi.]

Sau đó thì… không còn gì nữa.

Đúng là vô tình thật.

Xa nhau hơn mười mấy tiếng rồi, chẳng lẽ cô không nhớ anh sao?

Tạ Khuynh Mục đang thầm thở dài trong im lặng.

Điện thoại của Lê Yến Giác bỗng reo lên. Reo thì thôi đi, đằng này nhạc chuông còn là “Bảo bối bảo bối gọi đến”, lại còn khiêu khích liếc Tạ Khuynh Mục một cái rồi mới bắt máy: “Bảo bối, anh đang ở trên xe của Khuynh Mục, lát nữa là tới. Đêm lạnh, em xuống muộn chút nhé.”

Nghe xong cuộc gọi, Lê Yến Giác quay sang nhìn Tạ Khuynh Mục. Anh ta chẳng có lấy một biểu cảm.

Tên này… không nhớ vợ à?

Thế nào cũng không giống trạng thái không nhớ vợ, tối nay xã giao liên tục, vậy mà cứ cúi đầu xem điện thoại.

Vốn định chọc anh ta một chút, ai ngờ chẳng có phản ứng gì.

Không phản ứng mới là phản ứng đáng sợ nhất, chắc chắn đang nín nhịn mưu đồ gì đó.

Tạ Khuynh Mục từ nhỏ đến lớn đều là cái kiểu này, Lê Yến Giác hiểu quá rõ.

Xe vừa chạy tới trước tòa nhà Tạ Thị, Tạ Đinh Oánh đã mang giày cao gót, hùng hùng hổ hổ từ trong tòa nhà bước ra.

Lê Yến Giác lập tức xuống xe đón người, hai người ôm ôm ấp ấp nhau không chút kiêng dè.

Tạ Khuynh Mục thong thả bước xuống xe.

Tạ Đinh Oánh cười với anh một cái: “Khuynh Mục, những công việc chưa xử lý chih đều đặt hết trên bàn làm việc cho em rồi. À đúng rồi, mười phút nữa có một cuộc họp video lệch múi giờ, đừng quên đấy. Đừng buồn nhé, chị ba là vì tốt cho em thôi, dù sao tối nay em cũng chăn đơn gối chiếc, tăng ca thêm chút thì sẽ bớt đau khổ hơn.”

Tạ Khuynh Mục cũng không tức giận, một tay đút túi quần, tay kia tựa lên khung cửa xe, nhìn cặp đôi đang phát cẩu lương trước mặt, mỉm cười nhàn nhạt: “Hai người đối xử với một bệnh nhân sức khỏe không tốt như em thế này, thật sự ổn sao?”

Tạ Đinh Oánh khoác tay Lê Yến Giác, nụ cười rạng rỡ: “Dù sao đã sức khỏe không tốt rồi, tăng ca thêm chút cũng chẳng ảnh hưởng gì. Làm ông chủ thì phải làm gương chứ.”

Tạ Khuynh Mục gật đầu tán thành: ““Ừ, cũng có lý. Ông chủ còn có thể trừ tiền thưởng và tiền chia lợi nhuận của chị.”

“!” Tạ Đinh Oánh gào lên: “Tạ Khuynh Mục, sao em có thể như vậy chứ! Dạo này chị làm trâu làm ngựa trong công ty em, em đúng là không có nguyên tắc!”

Lê Yến Giác kéo Tạ Tinh Oánh đang tức tối vào lòng, nhướng mày về phía Tạ Khuynh Mục: “Bảo bối, đừng giận, đừng giận mà. Mình đừng chấp nhặt với người vừa mới cưới đã bị ép phải lẻ loi phòng không. Tiền thưởng và lợi nhuận, để anh bù cho em.”

Tạ Khuynh Mục chỉ cười, không nói gì, sải đôi chân dài bước vào cửa lớn công ty.

Anh càng như vậy, sắc mặt không đổi, thậm chí còn mỉm cười, thì Lê Yến Giác càng cảm thấy anh ta chắc chắn đang nín nhịn tính toán điều gì đó không hay.

*

Trở về Tạ viên, Tạ Khuynh Mục bảo tài xế lái xe đến phòng tân hôn.

Anh xoa xoa giữa mày, rồi xuống xe.

Người làm thấy anh về, vội vàng ra đón.

Tạ Khuynh Mục khẽ phất tay, ra hiệu cho họ đi nghỉ.

Trong sân vẫn đỏ rực náo nhiệt, gần như không khác gì ngày tổ chức hôn lễ, ngay cả chiếc giường lớn cũng vẫn trải ga đỏ.

Chỉ có điều khác biệt duy nhất, căn phòng trống không.

Tạ Khuynh Mục ném chiếc áo khoác lên giường, rồi tự mình ngồi xuống mép giường, soạn một tin nhắn gửi cho Minh Kinh Ngọc: [Bảo bối, em xong việc chưa?]

Vài phút trôi qua không thấy hồi âm, anh đứng dậy, đi vào phòng tắm để rửa mặt.

Nhìn thấy từng dãy đồ dùng tắm gội của cô, cả chai sữa dưỡng thể tối nào cô cũng thoa.

Trong lòng anh bỗng trống rỗng, cồn cào khó tả.

Tạ Khuynh Mục tắm xong bước ra, gọi điện cho cô.

Nhưng đầu dây bên kia không có ai bắt máy.

Anh khẽ thở dài, đúng là đồ vô tâm.

Chỉ cần để cô quay về “địa bàn” của mình là quên luôn anh chồng này rồi, phải không?

Trong đầu Tạ Khuynh Mục thoáng hiện lên cảnh Lê Yến Giác và Tạ Đinh Oánh đứng trước mặt anh, ôm ấp thân mật.

Càng nghĩ càng khó chịu, tâm trí anh đã bay thẳng về Tứ Cửu Thành, chẳng còn lòng dạ nào nghĩ đến chuyện khác.

Một lúc sau, anh lại bấm gọi thêm một cuộc.

“Anh hai.”

Tạ Văn Thần phải mất một lúc lâu mới dỗ được Mạt Mạt ngủ say. Nhìn cô bé nằm trên chiếc giường công chúa hồng hồng phấn phấn, ôm chặt con gấu dâu mà ngủ, trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác an tâm hiếm có.

Giấc ngủ của Mạt Mạt rất nông.

Anh không dám nghe điện thoại ngay trong phòng.

Tạ Văn Thần đứng dậy, động tác nhẹ nhàng rời khỏi phòng con bé.

Chỉ khi vào tới thư phòng, nơi chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Mạt Mạt, anh mới cất tiếng: “Đích thân gọi cho anh, hiếm thật đấy. Có chuyện gì?”

Tạ Khuynh Mục đáp giọng nhạt: “Ừ, có một việc muốn làm phiền. Em cần xin tuyến bay.”

Tạ Văn Thần không cần hỏi cũng biết cậu định dùng tuyến bay để làm gì.

“Mới có mấy tiếng mà đã không chịu nổi rồi à?”

Tạ Khuynh Mục khẽ cười: “Anh hai, sau này anh có người mình thật lòng thích rồi sẽ hiểu thôi.”

Tạ Văn Thần không trả lời câu hỏi ấy, chỉ nói: “Sau một tiếng rưỡi nữa anh sẽ phản hồi. Anh không chắc có điều ra được hay không.”

Ngay sau đó là tiếng sột soạt khe khẽ, kèm theo giọng nũng nịu non nớt của một bé gái: “Thôi nhé, Mạt Mạt đang tìm anh.”

“Được. Cảm ơn.”

Cuộc gọi giữa Tạ Khuynh Mục và Tạ Văn Thần kết thúc, trong điện thoại của Tạ Khuynh Mục cũng lưu lại một đoạn video.

Anh chọn một khung hình trong đó, chụp màn hình rồi gửi cho Tạ Đinh Oánh.

Bức ảnh chụp lại đúng cảnh xảy ra tại buổi tiệc tối nay, một người phụ nữ lao vào lòng Lê Yến Giác, nhưng bị anh ta ghét bỏ né tránh.

Góc chụp mà anh chọn lại trông như thể người phụ nữ ấy đã thật sự nhào vào trong lòng Lê Yến Giác.

Đắc ý à, cứ để Lê Yến Giác tiếp tục đắc ý đi.

Nếu tối nay Lê Yến Giác vẫn còn có thể yên ổn leo lên giường ngủ, thì cái mặt của Tạ Khuynh Mục này coi như khỏi cần lăn lộn ở Lê Hải nữa.

*

Minh Kinh Ngọc lúc nãy đang ngâm mình trong bồn tắm, nên không nhìn thấy tin nhắn và cuộc gọi của Tạ Khuynh Mục.

Đến khi từ phòng tắm bước ra, nhìn chai sữa dưỡng thể trong tay, cô chợt nhớ ra, dạo gần đây đều là Tạ Khuynh Mục giúp cô thoa.

Vừa có chút xấu hổ, lại vừa thấy nhớ nhung.

Cô lắc mạnh đầu mấy cái, cố xua đi những suy nghĩ linh tinh hỗn loạn trong đầu.

Thoa xong sữa dưỡng thể, cô cầm điện thoại lên xem, thấy trên đó có tin nhắn Tạ Khuynh Mục gửi, cùng một cuộc gọi nhỡ, cũng là của anh.

Cô vội vàng gọi lại, nhưng máy đã tắt.

Minh Kinh Ngọc nghĩ đến việc hôm nay Tạ Khuynh Mục bận rộn suốt cả ngày, giờ này có lẽ đã tắt máy đi ngủ.

Cô cũng buồn ngủ đến mức không chịu nổi, đặt điện thoại lên tủ đầu giường, vừa chạm lưng xuống giường đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Không biết từ lúc nào, Minh Kinh Ngọc mơ hồ nhận ra bộ đồ ngủ trên người đã không còn, thân thể lại bị một cơ thể rắn chắc khác bao phủ.

Trong cơ thể cô đang chịu sự xâm chiếm mạnh mẽ.

Mà cô lại còn vô thức đáp lại.

Trong sự chiếm hữu ấy, Minh Kinh Ngọc dần lấy lại ý thức, lập tức bừng tỉnh.

Cả hai đều sững người.

Chỉ khác là trong đôi mắt quyến rũ của Minh Kinh Ngọc đã có thêm một tia tỉnh táo xen lẫn kinh ngạc.

Còn nơi đáy mắt sâu thẳm của Tạ Khuynh Mục, chỉ có dày đặc tình ý và d*c v*ng.

“Tỉnh rồi à?” Giọng anh khàn khàn.

“Sao anh lại qua đây?” Còn khiến cô thành ra nông nỗi này… đúng là xấu hổ muốn chết.

Giọng Tạ Khuynh Mục trầm thấp: “Nhớ em đến mức không ngủ được.”

“…” Minh Kinh Ngọc không biết nên nói anh thế nào, “Anh vào phòng em bằng cách nào?”

Hay là… cô ngủ say đến mức đó sao!

“Anh gọi điện cho bà ngoại, thím Châu với bà ngoại giúp anh mở cửa.”

“…” Minh Kinh Ngọc cạn lời.

Tạ Khuynh Mục cúi xuống hôn nhẹ lên vành tai cô, giọng trầm thấp: “Yểu Yểu, vợ à, bảo bối… có gì để lát nữa hãy hỏi chồng, được không?”

Bảo bối?

Tin nhắn trước đó anh gửi cho cô cũng dùng cách gọi này.

Người này bị làm sao vậy, sao lại sến súa đến thế!

Tạ Khuynh Mục cố gắng hết sức kiềm chế.

Nhưng thứ đang ở trong cơ thể cô, dù có kiềm chế thế nào cũng chẳng có tác dụng.

Cho đến khi kết thúc một lần.

Rồi lại thêm một lần nữa.

Minh Kinh Ngọc nghiêng đầu, thấy Tạ Khuynh Mục phía sau đang kéo thứ gì đó.

“Ưm… Tạ Khuynh Mục, anh vô liêm sỉ.” Người thì đã tới, còn mang theo cả thứ này, lại còn làm như vậy với cô khi cô hoàn toàn không hay biết, cứ thế ở bên nhau.

Cơ thể cô đã quen thuộc với anh đến vậy rồi sao?

Anh vừa lại gần, cô đã chẳng có lấy một chút phản kháng.

Đúng là chẳng có chút tiền đồ nào.

Hai người ở bên nhau được bao lâu đâu chứ.

Minh Kinh Ngọc vùi đầu vào gối, vậy mà có người lại cố tình không để cô được như ý.

Bàn tay to nâng mặt cô lên, từ phía sau cúi xuống hôn cô.

Được thỏa mãn rồi, Tạ Khuynh Mục ôm cô gái trong lòng, nắm lấy bàn tay mềm mại không xương của cô, đặt lên trước ngực mình, khẽ thở dài: “Lần đầu ngủ trên giường của em, mềm thật.” Lại còn rất thơm, toàn là mùi hương nhàn nhạt trên người cô.

Minh Kinh Ngọc hoàn toàn chẳng buồn để ý đến anh, uể oải nói: “Đừng nói nữa, không ai coi anh là câm đâu.”

“Ừ, biết em mệt rồi, vợ tối nay vất vả rồi. Nghỉ ngơi sớm đi.” Khóe môi Tạ Khuynh Mục cong lên nụ cười thỏa mãn.

Minh Kinh Ngọc tiện tay nhặt chiếc gối ôm bên cạnh, ném thẳng vào mặt anh.

Tạ Khuynh Mục khẽ bật cười, lấy chiếc gối khỏi mặt, đặt sang một bên, cả người lẫn tâm trạng đều thư thái.

Chưa đầy một phút, Minh Kinh Ngọc đã chìm vào giấc ngủ say trong vòng tay anh, hơi thở đều đều, nhẹ khẽ.

Tạ Khuynh Mục thì vẫn chưa buồn ngủ, liếc nhìn thời gian, sắp năm giờ sáng.

Anh chụp màn hình lịch trình chuyến bay của mình, gửi cho Lê Yến Giác.

Sau đó lại gửi thêm đoạn video giám sát mà trước đó anh đã xoay xở lấy được, cũng gửi cho Lê Yến Giác.

Kèm theo dòng chú thích: [Tâm trạng đang rất tốt, bản gốc thưởng cho anh đấy.]

[…] Bên kia, niềm vui còn chưa kịp trọn vẹn đã bị đuổi khỏi phòng, bị ép phải ra ngủ ở thư phòng, Lê Yến Giác suýt thì nhồi máu cơ tim.

Ngay từ lúc đó anh ta đã có dự cảm, Tạ Khuynh Mục càng im lặng, càng mỉm cười thì mới là đáng sợ nhất.
Quả nhiên, chẳng thể nào ủ ra được thứ gì tử tế.

Sau khi Tạ Khuynh Mục gửi ảnh cho Tạ Đinh Oánh, giải thích xong, Tạ Đinh Oánh liền đuổi theo đòi cho bằng được video gốc.

Lê Yến Giác nào dám không đưa, lập tức gọi điện sang phía sảnh tiệc.

Bên phía sảnh tiệc trả lời rằng bản gốc đoạn video đó đã bị Tạ Khuynh Mục lấy đi rồi.

Lê Yến Giác tức đến mức suýt phun máu.

Đã thế điện thoại của Tạ Khuynh Mục lại còn tắt máy.

Quản lý khách sạn thì run lẩy bẩy, không biết hai vị đại lão này lại đang gây chuyện gì nữa, chỉ mong đừng vạ lây đến mấy con cá nằm yên dưới ao như bọn họ.

Lúc này, Lê Yến Giác nhìn đoạn video gốc, châm một điếu thuốc, trong lòng bực bội vô cùng.

Tạ Khuynh Mục đúng là quá âm hiểm, thù dai lại trả đũa cực mạnh.

Tốt nhất đừng để anh ta nắm được bất kỳ điểm yếu nào, nếu không thì cũng đừng mong được yên ổn.

*

Sáng hôm sau, chẳng biết đã là lúc nào, Minh Kinh Ngọc vẫn đang ngủ ngon lành trong vòng tay Tạ Khuynh Mục.

Dưới lầu ồn ào náo nhiệt.

Cô khẽ nhíu mày, lẩm bẩm một tiếng trong lòng anh.

Tạ Khuynh Mục cũng bị những tạp âm dưới lầu đánh thức, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, dịu giọng thì thầm: “Anh xuống dưới xem thử, em ngủ thêm chút nữa đi.”

Dạo này Minh Kinh Ngọc bị Tạ Khuynh Mục giày vò không ít, hôm qua lại còn theo thầy thêu ở xưởng suốt nửa ngày trời.

Tối qua anh lại còn thế này thế kia, làm sao mà nghỉ ngơi cho đủ được.

Cô hoàn toàn không muốn dậy chút nào.

Minh Kinh Ngọc đáp khẽ một tiếng “Ừm” giọng mũi, rồi xoay người rời khỏi vòng tay anh, để lại cho anh một tấm lưng thon đẹp.

Chỉ tiếc là trên tấm lưng trắng mịn ấy lại có không ít vết đỏ.

Đều là “kiệt tác” điên cuồng của ai đó tối qua từ phía sau.

Tạ Khuynh Mục khẽ cười, lại cúi xuống đặt lên lưng Minh Kinh Ngọc một nụ hôn dịu dàng, kéo chăn lên cao hơn, che kín cô cẩn thận.

Sau đó anh đi vệ sinh cá nhân, rồi xách vali vào phòng thay đồ để thay quần áo.

*

Dưới lầu, bà ngoại đối diện với đám cô dì bên nhà họ Thịnh, ngoài mặt cười mà trong lòng chẳng hề vui.

Hôm qua bà cùng cô cháu gái trở về Tứ Cửu Thành, vận khí không tốt, lại gặp phải họ hàng bên nhà họ Thịnh ngay tại sân bay.

Thế là sáng sớm nay, đám bà cô bác dì nhà họ Thịnh đã kéo đến nhà họ Thịnh ngồi buôn chuyện.

Bà ngoại vốn chẳng có mấy thiện cảm với đám họ hàng này.

Từ sau khi Thịnh Vi gả cho Minh Thịnh Huy, lời ăn tiếng nói của bọn họ đã khó nghe vô cùng. Về sau Minh Thịnh Huy còn có người thứ ba, Thịnh Vi tinh thần hoảng loạn, bộ mặt của đám họ hàng ấy lại càng trở nên xấu xí hơn.

Rồi đến khi ông nhà qua đời, chi thứ ba của họ từ chỗ từng phong quang rực rỡ, trong chốc lát đã rơi xuống đáy vực.

Đám họ hàng này, chẳng có lấy một người nào chịu tỏ ra tử tế.

Thế nên vừa hay, từ khi chuyện hôn nhân của con bé với Khuynh Mục được nhắc tới, bọn họ lại bắt đầu dày mặt kéo đến nịnh nọt.

Trước đó bà còn tìm đủ cớ để cho qua, lần này thì đúng là trở tay không kịp.

Đám người ấy cứ như đang ở nhà mình, mồm năm miệng mười, nói không ngớt.

“Chị dâu à, vị cháu rể quyền cao chức trọng ở Lê Hải nhà chị đâu rồi, sao không thấy cùng về?”

“Chẳng lẽ ỷ vào thân phận người nắm quyền nhà họ Tạ mà làm cao? Ở Tứ Cửu Thành này, nhà nào gả con gái chẳng có quy củ, rể phải theo vợ về nhà ba ngày. Không thể vì thân phận họ Tạ cao sang mà không giữ lễ số chứ.”

Hôm nhà họ Tạ đến nhà họ Thịnh đón dâu, khí thế lớn đến mức khỏi phải nói.

Nào là trực thăng, nào là máy bay riêng.

Người nhà họ Tạ đi đón dâu, ai nấy đều là nhân vật nổi bật, toàn người trong người ngoài đều phải trầm trồ.

Chuyện này còn lên cả báo, ở Tứ Cửu Thành ai mà chẳng biết cô Minh Kinh Ngọc tính tình ngang ngạnh lại gả được vào một gia đình tốt.

Chỉ tiếc là… đối phương sức khỏe không tốt.

Thế là trong lòng đám người kia cũng cân bằng được đôi chút.

Có một người họ hàng ghé sát lại, hạ giọng: “Chị dâu à, cháu rể không đến, chẳng lẽ là sức khỏe có vấn đề gì sao? Nếu thật sự không ổn, chị nên sớm tính toán cho Yểu Yểu đi. Nhà họ Tạ toàn phụ nữ, đừng thấy bà cụ bên đó ăn chay niệm Phật mà tưởng hiền, phong thủy nhà họ Tạ không tốt đâu.”

Những chuyện khác bà ngoại còn nhịn được, riêng việc động chạm đến Tạ Khuynh Mục và nhà họ Tạ thì bà tuyệt đối không nhịn: “Cô nói nhà ai phong thủy không tốt hả? Nhà họ Tạ trung nghĩa với nước, người ra đi đều là liệt sĩ! Là thứ các người, đám đàn bà lắm mồm, có tư cách bôi nhọ sao? Không có những liệt sĩ yêu nước ấy, thì làm gì có ngày tháng yên ổn cho mấy kẻ lắm chuyện như các người! Với lại Khuynh Mục nhà chúng tôi vẫn khỏe mạnh bình thường! Chuyện nhà chúng tôi còn chưa đến lượt các người xen vào! Thím Châu, tiễn khách!”

Bà ngoại tức đến mức tim cũng thấy không ổn.

Tạ Khuynh Mục thấy bà ngoại khó chịu, khẽ nhíu mày, từ trên lầu đi xuống, mỉm cười nhạt: “Bà ngoại, trong nhà có khách à?”

Mấy bà cô bà thím nghe thấy liền đồng loạt quay đầu nhìn về phía Tạ Khuynh Mục.

Trời đất ơi, chẳng phải đây chính là người cháu rể nắm quyền nhà họ Tạ của nhà ông cả Thịnh đó sao?

Sao lại ở trong nhà này?!

Vậy lúc nãy sao bà ấy không nói!

…Đẹp trai thật đấy.

Lần trước lúc rước dâu người quá đông, họ chẳng nhìn rõ.

Lần này nhìn kỹ mới thấy, đúng là phong thái nho nhã, đoan chính, một bậc quân tử khiêm hòa.

Tạ Khuynh Mục đỡ bà ngoại ngồi xuống, ánh mắt nhìn về mấy vị thân thích nhà họ Thịnh đang ngồi đối diện, nụ cười không chạm tới đáy mắt: “Các vị trưởng bối, tối qua cháu về muộn một chút, tiếp đón không chu toàn, mong mọi người lượng thứ.”

Một người thím lên tiếng: “Ôi dào, đâu có đâu. Biết cậu công việc bận rộn, làm gì có chuyện tiếp đãi không chu đáo. Người một nhà thì không nói lời khách sáo. Chúng tôi thấy chị dâu vừa từ Lê Hải về, nên qua đây trò chuyện đôi câu thôi.” Không biết những lời vừa nãy, anh có nghe thấy hay không.

Bà ngoại thấy Tạ Khuynh Mục đã xuống, không tiện nổi giận. Ai là người một nhà với đám người này chứ, từ hôm nay coi như một dao cắt đứt. Bà thản nhiên nói: “Thím Châu, tiễn khách đi.”

Trên gương mặt tuấn tú của Tạ Khuynh Mục vẫn giữ nụ cười ôn hòa: “Bà ngoại, các trưởng bối hiếm khi tới một lần. Cháu là cháu rể nhà họ Thịnh, lại là lần đầu gặp các bậc trưởng bối, thế nào cũng nên chuẩn bị một phần lễ ra mắt.”

Bà ngoại nghe Tạ Khuynh Mục còn muốn chuẩn bị lễ ra mắt thì muốn nói lại thôi, trong lòng khó chịu đến cùng cực. Những lời vừa rồi đám người kia nói, e là Khuynh Mục đã không nghe thấy.

Dù sao thì những lời đó quá khó nghe, bà mà nhắc lại lần nữa chẳng khác nào tự tay đâm dao vào tim cậu.

Mấy bà cô bà thím cũng có chút chột dạ, vừa nãy họ còn xì xào bàn tán sau lưng người ta.

Giờ người ta lại còn chuẩn bị lễ ra mắt cho họ, trên mặt ai nấy đều nóng bừng bừng.

Nhưng đồng thời cũng không khỏi mong chờ, nhà họ Tạ giàu sang như vậy, ra tay chắc chắn không hề keo kiệt.

Đúng lúc này, thư ký Trang đang nghỉ ngơi trong phòng khách cũng bước ra từ thang máy, trên tay xách một chiếc vali da nhỏ màu đen.

Mấy bà cô bà thím lập tức tròn xoe cả mắt.

Thư ký Trang chào Tạ Khuynh Mục một tiếng, rồi theo ám hiệu của anh mà mở chiếc vali ra.

Vẫn là phong bao đỏ cỡ khổ A4.

Phong bao dày thì họ đã từng thấy, nhưng to thế này thì đúng là lần đầu tiên.

Chẳng lẽ bên trong là thứ tài sản gì đó?

Thư ký Trang lần lượt bày từng phong bao đỏ lớn ra, đặt ngay trước mặt họ.

Cùng lúc đó, nụ cười trên gương mặt Tạ Khuynh Mục cũng dần thu lại: “Phong thủy nhà họ Tạ chúng cháu tốt hay không, vãn bối không dám nói rõ. Nhưng vãn bối biết, gia cảnh của mấy vị trưởng bối đây… e là sắp phải đối mặt với vài tình huống không mấy thuận lợi.”

Vậy là anh đã nghe thấy hết những lời vừa nãy rồi!

Mấy bà cô bà thím vừa còn hớn hở, giờ đã nhận ra có gì đó không ổn trong lời nói của Tạ Khuynh Mục. Trong số đó, một người khôn khéo hơn lập tức hỏi: “Khuynh Mục, lời này của cháu là có ý gì?” Chẳng lẽ Tạ Khuynh Mục định động vào công ty nhà họ? Điều đó cũng không thể, công ty của họ vẫn đang ổn định, chẳng xảy ra chuyện gì. Dù có là Tạ Khuynh Mục, cũng không thể tùy tiện làm bừa.

Ngay cả bà ngoại cũng không hiểu rõ dụng ý của Tạ Khuynh Mục.

Trên gương mặt anh lại hiện lên nụ cười nhàn nhạt: “À, đây là danh sách giấy tờ các khoản tiền mà các trưởng bối từng vay của ông ngoại khi ông còn sống, cùng với những dự án đã nhận làm nhưng đến nay vẫn chưa thanh toán. Vãn bối tình cờ cho người chỉnh lý lại một bản cách đây không lâu. Nhiều năm trôi qua rồi, cộng dồn lại là một khoản tiền vô cùng đáng kể. Các trưởng bối không ngại thì cứ xem qua trước nhé? Vãn bối không phân biệt được cái nào là của nhà ai, các trưởng bối tự xem rồi nhận phần của mình, đừng nhận nhầm sổ sách là được.”

Chỉ một câu nói cười như không của Tạ Khuynh Mục đã khiến mấy người kia ngồi không yên.

Năm xưa, Thịnh lão gia làm ăn lớn ở Tứ Cửu Thành, lại là người trọng tình trọng nghĩa.

Tính ra trong số họ, nhà nào mà chưa từng được Thịnh lão gia giúp đỡ, nhà nào chưa từng vay tiền ông, hay nhận dự án từ tay ông giao cho.

Đó đều là chuyện mấy chục năm trước. Công ty nhà họ Thịnh cũng đã sớm sáp nhập vào nhà họ Minh, làm sao còn có thể lật lại được.

Mấy bà cô bà thím run run, nửa tin nửa ngờ mở phong bao đỏ lớn ra, vậy mà thật sự tìm thấy sổ sách đối ứng của từng nhà.

Khi nhìn thấy con số ghi trên đó, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch.

Những khoản mà Tạ Khuynh Mục thanh toán lần này là cả gốc lẫn lãi.

Có người lập tức bật dậy: “Tạ Khuynh Mục, cậu đừng ỷ chúng tôi là đàn bà, không hiểu chuyện công ty mà tùy tiện chụp mũ người khác!”

Nụ cười trên mặt Tạ Khuynh Mục vẫn không hề thay đổi: “Các cô các thím đừng nóng vội. Trong nhà chắc chắn sẽ có người hiểu rõ sổ sách. Cho dù thật sự không ai hiểu cũng không sao, mấy ngày tới, cháu sẽ mời công ty chuyên xử lý công nợ cùng luật sư của cháu đến hỗ trợ kiểm tra.”

Nghe Tạ Khuynh Mục nói năng như vậy, rõ ràng không hề đùa, anh là làm thật.

Họ nào còn tâm trí đâu mà ngồi đây buôn chuyện linh tinh, cũng chẳng muốn nhận món nợ này.

Nhưng ánh mắt mỉm cười nhàn nhạt của Tạ Khuynh Mục lại khiến người ta lạnh sống lưng.

Không dám không nhận.

Vừa rồi trong lòng họ còn nghĩ anh là một bậc quân tử nho nhã, hiểu lễ nghĩa, nào ngờ lại là một con hổ mặt cười lạnh lùng vô tình.

Đâu phải là lễ ra mắt gì chứ, rõ ràng là tiên lễ hậu binh, một nhát dao đoạt mạng đã được mài sẵn từ trước.

Mấy bà cô bà thím mỗi người ôm một xấp sổ nợ dày cộp rời đi xong, bà ngoại chỉ cảm thấy bên tai cuối cùng cũng yên tĩnh hẳn lại.

Tạ Khuynh Mục lo lắng hỏi: “Bà ngoại, sức khỏe bà không sao chứ? Có cần cháu bảo thư ký Trang mời bác sĩ về khám không?”

Bà ngoại khua tay. Bà thì có vấn đề gì đâu, chỉ là vừa rồi bị chọc tức quá mà thôi.

“Khuynh Mục, sao cháu lại biết được những khoản sổ sách này của nhà họ Thịnh?”

Toàn là những món nợ cũ như vừng như mè từ thời ông nhà còn sống để lại, ngay cả con bé Bảo cũng không rõ, bà lại càng chẳng nắm được.

Ông nhà mất rồi, nhà họ Thịnh tuy suy sụp, nhưng tài sản để lại cho bà cũng đủ tiêu cả đời, bà chưa từng nghĩ tới chuyện đòi nợ bọn họ.

Tạ Khuynh Mục rót một chén trà vừa pha xong đưa cho bà ngoại: “Trước khi cháu và Yểu Yểu kết hôn, chủ tịch Minh từng tìm cháu. Nhân tiện, cháu giúp Yểu Yểu làm một lần ước tính và rà soát tài sản, từ đó kéo ra được một số khoản tiền mà năm xưa người khác còn nợ ông ngoại. Thế là làm phiền thư ký Trang giúp cháu chỉnh lý lại.”

Trang Trọng đứng bên cạnh khẽ cong môi, hai chữ “làm phiền” này, anh ta nhận không hề oan.

Đống sổ nợ mấy chục năm của nhà họ Thịnh, sắp xêls xong suýt nữa thì lấy nửa cái mạng của anh ta, đúng là quá gian nan.

Bà ngoại nghe Tạ Khuynh Mục nói vậy cũng hiểu ra lý do Minh Thịnh Huy tìm đến anh, vì chuyện hợp tác với nhà họ Tạ.

Chắc hẳn trong đó Khuynh Mục cũng đã đưa ra điều kiện.

Có Khuynh Mục ở đây, bà liền yên tâm.

Phần thuộc về con bé, nhà họ Minh đừng hòng nuốt trôi.

Bà ngoại càng nhìn Khuynh Mục càng thấy ưng ý, cười híp mắt nói: “Khuynh Mục, tối qua con về muộn như thế, lên trên nghỉ thêm một lát đi. Đợi đến trưa cơm xong, bà gọi hai đứa xuống.”

“Không sao đâu bà ngoại, cháu dậy sớm rồi.” Giờ mà anh lên lầu, e là sẽ bị đánh.

Bà ngoại đối với Tạ Khuynh Mục là trăm phần vừa ý, không nói thêm gì nữa, quay sang bà Chu bên cạnh, cười tươi rói: “Thím Châu, lên gọi con bé dậy đi. Khuynh Mục về khuya như thế mà còn dậy rồi, nó sao vẫn chưa chịu dậy?”

Tạ Khuynh Mục đưa nắm tay lên miệng, khẽ ho một tiếng: “Bà ngoại, để cô ấy ngủ thêm chút nữa đi ạ. Tối qua cháu sang muộn quá, làm ồn đánh thức cô ấy.”

Nghe Tạ Khuynh Mục quan tâm đến con bé như vậy, trong lòng bà ngoại vui không sao tả xiết.

*

Một tiếng sau, Minh Kinh Ngọc từ trên lầu bước xuống, vẫn còn hơi ngái ngủ, nhưng đã khá hơn nhiều.

Vừa xuống đến dưới, cô đã nghe thấy bà ngoại và Tạ Khuynh Mục ngồi trò chuyện trong phòng khách, mà lại còn nói toàn chuyện hồi cô còn nhỏ, trong miệng bà ngoại thì tuổi thơ của cô lúc nào cũng ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Minh Kinh Ngọc khẽ thở dài. Bà ngoại có tô vẽ cô đẹp đến đâu cũng vô ích, ở chỗ Tạ Khuynh Mục, mấy trò cô từng làm hồi bé đúng là tiêu chuẩn “trẻ hư” chính hiệu, anh biết rõ từ đầu đến cuối.

Thấy cô xuống, bà ngoại liền vẫy tay gọi.

Tạ Khuynh Mục mỉm cười nhàn nhạt nhìn cô.

Minh Kinh Ngọc chẳng buồn liếc anh lấy một cái, cũng không ngồi giữa hai người, mà chọn ngồi sát bên bà ngoại, cố tình tách anh ra.

Một ánh mắt cũng không được, Tạ Khuynh Mục bật cười khẽ, đưa tay xoa xoa sống mũi.

“Bà ngoại, vừa nãy ai tới vậy? Ồn ào thế?” Minh Kinh Ngọc khoác tay bà ngoại hỏi.

“Chẳng phải mấy bà cô bên nhà họ Thịnh của con đó sao.” Bà ngoại bực bội đáp.

“Họ tới làm gì?” Minh Kinh Ngọc nhíu mày.

“Chúng còn làm được gì nữa, toàn nói mấy lời chua chát khó nghe thôi. May mà có Khuynh Mục, xử cho chúng một trận.” Nghĩ thôi cũng thấy hả dạ.

Khuynh Mục xuất hiện đúng lúc, thay bà trút được cơn uất ức này, bao nhiêu bực bội trong lòng lập tức tan sạch.

Sau này đám người đó chắc cũng chẳng dám rảnh rỗi mà mò tới nhà gây chuyện nữa.

Minh Kinh Ngọc lại thấy tò mò, Tạ Khuynh Mục rốt cuộc đã “xử” họ thế nào?

Anh là đàn ông, cũng đâu thể đứng ra mắng mỏ họ một trận được.

Trước mặt cô thì Tạ Khuynh Mục có hơi… khốn thật, nhưng về nhân cách và tu dưỡng thì khỏi phải nói, rất mực đàng hoàng.

Còn mấy bà lắm mồm kia thì xấu xa vô cùng, suốt ngày sau lưng nói xấu cô.

Nghĩ tới thôi đã thấy tức rồi.

Minh Kinh Ngọc nhìn thấy mấy phong bao đỏ cỡ A4, ngẩn ra: “Mấy cái này là gì vậy?” Phong bao to thế này mà lại toàn trống rỗng. Cô chợt hiểu ra điều gì đó, sắc mặt lập tức đổi: “Tạ Khuynh Mục, anh cho họ cái gì rồi? Chúng ta với mấy người thân bên nhà họ Thịnh gần như chẳng qua lại. Đây là hồng bao à? Họ lấy mặt mũi đâu ra mà dám nhận?” Mười mấy hai mươi năm không qua lại, gần đây còn tự l**m mặt chạy tới, vậy mà vẫn dám cầm hồng bao!

Tạ Khuynh Mục mỉm cười: “Họ cũng không mấy vui vẻ đâu, nhưng bất đắc dĩ, số tiền trong hồng bao quá lớn, không mang đi không được.”

Minh Kinh Ngọc tức đến phồng má: “Em biết ngay bọn họ là loại người đó mà! Anh cũng thật là… tiền nhiều quá không biết tiêu vào đâu sao? Lát nữa em sẽ dán ngay trước cửa: Thân thích nhà họ Thịnh và chó, cấm vào. Không, em còn phải đăng hẳn một bản tin sáng thông báo cho thiên hạ biết!”

Tạ Khuynh Mục bật cười, chuyện như thế, đúng là cô làm ra được thật.

Bà ngoại bất lực liếc cô một cái: “Con bé này, nói miệng cho vui thì thôi, không được làm bừa. Bây giờ con không chỉ đại diện cho bản thân mình, mà còn là thân phận thiếu phu nhân nhà họ Tạ. Mấy giới truyền thông đó thích nhất là chụp bừa viết bậy, lỡ để họ bắt gió đoán mưa thì phiền to. Còn đòi đăng báo sáng thông báo nữa chứ, cái tính này đúng là vẫn y như trước.”

“Không sao đâu bà ngoại.” Tạ Khuynh Mục lên tiếng: “Yểu Yểu muốn làm gì thì làm nấy, vui là được. Nhà họ Tạ chúng cháu không câu nệ mấy chuyện đó.” Nhà họ Tạ gần như chưa bao giờ xuất hiện trên truyền thông, đó là quy tắc ngầm ở Lê Hải. Còn Tứ Cửu Thành mà muốn viết tin về Yểu Yểu, cũng phải cân nhắc trước sau.

Nghe câu này của Tạ Khuynh Mục, Minh Kinh Ngọc vui hẳn ra.

Bà ngoại đứng dậy sang bếp xem đồ ăn chuẩn bị tới đâu rồi.

Ngay lập tức, Tạ Khuynh Mục kéo Minh Kinh Ngọc vào lòng mình. Cô dùng ánh mắt cảnh cáo anh, bà ngoại có thể quay lại bất cứ lúc nào, nhưng anh lại càng không chịu buông tay.

Minh Kinh Ngọc bất lực, chỉ đành cố giữ cho mình ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh, dù bà ngoại có quay lại thì cũng không đến mức quá ngượng. Cô ngẩng đầu hỏi: “Anh dùng cách gì trị mấy bà lắm mồm đó vậy?”

Tạ Khuynh Mục cúi xuống hôn nhẹ lên cô một cái.

Minh Kinh Ngọc giơ tay đánh anh một cái, anh bật cười rồi nói: “Không bao lâu nữa, trong tài khoản của em sẽ có thêm một khoản tiền tiêu vặt không hề nhỏ.”

“Sao lại thế?” Minh Kinh Ngọc ngơ ngác.

Tạ Khuynh Mục đáp: “Mỗi nhà trong số họ đều còn nợ ông ngoại em vài khoản sổ sách từ mấy chục năm trước, số tiền không hề ít. Bà ngoại nói, khi thu hồi được số tiền này thì sẽ cho em làm tiền tiêu vặt.”

Quả nhiên là một khoản nợ cổ lỗ sĩ thật.

Ít nhất thì cô hoàn toàn không hề biết còn có chuyện như vậy, Tạ Khuynh Mục rốt cuộc đã tra ra bằng cách nào?

Đúng là quá lợi hại.

Minh Kinh Ngọc không hề che giấu ánh mắt sùng bái của mình. Tạ Khuynh Mục nhìn thấy hết, cúi sát bên tai cô, hạ giọng nói: “Vợ à, nể tình chồng giúp em thu về một khoản tiền tiêu vặt kha khá thế này… chuyện tối qua, có thể lấy công chuộc tội không?”

Anh không nhắc tới “tối qua” thì thôi, vừa nhắc tới, trong lòng Minh Kinh Ngọc lập tức bốc hỏa.

Vừa mới thức dậy, cô đã nhìn thấy cái lưng mình thảm không nỡ nhìn, trong bụng mắng anh cả ngàn lần không đủ.

Minh Kinh Ngọc trừng mắt liếc Tạ Khuynh Mục một cái, thoát ra khỏi vòng tay anh, quay người đi thẳng vào bếp tìm bà ngoại.

Trước khi đi còn không quên ném thẳng một cái gối ôm vào lòng anh để tỏ rõ sự phẫn nộ.

Tạ Khuynh Mục vững vàng đón lấy chiếc gối, khóe môi cong lên một nụ cười mờ mờ đầy ý tứ.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...