Rực Cháy - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 53: Em có cảm giác gì với tôi?



Tháng Sáu không phải mùa cao lương chín, phía ngọn của ruộng cao lương này vẫn chưa kết thành những bông đỏ rực. Thân và lá xanh pha vàng um tùm rậm rạp, đứng giữa đó, con người như lạc vào một không gian bí mật hoàn toàn tự nhiên.

Trong ruộng cao lương, Trình Phi và Châu Thanh Nam đứng cách nhau nửa bước, nhìn thẳng vào mắt nhau. Ánh mắt phức tạp khó nói thành lời va chạm, kéo dài mấy giây, không ai lên tiếng.

Có chim bay sải cánh ngang bầu trời phía trên, để lại vài tiếng hót lanh lảnh.

Chính mấy tiếng chim ấy đã kéo dòng suy nghĩ đang ngơ ngẩn của Trình Phi trở về.

Cô nhìn Châu Thanh Nam, giữa mày vô thức nhíu lại. Những cảm xúc và tủi ức bị dồn nén nhiều ngày trong lòng cuối cùng như vỡ đê trào ra, cô buột miệng: "Anh còn không biết vì sao tôi buồn, anh xin lỗi cái gì? Xót? Vì sao anh xót tôi?"

Châu Thanh Nam nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt đậm và sâu, môi mỏng mím chặt, nhất thời không đáp.

Tính cách của cô gái này từ nhỏ đã hoạt bát lạc quan, yêu ghét rõ ràng. Bình thường cười đùa vô tư, như thể chuyện gì cũng không để tâm, hiếm khi bộc lộ bộ dạng như lúc này trước mặt người khác. Nghiêm túc, ngấm giận, bướng bỉnh, những câu hỏi ấy thốt ra, không còn là giọng điệu đùa cợt tùy tính thường ngày của cô, mà hiếm hoi mang theo vài phần cố chấp.

Giống như nếu không đạt được mục đích thì quyết không thôi, nhất định phải nghe được đáp án mình muốn từ miệng anh.

Hai người lại giằng co thêm mấy giây.

Một lúc sau.

Châu Thanh Nam nhìn cô gái trước mặt, tình cảm sâu nặng phức tạp trong mắt dần nhạt đi, cho đến biến mất, cuối cùng bị thay thế bằng một tia giễu cợt lạnh lùng tản mạn.

Chỉ trong chớp mắt, anh lại trở về bộ dạng bất cần đời, chuyện gì cũng không màng như thường ngày.

"Trình tiểu thư xinh đẹp như vậy." Châu Thanh Nam khẽ cong môi, "Chỉ cần là đàn ông bình thường, ai nhìn thấy em chịu ấm ức mà không xót?"

"......" Trình Phi trừng mắt nhìn anh, đôi mắt sáng bị nhuộm bởi tức giận và kinh ngạc, sáng đến chói người.

Lại nữa.

Anh lại như vậy nữa.

Mỗi lần gặp vấn đề then chốt là lảng tránh, cố tình bày ra bộ dạng lưu manh để qua loa với cô, nói năng ba hoa, chẳng có lấy một câu thật lòng!

Nếu là trước đây, nghe câu trả lời hời hợt như vậy, để tránh l*m t*nh hình thêm khó xử, dù trong lòng đoán được điều gì cô cũng sẽ không vạch trần, chỉ thuận theo lời anh mà kết thúc đề tài.

Nhưng hôm nay không hiểu sao, cái tính bướng của Trình Phi lại nổi lên. Trong lòng có một ngọn lửa bốc cao, cháy đến nóng cả tai và đầu óc, cô không muốn dễ dàng để anh vượt ải như vậy.

Cho dù là cô bốc đồng hay nổi điên cũng được, cô thật sự nghĩ không thông, nuốt không trôi!

"Anh đừng dùng mấy lời đó để qua loa với tôi." Trình Phi nói vậy. Cô nhìn thẳng Châu Thanh Nam, ánh mắt chưa từng có sự kiên định và can đảm đến thế, lại nói tiếp: "Tôi biết trong lòng anh căn bản không nghĩ như vậy."

Phản ứng này của cô vừa nằm ngoài dự liệu của Châu Thanh Nam, lại cũng như đã nằm trong dự liệu.

Anh nhìn vào mắt cô, ánh mắt khẽ ngưng lại, gương mặt bình tĩnh, như đã sớm đoán được sẽ có khoảnh khắc này.

Trình Phi bỗng khẽ cười một tiếng, nói: "Châu Thanh Nam, anh biết không, có một câu tôi muốn hỏi anh từ lâu rồi, nhưng vẫn chưa hỏi ra, vì tôi nghĩ hỏi cũng vô ích, tôi căn bản không thể nghe được lời thật từ miệng anh."

Châu Thanh Nam trầm trầm thở ra một hơi, dời ánh mắt khỏi gương mặt cô, giọng kìm nén: "Lên xe đi, còn phải tiếp tục về nội thành."

"Anh rất không muốn nghe những lời tôi sắp nói sao?" Trình Phi vừa nói vừa bước lại gần anh hơn. Đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào mắt Châu Thanh Nam, "Nhưng những lời này tôi đã giữ trong lòng rất lâu rồi."

Mười ngón tay buông thõng bên người Châu Thanh Nam siết chặt thêm vài phần.

Trong ký ức của anh, đây là lần đầu tiên cô ở trạng thái tỉnh táo mà dũng cảm, kiên định bước về phía anh như vậy. Không sợ hãi, không dè chừng, cũng không thăm dò.

Như thể trong khoảnh khắc này, cô tạm thời quên đi mặt tối mục ruỗng không thấy ánh mặt trời của anh, chỉ xem anh là một cá thể bình đẳng như cô, cùng được tắm trong ánh sáng.

"Năm nay tôi cũng hai mươi mấy rồi, là một người trưởng thành bình thường, một phụ nữ trưởng thành bình thường. Anh nghĩ tôi thật sự là kiểu ngốc nghếch ngọt ngào, chẳng nhìn ra điều gì sao?" Trình Phi bình tĩnh nói, "Từ lần đầu gặp đến bây giờ, anh phí hết tâm tư bảo vệ tôi, dốc hết sức duy trì cho tôi, lẽ nào chỉ vì tôi trông đáng thương, khiến Châu tổng thương hoa tiếc ngọc mà động lòng trắc ẩn?"

Trên mặt Châu Thanh Nam không có một tia biểu cảm, ánh mắt sâu không thấy đáy, không đáp lời.

"Anh từng nói với tôi, việc kéo tôi vào cơn sóng gió này không phải điều anh mong muốn, nên anh có trách nhiệm bảo vệ tôi chu toàn." Trình Phi tiếp tục, như nhớ tới chuyện gì có phần buồn cười, cô khẽ bật cười, "Khi đó tôi suýt nữa đã tin."

"Nhưng sau này tôi nghĩ lại, với quyền thế và thủ đoạn của Châu tiên sinh anh, muốn bảo vệ một người, tùy tiện sắp xếp vài vệ sĩ hay đàn em là được rồi. Tại sao nhất định phải việc gì cũng tự mình làm, thậm chí còn theo tôi chạy đến nơi xa xôi lạc hậu như Lan Quý?"

Trình Phi nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng anh tuấn kiên nghị của anh, khẽ nói: "Tôi nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể có một nguyên nhân."

"Châu Thanh Nam, trong lòng anh, tôi là một sự tồn tại rất đặc biệt, phải không."

Câu cuối cùng của cô không hề lên giọng, nói như trần thuật, không mang chút nghi vấn.

Là một câu khẳng định dứt khoát mà bình tĩnh như nước.

Cùng lúc lời vừa dứt, gió mạnh hơn. Cả ruộng cao lương cao quá đầu người bị gió quật nghiêng ngả, như vô số tim lửa bị xé rách, lay lắt sắp tắt, tưởng như sẽ lụi mà vẫn chưa chịu lụi.

Tiếng xào xạc bên tai càng lớn, sự tĩnh lặng chết chóc lại lan giữa Trình Phi và Châu Thanh Nam.

Chỉ có trời mới biết, để nói ra những lời vừa rồi, Trình Phi đã phải hạ quyết tâm lớn đến mức nào, gom đủ bao nhiêu dũng khí, liều lĩnh không màng hậu quả, chỉ để nghe được một câu trả lời từ anh.

Thế nhưng mấy giây trôi qua, người đàn ông vẫn chỉ nghiêng đầu nhàn nhạt nhìn về một nơi xa xăm vô định, không lên tiếng.

Lời đã nói ra như nước hắt đi không thể thu lại. Tim Trình Phi đập như trống, hai má nóng rực. Cô biết mình đã không còn đường lui, nghĩ rằng đã khó khăn lắm mới nói được hết tâm tư trong lòng, tuyệt đối không thể cứ thế mà bỏ dở.

Suy nghĩ một lát, cô lại hít sâu một hơi, vậy mà thật sự "mượn gan trời" đưa tay ra, túm lấy vạt áo vest lạnh cứng trơn nhẵn của người đàn ông, nhìn thẳng anh, nói: "Vì sao Châu tổng không nói gì?"

Châu Thanh Nam nheo mắt. Cảm nhận được lực kéo yếu ớt nơi vạt áo, mười ngón tay thon dài rắn chắc của anh siết lại thành nắm đấm rồi buông ra, lặp đi lặp lại mấy lần, cuối cùng mới mở miệng, giọng bình thản tự nhiên: "Trình tiểu thư xinh đẹp đáng yêu, tính cách thú vị, lại rất có lòng trắc ẩn. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất, là suy nghĩ quá nhiều."

"......"

Nghe vậy, ánh mắt Trình Phi khẽ rung lên.

Suy nghĩ quá nhiều?

Ý anh là sao? Là tất cả những gì cô suy đoán đều chỉ là tự mình tưởng tượng, tự mình bổ não?

Trong lòng Trình Phi vừa bực vừa ấm ức. Không cam tâm, cô đáp lại: "Được, nếu tất cả chỉ là tôi tưởng tượng, vậy phiền Châu tiên sinh quay đầu nhìn vào mắt tôi mà nói một lần, anh chưa từng nghĩ tới việc muốn tôi."

Môi mỏng của Châu Thanh Nam mím chặt thành một đường thẳng.

Chưa từng muốn cô?

Một câu nói buồn cười biết bao. Rõ ràng anh đã thèm khát cô suốt bao năm, thậm chí trong mơ cũng muốn có được cô.

Muốn có con người cô. Muốn có trái tim cô. Muốn từng tấc xương máu, từng dây thần kinh của cô, chỉ thuộc về một mình anh.

Như thể cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm, Châu Thanh Nam nhắm mắt tĩnh lặng nửa giây rồi mở bật ra, nghiêng mắt nhìn chằm chằm cô gái chỉ cách mình nửa bước, ánh mắt tối sầm, giọng cực thấp: "Trợ lý Trình cứ luôn hỏi tôi. Vậy còn em thì sao?"

Trình Phi sững lại, không hiểu ý anh.

Châu Thanh Nam nhìn cô chằm chằm: "Em có cảm giác gì với tôi?"

"......"

Câu hỏi ấy khiến Trình Phi nghẹn cứng. Mắt mở to thêm vài phần, nhiệt độ hai má cũng theo đó tăng vọt, không biết phải trả lời thế nào.

Cô... cô có cảm giác gì với anh?

Chẳng lẽ nói thẳng với anh rằng cô là người mê nhan sắc, đã phải lòng khuôn mặt anh từ lâu? Không được đâu. Cô là con gái, đột nhiên tỏ tình với anh hình như không ổn lắm.

Hơn nữa, chẳng phải cô đã hạ quyết tâm phải vung dao chặt đứt tình căn với người đàn ông xấu xa này sao?

Chặt tới chặt lui thế nào lại chặt đến bước tỏ tình thế này?

Trời ơi.

Rốt cuộc cô đang làm cái gì vậy...

Dòng khí huyết sôi trào dần rút khỏi đầu óc, Trình Phi lúc này cũng tỉnh táo lại phần nào. Nhớ tới lời dặn nghiêm khắc của quân sư Ôn Thư Duy, rồi nghĩ tới màn chất vấn dồn dập vừa rồi của mình, ép Châu Thanh Nam thừa nhận anh có ý với cô, chỉ thấy xấu hổ vô cùng, ngón chân bấu đất, suýt chút nữa thì đào ra được cả một căn hộ ba phòng một sảnh sang trọng ngay giữa ruộng cao lương này.

"Tôi... tôi đương nhiên rất tôn trọng ngài. Mong chúng ta có thể hợp tác vui vẻ, đảm bảo sau chuyến khảo sát này có thể thuận lợi nhận được tài trợ."

Trình Phi đáp một câu, khí thế rõ ràng yếu đi rất nhiều so với trước.

Nói xong, cô nghĩ nghĩ, đang định bổ sung thêm điều gì đó, không ngờ ánh mắt Châu Thanh Nam chợt sắc lại, kéo mạnh cánh tay cô về phía mình, trong nháy mắt kéo cô vào lòng.

Mùi hương nam tính nồng đậm quen thuộc ập tới. Trình Phi hoàn toàn không ngờ tới hành động này của anh, ngây người, mặt đỏ bừng, theo phản xạ giãy ra: "Anh..."

"Suỵt." Châu Thanh Nam ra hiệu im lặng.

Anh dùng một tay ôm che chở cô trong lòng, sắc mặt cực lạnh cũng cực tĩnh, ánh mắt như băng, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Trình Phi còn mơ hồ, không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn trạng thái của Châu Thanh Nam cũng lờ mờ đoán được có điều không ổn. Lập tức ngoan ngoãn yên lặng, để mặc cánh tay mạnh mẽ của anh ôm lấy eo mình, nín thở tập trung, cũng học theo anh dựng tai lắng nghe.

Tiếng gió. Tiếng chim hót. Tiếng lá cao lương bị thổi xào xạc.

Còn có... tiếng động cơ ô tô?

"Hình như chỉ là có xe chạy ngang qua thôi." Trình Phi hạ thấp giọng, nói khẽ với Châu Thanh Nam, "Anh đừng căng thẳng quá."

Nhưng sắc mặt Châu Thanh Nam vẫn lạnh trầm, không hề thả lỏng.

Khu vực thôn Bạch Dương này đều là đường đất. Bản thân vị trí thôn lại xa xôi độc lập, không thuộc khu vực trung tâm giao thông. Thêm vào đó, thu nhập của người dân xung quanh không cao, số hộ có thể mua được ô tô đếm trên đầu ngón tay. Vì vậy, trên con đường này phần lớn là xe máy hoặc xe ba bánh điện, rất hiếm khi có ô tô.

Trực giác mách bảo Châu Thanh Nam, tình hình không ổn.

Quả nhiên, tiếng động cơ ô tô từ xa lại gần khi đi ngang qua ruộng cao lương này không hề nhỏ dần rồi xa đi, mà trực tiếp biến mất.

Rõ ràng, chiếc xe không rõ lai lịch kia đã dừng lại.

Châu Thanh Nam lạnh mặt, đẩy cô gái trong lòng ra phía sau lưng mình, dùng thân thể che chắn hoàn toàn cho cô. Sau đó anh bước nhẹ, không tiếng động tiến về rìa ruộng cao lương.

Giơ tay vén một phiến lá lớn, ánh mắt lạnh như chim ưng, nhìn về phía chiếc xe công vụ.

Lúc này Trình Phi cũng phát hiện chiếc xe kia đã dừng lại. Trong lòng nửa nghi nửa sợ, cô men theo khe hở do ngón tay Châu Thanh Nam vén ra, nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy, cách vị trí chiếc xe công vụ đỗ chưa đến hai mét, có một chiếc xe tải nhỏ màu trắng cũ kỹ dừng lại, trên thân xe còn in mấy chữ "Chuyển phát Bách Thông".

Trông giống một xe giao hàng.

Ngay sau đó, cửa xe tải được mở từ bên trong, một người đàn ông đội mũ chuyển phát, mặc đồng phục nhân viên giao hàng nhảy xuống.

Gã không cao, tướng mạo bình thường, cầm một hộp giấy đi thẳng về phía chiếc xe công vụ màu đen.

Trên xe công vụ.

Cậu bảo vệ ngồi ở ghế phụ lái, vừa chơi game xếp hình giết thời gian vừa đợi những người khác quay lại. Vừa qua màn bảy thì đột nhiên nghe có người gõ cửa kính, cộc cộc hai tiếng.

Bảo vệ nghi hoặc nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một người ăn mặc như nhân viên giao hàng, cũng không nghĩ nhiều, tiện tay hạ kính xuống.

Người giao hàng thấy cửa kính hạ xuống, ánh mắt nhanh chóng quét qua toàn bộ nội thất xe, thấy bên trong ngoài ghế phụ ra thì trống không, trong mắt lóe lên một tia hung ác rồi biến mất.

Ngay sau đó gã nở nụ cười, dùng tiếng phổ thông hỏi ôn hòa: "Anh đẹp trai, tôi mới đến đây, không quen đường lắm. Xin hỏi làm sao để đi thôn Bạch Dương?"

"Thế thì anh may rồi, tôi vừa từ thôn Bạch Dương ra." Cậu bảo vệ cũng là người nhiệt tình, tay cầm điện thoại chỉ về cuối con đường, nói: "Đi hết con đường này, rẽ trái rồi lái thẳng, hơn hai mươi phút là tới."

"Cảm ơn anh nhé." Người giao hàng nói rồi rút từ túi quần ra một điếu thuốc đưa cho bảo vệ coi như quà cảm ơn.

Cậu bảo vệ cũng không khách sáo, nhận lấy, mượn lửa từ tay đối phương châm thuốc rồi hút.

Người giao hàng như thể cũng mệt, dựa vào cửa xe châm cho mình một điếu, vừa hút vừa tán gẫu: "Anh ơi, một mình anh mà lái chiếc xe công vụ to thế này à?"

Bảo vệ: "Ai bảo một mình tôi, trên xe còn ba người nữa, đều vào ruộng cao lương rồi."

Người giao hàng nghe xong, cụp mắt suy nghĩ nửa giây rồi cười hỏi: "Vào ruộng cao lương làm gì?"

"Người thì đi ị, người thì hẹn hò yêu đương chứ gì." Bảo vệ đáp.

"Trong ruộng cao lương mà yêu đương à?" Người giao hàng tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Người thành phố mà." Bảo vệ nở nụ cười có chút dung tục, "Thường cởi mở lắm."

Hai người nói xong đều cười.

Người giao hàng gẩy tàn thuốc, hỏi tiếp:
"Vậy khi nào người trên xe anh quay lại?"

"Chắc sắp rồi." Bảo vệ nhìn giờ trên điện thoại, hơi nhíu mày, "Không được, tôi phải gọi điện giục một chút, không thì về tới nội thành trời tối mất."

Cậu bảo vệ mở danh bạ, tìm số của tài xế, bấm gọi.

Đúng lúc đó, một tiếng chuông điện thoại vang lên từ không xa.

Bảo vệ và người giao hàng cùng quay đầu nhìn theo tiếng chuông.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc áo xám ngắn tay vừa từ ruộng cao lương đi ra.

"Tài xế của bọn tôi về rồi." Bảo vệ mắt sáng lên, hạ điện thoại xuống.

Tài xế lão Lý trong ruộng đi ngoài đến ba lần mới đỡ chút, lúc này hai chân tê rần, cả người như rã rời, mặt tái nhợt, thở không ra hơi.

Nghe điện thoại reo, lão Lý móc điện thoại từ túi quần ra định nghe. Khi đi ngang qua chiếc xe tải giao hàng, ông vô tình ngước mắt nhìn một cái.

Chính cái nhìn ấy khiến lão Lý sững người.

Cửa xe tải vẫn mở, phía xe công vụ là điểm mù nên bảo vệ không nhìn thấy bên trong, nhưng tài xế lão Lý lại nhìn rất rõ, chiếc xe ghi "Chuyển phát Bách Thông" này, trong thùng xe không hề có hàng hóa.

Bên trong chật kín người, phải bảy tám gã đàn ông lực lưỡng.

Có kẻ mặc áo ba lỗ đen, lộ cánh tay to khỏe đầy hình xăm đang ngồi xổm hút thuốc. Có kẻ mặc áo phông quần dài bình thường, đang nhai mía, ánh mắt hung ác u ám, nhìn là biết không phải người tốt.

"......"

Lão Lý khựng lại, sợ đến mức vội tăng tốc chạy về phía xe công vụ.

Thấy người giao hàng đang tựa cửa kính nói chuyện với bảo vệ, ông mơ hồ cảm thấy có gì không ổn, liền cười nói: "Đồng chí, anh giao hàng thì mau đi đi, bọn tôi cũng phải tiếp tục lên đường rồi."

Ai ngờ nghe xong câu đó, "người giao hàng" lại thở dài bất lực, tháo mũ ra, lộ cái đầu trọc bóng loáng, lười nói nhảm nữa, trực tiếp lấy từ hộp giấy ra một chiếc nhẫn, đeo vào tay.

Sắc mặt lão Lý và bảo vệ đều biến đổi. Đang định nói gì thì gã đầu trọc đã nhanh chóng giơ tay, vỗ mạnh vào sau gáy hai người.

"Anh!" Bảo vệ đau điếng, đưa tay sờ cổ nhìn kỹ, thấy dính vài giọt máu, nổi giận quát: "Anh làm cái gì vậy!"

Nhưng vừa quát xong đã thấy trời đất quay cuồng.

Tài xế và bảo vệ đồng loạt ngất xỉu.

"Còn đứng ngơ ra đẻ trứng à." Gã đầu trọc lười biếng phẩy tay, gọi đám đàn ông trên xe: "Không nghe hả, ông chủ bảo chúng ta 'chiêu đãi' người trong ruộng cao lương. Còn không mau đi mời người ta ra."

Vừa dứt lời, đám người kia ném mía xuống đất, cầm lấy vũ khí đặt dưới chân, nhảy khỏi xe, cúi người chui vào ruộng cao lương.

Bên này, Trình Phi và Châu Thanh Nam dĩ nhiên không ngồi yên chờ chết.

Trong ruộng cao lương, cây cối cao ngang hoặc hơn đầu người khắp nơi. Những cây trồng này hạn chế tốc độ di chuyển, nhưng cũng tạo thành lớp chắn tự nhiên, tạm thời ngăn cản bước truy đuổi của gã đầu trọc và đồng bọn.

Châu Thanh Nam nắm tay Trình Phi nhanh chóng tiến sâu trong ruộng, mặt không biểu cảm, bước chân nhanh mà vững.

Trình Phi cũng cố gắng không làm vướng chân anh, vừa chạy vừa thở gấp, chẳng mấy chốc trán đã rịn một lớp mồ hôi.

Chạy thêm vài phút nữa, Trình Phi không nhịn được, hạ thấp giọng hỏi, vẻ mặt lo lắng bất an: "Những người đó là ai? Là đến tìm anh sao?"

Châu Thanh Nam: "Không biết."

Trình Phi vừa hoảng vừa sợ, căng thẳng vô cùng, nhớ tới tài xế lão Lý và cậu bảo vệ vô tội, lại nói: "Bọn họ nhắm vào hai chúng ta, chúng ta cứ thế bỏ đi, lão Lý bọn họ làm sao... bọn đó có tức giận rồi trút giận lên họ không?"

Giữa mày Châu Thanh Nam bình tĩnh khác thường, mắt nhìn thẳng phía trước, thản nhiên nói: "Đi nhanh thế này, em không mệt à?"

Trình Phi sững lại, gấp đến mức buột miệng: "Lúc này rồi anh còn quan tâm tôi có mệt hay không? Tôi đương nhiên mệt!"

Châu Thanh Nam vẫn không liếc sang: "Mệt thì nói ít thôi."

Trình Phi: "......"

Trình Phi đỏ mặt, nhỏ giọng có chút tủi thân lẩm bẩm: "Chê tôi ồn thì nói thẳng đi, tôi chỉ là lo cho tài xế bọn họ thôi mà."

Châu Thanh Nam: "Tôi không chê em ồn."

Châu Thanh Nam không mang theo cảm xúc gì, nói: "Những gì em nghĩ tôi đều nghĩ tới. Không cho em nói là vì ở đây có rất nhiều loại côn trùng bay như bướm hổ ngọc, sẽ chui vào miệng em."

Trình Phi nghe ba chữ "côn trùng bay" thì giật mình, hỏi: "Chui vào miệng tôi thì sẽ thế nào?"

Châu Thanh Nam: "Sẽ đẻ trứng, nở ra sâu đục thân."

Trước đây Trình Phi từng thấy trên mạng hình ảnh loại sâu đục thân này. Nghe anh nói xong, trong đầu cô lập tức hiện ra những con sâu dài, béo múp, lập tức rùng mình ớn lạnh, ngoan ngoãn ngậm miệng không nói nữa, lặng lẽ đi theo sau người đàn ông.

Khóe mắt Châu Thanh Nam liếc về phía sau, thu hết biểu cảm buồn cười đáng yêu của cô vào tầm mắt, khóe môi khẽ cong lên, cũng không nói thêm.

Cứ như vậy, Trình Phi theo Châu Thanh Nam đi trong ruộng cao lương không biết bao lâu, cuối cùng vén lá cao lương phía trước ra, họ đi đến rìa ruộng.

Trình Phi thấy ra khỏi ruộng thì chớp mắt, còn chưa kịp vui mừng, nhìn kỹ lại đã thấy bên đường có hai chiếc xe, một chiếc là xe công vụ màu đen của huyện ủy, chiếc còn lại là xe tải chuyển phát cũ kỹ. Vị đại lão này đi một vòng lớn, vậy mà lại quay về điểm xuất phát.

"Cái này!" Trình Phi kinh ngạc, "Sao lại quay về rồi?"

Châu Thanh Nam nhìn cô một cái: "Không phải em nói không thể bỏ mặc lão Lý bọn họ sao?"

"......" Cô đúng là đã nói vậy.

Trình Phi im lặng, không còn lời nào để đáp.

Châu Thanh Nam dắt cô đến bên xe công vụ, buông tay, cúi xuống, một tay vác lão Lý đang hôn mê lên vai, nhét người vào lại trong xe.

Cửa xe vừa mở, một vật kim loại lạnh lẽo đã chĩa vào thái dương anh.

Châu Thanh Nam mí mắt cũng không động, sắc mặt lạnh nhạt, tự mình đặt lão Lý xuống ghế sau, còn chu đáo tìm một tấm chăn mỏng đắp cho ông ấy.

Gã đầu trọc đứng bên nhìn anh đắp chăn cho tài xế: "......"

Gã có cảm giác bị xem thường, nhe răng cười hung dữ: "Châu tiên sinh quả nhiên không phải người thường. Diêm Vương tới gõ cửa mà còn bình tĩnh thế này, thật khiến tôi khâm phục."

Châu Thanh Nam cụp mắt, tiện tay vuốt phẳng tấm chăn, thản nhiên nói: "Hoặc bắn đi, hoặc cút cái thứ rách này ra. Tao ghét nhất là bị người ta chĩa súng vào đầu."

Gã đầu trọc bị khí thế sắc bén của anh trấn áp, sắc mặt khẽ biến.

Châu Thanh Nam phủi tay một cái, rồi giơ tay lên, xoay người, nắm lấy nòng súng có gắn giảm thanh, chĩa thẳng vào giữa trán mình.

Trình Phi đứng bên tim thắt lại, bị hành động của anh làm cho sững sờ.

Gã đầu trọc cũng khựng lại, rồi nhíu mày quát lớn: "Châu Thanh Nam, chỉ cần giết được mày, tao sẽ là công thần số một của Diệp gia, ra ngoài giang hồ cũng có thể nghênh ngang! Mày thật sự nghĩ tao không dám nổ súng?"

"Đúng vậy. Giết tao, mày sẽ được nhiều lợi ích như thế." Châu Thanh Nam nhìn hắn, cười nhàn nhạt, "Vậy còn chờ gì nữa?"

Gã đầu trọc: "......"

Châu Thanh Nam bình tĩnh nói: "Bởi vì Diệp lão gia tử không dám để tao chết. Người bán tin cho bọn mày cũng không muốn tao chết."

Bị nói trúng tâm sự, gã đầu trọc nghiến răng, nheo mắt lại.

Gã đầu trọc: "Được rồi, thời gian của mọi người đều quý, đừng vòng vo nữa. Mày đi rồi lại quay về là có ý gì?"

"Mục tiêu của bọn mày là tao." Châu Thanh Nam thuận miệng nói, "Người phụ nữ của tao và hai người bản địa kia, bọn mày không được động vào."

"Một đổi ba?" Gã đầu trọc cười lớn, "Anh Nam, làm ăn lỗ thế này, anh có làm không?"

Châu Thanh Nam cũng cười, ánh mắt như phủ sương lạnh, không lên tiếng.

Gã đầu trọc một tay cầm súng chĩa vào anh, tay kia cầm dao ngắn chỉ về phía cô gái trẻ đứng không xa: "Ông chủ tôi dặn rồi, phải đưa cả anh và chị dâu cùng đi gặp anh ấy. Hai đổi hai, anh thấy sao?"

Nghe xong, trong mắt Châu Thanh Nam hiện rõ sát ý, môi mỏng khẽ động định nói, nhưng một giọng nữ trong trẻo đã vang lên trước, bình tĩnh: "Được."

Gã đầu trọc nhướng mày, Châu Thanh Nam cũng lập tức quay sang nhìn Trình Phi, ánh mắt sâu không lường được.

Gã đầu trọc liếc nhìn Trình Phi từ trên xuống dưới, trêu chọc: "Không ngờ chị dâu nhìn yếu ớt vậy mà cũng có gan gớm."

Trình Phi nhìn thẳng gã. Trong lòng rõ ràng vừa sợ vừa lo, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh, lạnh lùng nói: "Các người nhắm vào tôi và người đàn ông của tôi. Không có lý do gì kéo hai người vô tội xuống nước. Hai đổi hai, không lỗ."

"Hay!" Gã đầu trọc giơ ngón cái, "Hay cho câu 'không lỗ'. Chị dâu đúng là nữ trung hào kiệt, tôi phải nhìn bằng con mắt khác rồi. Đã nói xong thì mời hai vị hạ mình, theo tôi một chuyến."

Vài phút sau, đám đàn ông lực lưỡng trước đó từ ruộng cao lương đi ra.

Châu Thanh Nam và Trình Phi đi phía trước, một người bình tĩnh vô cảm, một người lo lắng bất an. Gã đầu trọc cầm súng đi phía sau, cùng tiến về chiếc xe tải chuyển phát.

Đột nhiên.

Thấy đại lão bên cạnh vẫn như không có chuyện gì, Trình Phi nhíu mày, hạ giọng: "Đến lúc này rồi mà anh vẫn bình tĩnh thế à? Nghĩ cách đi chứ!"

Châu Thanh Nam nghe vậy, liếc cô một cái, lười nhác nói: "Trợ lý Trình đừng căng thẳng."

Trình Phi: ?

Châu Thanh Nam ghé sát tai cô, khẽ nói: "Có tôi ở đây, không ai có thể làm hại em."

"......" Ánh mắt Trình Phi khẽ run lên, rồi lại nhíu chặt, không biết anh đang toan tính gì.

Mấy người lên xe tải, chạy dọc con đường đất gồ ghề, bụi bay mù mịt.

*

Chiếc xe tải rẽ trái rẽ phải hồi lâu, cuối cùng đến một khu nhà xưởng bỏ hoang. Tôn màu loang lổ rỉ sét, xung quanh không một bóng người.

Trình Phi xuống xe, đảo mắt nhìn quanh một vòng, trái tim lập tức chìm xuống đáy, nơi này xung quanh đến một căn nhà nhỏ cũng không có, đúng là kêu trời trời không đáp, gọi đất đất chẳng linh.

Cô bất an bước đi, lặng lẽ liếc sắc mặt Châu Thanh Nam, chỉ thấy đại lão này cụp mắt bước đi, vẫn dáng vẻ thong dong, như thể mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát.

Trình Phi có chút ngạc nhiên nhướng mày.

Sau đó, tâm trạng lo lắng của cô lại kỳ lạ mà dịu xuống.

Không biết vì sao, cô tin anh. Có anh ở đây, cô cảm thấy yên tâm.

Cả nhóm tiếp tục đi vào bên trong nhà xưởng. Không bao lâu sau, trước mắt xuất hiện một cánh cửa tôn xanh cũ nát. Gã đầu trọc đẩy một cái, cửa kêu cót két, suýt nữa rơi xuống.

"Phi phi."

Gã ghét bỏ phủi bụi trên người. Đúng lúc ấy, bên trong truyền ra một giọng nói, chưa thấy người đã nghe tiếng: "Đầu trọc chết tiệt, bảo mày đi mời khách quý mà lề mề thế này. Trà tao pha cũng nguội rồi!"

Nghe vậy, Trình Phi theo phản xạ ngẩng đầu.

Chỉ thấy không gian bên trong nhà xưởng không lớn, ước chừng hai ba trăm mét vuông. Sát tường chất đống rất nhiều lốp xe cũ, mỗi chồng phủ một lớp bụi dày, giống như một xưởng lốp ở quê đã bỏ hoang từ lâu.

Chính giữa nhà xưởng đặt một chiếc ghế gỗ cũ và một chiếc bàn sứt góc. Một người đàn ông trẻ tuổi đang vắt chân ngồi trên ghế, mặc vest casual, đi giày da đắt tiền. Diện mạo không đến nỗi khó coi, nhưng khí chất toàn thân lại tà khí, ngông cuồng ph*ng đ*ng.

"Châu tiên sinh, người ta nói quý nhân hay quên chuyện." Người đàn ông trẻ tuổi ung dung nhìn Châu Thanh Nam, trong mắt đầy vẻ châm chọc và khoái ý vì trả thù được, "Chắc là anh không nhớ tôi đâu nhỉ?"

Châu Thanh Nam khẽ nhếch môi, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt: "Diệp tổng, lâu rồi không gặp."

"Ôi chà, Châu tiên sinh mà vẫn còn nhớ tôi, đúng là vinh hạnh của tôi." Diệp Tấn nâng chiếc cốc trà giấy trên chiếc bàn mục nát lên nhấp một ngụm, lười biếng tựa ra sau ghế, đảo mắt một vòng rồi nhìn sang Trình Phi bên cạnh Châu Thanh Nam, ánh mắt bỗng sáng rực, "Lúc trước đã nghe nói bạn gái Châu tiên sinh xinh đẹp, dáng chuẩn, hôm nay gặp quả nhiên không sai."

Trình Phi cau mày, không hài lòng với ánh mắt và giọng điệu khinh bạc của hắn, theo bản năng lùi ra sau lưng Châu Thanh Nam.

Sắc mặt Châu Thanh Nam cũng lập tức trầm xuống, nghiêng người che Trình Phi ra sau lưng mình, lạnh lùng nói: "Diệp Tấn, lần trước ở Hoa Thủy, người của tôi lỡ tay làm anh bị thương, đó chỉ là hiểu lầm. Phàn Phóng và Hạ Ôn Lương hôm sau đã đến tận nhà anh xin lỗi rồi."

"Đến tận nhà xin lỗi?" Diệp Tấn bật cười ha hả, cười xong bóp nát chiếc cốc giấy trong tay, giận dữ quát, "Tao bị ăn một gậy trước mặt bao nhiêu đàn em, nhà họ Mai tụi mày chẳng mất tay mất chân gì, một câu xin lỗi là xong chuyện? Sau này tao còn mặt mũi nào dẫn đàn em nữa?"

Châu Thanh Nam: "Vậy anh muốn thế nào?"

Giọng Diệp Tấn đầy mỉa mai: "Ai cũng biết ở Tân Cảng Châu Thanh Nam mày là lớn nhất, tao không dám động vào mày. Nhưng bây giờ mày đang ở Lan Quý, mày nói xem tao muốn thế nào?"

Châu Thanh Nam im lặng giây lát, hỏi: "Mai tứ nói cho mày biết?"

"Không chỉ vậy." Diệp Tấn nhếch một bên khóe miệng, "Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Tao với Mai tứ thiếu còn bàn bạc nghiêm túc cả buổi, quyết định..."

Hắn vừa nói vừa vẽ một vòng tròn trong không khí bằng ngón trỏ, chỉ về phía sau lưng Châu Thanh Nam, dịu giọng: "Chơi cho tàn phế mày và cực cưng của mày trước mặt mày."

Nghe vậy, Trình Phi rợn tóc gáy, toàn thân căng cứng.

Chỉ trong chớp mắt, sát ý trong mắt Châu Thanh Nam lạnh như băng. Anh bình tĩnh nói: "Mày dám động vào cô ấy một sợi tóc, tao sẽ khiến mày hối hận vì đã đến thế giới này."

"NONONO!" Diệp Tấn lắc ngón trỏ, "Anh Nam hiểu lầm rồi. Tôi là người coi trọng nghĩa khí giang hồ nhất, sao có thể làm chuyện cướp vợ người ta?"

Trong lúc nói, đàn em đã mang tới một tấm đệm rách, ném xuống đất, phía đối diện dựng lên một máy quay chuyên nghiệp.

"Thế này đi, tao cho mày hai lựa chọn. Hoặc hôm nay mày chặt ba ngón tay." Diệp Tấn châm điếu thuốc, rít một hơi, nụ cười dâm tà, "Hoặc để bọn tao mở mang tầm mắt, chơi con bồ của mày cho bọn tao xem."

Trình Phi: "......"

Nhìn tấm đệm rách và ống kính đen ngòm của máy quay, Trình Phi buồn nôn, dạ dày cuộn lên, suýt nôn ra.

Diệp Tấn: "Thế nào, anh Nam? Chọn đi?"

Châu Thanh Nam nhìn hắn không cảm xúc, ánh mắt đầy khinh miệt và mỉa mai, như thể nghe một trò cười.

"Không chọn à? Vậy khó xử rồi." Diệp Tấn giả vờ gãi đầu, rồi vung tay ra lệnh cho gã đầu trọc, "Thế này đi, đếm đến bảy. Nếu Châu tiên sinh vẫn không chọn, mày bắn con nhỏ kia, trúng đâu thì trúng."

Gã đầu trọc hơi nhíu mày, hạ giọng: "Nhưng mà ông chủ, lỡ làm bị thương con nhỏ này, Châu Thanh Nam có giết em không..."

Diệp Tấn trừng mắt: "Nói nhảm ít thôi! Mau đếm cho tao!"

Gã đầu trọc không dám cãi, gật đầu, mở chốt an toàn, chậm rãi giơ súng lên, nhắm vào chân trái Trình Phi.

"Một, hai..." Gã bắt đầu đếm.

"Làm sao đây..." Trình Phi sắp khóc, níu chặt tay áo Châu Thanh Nam, thấp giọng đầy hoảng loạn, "Làm sao đây?"

Châu Thanh Nam cúi mắt nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh. Một lát sau, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ ướt mồ hôi vì sợ hãi của cô, dắt cô đi đến bên tấm đệm rách.

"......" Trình Phi sững sờ nhìn anh, mặt lúc xanh lúc đỏ, giọng run lạc đi, "Anh không phải thật sự muốn..."

Chưa nói xong đã cảm thấy hai ngón tay dài mạnh mẽ của anh nâng cằm cô lên, vừa cứng rắn vừa dịu dàng.

Ánh mắt Trình Phi chớp loạn.

Châu Thanh Nam cúi đầu, môi mỏng khẽ chạm bên vành tai đỏ ửng của cô, chỉ thấp giọng hai chữ: "Đừng sợ."

Trình Phi nhíu mày, vừa nghi ngờ vừa kinh ngạc.

Ngay sau đó, Châu Thanh Nam nghiêng đầu nhìn Diệp Tấn, thản nhiên nói: "Chơi mẹ mày."

Diệp Tấn: "......"

Danh tiếng của Châu Thanh Nam bao năm nay lẫy lừng, Diệp Tấn biết rõ đây là nhân vật không tầm thường, nhưng không ngờ đến nước này mà anh vẫn kiêu ngạo như vậy, hoàn toàn không coi mình ra gì.

Diệp Tấn nheo mắt, tức quá hóa cười, dang tay nhận lấy một chiếc rìu thép từ đàn em, ước lượng trọng lượng rồi sải bước về phía Châu Thanh Nam, giọng âm u: "Xem ra Châu tiên sinh chưa thấy quan tài chưa đổ lệ..."

Ai ngờ đúng lúc đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa bất ngờ vang lên.

Một chiếc xe tải hạng nặng từ trên trời lao xuống, phá thủng vách tôn của nhà xưởng, đâm thẳng vào!

"......" Trình Phi há hốc mồm.

Chiếc xe lao tới hung mãnh, vừa hay lấy tấm đệm rách làm ranh giới, chia đôi nhà xưởng, suýt nữa nghiền nát Diệp Tấn đang cầm rìu thành thịt băm.

Những người khác trong xưởng cũng sững sờ, Diệp Tấn sợ đến mức bật nhảy, trốn sau bàn, mặt mũi đầy bụi, ngơ ngác nhìn chiếc xe tải Giải Phóng màu đỏ sẫm.

Lúc này, người trên ghế lái thò đầu ra, rút súng chĩa thẳng vào Diệp Tấn, mặt lạnh tanh búng lưỡi một cái, nói: "Bố mày đến rồi, còn không ra tiếp giá?"

Trình Phi nhìn rõ mặt người đến, lập tức mừng rỡ hét lên: "Lục Nham?!"

Vừa dứt lời, Lục Nham đã nổ súng.

Diệp Tấn hoàn hồn, hoảng hốt cúi đầu lẩn trốn, khung cảnh lập tức hỗn loạn.

"Đi!"

Gương mặt Lục Nham lạnh lẽo, hai tay cầm hai khẩu súng, bắn yểm trợ về phía đám đông cho Châu Thanh Nam và Trình Phi. Hai người chớp thời cơ nhảy lên xe, chiếc xe tải Giải Phóng lại húc vỡ một mảng tôn khác, một đường lao thẳng phá vòng vây...

"Đệt!"

Diệp Tấn giận dữ, vừa chạy đuổi theo xe vừa điên cuồng bắn, "Mẹ kiếp!"

*

Chiếc xe tải lớn rẽ khỏi con đường đất, lao lên quốc lộ, phóng đi vun vút.

Không gian đầu xe rộng rãi. Trình Phi ngồi bệt ở giữa, thấy đã hoàn toàn thoát hiểm, ôm ngực th* d*c không ngừng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, vẫn còn chưa hết bàng hoàng.

Châu Thanh Nam: "Tài xế và bảo vệ đâu?"

"Yên tâm đi sếp, mọi thứ đều làm theo đúng dặn dò trước đó của anh." Lục Nham vừa lái xe vừa bình thản đáp, "Hai người địa phương đó tôi đã cho lão Kỷ hộ tống. Giờ này chắc sắp vào tới nội thành rồi."

"Ừ."

Nghe cuộc đối thoại của hai người, Trình Phi lúc này mới chợt hiểu ra điều gì, quay sang nhìn Châu Thanh Nam, tròn mắt: "Anh đã sớm sắp xếp Lục Nham và mọi người chuẩn bị tiếp ứng rồi sao?"

Châu Thanh Nam không lên tiếng, coi như ngầm thừa nhận.

"Vậy anh cũng sớm biết hôm nay sẽ không có nguy hiểm gì thật sự?"

Anh vẫn im lặng.

Trình Phi dở khóc dở cười, cắn môi, không nhịn được khẽ đánh anh một cái: "Sao anh không nói sớm cho tôi biết? Anh biết lúc nãy tôi sợ thế nào không? Tôi còn tưởng mình thật sự sẽ..."

"Xin lỗi." Châu Thanh Nam nói, "Lúc đó thời gian gấp quá, tôi không kịp giải thích rõ với em."

Thoát chết thêm một lần nữa, Trình Phi mệt mỏi, trong đầu rối như tơ vò. Cô giơ tay day mạnh thái dương, không nói thêm gì.

Mặt trời dần lặn.

Chiếc xe tải tiếp tục chạy thêm một đoạn, rồi lên cao tốc.

Lục Nham liếc gương chiếu hậu: "Không ai đuổi theo. Phía trước có trạm dừng nghỉ. Sếp, Trình tiểu thư, hai người có muốn nghỉ chút không?"

"Ừ." Ngực Trình Phi vẫn còn nghẹn lại, nghe vậy liền vội gật đầu.

Xe tải rẽ vào trạm dừng, dừng lại.

Trình Phi xuống xe, vào nhà vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh, rồi ghé siêu thị nhỏ trong trạm mua ba cây kem. Cô bóc một cây ăn trước, hai cây còn lại mang về xe.

Trong cabin chỉ có Lục Nham, không thấy Châu Thanh Nam đâu.

Trình Phi nghi hoặc, đưa một cây kem cho Lục Nham, hỏi: "Châu Thanh Nam đâu?"

"Đằng kia." Lục Nham hất cằm.

Trình Phi quay đầu nhìn theo, cách đó vài mét là một bồn hoa. Một người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh, quay lưng về phía xe, đang hút thuốc.

Ánh hoàng hôn cắt ra bóng dáng lạnh lùng mà thon dài của anh, khiến anh trông càng thêm phần cô độc.

Nhìn bóng lưng Châu Thanh Nam, Trình Phi khẽ nheo mắt, như đang suy nghĩ điều gì.

Cô đóng sầm cửa xe, bước tới.

Nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng phía sau, Châu Thanh Nam khựng lại, nhả một vòng khói, tiện tay dập tắt điếu thuốc ném vào thùng rác rồi quay người.

Nhìn gương mặt tuấn tú nhưng lạnh nhạt của anh, Trình Phi sững lại. Trong đầu cô bất giác nhớ đến những lời chất vấn khi ở ruộng cao lương. Cô hơi ngượng ngùng, mặt ửng đỏ, hắng giọng che giấu điều gì đó, đưa cây kem trong tay cho anh: "Tôi mua đó, mời anh ăn."

Châu Thanh Nam nhướng mày, nhận lấy, nhàn nhạt đáp: "Cảm ơn."

Anh bóc vỏ, cắn một miếng.

Vị kem lạnh ngọt tan ra nơi đầu lưỡi.

Thực đơn đồ ngọt của Châu Thanh Nam vốn rất đơn giản, chỉ có kẹo dẻo đào trắng. Nhưng cây kem cô đưa cho anh hôm nay, hương vị lại khá ngon.

Anh cắn thêm miếng thứ hai.

Trình Phi đứng đối diện chăm chú nhìn anh ăn. Nhìn một lúc, đột nhiên cô buột miệng: "Anh nói xem, tập đoàn Mai Thị làm nhiều chuyện thất đức như vậy, nếu tôi viết một bài phóng sự đăng lên mạng, liệu có tác dụng gì không?"

Lời vừa dứt, ánh mắt Châu Thanh Nam chợt ngưng lại.

Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào cô, dường như có chút ngạc nhiên trước ý nghĩ ấy.

Trình Phi nhìn lại anh, khóe môi cong lên thành một nụ cười bất lực: "Tôi là người làm truyền thông, nhưng sức của tôi hình như quá nhỏ bé..." Nói tới đây cô dừng lại, rồi giả định, "Hoặc là tôi đem những gì mình biết nói hết với Từ tổng? Chị ấy có quan hệ, có cách, có lẽ sẽ..."

"Những gì em biết. Ví dụ như?" Châu Thanh Nam hỏi.

Trình Phi khựng lại.

"Nói với tổng giám đốc của em rằng Mai Thị có liên hệ với xã hội đen, sau lưng rất có thể đang làm chuyện phi pháp?" Châu Thanh Nam nói, "Miệng nói không có bằng chứng."

Trình Phi: "Nhưng..."

"Cho dù qua được cửa tổng giám đốc của em, em định thuyết phục phó đài trưởng, đài trưởng thế nào?" Giọng anh vẫn bình tĩnh, "Theo tôi biết, ban lãnh đạo Đài truyền hình Tân Cảng rất coi trọng Mai Thị. Ngoài lần tài trợ này, họ còn muốn ký hợp tác lâu dài. Em đi bóc trần Mai Thị, ai sẽ tin?"

Trình Phi sững người.

Ngay sau đó, cảm giác bất lực như sóng triều ập xuống.

Cô biết anh nói đúng.

Cô chỉ là một người bình thường, kiếm tiền nuôi sống bản thân. Thế lực phía sau Mai Thị quá lớn, quá bí ẩn. Dù biết nhà họ Mai có vấn đề thì đã sao?

Một mình cô, lấy gì đối đầu với họ?

Tim Trình Phi đau nhói, cắn môi, không nhịn được hỏi: "Vậy tôi chẳng làm được gì sao?"

"Nhiệm vụ của em chỉ có một, đó là hoàn thành suôn sẻ chuyến khảo sát này." Châu Thanh Nam lười nhác cong môi, giơ tay khẽ phủi chiếc lá nhỏ vướng trên tóc cô. Động tác dịu dàng, đầu ngón tay anh lướt qua mái tóc đen mát lạnh, "Vui vẻ bàn giao, bình an về nhà."

"Còn những người đó?" Trình Phi uất ức, mắt đỏ hoe, "Tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?"

Châu Thanh Nam nhìn thẳng cô. Ánh mắt bỗng trở nên sâu lắng, nặng nề, giọng dịu xuống: "Cô bé ngốc, con đường khó đến mấy cũng luôn có người đi, ngọn núi cao đến đâu cũng luôn có người leo. Em chỉ cần tin rằng, rồi sẽ có lúc bình minh."

Rồi sẽ có lúc bình minh...

Trình Phi nhìn sâu vào mắt anh.

Đúng trong khoảnh khắc ấy, một giây vừa ngắn ngủi vừa dài đằng đẵng, cô dường như đọc được trong đôi mắt sâu thẳm như biển kia một tầng ý nghĩa khác.

Hàm súc, thâm trầm.

Vừa cuộn trào dữ dội, lại vừa âm thầm không ai hay.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...