Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương

Chương 73: Tỏ tình nửa chừng bị cắt ngang.



[Thời cấp ba: Tỏ tình nửa chừng bị cắt ngang.]

Lục Tầm Chi đóng cửa phòng chiếu phim lại, khi ngẩng đầu lên thì chạm mắt với Chu Lạc đang nghe điện thoại ở hành lang. Chu Lạc nhướng mày, có vẻ không hiểu tại sao anh lại đi ra từ phòng chiếu phim.

Anh giơ chiếc điện thoại trên tay lên, quay người chuẩn bị đi.

Chu Lạc nhớ ra một chuyện, anh ta che ống nghe điện thoại, gọi Lục Tầm Chi, “Hai giờ cậu phải về nhà học trực tuyến đúng không? Hay là đừng về nữa, phòng tôi còn có máy tính, cậu học ở đó, tối hai đứa mình cùng đến trường.”

Lục Tầm Chi lơ đãng gật đầu.

Lớp học này không thể học được rồi.

Anh cũng không hiểu tại sao mình lại đồng ý xem phim với Kỷ Hà. Cô bé còn nhỏ, anh không tiện từ chối ư? Cô ấy là em họ của Nguyên Thụ, nên anh phải nể mặt bạn bè ư? Cũng có thể là cuộc sống dạo này quá nhàm chán, anh cần tìm một việc gì đó để thư giãn.

Khi Chu Lạc đến gõ cửa vào giờ ăn, Kỷ Hà vừa hay tắt máy chiếu.

“Nếu buổi chiều em còn xem thì không cần tắt đâu, đỡ phiền.” Chu Lạc nói.

Kỷ Hà tắt đèn trong phòng, cô cười có chút ngượng nghịu, “Em sợ tốn điện.” Chu Lạc ngẩn người, rồi cũng cười theo.

“Kỷ Thuật còn chơi game không anh?” Cô liếc nhìn về phía phòng làm việc.

“Không, vừa nãy xuống dưới với anh của em rồi.”

Ánh mắt Chu Lạc lướt qua đôi má ửng hồng của Kỷ Hà, thầm nghĩ trong phòng chiếu phim nóng lắm à, sao mặt cô ấy lại đỏ như thế.

Hơn hai mươi người ngồi thành một bàn, bên trái Kỷ Hà là Khương Mạn, bên phải là Kỷ Thuật. Khương Mạn đặc biệt chăm sóc hai chị em, luôn gắp thức ăn cho họ, cũng không chỉ mải nói chuyện với bạn bè mà bỏ quên họ.

Từ trong thâm tâm, Kỷ Hà cảm thấy Nguyên Thụ và Khương Mạn rất xứng đôi, cả hai đều là những người rất dịu dàng và tốt bụng.

Còn Kỷ Thuật ở bên cạnh, Kỷ Hà có chút cạn lời. Cậu ấy thật sự rất hoạt bát, cũng rất hài hước, rất biết cách khuấy động không khí, đó là mặt tốt. Nhưng mỗi khi cậu ấy nói chuyện, các anh chị trên bàn lại quay sang nhìn, cô và Kỷ Thuật ngồi rất gần nhau, khiến cô ăn uống không thoải mái.

Sau khi lên món thứ hai, có người cười hỏi Nguyên Thụ, “Gen nhà cậu tốt thật đấy, nghe nói em họ nhỏ của cậu cũng giống cậu, là một học bá, còn cậu em họ này cũng lanh lợi nữa, chắc chắn thành tích cũng rất tốt đúng không.”

Nguyên Thụ liếc nhìn Kỷ Thuật, cười bất đắc dĩ, “Thằng nhóc này đầu óc tốt, nhưng lại không dùng cái thông minh ấy vào việc học, chỉ thích chơi game thôi.”

“Em cũng đứng nhất mà,” Kỷ Thuật nói với vẻ tự mãn, “Nhưng là nhất từ dưới lên.” Giọng điệu còn rất tự hào.

Mọi người đều cười ồ lên, Kỷ Hà cũng không nhịn được, khóe môi khẽ cong lên.

Món thịt bò xào cay trên bàn vừa dừng lại trước mặt cô, cô ngẩng đầu lên, vươn tay lấy chiếc đũa chungg trên đĩa. Vừa cầm được đũa, chiếc bàn đột nhiên xoay.

Lúc này, tiếng cười dần lắng xuống, không gian trở nên yên tĩnh hơn nhiều. Cô có chút ngượng ngùng, sợ có người chú ý đến hành động của mình, nghĩ rằng đợi bàn dừng lại thì sẽ đặt đũa trở lại. Nhưng ngay khi cô định rụt tay về, đĩa thịt bò đã rời khỏi tầm mắt lại vừa đúng lúc dừng lại trước mặt cô.

Giống như là cố ý quay lại.

Cô cứ nghĩ là Nguyên Thụ hoặc Khương Mạn, nhưng khi quay đầu lại nhìn, cô thấy họ đang nói chuyện với nhau, tay còn nắm chặt. Trông họ không giống như đã chú ý đến cô.

Kỷ Thuật thì càng không thể, trước đó cậu ấy đã đi vệ sinh với Chu Lạc rồi.

Kỷ Hà nhìn quanh một vòng, không thấy ai nhìn mình, vậy cô cũng không nghĩ nhiều nữa, chắc chắn là trùng hợp thôi.

Cô vội vàng gắp một ít vào bát, rồi đặt đũa chung trở lại.

Nhưng lần này, chiếc bàn lại dừng lại trước mặt cô rất lâu.

“Ê ê ê, Tầm Chi, cậu giữ bàn làm gì thế, tôi cứ tưởng sao tự nhiên không xoay được.”

Lục Tầm Chi thong thả rút tay về, vẻ mặt mỉm cười nhạt nhẽo “Quên chưa bỏ tay ra. Cậu ăn món nào, tôi xoay cho?”

Người kia có vẻ bất ngờ, “Đừng mà, để Chu Chu nhìn thấy, cô ấy chẳng ăn thịt tôi luôn à.”

Lục Tầm Chi hơi nhíu mày, “Liên quan gì đến cô ấy.”

Người kia nháy mắt, cười cười, “Cô ấy không phải đang theo đuổi cậu sao, những người đến gần cậu, cô ấy đều coi là tình địch.”

Chu Lạc quay lại vừa hay nghe thấy câu này. Anh ta nhìn Lục Tầm Chi đang rõ ràng sa sầm mặt, vội cười nói “Tầm Chi đã từ chối cô ấy lâu rồi, các cậu còn hùa theo làm gì nữa, chán lắm. Nếu rảnh rỗi như vậy, các cậu nên khuyên cô ấy tập trung vào việc học, đừng mãi chấp niệm vào những chuyện không có kết quả nữa. Tầm Chi, tôi nói đúng không?”

Lục Tầm Chi cầm ly nước trái cây trên bàn lên chạm cốc với Chu Lạc, môi khẽ nhếch, “Chúc mừng sinh nhật.”

Kỷ Hà ngồi ở vị trí xa nhất so với Lục Tầm Chi, không nghe thấy họ nói gì. Nhưng nhìn thấy anh đột nhiên cười, cô cũng cảm thấy rất vui, nghĩ đến cuộc hẹn lúc hai giờ, trong lòng càng dâng lên một cảm giác vui sướng bí mật.

“Khương Mạn, hai giờ chúng ta về trường nhé, cậu đi cùng không? Lái xe nhà Chu Lạc có thể đưa chúng ta đi.”

“Có lẽ tớ không về sớm như vậy được, phải ở lại thêm một lát.” Khương Mạn trả lời Chu Chu đang hỏi. Vì Chu Lạc hứa sẽ chơi game với Kỷ Thuật thêm một buổi chiều, Nguyên Thụ chắc chắn sẽ ở lại đợi, cô ấy muốn ở lại cùng.

Chu Chu đảo mắt, hạ giọng hỏi, “Lục Tầm Chi cũng không về sớm đúng không? Nếu thế thì tớ cũng về muộn.”

Kỷ Hà vốn đang suy nghĩ lát nữa sẽ xem phim gì với Lục Tầm Chi, đột nhiên nghe thấy tên anh, cô ngẩng đầu lên nhìn cô gái đang nói chuyện.

Khương Mạn nói, “Cái này tớ không rõ lắm, nhưng nghe nói hình như cậu ấy phải về nhà học bài.”

“Vậy thì thôi.” Chu Chu nhún vai, quay người bỏ đi.

Ánh mắt của Kỷ Hà vẫn dõi theo bóng lưng của cô gái này, bàn tay cầm đũa từ từ siết chặt hơn.

Cô gái này có quan hệ gì với Lục Tầm Chi vậy, nghe giọng điệu có vẻ rất thân thiết.

Không phải là bạn gái chứ…

Khương Mạn rút vài tờ khăn giấy, định đưa cho Kỷ Hà hai tờ để lau miệng. Khi quay đầu lại, cô thấy ánh mắt Kỷ Hà đang nhìn về hướng Chu Chu rời đi, “Tiểu Kỷ Hà, em nhìn người ta làm gì thế?”

Kỷ Hà vội vàng thu lại ánh mắt, cô dừng lại một chút, rất thẳng thắn nói ra, “Em tưởng chị ấy là bạn gái của bạn anh trai nên tò mò, nhìn thêm vài lần.”

“Bạn gái của bạn anh em à?” Khương Mạn cười, “Không phải đâu, Chu Lạc đang độc thân.”

Kỷ Hà lắc đầu, “Em nói anh Lục ấy.”

“Thế thì càng không phải, thật ra là cô ấy đang theo đuổi Lục Tầm Chi.”

“A?”

Khương Mạn nhướng mày, “Sao thế?”

Kỷ Hà lại lắc đầu, cô mím môi, hỏi một cách cẩn thận, “Anh ấy có thích chị ấy không ạ?”

“Không, đã từ chối rồi.” Khương Mạn nói, “Với lại Lục Tầm Chi bảo sau 25 tuổi mới tính đến chuyện có bạn gái.”

25 tuổi… Kỷ Hà thất vọng nghĩ, vậy cô có nên tiếp tục không.

Bị hành động vô tình của Khương Mạn làm cho Kỷ Hà trở nên ủ rũ, ngay cả việc chọn phim nào để xem cô cũng không còn tâm trí nữa.

Trước hai giờ, cô chầm chậm đến phòng chiếu phim, đẩy cửa ra. Thấy đèn bên trong sáng, và Lục Tầm Chi đang đứng trước máy tính, tim cô đập mạnh một cái.

Cô bước một bước dài vào, bàn tay đặt trên cửa vô thức đẩy ra sau, tiếng động thu hút sự chú ý của Lục Tầm Chi, anh quay đầu lại nhìn.

“Em muốn xem phim gì?” Lục Tầm Chi hỏi.

Kỷ Hà đi đến, vừa đi vừa hỏi, “Để em chọn ạ?”

“Ừm,” Lục Tầm Chi cười, “Trừ phim kinh dị ra.”

“Phim Hồng Kông được không, phim này nè.” Kỷ Hà đứng bên cạnh Lục Tầm Chi, chỉ vào màn hình máy tính “Vô gian đạo”. Hơi thở trong lành và dễ chịu trên người anh tràn vào mũi cô. Khoảnh khắc đó, Kỷ Hà đột nhiên tràn đầy sức mạnh. Dù kết quả có tốt hay xấu, cô cũng phải thử mới biết.

Nhưng thực ra, cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho một thất bại hoàn toàn.

“Được.” Lục Tầm Chi đặt tay lên chuột, di chuyển và nhấp chuột.

Bộ phim này khi ra mắt rất nổi tiếng, anh đã xem cùng Giang Cảnh và những người khác từ lâu.

Sau khi phim bắt đầu chiếu, Lục Tầm Chi ra ngoài một lát, khi quay lại, trên tay anh bưng một đĩa trái cây và đồ uống. Đĩa trái cây và một ly đồ uống được đặt ở vị trí gần Kỷ Hà.

Phòng chiếu phim chỉ có một chiếc ghế sofa dài bốn chỗ. Chu Lạc thường thích nằm xem.

Kỷ Hà ngồi ở vị trí buổi sáng đã ngồi, còn Lục Tầm Chi ngồi ở vị trí hơi ở giữa, giữa hai người có một khoảng cách.

Lần xem phim này Kỷ Hà hoàn toàn không thể tập trung. Trong lòng cô nghĩ đến Lục Tầm Chi đang ngồi cách đó không xa, khóe mắt cũng luôn liếc về bên trái.

Dần dần, cô cảm thấy bồn chồn không yên, lòng không thể tĩnh lại. Cô cũng không biết tại sao lại như vậy.

Lục Tầm Chi thỉnh thoảng sẽ đến lấy trái cây. Mỗi khi anh đứng dậy, hơi thở của Kỷ Hà như bị nghẹn lại, chỉ khi anh đi rồi, cô mới có cơ hội thở.

Ngược lại với cô, Lục Tầm Chi xem rất tập trung, không ngờ xem lại một lần nữa lại có cảm giác khác biệt.

Sau hơn một tiếng đồng hồ dài, bộ phim đến đoạn kinh điển nhất, cảnh trên sân thượng của Lưu Đức Hoa và Lương Triều Vỹ.

Tuy nhiên, lần này Lục Tầm Chi lại không đặt ánh mắt lên màn hình chiếu. Anh quay đầu lại, có chút ngạc nhiên nhìn Kỷ Hà đang cứ nhìn chằm chằm về phía anh.

Ánh mắt của cô gái trực diện và mãnh liệt, như đang thay cô nói lên điều gì đó.

“Kỷ Hà?”

Bên tai Kỷ Hà như có một tiếng sét đánh, cả người cô đột nhiên thoát ra khỏi thế giới của riêng mình.

Trở về thực tại, cô nhận ra không phải tiếng sét, mà là tiếng súng của nhân vật cảnh sát chìm trong phim.

Sau khi chạm thẳng vào mắt Lục Tầm Chi, mặt cô đỏ bừng, hoàn toàn hoảng loạn. Nhất thời cô không biết nên quay đầu đi vờ như không có gì xảy ra, hay tận dụng cơ hội này để nói ra những lời mình muốn nói.

Lục Tầm Chi hỏi, “Em đang nhìn gì vậy?”

Kỷ Hà cố gắng nuốt nước bọt, hai tay đặt trên đùi căng thẳng đến tê dại. Cô không biết mình lấy đâu ra dũng khí để không dời ánh mắt đi, vẫn cứ nhìn chằm chằm Lục Tầm Chi.

“Em không khỏe à?” Anh hỏi lại.

“Không phải!” Kỷ Hà đột nhiên nâng cao giọng.

Ống kính phim quay một vòng, ánh sáng trắng chiếu lên mặt Kỷ Hà. Lục Tầm Chi nhìn rất rõ, mặt cô rất đỏ, vẻ mặt lo lắng bồn chồn, trán có một lớp mồ hôi mỏng.

Không biết có phải ảo giác không, anh cảm thấy dáng vẻ của Kỷ Hà lúc này, giống hệt những nữ sinh đến tặng thư tình cho anh ở trường.

Nghĩ kỹ lại, lần đầu và lần thứ hai gặp mặt, ánh mắt Kỷ Hà nhìn anh luôn cố tình né tránh, mặt cũng đỏ bừng.

Lục Tầm Chi đột nhiên nhận ra điều gì đó.

Kỷ Hà đâu biết Lục Tầm Chi đang nghĩ gì lúc này, cô bực bội mấp máy môi, “Vừa nãy em xin lỗi, em không cố ý lớn tiếng với anh.”

Lục Tầm Chi khẽ nhếch môi, “Không cần xin lỗi anh, anh không thấy em lớn tiếng.”

Suy nghĩ của Kỷ Hà lại quay về câu nói “Em đang nhìn gì vậy” của Lục Tầm Chi. Mồ hôi trong lòng bàn tay cô sắp làm ướt chiếc gối, tim đập mạnh, hơi thở dồn dập.

Sau khi nhanh chóng hạ quyết tâm, cô dứt khoát nhắm mắt lại, mở miệng nói, “Thật ra vừa nãy em đang nhìn anh, em đã gặp anh vào năm ngoái, sau đó em.”

“Chị ơi!” Cùng với tiếng của Kỷ Thuật, cửa phòng chiếu phim cũng bị đẩy từ bên ngoài vào.

Kỷ Hà nuốt lại tất cả những lời còn lại vào bụng. Cô quay đầu lại, trong mắt dường như ẩn chứa một con dao sắc bén, bay về phía cửa, muốn ngay lập tức đâm thủng khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Kỷ Thuật.

Kỷ Thuật vô cớ có cảm giác rợn tóc gáy, cậu ôm chặt cánh tay, vui vẻ nhảy vào. Khi thấy Lục Tầm Chi, cậu ngạc nhiên nói, “Ơ, anh Tầm Chi cũng ở đây à. Xin lỗi xin lỗi, em vừa thắng được anh Chu Lạc nên hơi kích động.”

“Không sao.” Lục Tầm Chi cười rất nhạt, liếc nhìn Kỷ Hà “Chị của em hình như bị em dọa rồi.”

“A, thật sao.” Kỷ Thuật chạy đến bên cạnh Kỷ Hà.

“Giỏi lắm, Kỷ Thuật.” Chu Lạc, Nguyên Thụ và Khương Mạn cũng đi theo vào, phòng chiếu phim trở nên náo nhiệt.

Sau khi xem xong “Vô gian đạo”, Chu Lạc tìm một bộ phim khoa học viễn tưởng có yếu tố hài hước, mọi người cùng chen chúc trên ghế sofa xem.

Kỷ Hà hoàn toàn không thể cười nổi. Cô muốn ngất đi, muốn rời khỏi đây. Bằng không, mỗi khi nghe thấy tiếng cười giống tiếng ngỗng của Kỷ Thuật, cô sẽ không thể kìm được mà muốn bóp cổ cậu ấy. Lời tỏ tình bị ngắt ngang, điều này còn khó chịu hơn cả bị hóc xương cá.

Cơ hội khó khăn lắm mới có được!

Dũng khí khó khăn lắm mới lấy được!

Sau lần này, Kỷ Hà cảm thấy mình ngay cả dũng khí để gặp Lục Tầm Chi cũng không còn nữa.

Cô không thể dũng cảm nổi nữa rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...