[Ngoại truyện 2: Mặc đồng phục chơi một chút.]
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Lục Tầm Chi, Kỷ Hà đắp chăn đi ngủ, vì ngày mai là đám cưới nên đêm nay họ ngủ ở nhà riêng của mỗi người.
Trời còn chưa sáng, điện thoại lại đổ chuông.
Cô mơ màng nhận cuộc gọi, không nói lời nào. Sau khi nghe thấy tiếng thở không đều ở đầu dây bên kia, cô từ từ tỉnh táo lại.
“Anh vẫn còn lo lắng lắm sao?” Cô hỏi.
“Ừ.”
Kỷ Hà dụi mắt, bật đèn ngủ, ngồi dậy, nhìn đồng hồ. Cũng sắp đến giờ dậy rồi. Chắc là sợ làm phiền giấc ngủ của cô, nên anh đợi gần đến giờ dậy và trang điểm mới gọi.
“Anh ra ngoài chạy vài vòng đi?”
Lục Tầm Chi bật cười, “Chạy rồi.”
Kỷ Hà chống khuỷu tay lên đầu gối, chống cằm, “Vậy để em hát cho anh nghe nhé?” Lục Tầm Chi nói được.
Kỷ Hà hắng giọng, giọng nói nhẹ nhàng pha chút tinh nghịch: “Chúng ta đi một vòng lớn như vậy mới gặp được nhau, em hơn ai hết đều hiểu rõ tầm quan trọng của anh.”
Sau này cô kể với Lục Tầm Chi, rằng khi gặp anh, cô đang xem phiên bản Đài Loan của bộ phim “Thơ Ngây”. Đêm hôm đó, cô về nhà và dùng máy nghe nhạc MP3 để nghe đi nghe lại bài hát “Trò Đùa Tinh Nghịch”, trong lời bài hát đều là những tâm sự của cô gái nhỏ.
Lục Tầm Chi đã tổ chức cho Kỷ Hà một đám cưới trong rừng đầy mộng mơ.
Không có trang trí quá lộng lẫy, chỉ có trời xanh mây trắng, cây cối bãi cỏ, chim chóc hoa lá, và làn gió dịu dàng của mùa hè chứng giám.
Trong đám cưới này, Lục Tầm Chi trở thành người duy nhất rơi nước mắt.
Đứng bên cạnh cha xứ, anh dán chặt mắt nhìn Kỷ Hà mặc váy cưới trắng tinh từ máy bay trực thăng bước xuống và đi về phía anh, mắt anh lập tức ướt nhòa.
Lục Tầm Chi đã phá vỡ quy trình của đám cưới. Chưa kịp đợi Kỷ Hà bước đến, anh đã ôm bó hoa chạy đến ôm lấy cô gái mà anh yêu.
Nhìn người đàn ông không kìm được nước mắt, Kỷ Hà cũng sững sờ một lúc, sau khi lấy lại bình tĩnh, trong lòng vừa cảm động vừa muốn cười. Giữa bao nhiêu ánh mắt dõi theo, cô đưa tay nâng mặt Lục Tầm Chi lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho anh.
Đám cưới đã mời rất nhiều người. Ngoài họ hàng và bạn bè của cả hai bên, những học sinh của trường tiểu học Điền Tâm, những đứa trẻ từng ước khi lớn lên sẽ đến Bắc Kinh, đã thực hiện được ước mơ của mình. Thầy Hiệu trưởng Hoàng cùng các giáo viên từng đi dạy học tình nguyện cũng đã đến.
Lâm Chí An cũng ăn mặc chỉnh tề để tham dự.
Nửa tháng trước, họ bắt đầu đi hưởng tuần trăng mật và đã trở về Los Angeles từ hai ngày trước.
Đoạn video quay toàn bộ đám cưới được Kỷ Hà xem đi xem lại mỗi khi rảnh, thỉnh thoảng cô lại khóc, nhưng phần lớn thời gian là để trêu chọc Lục Tầm Chi.
Sau này, nghe giáo sư Ninh kể, lần họ ly hôn, Lục Tầm Chi đã đến Hạ Môn và khóc rất nhiều.
Cô nhấn tạm dừng, lau khóe mắt, rúc vào lòng Lục Tầm Chi, ngước lên nhìn anh: “Lục Tầm Chi, sao anh mít ướt thế nhỉ.”
Lục Tầm Chi liếc nhìn cô: “Em khóc chắc ít nhỉ?”
Trên giường, lần nào mà Kỷ Hà chẳng khóc xin anh.
“Đó là vì anh cứ tìm cách bắt nạt em.”
“Vậy phải làm sao đây, thấy em khóc anh lại đặc biệt có cảm giác,” Lục Tầm Chi nhếch môi cười, dừng tay gõ bàn phím, cúi xuống gần Kỷ Hà, ngón tay vẽ từng đường quanh mắt cô, “Mỗi lần em dùng đôi mắt này nhìn anh, anh chỉ muốn, làm cho em khóc.”
Tai Kỷ Hà đỏ bừng, cô véo má anh: “Anh đừng dùng khuôn mặt này để nói ra những lời b**n th** như vậy chứ.”
Lục Tầm Chi giãn mày, không trêu cô nữa, anh đưa mặt ra trước, cọ mũi vào mũi Kỷ Hà, rồi hôn nhẹ lên môi cô.
Một lúc lâu sau, anh đặt máy tính xuống, bế Kỷ Hà ra ban công ngắm hoàng hôn trên biển.
Cuộc đời này, rất dài, mỗi lần mở mắt vào buổi sớm đều là khởi đầu hạnh phúc của họ.
“Kỷ Hà.”
“Ừm?”
“Anh yêu em hơn những gì em nghĩ.”
Cuộc sống hôn nhân ngọt ngào cũng có những cuộc cãi vã nho nhỏ.
Thứ Bảy hàng tuần là ngày họ ngủ riêng chăn, nhưng đã mấy tuần liền Lục Tầm Chi dùng đủ mọi cách để Kỷ Hà mê muội đến mức chủ động mở chăn ra cho anh vào, chủ động quấn lấy eo anh, muốn anh tiến vào trong.
Đang ăn trưa, nghĩ đến việc đêm qua mình lại không kiềm chế được bản thân mà mắc bẫy Lục Tầm Chi, Kỷ Hà giận không tả nổi, tức tối lườm anh.
Lục Tầm Chi nhận ra ánh mắt của cô, bật cười: “Đừng giận, mấy ngày này anh sẽ không động vào em.”
Kỷ Hà cười mà như không cười: “Nhưng sau đó anh sẽ cố gắng đòi lại hết đúng không?” Chẳng lẽ cô còn không hiểu những suy nghĩ nhỏ nhặt của người đàn ông này sao.
“Tuần này chúng ta ngủ riêng phòng đi.” Cô đặt đũa xuống, khoanh tay, “thân thiện” đưa ra đề nghị.
Chưa đến một giây, từ “phản đối” đã vang lên bên tai Kỷ Hà.
“Phản đối vô hiệu.”
Lục Tầm Chi cúi xuống nhìn cô: “Em không thấy đề nghị của mình hơi quá đáng sao? Anh đã hứa là sẽ không chạm vào thì chắc chắn sẽ không chạm.”
Kỷ Hà nói: “Anh có cả tá cách để khiến em chủ động chạm vào anh.”
Anh luôn cố tình dùng giọng nói trầm thấp, đầy gợi cảm ở bên tai cô.
Mỗi khi nghe thấy, cơ thể cô lại không tự chủ mà mềm nhũn ra.
Lục Tầm Chi kiềm chế nụ cười đang ngày càng lớn trên môi, bình tĩnh nói: “Anh sẽ tự kiểm điểm, tuần này anh sẽ không chủ động nữa, trừ khi em muốn.”
Kỷ Hà liếc nhìn anh, cô không tin chút nào.
Đến tối, cả hai đều ở trong phòng làm việc của mình.
Lục Tầm Chi làm việc xong trước, anh gập máy tính lại, đứng dậy, đi đến lấy chiếc ly không trên bàn Kỷ Hà, chuẩn bị pha trà.
“Cảm ơn.”
Anh dừng bước, quay lại nhìn Kỷ Hà.
“Anh là chồng em.”
Kỷ Hà đã viết kín một trang giáo án, cô đặt bút xuống, giơ hai tay lên vươn vai, mỉm cười gật đầu: “Em biết mà, khách sáo một chút cũng tốt.”
Lục Tầm Chi quay người, gõ vào trán cô: “Em nghĩ làm như vậy anh sẽ giận rồi chủ động ngủ riêng phòng với em à?”
Kỷ Hà nhân cơ hội nắm lấy tay Lục Tầm Chi, cắn nhẹ lên chiếc nhẫn cưới, đôi mắt ướt át ngước lên nhìn anh.
Biết Kỷ Hà đang khiêu khích, nhưng Lục Tầm Chi vẫn mất bình tĩnh. Anh cắn chặt răng, đôi mắt đen sâu thẳm không chớp nhìn cô.
Kỷ Hà đang chơi rất vui, Lục Tầm Chi đột nhiên dùng sức đẩy về phía trước, nhưng lực rất nhẹ, chỉ chạm nhẹ vào cổ họng cô.
Tuy nhiên, cô vẫn bất ngờ, vội lùi lại một chút.
Lục Tầm Chi nhìn cô đầy thích thú: “Ngoan ngoãn chút đi.”
Chớp mắt đã đến cuối tuần, Kỷ Hà trở về nhà họ Kỷ để lấy đồ.
Mấy ngày nay Lục Tầm Chi quả thực rất ngoan, cô quyết định sẽ “thưởng” cho anh.
Cô lục tung tủ quần áo trong phòng mình một lúc lâu mới tìm thấy bộ đồng phục cấp ba, sau đó lại sang phòng Kỷ Thuật tìm.
Tối nay Lục Tầm Chi có một buổi tiệc, nên Kỷ Hà ăn tối ở nhà rồi mới quay về.
Dì út tối nay cũng ở đây, lúc ăn cơm cứ thở dài thườn thượt.
Kỷ Hà hỏi dì có chuyện gì.
“Con còn nhớ Khương Mạn không?” Dì út nói.
Kỷ Hà gật đầu, cô còn gặp cô ấy gần đây khi đi cùng giáo sư Ninh khám sức khỏe.
“Anh con cứng đầu quá, thế nào cũng không chịu đi gặp cô gái mà dì giới thiệu, hôm đó dì đến bệnh viện hỏi thăm mới biết nó đang theo đuổi Khương Mạn, muốn theo đuổi người ta về.”
Kỷ Hà hỏi: “Tại sao ngày xưa họ lại chia tay?”
Dì út nói bà cũng không biết, sau khi chia tay vài ngày thì Nguyên Thụ đã bay ra nước ngoài.
Kỷ Hà quay về Hải Điến, tìm trong tủ một chiếc kéo, rồi lấy quần đồng phục ra khỏi túi, một chiếc thì cắt lỗ ở phía sau, chiếc còn lại cắt ở phía trước.
Cắt xong nhìn lại, nghĩ đến công dụng của nó, mặt cô không khỏi đỏ lên.
Tối nay Lục Tầm Chi uống khá nhiều, sau khi thay giày ở cửa, anh ngồi yên không nhúc nhích, mắt nhìn quanh phòng khách yên tĩnh, sau đó cúi xuống hỏi hai con mèo đang vẫy đuôi mừng anh về nhà: “Vợ tao đâu rồi?”
Đại Bạch ôm lấy chiếc giày lăn lộn.
Đại Quất thì chỉ nhìn Đại Bạch.
Không có con mèo nào thèm để ý đến anh.
Lục Tầm Chi xoa xoa xương lông mày, dựa vào một lúc rồi đứng dậy, đi rửa mặt ở quầy bar, sau đó đi thẳng vào phòng ngủ chính.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Lục Tầm Chi tỉnh cả rượu.
Kỷ Hà quay lưng về phía Lục Tầm Chi, quỳ gối trên ghế, tay chống lên lưng ghế, lắc lư vòng ba. Cô mặc bộ đồng phục xanh trắng của trường cấp ba, nghe thấy tiếng mở cửa thì quay đầu lại, dịu dàng nói: “Đàn anh, đàn em đợi anh lâu rồi.”
Cánh cửa “ầm” một tiếng đóng lại.
Vẻ mặt Lục Tầm Chi bình tĩnh, anh đi tới, đưa hai ngón tay vào chỗ Kỷ Hà đã cắt, cúi xuống gần cô, cười nhẹ: “Đàn em vừa tự chơi một mình à, sao lại mềm thế này rồi?”
Kỷ Hà áp vào tai đang nóng bừng của anh, giọng nói cố ý làm nũng: “Tất cả là để tiện cho đàn anh.”
Lục Tầm Chi hôn lên má Kỷ Hà, sau đó nửa quỳ xuống, xé cái lỗ đó rộng hơn.
Anh ghé mặt lại gần.
Kỷ Hà “a” lên một tiếng, cô bám chặt vào lưng ghế, mắt không rời người đang đỏ mặt trong gương trang điểm.
Thì ra, lúc này mình lại có biểu cảm như vậy, chẳng trách mỗi lần Lục Tầm Chi làm chuyện đó lại nhất định phải nhìn mặt cô.
Sáng hôm sau.
Kỷ Hà tỉnh dậy, không thấy Lục Tầm Chi, cô đi ra phòng khách tìm.
Lục Tầm Chi vừa chạy bộ về, vừa bước vào cửa đã thấy bóng lưng mảnh mai, thon gầy đó đi vào bếp.
Anh dừng lại tại chỗ, cảm giác được mất lại có được này vào khoảnh khắc này dâng trào đến đỉnh điểm.
Ngôi nhà này, chỉ khi có Kỷ Hà ở đây mới có thể giống một gia đình.
Kỷ Hà nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, anh đang mặc một chiếc áo khoác đen, lông mày thanh tú, vẻ ngoài gọn gàng, sạch sẽ trông rất khỏe khoắn.
Cô lười biếng đi từ bếp ra cửa, ôm lấy cánh tay Lục Tầm Chi, áp mặt vào anh, “Anh đi chạy bộ à?”
Lục Tầm Chi hôn lên trán cô, “Ừ, không mang đồ ăn sáng về, lát nữa anh sẽ làm.”
Kỷ Hà ngẩng đầu lên, liếc thấy dấu răng màu đỏ trên cổ anh thì ngẩn ra, “Em cắn chỗ này lúc nào thế?”
“Em có cần anh giúp em nhớ lại không?”
Kỷ Hà: “Không cần phiền anh đâu.”
Khi làm chuyện đó, lý trí duy nhất của họ là không để lại dấu hôn, vết cào hay vết răng trên cổ, vì trông không được lịch sự cho lắm.
Tối qua Lục Tầm Chi làm quá mạnh, có thể cô đã không kiềm chế được, cứ thấy chỗ nào thì cắn chỗ đó.
Anh cũng cắn không ít chỗ, lúc nãy cô tắm rửa, mở cúc áo ra thì thấy ngực toàn dấu hôn.
Cái quần đồng phục đó chắc không có cơ hội mặc lần thứ hai.
Lục Tầm Chi nói: “Hôm nay chúng ta ra ngoài không? Giang Cảnh hỏi chúng ta có muốn cùng đi câu cá nướng BBQ không.”
Kỷ Hà nói đi, mấy tuần gần đây cô cứ ru rú ở nhà, ngay cả vùng ngoại ô cũng ít khi đến, đã đến lúc ra ngoài hít thở không khí trong lành rồi.
Trong số bạn bè của họ, Lạc Quyền và Giang Cảnh là hai người nghiện câu cá nhất, đôi khi có thể ngồi bên bờ hồ câu cá cả đêm.
Đây là một nông trại lớn, tựa vào núi, môi trường và không khí đều rất tốt. Không biết có phải được thuê trọn gói không mà không thấy có khách nào khác.
Kỷ Hà ngồi bên cạnh Lục Tầm Chi xiên tôm, đang im lặng nghe anh và Giang Cảnh bàn chuyện công việc thì nghe thấy giọng của Tôn Ninh từ phía sau.
“Kỷ Hà, đi hái dâu tây cùng không?”
“Được.” Cô đặt xiên xuống, tháo găng tay ra.
Lục Tầm Chi dặn dò cô ấy: “Cẩn thận đấy, tối qua trời mưa, đường trơn.”
Kỷ Hà vừa đi, Giang Cảnh đã bắt đầu buôn chuyện.
“Cô gái mà Lạc Quyền dẫn đến trông có giống bạn gái đầu tiên của cậu ta không?”
Lục Tầm Chi không thèm ngước mắt lên, “Không để ý, chuyện này cậu tìm Lạc Quyền mà buôn.”
Giang Cảnh sờ mũi đứng dậy, “Xong xuôi thì đi câu cá, tôi đã gọi người đến nướng rồi.”
Lúc câu cá, móc không cài chắc, tay Lục Tầm Chi bị móc đâm vào, máu chảy ra.
Cù Văn Dịch nhìn một cái, khoa trương “á” một tiếng, “A Cảnh, gọi 112.”
Từ Triều Dương liếc cậu ta: “Cậu bị điên à, làm gì mà làm quá lên thế, gọi cô giáo Kỷ đến thì đúng hơn.”
“Không cần làm quá, đừng làm phiền cô ấy.” Lục Tầm Chi xé một miếng khăn giấy gói lại để cầm máu, rồi tiếp tục chỉnh đồ câu.
Giang Cảnh không nói gì, ngồi xổm dưới đất cười.
Tối về đến nhà, Kỷ Hà ngồi ở quầy bar pha cà phê, Lục Tầm Chi đi tới, dừng lại trước mặt cô, đưa ngón cái bên tay phải ra.
Ban đầu cô không nhìn rõ, liền hỏi anh đột nhiên đưa tay ra làm gì.
Anh khựng lại một chút, nâng tay lên, đặt sát mũi cô.
Động tác có vẻ hơi trẻ con.
Kỷ Hà đặt ly xuống, cầm tay Lục Tầm Chi dịch ra xa một chút, lúc này mới nhìn thấy một vết cắt nhỏ trên ngón tay.
Cô nhẹ nhàng hỏi: “Móc câu làm đứt à?”
Lục Tầm Chi gật đầu, uống một ngụm cà phê Kỷ Hà vừa pha.
“Sao không dán băng cá nhân vào?” Kỷ Hà cầm tay anh đặt dưới vòi nước, xả nước rửa, lau khô rồi quay người đi vào phòng khách.
Lục Tầm Chi đi theo sau.
Kỷ Hà tìm thấy bông gòn tẩm cồn và băng cá nhân trong hộp thuốc, vừa làm sạch vết thương vừa hỏi: “Sao ban ngày anh không nói với em một tiếng?”
Lục Tầm Chi nhìn cô nhíu mày nhẹ “Em hái dâu tây xong thì cứ ở bên Tạ Tiêu Văn với mọi người suốt.”
“Thì cũng đâu có sao, chỉ cần nói một câu thôi, hoặc anh tự băng lại cũng được, lỡ nhiễm trùng thì sao…” Suốt quá trình làm sạch, Kỷ Hà cúi đầu, miệng lẩm bẩm không ngừng.
Xong xuôi, cô ngẩng đầu lên thì người trước mặt đã cúi xuống hôn cô.
Dần dần, Kỷ Hà mềm nhũn ra trong vòng tay của anh.
Nhưng đối với Lục Tầm Chi thì đây mới chỉ là bắt đầu. Anh v**t v* khuôn mặt đỏ ửng của Kỷ Hà, giọng nói đầy ý cười: “Làm sao bây giờ, anh chết mê chết mệt cái vẻ em cứ cằn nhằn với anh.”
Kỷ Hà: “…” Người đàn ông khác biệt.
Xuân đi thu đến, đây là năm thứ ba họ tái hôn.
Lục Tầm Chi đã chuyển trọng tâm công việc về Bắc Kinh từ năm trước, tự mình thành lập công ty riêng, rất ít khi trở lại Mỹ.
Sáng nay, Kỷ Hà dậy sớm để chuẩn bị đồ đạc, vì ngày mai là ngày trọng đại của Khúc Chi Nghi, tối nay cô sẽ ngủ lại nhà họ Khúc.
Lục Tầm Chi từ phòng tắm bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh người. Một tiếng trước, họ vừa kết thúc một “cuộc chiến” trên bồn rửa mặt.
Anh ngồi ở quầy bar uống nước, lặng lẽ nhìn Kỷ Hà đang tươi cười.
Kỷ Hà chỉnh lại dây áo, xách túi, chuẩn bị đi thì mới nhớ ra trong nhà còn có một người. Cô quay lại, vòng tay qua cổ Lục Tầm Chi, “Đường đến khách sạn thường rất tắc, ngày mai anh nên đi sớm một chút nhé.”
“Được.” Lục Tầm Chi không đợi nụ hôn tạm biệt của cô, chủ động cúi xuống hôn một cái “Tối nay em thật sự không về nhà à?”
Kỷ Hà “ừ” một tiếng, nhanh chóng rời khỏi người anh, “Chắc sẽ rất bận, nếu anh gọi điện thoại em chưa chắc đã nghe được, đừng giận nhé.”
Lục Tầm Chi đi lấy một chiếc áo khoác mặc vào, cúi xuống xách túi của Kỷ Hà, “Ít vu khống anh đi, chuyện em không nghe điện thoại của anh là chuyện thường, em thấy lần nào anh giận chưa?”
“Cách anh giận không phải dùng lời nói, mà là…” Kỷ Hà liếc nhìn anh.
Angry s*x.
Nhưng cũng chỉ có một lần duy nhất vào năm họ ly hôn, sau này Lục Tầm Chi không còn như vậy nữa.
Lục Tầm Chi cười: “Thù dai thế. Lái xe cẩn thận, có thời gian thì nhắn tin cho anh.”
Kỷ Hà đồng ý, lúc lên xe bỗng quay lại ôm lấy anh, “Em sẽ nhớ anh.”
Lục Tầm Chi ôm cô lại, “Anh cũng vậy.”
Đến tối, Kỷ Hà mới có thời gian nghỉ ngơi.
Khúc Chi Nghi bưng hoa quả vào, nhìn người phụ nữ đang nằm trên ghế sofa, “Cậu có phải không khỏe không, buổi trưa cũng không thấy ăn được mấy miếng, này, ăn chút hoa quả đi.”
Kỷ Hà lắc đầu, “Không muốn ăn, không muốn động đậy, mệt quá.”
Khúc Chi Nghi nhón một quả dâu tây đặt vào miệng cô, thuận miệng hỏi: “Không phải cậu có thai rồi đấy chứ?”
Vừa dứt lời, cả hai người cùng lúc sững sờ.
