Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 53



Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, dư luận ở Lê Hải về chuyện Minh Kinh Ngọc vì muốn giữ vững vị trí thiếu phu nhân nhà họ Tạ nên tích cực chuẩn bị mang thai đã hoàn toàn đổi chiều, biến thành người đang nắm quyền nhà họ Tạ, Tạ Khuynh Mục mới là người tích cực “chuẩn bị có con”.

Bởi lẽ, chính Tạ Khuynh Mục trong những dịp quan trọng, mỗi khi nhắc tới vợ mình, trong lời nói đều lộ rõ rằng cơ hội để hai người cùng chuẩn bị mang thai là do anh hết mực cầu xin mới có được.

Vợ của Tạ Khuynh Mục, cô cả nhà họ Minh dường như không quá muốn có con, vì thế những lời đồn bất lợi nhắm vào Minh Kinh Ngọc cũng tự tan biến, không cần công kích mà đã sụp đổ.

Người trong cuộc còn tiết lộ, sau khi Tạ Khuynh Mục trải qua phẫu thuật, trong thời gian nguy kịch nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt, cô cả nhà họ Minh đã ba lạy chín vái, quỳ suốt chín mươi chín bậc thang để cầu về một lá bùa bình an.

Đôi chân ấy cũng vì thế mà để lại di chứng, mỗi khi trời mưa là đau nhức âm ỉ; vì đôi chân của Minh Kinh Ngọc, Tạ Khuynh Mục đã nghĩ ra rất nhiều cách, chỉ mong có thể chữa lành cho nàng.

Minh Kinh Ngọc bản thân cũng không ngờ đôi chân lại để lại di chứng.

Mỗi khi trời sắp mưa, đầu gối lại âm ỉ đau, cảm giác không mấy dễ chịu.

Nhưng cô vẫn còn chịu đựng được, chỉ cần đeo băng bảo vệ đầu gối hoặc dán miếng giữ ấm thì sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.

Chỉ là Tạ Khuynh Mục còn lo lắng hơn cả người trong cuộc là cô. Hễ cứ đến ngày mưa, gần như suốt đêm anh chẳng ngủ yên, ôm cô vào lòng, đôi bàn tay to lớn không ngừng xoa bóp đầu gối cho cô.

Có bàn tay của anh, quả thật còn hữu hiệu hơn cả miếng dán giữ ấm.

Thấy anh lo lắng đến vậy, Minh Kinh Ngọc đã giải thích với anh không biết bao nhiêu lần, rằng không đau như anh tưởng, nặng nhất cũng chỉ là cảm giác đau âm ỉ, cùn cùn mà thôi.

Chỉ cần ngủ một giấc, đến sáng hôm sau tỉnh dậy là không còn cảm giác gì nữa.

Tạ Khuynh Mục hoàn toàn không tin lời cô, liền dẫn cô đi khám Đông y, mỗi tháng làm một liệu trình châm cứu.

Thật ra Minh Kinh Ngọc rất muốn nói rằng, châm cứu còn khó chịu hơn cả…

Lại còn không cho cô đi giày cao gót quá năm phân, trừ khi là những dịp quan trọng bắt buộc không thể tránh.

Minh Kinh Ngọc vô cùng bực bội, sau hai tháng châm cứu thì dù thế nào cũng không chịu tiếp tục nữa, huống chi còn phải uống thứ thuốc đắng chát khó nuốt.

Vì chuyện này, hai người trong suốt gần một tháng ít nhiều cũng có chút không vui, Tạ Khuynh Mục hoàn toàn không có cách nào với cô.

Sau đó, Tạ Khuynh Mục lén hỏi Tạ Quân Cảnh xem có biện pháp nào tốt hơn không, khỏi phải châm kim, cũng không cần uống thuốc.

Tạ Quân Cảnh cũng không có cách nào hay hơn, chỉ có thể bôi cao dán, ngoài ra còn một phương án là dưỡng lại trong thời gian ở cữ.

Thế là Tạ Khuynh Mục càng để tâm hơn tới chuyện chuẩn bị mang thai, chờ sáu tháng sau làm kiểm tra sức khỏe tổng quát.

Suốt nửa năm này, trên mạng không có quá nhiều dư luận về nhà họ Tạ, mà phần lớn đều xoay quanh Minh Kinh Ngọc: [Không ngờ cô cả nhà họ Minh lại nặng tình nặng nghĩa đến vậy. Huhuhu, vì Tổng giám đốc Tạ mà tổn hại cả đôi chân, cảm động quá đi.]

[Chẳng trách lúc trước bà cụ nhà họ Tạ nhất quyết chọn cô cho cuộc hôn nhân này, còn trao toàn bộ quyền của nữ chủ nhân nhà họ Tạ cho cô. Giờ đây, hễ dính đến các hoạt động từ thiện hay công ích trong giới phu nhân, đều do Minh đại tiểu thư đứng ra sắp xếp. Các bậc trưởng bối nhà họ Tạ ai nấy cũng khen không dứt miệng, đúng là vừa giỏi giang lại còn xinh đẹp nữa!]

[Đúng vậy, bà cụ nhà họ Tạ xưa nay rất tinh mắt, người bà chọn chắc chắn không thể tệ.]

[Hồi đó nghe người ta tung tin đồn cô cả nhà họ Minh vì muốn giữ vị trí thiếu phu nhân nhà họ Tạ mà ép buộc “tạo em bé” với Tổng giám đốc Tạ, tôi đã thấy không thể nào rồi. Cô cả nhà họ Minh vốn dĩ vừa có tiền, có nhan sắc, lại có sự nghiệp, căn bản không cần phải làm chuyện như vậy.]

[Bọn tung tin đồn đúng là như thế đấy, đố kỵ làm con người ta biến dạng, thôi kệ đi. Từ nay tôi chính là fan ruột của cô cả nhà họ Minh, ai dám lên mạng bôi nhọ cô ấy, tôi là người đầu tiên không để yên!]

[Huhuhu, tiếc là cô cả nhà họ Minh không có tài khoản mạng xã hội công khai, chứ không thì tôi nhất định sẽ là fan số một của cô ấy.]

Suốt nửa năm, Minh Kinh Ngọc tuy hiếm khi xuất hiện ở những nơi công cộng, nhưng danh tiếng tại Lê Hải lại ngày càng tốt hơn.

Cư dân mạng còn nhiệt tình nghĩ cách giúp cô chữa chân, đưa ra đủ loại đề xuất, thậm chí cả mẹo dân gian.

Không ít người nói rằng sau khi mang thai, trong thời gian ở cữ có thể dưỡng lại được.

Tạ Khuynh Mục còn đặc biệt khoanh tròn dòng này làm nổi bật, gửi cho Minh Kinh Ngọc đang đi công tác nước ngoài xem.

Minh Kinh Ngọc chỉ trả lời anh bằng một sticker trợn trắng mắt.

*

Tạ Khuynh Mục đi công tác ở Hải Thành, tiện thể gặp Tạ Quyến Hòa một lần.

Hai người ngồi trong văn phòng của Tạ Quyến Hòa uống trà.

Tạ Khuynh Mục cúi đầu nhìn điện thoại, chốc chốc lại mở ứng dụng mạng xã hội, bấm vào khung trò chuyện duy nhất được ghim lên đầu với cái tên [Vợ] để xem thử.

Cuộc trò chuyện giữa hai người vẫn dừng lại ở khung chat buổi sáng.
[Yểu Yểu, khi nào em tới Hải Thành? Trưa cùng ăn cơm nhé?]

[Chưa chắc nữa, để xem chị khóa trên sắp xếp thế nào rồi quyết định sau. Anh đừng đợi em.] Sticker thỏ con dễ thương.

[Haiz, đáng lẽ nên để em đi cùng anh sang đây từ thứ Tư.] Mấy ngày cô không ở bên, anh thật sự không quen.

[Không được đâu, dạo này em bận lắm nhé.] Mẫu mới năm sau đã chốt xong, ra bản vẽ, làm mẫu thử, rồi cả loạt công việc theo sau triển lãm, nhiều vô kể.

Hai tiếng trôi qua, vẫn chưa có thêm bất kỳ tin nhắn nào.

Tạ Khuynh Mục âm thầm thở dài một tiếng.

Tạ Quyến Hòa nhấc mí mắt lên, liếc nhìn Tạ Khuynh Mục đang tựa đầu trên ghế sofa đơn bên trái, mắt dán vào điện thoại, cười nhạt: “Đi công tác mà còn tâm không đặt ở đây.”

Tạ Khuynh Mục tắt màn hình điện thoại, bưng tách trà lên nhấp một ngụm: “Người chỉ còn mấy tháng nữa là tổ chức hôn lễ mà vẫn nhàn nhã thế này, cũng hiếm đấy.” Hồi anh và Yểu Yểu làm đám cưới, đâu có thong thả được như anh ta bây giờ. Về vai vế, Tạ Quyến Hòa lớn hơn họ một bậc, nhưng tuổi tác chênh lệch không nhiều, nên nói chuyện với nhau rất thoải mái, không câu nệ.

Tạ Quyến Hòa ngả người tựa ra lưng ghế sofa, đôi chân dài bắt chéo, tay cầm tách cà phê: “Bà cụ đang lo liệu hết rồi.”

Tạ Khuynh Mục: “Vẫn chưa gặp mặt à?”

Giọng Tạ Quyến Hòa nhàn nhạt: “Chỉ là hình thức thôi.”

Ý tứ này, Tạ Khuynh Mục đại khái cũng hiểu ra.

Tuổi tác của Tạ Quyến Hòa xấp xỉ với anh cả và anh hai, tính cách của ba người cũng gần giống nhau nhất, đều lạnh nhạt, điềm tĩnh.

Chuyện bên anh cả rốt cuộc thế nào, anh không rõ lắm; còn anh hai thì vốn chẳng mấy hứng thú với chuyện kết hôn.

Đối với chuyện hôn sự, chú út thấy có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Nghe theo sự sắp xếp của bà cụ, anh cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Đề tài này không nói sâu thêm, Tạ Quyến Hòa nhấp một ngụm cà phê, đổi giọng: “Tuần trước tôi có ghé Tứ Cửu Thành, gặp Tiểu Ngũ một lần, tính tình trầm ổn hơn hẳn.”

Tạ Khuynh Mục nói: “Công việc bây giờ của nó đòi hỏi sự tỉ mỉ, rất rèn tính kiên nhẫn.”

Tạ Quyến Hòa hỏi: “Tiểu Ngũ vẫn muốn quay về à? Cậu đã nói với lão thái thái chưa?” Trong nhà, bà cụ cũng chỉ chịu nghe Tạ Khuynh Mục đôi câu, người khác khó mà trái ý bà.

Tạ Khuynh Mục nhẹ nhàng miết đầu ngón tay trên thành tách trà: “Chưa nói. Đợi qua năm nay rồi hẵng tính.”

Hai người không có nhiều đề tài để trò chuyện.

Tạ Khuynh Mục lại liếc nhìn điện thoại, vẫn chưa có tin nhắn nào từ Minh Kinh Ngọc, điện thoại của cô vẫn trong trạng thái tắt máy.

Bên Tạ Quyến Hòa có khách đến, mấy vị lãnh đạo trong tổ chức, Tạ Khuynh Mục cũng quen biết. Lần trước chuyện của Tạ Đinh Oánh, họ đã giúp đỡ không ít, vì vậy liền hẹn nhau cùng ăn trưa.

Tạ Khuynh Mục rời khỏi văn phòng của Tạ Quyến Hòa, gửi tin nhắn cho Minh Kinh Ngọc: [Yểu Yểu, địa chỉ khách sạn và số phòng đây. Anh có một buổi xã giao, em muốn ăn gì thì nói anh, anh mang về cho em.]

Minh Kinh Ngọc vừa xuống máy bay thì nhận được tin nhắn của anh, cô trả lời: [Ờ.]

[Tới rồi à?] Trong đôi mắt ôn hòa của Tạ Khuynh Mục thoáng qua một tia vui mừng.

[Vừa xuống máy bay xong, đang định nhắn cho anh thì anh đã nhắn trước rồi.]

[Anh nói bên này một tiếng rồi qua đón em.] Thật ra anh không phải nhất định phải đi, vợ đã tới rồi, anh chẳng còn tâm trí đâu mà ngồi ăn uống với người khác.

Minh Kinh Ngọc từ chối: [Thôi, anh cứ bận việc của anh đi. Chị khóa trên có chuyến bay gần giờ với em, em đợi chị ấy ở sân bay một lát, tối muộn hơn sẽ ăn cùng chị ấy, tiện thể bàn chuyện công việc luôn.] Cô đến Hải Thành là vì chuyện show diễn, mà trong công việc Minh Kinh Ngọc luôn làm nhanh gọn, không thích kéo dài dây dưa.

Tạ Khuynh Mục khẽ thở dài, anh đúng là bị từ chối rồi, haiz, ai bảo vợ anh là một kẻ cuồng công việc chứ.

[Được, anh ăn tạm bên này, rất nhanh thôi, lát nữa anh qua đón em.]

[Okk~]

Minh Kinh Ngọc trả lời xong tin nhắn của Tạ Khuynh Mục, liền gặp mặt đàn chị tại sân bay.

Bên cạnh đàn chị còn có một người đàn ông ngoại quốc khôi ngô.

Đường nét gương mặt sâu sắc, đôi mắt xanh thẳm đầy tình cảm, thậm chí dáng người của anh ta cũng lướt qua trong đầu cô chỉ trong thoáng chốc.

Mi mắt Minh Kinh Ngọc giật liên hồi.

Đàn chị nhướng mày cười khẽ, hạ giọng nói: “Yao, em còn nhớ ngài Charles chứ?”

Minh Kinh Ngọc muốn khóc mà không ra nước mắt, cũng hạ giọng đáp: “Dsanf chị, chị có hợp tác với ngài Charles sao?”

Học tỷ nói với giọng mập mờ: “Ừm, chị và ngài Charles là đối tác hợp tác lâu dài. Sau này ngài Charles sẽ luôn là đối tác của bên mình, anh ấy cung cấp trang sức cần thiết cho show, còn cam kết toàn bộ dòng trang sức cao cấp xa xỉ dưới trướng sẽ ưu tiên cho chúng ta mượn trước. À quên giới thiệu, ngài Charles ngoài nghề chính còn là người mẫu, và một thân phận khác của anh ấy là một trong những người thừa kế của nhà [L].”

Nhà [L] với đủ loại hàng xa xỉ và trang sức đỉnh cấp, là thứ mà biết bao show diễn và sự kiện đều muốn mượn.
Khó mượn đến mức nào, người trong ngành ai cũng rõ.

Minh Kinh Ngọc hít sâu một hơi, thế nào cũng không ngờ người mẫu năm đó suýt nữa thì có một đêm hoang đường, lại có bối cảnh sâu đến vậy.

Charles nở nụ cười rạng rỡ, bước về phía Minh Kinh Ngọc, dang tay ra chào hỏi: “Yao, rất vui được gặp lại cô.”

Tiếng Trung của anh ta còn tốt hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Minh Kinh Ngọc nhìn hai tay Charles đang dang ra, theo phép lịch sự thì cô nên ôm chào một cái. Nhưng vừa nghĩ tới Tạ Khuynh Mục, cái bình dấm chua chính hiệu, nếu biết cô ôm một người đàn ông khác thì chắc chắn sẽ nổi giận, cô liền mỉm cười nhạt, khách sáo đưa tay ra bắt nhẹ: “Xin chào, ngài Charles.”

Charles mỉm cười, đưa tay nắm lấy tay cô, rồi nói thẳng thắn: “Yao, cô không cần khách sáo với tôi. Tôi đến đây là vì cô. Đêm đó thật đáng tiếc… mấy năm nay, tôi vẫn luôn không thể quên được cô.”

Là người trưởng thành, Charles nói như vậy, Minh Kinh Ngọc đương nhiên hiểu rõ ý tứ.

Nhất là còn nhắc tới đêm hôm đó, cô càng thêm ngượng ngùng, khi ấy tuổi trẻ nông nổi, may mà cuối cùng chẳng xảy ra chuyện gì, nếu không thật sự không biết phải kết thúc ra sao.

Minh Kinh Ngọc liền dứt khoát giơ mu bàn tay phải lên cho anh ta thấy: “Xin lỗi ngài Charles, tôi đã kết hôn rồi.”

Khi nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của Minh Kinh Ngọc, Charles tiếc nuối thở dài một tiếng: “Quả nhiên là tôi đến muộn một bước. Thật đáng tiếc. Đúng là tôi đến vì Yao, nhưng Yao không cần lo, cho dù cô đã kết hôn thì cũng không ảnh hưởng đến sự hợp tác của chúng ta sau này.”

Minh Kinh Ngọc khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn ngài Charles. Hôm nay để tôi mời. Chồng tôi cũng đang công tác ở Hải Thành, lát nữa vợ chồng tôi xin làm tròn đạo đãi khách, mời ngài và đàn chị thưởng thức đặc sản Hải Thành.”

Charles nói chuyện rất thẳng thắn: “Nghe là biết quan hệ giữa cô và chồng cô rất tốt, xem ra tôi không còn cơ hội rồi. Yao, cho phép tôi mạo muội hỏi một câu, chồng coi là bạn học hay người trong cùng ngành với em sao?”

Minh Kinh Ngọc gọi xe, mời anh ta và học tỷ lên xe, còn mình ngồi ghế phụ, quay đầu đáp: “Đều không phải. Chồng tôi là người Lê Hải, Trung Quốc, họ Tạ.”

Charles trầm ngâm suy nghĩ một lát: “Nhà họ Tạ ở Lê Hải đó sao?”

“Vâng.” Minh Kinh Ngọc đáp.

Charles chợt hiểu ra: “Ồ, tôi biết nhà họ Tạ ở Lê Hải, ở đất nước của các bạn rất nổi tiếng, là hào môn thế gia. Rất xứng với cô.”

Minh Kinh Ngọc mỉm cười nhạt: “Cũng không hẳn vậy, chồng tôi chỉ là một thương nhân bình thường thôi.”

Trò chuyện với Charles được vài câu, Minh Kinh Ngọc cúi đầu nhắn tin cho Tạ Khuynh Mục: [Chồng ơi, anh xong chưa?]

Bữa tiệc xã giao của Tạ Khuynh Mục mới đi được nửa chừng thì nhận được tin nhắn của cô. Hai chữ ‘Chồng ơi’ này nghe sao lại có chút tủi tủi, anh khẽ cau mày, lo lắng hỏi: [Có chuyện gì à? Bên anh lúc nào cũng có thể kết thúc. Em xong rồi sao?]

Minh Kinh Ngọc: [Chưa bắt đầu, ngoài đàn chị ra còn có thêm một người nữa, muốn anh và em mời họ ăn cơm, được không?] Sticker nhóc đáng thương.

Nhìn thấy tin nhắn này, lông mày đang nhíu của Tạ Khuynh Mục liền giãn ra: [Cô Tạ đã lên tiếng, thì anh Tạ cầu còn không được. Chỗ ăn đã sắp xếp chưa? Nếu chưa thì để thư ký Trang lo giúp.]

[Ừm, em gửi địa chỉ cho anh.] Minh Kinh Ngọc gửi địa chỉ cho Tạ Khuynh Mục.

Nhà hàng Minh Kinh Ngọc đặt nằm gần sân bay, Tạ Khuynh Mục xuất phát từ công ty của Tạ Quyến Hòa, nhanh nhất cũng phải hơn bốn mươi phút mới tới.

Tạ Khuynh Mục đến địa chỉ nhà hàng Minh Kinh Ngọc gửi.

Qua lớp kính cửa sổ, anh nhìn thấy một người đàn ông ngoại quốc ngồi đối diện múc một bát canh đưa cho cô.

Ánh mắt người đàn ông đó nhìn Minh Kinh Ngọc, khiến anh cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Sắc mặt ôn hòa của Tạ Khuynh Mục lạnh đi vài phần, anh đưa áo vest khoác trên tay cho phục vụ, sải đôi chân dài bước vào, rồi ngồi xuống bên cạnh Minh Kinh Ngọc.

Trong đôi mắt xinh đẹp của Minh Kinh Ngọc ánh lên một tia sáng long lanh: “Anh tới rồi.”

“Ừ, để em đợi lâu rồi.” Tạ Khuynh Mục không hề né tránh, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, rất dịu dàng, không mang chút phù phiếm nào, ngược lại tràn đầy sự trân trọng và thân mật.

Bị Tạ Khuynh Mục hôn một cái ngay trước mặt mọi người, Minh Kinh Ngọc có hơi ngượng, nhưng học tỷ và Charles đều không phải người Hoa, cô liền giới thiệu:
“Đây là chồng tôi, Tạ Khuynh Mục. Chồng ơi, đây là ngài Charles; còn vị này là đàn chị Asha, hiện tại bọn em là đối tác hợp tác.”

Sắc mặt lạnh nhạt của Tạ Khuynh Mục, dưới tiếng gọi “chồng” không hề né tránh của Minh Kinh Ngọc, dịu đi không ít. Anh gật đầu với Asha, rồi nhấc mí mắt nhìn sang người đàn ông ngoại quốc đối diện, mỉm cười nhạt, đưa tay ra chào hỏi: “Ngài Charles, tôi là Tạ Khuynh Mục, chồng của Yao.” Tạ Khuynh Mục đưa tay trái về phía Charles, còn tay phải thì ôm trọn eo Minh Kinh Ngọc theo một tư thế chiếm hữu tuyệt đối.

Charles đưa mắt nhìn cánh tay của Tạ Khuynh Mục đang ôm ngang eo Minh Kinh Ngọc, liền nhận ra rõ ràng sự mạnh mẽ và tính chiếm hữu của người đàn ông này.

Anh ta từng nghe nói về Tạ Khuynh Mục, nhưng tư liệu cá nhân không nhiều, chỉ biết thân phận và địa vị của anh cực kỳ cao. Trong ngành hàng xa xỉ mà họ đang làm, những nhân vật có tên tuổi trên các bảng xếp hạng đều sẽ được tìm hiểu và nắm khá rõ.

Tạ Khuynh Mục là người nắm quyền của nhà họ Tạ, ở Lê Hải có quyền phát ngôn tuyệt đối. Trông anh ta có vẻ xấp xỉ tuổi với mình, nhưng có thể ngồi được ở vị trí đó thì chắc chắn không hề đơn giản.

Xem ra, anh ta hoàn toàn không còn bất kỳ cơ hội nào với Yao nữa.

Charles mỉm cười, đưa tay ra bắt tay với Tạ Khuynh Mục: “Ngài Tạ khách sáo rồi. Tôi và vợ của ngài quen biết nhau từ rất sớm, trong làm ăn cũng được xem là những đối tác hợp tác rất hữu hảo.”

Minh Kinh Ngọc chẳng hiểu sao lại thấy chột dạ, cúi đầu lặng lẽ ăn đồ ăn.

Khóe môi mỏng của Tạ Khuynh Mục nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt. Anh ung dung, không để lộ dấu vết, đưa bát canh mà Charles vừa múc cho Minh Kinh Ngọc đặt về trước mặt mình. Trên gương mặt tuấn mỹ vẫn phảng phất ý cười, anh nâng ly chân cao lên, nói: “Cô Asha và ngài Charles lặn lội đường xa tới đây là khách quý. Vợ chồng tôi đang trong giai đoạn chuẩn bị mang thai, không tiện uống rượu, xin lấy nước thay rượu, kính cô Asha và ngài Charles một ly.”

Charles nói: “Ngài Tạ khách sáo rồi, tôi và Yao là những đối tác rất tốt.”

Tạ Khuynh Mục khẽ nhếch môi cười lạnh, nhấp một ngụm nước ấm trong ly chân cao, ánh mắt sâu thẳm khó dò.

Hai người đàn ông với màu da và quốc tịch khác nhau, không một tiếng động, âm thầm so kè và đối đầu với nhau.

Đàn chị khẽ ghé tai Minh Kinh Ngọc nói nhỏ: “Yao, chồng em thật sự rất có sức hút. Dù là khí chất hay gương mặt anh tuấn thì cũng không hề thua kém Charles chút nào, quá tuyệt vời. Dùng mấy câu bốn chữ của Trung Quốc các em để hình dung thì là, phong thần tuấn dật, đoan phương tự trì, nho nhã thanh quý.”

Tạ Khuynh Mục rất hiếm khi mặc áo sơ mi đen, vậy mà lần này lại chọn một chiếc sơ mi màu đen.

Anh không thắt cà vạt, tay áo xắn lên đến cẳng tay, để lộ phần cánh tay rắn chắc. Cả người toát lên một trạng thái vừa lười biếng vừa cao quý, thanh nhã mà tôn nghiêm.

Cánh tay vốn đang ôm ngang eo Minh Kinh Ngọc lúc này đã chuyển sang đặt hờ lên lưng ghế của cô, vừa tao nhã lại vừa tùy ý.

Làn da anh thiên về sắc trắng lạnh, trên gương mặt anh tuấn góc cạnh không có lấy một biểu cảm thừa thãi nào. Toàn thân toát ra cảm giác thanh lãnh, xa cách và nhã nhặn, khiến người ta rất khó rời mắt khỏi anh.

Ngay cả người xuất thân là người mẫu như Charles, đứng trước mặt anh cũng trở nên lu mờ.

“Đàn chị, tiếng Trung của chị giỏi thật đấy.” Minh Kinh Ngọc mỉm cười, trong lòng lại âm thầm nhủ thầm.

Đó là lúc ở trước mặt người ngoài thôi.

Còn riêng tư, trước mặt cô, anh hoàn toàn không phải là dáng vẻ này.

Bữa tiệc kết thúc, hai người đàn ông chạm mặt nhau tại khu rửa tay. Charles mỉm cười nói: “Ngài Tạ, tôi từng tham dự lễ trưởng thành mười tám tuổi của Yao. Đêm đó có rất nhiều người mẫu giống như tôi, và tôi rất may mắn được ở riêng cùng Yao, trải qua một đêm tuyệt vời.”

Tạ Khuynh Mục hạ mắt xuống, chậm rãi rửa tay, trên gương mặt treo một nụ cười lạnh nhạt, những đường gân xanh trên cánh tay nổi lên rõ rệt.

*

Xe của Tạ Khuynh Mục đã đậu sẵn bên ngoài, Trang Trọng đứng chờ ở ngoài.

Đội ngũ của đàn chị cũng ở khu này, có xe chuyên dụng đến đón cô và Charles.

Charles bước ra khỏi nhà hàng, sắc mặt không mấy dễ coi, dáng đi còn có phần không tự nhiên.

Đàn chị là người đầu tiên chú ý tới gương mặt anh ta, quan tâm hỏi: “Charles, khóe miệng cậu làm sao vậy?”

Charles đưa tay sờ sờ khóe miệng, sắc mặt tái xanh, im lặng không nói gì.

Minh Kinh Ngọc ôm áo vest của Tạ Khuynh Mục đứng đợi anh ở bên ngoài, cũng nhận ra trên mặt Charles có vết thương, không chỉ riêng khóe miệng.

Ánh mắt của Charles và Minh Kinh Ngọc thoáng chạm nhau trong chốc lát, trên gương mặt anh ta lộ ra vẻ xấu hổ.

Khi nhìn thấy Tạ Khuynh Mục từ phía sau nhà hàng bước ra, dáng vẻ ung dung tao nhã, khí chất thanh quý đoan chính, tựa như chuyện vừa xảy ra trong phòng vệ sinh hoàn toàn chẳng liên quan gì đến anh.

Charles nghiến răng, chui thẳng vào xe.

Anh ta chỉ định trêu chọc bằng lời cho hả miệng, nào ngờ Tạ Khuynh Mục lại ra tay thật.

Tạ Khuynh Mục trông thì ôn hòa nhã nhặn, cho dù có mạnh mẽ cũng không giống kiểu người sẽ động thủ. Nhưng anh không chỉ ra tay, mà còn trực tiếp nhắm thẳng vào mặt anh ta. Càng mất mặt hơn là, Charles vốn tự cho rằng thân thủ của mình rất khá, vậy mà lại không phải đối thủ của Tạ Khuynh Mục. Anh ta càng không ngờ rằng thân thủ của Tạ Khuynh Mục lại tốt đến vậy, kỹ thuật khống chế và bắt giữ cũng cao tay vô cùng.

Minh Kinh Ngọc dõi mắt theo chiếc xe của đàn chị rời đi, vừa quay đầu lại thì thấy Tạ Khuynh Mục đã đứng bên cạnh mình. Người đàn ông vốn luôn ôn hòa, nhã nhặn trước mặt cô lúc này lại mang vẻ mặt trầm xuống hiếm thấy, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Cô hé môi, còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe Tạ Khuynh Mục hừ nhẹ một tiếng: “Người ta đi xa rồi, em còn nhìn cái gì? Một người đàn ông ngoại quốc thôi, có đáng để nhìn đến thế à?”

“???” Minh Kinh Ngọc hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tạ Khuynh Mục cũng không nói thêm gì nữa. Anh lấy chiếc áo vest mà cô đang ôm trong lòng, tùy ý xách trong tay, tay còn lại nắm lấy tay cô, kéo cô đi về phía chỗ đỗ xe.

Lực tay của Tạ Khuynh Mục rất mạnh, đến mức các ngón tay của Minh Kinh Ngọc bị anh siết đau nhói.

Cô khẽ động đậy ngón tay mấy lần trong tay anh, vậy mà người đàn ông ấy lại càng siết chặt hơn.

Tựa như không bóp đến khi tay cô gặp chuyện thì không chịu buông.

Sau khi lên xe, bầu không khí càng trở nên nặng nề, thấp đến mức ngay cả Trang Trọng đang ngồi ghế trước lái xe cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.

Minh Kinh Ngọc lại càng thêm bực bội. Khóe mắt cô liếc sang gương mặt người đàn ông bên cạnh — những đường nét góc cạnh rõ ràng của anh đang căng cứng, đôi môi mỏng cũng mím chặt, như thể đang cố gắng kìm nén điều gì đó.

Có chuyện gì mà anh phải nhẫn nhịn đến mức này?

Hay là người đàn ông này lại đang khó chịu chuyện gì nữa?

Minh Kinh Ngọc không hiểu nổi. Cô dịch người lại gần anh hơn, khẽ kéo tay áo sơ mi trên cánh tay Tạ Khuynh Mục, dò hỏi: “Vết thương trên mặt Charles là do anh làm à?”

Không nhắc tới thì thôi, vừa bị cô khơi ra, cơn tức nghẹn trong lồng ngực Tạ Khuynh Mục gần như không kìm nổi. Đôi mắt sâu thẳm của anh khóa chặt lấy Minh Kinh Ngọc, giọng nói trầm thấp: “Em rất xót cho hắn à?”

“……” Cô xót chỗ nào chứ? Tại sao lại xót! Lại còn “rất” xót nữa? Thật là khó hiểu!

Trong khoang xe lúc sáng lúc tối, ánh mắt của Tạ Khuynh Mục sâu đến đáng sợ, như một cái giếng cổ có thể hút người ta rơi vào.

U ám, thăm thẳm, khiến da đầu người ta tê dại.

Minh Kinh Ngọc tự nhận mình không phải người sợ chuyện, vậy mà dưới ánh nhìn như thế của Tạ Khuynh Mục, cô lại nảy sinh một chút cảm giác rụt rè.

Tạ Khuynh Mục chăm chú nhìn Minh Kinh Ngọc, không bỏ sót bất kỳ biến đổi nhỏ nào trên gương mặt cô, như thể muốn nhìn thấu cô từ trong ra ngoài. Giọng anh trầm thấp, nặng nề, nhịp điệu chậm rãi: “Lễ trưởng thành mười tám tuổi của em, người đàn ông ngoại quốc đó cũng có mặt?”

“!!!”

Sao anh lại biết chuyện này?!

Minh Kinh Ngọc lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, trong lòng bỗng dưng chột dạ một cách khó hiểu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...