Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 51: Tôi không quan tâm nữa



Tháng tư xuân sắc nồng nàn, trong khuôn viên cổ kính của Princeton, những chiếc lá non xanh mơn mởn bám sát tường rào vươn dài, hoa ngọc lan trắng hồng rơi đầy bãi cỏ.
Trang Tề ngồi trong văn phòng, chống đầu nhìn qua cửa sổ kính, một cây hoa anh đào đang đung đưa trong gió.
Cô nhớ lại năm ngoái khi tham dự hội nghị học thuật tại một thành phố nhỏ tên là Bonn bên bờ sông Rhine, miền tây nước Đức, ngoài cửa sổ cũng có một cây hoa như vậy.
Lúc đó không được nhàn rỗi như bây giờ, trong tay còn mấy bài luận văn cần sửa, ban ngày phải dựa vào cà phê mới tỉnh táo nổi, đi họp, nghe báo cáo, ghi chép, buổi tối lại trao đổi qua email với giáo sư hướng dẫn, áp lực lớn đến mức không ngủ được, chỉ có thể dùng melatonin* để ép bản thân tắt máy.
Melatonin* : thuốc ngủ
Chu Khâm sau này cười cô, nói cậu đây là muốn cho cơ thể mình biết, ai mới là chủ nhân của nó đúng không?
Trang Tề nhận được offer học thẳng lên tiến sĩ kèm học bổng toàn phần, thời gian học năm năm, lễ tốt nghiệp diễn ra vào tháng sau, có nghĩa là cuộc sống học đường sắp kết thúc, cô sắp trút bỏ thân phận sinh viên, bước vào làm việc trong các tòa nhà văn phòng ở New York.
Lúc này công việc không nhiều, nhưng cô vẫn phải thay Giáo sư hướng dẫn đi dạy lớp Đại học. Lần đầu tiên đi dạy Trang Tề cũng rất căng thẳng, cô lục trong tủ ra một bộ đồ công sở, gồng mình đứng trên bục giảng, tay vòng ra sau lưng để tự cổ vũ bản thân, chỉ sợ những người bên dưới đặt câu hỏi.
Bây giờ đã trở thành đại sư tỷ, giờ giải lao còn có thể nói đùa với các đàn em khóa dưới, tán gẫu vài chuyện trong Học viện.
Giáo sư hướng dẫn của cô là một phụ nữ lớn tuổi người da trắng lạc quan và hoạt bát, bà có rất nhiều chức danh, nhưng một người phụ nữ xuất sắc như vậy, ước mơ lớn nhất lại không phải là đứng trên vũ đài chính trị quốc tế, mà là trở thành một họa sĩ truyện tranh ăn khách.
Trang Tề và bà có quan hệ rất tốt, lúc riêng tư hay gọi bà là Luna, bà luôn vui vẻ đáp lại.
Cô thường nói với Chu Khâm, sở dĩ cô có thể duy trì được thân tâm tạm coi là khỏe mạnh dưới áp lực học tập cường độ cao, đều là nhờ ánh sáng của Luna đã chiếu rọi cô.
Giữa họ là mối quan hệ thầy trò vô cùng match (hợp) với nhau, Trang Tề đối với bà có một tình cảm thầy trò khó nói thành lời, vì vậy rất tự nhiên mà nâng cấp lên thành sự hợp tác học thuật ở cấp độ cao hơn.
Trong năm năm này, Luna đã hướng dẫn cô xuất bản rất nhiều bài luận văn, giành cho cô cơ hội phát biểu tại các tổ chức quốc tế lớn, nhiều hội nghị học thuật cũng chỉ định Trang Tề tham gia.
Nhà của Luna treo đầy tác phẩm của chính bà, lần đầu tiên đến thăm nhà bà, nhìn những bức vẽ nguệch ngoạc bẩn thỉu trên tường, Trang Tề còn tưởng là trường phái vẽ tranh trừu tượng nào đó, may mà cô không hỏi ra miệng.
Cô nhớ lúc mình mới đến trường, cả người như một cái xác không hồn, mỗi ngày đều tự nhốt mình lại.
Cô đã hơn hai mươi năm không rời xa Đường Nạp Ngôn, đột ngột bị đày ải đến New Jersey, thức ăn khó nuốt cộng thêm rào cản văn hóa, lập tức khiến cô suy sụp.
Trang Tề không muốn kết bạn mới, cô thậm chí không nói chuyện với ai, không đọc nổi bất kỳ tài liệu nào có giá trị, càng không thể viết ra được bài luận văn ra hồn. Trong buổi personal meeting (gặp mặt cá nhân) đầu tiên, cô chỉ nộp một bản thảo vỏn vẹn ba trang giấy, ngay cả ngữ pháp có lỗi hay không, hành văn có trôi chảy hay không cũng không kiểm tra.
Sau khi Luna xem xong, bà liền đặt mấy tờ giấy đó sang một bên, tháo kính xuống nói với cô, đừng quá căng thẳng, đừng tạo cho mình nhiều áp lực như vậy, PhD just for fun! (Học tiến sĩ chỉ để cho vui thôi!)
Hôm đó rời khỏi văn phòng, Luna đưa cô đến công viên điêu khắc. Trang Tề đang trong trạng thái tinh thần hoảng hốt đã bị bức tượng người giơ biển “hurrah welcome” (hoan hô chào mừng) ở cổng dọa sợ, nhưng càng đi sâu vào trong, những bức tượng người sống động với hình thù kỳ quái càng nhiều, sau đó cô nhìn đến mức tê liệt cảm xúc.
Họ ngồi nói chuyện dưới tán hoa rực rỡ cao chọc trời, xung quanh là những con công được thả rông đi lại, và những con chim màu xám không rõ tên trên cành cây.
Luna hỏi cô có phải ở nhà đã xảy ra chuyện gì không, Trang Tề gật đầu.
Cô nói cô rất nhớ bạn trai, Luna hỏi tại sao không gọi điện thoại cho anh ấy, cô nói không thể gọi được, số điện thoại trong nước đều đã bị ngưng rồi.
Buổi chiều hôm đó họ đã nói chuyện rất nhiều, đây là lần đầu tiên Trang Tề chịu nói nhiều như vậy kể từ khi đến Princeton. Luna còn đưa cô đi cho cá ăn bên hồ, mấy con cá Koi đó to đến đáng sợ, trông có vẻ không mấy năm nữa là thành tinh rồi.
Sau đó, gần như tuần nào Luna cũng tâm sự với cô, dẫn dắt cô từng chút một đắm mình vào nghiên cứu, tận mắt thấy cô ngày càng tập trung hơn.
Đợi đến khi Princeton có trận tuyết đầu mùa, lúc ngoảnh đầu lại nhìn thấy trường học trắng xóa một mảng, Trang Tề mới nhận ra thời gian đã trôi qua lâu như vậy.
Nói cho cùng, cuộc đời chính là một thứ trớ trêu như vậy.
Khi bản thân còn thơ bé hoảng sợ, vô cùng khao khát sự ổn định, thì lại đúng lúc cha chết mẹ trốn, gia đình tan nát.
Đợi đến khi cô cuối cùng cũng đứng dưới một mái nhà, tất cả mọi mong ước đều đổi thành anh trai, thì anh trai lại xa tận chân trời.
Trang Tề nghĩ, rốt cuộc khi nào mới có thể được toại nguyện một lần đây? Có lẽ chỉ khi đổi danh lợi hư ảo lấy cuộc sống bình dị, thực sự đại triệt đại ngộ*, và cũng trở nên vô dục vô cầu* thì mới có thể.
Đại triệt đại ngộ*: Hoàn toàn giác ngộ
Vô dục vô cầu* : không còn còn d*c v*ng hay cầu xin điều gì nữa
Cô bắt đầu dốc hết sức lực để học, đem tất cả tinh lực, khát vọng, đam mê và tâm huyết dồn hết cho con đường học thuật. Nghiên cứu, viết luận văn gần như trở thành hứng thú duy nhất của cô.
Nơi Trang Tề thường đến nhất là thư viện, thứ chiếm nhiều thời gian nhất của cô là chiếc bàn học đó, cô thậm chí còn tiến hóa đến mức mất cả cảm giác đói.
Bên ngoài trường học có cửa hàng chính hãng của Ralph Lauren, nhưng cô cũng rất ít khi đi dạo phố, chỉ những lúc giao mùa mới ghé vào, mua vài túi lớn quần áo váy vóc xách về nhà, cảm thấy đủ mặc là được rồi.
Ngay cả trong những lúc hiếm hoi rảnh rỗi, cô cũng thà nói chuyện với các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ trong common room (phòng sinh hoạt chung), xem sinh viên đại học ngồi cùng nhau làm bài tập, làm project (dự án), nhưng biểu hiện quá cực đoan này lại khiến Luna lo lắng, bà cho rằng Trang Tề đang tự khiến con đường của mình trở nên quá hẹp.
Nhưng Trang Tề vẫn kiên trì thức dậy lúc năm giờ, đọc tài liệu hai tiếng, sau đó chạy một vòng quanh các con phố gần nhà, rồi trở về uống sữa ăn sáng, thu dọn đồ đạc đến trường.
Dường như chỉ cần học hành cho tốt, có được một chức danh được người khác tôn trọng, tìm được một công việc tốt đẹp, cuộc đời cô sẽ viên mãn, có thể bước ra khỏi bóng tối u ám.
Mà tình yêu dành cho anh trai chảy trong huyết quản kia, bi kịch mà số phận tàn nhẫn đã đóng dấu lên người cô, sẽ không còn là âm hồn bất tán bám lấy cô nữa.
Chu Khâm học cùng trường với cô, thoát khỏi môi trường sống áp bức đó, c cũng không còn vội vàng chứng tỏ tài hoa của mình nữa, bắt đầu nghiên cứu toán học từ những định nghĩa cơ bản nhất, ngược lại còn trở thành ngôi sao của Viện Nghiên cứu Cao cấp.
Tết Âm lịch vừa rồi, họ cùng nhau ăn sủi cảo, Chu Khâm vô cùng cẩn thận hỏi cô, còn đi gặp bác sĩ tâm lý không?
Trang Tề lắc đầu, cười nói: “Sớm đã không đi nữa rồi, ngồi lì ở phòng khám hai ba năm trời, bây giờ tôi còn có thể làm bác sĩ tâm lý được luôn đấy, cậu có muốn tư vấn không?”
Cô biết, cô cũng chưa hề buông bỏ nỗi đau sâu sắc đó, mà là đã hòa làm một với nó, trở thành một căn bệnh mãn tính trong nội tạng.
Cô vẫn thường xuyên mơ thấy Đường Nạp Ngôn.
Anh trai trong mơ thật dịu dàng, sẽ vào những đêm đông có tuyết rơi, quấn cô trong chăn, bế cô đến chiếc ghế dài bên cửa sổ, ôm cô, lắng nghe tiếng tuyết lớn đè gãy cành cây.
Khi tuyết ngừng rơi vào rạng sáng, họ bắt đầu l*m t*nh, tư thế nào cũng đều chiều theo ý cô, ăn cô đến mức nước non chảy không ngừng, đạp chân nói thật thoải mái, tự mình tách ra cầu xin anh đi vào, gắt gao ngậm lấy anh không chịu buông, nhìn anh mặt anh gồng lên, cúi xuống người cô mà b*n r*.
Anh trai nhất định thường xuyên cảm thấy, cô là một cô em gái rất d*m đ*ng.
Cô cũng biết, cô đối với Đường Nạp Ngôn là kiểu yêu thích sinh lý rất điển hình, cứ đến gần anh là mặt đỏ tim đập, không tự chủ được mà muốn phát sinh quan hệ thân mật hơn.
Trang Tề nghĩ, cả đời này cô đều sẽ mê luyến Đường Nạp Ngôn.
Có người gõ cửa ba tiếng, Trang Tề nói mời vào, sau đó một khuôn mặt điềm đạm thò vào.
Lúc này cô mới đổi sang tiếng Trung, cười nói: “Tiểu Ngọc, hôm nay sao em lại đến đây?”
Tiểu Ngọc là em gái mà Chu Khâm quen ở viện phúc lợi, khi cậu đến Mỹ đã mang theo cô ấy bên cạnh, xem xem bên này có phương án điều trị tốt hơn không.
Nhưng gần năm năm trôi qua, Phương Uyển Ngọc vẫn không hề mở miệng nói chuyện.
Nhưng cô ấy rất đảm đang, dọn dẹp nhà cửa rất ngăn nắp. Đến Mỹ lâu như vậy, không chỉ học được cách nấu nướng đơn giản, mà còn nấu rất ngon.
Uyển Ngọc đẩy một cái hộp qua cho cô, ra hiệu cô mở ra.
Trang Tề làm theo, bên trong đựng đầy bánh quy, cô hỏi: “Em nướng à?”
Cô ấy vui vẻ gật đầu lia lịa, vẻ ngây ngô như một học sinh tiểu học chờ đợi được khen ngợi.
Trang Tề đưa một miếng vào miệng, trong ánh mắt mong chờ của cô ấy, cô gật đầu, “Ừm, rất ngon.”
Cô lại đậy nắp hộp bánh quy, hỏi Uyển Ngọc: “Em đến thẳng đây tìm chị à?”
Uyển Ngọc cầm bút, viết lên giấy: “Chỗ của chị gần hơn, em biết đường.”
Trang Tề cười, cô nói: “Vậy có muốn chị đưa em đi tìm Chu Khâm không?”
Uyển Ngọc ngượng ngùng gật đầu, chỉ vào lòng mình, ý là còn một phần nữa muốn đưa cho Chu Khâm.
Trang Tề thu dọn máy tính một chút, cầm lấy giáo trình “Chúng ta đi thôi, vừa hay chị cũng phải đi giảng bài.”
Trang Tề đưa Uyển Ngọc đến Fine Hall ở phía Đông Nam của trường, chỉ cho cô ấy xem: “Tầng hầm B1 ở đây thông thẳng đến thư viện Lewis, đi xuống thêm một tầng nữa là tầng của khoa Toán, Chu Khâm nhà em đó, giờ này chắc đang nghiền ngẫm tài liệu tiếng Đức của cậu ấy, em vào trong tìm cậu ấy là được.”
Uyển Ngọc gật đầu, dùng ngôn ngữ ký hiệu ra dấu cảm ơn.
Trang Tề nói: “Mau đi đi, cẩn thận một chút.”
Nhìn Uyển Ngọc đi vào rồi, Trang Tề gửi tin nhắn cho Chu Khâm: 「Uyển Ngọc xuống rồi đó, lần này tôi không dẫn đường toàn bộ đâu, rèn luyện cho cô ấy một chút.」
Lần trước Trang Tề đưa cô ấy đến siêu thị, lúc nào cũng nắm chặt tay cô ấy, rồi lại đưa cô ấy an toàn về lại căn hộ.
Chu đáo đáng tin cậy như vậy, nhưng Chu Khâm còn không biết ơn mà quay sang trách cô, nói: “Cậu không thể cứ mãi coi cô ấy là trẻ con được, phải bồi dưỡng khả năng tự lập cho cô ấy.”
Trang Tề oan ức chết đi được “Lần sau người của cậu thì cậu tự trông đi, tôi không quan tâm nữa.”
Cô tức giận xoay người rời đi, cả tháng không thèm để ý đến Chu Khâm. Mãi cho đến một buổi chiều nọ, cậu chủ động xin đến giúp cô làm việc vặt, dọn dẹp bàn làm việc cho cô hai tiếng đồng hồ, Trang Tề mới tha thứ cho cậu.
Tan học, lúc Trang Tề chuẩn bị rời đi, một cô gái học năm ba đuổi theo cô, cô ấy nói: “Chị khóa trên ơi, em cũng học Đại học R, năm nay sang đây trao đổi, nghe chị giảng hai tiết, em cảm thấy thu hoạch được rất nhiều.”
“Chào em.” Trang Tề cười gật đầu, “Em gặp phải vấn đề gì sao?”
Cô ấy ngại ngùng nói: “Không có vấn đề gì khác ạ, em thấy chị đã xuất bản rất nhiều luận văn, nên muốn học hỏi kinh nghiệm từ chị một chút.”
Trang Tề “ồ” một tiếng “Đầu tiên chắc chắn là phải dành nhiều thời gian, đầu tư và kết quả luôn tỷ lệ thuận với nhau, đương nhiên thời gian cũng phải dùng đúng chỗ. Đọc tài liệu phải có chọn lọc mà đọc, đọc những tác phẩm kinh điển, tác phẩm của các bậc thầy, nhưng luận văn của các bậc thầy có một cái bệnh chung, là thích lược bỏ những chi tiết mà họ cho là không quan trọng, em tốt nhất nên tự lập một biểu đồ để tiện cho việc lý giải. Thứ hai, những thứ em viết ra phải thực tế, phải nghiên cứu có mục đích rõ ràng, chọn một số chủ đề mà em hứng thú để làm, như vậy sẽ tốt hơn một chút.”
Cô gái khóa dưới nói: “Nhưng có lúc em đọc không hiểu, đọc nửa ngày trời vẫn mông lung như lọt vào sương mù.”
“Vậy là do nền tảng không vững chắc lắm.” Trang Tề nói “Em nên đi củng cố kiến thức chuyên ngành trước, nhưng bây giờ em mới năm ba, chuyện tài liệu cũng không cần vội.”
Cô ấy lại gật đầu “Cảm ơn, cảm ơn chị ạ.”
Trang Tề vỗ vỗ vai cô ấy “Không có gì, chị đi trước đây.”
Cô đi bộ về nhà, mất hai mươi phút trên đường.
Thời tiết tốt như vậy, gió không nóng không lạnh thổi lướt qua mặt, đi dạo trong thị trấn nhỏ thật sự rất thoải mái.
Sau khi đến Princeton, Trang Tề vẫn thường xuyên bị bệnh, cô không thể không tăng cường rèn luyện. Dù sao mỗi lần đi bệnh viện đều rất phiền phức, cũng không còn là lúc ở bên cạnh Đường Nạp Ngôn nữa, vào bệnh viện 301 cứ như về nhà, anh sẽ chăm sóc cô vô cùng tỉ mỉ.
Bây giờ cô chỉ có một mình.
Khi Trang Tề mở cửa căn hộ, nhìn thấy một đôi giày da nữ ở cửa, vừa đoán đã biết là của bà Tưởng Khiết.
Cô đóng cửa lại, cởi áo khoác len vắt lên móc, gọi một tiếng “Mẹ.”
Tưởng Khiết “ôi” một tiếng “Sao con về muộn thế?”
Trang Tề đi đến bên đảo bếp “Con gặp một cô gái là người trong nước, nói chuyện với cô ấy mấy câu về việc viết luận văn, đi bộ về cũng mất chút thời gian.”
Vào năm thứ ba cô đến Princeton, Tưởng Khiết đã đi theo cô đến Mỹ, học bồi dưỡng ở Đại học Columbia.
Tưởng Khiết hễ có thời gian là lại lái xe từ New York đến chăm sóc Trang Tề, dọn dẹp nhà cửa cho cô.
Bà không có nhiều tiết học, một tuần ba ngày đều ở lại thị trấn. Bà tự cười nói, như vậy cũng giống hệt lúc ở Bắc Kinh, cùng lão Hạ sống ở khu biệt thự ngoại ô phía Đông, mất hơn một giờ đi làm ở đài truyền hình.
Ngày đầu tiên Tưởng Khiết đến tìm cô, Princeton vừa có một trận bão tuyết, xe xúc tuyết phải làm việc suốt hai ngày trời mới dọn ra được một con đường.
Trang Tề rất ngạc nhiên, nhất thời không biết nên xưng hô thế nào, cô nắm chặt khung cửa, cũng không có ý mời bà vào nhà, chỉ khẽ hỏi: “Sao bác… lại đến đây?”
Lái xe suốt một đường, sau khi xuống xe lại thở ra khói, Tưởng Khiết không ngừng xoa tay.
Bà nói: “Bên ngoài lạnh quá, cho mẹ vào nhà nói chuyện được không?”
“Vậy… mời vào.” Trang Tề nghiêng người, lấy cho bà một đôi dép lê.
Đôi dép lê đó được mua theo sở thích của chính cô, một cục bông xù, bên trên còn có một đôi tai thỏ rất trẻ con. Bị Tưởng Khiết mang vào chân, trông như đang cố cưa sừng làm nghé một cách không phù hợp.
Trang Tề ngại ngùng nói: “Đây là dép mới, bác cứ mang tạm đi.”
“Không sao, mang gì cũng không quan trọng.” Tưởng Khiết nói.
Con gái bà đã lớn thế này rồi, nhưng trong lòng vẫn là một cô bé con, thích loại đồ chơi màu hồng này.
Trang Tề rót cho bà một tách trà, xé một gói trà hoa cúc La Mã bỏ vào cốc, dạo đó cô rất dựa dẫm vào công dụng làm dịu và hỗ trợ giấc ngủ của hoa cúc La Mã.
Cô đặt lên bàn trà “Bác uống chút trà đi, bác vừa mới đến đây à?”
Tưởng Khiết nói: “Không, mẹ đang học bồi dưỡng ở trường Columbia, mấy hôm nay tuyết rơi, mẹ hơi lo cho con, nên mới mạo muội đến đây.”
Trang Tề “ồ” một tiếng, “Công việc ở Đại học Truyền thông đều tạm dừng rồi sao, bác Hạ cũng đồng ý à?”
Bà nhấp một ngụm trà “Ông ấy không đồng ý, mẹ với ông ấy cãi nhau đòi ly hôn một trận, cuối cùng ông ấy đành phải chiều theo ý mẹ. Cũng đâu phải là từ nay về sau không quay về nữa, đúng không?”
“Gia đình và công việc của bác đều đang tốt đẹp, tại sao lại phải chạy đến đây?” Trang Tề bưng cốc, hỏi một câu mà cô tò mò.
Tuy rằng cô có thể đoán được câu trả lời của Tưởng Khiết, nhưng vẫn muốn nghe chính miệng bà nói ra.
Tưởng Khiết nhìn cô nói: “Mẹ muốn đến chăm sóc con, một mình con là con gái đi đến một một nơi xa như vậy để đi học, mẹ không yên tâm lắm.”
Trang Tề nói nhỏ: “Lúc bác đến Mỹ du học, chẳng phải còn nhỏ tuổi hơn cháu sao?”
“Thế nên, mẹ quá hiểu cái khổ của việc vừa phải học vừa phải sống tự lập, nên càng muốn đến đây chia sẻ một chút.”
Trang Tề vùi mặt vào cốc, uống một ngụm trà rồi nói: “Cũng không khổ lắm đâu, cháu cũng quen rồi, nhà ăn của trường cũng ngon lắm, tự mình nấu bát mỳ cũng không khó, nếu không được nữa thì có thể đi tàu hỏa đến New York, nhà hàng Trung Quốc không phải có rất nhiều sao?”
Nói thì nói vậy, nhưng cô dồn hết tâm trí vào văn phòng, bên tay là đống tài liệu tham khảo hỗn loạn, hễ cúi đầu xuống là khó mà ngẩng lên được, rất ít có thời gian đến New York tiêu xài.
Nhất là khi nghĩ đến việc phải ngồi tàu hỏa hơn một tiếng đồng hồ, Trang Tề lập tức mất hết hứng thú.
Mất hai ba tiếng đồng hồ đi đi về về trên đường, cô có thể làm được rất nhiều việc, việc nào cũng có ý nghĩa hơn là ăn cơm dạo phố. Mặc dù Luna thường hay nói, cô quá hard work (chăm chỉ), thỉnh thoảng cũng phải học cách thư giãn.
Tưởng Khiết cười nói: “Thấy sắc mặt con vẫn tốt, mẹ rất vui. Con cứ coi như mẹ là một bảo mẫu không lấy tiền, sau này quần áo bẩn gì đó, con cứ vứt ở đấy, mẹ về sẽ giặt.”
Trang Tề lắc đầu “Cháu tự giặt quần áo được mà, bác cũng có việc của bác, không phải đang đi học bồi dưỡng sao? Không cần phải qua đây đâu.”
Lúc đó Trang Tề vẫn còn rất chống đối, cô không muốn nhận lòng tốt của Tưởng Khiết, cũng không có ý định tha thứ cho bà.
Hôm đó Tưởng Khiết ngồi ở nhà cô một lúc, thấy cô hết mực không đồng ý, lại chẳng muốn nói chuyện, bà cũng biết ý mà tự đứng lên, nói: “Mẹ dọn dẹp vệ sinh xong cho con rồi sẽ đi, con đi làm việc của con đi.”
Trang Tề nói: “Không cần đâu, lát nữa cháu viết xong luận văn, cháu sẽ tự dọn dẹp.”
Nhưng Tưởng Khiết đã bắt đầu gấp chăn “Con viết xong luận văn thì đi nghỉ ngơi đi, còn dọn dẹp cái gì nữa?”
Thấy bà cố chấp kiên trì như vậy, Trang Tề cũng không lãng phí nước bọt nói nhiều với bà nữa, quay về phòng đọc tài liệu.
Cô nghĩ, Tưởng Khiết đã sống trong nhung lụa bao nhiêu năm nay, thì có thể làm được việc nhà gì chứ? Làm được một lần chẳng lẽ còn làm được hai lần sao? Lâu dần bà sẽ không đến nữa, mặc kệ bà đi.
Nhưng đợi đến khi cô gửi email xong đi ra, phòng khách vốn bừa bộn lộn xộn đã trở nên sạch sẽ tinh tươm, sàn nhà cũng được lau sạch một lượt, trong bếp truyền đến mùi thơm của bít tết đang chiên.
Trang Tề đi đến bên sofa, cầm hai cuốn sách của mình lên, vừa mới nhìn một cái, Tưởng Khiết đã nói ở phía sau: “Mấy cuốn tạp chí học thuật của con, mẹ đều giúp con phân loại sắp xếp xong rồi, còn có sách tham khảo nữa, thấy con đang viết gì đó trong thư phòng nên mẹ không làm phiền con, lát nữa con tự mình mang vào nhé.”
Cô “ồ” một tiếng “Trong nhà hết bít tết rồi mà, bác lấy đâu ra vậy?”
Tưởng Khiết nói: “Mẹ đi siêu thị mua đó, nhà con đâu chỉ không có bít tết, thiếu nhiều thứ quá rồi đó? Mẹ đã lên một danh sách, mua đủ cho con một lượt luôn rồi. Không biết con sống qua ngày kiểu gì nữa, còn đống quần áo trong phòng tắm của con nữa, thành thật khai báo đi, chất đống mấy ngày rồi?”
Giây phút đó, trong lòng Trang Tề dâng lên một nỗi chua xót khó nói thành lời.
Hóa ra, đây chính là cảm giác thuộc về người mẹ mà cô vẫn luôn khao khát từ nhỏ, có lẽ hơi nhiều lời, hơi vụn vặt, nhưng nó nằm trong một phạm vi tuyệt đối an toàn, khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Nhưng tình mẹ này đến không đúng lúc, sự chăm sóc này cũng không hợp thời điểm, biến thành một sự lấy lòng quá mức chẳng ra đâu vào đâu.
Ăn tối xong, Trang Tề nói với bà: “Trời tối rồi, lái xe trên đường không tiện, bác mau về đi, lần sau đừng đến nữa.”
Tưởng Khiết giải thích: “Tề Tề, mẹ không có ý gì khác, không phải ép con phải nhận mẹ, con đừng có gánh nặng tâm lý.”
Trang Tề nói: “Cháu không cần thiết phải nhận mẹ, cháu không cần mẹ nữa rồi, bác mau đi đi.”
“Được rồi, trước khi đi ngủ con nhớ khóa kỹ cửa chính cửa sổ, hôm nay có thể vẫn còn tuyết rơi đấy.” Tưởng Khiết nói.
Mấy ngày sau, Tưởng Khiết vẫn xuất hiện trước cửa nhà cô.
Bà thản nhiên xách mấy túi mua sắm vào, “Hôm qua mẹ đi dạo Đại lộ số Năm, mua cho con mấy cái áo phao lông vũ dáng dài, còn có khăn quàng cổ với mũ nữa, con qua đây thử xem có vừa không.”
Trang Tề không muốn thử, cô nói: “Cháu có áo phao rồi, cũng có đồ giữ ấm, bác đem đi trả lại đi.”
“Có rồi cũng có thể mặc cái mới, mau lại đây.” Tưởng Khiết kéo cô qua, mặc áo khoác lên người cô, ngắm nghía “Đẹp lắm, ngày mai mặc cái này đến trường, cái áo có hình cái kéo nhỏ trên tường kia đừng mặc nữa, vừa cứng vừa nặng, con cẩn thận bị viêm quanh khớp vai đó.”
Trang Tề lắp bắp một chút “Bcas cũng không nhìn xem trời lạnh thế nào à, cháu chỉ mặc lúc đi trên đường thôi, đến văn phòng là cởi ra rồi.”
Tưởng Khiết lại hỏi: “Ăn cơm chưa?”
Trang Tề lắc đầu “Cháu vừa ở trường về, đang định nấu bát mỳ ăn.”
“Đừng ăn mỳ nữa, mẹ gói sủi cảo cho con ăn, được không?”
Điều này quá giống một giấc mơ hư ảo, Trang Tề bấm vào ngón tay muốn mình tỉnh táo lại, cô nói: “Bác còn biết nhào bột cơ à? Cháu không giúp được bác đâu, cháu không biết làm gì cả.”
Tưởng Khiết nói: “Mẹ cũng mới học được mấy năm trước thôi, lúc không có việc gì làm, mẹ liền làm cùng dì giúp việc trong nhà, gói không được đẹp lắm. Vậy… mẹ đi làm nhé?”
Trang Tề rót cho bà một tách trà “Bác ngồi thêm chút nữa đi, lái xe đến đây không mệt sao?”
Cô vẫn quay về phòng tiếp tục bận rộn với bài luận văn của mình, dựa theo ý kiến sửa đổi bị trả về mà gọt giũa từng chút một, đợi đến khi cảm thấy đói bụng, sủi cảo của Tưởng Khiết đã được cho vào nồi rồi.
Trang Tề đi vào bếp, đứng bên cạnh bà một lúc, ngửi thấy mùi hương hoa dành dành.
Nghe nói bà rất thích hoa chi tử, Hạ Trị Công đã trồng đầy trong sân cho bà, người đi qua nhà bà ai cũng tấm tắc khen ngợi.
Tưởng Khiết ngẩng đầu lên nói: “Con đói rồi đúng không? Ra bàn ngồi đi, sắp xong rồi đây.”
Trang Tề nhìn những chiếc sủi cảo nổi lên, mặt vô cảm chỉ vào một cái trong số đó “Nó bị rách vỏ rồi, nhân lòi ra ngoài hết rồi.”
“Đã nói với con rồi mà, tay nghề của mẹ không tốt.” Tưởng Khiết cười một cái, nói: “Cái này mẹ vớt vào bát mẹ, con ăn cái lành đi.”
Trang Tề không nói gì, lùi về phía tủ tìm giấm “Bác có muốn chấm giấm không?”
“Mẹ không cần.” Tưởng Khiết xua tay “Đó là thói quen của người miền Bắc các con, mẹ không quen.”
“Ồ, cháu quên mất bác là người miền Nam.” Trang Tề nói.
Tưởng Khiết cười múc ra một bát “Con cũng là nửa người miền Nam mà, Đường Nạp Ngôn còn nói với mẹ, có một dạo con rất thích ăn món ăn Hoài Dương*.”
Ẩm thực Hoài Dương*: Ẩm thực vùng Giang Tô, Chiết Giang
Đột nhiên nhắc đến cái tên này, cả hai người đều sững lại.
Dưới chùm ánh sáng mờ ảo của đèn rọi, lông mi của Trang Tề chớp chớp liên tục, khóe môi cử động. Cô nói: “Trước khi đến Mỹ bác đã gặp anh ấy rồi à?”
Tưởng Khiết gật đầu: “Thỉnh thoảng có gặp, cậu ấy không còn ở Hoa Thái nữa, đã chuyển sang một bộ phận có quyền lực hơn, bận rộn hơn nhiều. Bọn mẹ có nói một hai câu về chuyện của con, cũng không nói gì khác.”
“Ồ, vậy thì tốt rồi.” Trang Tề cũng không muốn nói thêm gì nữa.
Cô hy vọng Đường Nạp Ngôn sống tốt, làm theo lời cô nói, tuân theo ý muốn của gia đình mà cưới vợ sinh con, nhưng cô tuyệt đối không thể nghe thấy anh và người phụ nữ khác ân ái đến mức nào, trong lòng vẫn ghen tị không chịu nổi.
Tưởng Khiết nhìn thấy sắc mặt đột nhiên tái nhợt của cô, cũng hối hận vì mình đã lỡ lời.
Bà vội lảng sang chuyện khác “Qua đây ăn sủi cảo đi, xem nhân mẹ trộn thế nào?”
Trang Tề cầm đũa nếm thử một cái, gật đầu nói: “Khá ngon ạ, lâu lắm rồi cháu không được ăn sủi cảo.”
“Sau này con muốn ăn, ngày nào mẹ cũng gói cho con.”
“Vậy thì phiền phức lắm, bác không thấy mệt sao?”
“Mẹ không mệt, đây vốn dĩ là việc mẹ phải làm.”
Trang Tề không nói gì nữa, cúi đầu lẳng lặng ăn hết sủi cảo trong bát.
Hai mẹ con ngồi đối diện nhau ăn tối, sau khi Tưởng Khiết dọn dẹp xong nhà cửa, gấp xong quần áo cho cô, thì cũng đã hơn chín giờ tối, bà biết Trang Tề sẽ không giữ bà ở lại, nên chuẩn bị lặng lẽ rời đi.
Nhưng vừa mới mở cửa, Trang Tề đã xuất hiện ở cửa phòng “Tối nay bác ở lại đây đi, muộn thế này rồi về cũng không an toàn.”
“Ừ, được.” Tưởng Khiết lại đóng cửa lại, quay vào phòng khách.
Sau đó, bà cứ năm bữa nửa tháng lại chạy đến chỗ Trang Tề.
Có một lần Trang Tề đi nghe báo cáo, về muộn, nhìn thấy Tưởng Khiết ngồi trong xe đợi cô, đợi đến mức ngủ thiếp đi.
Trang Tề gõ gõ cửa sổ xe “Sao bác lại ngủ ở đây?”
Tưởng Khiết xuống xe “Mẹ thấy con chưa về, bên ngoài lại lạnh, nên lên xe trú tạm.”
Cô hơi sốt ruột nói: “Bác có thể gọi điện cho cháu mà, sao lại có thể ngủ trên xe chứ? Không an toàn chút nào.”
“Mẹ đoán con chắc chắn đang bận, như vầy đỡ phải làm phiền con, đợi một lát cũng không sao.” Tưởng Khiết nói.
Đêm đó ánh trăng bị tầng mây dày che khuất, Trang Tề không nhìn rõ mặt bà lắm, chỉ chú ý đến mấy nếp nhăn nơi khóe miệng khi bà cười, bà cũng đã không còn trẻ nữa.
Khi còn chưa biết bà là mẹ mình, Trang Tề chỉ cảm thấy bà xinh đẹp, lại có học thức, đứng trên sân khấu tỏa sáng rực rỡ, ngay cả Đường Bá Bình cũng nói, Tưởng Khiết là một phong cảnh không thể thiếu của Bắc Kinh, cần phải đứng từ xa mà ngắm.
Giờ đây phong cảnh này cũng đã già rồi.
Hôm đó Trang Tề đưa chìa khóa cho bà “Sau này bác cứ tự vào nhà nhé, không cần đợi cháu nữa.”
Tưởng Khiết nhận lấy “Vậy thì tiện cho mẹ hơn nhiều rồi, cảm ơn con.”
Lần thật sự đổi xưng hô gọi bà là mẹ, là vào một tối thứ bảy, lúc đó đã vào xuân, thời tiết ấm áp hơn không ít.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Tưởng Khiết lau nhà trong bếp, Trang Tề vùi đầu vào đống sách đọc reading (tài liệu đọc) của tuần này, đột nhiên nghe thấy một tiếng “á”.
Cô vội vàng chạy ra xem, Tưởng Khiết bị ngã trên sàn nhà trơn trượt, nằm sõng soài trên đất.
Trang Tề chạy đến bên cạnh bà, hỏi bà có thể đứng dậy được không, Tưởng Khiết gật đầu, lúc này cô mới dám đỡ cánh tay bà, vất vả lắm mới đỡ được bà dậy.
Cô đặt Tưởng Khiết lên sofa “Bác đợi cháu một lát, cháu đi lấy túi, cháu đưa bác đến bệnh viện.”
May mắn là bị thương không nghiêm trọng, chỉ là bong gân nhẹ, nghỉ ngơi mấy hôm là khỏi. Trang Tề lại đỡ bà về nhà, cởi áo khoác ra rồi liền chuẩn bị thuốc cho Tưởng Khiết uống.
Cô đặt cốc nước nóng lên bàn trà “Bác uống thuốc chống viêm này đi, nước không nóng, có thể uống trực tiếp.”
Tưởng Khiết “ôi” một tiếng, nước uống vào ấm áp, ấm áp chạy thẳng vào trong tim.
Vì không yên tâm về người bị thương trong nhà, Trang Tề bưng máy tính ra, ngồi ngay bên cạnh bà sửa luận văn “Bác đừng cử động lung tung, có việc gì thì gọi cháu giúp.”
“Được, mẹ sẽ không gây phiền phức cho con đâu.” Tưởng Khiết vội nói.
Trang Tề ngẩng đầu lên khỏi máy tính “Đây không gọi là phiền phức, bác nằm xuống ngủ một lát đi.”
“Ừm, mẹ không làm ồn con nữa.”
Trang Tề ngồi trên thảm quá lâu, hai chân khoanh lại đã có cảm giác tê cứng, cô vịn vào bàn trà đứng dậy.
Cô rót một cốc nước, đi đến bên cửa sổ sát đất, rèm voan màu trắng sữa đóng kín, làm mờ đi cây thường xuân bên ngoài cửa sổ, lại một mùa xuân nữa tới rồi.
Những lúc Trang Tề chuyên tâm học, cô luôn thích nhốt mình trong một môi trường kín, không thể bị bất cứ điều gì làm phiền.
Giống như lúc Đường Nạp Ngôn ở trong thư phòng, cánh cửa đó nhất định sẽ đóng, ngay cả rèm cửa cũng phải kéo kín, một ngọn đèn bàn thắp sáng không kể ngày đêm, anh cũng không thích bị người khác làm phiền, trừ cô.
Cô là người duy nhất, có thể làm phiền anh vào bất cứ lúc nào.
Đây là tình yêu mà Đường Nạp Ngôn dành cho cô, ẩn giấu trong những chi tiết có thể thấy ở khắp nơi, giống như cơn mưa xuân lặng lẽ tưới ẩm vạn vật, thiên vị đến tận trời xanh.
Lúc mới ở bên anh, Trang Tề từng ảo tưởng sẽ gả cho anh, cân nhắc xem sau này sẽ sinh mấy đứa con, giống ai thì tốt hơn, còn lo lắng thừa thãi rằng, đợi cô học xong, anh có phải là đã lớn tuổi rồi không, chức năng sinh sản không còn tốt nữa, có phải nên kết hôn sớm một chút không?
Lúc đó cô đúng là ngây thơ đến nực cười, nhưng khi sự thật đẫm máu của thế giới bị phơi bày ngay trước mắt, thì cho dù là ai cũng không thể ngây thơ được nữa.
Trang Tề nhìn chằm chằm vào tấm rèm trắng trước mặt rất lâu, vẫn không kéo nó ra.
Cô ngày càng giống anh trai, duy trì lịch trình sinh hoạt đều đặn, mỗi ngày thức dậy vào một giờ cố định, kiên trì chạy bộ buổi sáng, uống sữa tươi từng ngụm lớn, duy trì mối quan hệ khách sáo trong Học viện, gặp ai cũng thân thiết chào hỏi.
Trên người cô phảng phất bóng dáng của Đường Nạp Ngôn.
Tuy rằng cô sẽ không quay về nữa, nhưng anh lại ở bên cô theo cách này, biến thành một thói quen sống bên cạnh cô.
Trang Tề quay đầu lại, nhìn thấy Tưởng Khiết đã ngủ say, chiếc chăn trên người rơi xuống.
Cô đặt cốc nước trong tay xuống, đi tới, cúi người nhặt chiếc chăn lên, giúp bà đắp lại.
Không lâu sau, Tưởng Khiết cũng tỉnh, cố gắng gượng dậy muốn đi nấu cơm cho cô.
Trang Tề đi theo đỡ bà “Bác như thế này rồi còn nấu cơm gì nữa? Lỡ ngã thêm một cái nữa thì làm sao?”
Tưởng Khiết cười, chân bước khập khiễng định đi vào bếp “Làm gì có chuyện không cẩn thận như vậy, mẹ không nấu cơm thì con ăn cái gì, lát nữa mẹ còn phải thu quần áo nữa.”
Trang Tề sốt ruột đến mức tốc độ nói cũng nhanh hơn “Quần áo cháu tự thu được, bác đừng bận rộn vô ích nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi có được không?”
“Mẹ không sao, con xem, con không đỡ mẹ cũng tự đi được.” Tưởng Khiết đẩy cô ra, thử tự mình đi về phía trước hai bước.
Ngay lúc bà còn định đi buộc tạp dề, Trang Tề hét lên một tiếng, “Mẹ qua đây ngồi đi, Mẹ!”
Bàn tay đang vòng ra sau buộc dây của Tưởng Khiết khựng lại, bà vừa kinh ngạc vừa vui mừng ngẩng đầu lên “Con gọi mẹ là gì?”
Trang Tề đi tới, tức giận tháo tạp dề của bà ra, đỡ bà quay về phòng khách.
Cô để Tưởng Khiết ngồi xuống, bản thân mình từ từ ngồi xổm xuống, “Con gọi mẹ là mẹ, chẳng lẽ mẹ không phải là mẹ của con?”
“Phải, mẹ đương nhiên là mẹ của con.” Tưởng Khiết nói năng lộn xộn, vừa khóc vừa nói: “Mẹ chỉ là quá bất ngờ thôi. Tề Tề, xin lỗi, mẹ xin lỗi con.”
Trang Tề lau nước mắt cho bà “Đừng khóc nữa, mẹ chính là mỹ nhân có thâm niên nhất đó, khóc lên là không đẹp nữa đâu.”
Tưởng Khiết cười một cái “Con cũng học theo mấy người trên bàn rượu nói bậy.”
“Được rồi, mẹ ngồi đây đi, bữa tối con sẽ nấu.” Trang Tề nói.
Cô không muốn nhìn Tưởng Khiết tự trách nữa, cũng không muốn cứ mãi hận mẹ mình, hận một người là một chuyện quá đau khổ, sẽ tiêu hao năng lượng vốn đã không nhiều của cô. Về bản chất mà nói, đây không phải là không tha cho người khác, mà là không tha cho chính mình.
Chuyện quá khứ đã xảy ra rồi, cho dù có trừng phạt Tưởng Khiết mười năm như một, cũng không thể thay đổi được gì nữa.
Từ nhỏ Đường Nạp Ngôn cũng không dạy dỗ cô như vậy.
Anh luôn nói, chỉ trích lỗi lầm của người khác không nên quá nghiêm khắc, phải suy nghĩ xem họ có chịu đựng nổi không, có thể tha thứ cho người khác ở điểm nào đó thì hãy cứ tha thứ.
Tin rằng bố ở trên trời, cũng hy vọng có thể nhìn thấy hai mẹ con họ đoàn tụ, có một khoảng thời gian hòa thuận.
Trang Tề vội vàng bỏ đi, lúc xoay người, cô nhanh chóng lau đi giọt nước mắt ở đuôi mắt.

Thất thần một lúc, cô nghe thấy Tưởng Khiết gọi cô ăn cơm.
Trang Tề đi rửa tay, nói: “Hôm nay làm món sườn xào chua ngọt à, mẹ đến lúc mấy giờ thế?”
Tưởng Khiết nói: “Đến từ sáng sớm, không ngờ con ra ngoài còn sớm hơn, sắp tốt nghiệp rồi, còn chạy đến văn phòng chăm chỉ thế à?”
“Việc cần làm thì vẫn phải làm chứ ạ, con còn đang dạy cho sinh viên Đại học nữa, phải hoàn thành tốt nhiệm vụ đến cùng chứ.” Trang Tề ngồi xuống bàn ăn, gắp một miếng sườn vào bát, cô nói: “Mẹ, mẹ nấu ăn ngày càng ngon, còn lợi hại hơn cả Tiểu Ngọc nữa.”
Tưởng Khiết xới cho cô một bát cơm, “Chu Khâm định mang theo cô gái này cả đời à? Chu Cát Niên sẽ không đồng ý đâu nhỉ?”
Trang Tề lắc đầu “Con không biết, dù sao tình cảm của người ta tốt lắm, không chia rẽ được đâu. Nếu Chu Khâm ở lại Học viện của họ giảng dạy, chắc cũng không cần quan tâm bố cậu ấy có đồng ý hay không.”
“Vậy thì vẹn cả đôi đường rồi.” Tưởng Khiết bưng bát, gật đầu, “Có thể ở lại dạy học, chứng tỏ đứa bé Chu Khâm này rất ưu tú, Đại học Princeton vẫn là số một trong lòng người Mỹ, địa vị rất cao.”
Trang Tề “vâng” một tiếng, không nói gì nữa, chuyên tâm ăn cơm.
Tưởng Khiết nhìn con gái một cái, lại khơi mào một chủ đề khác “Vậy người ta đều đã có nơi có chốn rồi, còn con thì sao? Thật sự định đến tổ chức quốc tế làm tin tức à, vất vả lắm đó.”
Trang Tề không cho là vậy “Con thấy rất có ý nghĩa mà, tiện thể còn có thể du lịch vòng quanh thế giới, người trẻ tuổi thì sợ gì vất vả.”
“Con không thể về nước sao? Đến Vụ Kinh tế Quốc tế làm việc tốt biết bao, lại còn ở bên cạnh mẹ.” Tưởng Khiết nói.
Trang Tề dùng đũa chọc chọc cơm “Có người không thích con về, con cũng không muốn về.”
Nhắc đến chuyện này, Tưởng Khiết lại không nhịn được mà mắng “Là Đường Bá Bình đúng không? Dựa vào cái gì mà ông ta không cho con về, ông ta đấu đá với con trai mình là chuyện của ông ta, còn đổ lỗi lên đầu con.”
“Cũng không hoàn toàn là vì ông ấy.” Trang Tề cúi đầu, giọng nói ngày càng nhỏ “Tóm lại, bây giờ cuộc sống rất bình yên, con không muốn đối mặt với họ nữa, con sợ con không kiểm soát được bản thân mình, đến lúc đó lại phải chịu khổ thêm một lần nữa.”
Tưởng Khiết hiểu rồi, đây là vẫn còn yêu Đường Nạp Ngôn, nhưng lại sợ bị phản đối thêm một lần nữa, cô không thể đối mặt với tình cảnh khó xử như vậy nữa, cũng không chịu nổi việc bị tổn thương lặp đi lặp lại.
Bà suy nghĩ một lát rồi nói: “Chắc là cũng sẽ không đâu, con kết hôn phần con, cậu ta kết hôn phần cậu ta, không liên quan gì đến nhau. Chuyện hôn sự của Đường Nạp Ngôn chắc là đã định rồi, nghe nói lần này là Đường Thừa Chế làm chủ, chính là con gái nhà họ Trương.”
“Vẫn là chị ta à.” Bàn tay cầm đũa của Trang Tề run lên một cái, ngay sau đó nói: “Họ quen nhau nhiều năm rồi, rất tốt.”
Tưởng Khiết nắm lấy tay cô “Qua rồi thì đừng nghĩ đến nó nữa, con cũng đâu có thua kém ai. Cái cậu mà mẹ giới thiệu cho con lần trước, cậu trai học lâm sàng ở học viện Y khoa của bọn mẹ, con thấy thế nào?”
Trang Tề nghĩ đến vẫn phải bật cười “Mẹ nói Chu Ẩn Niên à, anh ấy cũng không tệ, người rất hài hước, lần trước bọn con đi ăn cơm chung, con cười đến mức ho luôn.”
“Vậy thì tốt rồi, điều kiện nhà cậu ấy rất tốt, bố của cậu ấy con cũng quen mà.”
“Bố của anh ấy là ai ạ?”
“Chính là người đã phẫu thuật bắc cầu tim cho Đường Thừa Chế đó.”
“Ồ, Viện trưởng Chu ạ.” Trang Tề bừng tỉnh ngộ “Mẹ nói vậy con mới thấy, hai bố con họ đúng là rất giống nhau, trông đúng kiểu nhân tài hàng đầu, ra dáng người đi đầu trong học thuật.”
Tưởng Khiết nghe thấy con gái có ấn tượng tốt về Chu Ẩn Niên như vậy, trong lòng rất vui.
Bà nói: “Vậy con xem xem, hai đứa có thể phát triển thêm được không? Cậu ấy rất ngưỡng mộ con đó.”
Trang Tề cắn đũa cười một cái.
Chuyện này không cần Tưởng Khiết phải nói, cô cũng có thể nhìn ra.
Mỗi lần Chu Ẩn Niên nhìn cô, Trang Tề đều có thể bắt gặp những ngôi sao nhỏ trong mắt anh ta, cứ từng cái một nối đuôi nhau nhảy ra ngoài.
Anh ta là một người rất hoạt ngôn, cho cô cảm giác giống như một đêm hè trời quang mây tạnh, khắp nơi đều ồn ào tiếng ếch kêu.
Nhưng ví như mùa hè thì chưa đủ, mà tựa như màn đêm cũng vẫn còn thiếu, anh ta không đạt được kỳ vọng của Trang Tề đối với nửa kia của mình, còn kém xa lắm.
Nói đến đây đều là trách nhiệm của Đường Nạp Ngôn, anh đã nâng tiêu chuẩn thẩm mỹ người khác giới của cô lên quá cao, đến mức khi cô đánh giá những người đàn ông khác, chỉ còn lại sự thất vọng và phê phán.
Nhưng Đường Nạp Ngôn chỉ có một mà thôi.
Trang Tề nghĩ, nếu cứ luôn lấy anh làm tiêu chuẩn, vậy thì cô khỏi cần kết hôn nữa.
Cô gật đầu với Tưởng Khiết “Con thấy có thể ạ, lễ tốt nghiệp của con vào tháng sau, mẹ bảo anh ấy đến đi.”
“Ôi, cậu ấy cũng nói như vậy đó, nhắc với mẹ mấy lần rồi, nhưng lại sợ con không đồng ý, mẹ cũng không tiện nhận lời.”
Trang Tề thấy bà cười như nhặt được bảo bối gì, cũng cười theo.
Cô hất cằm “Ăn cơm thôi.”

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...