Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương

Chương 79: Trận tuyết đầu tiên.



[Hoàn ngoại truyện giả định: Trận tuyết đầu tiên.]

Sau nụ hôn mãnh liệt, cả người Kỷ Hà choáng váng, cô ôm lấy cái đầu đang gục trên ngực mình, hơi thở dồn dập.

“Kỷ Hà.”

Cô khẽ phát ra một tiếng đáp lại từ mũi.

Lục Tầm Chi ngẩng đầu lên, di chuyển người lên trên, trán chạm vào trán Kỷ Hà. Anh gọi tên cô mấy lần liền, vành mắt dần ửng đỏ: “Bảo bối, lần sau không được giận dỗi anh quá nửa tiếng đâu đấy.”

Giọng nói đầy vẻ tủi thân, như đang tố cáo hành vi của Kỷ Hà ngày hôm qua.

Kỷ Hà đưa tay v**t v* mặt anh, nhẹ nhàng nói: “Em làm vậy là để anh có một bất ngờ lớn hơn hôm nay. Xin lỗi, sau này em sẽ không như vậy nữa.”

“Đừng xin lỗi.” Lục Tầm Chi hôn lên mắt cô: “Hãy yêu anh nhiều hơn.”

Thực ra, sau khi ở hai đất nước khác nhau, người luôn lo được lo mất lại là anh.

Những người xung quanh đều nói, Lục Tầm Chi yêu Kỷ Hà nhiều hơn.

Cô thừa nhận, sau khi Lục Tầm Chi ra nước ngoài, 90% tâm trí cô đều dồn vào việc học, chỉ để lại 10% cho anh. Khoảng thời gian đó, cô luôn vô tình bỏ quên anh.

Thấy cô mắt đầy vẻ áy náy nhưng không nói gì, môi Lục Tầm Chi dần dần di chuyển xuống: “Bảo bối, nói em yêu anh đi, yêu anh thật nhiều.”

Kỷ Hà ngẩng cằm lên, ngón tay luồn vào tóc anh, lặp đi lặp lại câu nói yêu anh.

Chín giờ tối, Lục Tầm Chi lái xe đưa Kỷ Hà ra ngoài ăn tối.

Khi trở về đã gần nửa đêm.

Khi Kỷ Hà đi tắm, Lục Tầm Chi lại ra ngoài.

Mặc dù Chu Lạc sống ở đây, nhưng hiếm khi đưa bạn gái về đây ngủ qua đêm, nên trong căn hộ không có thứ đó.

Sợ Kỷ Hà đói, anh mang một ít đồ ăn ở cửa hàng tiện lợi về.

Kỷ Hà bước ra khỏi phòng tắm, thấy Lục Tầm Chi đang ngồi trước bàn học nhìn máy tính. Cô nắm chặt chiếc khăn tắm quấn quanh người: “Bây giờ bắt đầu sao?”

Lục Tầm Chi tắt máy tính, quay người nhìn cô. Chiếc khăn tắm màu trắng chỉ vừa đủ che được qua hông cô, chân vẫn còn vương nước, thậm chí có vài giọt còn nhỏ xuống từ g*** h** ch*n cô.

Anh nhanh chóng quay mặt đi, bước đến, đặt một nụ hôn lên trán Kỷ Hà: “Trên bàn có món lẩu Oden mà em thích, anh đi tắm trước.”

Kỷ Hà gật đầu, sau khi anh vào trong, cô sờ vào má nóng bừng rồi đi đến sofa ngồi xuống.

Lục Tầm Chi rất nhanh đã ra ngoài. Kỷ Hà đang cho một viên cá viên vào miệng. Khi nhìn thấy những đường cong cơ bắp đầy mạnh mẽ ở hông anh, cô nuốt chửng luôn viên cá viên.

Nó bị mắc kẹt.

Lục Tầm Chi bước nhanh đến, lấy nước trên bàn, vặn nắp ra cho cô uống. Anh cười bất lực: “Anh đáng sợ đến vậy sao?”

Kỷ Hà uống một ngụm nước lớn mới đẩy được viên cá viên xuống bụng, cô thở phào một hơi như thể vừa sống lại. Cô đưa tay sờ vào cơ bụng của Lục Tầm Chi: “Ai bảo anh ra ngoài như thế.”

Hơi thở Lục Tầm Chi trở nên nặng nề, anh nắm lấy bàn tay đang quậy phá kia, hôn lên môi: “Anh cố ý đấy.”

Kỷ Hà ăn no, gan cũng lớn hơn. Cô đứng dậy, ngồi vắt chân lên đùi Lục Tầm Chi, hai chân quấn lấy hông anh, cười quyến rũ: “Anh mua loại nào, cho em xem đi.”

Lục Tầm Chi cười khẽ: “Không xem, lát nữa em tự cảm nhận.”

“Em muốn xem.”

“Em chắc chứ?”

Kỷ Hà gật đầu.

Lục Tầm Chi đưa tay ra phía sau, lấy một chiếc hộp quà màu trắng từ trên tủ sau sofa.

Kỷ Hà thấy chiếc hộp, trêu chọc anh: “Làm trang trọng thế.”

Những thứ này ở siêu thị hay cửa hàng tiện lợi cô thấy không ít, nhưng đều chỉ lướt qua. Bây giờ lại sắp được dùng trên người mình, cô khó tránh khỏi có chút hồi hộp.

“Em mở ra nhé.”

Lục Tầm Chi cười mỉm: “Ừm.”

Khi mở nắp hộp, Kỷ Hà ngẩn người.

Bên trong không phải bao cao su, mà là một bông hoa hồng màu hồng tươi tắn.

Cô cầm trong tay, vui vẻ ngửi hương thơm, ngước lên nhìn Lục Tầm Chi, cong môi cười: “Em thích.”

Lục Tầm Chi bảo cô nhìn kỹ lại một chút.

“Hửm?” Kỷ Hà nghi ngờ cúi mắt xuống.

Khi nhìn rõ thứ bên trong cánh hoa, cả người cô sững lại.

Đó là hai chiếc nhẫn.

Lục Tầm Chi nâng mặt Kỷ Hà lên, ánh mắt chân thành: “Kỷ Hà, đợi em đủ tuổi, chúng ta kết hôn nhé?”

Đây không phải là ý định nhất thời, mà là đã có dự tính từ lâu.

Nhẫn cầu hôn đã được chuẩn bị từ năm ngoái. Vốn dĩ anh muốn đợi đến sinh nhật Kỷ Hà rồi mới cầu hôn, nhưng anh không thể chờ được nữa. Anh nóng lòng muốn thấy cô đeo nhẫn, đồng ý kết hôn với anh.

Kỷ Hà chưa bao giờ nghĩ rằng mình vừa tròn 18 tuổi đã được Lục Tầm Chi cầu hôn. Lúc này đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng: “Kết hôn, chúng ta, em, với anh ư?”

Mặt Lục Tầm Chi hơi sầm xuống, cong ngón trỏ và ngón giữa véo mũi Kỷ Hà: “Không phải với anh, em muốn với ai?”

Đây là người mà anh muốn cưới về nhà từ năm 18 tuổi. Ngoài Kỷ Hà, Lục Tầm Chi không thể tưởng tượng mình sẽ cưới ai khác.

Kỷ Hà đưa tay ôm cổ Lục Tầm Chi, lắc lư. Phần dưới cũng vặn vẹo trên đùi anh: “Vậy em phải suy nghĩ một chút.”

Ánh mắt Lục Tầm Chi hơi tối lại, anh cúi mắt nhìn xuống, lúc này mới phát hiện Kỷ Hà bên trong không mặc gì.

Anh ấn Kỷ Hà xuống, hơi thở nóng bỏng lướt trên cổ cô, giọng nói khàn khàn: “Quần của anh có nước, là do em làm à?”

Kỷ Hà cắn môi, không nói một lời.

Khi bị đè xuống sofa, cô khẽ th* d*c nói vẫn chưa đeo nhẫn.

Lục Tầm Chi không nhịn được cười thành tiếng: “Vậy là đã suy nghĩ xong rồi à?”

Kỷ Hà mở mắt, gạt tay anh ra khỏi xương quai xanh của mình, hừ cười một tiếng: “Đến mức này rồi, lẽ nào em còn không gả cho anh sao?”

Vào ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học A, cô đã thú thật chuyện yêu đương với gia đình. Sau khi Lục Tầm Chi biết, anh đã về nước ngay lập tức, đến tận nhà gặp gỡ mẹ Tùy và bố Kỷ.

Gia đình cô lúc đó khá tức giận, nhưng nhìn thấy giấy báo trúng tuyển đại học  Avà khuôn mặt đầy thành ý của Lục Tầm Chi, có giận cũng không thể trút ra. Họ răn dạy cô và Lục Tầm Chi vài câu rồi không nói gì nữa.

Sau đó, Lục Tầm Chi cũng dẫn Kỷ Hà đi gặp tất cả người thân. Kỷ Hà cứ nghĩ một gia đình như Lục Tầm Chi, người lớn chắc chắn sẽ cản trở họ. Nhưng không, gia đình họ Lục tuy không thể hiện quá nhiệt tình, nhưng cũng không lạnh nhạt.

Nguyên Thụ nói, hai người thông minh lắm. Một người thì cầm giấy báo trúng tuyển trường đại học danh giá, một người thì để giáo sư Ninh, người có tiếng nói trong gia đình họ Lục ra mặt nói chuyện trước. Việc này làm sao mà không thành công được chứ.

Thực ra Lục Tầm Chi không quan tâm đến phản ứng của gia đình họ Lục. Chuyện của anh từ trước đến nay đều do anh tự quyết định. Anh chỉ không muốn Kỷ Hà phải chịu ấm ức mà thôi.

Lục Tầm Chi quỳ xuống, lấy một chiếc nhẫn đeo vào tay Kỷ Hà. Đeo xong, anh cúi đầu, hôn một cách thành kính lên chiếc nhẫn: “Vị hôn thê, từ này nghe hay hơn bạn gái nhiều.”

Kỷ Hà đeo chiếc nhẫn còn lại vào tay anh, cũng học anh hôn lên đó, rồi tiến lại gần, khẽ nói: “Chồng ơi, bây giờ, chúng ta có thể bắt đầu rồi.”

Lục Tầm Chi nâng cằm cô lên, hôn cô thật mãnh liệt.

Giữa chừng, Chu Lạc gọi một cuộc điện thoại, nhưng bị Lục Tầm Chi thẳng tay ngắt máy.

Sáng hôm sau, lúc mười giờ.

Kỷ Hà tỉnh dậy, mở mắt đã thấy khuôn mặt Lục Tầm Chi.

Cô cảm thấy mình thật hạnh phúc, thật hạnh phúc.

Người mình thích cũng vừa hay thích mình.

Lục Tầm Chi cong môi cười, lòng bàn tay chạm vào mặt Kỷ Hà: “Còn đau không?”

Kỷ Hà lắc đầu.

“Hôm nay anh đưa em đi chơi.” Anh nói: “Buổi tối có mấy người bạn muốn gặp em, đi không?”

Kỷ Hà gật đầu.

“Ban ngày anh không đến trường à?” cô hỏi.

“Em quan trọng hơn.” Lục Tầm Chi cầm bàn tay đeo nhẫn của Kỷ Hà lên, nhìn rồi lại bắt đầu hôn.

Kỷ Hà không ngăn cản, hậu quả là không thể ra ngoài. Trừ lúc bụng đói, họ gần như quấn lấy nhau.

Chu Lạc mấy ngày nay không về căn hộ, không có ai làm phiền họ.

Trước khi kết thúc quãng thời gian xa cách, mỗi lần Lục Tầm Chi về nước, Kỷ Hà và anh đều ở trong căn hộ.

Năm hai mươi tuổi, Kỷ Hà trở thành vợ của Lục Tầm Chi.

Họ là cặp đôi kết hôn sớm nhất trong giới. Có người ghen tị, có người nghĩ rằng họ sẽ sớm ly hôn thôi.

Nhưng Lục Tầm Chi và Kỷ Hà đã dùng thời gian để chứng minh tất cả.

Năm này qua năm khác.

Một ngày, Kỷ Hà tan làm, điện thoại reo lên, là tin nhắn Lục Tầm Chi gửi đến, anh nói đang chờ.

Cô chạy ra ngoài, lao vào vòng tay anh.

Lục Tầm Chi không nhịn được cười, xoa đầu cô: “Sao thế, hôm nay đột nhiên nhiệt tình vậy.”

Kỷ Hà ôm lấy eo anh, ngẩng đầu lên: “Lục Tầm Chi, anh có hối hận vì đã quen em không?”

“Không hối hận, anh chỉ thấy mình quá may mắn.” Lục Tầm Chi cúi đầu dịu dàng: “Vì đã được em chọn.”

Kỷ Hà nhón chân, anh cúi người xuống.

Cô hôn lên trán anh: “Lục Tầm Chi, cảm ơn anh, vì đã cho em rất nhiều, rất nhiều tình yêu.”

Hai người nhìn nhau rất lâu.

Tuyết rơi xuống.

Lục Tầm Chi nắm chặt tay Kỷ Hà, đi về phía nhà.

Dù là trận tuyết đầu mùa nào ở Bắc Kinh, họ vẫn luôn yêu nhau.

— Hết —

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...