Kỷ Hà cảm thấy giấc ngủ này thật dài, đủ lâu để một cảnh tượng của hơn mười năm trước hiện lại rõ mồn một trong đầu cô.
Cô vẫn nhớ hoàng hôn hôm đó rất đẹp, sau khi được anh họ Nguyên Thụ và bạn gái anh ấy giúp đỡ dựng xong chiếc lều nhỏ của mình, cô ngồi nghỉ một lát rồi ló đầu ra nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng cậu thiếu niên mà cô hằng mong nhớ.
Sở dĩ hôm nay cô có thể cùng các anh chị khối 12 đi leo núi là vì anh họ thấy cô cứ ru rú trong nhà suốt nên đã lôi kéo cô ra ngoài.
Thật ra cô quyết định đi cùng là vì nghe nói Lục Tầm Chi cũng tham gia.
Họ đi bằng tàu cao tốc, vé trong kỳ nghỉ rất khó mua. Trong mười mấy người, có ba người phải đứng, và Kỷ Hà khá xui xẻo nằm trong số đó.
Cô ôm balo, lặng lẽ đứng cạnh cửa toa tàu ngắm phong cảnh đồng quê lướt qua. Nếu đứng lâu mỏi lưng mỏi chân, cô sẽ ngồi xổm xuống nghỉ.
Vị trí này là nơi giao giữa toa số 5 và toa số 6. Trước khi lên tàu, Kỷ Hà từng cố chen trong đám đông để tìm bóng dáng Lục Tầm Chi bước vào toa số 4. Bên đó đông người quá, cô nhìn thoáng rồi thôi, không dám sang.
“Kỷ Hà em đến chỗ chị ngồi đi, hoặc ngồi chỗ của Nguyên Thụ cũng được.” Người nói là Khương Mạn, bạn gái của Nguyên Thụ, cô ấy đi vệ sinh nên mới phát hiện cô em họ nhỏ của Nguyên Thụ mua vé đứng chứ không phải vé ngồi.
Kỷ Hà ngẩng đầu lên, đôi môi dưới khẩu trang khẽ cong lên, “Không sao đâu ạ, em đứng ở đây cũng tốt, khá yên tĩnh.”
Khương Mạn rất nhiệt tình, “Vậy em có đói không, trong túi chị có một đống đồ ăn vặt, để chị lấy cho em một ít nhé?”
Kỷ Hà lắc đầu, cảm ơn rồi nói rằng trong cặp sách của cô có đồ ăn.
Khương Mạn ném giấy lau tay vào thùng rác, “Được rồi, có chuyện gì thì đến toa số 4 tìm bọn chị nhé, lúc xuống tàu cũng đừng đi lạc đấy.”
Ngay sau khi Khương Mạn rời đi không lâu, Kỷ Hà nghe thấy giọng Nguyên Thụ từ xa vọng lại gần. Cô vừa mới ngồi xổm xuống nên lười đứng dậy, chỉ ngước mắt lên nhìn về phía cửa toa tàu.
Nhưng người xuất hiện trong tầm mắt cô lại không phải là Nguyên Thụ.
Một chàng trai mặc áo hoodie màu đen, lông mày và mắt đen láy, vẻ ngoài lạnh lùng, mang nét gầy gò đặc trưng của tuổi trẻ, bước đi chậm rãi qua lối đi, ánh mắt không dừng lại ở chỗ nào.
Kỷ Hà cảm thấy tim mình đập dồn dập nơi lồng ngực. Cô đứng bật dậy, lưng áp chặt vào phía sau, lùi vài bước, không dám quay đầu nhìn, chỉ căng tai lắng nghe. Cô nhớ phía sau lưng mình chính là chỗ rửa tay.
Nguyên Thụ nói chuyện với bạn xong cũng định đi vệ sinh, vừa đến cửa đã nhìn thấy cô em họ nhỏ với dáng vẻ lén lút, anh ta khẽ cười, “Kỷ Hà, em sang chỗ anh ngồi đi.”
Kỷ Hà giật mình vì giọng nói đó, cô liếc nhìn Nguyên Thụ rồi lắc đầu. Bên đó toàn là các anh chị lớp 12, cô không muốn đi.
“Đứng mãi không mệt à?”
“Không mệt ạ.”
Nguyên Thụ cười nói: “Còn hai tiếng nữa mới đến nơi, em chắc chắn không muốn ngồi sao?”
Kỷ Hà kiên quyết gật đầu.
Ngay khoảnh khắc đó, bóng dáng màu đen kia đi ngang qua. Hai tay anh còn vương những giọt nước lấp lánh, nhướng mày nhìn Nguyên Thụ đang chắn lối.
Nguyên Thụ khoác cánh tay dài lên vai Lục Tầm Chi, nhếch cằm về phía Kỷ Hà, người đang lo lắng đến nỗi tim nhảy lên tận cổ họng, “Để tôi giới thiệu, đây là cô em họ nhỏ của nhà tôi, là một tiểu học bá của khối lớp 10 đó.”
Kỷ Hà theo bản năng nín thở, ánh mắt đảo loạn, không dám nhìn về phía người bên cạnh.
“Chào em.” Giọng nói của nam sinh trầm thấp, trong trẻo.
Cô gần như dùng hơi để đáp lại: “Chào anh.”
Nói xong cô hối hận vô cùng, qua lớp khẩu trang, giọng nói còn rất nhỏ, Lục Tầm Chi chắc chắn không nghe thấy câu trả lời của cô, liệu anh có nghĩ cô là người không có lễ phép không?
Nguyên Thụ chuẩn bị đi vệ sinh, bảo Lục Tầm Chi đợi anh ta một lát, rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh ta quay sang nói với Kỷ Hà: “Anh nhớ ở lối đi chỗ khoang hạng thương gia có ghế xếp, em qua đó xem có ai ngồi không, nếu không thì hỏi tiếp viên xem có thể cho em ngồi một lát không.”
Kỷ Hà theo bản năng gật đầu, cô vội vàng liếc nhanh qua mặt người bên cạnh, sau đó ôm chặt balo, quay người bước đi.
“Ê ê ê, đi ngược rồi.” Nguyên Thụ vội vàng gọi cô lại, “Lục Tầm Chi, nếu cậu không bận thì giúp tôi đưa em họ nhỏ của tôi qua đó đi.”
Kỷ Hà quay lưng lại, đôi mắt mở to, trong lòng cô là đủ loại cảm xúc: có sự bối rối vì đi sai hướng, sự bất ngờ vì câu nói của Nguyên Thụ, nỗi sợ bị từ chối, nhưng cũng xen lẫn niềm vui thầm kín.
Lục Tầm Chi gật đầu: “Được thôi.”
Nhịp tim của Kỷ Hà tăng tốc, hai từ đó như một niềm vui lớn lao từ trên trời rơi xuống.
Vậy là cô theo sau chàng trai cao ráo ấy bước đi.
Khi đi ngang qua toa số 4, các chị khóa trên lớp 12 đồng loạt nhìn về phía Kỷ Hà. Cô cúi thấp mắt, cố gắng làm giảm sự hiện diện của mình.
Đến cửa toa hạng nhất, Lục Tầm Chi dừng lại một bên, nhường đường cho cô bán đồ ăn vặt đang đẩy xe đi qua. Kỷ Hà thấy vậy cũng dừng theo.
Cách một đoạn ngắn, cô khẽ ngước đầu lên, có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng thanh thoát của Lục Tầm Chi dưới mái tóc gọn gàng.
“Cho tôi kẹo cao su.”
“Có liền,” cô bán hàng đưa kẹo cao su cho Lục Tầm Chi, đang định trả tiền thừa thì nghe anh nói đợi một chút.
Lục Tầm Chi quay đầu lại, nhìn cô gái đang che mặt rất kín đáo, “Em có muốn ăn gì không?”
Ánh mắt Kỷ Hà bất ngờ chạm phải Lục Tầm Chi, cô hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lắc đầu.
Lục Tầm Chi thu lại ánh mắt, xin cô bán hàng thêm hai chai nước khoáng, rồi đưa một chai cho Kỷ Hà.
Kỷ Hà khựng lại, ánh mắt cúi xuống, bàn tay cầm chai nước của cậu con trai có những đốt ngón tay rõ ràng, trắng trẻo, ngón tay thon dài, trên móng tay còn có hình trăng khuyết biểu thị sự khỏe mạnh.
Cô đưa hai tay ra nhận, nhẹ nhàng nói một tiếng cảm ơn.
“Trước đây tôi có nhờ em giúp việc gì không?” Anh đột nhiên hỏi.
Tim Kỷ Hà đập loạn xạ.
Sáng sớm hôm đó, cô đang xếp hàng mua bữa sáng, người rất đông, khi sắp đến lượt mình thì cậu thiếu niên mặc áo phông trắng bất ngờ xuất hiện, đi đến trước mặt cô, một cách thần bí nhét tiền vào tay cô, nói nhỏ: “Một cốc sữa đậu nành và hai cái bánh bao chay, cảm ơn.”
Cô chớp mắt hai cái, hiểu ra là anh không muốn xếp hàng.
Sau đó, Kỷ Hà đưa những món đã mua và tiền thừa cho Lục Tầm Chi.
Khi nhận lấy, anh hỏi: “Em có biết tại sao tôi lại nhờ em giúp không?”
Cô liếc nhìn logo trên áo của anh, tim đập loạn nhịp, giọng rất khẽ: “Vì em mặc đồng phục trường Tam Trung.”
“Không phải,” cậu thiếu niên cười sảng khoái, đôi mắt sáng lên trong buổi sớm đầu thu, “Em trông ngoan ngoãn, sẽ không từ chối.”
“Hừ, em không ngoan đâu.”
“Vậy sao,” Lục Tầm Chi nhìn cô gái trước mặt, gãi gãi mũi, “Vậy xin lỗi, tôi nhìn nhầm rồi, cảm ơn em đã giúp đỡ, tạm biệt.”
Đợi anh đi xa, Kỷ Hà sờ lên khẩu trang và kính của mình, bật cười vô cớ.
Đây hẳn là lần Lục Tầm Chi nói đã nhờ cô giúp đỡ.
Kỷ Hà gật đầu.
Anh nhướng mày, không nói gì thêm, tiếp tục đi về phía toa tàu phía trước.
Bên ngoài toa hạng nhất thật sự có ghế xếp.
Kỷ Hà đi đến, kéo ghế ra ngồi xuống, balo đặt ngay ngắn đặt trên đùi.
Điều khiến cô không ngờ là Lục Tầm Chi lại không rời đi, anh lười biếng tựa vào một bên để xem điện thoại.
Sau vài phút đấu tranh nội tâm, Kỷ Hà hỏi tại sao anh không quay về.
Anh trả lời bằng giọng trầm: “Bên kia đông người quá, ồn ào, ở đây yên tĩnh, thích hợp để chơi điện thoại.”
“Vậy thì,” Kỷ Hà đứng dậy, chỉ vào chiếc ghế, “Anh ngồi đây đi.”
Lục Tầm Chi hơi nghiêng mặt nhìn qua, khóe môi khẽ nhếch: “Em cứ ngồi đi.”
Chuyến tàu đi được nửa chặng, Kỷ Hà cảm thấy việc quyết định đi cùng chuyến này là một điều vô cùng may mắn, mặt cô luôn hướng ra ngoài, thỉnh thoảng khi có người đi qua lại lén quay đầu nhìn Lục Tầm Chi, trong lòng thầm mong tàu chạy chậm lại một chút.
Khi đến ga và xuống tàu, cửa mở từ phía Lục Tầm Chi. Anh là người xuống đầu tiên, Kỷ Hà nhìn một gia đình ba người đang đi chậm rãi phía trước, trong lòng có chút lo lắng.
Mọi người sẽ tập trung ở cổng ra ga, chờ đủ cả đoàn rồi mới đi xe buýt lớn. Kỷ Hà không phải sợ đi một mình, chỉ là cô có chút ích kỷ, muốn được đi cùng với Lục Tầm Chi.
“Tiểu Bảo, con nắm tay bố từ từ xuống nhé, đừng vội.” Người mẹ trong gia đình ba người nói.
Kỷ Hà nhón chân nhìn ra ngoài cửa, nhưng không thấy bóng dáng Lục Tầm Chi đâu. Dù anh chẳng có nghĩa vụ phải chờ cô, nhưng trong lòng cô vẫn dâng lên một chút hụt hẫng.
Cô khẽ thở ra, đôi mắt cụp xuống, kiên nhẫn chờ người phụ nữ kia kéo hai chiếc vali ra khỏi cửa.
Đến lượt Kỷ Hà bước ra, đầu cô vẫn cúi thấp, bước theo nhịp chân của người phía trước. Nhưng đột nhiên, một đôi giày thể thao trắng tinh tươm xuất hiện trong tầm mắt, theo sau đó là giọng nói mà cô từng nhiều lần âm thầm nhớ lại trong lòng.
“Nhìn đường kìa, em làm gì nhìn xuống đất vậy?”
Cô giật mình ngẩng đầu, rơi vào đôi mắt chứa nụ cười nhẹ nhàng của chàng trai.
…
Ngồi mãi không thấy ai, Kỷ Hòa đứng dậy, đi đến trước lều của Nguyên Thụ, nghe nói anh ấy và Lục Tầm Chi dùng chung một cái lều.
Nhưng cô vẫn không thấy người.
Nguyên Thụ tưởng cô đến tìm Khương Mạn liền nói:
“Khương Mạn đi ngắm hoàng hôn ở đài quan sát rồi, hình như Lục Tầm Chi cũng ở đó, em đi giúp anh gọi cậu ấy về đi, cái lều này to quá, một mình anh không dựng nổi.”
Kỷ Hà ngoan ngoãn gật đầu, xoay người đi, lại vô tình bắt gặp cảnh một đàn chị lớp 12 tỏ tình thất bại.
Cô vội tránh sang một bên, đợi đàn chị rời đi mới khẽ bước nhẹ nhàng tiến lại gần.
Động tĩnh của Kỷ Hà lập tức thu hút sự chú ý của Lục Tầm Chi, anh nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, trong mắt không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Cô cảm thấy lúc ấy chắc chắn là bị ánh hoàng hôn mê hoặc, mới dám thốt ra lời mà không màng gì cả.
…
“Kỷ Hà, Kỷ Hà.”
Trong tiếng gọi khẽ khàng đầy dịu dàng ấy, đôi mắt của Kỷ Hà chậm rãi mở ra. Ý thức cô vẫn còn mơ hồ, không phân rõ được đâu là hiện thực, đâu là quá khứ, miệng khẽ lẩm bẩm: “Anh đã từ chối em rồi.”
Lục Tầm Chi nắm lấy tay cô, cúi người xuống, nghiêng tai sát lại gần: “Em đang nói gì thế?”
Mí mắt Kỷ Hà khẽ giật, ý thức dần quay trở lại, cô chăm chú nhìn khuôn mặt Lục Tầm Chi, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy: “Xin lỗi, em đúng là một kẻ rắc rối.”
Lục Tầm Chi sững người, bàn tay đặt lên trán cô, nhận ra cơn sốt đã hoàn toàn hạ. Anh cong hai ngón tay, khẽ nhéo chóp mũi thanh tú của cô: “Nói bậy bạ gì thế.”
Anh đứng dậy, đợi đến khi mắt Kỷ Hà quen dần với ánh sáng mới bật đèn lớn trong phòng ngủ.
Kỷ Hà nâng tay phải lên, mu bàn tay vẫn còn dán miếng băng truyền dịch. Cô ngồi dậy, vừa định dựa lưng ra sau thì bị Lục Tầm Chi ấn nhẹ vai, rồi nhét một chiếc gối sau lưng cho cô mới chịu buông tay.
“Vừa rồi em nằm mơ à?” Lục Tầm Chi bưng bát cháo trắng đặt trên bàn, múc một thìa, nhẹ nhàng thổi nguội rồi đưa đến bên môi cô.
Ừm, là ác mộng.” Kỷ Hà lắc đầu, đẩy tay anh ra. “Em không muốn ăn.”
“Vừa tiêm xong, cơ thể tiêu hao nhiều lắm, phải ăn vài thìa để bù sức.” Giọng Lục Tầm Chi trầm thấp, tựa như đang dỗ dành. “Ngoan, nghe lời anh.”
Kỷ Hà khăng khăng muốn tự mình ăn. Cô cố gắng nuốt vài thìa vào cái miệng vẫn còn đắng ngắt, vừa ăn vừa nghe Lục Tầm Chi hỏi: “Em mơ thấy ác mộng gì vậy?”
Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt nghiêng của anh. Lúc ấy, anh đang điều chỉnh nhiệt độ trong phòng, dáng vẻ bình thản và chuyên chú. Cô chậm rãi nuốt chỗ cháo còn trong miệng, rồi khẽ nói:
“Là từng có lần em tỏ tình với một người, nhưng anh ấy từ chối em.”
Cả người Lục Tầm Chi khựng lại, nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt cũng thu về, hờ hững “ồ” một tiếng, lúc đặt điều khiển lên bàn còn dùng chút lực, “Vậy thì anh ta thật sự đáng chết.”
Tâm trạng Kỷ Hà lập tức tốt hẳn lên, lại múc thêm mấy thìa cháo, đảo mắt một vòng, lúc này mới nhận ra mình đang nằm trong phòng của Lục Tầm Chi, quần áo trên người cũng không phải bộ đồ lúc trước khi đi ngủ.
Cái cảm xúc lửng lơ vừa rồi vì chuyện nhỏ ban nãy bị Lục Tầm Chi nuốt sạch vào bụng. Anh nhìn ra sự nghi hoặc của Kỷ Hà, dịu giọng giải thích: “Bộ lúc nãy bị mồ hôi thấm ướt, anh bảo y tá thay cho em rồi. Em nghĩ bây giờ anh còn dám c** đ* em sao?”
Kỷ Hà bật cười:
“Anh nói kiểu này, có chút không đứng đắn đó.”
“Anh không thấy vậy. Trái lại còn thấy ấm ức.” Lục Tầm Chi lấy bát cháo trong tay cô đi, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm cô “Một tờ giấy ly hôn lại tước đi nhiều quyền lợi của anh như thế.”
Kỷ Hà né tránh ánh mắt anh, hỏi lảng đi: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
Không nghe được câu trả lời.
Cô liếc anh, đưa mắt xuống dưới tìm đồng hồ trên tay.
Anh liền giấu tay vào trong chăn.
Cô thấy buồn cười thật sự: “Anh ba tuổi à?”
Lục Tầm Chi bế bổng cô cùng với chăn vào lòng, nghiến răng nghiến lợi nói bên tai cô: “Về phòng em ngủ đi.”
Trong phòng ngủ của Kỷ Hà, chăn ga gối nệm đã được thay mới. Cô thoải mái nằm xuống, chưa bao lâu liền chìm vào giấc ngủ.
Cô lim dim đôi mắt, xoay người, khẽ gọi: “Lục Tầm Chi.”
“Ừm?” Lục Tầm Chi ngồi trên chiếc ghế bên giường, đưa tay bật chiếc đèn nhỏ đầu giường, ngẩng lên nhìn cô.
“Cảm ơn anh,” Kỷ Hà nói.
Anh khẽ cười, thò tay vào trong chăn nắm lấy tay cô, giọng thấp dịu dàng: “Anh thấy mình có làm nhiều nữa cũng không bù đắp nổi những gì đã thiếu nợ em. Em đừng khách sáo với anh, được không? Đây đều là những việc anh nên làm cho em.”
Kỷ Hà cố gắng nghe hết lời anh, sau đó cả người lẫn tâm đều buông lỏng, chìm vào giấc ngủ sâu.
Lần nữa tỉnh dậy đã là sáng hôm sau. Cô cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn nhiều, khoác một chiếc áo ngoài rồi bước xuống giường, vừa ra khỏi phòng ngủ đã ngửi thấy mùi thơm nồng đậm từ ngoài phòng khách.
Lục Tầm Chi bưng món ăn vừa nấu xong đi ra, thấy Kỷ Hà đang đứng ngoài ban công, liền cởi áo khoác gió đặt lên ghế sofa rồi bước đến gần.
“Còn thấy chỗ nào khó chịu nữa không?”
Nghe vậy, Kỷ Hà không quay đầu lại, chỉ khẽ lắc đầu. Cô đưa tay chỉ ra bãi biển ngoài kia: “Tối nay mình ra đó đi dạo nhé?”
“Không được.” Lục Tầm Chi nói, “Gió lớn lắm, em vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.”
“Ồ.” Giọng cô khó nén sự thất vọng.
Lục Tầm Chi bất đắc dĩ nhượng bộ: “Chỉ được đi năm phút thôi.”
Kỷ Hà quay đầu lại, ánh mắt cong cong, mỉm cười: “Anh từ khi nào trở nên tiết kiệm đến vậy rồi?”
Không đợi anh trả lời, cô lại hỏi:
“Hôm nay chúng ta vốn đã hẹn với bác sĩ, nếu không đi thì có làm lỡ thời gian của ông ấy không?”
“Không đâu, bây giờ ông ấy là bác sĩ riêng của chúng ta.”
“Anh đã mua lại tất cả thời gian của ông ấy à?”
Lục Tầm Chi gật đầu, mỉm cười nhìn cô.
Kỷ Hà hơi nhướng mày: “Anh thật hào phóng.”
Lục Tầm Chi nói: “Đây là đặc quyền chỉ có em mới có được.”
Nghe câu đó, Kỷ Hà chỉ cảm thấy như có một sợi lông vũ khẽ khàng quét qua tận đáy tim.
