Lục Tầm Chi hiển nhiên cũng không thể tin được. Anh đứng lặng hồi lâu, không biết bao lâu sau, hơi thở quen thuộc cuối cùng cũng rời khỏi trước mặt cô.
“Em… xin lỗi…” Giọng cô rất khàn.
Hành động này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô. Sau khi uống thuốc và nằm xuống, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Không có tình yêu, không có con cái, không có sự ràng buộc sâu sắc, cuộc hôn nhân này cũng sẽ không kéo dài. Đừng nói đến “Lời nguyền bảy năm*”, hai năm e rằng cũng khó mà vượt qua.
Lời nguyền bảy năm*: Đây là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Trung Quốc và văn hóa phương Tây, ám chỉ giai đoạn sau 7 năm kết hôn, khi tình cảm vợ chồng dễ bị phai nhạt, nảy sinh mâu thuẫn, và có nguy cơ ly hôn.
Nếu không trải qua nửa năm nay, cô sẽ sống cho qua ngày, lạc quan nghĩ rằng được sống cùng người mình thích cũng không tệ.
Bây giờ, e rằng không được rồi, cô không thể vượt qua rào cản trong lòng.
Ly hôn.
Nói thật lòng, Kỷ Hà vẫn chưa đủ kiên quyết. Cô thậm chí còn mềm lòng khi nhìn thấy những chi tiết nhỏ mà Lục Tầm Chi đã làm vì cô. Tạm thời, cô không muốn hành động theo cảm tính, kết thúc một cách vội vã.
Ít nhất, phải là khi cả hai người đều đồng ý, rồi bình thản tuyên bố chia tay.
Trong những lời Lục Tầm Chi nói hôm đó, dường như anh đã nghĩ đến việc ly hôn với cô. Xem ra, chỉ cần cô thông suốt, cuộc hôn nhân này cũng dễ dàng kết thúc.
Nhưng bình thản vào lúc này thì có vẻ rất khó khăn rồi. Cô tin rằng, ngoài cô ra, chưa có người thứ hai nào tát vào mặt Lục Tầm Chi. Anh là một người lạnh lùng và kiêu ngạo như vậy, làm sao có thể dung thứ cho việc có người được đà lấn tới với anh.
Trong phòng vẫn không bật đèn.
Lục Tầm Chi giơ tay chạm vào khóe miệng. Chất lỏng ấm nóng dính vào đầu ngón tay, có thể thấy Kỷ Hà đã dùng lực mạnh đến thế nào.
Anh rũ mắt, không nhìn rõ khuôn mặt cô, chỉ thấy được đường nét phác họa.
Từ trước đến nay, người phụ nữ này luôn dịu dàng và dễ sưởi ấm lòng người, nhưng hai ngày nay lại trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, xa lạ.
Anh đã làm tổn thương cô rất sâu sao?
Sau khi bị tát, Lục Tầm Chi không hề tức giận, ngược lại còn bắt đầu tự kiểm điểm bản thân.
Anh đắp chăn cho Kỷ Hà, đầu óc mơ màng đi ra khỏi phòng ngủ chính, lao thẳng vào phòng ngủ phụ bên cạnh, ném mình xuống giường, đầu đau như búa bổ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả căn nhà rộng lớn không thấy bóng dáng Kỷ Hà, từng ngóc ngách đều tràn ngập sự lạnh lẽo của mùa thu.
Lục Tầm Chi lướt mắt qua bát mì cay nóng hổi anh đã mang về từ tối qua, cầm điện thoại lên định gọi thì nhìn thấy ngày trên màn hình.
Hôm nay là ngày làm việc.
Anh ném điện thoại lên sofa, mệt mỏi xoa hai bên thái dương, rồi quay người trở lại phòng ngủ chính.
Khi ra ngoài, anh đã mặc vest chỉnh tề, đeo đồng hồ, sải bước vững vàng ra cửa, lái xe đến công ty.
Mười giờ sáng, Lục Tầm Chi đến cửa hàng của Lạc Quyền.
Hôm nay Lạc Quyền có ở cửa hàng. Vừa thấy Lục Tầm Chi đến, anh ta cười toe toét đứng dậy từ quầy lễ tân, bước tới khoác vai anh: “Đã mấy ngày rồi không gặp cậu bạn thân.”
Lục Tầm Chi nói: “Ngày lễ thì gặp gì.”
“Vẫn như cũ à?”
“Ừm.”
Lạc Quyền vào bếp dặn dò xong thì đi ra ngồi đối diện Lục Tầm Chi, liếc nhìn anh, nhướng mày: “Sắc mặt tệ thế, không ngủ ngon à?”
Lục Tầm Chi lắc đầu: “Gần đây nhiều việc.”
Lạc Quyền cười như không cười: “Trước đây cũng nhiều việc, nhưng chưa bao giờ thấy cậu tệ đến mức này. Nhanh, nói xem, chắc chắn có chuyện gì rồi. Gia đình gây áp lực cho cậu à? Hay là chọc giận Kỷ Hà, cãi nhau rồi?”
Lục Tầm Chi bị những lời của anh ta làm cho đau đầu, mệt mỏi ngả người ra sau ghế, không có chút sức lực nào để trả lời câu hỏi của Lạc Quyền.
“Ngầm đồng ý rồi phải không?,” Lạc Quyền chậc chậc hai tiếng, “Là cãi nhau với Kỷ Hà rồi đúng không. Tôi chưa thấy chuyện gì trong nhà cậu có thể khiến cậu ra nông nỗi này.”
Lục Tầm Chi nhắm mắt lại, không muốn để ý đến anh ta.
Lạc Quyền càng nghĩ càng hứng thú, thấy thật sự rất thú vị. Trên đời này vậy mà lại có người có thể khiến Lục thiếu gia phải bận tâm.
Anh ta nheo mắt lại đánh giá người đàn ông đối diện. Ừm… vẫn bảnh bao, nhưng không hiểu sao lại toát ra vẻ tiều tụy.
Đột nhiên, Lạc Quyền liếc mắt một cái, đứng bật dậy khỏi ghế, đi tới nhìn chằm chằm khóe miệng của Lục Tầm Chi, tròn mắt: “Cậu bị đánh vào mặt à? Ai mà gan to tát cậu ra nông nỗi này? Anh em sẽ đi giải quyết hắn giúp cậu.”
Kỷ Hà để lại ấn tượng là một người rất dịu dàng, nên trong đầu anh ta đã tự động phủ nhận chuyện cô ấy động tay.
Lục Tầm Chi bất chợt mở mắt, trong đôi mắt đen thẫm lại có chút ý cười bất lực: “Chọc Kỷ Hà giận, cô ấy không cẩn thận đụng trúng tôi thôi.”
Sáng nay đến công ty, anh vừa bước vào tòa nhà với khuôn mặt này đã nhận được vô số ánh nhìn. Anh không cảm thấy bực bội, thậm chí còn nghĩ Kỷ Hà tát rất tốt, tát cho cái đầu đã mơ hồ mấy ngày của anh tỉnh táo trở lại.
Đầu óc Lạc Quyền nghẽn lại một chút, anh ta nhăn mày suy tư, vẻ mặt thay đổi luân phiên giữa kinh ngạc và ngơ ngác. Sau khi từ từ chấp nhận sự thật này, anh ta mới nghĩ: Đúng vậy, ai có đủ khả năng để động đến Lục Tầm Chi? Động đến anh ta chẳng khác nào động vào đầu Thái Tuế sao?
Nhưng mà… sao lại để…
Anh ta vừa nghĩ vừa cười, không định nén lại, còn có ý giễu cợt.
Kỷ Hà này thật sự khiến anh ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Lục Tầm Chi sốt ruột liếc nhìn Lạc Quyền: “Cơm xong chưa, sắp đến giờ tan học rồi.”
Lạc Quyền cười lớn hơn: “Này không phải, cậu bị đánh như vậy rồi, sao còn hăm hở đi đưa cơm cho người ta?”
“Tôi thích thế.” Anh lạnh lùng đáp lại một câu.
“Tôi có thể chụp một bức ảnh để ghi lại khoảnh khắc chưa từng có này không?”
Lục Tầm Chi vươn chân đá thẳng qua. Nghe Lạc Quyền kêu đau oai oái, anh hài lòng đứng dậy đi vào bếp.
Trước khi tiếng chuông tan học vang lên, A Phong đậu xe ở vị trí cũ, rồi cầm phần cơm trưa của mình xuống xe, đi đến cửa hàng đối diện để ăn.
Anh Lục và chị Kỷ Hà sau khi ăn xong thường ở trên xe đến trước giờ học buổi chiều mới tách ra. Cậu ta định sau khi ăn xong sẽ gọi điện cho Tiểu Tuyết. Hôm đó, cô ấy nói những lời thích cậu ta, cậu ta hy vọng sau này sẽ không bao giờ phải nghe thấy nữa.
“3, 2, 1!” Tiếng chuông tan học vui tai vang lên.
Trong văn phòng chỉ còn thầy La và Kỷ Hà, các giáo viên khác đều ở trong tòa nhà dạy học.
Kỷ Hà vẫn đang chấm bài tập về nhà sau kỳ nghỉ, và cả bài thi tháng này. Chiều nay cô phải dành thời gian để ra đề.
“Cô Kỷ, cô Kỷ ơi, chúng ta đi ăn thôi?” Câu hỏi này là vì thầy La không biết anh chồng đẹp trai của cô Kỷ có đến đón cô đi ăn không.
“Thầy La cứ đi đi ạ, tôi không có khẩu vị.” Kỷ Hà lấy một gói bánh quy ra, “Ăn cái này là được rồi.”
Không lâu sau khi thầy La rời đi, điện thoại của cô ấy đổ chuông. Tiếng chuông vừa vang lên, trái tim cô cũng giật thót. Liếc nhìn người gọi đến, cô nhấn nút âm lượng, sau đó úp điện thoại xuống và lờ đi.”
Cô khá ngạc nhiên, Lục Tầm Chi bị cô vô tình đánh vậy mà lại không giận.
Sau khi điện thoại tự động ngắt, nó không reo lần thứ hai.
Kỷ Hà nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâu, thở dài một hơi rồi với tâm trạng bình lặng tiếp tục công việc đang làm.
Khoảng mười phút sau, có người gõ cửa phòng làm việc.
Kỷ Hà không ngẩng đầu lên: “Mời vào.”
Hoắc Kính Hàng xách đồ đi đến bên cạnh Kỷ Hà: “Cô Kỷ.”
Kỷ Hà ngước lên, thắc mắc sao giờ này Hoắc Kính Hàng đáng lẽ phải về nhà ăn cơm rồi chứ: “Sao em chưa về?”
Hoắc Kính Hàng đặt chiếc túi đựng mấy hộp thức ăn lên bàn: “Anh em bảo em mang đến cho cô Kỷ. Em xong nhiệm vụ rồi, em đi trước đây. Tạm biệt cô Kỷ.”
… Chạy còn nhanh hơn cả thỏ.
Kỷ Hà liếc nhìn chiếc túi rồi thu lại ánh mắt, cúi đầu làm việc.
Cô càng ngày càng không hiểu con người Lục Tầm Chi này nữa rồi.
Trong túi giấy không chỉ có thức ăn, mà còn có một chiếc bình giữ nhiệt đựng nước đường đỏ, một miếng dán giữ nhiệt, một gói thuốc giảm đau Ibuprofen*, và một phong bì màu trắng. Tất cả những thứ này đều được thầy La phát hiện ra sau khi ăn cơm xong quay lại.
*Ibuprofen là thuốc kháng viêm không steroid (NSAID) có tác dụng giảm đau, hạ sốt và chống viêm, được sử dụng để điều trị các tình trạng như đau đầu, đau răng, đau bụng kinh, viêm khớp, và sốt.
Kỷ Hà xé phong bì, lấy lá thư bên trong ra và mở ra dưới ánh mắt vừa muốn xem vừa ngại ngùng của thầy La.
Vẫn là nét chữ quen thuộc, lực bút xuyên thấu cả mặt giấy.
[Ăn hay không là tùy em, uống nhiều nước nóng vào. Nếu bụng vẫn còn đau lắm thì gọi điện cho anh, anh sẽ đưa em đi bệnh viện.
Mấy ngày nay là lỗi của anh, anh không nên nhỏ nhen, bị người ta nói vài câu mà hiểu lầm em.
Vẫn phải ăn uống đầy đủ, nếu không làm sao có sức mà giận anh.]
Kỷ Hà thấy câu cuối cùng thì khóe môi khẽ nhếch, rồi lại nhét lá thư vào trong, cho những thứ mà thầy La đã lấy ra trở lại vào túi.
“Cô Kỷ, cô không ăn gì hết à?” Thầy La cẩn thận hỏi. Thầy ấy đã nhận thấy sắc mặt Kỷ Hà không ổn, xem ra đúng như thầy ấy nghĩ, vợ chồng cãi nhau, mâu thuẫn rồi.
“Không ăn,” Kỷ Hà nói, “Thầy ăn no chưa? Nếu chưa thì ăn một ít đi, quán ăn tư gia này ngon lắm đấy.”
Thầy La vội vàng xua tay, cười nói: “Không đâu, tôi ăn no rồi. Cô cũng đừng làm việc quá sức, nghỉ trưa một lát đi.”
Kỷ Hà gật đầu, cầm chiếc túi từ trên bàn đặt xuống kệ thấp dưới chân.
Kỷ Hà không tan làm đúng giờ. Vài giáo viên trong văn phòng cũng ở lại để chuẩn bị cho kỳ thi tháng sắp tới.
Đúng 7 giờ, thầy La dùng chân đẩy ghế lùi lại, vươn vai nói: “Các thầy cô, thời tiết cũng lạnh rồi, lát nữa chúng ta đi ăn lẩu thịt cừu đi.”
Thầy Thẩm đậy nắp bút, bỏ phiếu tán thành.
Thầy Chung nói: “Vợ tôi đưa con về nhà mẹ đẻ rồi, vậy tôi cũng đi nhé.”
Một giáo viên khác đùa: “Chắc không phải bị thầy chọc giận nên về đấy chứ.”
Mí mắt Kỷ Hà giật giật, thầm nghĩ có lẽ cô cũng nên về nhà của mình. Chỉ có ở một mình, cô mới có thể suy nghĩ thấu đáo hơn về chuyện của cô và Lục Tầm Chi.
“Cho tôi đi nữa.” Cô nói.
Thầy Chung vui mừng búng tay: “Cuối cùng cô cũng chịu lộ diện rồi.”
Mấy người trong văn phòng cùng Kỷ Hà đều bật cười.
Đoàn sáu người đến quán lẩu năm ngoái, nơi này làm ăn tốt hơn năm ngoái rất nhiều, còn có thêm cả khu buffet bánh ngọt và trái cây.
Sau khi gọi món xong, mấy giáo viên bắt đầu bàn về chuyện kỳ thi tháng.
Kỷ Hà thỉnh thoảng tham gia một chút, phần lớn thời gian còn lại trò chuyện với Khúc Chi Nghi. Cô mở đầu rất thẳng thắn, đơn giản và rõ ràng nói rằng cô muốn ly hôn với Lục Tầm Chi.
Khúc Chi Nghi sau khi biết ngọn ngành câu chuyện thì vừa ngạc nhiên vừa tức giận, liên tiếp gửi mấy cái biểu tượng cảm xúc “đàn ông không phải là thứ ì tốt đẹp”.
Khúc Chi Nghi: [Dù cậu quyết định thế nào, chị em cũng sẽ ủng hộ cậu. Nhưng tự hỏi lòng mình đi, cậu có thực sự nỡ không? Người đàn ông đã thích mười mấy năm. Bên tớ có một đồng nghiệp nam, tình hình cũng gần giống cậu. Cậu ấy cũng thầm yêu một bạn học cấp ba. Cô gái kia vốn chỉ có ý định chơi bời với người đã thầm thích mình nhiều năm như vậy. Sau khi người đồng nghiệp nam biết chuyện, cậu ấy sống dở chết dở. Tái bút. Tớ thiên về việc cậu ly hôn hơn nhé. Cuối cùng, đừng quên chính Lục Tầm Chi là người đã có ý nghĩ ly hôn trước.]
Đúng vậy, lúc đó đi Đông Bắc, Lục Tầm Chi đã hứa với cô sẽ không bao giờ ly hôn. Nếu không phải vô tình nghe thấy, cô không biết mình sẽ bị lừa dối trong bóng tối bao lâu nữa.
Tất cả chỉ là những lời ngon ngọt.
Cô nhanh chóng gõ vài chữ trả lời: [Tớ thật sự rất thích anh ấy, nhưng không phải là không có anh ấy thì tớ không sống nổi.]
“Cô Kỷ, ăn thôi, tôi đi lấy nước chấm, lấy giúp cô một ít nhé.”
Kỷ Hà tắt màn hình, úp điện thoại xuống ghế: “Tôi đi cùng cô.”
Sau khi cô đi, điện thoại cô reo lên, là cuộc gọi đến từ Lục Tầm Chi. Trong quán quá ồn, không ai nghe thấy.
Lục Tầm Chi đặt điện thoại trở lại bàn, ánh mắt nhìn vào bàn đầy thức ăn trong nhà hàng. Có lẽ lại phải lãng phí rồi.
“Meo meo, meo meo~” Đại Quất đột nhiên kêu hai tiếng về phía cửa.
Anh đứng dậy, đi về phía thư phòng, vừa đi vừa nói: “Kêu như vậy có thể gọi mẹ mày về nhà không?”
Kỷ Hà im lặng nhìn người tài xế lái hộ lấy chiếc xe điện gấp ra khỏi cốp xe của cô, rồi nhìn anh ta thao tác thuần thục mở xe ra, sau đó chào tạm biệt cô.
Tối nay cô đã uống rượu, nên gọi tài xế lái hộ. Ban đầu cô định về nhà ở Phong Đài, nhưng lại không yên tâm về hai con mèo Đại Bạch và Đại Quất.
Trong điện thoại có hai cuộc gọi nhỡ và vài tin nhắn Wechat, đều từ cùng một người. Cô không trả lời bất cứ tin nào.
Cơn đau bụng kinh khiến Kỷ Hà rất mệt, không muốn nói chuyện. Sau khi vào nhà, cô ngồi ở cửa thay giày, nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, rồi là tiếng bước chân, càng lúc càng gần cô, cuối cùng một cái bóng bao trùm lên ánh đèn trên đầu.
Lục Tầm Chi nhìn đỉnh đầu cô. Không ai nói chuyện trước, nhưng sự im lặng của Kỷ Hà khiến anh cảm thấy hoảng loạn.
“Ăn tối chưa?” Anh nghĩ, chỉ có câu hỏi này là cô sẽ trả lời.
Quả nhiên, cô đáp “Ừm”, nhưng phải đợi khá lâu mới nghe thấy tiếng đáp lại này.
Kỷ Hà đứng dậy định đi, cổ tay bị Lục Tầm Chi nhẹ nhàng nắm lấy. Anh dường như không dám dùng sức, vì vậy cô dễ dàng thoát ra, rồi rời đi khỏi bên cạnh anh.
Lục Tầm Chi đứng tại chỗ hít một hơi thật sâu, đi theo sau: “Đồ ăn trưa em nhận được hết rồi chứ?”
Lần này không nhận được câu trả lời. Từ góc nhìn của anh, đó là một Kỷ Hà rất khác, nửa mặt lạnh lùng và thờ ơ.
Khi cô mở cửa phòng ngủ chính và thuận tay định đóng lại, Lục Tầm Chi nhanh chóng chen vào giữa cánh cửa và khung cửa: “Có chuyện gì thì chúng ta nói ra giải quyết bây giờ, chiến tranh lạnh chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Ba chữ “chiến tranh lạnh” chạm vào dây thần kinh của cô. Kỷ Hà cười một cách đờ đẫn: “Trước đây khi anh giận dỗi sao lại không nghĩ đến vấn đề ‘chiến tranh lạnh’ này?”
Lục Tầm Chi tự biết mình đuối lý, tiến lên một bước ôm lấy Kỷ Hà. Chỉ có như vậy anh mới không chạm vào vẻ mỉa mai lạnh lùng trong mắt cô. Cằm anh cọ vào đỉnh đầu cô, ngửi thấy mùi dầu gội quen thuộc, lòng anh mới hơi yên tâm. Anh chậm rãi và dịu dàng nói: “Sau này anh đã thú nhận rồi không phải sao? Nguyên nhân đều là do cái người tên Tiền Chiêu kia.”
“Thật ra em không hiểu tại sao anh lại để ý đến người đàn ông xuất hiện bên cạnh em như vậy,” Kỷ Hà dồn toàn bộ sức lực đẩy anh ra. Giọng cô giọng cô vẫn bình thản: “Trước đây em còn có thể hiểu được, nhưng bây giờ thì em không thể hiểu nổi một chút nào. Mọi người hãy sống thật với nhau đi, đừng giả dối nữa, anh làm vậy em mệt mỏi lắm.”
“Giả dối là sao?” Lục Tầm Chi nhíu mày, suýt nữa bị những lời khó hiểu của cô làm cho choáng váng.
Kỷ Hà im lặng vài giây, vốn không muốn nói thêm, nhưng cuối cùng vẫn bình thản đáp: “Chính anh tự hiểu rõ nhất.”
“Lại câu này, em có biết là mình cứ nói những lời vô cớ không?”
“Em vô cớ?” Kỷ Hà trở nên kích động, đôi mắt đã đỏ hoe trừng lớn nhìn Lục Tầm Chi. Khi nhìn thấy vết đỏ rõ ràng ở khóe miệng anh, ánh mắt cô hơi khựng lại, nhưng cảm xúc dâng trào trong lòng vẫn không hề tan biến chút nào: “Người vô cớ là anh. Hai mặt, trước mặt em một đằng sau lưng lại một nẻo.”
Lục Tầm Chi giật mình trước làn da không còn chút máu nào của Kỷ Hà. Anh đưa tay muốn chạm vào bờ vai đang run rẩy của cô, nhưng bị cô tránh đi một cách tự nhiên.
Không khí như đóng băng.
Anh siết chặt quai hàm, ánh mắt lạnh lùng vẫn luôn đặt trên khuôn mặt cô, giọng điệu cũng không còn sự dịu dàng như lúc nãy: “Đừng chơi trò đố chữ với anh, hơn nữa…” người có hai mặt là em.
Những chữ này bị anh nghẹn lại ở cổ họng, không muốn nói ra, sợ làm tổn thương cô.
Không ai có thể chịu đựng nổi khi nghe chính người bạn đời thân mật của mình nói ra những lời tổn thương như vậy.
“Chúng ta đừng như thế này nữa được không?” Anh lại hạ thấp giọng.
Lục Tầm Chi từng là một người kiêu ngạo đến nhường nào, từ nhỏ đến lớn chưa từng phải hạ giọng, huống chi là liên tục cúi đầu nhún nhường như thế này.
Anh bằng lòng hạ thấp bản thân để dỗ dành Kỷ Hà, hoàn toàn là vì anh quan tâm đến cô.
Tim Kỷ Hà trống rỗng, như bị một thứ vô hình nào đó khuấy động đến đau nhói. Cô đã quá mệt mỏi, không muốn tiếp tục cãi vã nữa. Cô quay người định đi, Lục Tầm Chi từ phía sau ôm chặt lấy cô.
“Kỷ Hà…”
“Lục Tầm Chi, em thực sự rất mệt,” Kỷ Hà cố kìm những giọt nước mắt đang chực trào, cổ họng hơi khô, cắn răng dứt khoát nói, “Gần đây chúng ta vẫn nên cố gắng đừng ở chung một không gian quá lâu, nếu không em sẽ rất khó chịu. Anh chuyển về phòng ngủ phụ đi, hoặc là em sẽ về Phong Đài ở.”
Sáng sớm hôm sau, dì Đồ đã đến dọn dẹp vệ sinh từ rất sớm.
Dì vừa ngân nga bài hát vừa lau tủ trên bàn bếp, thấy cô chủ đi qua uống nước, vội cười chào hỏi: “Cô Kỷ, cậu Lục dặn tôi nói với cô bữa sáng đã để trên bàn, bảo tôi hâm nóng cho cô. Tôi vừa xem rồi, vẫn chưa nguội, nhiệt độ bình thường. Cô ra ăn một chút đi.”
Kỷ Hà uống cạn ly nước, khẽ gật đầu, đi được vài bước thì quay đầu hỏi: “Anh ấy đâu rồi?”
Dì Đồ nói: “Lúc tôi đến thì tài xế của cậu Lục đã đợi ở ngoài rồi, đã đi được một lúc rồi.”
Kỷ Hà quay đầu lại, im lặng đi đến bàn ăn ngồi xuống ăn sáng.
Sau khi đi làm, cô nhắn tin cho A Phong bảo đừng mang cơm trưa đến nữa, cô sẽ ăn ở căng tin, nên buổi trưa điện thoại cô rất yên tĩnh.
Buổi tối tan làm cô trở về nhà. Cục trưởng Kỷ không có ở nhà, Kỷ Thuật cũng đang làm thêm giờ. Mẹ Tuỳ ban đầu cũng đang ở tiệm làm đẹp, nghe tin cô về nhà, liền kết thúc công việc, lái xe đến siêu thị mua đồ ăn.
Hai mẹ con hiếm khi cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Khi mẹ Tuỳ đang hầm canh, Kỷ Hà rửa rau. Cô nhìn chằm chằm vào những chiếc lá xanh tươi trong rổ, lòng cô căng thẳng…
Cảm xúc của cô dâng lên đến đỉnh điểm, rất sợ những lời sắp nói ra sẽ gây ra mâu thuẫn gia đình.
“Cái rổ rau đó con rửa mấy lần rồi, còn rửa nữa à?” Mẹ Tuỳ đưa tay tới khóa vòi nước lại.
Nước vừa tắt, nhà bếp trở nên tĩnh lặng, tiếng tim đập thình thịch của Kỷ Hà càng trở nên rõ rệt.
Cô nuốt nước bọt, nhẹ nhàng đặt bó rau đang cầm trên tay vào rổ, rồi nhìn sang mẹ Tuỳ đang cắt ớt: “Mẹ, nếu con quyết định ly hôn với Lục Tầm Chi, mẹ có giận không?”
Mẹ Tuỳ trượt dao, suýt chút nữa cắt vào ngón tay. Bà bình tĩnh vài giây, tiếp tục cắt, rồi điềm tĩnh nói: “Con có thể hỏi câu này, chứng tỏ đây không còn là ‘nếu’ nữa rồi, mà là chuyện đang xảy ra đúng không? Nói đi, có chuyện gì?”
Kỷ Hà không ngờ mẹ Tuỳ lại bình tĩnh như vậy. Cô cụp mắt xuống, nói khẽ: “Không có gì cả, chỉ là rất khó để tiếp tục sống cùng nhau. Nếu cứ tiếp tục thì…”
Cô nghẹn lại, “Con sẽ rất khó chịu.”
Mẹ Tuỳ cho những lát ớt đã thái xong trên thớt vào bát, rưới xì dầu và dầu hoa tiêu lên, rồi trộn đều với gừng, tỏi băm và tương đậu trong bát.
Cuối cùng, bà đặt bát sang một bên.
“Hôn nhân của con, con tự quyết,” mẹ Tuỳ nhìn Kỷ Hà, chậm rãi nói: “Nhưng hôn nhân không phải trò đùa, không thể hành động theo cảm tính. Hãy suy nghĩ thật kỹ. Mẹ chỉ hy vọng việc ly hôn của hai đứa là kết quả của việc đã bàn bạc kỹ lưỡng, chứ không phải là quyết định bồng bột trong lúc giận dỗi như trẻ con. Hơn nữa, bên nhà mình không can thiệp vào suy nghĩ của con, nhưng nhà họ Lục không phải những người dễ nói chuyện đâu. Con ăn cơm xong, về nhà, ngồi xuống nói chuyện một cách ôn hòa với Lục Tầm Chi. Nếu thực sự không thể vượt qua rào cản này, bố mẹ sẽ ủng hộ con ly hôn.”
Kỷ Hà không còn để ý đến điều gì nữa, lao tới ôm lấy mẹ Tuỳ từ phía sau, mặc cho nước mắt tuôn rơi như mưa.
“Lúc ăn cơm, mẹ Tùy vẫn không nhịn được hỏi một câu: ‘Nó có làm gì có lỗi với con không?'” “Không ạ.” Kỷ Hà lập tức phủ định. Dù thế nào đi nữa, Lục Tầm Chi không phải là người như vậy, cô không thể vì thất vọng mà gán cho anh tội danh không có.
Lục Tầm Chi đợi trước cửa nhà gần nửa tiếng, thấy Kỷ Hà vẫn không trả lời tin nhắn, anh tắt màn hình, lên xe.
“Đi thôi.”
A Phong gật đầu, bật định vị đến nhà hàng mà Lý Đạc đã đặt trước.
Sau khi ăn cơm ở nhà xong, Kỷ Hà nhìn đồng hồ, mới hơn tám giờ. Cô có chút miễn cưỡng quay về nhà ở Hải Điến, nên lái xe lang thang gần đó.
Đi ngang qua một trung tâm thương mại lớn, cô đỗ xe ở bãi đậu xe ngầm, đi thang máy lên, đi thẳng đến một cửa hàng của một nhãn hiệu nào đó. Cô mua chiếc túi xách mẫu mới nhất mùa thu của cửa hàng trong sự phục vụ hoàn hảo với nụ cười đạt 100 điểm của người quản lý quầy.
Khúc Chi Nghi sắp sinh nhật, chiếc túi này là mua cho cô ấy.
Kỷ Hà đã lâu không chi tiêu lớn như vậy, khoảnh khắc quẹt thẻ, cô không hề có gánh nặng tâm lý, ngược lại còn cảm thấy sảng khoái một chút.
Nghĩ đến đây, cô lại đi đến cửa hàng quần áo mua cho mình hai chiếc váy. Càng mua càng vui, sau đó đi thang máy thẳng lên nhà hàng ở tầng cao nhất, gọi hết các món đặc trưng của nhà hàng, vừa ăn vừa ngắm nhìn bầu trời đêm đen không một vì sao.
Chỉ có bản thân cô biết, khoảnh khắc ngẩng đầu lên, cô đang cố kìm nước mắt.
Rời khỏi trung tâm thương mại chưa đến mười giờ, Kỷ Hà lái xe đi đi dừng dừng. Khi đang đợi một đèn đỏ kéo dài đến chín mươi giây, ánh mắt cô lướt qua một hàng nhà hàng tập trung các món Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Thái Lan, Mỹ. Cô dừng lại lâu hơn ở nhà hàng có ít người hơn một chút, vì cô nhìn thấy Lục Tầm Chi, và cả Chu Châu đang ngồi đối diện anh.
Cô nhớ lại tin nhắn Lục Tầm Chi gửi đến khi cô tan làm, hỏi có muốn đi ăn tối cùng nhau không, nói rằng Lý Đạc và bạn gái của anh ta cũng có mặt. Cô đã lờ đi.
Trong xe ngột ngạt như sắp có một trận mưa bão lớn.
Đèn xanh vừa bật, Kỷ Hà đạp mạnh ga, chiếc xe gầm lên lao đi.
Lý Đạc vừa lau tay vừa quay lại, cười nói với Lục Tầm Chi: “Nhà hàng này ngoằn ngoèo quá, đi vệ sinh mà tôi cứ tưởng đi vào mê cung vậy.”
Lục Tầm Chi lắc ly rượu vang đỏ trong tay, nhàn nhạt nói: “Tự cậu chọn địa điểm tốt mà.”
Lý Đạc cười vài tiếng, rồi quay sang bạn gái đã im lặng nãy giờ: “Quán bar nhẹ nhàng mà em nói ở đâu, chúng ta đi ngay bây giờ.”
“Hai người cứ đi đi.” Lục Tầm Chi mặc áo khoác vào, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Chu Châu mím môi không nói.
Cô ta vốn không muốn đến, sợ Lục Tầm Chi sẽ kể những chuyện ngu ngốc cô ta đã làm trước đây cho Lý Đạc nghe như một trò đùa. Nhưng người đàn ông này không những không làm vậy, mà còn không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái.
Lý Đạc không ép buộc. Sau khi quay về, anh ta nghe nói Lục Tầm Chi là người sợ vợ, chắc là đang vội về nhà dỗ dành bà xã đây. Anh ta đứng dậy tiễn Lục Tầm Chi.
“Tầm Chi, khoảng thời gian này cậu vất vả rồi. Nếu không có cậu, công ty cũng không thể nhanh chóng đi vào quỹ đạo trở lại như vậy.”
Lục Tầm Chi nhếch môi, giọng điệu không mặn không nhạt: “Lần sau đừng dùng mấy chiêu bẩn thỉu này để lừa tôi đến dọn bãi chiến trường nữa.”
Lý Đạc sờ mũi, mở cửa xe cho anh, vừa cười gượng gạo vừa nói: “Anh còn chẳng phải đã mắc lừa rồi sao. Lần sau nhớ dẫn Kỷ Hà đến chỗ tôi chơi nhé, tôi sẽ đích thân vào bếp nấu cho hai vợ chồng cậu ăn.”
Lục Tầm Chi không đáp lời, vỗ vai anh ta.
Kỷ Hà vừa nói chuyện điện thoại với Tiêu Văn xong, từ thư phòng bước ra thì đối mặt với Lục Tầm Chi đang đứng ở phòng khách.
Cô quay mặt đi, đến bàn bếp rót nước. Vừa uống được một ngụm, phía sau cô có một thân hình ấm áp áp sát.
Cô không giãy ra được, định nói, nhưng miệng đã bị tay Lục Tầm Chi bịt lại.
Lục Tầm Chi cọ cọ vào hõm vai Kỷ Hà, giọng trầm thấp: “Cho anh vài phút, nghe anh giải thích chuyện mấy ngày nay.” Thay vì giữ trong lòng, chi bằng nói ra cho dứt khoát.
