Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 64



Thiền Thiền nằm trong lòng Tạ Tiểu Ngũ, khẽ nhấc mí mắt nặng trĩu lên, lẩm bẩm: “Có gì đâu mà kể. Anh muốn nghe thì em miễn cưỡng kể vậy. Ba năm nay em quen được rất nhiều bạn phượt, họ đến từ khắp nơi, mỗi người đều có lý tưởng riêng, biết rõ mình muốn gì, cũng có người sau khi trải qua đủ chuyện trong đời nên ra ngoài đi một chuyến cho khuây khỏa. Em còn gặp mấy thầy cô giáo đi dạy học tình nguyện ở vùng núi. Họ đều tốt nghiệp từ các trường danh tiếng, vì sự nghiệp giáo dục vùng cao mà chạy ngược chạy xuôi khắp nơi.”

“Họ còn có rất nhiều anh chị khóa trên cũng đang tản mác khắp nơi, vì tín ngưỡng trong lòng mà bôn ba. Em ở cùng họ một thời gian rất dài, tiếp xúc với rất nhiều điều trước nay chưa từng chạm đến trong đời, cũng học được không ít thứ.”

Mỗi lần nghe họ cười nói rôm rả về niềm tin của mình, cô lại nghĩ đến Tạ Tiểu Ngũ. Khi anh nói về tín ngưỡng của bản thân, hẳn cũng sẽ rạng rỡ, đầy thần thái như vậy.

Chỉ tiếc rằng khi ấy cô không hiểu được tín ngưỡng của anh, chưa từng có cơ hội lắng nghe anh kể về những điều anh thật sự ấp ủ trong lòng.

Việc Tạ Tiểu Ngũ thích bác sĩ Cố, có lẽ là đúng. Trong lòng anh, cô ấy nhất định là một người có lý tưởng, có niềm tin rõ ràng.

Thiền Thiền khẽ cụp mắt xuống. Mỗi khi nghĩ đến bác sĩ Cố, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác chênh lệch khó nói thành lời.

Giống như bác sĩ Cố và Tạ Tiểu Ngũ có chung một niềm tin, chung một lý tưởng sống; còn cô chỉ là người đứng ngoài cuộc, một kẻ ngoài rìa dù cố gắng thế nào cũng không thể bước vào thế giới ấy.

Tạ Tiểu Ngũ hạ giọng hỏi cô: “Có khổ không?” Lẽ ra cô phải là cô công chúa sống trong tháp ngà, cả đời không nên trải qua mưa gió. Vậy mà vì anh, cô lại ngốc nghếch tự đày mình ra ngoài, nếm đủ phong sương.

Thiền Thiền lắc đầu: “Không khổ đâu. Tạ Tiểu Ngũ, hơn ba năm nay em đã nhìn lại và hiểu rõ bản thân mình hơn. Khi em thấy những đứa trẻ ấy chỉ vì một cây bút chì mới, một đôi giày mới mà vui vẻ suốt cả buổi, em cũng vui theo.” Chỉ trong những ngày tháng như thế, cô mới cảm nhận được sinh mệnh của mình vẫn còn tươi mới, vẫn đang sống động. Ban ngày cô có thể cố gắng kiềm chế, tự nhủ đừng nghĩ đến Tiểu Ngũ. Nhưng đến nửa đêm, mọi phòng tuyến đều sụp đổ, cô vẫn hoàn toàn mất ngủ.

Hàng mi cong cong của Thiền Thiền khẽ rủ xuống, cô nhỏ giọng nói: “Điều duy nhất khiến em thấy khổ là từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa.” Giọng cô rất thấp, rất khẽ.

Tạ Tiểu Ngũ nghe những lời ấy, trong lồng ngực như bị đè nặng đến nghẹt thở. Anh nắm lấy bàn tay đang khẽ bấu trước ngực mình của cô, đặt mạnh lên vị trí trái tim anh.

Thiền Thiền chợt ngẩng mắt lên, đôi mắt đỏ hoe: “Tạ Tiểu Ngũ, anh biết không? Hơn ba năm qua, điều khiến em hối hận nhất là ở bệnh viện hôm đó, em không nên giận dỗi anh, càng không nên nói câu ‘chúng ta vĩnh viễn đừng gặp lại nữa’. Em không hề thật lòng. Chỉ là em đang giận anh thôi. Em vẫn luôn nghĩ có phải vì lời nói ấy của em ứng nghiệm mất rồi, nên anh mới không thể trở về?”

Suốt hơn ba năm qua, câu nói ấy gần như trở thành tâm ma của cô.

Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu, khẽ ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô gái: “Ngốc thật, thỏ con. Chuyện đó liên quan gì đến em chứ? Đừng việc gì cũng ôm hết vào mình. Đó là lựa chọn của anh.” Lần đó, vốn dĩ anh cũng đến để nói lời tạm biệt với cô. Chỉ là hai người lại xảy ra chút không vui, cuối cùng chẳng thể nghiêm túc nói với nhau một câu ‘tạm biệt’ cho đàng hoàng.

Khi đó anh cứ ngỡ cô có ý với cậu bạn học kia, nên không muốn khiến cô thêm phiền lòng.

Nếu anh biết rằng sau khi hay tin anh xảy ra chuyện, cô gái nhỏ này lại cố chấp đến vậy, tự khiến mình chịu đựng biết bao khổ sở.

Anh nhất định đã nói rõ ràng với cô. Nhất định sẽ để lại cho cô, cũng như cho chính mình, một tia hy vọng. Sẽ ích kỷ một chút, bảo cô chờ anh.

Sẽ nói với cô rằng, dù thế nào đi nữa, anh nhất định sẽ sống mà quay trở về.

Tạ Tiểu Ngũ khẽ hôn lên đôi mắt hơi sưng của Thiền Thiền: “Không kịp nói lời tạm biệt tử tế, thường là để dành cho một lần gặp lại tốt đẹp hơn sau này, đúng không? Giờ anh đã trở về rồi đây.”

May mà anh đã trở về.

Nếu không cô thật sự không biết mình sẽ ra sao.

Có lẽ cô sẽ ở bên cạnh hiếu thuận với ba mẹ, chờ đến khi ba mẹ trăm tuổi rồi mới đi tìm anh.

Cũng có thể chưa kịp đợi đến ngày đó, cô đã không còn đủ can đảm, không còn đủ hiếu thuận để ở lại bên ba mẹ nữa.

“Thiền Thiền, từ nay về sau phải đặt niềm vui và hạnh phúc của mình lên hàng đầu, hiểu chưa?” Tạ Tiểu Ngũ chưa từng nghĩ cô nhóc nhỏ bé này lại cố chấp đến vậy. Trước đây anh vẫn luôn cho rằng cô chỉ là một đứa trẻ con, nói gì làm gì cũng quay đầu là quên ngay, nên chưa bao giờ thật sự để tâm đến những lời ’em thích anh’ mà cô thường treo bên miệng.

Thiền Thiền lắc đầu: “Nhưng trong lòng em, có Tạ Tiểu Ngũ mới là hạnh phúc nhất.” Không có Tạ Tiểu Ngũ, làm sao còn gọi là hạnh phúc được nữa? Cho dù anh không thích cô, sau này sẽ ở bên người anh thật sự yêu, chỉ cần anh vẫn còn sống là đủ. Khi nhớ anh, cô có thể lén nhìn anh một lần, với cô như thế đã là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi.

Dẫu trên đời này có muôn vàn điều tốt đẹp, cũng chẳng sánh nổi việc anh vẫn còn sống động, vẫn có thể đứng trước mặt cô.

Và cô vẫn có thể như thế này, nằm trong vòng tay anh mà chìm vào giấc ngủ.

“Đồ ngốc nhỏ.” Tạ Tiểu Ngũ siết chặt Thiền Thiền vào lòng, dịu dàng hôn l*n đ*nh tóc cô.

Anh lại chẳng phải cũng vậy sao? Có một cô ngốc nhỏ luôn ở bên mình.

Trải qua bao khúc quanh, bao lần vòng vèo của số phận, anh sớm đã có được mặt trời chỉ thuộc về riêng mình.

Thiền Thiền mím đôi môi hơi đau, tối qua bị Tạ Tiểu Ngũ hôn ‘quá chỉ tiêu’ rồi.

“Em đâu có ngốc, anh đừng có suốt ngày gọi em như thế.”

Tạ Tiểu Ngũ gật đầu: “Được, không ngốc. Ngủ đi.”

“Ừm.” Cô rất buồn ngủ, đã lâu lắm rồi mới có cảm giác buồn ngủ mãnh liệt như vậy. Tối nay nhất định cô sẽ ngủ một giấc thật ngon.

Sáng hôm sau, Tạ Tiểu Ngũ khẽ khàng bước vào phòng ngủ ba lần, cô gái trên giường vẫn không có chút dấu hiệu tỉnh lại.

Vẫn ngủ say như một chú heo nhỏ, môi chúm chím, hô hấp đều đều, nhè nhẹ.

Tạ Tiểu Ngũ ngồi bên giường, chăm chú nhìn Thiền Thiền đang ngủ say. Ngón tay anh không kìm được mà khẽ chạm vào hàng mi cong vút của cô, rồi lại chọc chọc vào gò má mềm mại ấy, nổi hứng trêu đùa.

Chọc liên tiếp mấy cái, cô gái đang ngủ dần có dấu hiệu tỉnh giấc.

Tạ Tiểu Ngũ lập tức rút tay về, ngồi ngay ngắn bên mép giường như chưa hề làm gì.

Thiền Thiền khẽ nhíu mày, từ từ tỉnh lại, ý thức cũng dần dần quay về.

Cô đã chẳng nhớ nổi mình bao lâu rồi chưa có một giấc ngủ yên ổn đến vậy.

Vừa mở mắt ra đã thấy Tạ Tiểu Ngũ ngồi bên giường, trông như vừa làm chuyện gì đó mờ ám, có chút chột dạ.

Thiền Thiền chớp chớp mắt: “Anh dậy sớm ghê đó. Người ta nói đàn ông sau khi ‘ăn thịt’ thì sẽ tinh thần phấn chấn, xem ra đúng thật.”

“!” Tạ Tiểu Ngũ nghĩ bụng mình vốn cũng coi như miệng lưỡi lanh lợi, thế mà mỗi lần đối diện với cô nhóc này, anh lại chẳng biết phải đáp thế nào. Trước đây Tứ ca vẫn hay nói anh nói năng không biết giữ mồm giữ miệng, nhưng theo anh thấy, cô nhóc này mới là người lời nào nói ra cũng khiến người ta giật mình.

“Em có định dậy chưa?” Tạ Tiểu Ngũ khẽ ho một tiếng, giọng cố tỏ ra bình thản.

Thiền Thiền ở trong chăn vươn vai duỗi chân, vẫn còn lười biếng: “Ồ… mấy giờ rồi?” Nếu còn sớm thì cô ngủ thêm chút nữa. Cái giường này cũng chẳng phải loại tốt lành gì, vậy mà lại khiến cô ngủ ngon đến thế, chỉ muốn ngủ mãi đến tận chân trời góc bể.

“Muộn thêm chút nữa là có thể ăn cơm tối luôn rồi.” Tạ Tiểu Ngũ đáp.

“!!!” Đã muộn như vậy rồi à?

“Đói chưa?” Tạ Tiểu Ngũ hỏi.

Tạ Tiểu Ngũ không hỏi, thì Thiền Thiền cũng không để ý, lúc này cô cảm thấy hơi đói.

Thiền Thiền gật đầu.

“Anh đi lấy đồ cho em.” Tạ Tiểu Ngũ đứng dậy, mở tủ quần áo cách đó không xa, để cô tự chọn: “Mặc bộ đồ ngủ nào? Bộ trắng lông xù này, hay bộ có mũ tai thỏ?”

“Tai thỏ đi.” Một bộ rộng trùm vào người cho tiện.

Tạ Tiểu Ngũ lấy bộ đồ ngủ mà Thiền Thiền chỉ, rồi thản nhiên lấy thêm cả đồ lót nhỏ của cô gái.

Thiền Thiền vừa nhìn thấy Tạ Tiểu Ngũ cầm chiếc đồ lót nhỏ của mình trong tay, khuôn mặt nhỏ ‘xoẹt’ một cái đỏ bừng.

Cô lúng túng nhận lấy đồ ngủ và đồ lót từ tay anh, đầu ngón tay khẽ run lên. Rồi ôm cả hai món chui tọt vào trong chăn.

Chẳng bao lâu sau, trong chăn nhô lên một ‘ngọn núi nhỏ’.

Tạ Tiểu Ngũ nhìn Thiền Thiền trốn trong chăn, sột soạt thay đồ, không nhịn được mà bật cười. Anh còn tưởng con nhóc này gan dạ đến mức nào chứ, hóa ra cũng chỉ có chút can đảm ấy thôi. Miệng thì lanh lợi, cái gì cũng dám nói, vậy mà bảo thay đồ trước mặt anh thì lại không dám?

Ngốc thật.

Thay đồ xong, Thiền Thiền vào phòng tắm rửa mặt súc miệng. Bộ quần áo cô mặc hôm qua đã được giặt sạch, phơi ngoài ban công sinh hoạt.

Miệng đầy bọt kem đánh răng, Thiền Thiền lúng búng nói: “Tạ Tiểu Ngũ, anh giặt hết quần áo của em rồi à?” Cả đồ lót, áo mặc trong của cô cũng được giặt sạch.

“Anh không giặt thì trông chờ em giặt chắc?” Tạ Tiểu Ngũ ở trong phòng ngủ đáp lại.

Thiền Thiền súc miệng vài cái cho sạch bọt, nói: “Em cũng giặt được mà. Vết thương trên chân anh còn chưa lành hẳn, em sao không biết ngại chứ.”

“Giờ mới biết xót cái chân của anh à? Tối qua quấn lấy không buông, có thấy em xót chút nào đâu?” Tạ Tiểu Ngũ tựa vào khung cửa phòng tắm. Chân anh đã gần như bình phục hẳn, dạo gần đây anh hầu như không còn dùng gậy, phần lớn thời gian đều tự mình đi lại.

Thiền Thiền vừa thoa kem dưỡng em bé, vừa liếc anh qua gương, cười ranh mãnh: “Hì, cái đó khác mà, là em ‘hầu hạ’ anh. Anh thoải mái như vậy, làm sao còn nhớ nổi chuyện đau chân nữa.”

Tạ Tiểu Ngũ thở dài một hơi, bước tới, co ngón tay gõ nhẹ lên trán cô: “Hứa Thiền Thiền sau này đừng đọc mấy cuốn sách linh tinh đó nữa, nghe chưa?”

Thiền Thiền xoa xoa trán bị Tạ Tiểu Ngũ gõ, lầm bầm: “Xì, giả đứng đắn thôi, đừng tưởng em không biết, hồi cấp ba anh còn cùng bạn trốn trong phòng xem truyện tranh ‘đen’ nữa kìa.”

“……” Tạ Tiểu Ngũ hít sâu một hơi, đặt đôi tất lông xù và đôi dép bông trước mặt cô: “Thay dép lạnh ra.”

Thiền Thiền cười hì hì, xỏ tất rồi mang dép vào: “Tạ Tiểu Ngũ, sau này anh giặt đồ cho em mãi nhé?” Được Tạ Tiểu Ngũ giặt đồ cho hiếm lắm đó, phúc lợi này nhất định phải giữ cho bằng được.

“Trong nhà đâu phải không có người giúp việc, cần gì anh phải giặt.” Tạ Tiểu Ngũ cười.

“Không giống đâu. Mặc quần áo anh giặt, em sẽ thấy rất hạnh phúc.” Thiền Thiền nhét đôi dép lạnh vừa thay vào tay anh.

Tạ Tiểu Ngũ đặt dép lên giá: “Thôi đi, muốn bắt anh làm nô lệ thì nói thẳng, đừng bày trò này. Tiểu gia đây không ăn chiêu đó.” Mấy tâm tư nhỏ xíu của con nhóc, anh còn không hiểu chắc?

“Tạ Tiểu Ngũ, anh đúng là ông già chẳng hiểu lãng mạn gì cả.” Thiền Thiền hừ một tiếng, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ.

“!” Chỉ còn lại mình Tạ Tiểu Ngũ đứng phía sau, buồn bực.

Không chỉ già, chẳng lẽ anh còn rất xấu nữa sao?

Từ ngày trên mặt có thêm vết sẹo, mấy năm nay anh gần như không soi gương.

Khoảng thời gian mới bị hủy dung, anh từng rất chán nản.

Sau đó quen dần.

Nhưng bây giờ, anh lại bắt đầu để ý.

Tạ Tiểu Ngũ vẫn không có dũng khí nhìn vào bản thân trong gương.

Anh kéo vành mũ xuống thấp hơn một chút, lúc xoay người, đầu cũng cúi thấp đi vài phần.

Thiền Thiền từ phòng ngủ bước ra, một mùi thơm ngào ngạt ập vào mũi. Đôi mắt trong veo của cô sáng rực lên: “Uầy, Tạ Tiểu Ngũ, trong bếp đang nấu gì vậy? Thơm quá đi!”

“Anh hầm canh vịt già.” Tạ Tiểu Ngũ đáp phía sau lưng cô, khẽ che giấu tia buồn thoáng qua nơi đáy mắt.

Thiền Thiền ôm lấy cánh tay anh, áp sát vào người anh hỏi: “Sao lại hầm canh vịt già? Món đó bổ lắm mà? Tạ Tiểu Ngũ, cơ thể anh có vấn đề gì à?” Nói rồi, ánh mắt cô tinh nghịch liếc xuống dưới, dừng lại ở một chỗ nào đó trên người anh.

Tạ Tiểu Ngũ lập tức xù lông, đưa tay bóp lấy cằm cô nâng lên: “Hứa Thiền Thiền, em nhìn đi đâu đấy hả!”

Thiền Thiền nháy mắt, cười gian.

Tạ Tiểu Ngũ hít sâu một hơi: “Là hầm cho em bồi bổ đấy. Em cũng không tự soi lại mình đi, gầy trơ xương rồi, trên người còn nổi được hai cân thịt không?”

Từ hôm nay bắt đầu dưỡng thân thể cho cô, cố gắng trước khi về Lê Hải phải nuôi cho cô tăng thêm vài cân mới được.

Lần này đến lượt Thiền Thiền tức giận. Cô giật cằm khỏi tay Tạ Tiểu Ngũ, hai má phồng lên như cá nóc: “Tạ Tiểu Ngũ, anh bớt coi thường người khác đi! Trước đây dáng em đẹp lắm đó. Chỉ là chỉ là mấy năm nay em giảm cân thôi! Với lại, những chỗ cần có vẫn rất ‘ưu việt’ đấy nhé.” Đâu đến mức phải bồi bổ dữ vậy chứ, nào là táo đỏ, nào là kỷ tử. Giọng Thiền Thiền càng lúc càng nhỏ, còn lẫn chút ấm ức.

Tạ Tiểu Ngũ nghe Thiền Thiền lải nhải một tràng, không thể không thừa nhận, con nhóc này đúng là rất biết “lớn”. Người thì gầy như cây sậy rồi.

Nhưng những chỗ cần có… lại khá là đáng nể.

Ánh mắt anh vừa rơi vào mắt Thiền Thiền, trong mắt cô lập tức biến thành sự kỳ thị vòng một của mình: “Tạ Tiểu Ngũ, ánh mắt gì thế hả! Anh chê em nhỏ à?” Không nhỏ đâu nhé! Cúp áo của cô vẫn rất lớn đấy!

Quả nhiên, đàn ông chẳng có ai tốt đẹp gì, đều thích… ngực to phải không!

Thiền Thiền dậm chân, hất tay Tạ Tiểu Ngũ ra, tức giận ngồi phịch xuống sofa, ôm chặt chiếc gối ôm, quyết định không thèm để ý đến anh nữa.

Tạ Tiểu Ngũ bưng một bát canh ngồi xuống bên cạnh cô: “Giận rồi à?”

Thiền Thiền quay mặt sang chỗ khác.

Tạ Tiểu Ngũ kiên nhẫn đổi sang ngồi phía cô quay mặt về, giọng dịu lại: “Thật sự giận rồi sao? Canh anh hầm đấy, uống một chút nhé?” Anh múc một thìa canh, đưa lên môi thổi nhẹ cho nguội, rồi đưa đến bên môi cô.

Thiền Thiền chu môi, không chịu uống.

Tạ Tiểu Ngũ nhẹ giọng dỗ dành: “Tiểu tổ tông, ngoan nào, uống một ngụm đi. Nể tình anh sáng sớm đã ra chợ mua vịt già, lại hầm suốt ba tiếng đồng hồ, em uống chút được không?”

Nghe vậy, lòng Thiền Thiền mềm xuống. Cô cúi đầu, khẽ nhấp một ngụm.

“Thế nào, ngon không?” Tạ Tiểu Ngũ hỏi.

Thiền Thiền gật đầu lia lịa, khẽ ‘xì xụp’ một tiếng, uống hết thìa canh trong miệng: “Tạ Tiểu Ngũ, canh này là anh nấu thật à?” Vị ngon quá đi mất!

“Không thì sao? Trong nhà này còn tìm được người thứ ba à? Huống hồ người khác có được tay nghề như tiểu gia đây không?” Tay nghề nấu nướng của anh là được tôi luyện qua bao lần đấy nhé.

Thiền Thiền nhìn Tạ Tiểu Ngũ đầy khó tin, ánh mắt lộ rõ vẻ sùng bái: “Tạ Tiểu Ngũ, anh học nấu mấy món này từ khi nào vậy?” Không chỉ hầm canh, cô vừa liếc qua bàn ăn, trên bếp giữ nhiệt còn bày mấy món xào nhỏ, trông cũng ngon lắm.

“Tiểu gia có khi nào nói mình không biết nấu đâu?” Vốn dĩ là biết từ lâu rồi được chưa.

“Ơ? Thế sao trước giờ em chưa từng thấy anh nấu lần nào?” Một lần cũng không.

“Trong nhà nhân tài đông đúc, chưa đến lượt tiểu gia thể hiện. Với lại, tay nghề đạt tới cảnh giới lửa thuần lửa chín của tiểu gia đây, đâu phải ai cũng có phúc được hưởng?”

Tạ Tiểu Ngũ lại múc một thìa canh, đưa lên môi thổi nhẹ, rồi đút tới bên môi Thiền Thiền.

Hì hì, vậy có phải chứng tỏ trong lòng Tạ Tiểu Ngũ, cô có vị trí rất đặc biệt không?

Thiền Thiền khẽ nhấp một ngụm. Canh mặn mà, nhưng trong miệng cô lại hóa thành vị ngọt.

“Thế sau này chúng ta sống chung đi, ngày nào anh cũng nấu cơm cho em ăn, được không?” Thiền Thiền cười híp mắt.

Giặt đồ, nấu cơm?

Tạ Tiểu Ngũ âm thầm đếm thử.

Con nhóc này rõ ràng là muốn bắt anh làm lao động miễn phí đây mà.

Tạ Tiểu Ngũ đáp: “Không được. Ai muốn ở chung với em.”

Thiền Thiền nhíu mày: “Tạ Tiểu Ngũ, anh đúng là đồ đáng ghét. Dỗ em một câu cho em vui một chút cũng không được à?”

Tạ Tiểu Ngũ thật sự sợ cô rồi. Hình như chỉ cần anh không thuận theo ý cô, giây sau là cô gái nhỏ có thể khóc ngay được. Anh lập tức đổi giọng: “Được được được, ở chung thì ở chung. Ai không ở chung người đó là cún con, được chưa? Đừng giận nữa, uống canh ăn cơm trước đã.”

“Thế mới được chứ.” Thiền Thiền cười tít mắt. Nhưng ngay sau đó, nụ cười trên mặt cô nhạt đi. Cô đưa hai tay nâng lấy mặt Tạ Tiểu Ngũ, nghiêm túc nói: “Tạ Tiểu Ngũ, sau này ở nhà đừng đội mũ nữa được không?” Cô muốn nhìn thấy một Tạ Tiểu Ngũ trọn vẹn, tự tin, chỉ thuộc về cô, chứ không phải luôn đối diện với chiếc mũ đen che khuất ấy.

Tạ Tiểu Ngũ nhìn vào đôi mắt trong veo và thuần khiết của cô gái. Một lúc lâu sau, yết hầu khẽ động, anh khó nhọc thốt ra một chữ: “Được.”

*

Thiền Thiền gần như không rời nửa bước, ở bên Tạ Tiểu Ngũ suốt mười ngày.

Công việc bàn giao của Tạ Tiểu Ngũ cũng gần hoàn tất. Trước ngày họ dự định trở về Lê Hải ba hôm.

Tối đó, Thiền Thiền mệt quá, ngủ say trong vòng tay anh.

Chiếc điện thoại đặt bên gối khẽ ‘rè rè’ rung lên.

Ban đầu, Tạ Tiểu Ngũ định bấm tắt cuộc gọi.

Nhưng khi nhìn thấy hai chữ ‘Ba’ trên màn hình.

Tim anh khẽ siết lại, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Anh không cúp máy, mà chọn nghe.

Ông Hứa lên tiếng trước, nói rất nhiều trong điện thoại, nói rằng ông và mẹ đã tới tìm cô, hỏi địa chỉ của Thiền Thiền.

“Bác Hứa, là cháu.” Tạ Tiểu Ngũ cố ý hạ thấp giọng, trầm và vững.

“Cậu… cậu… cậu là Tiểu Ngũ?” Giọng ba Hứa bên kia điện thoại đầy vẻ không thể tin nổi.

“Là cháu, Tiểu Ngũ đây.” Tạ Tiểu Ngũ lần nữa lên tiếng, giọng điệu trang trọng mà nặng nề.

“Cậu thật sự còn sống sao?” Trong chất giọng trầm của ba Hứa là sự run rẩy không giấu được.

Hai hôm trước, Thiền Thiền gọi điện nói với ông rằng Tiểu Ngũ vẫn còn sống. Ba Hứa cứ tưởng cô lại giống ba năm trước, chìm trong ác mộng, nói mê sảng, ngày nào cũng lặp đi lặp lại rằng Tạ Tiểu Ngũ vẫn còn sống.

Ba Hứa và mẹ Hứa lo đến mất ngủ. Ông vội vàng sắp xếp xong công việc trong tay, giao lại cho phó tổng giám đốc thay mình quản lý công ty.

Lần này, ông dự định cùng mẹ Thiền Thiền đưa cô đi chu du khắp nơi, nhất định phải kéo con bé ra khỏi “thế giới của Tạ Tiểu Ngũ”, cho đến khi con gái thực sự vui vẻ trở lại. Dù có phải bán cả công ty cũng không sao. Họ chỉ muốn một cô con gái hoạt bát đáng yêu, chứ không phải một cái xác không hồn sống mãi trong thế giới của người đã chết, không thể bước ra.

“Bác Hứa, chuyện này nói ra thì dài lắm, một hai câu không thể nói rõ, cháu…” Lời Tạ Tiểu Ngũ bị ông Hứa lạnh lùng cắt ngang: “Vậy thì không cần nói nữa! Thiền Thiền có ở bên cạnh cậu không?” Trong giọng ông Hứa lộ rõ cơn giận.

Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu nhìn Thiền Thiền đang ngủ say trong lòng mình, tim khẽ siết lại, đáp một cách đúng mực: “Có.”

“Cậu đưa điện thoại cho Thiền Thiền, tôi có lời muốn nói với nó. Ngay lập tức!” Giọng ông Hứa mỗi câu một nặng nề hơn, mấy chữ cuối gần như nghiến ra từng tiếng, rõ ràng không muốn nói thêm với Tạ Tiểu Ngũ.

Tạ Tiểu Ngũ cụp mắt nhìn cô gái trong lòng mình, hai bàn tay nhỏ vẫn vô thức túm lấy vạt áo ngủ của anh, hơi thở đều và sâu. Anh khẽ nói: “Bác Hứa, e là… không tiện lắm.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...