Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương

Chương 2: Cô Kỷ, có thể cùng nhau đi ăn không?



Ánh mắt của Lục Tầm Chi chỉ dừng lại trên gương mặt Kỷ Hà một thoáng rồi thu lại, anh không mấy quan tâm vì sao cô lại có phản ứng mạnh như thế.

Kéo ghế đối diện ngồi xuống, thấy trên bàn chẳng có gì, anh liền tiện tay mở thực đơn ra.

“Cô Kỷ có món gì kiêng kỵ không? Hoặc muốn ăn gì không?”

Kỷ Hà cố gắng thoát ra khỏi những cảm xúc rối ren, điều chỉnh lại hơi thở, mỉm cười nhẹ nhàng: “Tôi ăn gì cũng được.”

Đôi tay đang đan chặt trên đùi cô vẫn còn khẽ run.

Lục Tầm Chi giơ tay, người phục vụ bên cạnh lập tức bước tới.

Tuy Kỷ Hà nói món nào cũng được, nhưng mỗi lần anh gọi một món đều lịch sự hỏi ý kiến cô. Cô nào dám có ý kiến gì, chỉ biết gật đầu lia lịa.

Nhân lúc Lục Tầm Chi đang nói chuyện với phục vụ, cô lặng lẽ chăm chú nhìn anh. Khuôn mặt này chẳng khác chút nào so với ký ức, nhất là ánh mắt luôn lạnh nhạt, xa cách khi nhìn người khác.

Anh hẳn là không còn nhớ cô nữa rồi.

Con gái thay đổi rất nhiều sau tuổi mười tám, huống chi thời cấp ba Kỷ Hà lúc nào cũng đeo một cặp kính gọng đen to tướng.

Hồi tưởng lại, cô và Lục Tầm Chi trước kia số lần tiếp xúc không quá năm lần, mà khi đó, sự tồn tại mờ nhạt như cô căn bản không thể để lại ấn tượng gì sâu đậm.
Chẳng hạn như buổi họp lớp năm ngoái, lớp trưởng nói một người cũng không được thiếu, nhưng cuối cùng cô vì đi học ở nơi khác mà không tham gia, cũng chẳng ai nhận ra sự vắng mặt của cô.

Mười năm không gặp, Lục Tầm Chi làm sao có thể nhận ra cô ngay lập tức?

Cô đoán, hôm nay anh đến đây, chắc là bị ép buộc phải tới.
Bởi lẽ một người đàn ông như anh, sao có thể thiếu người thích chứ.

Cô vẫn nhớ rõ, năm lớp 12, có một nữ sinh trong khối công khai tỏ tình với anh, theo như Kỷ Hà biết, Lục Tầm Chi khi đó không nhận lời, nhưng nghe nói sau khi tốt nghiệp, cô gái kia vẫn không từ bỏ việc theo đuổi.

“Chỉ thế thôi.” Lục Tầm Chi chốt vài món thanh đạm dễ ăn, khi quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt Kỷ Hà đang nhìn mình.
Người phục vụ hỏi: “Cần thêm món tráng miệng sau bữa ăn không ạ?”
Lục Tầm Chi cong mày, ý cười như có như không: “Cô Kỷ có cần không?”

Đối diện ánh mắt ấy, tim Kỷ Hà đập loạn, cô vội thu ánh nhìn, gò má đỏ bừng, cười nhẹ: “Không cần đâu, cảm ơn.”

Khi người phục vụ rời đi, không khí xung quanh dường như yên tĩnh hẳn.
Nhà hàng này ở Bắc Kinh thuộc loại cao cấp, khách đến đây đều tự giác giữ phong thái lịch sự, nói chuyện cũng không quá to tiếng.

Lục Tầm Chi đặt tay hờ trên thành cốc thủy tinh, nhướng mày: “Cô Kỷ, tình hình của cô tôi chưa nắm rõ, có thể nói cụ thể hơn không?”

Kỷ Hà nén lại sự ngạc nhiên, khẽ đáp: “Được.”

Thật ra cô chẳng biết phải nói gì, nghĩ gì thì nói nấy, kể sơ qua công việc và gia đình: sau khi tốt nghiệp thì vào dạy ở trường trung học, mẹ cô là bà Tùy và bố Kỷ đã ly hôn, vài năm trước tái hôn, cô từng có một người bố dượng, còn em trai Kỷ Thuật thì đang học đại học ở Thượng Hải.

Lục Tầm Chi không chủ động nhắc đến chuyện của mình. Cô phải vắt óc nghĩ câu hỏi thì anh mới đáp lại, mà lời lẽ cũng rất ngắn gọn, như thể không muốn người khác tìm hiểu thêm.

Khi món ăn được mang lên, bầu không khí yên lặng hẳn đi.
Cho đến khi bữa cơm kết thúc, Lục Tầm Chi chủ động thanh toán, hai người cùng đi ra ngoài.

Kỷ Hà cúi đầu nhìn đôi giày của mình, khóe mắt lén nghiêng sang bên, thoáng thấy bóng dáng của anh, tim lại đập thình thịch, cảm giác cứ như không thật.
Người từng xuất hiện trong giấc mộng thuở thiếu thời, mười năm sau lại gặp lại ở một nơi chẳng ngờ tới.

Lục Tầm Chi bắt gặp cô nhìn bóng mình, nhớ lại lúc mới tới cô đã nhìn thẳng vào anh, anh không hề thấy khó chịu, trái lại còn cảm thấy thú vị: “Hôm nay tôi không lái xe.”

Câu chưa dứt, điện thoại reo lên.
Anh liếc màn hình, rồi nói: “Đợi một chút, tôi nghe điện thoại.”
Kỷ Hà gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo anh.

Cô không thể đoán ra thái độ của Lục Tầm Chi, dường như anh chẳng mấy để tâm đến buổi gặp này, nhưng lại chủ động hỏi thăm về tình hình của cô.
Có lẽ, là anh không muốn làm cô khó xử.

“Ừ, đến đón tôi đi.” Lục Tầm Chi cúp máy, ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng nhạt, người phụ nữ ấy đang mỉm cười nhìn anh.
Gió thu nhẹ nhàng thổi qua, mang theo chút se lạnh.

Bất giác, anh khựng lại, rồi bước trở về bên cạnh Kỷ Hà, đôi mắt hơi hạ xuống, dừng ngay trên bờ môi ửng hồng cô: “Cô Kỷ ở đâu? Tôi cho người đưa cô về.”

Nụ cười trên môi Kỷ Hà từ từ tắt, cô lắc đầu: “Tôi ở gần thôi, không cần phiền anh.”

Anh thoáng nhìn cô, không ép buộc, giữ đúng phong thái lịch thiệp: “Vậy chào cô.”

Nói xong liền xoay người rời đi.
Kỷ Hà đứng ngây tại chỗ, dõi theo bóng lưng cao lớn ấy mỗi lúc một xa cho đến khi biến mất hẳn, tim cô như rơi xuống nặng nề, thứ cảm giác đau nhói mơ hồ này, cô đã từng trải qua.

Cô nhớ có người từng trả lời trên Baidu, nếu đối phương có thiện cảm với bạn, nhất định sẽ chủ động xin số điện thoại, hoặc trực tiếp hẹn lần gặp tiếp theo.
Rõ ràng, Lục Tầm Chi không muốn tiếp tục gặp lại cô.

Cũng phải thôi, mười năm trước Kỷ Hà đã biết, một người sinh ra đã ở đỉnh cao của kim tự tháp, đối với cô mà nói, chỉ là vầng trăng cao cao không thể với tới.
Anh đã chịu đến gặp, đã là nể mặt lắm rồi.

Dù tiếc nuối và buồn bã, nhưng không sao cả, chỉ cần không phải chuyện sinh tử, thì tất cả đều là chuyện nhỏ, phải biết nhìn thoáng, giữ lạc quan.

Tự an ủi như vậy, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm xanh thẳm, khẽ mỉm cười, rồi quay lưng bước về hướng khác.

Về đến nhà tắm rửa xong, Kỷ Hà ôm Đại Quất vào ghế xích đu, cân nhắc kỹ lưỡng từ ngữ rồi mới gọi điện cho mẹ Tuỳ.

“Thế nào rồi?” Vừa nghe máy, mẹ Tùy liền hỏi.
“Không có ý định tiến xa hơn, không hợp đâu mẹ.” Kỷ Hà đáp.

Giọng mẹ Tùy cao lên: “Con nói gì thế, nghe mà bực! Cái gì mà không hợp? Nhà cậu ta chẳng qua là có chút tiền thôi mà? Con có gì kém đâu? Ngoại hình không tệ, thạc sĩ đại học A, thử hỏi xem có giáo viên nào dạy học ở Bắc Kinh mà là người bình thường không?”

Kỷ Hà khẽ nhíu mày, nhưng không nói thẳng rằng là Lục Tầm Chi không để ý tới mình. Mẹ Tùy vốn hay nóng tính, phản ứng có phần vô lý.
Cô cố gắng dịu giọng: “Mẹ ơi, nhà anh ấy không phải chỉ ‘có chút tiền’, mà là vô cùng giàu có, hơn nữa… để con nói thế này cho mẹ dễ hiểu nhé, nhà anh ấy có nền tảng đỏ. Ông nội anh ấy là Lục Chính Diễn, cha anh ấy là Lục Hồng Kinh, chắc con không cần giới thiệu thêm, mẹ xem tin tức thường ngày cũng biết rồi. Mẹ anh ấy là Tưởng San, giám đốc ngân hàng Thanh Thịnh.”

Mẹ Tuỳ nghe xong sững lại, bật đèn ngồi dậy, ngẫm nghĩ một lúc, giọng yếu hẳn: “Dì út con cũng chẳng nói với mẹ, sao con biết rõ thế?”

Đại Quất đổi tư thế nằm trong lòng cô, Kỷ Hà v**t v* cái đầu lông mềm: “Không phải mẹ bảo con tự đi tìm hiểu sao?”

“Thôi được rồi, nhà mình với không tới, mai mẹ sẽ bảo với dì út con. Mẹ thực sự tò mò không biết bà ấy làm sao thuyết phục được người ta đồng ý gặp con.” Mẹ Tuỳ nói tiếp: “Hai ngày nghỉ còn lại đừng đi đâu, về nhà ăn cơm nhiều hơn, mẹ cúp máy đây.”

Kỷ Hà đặt điện thoại sang bên, cúi xuống dụi mặt vào bộ lông mềm mại của mèo.
Bao năm cùng sống trong một thành phố mà chẳng từng gặp, nay được gặp lại đã là một kỳ tích lớn rồi.
Chuyện không nên nghĩ, thì đừng nghĩ nữa.

Mười phút sau.
Kỷ Hà đặt mèo sang một bên, cầm điện thoại vào phòng bắt đầu soạn giáo án.

Đại Quất nhìn theo bóng lưng cô, khi cửa phòng “cạch” một tiếng khép lại, nó quay đầu l**m chỗ vừa bị cô dụi mặt, còn ươn ướt.

“Meo”

À, thì ra con sen của mình vừa mới khóc xong.

Ngày hôm sau, dì út của Kỷ Hà bị bà Tùy gọi điện triệu tập đến thẩm mỹ viện.

Ngồi trong văn phòng, nghe chị gái mắng một tràng, dì út thảnh thơi uống ngụm trà mới đáp: “Thì có sao đâu? Em chẳng qua sợ chị không cho tụi nhỏ gặp mặt, nên mới giấu đó thôi.”

Mẹ Tuỳ khó chịu nhìn em gái: “Bao nhiêu tuổi rồi, làm ơn thực tế một chút đi.”

Dì út cười tít mắt: “Em cũng nghĩ nhỡ đâu hai đứa nó vừa gặp đã hợp, chẳng thèm quan tâm gia thế thì sao?”

Mẹ Tuỳ chau mày, kẹp bút trong tay gõ bàn: “Thế rốt cuộc em đã lừa thế nào, người ta mới chịu đồng ý cái trò vớ vẩn này?”

“Chị ơi, chị hiểu lầm em rồi.” Dì út cười không ngậm được miệng. “Bạn em vừa nhìn thấy Kỷ Hà đã ưng ngay, còn bảo mặt mũi con bé phúc tướng, xin cả ngày tháng năm sinh của nó nữa. Chị cũng biết, mấy người mê tín đi chùa dâng hương lúc nào cũng tin mấy thứ này. Người ta vốn chẳng quan tâm mấy cái chị lo lắng. Hơn nữa, Kỷ Hà nhà mình vừa trẻ vừa đẹp, anh rể lại là cục trưởng, hồi trẻ lập bao nhiêu công lao. Thẩm mỹ viện của chị ở Bắc Kinh cũng mở hơn chục chi nhánh rồi, nói là trèo cao thì cũng không hẳn. Nếu không có duyên thì thôi, chỉ là em cũng muốn thử cảm giác có ông thông gia cỡ bự nó thế nào thôi.”

Dì út nói khô cả cổ mà bà Tùy chẳng hé răng. Cô ấy đi tới gõ mấy cái lên bàn: “Nó cũng hai mươi lăm rồi, nhân lúc còn trẻ để nó tự chọn đi.”

Mẹ Tuỳ nhạt giọng: “Nói gì vậy, nó cứ lầm lì như khúc gỗ ấy, tự chọn được kiểu gì?”

“Người ta gọi là điềm tĩnh, chị lại cứ nói nói lầm lì như khúc gỗ.”

Kỳ nghỉ kết thúc, Kỷ Hà dậy thật sớm, vệ sinh cá nhân, chơi với mèo một lúc rồi trước bảy giờ rưỡi đã đến trường.

Buổi sáng, sau khi dạy xong hai tiết văn, cô ngồi xuống ghế, khẽ thở dài một hơi.
Quả thật nghỉ lễ lâu quá, đi dạy lại cứ như là cực hình.

Liếc nhìn hai chồng vở bài tập trên bàn, cô đành ngồi thẳng lưng, cầm bút bắt đầu chấm.

“Cô Kỷ, lễ Quốc khánh đi đâu chơi vậy?”

Ngẩng đầu, cô thấy thầy Chung dạy thể dục, đang cười híp mắt.

“Tôi đi Quảng Châu một chuyến.”

“Ôi, Quảng Châu nhiều chỗ chơi với đồ ăn ngon lắm. Nào là leo tháp Quảng Châu, du thuyền sông Châu Giang, ăn bánh cuốn, cháo thuyền chài, cơm niêu lạp vị, cơm chân giò.” Thầy Chung nói đến chảy cả nước miếng.

Kỷ Hà bật cười: “Há cảo tôm cũng ngon lắm, thầy Chung kỳ nghỉ sau có thể đi thử.”

Cô vừa dứt lời, cửa ra vào vang lên một giọng nghiêm khắc: “Thầy La, mời lên văn phòng tôi một chuyến.”

Bị gọi tên là thầy La giáo viên chủ nhiệm lớp 8/5. Trường này ngoài học sinh giỏi thì cũng có không ít con nhà có thế lực. Lớp 8/5 chính là ổ mấy đứa nghịch ngợm: đi học muộn, trốn tiết, không nộp bài đủ cả. Khổ nhất vẫn là thầy La, ngày nào cũng ủ rũ về văn phòng.

Thầy Chung tỏ vẻ cảm thông, tiễn thầy La đi mà thở dài: “Khổ thật, thầy La vất vả quá.”

“Lớp 8/5 lại xảy ra chuyện gì à?” Kỷ Hà thuận miệng hỏi.

“Là Hoắc Kính Hàng ấy. Sáng nay cậu ta dắt tay một cô bé cùng lớp vào trường, bị thầy Tề bắt gặp ngay. Không ngờ học sinh ba tốt mà cũng sớm yêu đương thế.”

Kỷ Hà gật đầu, không nói gì thêm. Yêu sớm không phải chuyện nhỏ, chắc chắn sẽ bị gọi phụ huynh.

Sáu giờ tối, họp tổ văn xong ở tầng năm.

Kỷ Hà giúp tắt máy chiếu rồi xuống lầu, văn phòng ở tầng hai, tầng bốn là hiệu trưởng, tầng ba là phòng giám thị. Vừa đến tầng bốn, đã nghe tiếng quát vang dội của thầy Tề: “Hoắc Kính Hàng, đừng cãi cùn nữa! Còn bày trò anh hùng gánh tội thay à? Cả hai đứa rửa nhà vệ sinh một tuần, viết thêm năm nghìn chữ kiểm điểm. Phụ huynh nhà cậu còn bắt tôi chờ đến bao giờ?”

Một giọng trẻ trung đáp:
“Sắp tới rồi. Thầy Tề, là em nắm tay Tư Tư, em ép cậu ấy, không liên quan gì đến cậu ấy.”

“Còn gọi Tư Tư nữa à?”

“Là em ép Miêu Tư nắm tay em.”

Ngay sau đó là một giọng nữ trong trẻo: “Không phải, không phải, là em tự nguyện mà!”

Kỷ Hà bật cười lắc đầu.
Đúng là tình yêu mù quáng, chẳng phân biệt tuổi tác.

Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương bao phủ cả dãy nhà dạy học.

Lục Tầm Chi bước lên bậc thang, vô tình ngẩng đầu, liền bắt gặp người phụ nữ trong ánh chiều đỏ rực. Đôi mắt cô dưới quầng sáng lung linh đến lạ.

Cùng lúc ấy, Kỷ Hà cũng thấy anh. Cô suýt không giữ nổi biểu cảm, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cố gắng mỉm cười: “Chào anh.”

“Chào cô.” Anh đáp.

Không nói thêm gì nữa.
Ngoài lần ăn tối hôm trước, họ vốn là người xa lạ.

Khi lướt qua nhau, Lục Tầm Chi thoáng ngửi thấy một mùi hương ngọt dịu dễ chịu.
Anh theo bản năng ngoái đầu, nhưng Kỷ Hà đi nhanh quá, chỉ còn lại dư hương nhạt nhòa.

Kỷ Hà xuống đến tầng hai thì dừng chân, quay lại nhìn cầu thang. Đúng lúc nghe Hoắc Kính Hàng gọi một tiếng “Anh”, rồi còn giới thiệu với Miêu Tư đó là anh trai mình. Lục Tầm Chi lập tức quát cậu ta im miệng.

Cô khá bất ngờ. Nghe nói Hoắc Kính Hàng gia thế không tầm thường, nhưng không ngờ lại là người thân của anh.

Ra khỏi phòng giám thị thì trời đã tối. Lục Tầm Chi đi cuối hàng, lạnh lùng nhìn Hoắc Kính Hàng lẽo đẽo bám theo bạn gái.
Nhóc con mới tí tuổi đã đòi yêu, liệu có hiểu nổi tình yêu là gì không?
Yêu thì thôi đi, lại còn công khai rầm rộ. Không sợ ông nội mang gậy đánh gãy chân chắc?

Ra cổng trường, Hoắc Kính Hàng lập tức chạy sang với Miêu Tư. Lục Tầm Chi đứng chờ bên xe mãi không thấy cậu ta lại, sắc mặt dần lộ vẻ khó chịu.

Anh trầm giọng: “Hoắc Kính Hàng, qua đây.”

Miêu Tư bị giọng nói ấy làm giật mình, ôm ngực trốn sau Hoắc Kính Hàng, lí nhí than thở sao anh của Hoắc Kính Hàng đẹp trai thế mà dữ quá.
Cô vẫn thích A Hàng dịu dàng của mình hơn.

Hoắc Kính Hàng cũng hơi sợ anh, không dám chần chừ, vỗ vai bạn gái: “Về nhà tớ sẽ gọi cho cậu.”

Miêu Tư quyến luyến nhìn cậu, giọng ngọt ngào: “Phạt thì phạt, tớ với cậu cũng không xa nhau đâu.”

Lục Tầm Chi nghiến răng, ánh mắt quét qua hai đứa nhỏ.
Rửa nhà vệ sinh, viết kiểm điểm năm nghìn chữ. Đáng đời.

Hoắc Kính Hàng xoa đầu Miêu Tư, dịu dàng: “Không xa, mãi mãi không xa. Cậu mau lên xe đi, tớ cũng về đây.”

Dưới cái nhìn sắc bén của anh trai, hai đứa nhóc bịn rịn chia tay, làm như anh là kẻ ác chia uyên rẽ thúy.

Lên xe, Hoắc Kính Hàng còn len lén ngó gương chiếu hậu.
Lục Tầm Chi đạp ga, phóng xe vọt đi.

“Mẹ em biết em lôi kéo con gái người ta chưa?”
Khó trách vì sao nhất định bắt anh tới trường.

Hoắc Kính Hàng nghiêm túc: “Anh, bọn em là tình yêu chân chính.”

Lục Tầm Chi cười khẩy, một tay vần vô lăng: “Được thôi, yêu đương thì yêu, nhưng chưa đủ tuổi thì đừng vượt giới hạn. Nếu làm chuyện không nên làm, em cứ chờ ngồi tù đi.”

“…” Hoắc Kính Hàng lí nhí, “Hôm nay em chỉ không nhịn được, nắm tay cậu ấy thôi.”

Thấy cậu em đỏ mặt tía tai, Lục Tầm Chi cố tình chọc: “Chia tay đi, anh chẳng tin em.”

Hoắc Kính Hàng nghiêm nghị: “Anh chẳng hiểu gì đâu, vì anh chưa từng yêu. Nếu anh yêu rồi, chắc chắn sẽ hiểu em.”

“Hiểu cái gì?” Lục Tầm Chi bật cười. “Mới lớp 8, bài kiểm tra còn chưa làm nổi mấy tờ, yêu cái gì mà sống chết không rời? Bảo anh chưa yêu thì sao, chẳng lẽ chưa ăn thịt heo thì chưa thấy heo chạy à?”

Biết cãi không lại, Hoắc Kính Hàng hậm hực quay đi: “Anh cứ thử yêu đi sẽ biết. Dù sao em cũng không chia tay Tư Tư đâu.”

Lục Tầm Chi lười tranh luận, đưa Hoắc Kính Hàng về biệt thự nhà họ Hoắc rồi lái xe đi.

Dạo này anh bận chuyện đất đai ở Hoài Nhạc, mấy hôm nay gần như mất ngủ. Sáng mai lại phải đi Thượng Hải.

Xe vừa rời khu biệt thự, mẹ Hoắc Kính Hàng đã gọi. Nhưng chẳng phải hỏi han con, mà lại hỏi thăm anh.

“Cô còn muốn gì nữa? Hôm đó chẳng phải đã nói rõ rồi sao.”

Cô út Lục cười: “Thì gặp thêm vài lần biết đâu hợp. Cô đâu có ép cháu. Nếu A Hàng bằng tuổi cháu, e là con gái nhà người ta chẳng đến lượt cháu đâu.”

Lục Tầm Chi bật cười khẽ: “Nghe ý cô, hóa ra cháu chỉ là phương án bất đắc dĩ?”

“Đừng nói linh tinh. Cô cũng vì muốn thấy cháu ổn định, trước khi bị A Hàng chọc tức chết.”

Anh nhướn mày:
“Hóa ra cô đã biết chuyện của A Hàng?”

“Bạn cô là mẹ Miêu Tư, sao cô không biết?”

“Thế sao cô không quản đi, hay để cháu mang gậy của ông nội tới tận tay cô?”

“Đừng lảng sang chuyện khác.” Cô út Lục dọa, “Cuối tuần này nhớ hẹn cô gái đó đi ăn. Cô đã nói với bạn mình là cháu sẽ hẹn lại. Nếu cháu không đi, cô còn mặt mũi nào nữa.”

Thực ra, mấy lời sau cô út bịa cả. Chưa từng bàn bạc với Lục Tầm Chi, cô út nào dám quyết định.

Lục Tầm Chi hờ hững cười: “Cô định ép buộc cháu đấy à?”

Cô út Lục cười rồi thở dài: “Ông nội bề ngoài không nói gì, nhưng trong lòng mong cháu yên ổn ở Bắc Kinh lắm. Đừng cứ về rồi lại đi. Ông sức khỏe không tốt, còn phải lo cho cháu ở bên ngoài.”

Cúp máy, Lục Tầm Chi nhận được cuộc gọi video của bà ngoại từ Hạ Môn.

Kỷ Hà nhận điện thoại từ Lục Tầm Chi khi vừa ăn cơm xong ở nhà mẹ, đang định đi tàu điện về căn hộ của mình.

Cô không cố nhớ số, nhưng thoáng nhìn đã biết là anh.

Trước khi bắt máy, cô chạy khỏi ga tàu ồn ào sang bên báo quán vắng hơn, hít mấy hơi thật sâu để giọng không run, rồi mới trượt màn hình.

Đầu dây bên kia không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Cô Kỷ, cuối tuần này có thời gian cùng ăn cơm chứ?”

Giọng anh trầm lạnh, nghe không ra chút cảm xúc nào.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...