Lê Hải vào dịp cuối năm vốn rất hiếm khi có mưa.
Vậy mà mấy ngày gần đây lại đổ mưa, mưa dầm dề triền miên.
Suốt hơn một tháng qua, trong lòng Minh Kinh Ngọc luôn nơm nớp bất an.
Đêm nào cô cũng giật mình tỉnh giấc, nhưng trong mơ lại chẳng có gì cả, chỉ là một khoảng trống rỗng; tỉnh lại rồi, tim như bị khoét mất một mảnh.
Cho dù nằm trong vòng tay Tạ Khuynh Mục, cô vẫn không thể nào an tâm.
Tạ Khuynh Mục dỗ dành cô, nói rằng đó chỉ là áp lực do chuyện chuẩn bị mang thai, còn cố tình trêu chọc để cô vui lên.
Anh còn bảo, việc anh cố gắng như vậy không hoàn toàn là vì đứa bé, mà đơn giản là vì muốn l*m t*nh với cô.
Mong đợi có con, chỉ là bởi người mang thai cho anh là Minh Kinh Ngọc; nếu không phải cô, thì có hay không có con, với anh cũng đều như nhau.
Minh Kinh Ngọc đưa tay áp lên môi anh, không cho anh nói thêm: “Không được nói vậy, bé con sẽ giận đó.”
Tạ Khuynh Mục thuận thế hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô, ghé sát bên tai cô thì thầm: “Bà Tạ, không ngủ được phải không? Vậy chúng ta làm chút chuyện giúp dễ ngủ nhé.”
Hai người lại quấn quýt với nhau một phen.
Minh Kinh Ngọc đặt tay lên bụng dưới của mình.
Tính ra, đã hơn hai tháng chuẩn bị mang thai rồi. Tạ Khuynh Mục đã rất cố gắng, cô cũng tìm hiểu đủ cách có lợi cho việc thụ thai, nhưng bụng cô vẫn chưa có chút động tĩnh nào.
Trong lòng Minh Kinh Ngọc vẫn có chút nặng nề. Cô vô cùng mong đợi sinh mệnh bé nhỏ trong bụng mình sớm đến.
Các trưởng bối đều nói cô bị áp lực vì chuyện chuẩn bị mang thai, khuyên cô hãy thả lỏng, thuận theo tự nhiên. Mong đợi thì vẫn cứ mong đợi, còn khi nào em bé đến, vẫn phải tùy vào duyên phận.
Các trưởng bối còn đồng loạt trách Tạ Khuynh Mục, hỏi có phải anh đã tạo áp lực cho cô quá lớn, khiến cô quá mức lo lắng hay không.
Mấy người lớn mỗi người một câu, thay nhau dạy dỗ anh một hồi lâu, còn Tạ Khuynh Mục thì lặng lẽ chịu trận.
Thấy dáng vẻ ấm ức của anh, Minh Kinh Ngọc vui đến mức không nhịn được cười.
Chuyện em bé, tạm thời cô cũng thả lỏng lòng mình hơn.
Về vấn đề mất ngủ, Tạ Khuynh Mục còn nhờ người làm riêng cho Minh Kinh Ngọc một chiếc gối giúp ngủ ngon.
Tình trạng được cải thiện khá nhiều.
Trong khoảng thời gian sau đó, chất lượng giấc ngủ của Minh Kinh Ngọc đã hồi phục đáng kể.
Cho đến đêm ngày thứ hai sau hôn lễ của Tạ Quyến Hòa, giữa khuya, Tạ Khuynh Mục nhận được cuộc gọi từ anh ta.
Tạ Khuynh Mục vốn luôn điềm tĩnh, tự chủ, vậy mà lúc ấy thân thể anh đột ngột khựng lại, lảo đảo tựa mạnh vào mép bàn làm việc, khuỷu tay hất đổ chiếc tách trà trên tủ bên cạnh.
Chiếc tách rơi xuống nền, trong màn đêm tĩnh lặng phát ra tiếng động chói tai, dữ dội đến mức như muốn xé toạc màng nhĩ.
Minh Kinh Ngọc bị tiếng vỡ giòn tan mà chói tai của thủy tinh làm cho tỉnh giấc. Cô bật dậy, khoác vội chiếc áo mỏng bên ngoài bộ váy ngủ lụa, xuống giường rồi hốt hoảng chạy nhanh về phía phòng làm việc.
Cửa phòng làm việc mở toang.
Tạ Khuynh Mục đứng tựa cứng đờ vào bàn làm việc.
Anh vẫn giơ điện thoại bên tai, giữ nguyên tư thế nghe máy.
Cả người như bị bao phủ bởi một nỗi bi thương không sao diễn tả được.
Ngay trước cửa, Minh Kinh Ngọc bỗng khựng lại, rồi từng bước, từng bước một đi về phía Tạ Khuynh Mục.
Cô không hề biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy lồng ngực nặng trĩu, như bị ai đó bóp chặt, đau đến nghẹt thở.
Tạ Khuynh Mục ngẩng mắt nhìn người con gái anh yêu đang bước về phía mình. Đôi môi mỏng mím chặt khẽ run lên vài lần.
Ánh mắt anh tối sầm, không còn chút ánh sáng, khóe mắt đỏ hoe.
Rất lâu sau, anh mới chậm rãi thốt ra một câu: Tiểu Ngũ đã hy sinh ở biên giới rồi.
Một tháng trước, sau khi về Lê Hải thăm ba Hứa, Tiểu Ngũ đã không quay lại Tứ Cửu Thành để báo cáo công tác. Anh giấu tất cả mọi người, lặng lẽ ra biên giới.
Cơ thể Minh Kinh Ngọc như bị đóng đinh tại chỗ, đầu óc choáng váng. Nước mắt không hề báo trước mà trào ra khỏi khóe mắt, cả khuôn mặt run rẩy.
Tạ Khuynh Mục sải bước tới, ôm chặt lấy cô vào lòng.
Hai tay Minh Kinh Ngọc túm chặt vạt áo ngủ trước ngực anh, cả người co rút trong vòng tay anh, nhưng không thể thốt ra nổi dù chỉ nửa lời, nửa tiếng.
Nước mắt cô như vỡ đê, từng giọt lớn từng giọt lớn rơi xuống không ngừng.
Trong đầu cô lặp đi lặp lại câu nói của Tạ Khuynh Mục, ‘Tiểu Ngũ đã hy sinh ở biên giới rồi’.
Minh Kinh Ngọc cũng không ngừng lẩm bẩm theo, như thể không thể tin nổi, Tiểu Ngũ hy sinh rồi.
Nhà họ Tạ phải làm sao?
Bà cụ phải làm sao?
Thiền Thiền phải làm sao đây?
Hai hôm trước, trong hôn lễ của Tạ Quyến Hòa, Thiền Thiền ngoài mặt tỏ ra không để tâm, nhưng ánh mắt vẫn lặng lẽ tìm kiếm bóng dáng Tiểu Ngũ khắp nơi.
Cô còn nhỏ giọng trách móc, nói rằng ngay cả hôn lễ của chú mình mà anh cũng không đến tham dự, đúng là đáng ghét, làm bộ làm tịch.
Minh Kinh Ngọc hoàn toàn không thể tin được chuyện này lại là sự thật.
Không… không thể nào, không thể nào.
*
Đêm đó, Tạ Khuynh Mục cùng mấy người anh em khác của nhà họ Tạ và Lê Yến Giác lập tức lên đường ra biên giới.
Sáng hôm sau, tin dữ truyền về nhà họ Tạ.
Quan tài của Tiểu Ngũ còn chưa được đưa về Lê Hải, còn chưa kịp về đến nhà họ Tạ, bà cụ đã ngất lịm mấy lần rồi.
Cả nhà họ Tạ chìm trong mây đen u ám, tiếng nức nở vang lên khắp nơi.
Ngày linh cữu của Tiểu Ngũ được nghênh đón trở về, trời vẫn mưa dầm rả rích. Minh Kinh Ngọc dẫn theo toàn bộ người nhà họ Tạ đứng trước Tạ viên, lặng lẽ chờ đoàn xe đưa quan tài về.
Đoàn xe chậm rãi tiến vào Tạ viên. Lá cờ đỏ thắm phủ lên cỗ quan tài bốn phía, trang nghiêm và trang trọng.
Các huynh trưởng của nhà họ Tạ cùng Lê Yến Giác đồng loạt đi phía sau, sắc mặt tái nhợt. Tạ Khuynh Mục ôm di ảnh Tạ Tiểu Ngũ trong bộ quân phục, hai tay nổi đầy gân xanh, từng bước, từng bước nặng nề tiến về phía người nhà.
Cả đời bà cụ đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng như thế này.
Nhưng bà chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày người nằm trong đó lại là cháu trai của mình, đến tuổi này rồi, vẫn phải chịu cảnh tóc bạc tiễn tóc xanh.
Nhìn đoàn người ngày một tiến gần, nước mắt của Tạ lão phu nhân dường như đã cạn khô. Đôi mắt hõm sâu đỏ ngầu tơ máu, cả người run rẩy. Bà lẩm bẩm không ngừng: “Ta đã nói rồi… ta đã nói rồi mà… nó không chịu nghe… tại sao… tại sao lại như vậy…”
Mấy thím bác dâu dìu lấy bà cụ chân cẳng không còn vững, ai nấy đều nước mắt đầm đìa, khóc đến nghẹn ngào không thành tiếng.
Tạ Đình Oánh sắc mặt trắng bệch, đứng bên cạnh bà cụ, lặng lẽ rơi lệ. Nhìn đoàn người đưa linh cữu ngày một tiến lại gần, nước mắt cô từ lâu đã không còn khống chế nổi nữa.
Đôi mắt đẫm lệ của Minh Kinh Ngọc không rời khỏi linh cữu của Tiểu Ngũ dù chỉ một khắc. Hai chân nặng trĩu như đổ chì, cô đứng tại chỗ giằng co hồi lâu mới có thể nhấc bước, rồi nhanh chóng tiến lên nhập vào đoàn người. Cô đưa hai tay nắm lấy bàn tay đang ôm di ảnh của Tạ Khuynh Mục. Ngước đôi mắt mờ lệ nhìn anh, cô nhìn thẳng vào ánh mắt anh. Đôi môi run run như muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng đã nghẹn cứng từ lâu, khản đặc, không thốt ra nổi một lời.
Tạ Khuynh Mục biết Minh Kinh Ngọc muốn hỏi điều gì, muốn xác nhận điều gì với anh.
Gương mặt anh căng cứng, không nói một lời. Trong đôi mắt sâu thẳm là nỗi bi thương không sao kìm nén nổi.
Từ ánh lệ lấp lánh nơi đáy mắt anh cùng nỗi đau dâng tràn ấy, Minh Kinh Ngọc đã có được câu trả lời. Cô lùi lại mấy bước, cả người như bị rút hết sức lực, mềm nhũn dựa vào cây cột đá phía sau.
Trên linh đường là di ảnh của Tiểu Ngũ trong bộ quân phục.
Trang nghiêm, uy nghiêm đến lặng người.
Bà cụ gục ngã ngay trong linh đường, nhất quyết không chịu rời đi.
Không ai khuyên được bà.
Tạ Quân Cảnh đành cho người mời bác sĩ gia đình tới.
Bác sĩ gia đình túc trực một bên, truyền dịch cho bà, đồng thời theo dõi tình trạng của bà cụ bất cứ lúc nào.
Minh Kinh Ngọc cả người như kiệt quệ, gần như rơi vào trạng thái hư thoát. Cô vịn vào tường, từng bước chậm rãi đi vào.
Đôi mắt cay xè, tầm nhìn như kéo dài ra vô tận, cô thật lâu thật lâu nhìn chăm chăm bức ảnh của Tiểu Ngũ treo cao trên linh đường.
Rất nhiều hình ảnh của những năm tháng trước lướt qua trước mắt cô.
Trong đầu cô toàn là dáng vẻ vừa bất cần vừa đẹp trai của Tiểu Ngũ, cùng nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời.
Cô mãi mãi nhớ lần đầu tiên gặp Tiểu Ngũ ở Tứ Cửu Thành. Anh nở nụ cười ngả ngớn chào cô, thân thiết như quen từ lâu mà gọi cô là chị dâu tư, còn tự tin nói mình là đại diện nhan sắc của cả nhà.
Sau này, anh từng giúp cô đánh người, còn bá khí nói, chỉ cần có Tạ Nhất tôi ở đây, không ai được phép ức h**p chị.
Anh còn nói: ‘Sau này tôi, Tạ Tiểu Ngũ, sẽ làm tay súng của chị. Chị chỉ đâu tôi đánh đó. Muốn đánh ai thì đánh người đó.’
Đêm thứ hai sau khi cô và Tạ Khuynh Mục kết hôn, anh còn dùng viên sỏi nhỏ ném vào cửa sổ, gọi cô xuống lầu.
Anh ngồi trên cây đàn guitar cho cô nghe, trên gương mặt tuấn tú pha chút ngông nghênh ấy lúc nào cũng treo nụ cười rực rỡ như nắng.
Anh còn chuẩn bị cho em bé rất nhiều đồ chơi.
Tất cả…
Cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, không sao xua đi được.
Một con người sống động đến thế.
Như thể hôm qua vẫn còn đứng trước mặt cô, gọi cô một tiếng chị dâu tư.
Sao có thể nói mất là mất được chứ…
Giữa đám đông, ở phía cuối linh đường, Minh Kinh Ngọc đứng đó, cả người mềm nhũn, lảo đảo như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã quỵ.
Tạ Khuynh Mục bận rộn tiếp đón những người đến viếng, nhưng vẫn đưa một tay chắn sau lưng cô, âm thầm đỡ lấy để cô không ngã.
Trong ánh mắt anh khi nhìn cô chỉ toàn là xót xa. Anh hiểu rõ, trong lòng Minh Kinh Ngọc đau đớn đến nhường nào.
Yểu Yểu của anh là người nặng tình nghĩa nhất. Chỉ cần ai có bản lĩnh bước vào trái tim cô, cô sẽ bất chấp tất cả mà đối tốt với họ.
Tình cảm giữa cô và Tiểu Ngũ vốn sâu đậm nhất. Trong lòng Yểu Yểu, từ lâu đã coi Tiểu Ngũ là người thân rất quan trọng, không khác gì anh em ruột thịt.
Minh Kinh Ngọc khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Tạ Khuynh Mục cứ đi lo việc của anh. Cô nhất định phải gượng dậy. Tạ gia lúc này rối ren như tơ vò, cô không thể ngã xuống được: “Em không sao. Đừng lo cho em. Em lên xem bà nội thế nào.” Cô cố nén nước mắt, hạ giọng nói. Vừa rồi bà nội ngất xỉu, tình hình rất nguy cấp. Tạ Quân Cảnh đã theo lên lầu, nhưng cô vẫn không yên tâm.
Tạ Khuynh Mục nhìn theo bóng lưng Minh Kinh Ngọc thật lâu, mãi đến khi bóng cô hoàn toàn khuất khỏi linh đường, anh mới như sực tỉnh.
Nhà họ Hứa vốn có ý giấu Thiền Thiền chuyện này. Nhưng chuyện lớn đến vậy, sao có thể giấu mãi được. Chỉ không lâu sau khi linh cữu của Tiểu Ngũ được đưa vào linh đường.
Không ai biết Thiền Thiền đã đến Tạ viên bằng cách nào.
Cô mặc kệ tất cả, lao thẳng về phía linh cữu của Tạ Tiểu Ngũ. Nước mắt từng giọt lớn nặng nề rơi xuống nắp quan tài. Cô lẩm bẩm trong nghẹn ngào: “Em không tin… Tạ Tiểu Ngũ, sao có thể chết được chứ… anh ấy sao có thể chết…”
Cô đã khóc quá lâu, cổ họng khản đặc, không thể phát ra tiếng quá lớn.
Chỉ còn tiếng nức nở, khàn đục, gần như gào lên trong tuyệt vọng.
Cô nhào quỳ xuống đất, bất chấp tất cả mà bật mở nắp quan tài của Tạ Tiểu Ngũ.
Bên trong không phải tro cốt của anh. Chỉ là một bộ quân phục được đặt ngay ngắn.
Cô đột ngột quay đầu nhìn về phía mấy người anh em của nhà họ Tạ đứng bên cạnh. Trong đôi mắt sưng đỏ vì khóc thoáng lên một tia sáng mong manh. Cô vừa khóc vừa nói:
“Không có người… không có ai cả… bên trong không có người… có phải như vậy nghĩa là Tiểu Ngũ chưa chết, đúng không? Anh ấy sao có thể chết được chứ…” Thiền Thiền nhào quỳ xuống trước mặt Tạ Khuynh Mục, ôm chặt lấy chân anh, ngẩng đầu nhìn anh. Nước mắt tràn dài theo khóe mắt, môi cô run rẩy, giọng nói cũng run rẩy theo: “Anh tư… anh thần thông quảng đại, lại có nhiều quan hệ như vậy… em cầu xin anh… em xin anh đi xác nhận lại lần nữa, đi tìm anh ấy thêm một lần nữa được không? Anh ấy không thể chết được… không thể nào…”
Tạ Khuynh Mục cúi người xuống, đỡ Thiền Thiền đứng dậy. Trong đôi mắt sâu thẳm ánh lên lệ quang, giọng anh trầm khàn: “Thiền Thiền, chú út đích thân xuất hiện mặt tại hiện trường, sẽ không sai được. Tin chính thức lại càng không thể sai.”
Biên giới xảy ra biến động. Sau khi phá vòng vây thành công, Tiểu Ngũ vì cứu đồng đội mà bị cuốn vào dòng nước xiết.
Liên tục trục vớt nhiều ngày, vẫn bặt vô âm tín. Nói cách khác, không còn lại thi cốt.
Nghe câu trả lời khẳng định ấy từ Tạ Khuynh Mục, Thiền Thiền liên tiếp lùi lại mấy bước.
Tin chính thức.
Vậy là.
Tạ Tiểu Ngũ thật sự không còn nữa?
Không… không thể nào.
Tuyệt đối không thể. Cô tuyệt đối sẽ không tin.
Rõ ràng anh đáng ghét như vậy, luôn bắt nạt cô như thế, đúng là một “tai họa” sống.
Sao anh có thể cứ thế mà biến mất được chứ?
Sao có thể như vậy được.
Hứa Thiền Thiền sắc mặt trắng bệch, cắn chặt môi đến bật máu, từng giọt nước mắt lớn nặng nề rơi xuống.
Không thể tin nổi.
Tạ Khuynh Mục đưa cho cô một chuỗi tay. Giọng anh trầm thấp, khàn khàn: “Đồng đội của Tiểu Ngũ nói… đây là thẻ bình an em tặng cho cậu ấy. Giờ Tiểu Ngũ không còn nữa… nên vật này nên trả lại cho chủ cũ.”
Tiểu Ngũ không còn nữa.
Anh ấy không còn nữa.
Hứa Thiền Thiền nhìn chuỗi hạt đá obsidian đen trong tay Tạ Khuynh Mục qua làn nước mắt mờ nhòe. Trên đó vẫn còn tấm thẻ bình an cô thêu méo mó vụng về năm nào.
Ánh mắt cô dừng lại trên chuỗi hạt ấy.
Trước mắt cô hiện lên đêm ở Tứ Cửu Thành, khi tuyết lớn núi bị phong tỏa, Tạ Tiểu Ngũ bất chấp nguy hiểm tìm đến núi tuyết đón cô, bế cô xuống núi, đưa cô đi khám chân, còn ngồi xoa bóp chân cho cô.
Hiện lên cảnh hai người trong căn hộ của anh, cười đùa tranh giành tấm thẻ bình an ấy.
Còn có những năm tháng ấy, cô cười hì hì đi theo sau anh. Thỉnh thoảng anh từ đơn vị về nghỉ phép, cô cố chấp kéo anh đi xem phim. Anh miễn cưỡng theo sau, còn bị cô treo làm móc treo áo khoác và ba lô.
Anh từng ở bệnh viện đút cô ăn cháo, dỗ dành cô. Tất cả đều rõ ràng như mới hôm qua.
Trong đầu Hứa Thiền Thiền như một cuốn phim quay chậm, từng khung hình về quá khứ của cô và Tiểu Ngũ lần lượt phát lại.
Đầu óc cô như muốn nổ tung, đau nhức đến tê dại. Đôi mắt đỏ ngầu vì khóc như muốn bật ra khỏi hốc mắt.
Cô đột ngột quay người, loạng choạng lao ra khỏi linh đường.
Mẹ Hứa vừa khóc vừa gọi lớn: “Thiền Thiền, con định đi đâu?”
Bà vội vàng đuổi theo, nhưng Thiền Thiền chạy quá nhanh, bà hoàn toàn không theo kịp. Hứa mẫu sốt ruột gọi tài xế đi cùng mình: “Mau… mau lái xe theo con bé!”
Hứa Thiền Thiền vừa ra đến cổng Tạ viên đã vội vã leo lên một chiếc taxi.
Mẹ Hứa hoàn toàn không biết cô định đi đâu, chỉ có thể bảo tài xế lái xe bám theo chiếc taxi phía trước.
*
Cố Thanh Y nửa tiếng nữa có một ca phẫu thuật quan trọng, ca mổ này liên quan trực tiếp đến cơ hội thăng chức của cô.
Cô hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, từ phòng vệ sinh bước ra. Mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, cô đang định đi vào phòng chuẩn bị phẫu thuật.
Bỗng cánh tay cô bị ai đó nắm chặt.
Là một cô gái.
Hứa Thiền Thiền, cô biết.
Là vị hôn thê đã được Tạ gia công nhận của Tạ Nhất.
Cố Thanh Y nhìn Hứa Thiền Thiền trước mặt mình, gương mặt vốn xinh đẹp tinh xảo giờ khóc đến sưng vù, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu.
Tóc tai rối bời, váy áo nhăn nhúm, cả người chật vật đến thảm hại.
Đã xảy ra chuyện gì?
Cố Thanh Y khựng lại, hỏi: “Cô Hứa, cô làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?”
Nước mắt lăn dài trên má Hứa Thiền Thiền, giọng khàn đặc: “Bác sĩ Cố đi với tôi. Đi gặp Tạ Tiểu Ngũ.”
Cơ thể Cố Thanh Y khẽ căng lại. Giọng cô lạnh nhạt: “Cô Hứa, e rằng cô đã hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và Tạ Nhất. Chúng tôi chỉ là bạn học bình thường. Huống hồ tôi sắp có một ca phẫu thuật rất quan trọng, không có thời gian tham gia vào những chuyện tình cảm riêng tư của các người. Phiền cô buông tay.”
Hứa Thiền Thiền không muốn nói thêm với cô, nắm chặt tay Cố Thanh Y kéo ra ngoài.
Cố Thanh Y nhíu chặt mày, giọng nặng hơn: “Cô Hứa, cô đang làm gì vậy? Đừng vô lý như thế được không? Tôi không rảnh chơi mấy trò này với các người.”
Hứa Thiền Thiền nhìn vẻ lạnh nhạt của Cố Thanh Y, môi run rẩy, giọng khản đặc, khó nhọc thốt ra: “Tạ Tiểu Ngũ, anh ấy hy sinh rồi. Linh cữu đang ở Tạ viên.”
Cơ thể Cố Thanh Y chấn động mạnh, cả người như bị đóng cứng tại chỗ. Trong đôi mắt vốn kiên nghị hiện lên vẻ không thể tin nổi.
Tạ Nhất hy sinh rồi?
Sao có thể chứ?
Anh là người nhà họ Tạ. Bao nhiêu năm qua, nhà họ Tạ vì quốc gia mà hy sinh biết bao người. Chẳng phải phía trên vẫn luôn có sự chiếu cố sao?
Hứa Thiền Thiền khẽ nức nở, cố nén đau thương, gắng để từng câu nói của mình thật bình tĩnh, thật rõ ràng: “Tạ Tiểu Ngũ, anh ấy rất thích cô. Thích cô nhiều năm rồi. Anh ấy nhất định rất muốn gặp cô. Cô đi với tôi… đi gặp anh ấy một lần được không?”
Cố Thanh Y gạt tay cô ra, khẽ nhíu mày: “Xin lỗi. Tôi không thể đi.”
Hứa Thiền Thiền không thể tin nổi: “Tại sao? Cô có biết tôi đang nói gì không? Tạ Tiểu Ngũ, anh ấy chết rồi. Tại sao cô lại không thể đi gặp anh ấy?” Cô lại lần nữa nắm chặt lấy cánh tay Cố Thanh Y, nước mắt tràn ngập trong mắt: “Bác sĩ Cố, Tiểu Ngũ thích cô đến vậy. Coi như tôi cầu xin cô, đi gặp anh ấy lần cuối, được không?”
Cố Thanh Y nhìn cô gái trước mặt nước mắt đầm đìa, giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh chuyên nghiệp: “Rất xin lỗi, tôi thực sự có một ca phẫu thuật rất quan trọng. Nếu bệnh viện có sắp xếp đi viếng, sau khi kết thúc ca mổ, tôi sẽ cùng các đồng nghiệp đến viếng. Cô Hứa xin hãy nén đau thương.”
Giữa dòng nước mắt không ngừng rơi, Hứa Thiền Thiền bỗng bật cười khẽ một tiếng, tiếng cười khàn khàn mà chua chát: “Cùng những người khác đi viếng? Nén đau thương?” Cô nhìn thẳng vào Cố Thanh Y, ánh mắt vừa đau đớn vừa tuyệt vọng: “Cố Thanh Y, rốt cuộc trong lòng cô, Tạ Tiểu Ngũ là gì? Anh ấy đối với cô tốt như vậy, thích cô đến thế, gặp anh ấy lần cuối cùng mà còn không bằng một ca phẫu thuật của cô sao? Đúng là nực cười.”
“Cố Thanh Y, cô có sự thanh cao của cô; cô có nguyên tắc và hoài bão của cô; có khí tiết của cô, tôi hiểu. Nhưng cô tự hỏi lòng mình đi. Sống trong hoàn cảnh gia đình như vậy, bao năm qua nếu không có Tạ Tiểu Ngũ che chở, cô có thể bình yên mà sống sao? Có thể học lên cao học, có được công việc ổn định như bây giờ sao? Nếu không có Tạ Tiểu Ngũ, hôm nay cô chẳng là gì cả!”
“Cố Thanh Y, là tôi nhìn nhầm cô rồi. Cô không xứng để Tạ Tiểu Ngũ thích. Cô không xứng với anh ấy! Tạ Tiểu Ngũ đúng là kẻ ngốc nhất trên đời này! Hôm nay tôi đến tìm cô đúng là tự chuốc lấy nhục! Hạng người vô tình như cô, cứ ôm lấy sự ích kỷ của mình mà sống cho tốt đi!” Hứa Thiền Thiền đưa tay quệt mạnh nước mắt trên mặt, cắn chặt môi, rồi xoay người rời đi một cách dứt khoát.
Hứa Thiền Thiền rời đi rồi, Cố Thanh Y quay người trở lại phòng vệ sinh, khóa cửa lại. Thân thể vốn thẳng tắp của cô chậm rãi mềm nhũn xuống, lưng dựa vào tường.
Tạ Nhất hy sinh rồi?
Sao có thể.
Anh thông minh như vậy, lại là người của Tạ gia… sao có thể hy sinh được?
Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên thông báo tin tức. Một bản tin về tình hình biên giới. Trong danh sách những chiến sĩ hy sinh, có tên Tạ Nhất.
Tin thứ hai là bản tin địa phương ở Lê Hải, tin tưởng niệm Tạ Nhất.
Tạ Nhất thật sự không còn nữa sao?
Hai dòng thông báo ấy suýt khiến điện thoại trong tay Cố Thanh Y rơi xuống đất.
Trong đáy mắt cô dâng lên một tầng lệ mỏng.
Câu nói của Hứa Thiền Thiền, cô không xứng với anh ấy.
Cứ quanh quẩn, vang vọng mãi trong đầu cô.
Những ký ức thời thiếu niên về việc Tạ Nhất đối xử tốt với cô, che chở cho cô, cũng không kìm được mà ào ạt ùa vào trong đầu.
Thời trung học, cha cô mê cờ bạc, từng có ý định kéo cô và mẹ đi gán nợ. Là Tạ Nhất xông vào nhà, cứu hai mẹ con cô ra ngoài.
Năm lớp 11, cha cô nợ nần lãi cao, cuối cùng nhảy lầu tự vẫn, để lại một đống nợ cờ bạc khổng lồ. Đám côn đồ đến đòi nợ, còn muốn nhân cơ hội làm nhục cô.
Là Tạ Nhất đã cứu cô. Anh còn bị thương, phải nằm viện dưỡng thương suốt một tuần.
Những gì Tạ Nhất đã làm cho cô, hết lần này đến lần khác lướt qua trong tâm trí.
Cuối cùng chỉ còn lại hai chữ: lựa chọn.
Nếu bỏ lỡ ca phẫu thuật này, cô không chỉ mất cơ hội thăng chức, có lẽ ngay cả vị trí hiện tại ở bệnh viện cũng khó giữ.
Vậy những năm tháng cô cố gắng là gì? Những ngày liều mạng học hành, nỗ lực không ngừng, rốt cuộc tính là gì?
Giữa cân nhắc được mất, cô rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa: “Bác sĩ Cố, cô ở trong đó phải không? Đến giờ vào phòng mổ rồi. Nhanh lên, các giáo sư đã vào hết rồi, đang chờ cô đấy.”
Cố Thanh Y mở mắt ra, đáy mắt lạnh lẽo. Cô ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương, mở vòi nước rửa tay, đáp: “Ra ngay.”
Đồng nghiệp ở ngoài cười trêu: “Ca này xong là chuyện thăng chức của cô coi như ván đã đóng thuyền rồi đấy. Nhớ mời tụi tôi ăn cơm nha, Chủ nhiệm Cố.”
*
Nửa tháng sau ngày linh cữu của Tạ Tiểu Ngũ được đưa về, đã là đêm Giao thừa.
Nhà họ Tạ vốn năm nào cũng tấp nập khách khứa, nhưng năm nay khéo léo từ chối tất cả. Ngay cả người từ cấp trên đến thăm hỏi bà cụ cũng do Tạ Khuynh Mục thay mặt tiếp đón.
Không phải bà cụ bày ra tư thế không muốn gặp ai. Mà kể từ ngày linh cữu của Tiểu Ngũ trở về.
Sức khỏe của bà hoàn toàn suy sụp. Hai chân không thể chạm đất, người cũng không thể rời khỏi giường.
Chỉ có thể dựa vào thuốc men để duy trì.
Giao thừa năm nay của nhà họ Tạ yên ắng đến lạ. Không có tiệc sum họp, không có bữa cơm đoàn viên như mọi năm.
Mỗi người ở trong biệt thự của mình, lặng lẽ đón năm mới theo cách riêng.
Đối với tất cả mọi người trong nhà, Tiểu Ngũ là vết thương đau nhất nơi tim. Chỉ cần nhắc đến tên anh thôi cũng đủ khiến người ta nghẹn thở.
Tiểu Ngũ đã trở thành điều cấm kỵ trong nhà họ Tạ.
Sáng sớm ngày đầu năm mới.
Mẹ Hứa đến nhà họ Tạ thăm viếng.
Khi vừa gặp Minh Kinh Ngọc, mẹ Hứa liền không còn giữ được dáng vẻ đoan trang thường ngày mà bật khóc. Bà nắm chặt lấy cánh tay cô, nói liền một mạch, từng câu từng chữ đều là van nài: “Mợ tư Tạ, cô đi xem Thiền Thiền giúp tôi với. Tôi biết tình hình nhà họ Tạ hiện giờ như vậy, tôi không nên đến quấy rầy. Nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác mới tìm đến cô. Bình thường cô thân với con bé nhất, cô khuyên nó giúp tôi đi. Nó tự nhốt mình trong phòng, không ăn không uống, cũng không gặp ai. Những lời chúng tôi nên nói đều đã nói hết rồi, chẳng có tác dụng gì…” Giọng bà nghẹn lại, nước mắt rơi lã chã: “Mợ tư Tạ, xin cô khuyên nó đi, bảo nó quên Tiểu Ngũ đi. Có lẽ tôi ích kỷ, nhưng tôi với ông Hứa chỉ có mỗi một đứa con gái này. Tôi không thể trơ mắt nhìn nó xảy ra chuyện. Cô cả Minh, tôi cầu xin cô, nhất định phải khuyên nó cho bằng được…”
Minh Kinh Ngọc đồng ý yêu cầu của mẹ Hứa, khi cô đến nhà họ Hứa, ngẩng đầu nhìn lên căn phòng công chúa trên tầng hai, mọi ô cửa sổ đều được lắp lưới bảo vệ.
Căn phòng công chúa của Thiền Thiền, ngoài một chiếc giường, tất cả những đồ vật có thể gây hại đến cô đều đã được dọn sạch.
Minh Kinh Ngọc không giám tin, chỉ mới nửa tháng mà Thiền Thiền đã biến thành như thế này.
Đầu tóc cô rối loạn, người gầy rọt thành da bọc xương, cô mặc một chiếc váy hai dây bản to màu trắng, đứng trên giường, nhẹ nhàng di chuyển.
Trong tay cô cầm chuỗi vòng tay đá obsidian, tất cả những gì còn lại của thẻ bình an chỉ là một chiếc túi nhỏ thêu lệch lạc, lá bùa bên trong đã bị cháy đen.
Thẻ bình an không còn bình an, cuộc đời cô đã không còn Tạ Tiểu Ngũ nữa.
Cô bây giờ không khác gì một các xác biết đi, không có sự sống.
Khi nhìn thấy Minh Kinh Ngọc, Hứa Thiền Thiền từ trên giường bước xuống, dáng đi nhẹ nhàng tiến đến trước mặt cô, nở một nụ cười tinh nghịch, nhưng trong nụ cười ấy không hề có chút ý cười nào: “Chị dâu tư, chị tới rồi à.” Cô lại như thường ngày, nhón chân nhìn ra phía sau lưng Minh Kinh Ngọc: “Tiểu Ngũ đâu ạ? Sao anh ấy lại không đi cùng chị tới thăm em? Em biết ngay mà, anh ấy đúng là đồ kiêu căng, chắc lại sợ em bám lấy nên trốn mất rồi.”
Minh Kinh Ngọc chợt nắm chặt lấy hai cánh tay gầy guộc đến cấn tay của Hứa Thiền Thiền, từng chữ một lạnh lùng nói: “Thiền Thiền, Tiểu Ngũ chết rồi. Cậu ấy sẽ không đến nữa. Vĩnh viễn sẽ không!”
Hứa Thiền Thiền sững sờ, đôi mắt hõm sâu, vô thần nhìn chằm chằm Minh Kinh Ngọc không chớp. Cô vẫn chưa thoát ra khỏi thế giới ý thức của riêng mình.
Minh Kinh Ngọc nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của cô, môi mím thành một đường thẳng. Sau một lúc im lặng, cô tiếp tục nói: “Thiền Thiền, em tỉnh lại đi. Tiểu Ngũ không còn nữa. Em vẫn còn ba mẹ yêu thương em, còn người thân, bạn bè, còn rất nhiều người yêu em. Nếu em cứ sa sút như thế này, ba mẹ em phải làm sao? Họ chỉ có mình em là con gái, khó khăn lắm mới nuôi em khôn lớn. Tương lai của em còn dài. Anh ta không nên ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của em. Em càng không thể vì một người không yêu em và đã chết, mà hủy hoại chính mình.”
Người không yêu cô.
Ánh mắt đờ đẫn của Hứa Thiền Thiền dần có lại thần sắc, nhưng đó là thần sắc của đau đớn.
Cô cắn chặt đôi môi tái nhợt không còn chút máu.
Tiểu Ngũ không yêu cô.
Từ trước đến nay, anh chưa từng thích cô.
Người anh thích là Cố Thanh Y, cho dù Cố Thanh Y kia chẳng hề xứng đáng với tình cảm ấy.
Anh vẫn cứ thích cô ta.
Nhưng anh thích ai có còn quan trọng không?
Nếu có thể, chỉ cần Tạ Tiểu Ngũ có thể sống lại.
Cô sẽ không quấn lấy anh nữa, cô thậm chí còn có thể giúp anh theo đuổi Cố Thanh Y.
Dù người đó không xứng đáng, chỉ cần Tạ Tiểu Ngũ thích là được. Chỉ cần anh thích là đủ.
Còn cô có thể ra nước ngoài, có thể đi đến một nơi mà Tạ Tiểu Ngũ sẽ không còn thấy phiền vì cô nữa.
Chỉ cần anh bình an, chỉ cần anh sống tốt, như vậy là đủ rồi.
Minh Kinh Ngọc đau lòng ôm chặt Thiền Thiền gầy trơ xương vào lòng, vành mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại: “Chị biết, em rất đau khổ. Cái chết của Tiểu Ngũ, mỗi chúng ta đều đau khổ, đều đang chịu dày vò. Nhưng dù có đau đến đâu cũng không thể thay đổi sự thật. Người còn sống phải sống cho tốt. Tiểu Ngũ tốt như vậy, chị tin rằng đó cũng là điều cậu ấy mong muốn nhìn thấy nhất.”
Là điều Tiểu Ngũ mong muốn nhất sao?
Nhưng cô lại không hề muốn như vậy. Đối với người đã rời khỏi thế gian này, điều đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà là dần dần bị lãng quên.
Cô muốn từng phút từng giây đều nhớ đến Tiểu Ngũ, không để anh cô đơn.
*
Minh Kinh Ngọc ở lại nhà họ Hứa với Thiền Thiền suốt một ngày. Đến khi tài xế đưa cô về Tạ Viên thì trời đã tối.
Cô mệt mỏi tựa vào ghế sau xe nghỉ ngơi.
Tạ Khuynh Mục đứng đợi cô trước cửa lớn của tòa nhà chính.
Xe chậm rãi tiến vào, anh lập tức bước tới mở cửa sau.
Anh khom người, nắm tay dắt cô ra khỏi xe: “Thế nào rồi?”
Minh Kinh Ngọc nâng đôi mí mắt nặng trĩu lên, mở mắt, thở dài: “Thiền Thiền gầy đến mức biến dạng rồi. Nếu không nghe giọng cô ấy, anh gặp cũng chẳng dám nhận.”
Tạ Khuynh Mục luồn những ngón tay mình qua tay Minh Kinh Ngọc, mười ngón đan chặt vào nhau: “Anh hỏi em cơ, em cảm thấy thế nào? Có mệt không?” Dạo này, người mệt nhất chính là cô. Bà nội ngã bệnh, mọi việc lớn nhỏ trong Tạ Viên đều do cô sắp xếp. Dù trong nhà đã báo trước không tiếp khách, vẫn có rất nhiều người đến thăm hỏi, và tất cả đều do Minh Kinh Ngọc đứng ra tiếp đãi. Anh bận rộn cả trong lẫn ngoài, nhiều khi không thể chu toàn cho cô, vậy mà cô vẫn sắp xếp mọi việc trong trang viên đâu ra đấy, ngăn nắp rõ ràng.
“Em vẫn ổn.” Cô vốn không phải kiểu người yếu đuối. Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, ai cũng bận rộn, cô đâu cần được đặc biệt chăm sóc. Cô hỏi: “Tình hình bà nội thế nào rồi?” Trong giọng nói kéo theo một chút mệt mỏi không giấu được.
Tạ Khuynh Mục lộ vẻ lo lắng: “Vẫn như cũ. Ăn không vào, chỉ có thể truyền dịch để duy trì dinh dưỡng. May mà có bà ngoại ở bên cạnh bà.”
Từ khi Tiểu Ngũ xảy ra chuyện, bà ngoại đã đến Lê Hải ở cùng bà cụ Tạ.
Minh Kinh Ngọc gật đầu, khi cô nhấc chân bước lên bậc thềm, đầu óc choáng váng, nặng trĩu, chân tay bồng bềnh. Cơ thể khẽ lảo đảo, nghiêng về phía người bên cạnh.
Tạ Khuynh Mục tay nhanh mắt lẹ, lập tức ôm lấy Minh Kinh Ngọc. Anh ôm người con gái đã ngất lịm trong lòng, giọng hoảng loạn gọi lớn: “Yểu Yểu! Yểu Yểu! Tài xế! Mau qua đây!”
Chiếc xe còn chưa đi xa. Nghe thấy giọng nói xưa nay luôn trầm ổn của gia chủ lại hoảng hốt đến vậy, tài xế giật mình.
Qua kính chiếu hậu, ông nhìn thấy Minh Kinh Ngọc đang ngã trong vòng tay Tạ Khuynh Mục trước cửa.
Ông vội vàng quay đầu xe chạy lại.
Xe còn chưa kịp dừng hẳn trước cổng bệnh viện, Tạ Khuynh Mục đã bế Minh Kinh Ngọc đang hôn mê, chạy một mạch vào khoa cấp cứu.
Tạ Quân Cảnh đang ở bệnh viện, lập tức sắp xếp cho Minh Kinh Ngọc làm các kiểm tra.
Tạ Khuynh Mục đứng ngoài phòng kiểm tra, ánh mắt khóa chặt vào cánh cửa đóng kín. Thân hình cao lớn khẽ run lên, trong đôi mắt sâu thẳm ánh lên tầng nước mắt.
Tạ Quân Cảnh siết nhẹ vai anh, trấn an: “Không sao đâu, có lẽ dạo này cô ấy quá mệt thôi.”
Tạ Khuynh Mục không nói một lời. Đường quai hàm căng cứng, ánh mắt vừa kiên định vừa lộ rõ căng thẳng, vẫn không rời khỏi cánh cửa phòng kiểm tra dù chỉ một giây.
Nửa tiếng sau, nữ bác sĩ bước ra từ bên trong, trên tay cầm tờ kết quả kiểm tra, mỉm cười vui vẻ báo tin: “Chúc mừng anh Tạ, cô Tạ đã mang thai hơn một tháng rồi.”
Tạ Khuynh Mục không dám tin, thân hình cao lớn khẽ run theo giọng nói trầm thấp: “Vợ… vợ tôi… có, có thai rồi?”
Niềm vui và sự kinh ngạc đan xen cùng lúc. Nước mắt nơi đáy mắt anh không kìm được nữa, trào ra khỏi khóe mi.
Nữ bác sĩ thoáng sững lại khi thấy Tạ Khuynh Mục rơi nước mắt, có chút lúng túng, rồi mỉm cười nói: “Vâng, anh Tạ. Cô Tạ đã có thai rồi. Tôi vừa truyền thêm dinh dưỡng cho cô ấy, tỉnh lại sẽ không sao nữa. Nhưng mới mang thai chưa lâu, thai còn chưa ổn định, tuyệt đối không được lao lực.”
Tạ Khuynh Mục sững người tại chỗ, nhất thời không biết phải làm sao. Một lát sau, gương mặt tuấn tú đang căng thẳng của anh lộ ra vài phần vừa hồi hộp vừa vui mừng, khẽ hỏi: “Tôi… tôi có thể vào thăm cô ấy được không?”
Nữ bác sĩ mỉm cười: “Tất nhiên rồi.”
Tạ Khuynh Mục bước nhanh vài bước vào phòng kiểm tra. Nhìn Minh Kinh Ngọc vẫn còn đang hôn mê, sắc mặt cô tái nhợt đến đáng lo. Anh ngồi xuống bên giường bệnh, dịu dàng mà xót xa vuốt nhẹ gò má cô, rồi lại hết sức cẩn thận đặt tay lên bụng cô, cúi đầu hôn khẽ lên vùng bụng vẫn còn phẳng ấy, như nâng niu bảo bọc một báu vật mong manh.
Sau đó anh ngẩng đầu, ngốc nghếch nhìn người con gái đang say ngủ. Hàng mày vốn ngay ngắn của anh dần nhíu lại, nụ cười trên gương mặt tuấn tú cũng nhạt đi vài phần. Dẫu trong lòng vẫn ngập tràn vui sướng, nhưng nhiều hơn cả là xót xa và lo lắng.
*
Minh Kinh Ngọc ngủ một mạch đến tận sáng hôm sau mới tỉnh lại.
Giấc ngủ ấy giúp cô vơi đi không ít mệt mỏi.
Khi mở mắt ra, cô phát hiện mình đang nằm trong phòng bệnh của bệnh viện.
Cô khẽ chạm lên trán, mơ hồ tự hỏi mình rốt cuộc bị làm sao vậy?
Ngón tay vừa khẽ động, cô mới phát hiện tay mình đang bị ai đó nắm chặt.
Tạ Khuynh Mục đang dùng ứng dụng liên lạc để hỏi tư vấn các gói dịch vụ dành cho sản phụ ở trung tâm ở cữ.
Anh còn liên hệ với người đáng tin cậy để sắp xếp nguyệt tẩu chuyên nghiệp chăm sóc riêng, đối phương hỏi anh cần mấy người.
Tạ Khuynh Mục đáp: Càng nhiều càng tốt.
Câu trả lời ấy khiến đối phương bên kia đầu dây cũng phải sững sờ.
Ngón tay Minh Kinh Ngọc khẽ động một chút, Tạ Khuynh Mục lập tức nhận ra cô đã tỉnh. Anh vội ném điện thoại sang một bên, vừa mừng rỡ vừa căng thẳng hỏi: “Yểu Yểu, em tỉnh rồi? Có thấy chỗ nào khó chịu không?”
Khó chịu thì không có, chỉ là… sao cô lại ở trong bệnh viện? Minh Kinh Ngọc khẽ nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn: “Em bị làm sao vậy?”
Tạ Khuynh Mục không trả lời ngay. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên từng tia lệ.
“Anh khóc cái gì?” Thấy anh rơi nước mắt, cô giật mình buột miệng: “Chẳng lẽ em mắc bệnh nan y gì sao?”
Tạ Khuynh Mục lập tức nắm chặt đôi tay mềm mại của cô, hôn lên rồi còn khẽ cắn đầu ngón tay cô: “Không được nói bậy! Yểu Yểu… em có thai rồi!”
“Cái… cái gì cơ?” Minh Kinh Ngọc không dám tin vào tai mình. Mong ngóng suốt nửa năm trời vẫn chưa có tin tức, bây giờ là đã mang thai rồi sao?
Tạ Khuynh Mục chậm rãi nhấn mạnh từng chữ: “Chúng ta có em bé rồi! Bà Tạ, bà xã, Yểu Yểu… em mang thai rồi. Đứa con mà chúng ta mong chờ bấy lâu nay đã đến.” Anh xúc động đến mức không biết phải diễn tả thế nào, cúi đầu hôn lên trán cô liên tiếp mấy cái: “Bà xã, em giỏi quá… cảm ơn em nhiều lắm.”
Minh Kinh Ngọc ngây người ra.
Tạ Khuynh Mục nhìn cô vợ nhỏ đang ngơ ngác đến đáng yêu ấy, trong lòng mềm nhũn. Anh lại cúi xuống, hôn lên đôi môi mềm mại của cô thật lâu.
Một tiếng cười khẽ bật ra.
Tiếng cười của anh dịu dàng mà nhẹ nhõm, như thể mọi u ám, lo lắng suốt quãng thời gian vừa qua đều được gột rửa đi không ít.
*
Sự xuất hiện của em bé đã xua tan phần nào mùa đông lạnh lẽo bao trùm nhà họ Tạ.
Bà cụ run rẩy nâng bàn tay gầy guộc như cành củi khô, chậm rãi đặt lên bụng Minh Kinh Ngọc. Gương mặt đầy nếp nhăn khẽ run lên, nước mắt theo khóe mắt thấm dần xuống gối.
Minh Kinh Ngọc dùng cả hai tay nắm lấy tay bà, vành mắt đỏ hoe: “Bà nội, bà phải cố gắng lên. Chắt trai/chắt gái nhỏ còn cần bà cố dạy dỗ trưởng thành. Chúng con cũng cần bà. Tiểu Ngũ càng không mong thấy bà như thế này.”
Bà cụ chỉ nghe thấy hai chữ, ‘Tiểu Ngũ’.
“Phải, Tiểu Ngũ.”
Bà đã không còn nhớ được nhiều chuyện nữa.
Chỉ cần nhắc đến Tiểu Ngũ, bà mới có chút phản ứng.
Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, bà lại rơi vào trạng thái đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng như thể linh hồn vừa lặng lẽ rút đi.
Tạ Quân Cảnh đã đích thân thăm khám cho bà cụ. Anh nói bà đã ở vào giai đoạn đèn cạn dầu, thời gian còn lại thật khó đoán, có thể nửa năm, một năm, hai năm… thậm chí cũng có thể là ngày mai.
Bà còn xuất hiện triệu chứng sa sút trí tuệ tuổi già.
Hiện giờ trong nhà có tin đại hỷ, biết đâu tinh thần của bà cụ có thể chuyển biến phần nào.
Đứa bé trong bụng Minh Kinh Ngọc đến thật đúng lúc, như một phúc tinh lớn nhất của cả gia đình.
Sau khi biết Minh Kinh Ngọc đã mang thai, bà cụ dần dần có thêm chút ý thức. Bà ngoại ngồi bên cạnh trò chuyện cùng bà, thỉnh thoảng bà còn có thể đáp lại được vài câu.
Phần lớn thời gian, Minh Kinh Ngọc đều ở bên lão phu nhân. Cô vẫn như trước, cùng bà uống trà trong sân, trò chuyện. Cô thêu thùa cho bà xem, có khi còn tự hỏi tự đáp, kiên nhẫn nói chuyện với bà từng chút một.
Từ chỗ ban đầu chỉ đáp được một câu rời rạc, dần dần bà có thể nói thêm vài câu. Đến khi Minh Kinh Ngọc mang thai hơn sáu tháng, bụng đã lộ rõ, thì bà cụ gần như có thể giao tiếp bình thường. Tuy không còn mỉm cười hiền hậu, âu yếm gọi cô là Yểu Yểu như trước, nhưng như vậy đã là trạng thái rất đáng mừng rồi.
Thiền Thiền cũng tĩnh dưỡng suốt nửa năm. Trong khoảng thời gian ấy, Minh Kinh Ngọc thỉnh thoảng lại sang nhà họ Hứa ở bên cô. Ở tận Tứ Cửu Thành, Hề Gia chỉ cần có kỳ nghỉ, dù chỉ một ngày cũng sẽ bay về Lê Hải để ở cạnh Thiền Thiền. Có khi anh còn mở video call suốt cả đêm, chỉ để bầu bạn cùng cô.
Dần dần, trạng thái của Thiền Thiền đã khá lên rất nhiều.
Chỉ là cô đã tạm nghỉ học.
Cô từng đến nơi biên phòng mà Tiểu Ngũ bảo vệ, đứng lặng rất lâu dưới bầu trời biên giới.
Sau đó lại đi qua nhiều nơi trong nước.
Và tương lai, cô còn muốn đặt chân đến nhiều vùng đất hơn nữa.
Cô nói, cô muốn trở thành người mà Tiểu Ngũ từng nhắc đến, một người có chí hướng, có giá trị, làm được nhiều việc ý nghĩa.
Cô cũng muốn luôn luôn ghi nhớ anh.
Không quên lãng, cũng không để ký ức phai nhạt theo năm tháng.
Đời cô còn dài bao nhiêu, cô sẽ nhớ anh bấy nhiêu.
*
Từ khi Minh Kinh Ngọc mang thai, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều được giao cho thím tư lo liệu.
Tạ Khuynh Mục không cho cô phải bận tâm bất cứ điều gì. Cô chỉ vừa muốn uống nước, anh đã hận không thể tự tay đút tận miệng. Cô vừa ngồi xuống sofa, anh lập tức kê thêm cho cô một chiếc đệm mềm phía sau lưng.
Anh thậm chí còn không hề khoa trương khi mời hẳn tám nguyệt tẩu chuyên nghiệp về chăm sóc cô. Cuộc sống hiện tại của Minh Kinh Ngọc quý giá còn hơn cả hoàng hậu.
Từ sau khi Tiểu Ngũ qua đời, Minh Kinh Ngọc và Tạ Khuynh Mục liền chuyển sang ở bên khu nhà chính để tiện chăm sóc bà nội.
Buổi tối, sau khi tan làm trở về, Tạ Khuynh Mục quỳ xuống trước mặt cô, giúp cô rửa chân, rồi nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân, giảm bớt những cơn chuột rút do thai kỳ gây ra.
Minh Kinh Ngọc nhìn người đàn ông đang cúi mình rửa chân cho mình, chợt nhớ lại một năm trước, cũng chính Tạ Khuynh Mục từng làm như vậy. Khi ấy cô bỗng nổi hứng muốn anh cũng hưởng thụ một lần, ai ngờ lại bị Tiểu Ngũ bắt gặp ngay tại trận. Tiểu Ngũ còn lớn tiếng bảo Tạ Khuynh Mục bắt nạt cô, nhất định đòi công bằng cho cô.
Nhớ đến dáng vẻ nghiêm túc của Tiểu Ngũ khi ấy, Minh Kinh Ngọc bất giác bật cười. Nhưng cười rồi, nước mắt lại dâng đầy khóe mắt. Cô khẽ hỏi: “Tạ Khuynh Mục… Tiểu Ngũ thật sự đã chết rồi sao?” Đến tận hôm nay, cô vẫn không dám, cũng không muốn, tin điều đó là sự thật.
Bàn tay đang xoa bóp bắp chân cho cô của Tạ Khuynh Mục khựng lại. Anh ngẩng đầu nhìn cô: “Bây giờ điều quan trọng nhất của em là bản thân và con. Đừng nghĩ nhiều, càng đừng nghĩ đến Tiểu Ngũ nữa. Em ấy là niềm kiêu hãnh của nhà họ Tạ. Kết cục ấy là lựa chọn của em ấy, trọn vẹn danh dự và đại nghĩa. Chúng ta nên cảm thấy tự hào vì em ấy.”
Minh Kinh Ngọc rũ mắt xuống, hàng mi dài vương đầy lệ. Cô khẽ nói: “Nhưng em không chấp nhận được.” Cô có thể an ủi Thiền Thiền, có thể trấn an tất cả mọi người trong nhà. Thế nhưng, cửa ải trong lòng mình, cô lại không thể bước qua. Mỗi lần nghĩ đến Tiểu Ngũ, tim cô lại co thắt đau đến mức gần như không thở nổi. Nửa đêm, cô vẫn thường giật mình tỉnh giấc, trong bóng tối lặng im, nỗi nhớ và nỗi đau như thủy triều dâng lên, nuốt trọn cả trái tim.
Cô còn như vậy… huống hồ là Thiền Thiền, ngày qua ngày, đêm nối đêm, cô ấy đã vượt qua ra sao?
Thiền Thiền vốn là một cô gái vô cùng cố chấp. E rằng cả đời này, cô ấy sẽ mắc kẹt trong đó, không thể tự giải thoát.
Tạ Khuynh Mục lau khô tay, nâng lấy gương mặt Minh Kinh Ngọc, nhìn thẳng vào đôi mắt còn vương lệ của cô: “Bảo bối, dù có khó đến đâu, chúng ta cũng phải nhìn về phía trước. Phải học cách buông xuống.”
Dù là bi thương, hay vẫn chưa thể buông xuống.
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi.
Chớp mắt đã hai năm rưỡi.
Minh Kinh Ngọc sinh được một bé trai lanh lợi, tinh nghịch mà vô cùng thông minh.
Từ lúc chào đời đã khiến người ta yêu thích vô cùng. Đến khi một tuổi rưỡi, cậu bé nhỏ xíu ấy lại càng đáng yêu hơn nữa. Hiểu chuyện sớm, biết rất nhiều điều, thông minh hơn hẳn những đứa trẻ cùng tuổi. Đôi mắt tròn xoe như hai quả nho đen, long lanh sáng ngời. Mỗi khi suy nghĩ điều gì, đôi mắt ấy lại đảo qua đảo lại, linh hoạt đến mức khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng mà hôn cho thỏa. Thật sự đáng yêu đến không sao tả xiết.
Tên của đứa bé là: Tạ Quân Khiêm
Cái tên này do bà cụ đặt.
Hy vọng cậu bé lớn lên sẽ là người khiêm nhường, ôn hòa; là bậc quân tử lời nói đáng giá ngàn vàng, sống và hành xử theo đạo của người quân tử.
Còn nhũ danh của đứa bé là: Khả Khả.
Khi mang thai Khả Khả hơn bảy tháng, Minh Kinh Ngọc đặc biệt thích uống Coca. Mỗi lần lỡ bị bắt quả tang, cô lại làm nũng với Tạ Khuynh Mục, bảo rằng là em bé muốn uống.
Cô còn xoa xoa chiếc bụng tròn căng, dịu giọng nói: “Bé con à, là con muốn uống Coca đúng không nào?”
Điều kỳ diệu là từ trong bụng, Khả Khả đã biết lấy lòng người khác. Mỗi lần Minh Kinh Ngọc vỗ nhẹ lên bụng hỏi cậu, bé đều khẽ đạp một cái như đáp lại.
Thế là Tạ Khuynh Mục chỉ biết dở khóc dở cười. Anh đành dặn dò người giúp việc trong nhà phải trông chừng cô kỹ hơn, tuyệt đối không để cô lén uống. Thậm chí còn quy định rõ ràng, bất kỳ ai ra ngoài mua sắm cũng không được mang Coca về cho mợ tư.
Có những lúc, bị Tạ Khuynh Mục quản quá nghiêm, Minh Kinh Ngọc thấy trong lòng thật ấm ức.
Cô lại không kìm được mà nghĩ, nếu Tiểu Ngũ còn ở đây.
Anh nhất định sẽ cười hì hì nói: “Chị dâu tư, để Tiểu Ngũ mang cho chị.”
Rồi sẽ lén lút tránh mặt Tạ Khuynh Mục, bí mật nhét đồ ăn vào tay cô.
Mỗi lần ý nghĩ ấy thoáng qua, cô chỉ có thể lặng lẽ quay đi, âm thầm lau nước mắt.
Không biết Tạ Khuynh Mục làm sao mà nhận ra được, nhưng anh luôn lặng lẽ để sẵn cho cô một ít đồ ăn vặt mà bình thường không cho phép cô đụng tới.
Cô mỗi lần đều ăn đến mức thỏa mãn vô cùng, trong lòng vừa ấm áp vừa ngọt ngào.
Từ khi trong nhà có thêm bảo bối nhỏ này, tiếng cười cũng nhiều hơn hẳn. Cậu nhóc đặc biệt quấn quýt bà cố nội và bà cố ngoại, suốt ngày líu ríu bên hai cụ, dỗ người già cười không ngớt.
Từ sau khi Tiểu Ngũ rời đi, bà ngoại liền ở lại Lê Hải để bầu bạn cùng bà nội.
Sau đó Minh Kinh Ngọc lại mang thai, nên bà càng không trở về Tứ Cửu Thành nữa.
Minh Kinh Ngọc cũng không muốn bà quay về. Trong lòng cô, chẳng có gì quan trọng bằng việc cả gia đình được ở bên nhau, bình an và vui vẻ.
Vì thế, bà ngoại dần dần cũng không còn ý định trở lại Tứ Cửu Thành nữa.
*
Khả Khả có rất nhiều đồ chơi, mà phần lớn đều là do Tạ Tiểu Ngũ mua từ trước, từ loại dành cho trẻ mấy tháng tuổi đến những món cho bé vài tuổi, đủ cả.
Một buổi tối nọ, cậu bé nằm trong lòng Minh Kinh Ngọc, cầm từng món đồ chơi lên hỏi: “Mẹ ơi, cái này là bà cố nội mua, cái này là bà nội cả với bà nội hai mua, cái này là bà thím tư mua. Những món đồ chơi này con thích nhất luôn. Nhưng rốt cuộc là ai mua cho con vậy? Con hỏi bà nội cả với bà nội hai, họ đều không nói, mặt còn nghiêm lại nữa. Đáng sợ lắm.”
Cơ thể Minh Kinh Ngọc khẽ cứng lại. Cô không ngờ con trai sẽ hỏi câu ấy. Ánh mắt cô rơi xuống những món đồ chơi trước mặt, tâm trí chợt trôi xa. Khi đó, Tiểu Ngũ mang đồ chơi đến cho cô. Hai người cũng chẳng nói với nhau được mấy câu. Cô chưa từng nghĩ đó lại là lần cuối cùng gặp và cũng là lần cuối cùng nói chuyện với cậu. Nếu biết đó là lần cuối, cô nhất định sẽ không vội đi cất đồ chơi. Nhất định sẽ giữ cậu lại, nói với cậu thật nhiều, thật nhiều điều. Nhất định sẽ không để cậu rời khỏi Lê Hải. Nhưng trên đời này, làm gì có ‘nếu như’. Những món đồ chơi lặng lẽ nằm đó, như mang theo chút ấm áp còn sót lại của một người đã không thể trở về.
Mắt Minh Kinh Ngọc cay xè, cô xoa nhẹ cái đầu nhỏ của con trai, khóe môi khẽ run lên, cố giữ giọng thật bình ổn: “Những thứ này là chú năm mua cho con đó, chú ấy rất rất yêu con.”
Khuôn mặt nhỏ của Khả Khả nhăn lại: “Me ơi, mẹ nói rằng chú năm rất rất yêu con, mua cho con nhiều đồ chơi như vậy… thế sao con chưa từng gặp chú năm? Sao chú năm không về gặp con? Có phải chú không còn yêu con nữa không?”
Giọng Minh Kinh Ngọc nghẹn lại: “Không đâu. Chú năm rất yêu con, rất yêu tất cả mọi người trong nhà này. Chú ấy là anh hùng của chúng ta. Chú ấy đã đi đến một nơi rất, rất xa… để bảo vệ chính nghĩa của mình, và bảo vệ chúng ta.”
Đôi mắt tròn xoe như hai quả nho của Khả Khả sáng lấp lánh: “Uầy, chú năm giống như Ultraman với Spider-Man vậy sao? Đi bảo vệ hòa bình thế giới ạ?”
Hai mắt Minh Kinh Ngọc ướt đẫm, cô cố nén giọng đang run rẩy, đáp lại con trai: “Ừm. Giống như Ultraman, giống như Spider-Man.”
Khả Khả giơ cao mô hình Ultraman, đứng bật dậy khỏi lòng Minh Kinh Ngọc, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Uầy, chú năm giỏi quá! Mami, sau này con lớn lên cũng muốn giống chú năm, trở thành một đại anh hùng bảo vệ hòa bình thế giới!”
Dỗ con trai ngủ xong.
Minh Kinh Ngọc lại nhớ đến từng chuyện về Tạ Tiểu Ngũ. Cô vùi trong lòng Tạ Khuynh Mục, cố nén tiếng khóc, nhưng nỗi đau lại xé lòng xé dạ.
Tạ Khuynh Mục khẽ vuốt lưng Minh Kinh Ngọc. Anh biết… cô lại nhớ đến Tiểu Ngũ rồi.
*
Mỗi năm vào ngày kỷ niệm kết hôn, Tạ Khuynh Mục đều đưa Minh Kinh Ngọc đi trồng một cây ngân hạnh.
Nhưng từ năm ngoái, sau khi bé con chào đời, anh đổi từ trồng một cây thành ba cây.
Tạ Khuynh Mục nói: “Đây là tượng trưng cho gia đình ba người của chúng ta.”
Về sau, mỗi năm đều sẽ trồng ba cây ngân hạnh.
Khả Khả còn nói, cô cô Đinh Oánh bảo rằng cây ngân hạnh có một lời hoa rất lãng mạn: Ngân vì có em, tam sinh hữu hạnh.
Còn nói, ba trồng cây ngân hạnh là đang tỏ tình với mẹ.
Sau khi cậu bé kể lại với mẹ, mẹ lại nói: Bởi vì có con và ba, nên mẹ mới cảm thấy thật may mắn.
Dù thật ra cậu bé cũng chẳng hiểu được mấy chữ.
Nhưng ba nói với cậu rằng, cây ngân hạnh tượng trưng cho gia đình ba người của họ.
Điều này thì cậu hiểu.
Gia đình ba người nghĩa là: bé con, mẹ và ba.
Ý nghĩa là rất hạnh phúc, rất vui vẻ.
Năm nay khi trồng cây, Khả Khả chợt nảy ra ý tưởng: “Ba mẹ ơi, mình trồng cho chú năm một cây nữa đi!”
“Được chứ. Nghe theo con. Chúng ta cũng trồng cho chú năm của con một cây.” Tạ Khuynh Mục dịu dàng xoa đầu Khả Khả.
Khả Khả lại hỏi ba: “Ba ơi, nếu cứ như vậy mãi, sau này trong sân chắc sẽ không trồng hết nổi mất?”
Tạ Khuynh Mục ngồi xổm xuống, bế con trai vào lòng, dịu giọng hỏi: “Vậy con nói xem nên làm thế nào?” Anh rất kiên nhẫn với con. Làm cha, anh còn tốt hơn cả những gì Minh Kinh Ngọc từng tưởng tượng.
Khả Khả chớp chớp mắt: “Ba ơi, mình trồng trong nhà của chú năm đi, được không? Đợi chú cứu thế giới xong quay về, chú sẽ nhìn thấy thật nhiều, thật nhiều cây đẹp như những cái quạt nhỏ. Uầy, chắc chú sẽ ngạc nhiên lắm đó!”
Tạ Khuynh Mục đồng ý với yêu cầu của con trai.
Khả Khả vui vẻ chạy vòng quanh ba mẹ.
Minh Kinh Ngọc vừa gọi con chạy chậm lại, vừa nhìn theo dáng vẻ hớn hở của con mà lại nhớ đến Tiểu Ngũ.
Dù đã gần ba năm trôi qua, dù những sự thật mà cô từng kiên quyết tin là không thể, cuối cùng lại trở thành những điều không thể không tin…
Minh Kinh Ngọc vẫn không tin Tiểu Ngũ thật sự đã bỏ họ lại mà rời đi.
Khoảng sân của Tiểu Ngũ vẫn như ngày trước, mỗi ngày đều có người quét dọn, có hay không có cậu dường như cũng chẳng khác gì.
Tạ Khuynh Mục quả thật dẫn con trai sang sân của Tiểu Ngũ trồng một cây ngân hạnh. Anh cầm chiếc xẻng lớn, còn Khả Khả cầm chiếc xẻng đồ chơi nhỏ xíu của mình. Hai cha con người một xẻng, tôi một xẻng, bận rộn đến mức không kịp nghỉ tay.
Minh Kinh Ngọc đứng từ xa nhìn hai cha con đang bận rộn, trên môi nở nụ cười dịu dàng.
Cô đưa mắt nhìn quanh.
Phía sau sân của Tiểu Ngũ là sân golf của nhà họ Tạ, cũng chính là nơi năm xưa Tiểu Ngũ từng ngồi đàn guitar cho cô nghe, còn Tạ Khuynh Mục thì đàn piano cho cô.
Chỉ cần cô quay đầu lại, người đàn ông tuấn tú với khí chất chính trực ấy dường như vẫn đang ngồi trên ngọn cây, lặng lẽ gảy đàn guitar cho cô nghe.
Dường như anh vẫn còn theo sau lưng cô, hết tiếng này đến tiếng khác gọi cô là chị dâu tư.
Mọi thứ tựa như chưa từng thay đổi, cây hợp hoan ấy vẫn nở hoa rực rỡ sắc màu.
Lại cũng giống như tất cả đã đổi thay, người từng ngồi đàn guitar năm nào đã không còn nữa.
[Chính văn hoàn]
