Phòng tranh của Triệu Thanh Như nằm trên đường Vành đai 2 phía Đông.
Ở một nơi tấc đất tấc vàng như thế, mà cô ta lại mở được một hành lang nghệ thuật rộng hơn nghìn mét vuông, đủ thấy thực lực của nhà họ Triệu hùng hậu đến mức nào.
Lúc lái xe qua đó, bác Tân cũng thốt lên một câu cảm thán tương tự.
Đường Nạp Ngôn dựa vào ghế sau, vừa xoa sống mũi vừa cười “Nhà cô ấy không thiếu chút tiền này, thừa vốn liếng để cô ấy quậy phá linh tinh.”
Nói xong, anh quay đầu sang bên cạnh, liếc nhìn em gái.
Đêm nay Trang Tề mặc một chiếc đầm dự tiệc, đuôi váy bằng voan xếp nếp bên hông, tựa như những cánh hoa tú cầu chồng lớp, thân trên khoác một chiếc khăn choàng, để lộ chiếc cổ thon dài trắng như tuyết, cằm hơi hất lên.
Đường Nạp Ngôn nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ.
Em gái nói đúng, không thể xem cô như trẻ con được nữa, cô đã sớm trưởng thành thành một thiếu nữ duyên dáng.
Nhưng hai ngày nay Trang Tề không thèm để ý đến anh, như thể đang giận dỗi.
Kể từ lần anh dạy dỗ cô, không cho phép cô yêu đương sớm như vậy, em gái bắt đầu xa lánh anh.
Nhưng Đường Nạp Ngôn không thể nhịn được việc không nói chuyện với cô.
Anh ho hai tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý của Trang Tề.
Trong xe rất yên tĩnh, Trang Tề cũng nghe rõ, nhưng cô nhất quyết không quay đầu lại.
Đường Nạp Ngôn tự mình nhếch khóe môi.
Anh vươn tay qua, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô “Sao thế? Định cả đời không nói chuyện với anh trai em nữa à?”
Trang Tề rút tay về “Không có, em quả thực không nên phân tán sự chú ý, anh trai cũng không sai.”
“Không sai sao lại không nói một câu nào?” Đường Nạp Ngôn hỏi.
Cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ xe “Không có gì để nói cả, chẳng phải anh trai đã bảo em ngồi xe phải yên tĩnh một chút sao.”
Đường Nạp Ngôn chắc chắn là em ấy đang dỗi rồi.
Cô dỗi cái gì? Lại vì ai mà dỗi? Không cho cô yêu đương nên tức giận đến mức như vậy sao?
Anh mím chặt môi, muốn giúp cô vén lọn tóc rơi bên tai ra sau, lại sợ cô sẽ từ chối như vừa rồi.
Đến cửa phòng tranh, Trang Tề xuống xe trước một bước, quấn khăn choàng rồi đi vào.
Cô cũng không đợi Đường Nạp Ngôn, tự mình chào hỏi các bậc trưởng bối, rồi đi tìm bạn học nói chuyện.
Tĩnh Nghi ngồi trên sofa lật xem album tranh, bên cạnh đặt một ly sâm panh.
Trang Tề đi tới, cầm ly rượu của cô ấy lên uống một hớp “Nói nhiều quá làm tôi khát khô cả họng.”
Tĩnh Nghi ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Cô ấy nói: “Triệu Tam cũng lợi hại thật, nhất quyết ép gia đình đổ tiền ầm ầm vào để mở cho bằng được phòng tranh.”
Trang Tề cũng liếc nhìn hai bức tranh sơn dầu trên tường “Gu thẩm mỹ của chị ấy cũng không tệ, có lẽ mở phòng tranh thích hợp với chị ấy hơn đấy.”
Tĩnh Nghi nói: “Chỉ có gu thẩm mỹ thì có ích gì? Mối quan hệ đằng sau phức tạp lắm.”
Đường Nạp Ngôn đi theo bước chân của Trang Tề suốt cả quãng đường.
Khi sắp đến trước mặt cô, anh bị Triệu Thanh Như bất ngờ xuất hiện chặn lại.
Hôm nay là ngày trọng đại của cô ta nên ăn mặc cũng vô cùng long trọng và nổi bật, chiếc váy lễ phục hàng hiệu kiểu lệch vai làm tôn lên vóc dáng gợi cảm, cô ta thân mật khoác tay Đường Nạp Ngôn.
Triệu Thanh Như nói: “Anh Nạp Ngôn, em có một bức tranh của anh ở đây, anh đi theo em nhé?”
Sắc mặt anh vẫn bình thường khi gỡ tay cô ta ra “Lát nữa anh tìm em, tối nay khách khứa đông quá, em đi lo việc của mình trước đi.”
“Thì sao chứ?” Triệu Thanh Như lại sáp tới, ghé vào tai anh nói: “Khách có đông hơn nữa, anh vẫn là người quan trọng nhất, bố mẹ em, dì em, cả anh họ em nữa, đều dặn dò em phải tiếp đãi anh thật tốt, anh đi theo em đi mà.”
Đường Nạp Ngôn liếc xuống cánh tay đang quấn lấy mình của cô ta.
Anh quay đầu lại, cười như không cười hỏi cô ta: “Họ đều dặn dò em phải làm thế này à?”
“Cái này là em tự sáng tạo.” Triệu Thanh Như từ nhỏ đã hoạt bát hiếu động, cũng xem nhẹ khoảng cách nam nữ, cô ta vẫn cứ bám riết lấy anh, “Em không quan tâm, bức tranh kia của anh quý giá lắm, em không giữ hộ anh lâu thế đâu, mau đi theo em lấy đi.”
Xuyên qua đám đông ồn ào, Đường Nạp Ngôn nhìn Trang Tề từ xa.
Thôi vậy, cứ để cô nói chuyện với Diệp Tĩnh Nghi một lúc đã.
Đường Nạp Ngôn chỉ về hành lang phía trước “Em dẫn đường đi.”
Bóng lưng của một nam một nữ biến mất trong phòng trưng bày.
Tĩnh Nghi “ây” một tiếng “Tề Tề, cậu có thấy anh trai cậu lúc nãy không? Bị Triệu Thanh Như lôi đi rồi.”
“Thấy rồi.” Ánh mắt Trang Tề rơi vào ly rượu màu hổ phách sóng sánh, lười biếng nói: “Thì sao chứ, anh ấy là anh trai, tôi là em gái, chỉ có anh ấy quản tôi, chứ tôi đâu dám xen vào chuyện của anh ấy.”
Tĩnh Nghi “Ồ ái” một tiếng “Nghe ý của cậu, cậu còn muốn quản cả anh trai mình à? Anh ấy cũng đến tuổi kết hôn rồi còn gì, dượng của Triệu Thanh Như, tức là bố của anh Vân Châu, không phải ở cùng khu đại viện với các cậu sao? Thân càng thêm thân rồi.”
Cô ấy vừa nói xong, liền nghe Trang Tề nói chắc nịch: “Anh tôi sẽ không thích chị ấy đâu.”
Tĩnh Nghi thấy cô không vui, vội dỗ dành: “Phải phải phải, anh cậu chỉ thích một mình cậu, ngày nào cũng nâng niu cưng chiều cậu, trong mắt hoàn toàn không có người khác.”
Chẳng thèm để ý đây là bên ngoài, Trang Tề tức giận hừ một tiếng “Ai cần anh ấy thích chứ!”
Cô vừa đứng dậy, Triệu Kinh An liền sáp tới “Em gái, lâu rồi không gặp.”
Trang Tề trong lòng đang khó chịu, nói chuyện cũng không khách sáo lắm.
Cô chỉ về Triệu Thanh Như ở phía trước “Em gái của anh ở đằng kia, đừng gọi bừa.”
Nhưng Triệu Kinh An là kẻ đã quen lăn lộn chốn trăng hoa, trước mặt các cô gái trẻ luôn rất chai mặt.
Anh ta bưng ly rượu cười cười “Ai đắc tội em gái thế, nói với anh, anh thay em trút giận.”
Thấy đối phương đã chịu nhún nhường trước thái độ của mình, Trang Tề cũng nguôi giận.
Cô uể oải nói: “Không có ai cả, là do em tự có vấn đề thôi.”
“Vấn đề gì chứ! Em xinh đẹp thế này thì có vấn đề gì được?” Triệu Kinh An đặt ly rượu xuống, nắm lấy tay cô nói: “Đi, khiêu vũ với anh.”
Trang Tề nghĩ một lát “Được thôi.”
Đường Nạp Ngôn lấy tranh xong đi ra, nhìn lại phía ghế sofa hình vòng cung, em gái anh đã không thấy đâu nữa.
Anh tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy bóng dáng Trang Tề trên bãi cỏ phía sau.
Bên ngoài bật vài ngọn đèn, ánh sáng lờ mờ, tiếng côn trùng rả rích mùa hè bị tiếng nhạc của dàn nhạc giao hưởng át đi, tốp năm tốp ba nhóm con cháu thế gia đứng túm tụm cười nói, cũng có vài cặp đang khiêu vũ, trong đó có Triệu Kinh An và Trang Tề.
Không biết Trang Tề đã uống bao nhiêu, cô cười rất vui vẻ, hai gò má ửng hồng rực rỡ ẩn hiện trong ánh đèn vàng vọt, cô đi giày cao gót, cằm gần như sắp tựa lên vai của lão Đại nhà họ Triệu.
Đường Nạp Ngôn tự nhận mình là người cực kỳ chú trọng thể diện.
Nhưng ngay lúc này, một cơn ghen tuông điên cuồng trào dâng từ sâu thẳm trái tim, sự cay nghiệt và phẫn nộ mà cả đời anh chưa từng có, ngay khoảnh khắc nhìn thấy họ ôm ấp thân mật, tất cả đồng loạt xông thẳng l*n đ*nh đầu.
Cơn xung động không thể kìm nén này biến thành hàng ngàn con côn trùng nhỏ bé, chạy loạn không theo quy tắc nào trên khắp cơ thể anh, gặm nhấm mạch máu và trái tim, khiến anh hoàn toàn trở thành nô lệ của cảm xúc.
Đường Nạp Ngôn đi tới, dùng một tay kéo giật em gái về bên cạnh mình. Tiếng nhạc đột ngột dừng lại, Triệu Kinh An vô cùng kinh ngạc nhìn anh.
Lạ thật, tính tình của Đường Nạp Ngôn sao lại giống hệt người anh họ kia của anh ta vậy? Đều khiến người khác khó xử như vậy.
Triệu Kinh An vẫn cười một tiếng “Anh Nạp Ngôn, em và Tề Tề đang khiêu vũ mà.”
“Anh chưa mù.” Đường Nạp Ngôn lạnh lùng nhìn anh ta “Em ấy còn nhỏ, hai người cũng không hợp để chơi cùng nhau, tìm người khác mà nhảy đi.”
Trang Tề chỉ cảm thấy cổ tay rất đau.
Không biết anh trai đã dùng bao nhiêu sức mà bóp cổ tay cô đau đến vậy.
Triệu Kinh An không dám phản bác “Ồ” một tiếng “Vâng, em nhớ rồi.”
Đường Nạp Ngôn cứ thế lôi Trang Tề lên xe.
Anh ngồi lên xe trước, rồi lại kéo Trang Tề qua.
Cô ngồi không vững, ngã chúi xuống bên đôi chân dài của anh, thốt lên một tiếng “a”.
Đường Nạp Ngôn cụp mắt nhìn cô, kìm nén không hỏi cô có đau không.
Anh chỉ kéo cô lên, chẳng nói chẳng rằng ôm cô đặt lên người mình “Ngồi yên.”
Ngồi yên?
Cứ ngồi như thế này sao?
Trang Tề dùng đôi mắt ngây thơ và mờ mịt của mình nhìn anh, chiếc cổ vừa khiêu vũ xong tỏa ra một mùi hương ngọt ngào thanh mát.
Thái dương của Đường Nạp Ngôn giật lên đau nhói, đó là lần đầu tiên anh cảm thấy mình sắp mất kiểm soát, anh muốn áp đôi môi khô khốc của mình lên đó, anh muốn nếm thử, xem mùi hương ngửi được và hương vị trong miệng, có phải là cùng một loại hay không.
Suy nghĩ này khiến anh vừa thấy hưng phấn lại vừa thấy bi ai.
Hưng phấn thì không cần nói cũng rõ, cơ thể đã có phản ứng không hề nhỏ, bi ai là ở chỗ một khi làm vậy, em gái sẽ nhìn anh như thế nào?
Coi anh như một tên cầm thú đội lốt người, một tên ngụy quân tử cực kỳ giỏi che đậy, cô sẽ nghi ngờ sự chăm sóc chu đáo mười năm qua của anh đều mang mục đích, sẽ lật đổ hoàn toàn hình tượng chính trực đáng tin cậy của anh trong lòng cô.
Nhưng Đường Nạp Ngôn đã không thể suy nghĩ được nữa, cô mềm mại yếu ớt dựa vào người anh, sắc mặt ửng hồng, tựa như một chậu hoa dạ lai hương nở rộ trong đêm, lý trí của anh đã bị khuôn mặt của em gái chiếm đoạt hoàn toàn.
Gân xanh đột ngột nổi lên trên cánh tay, dòng máu đang nóng dần lên trong cơ thể, tất cả đều đang ép buộc anh phải hành động.
Đường Nạp Ngôn gần như muốn xé bỏ lớp vỏ bọc lạnh lùng nho nhã, phơi bày bộ mặt hỗn loạn và xấu xí nhất của mình cho cô thấy, sau đó cắn lấy cổ họng mỏng manh yếu ớt của cô, giống như con sư tử đực mạnh mẽ trên đồng cỏ ngoạm lấy chú cừu non mới sinh, rồi khàn giọng nói với cô: “Anh trai bây giờ rất muốn hôn em, em nhắm mắt lại, tạm thời đừng nhìn anh, được không?”
Vẫn là Trang Tề lên tiếng trước, cắt đứt dòng liên tưởng đáng sợ của anh.
Cô nhỏ giọng nói: “Anh trai lại tức giận chuyện gì vậy? Dạo này anh hay nổi nóng quá.”
Đường Nạp Ngôn hừ lạnh một tiếng “Em nói anh tức giận chuyện gì? Triệu Kinh An có bao nhiêu mánh lới trăng hoa em không biết sao? Còn chơi bời cùng với cậu ta?”
Trang Tề nói: “Chỉ là khiêu vũ thôi mà, sao gọi là chơi bời cùng nhau đưuọc? Anh trai nói không được yêu đương, chứ đâu có dặn là không được kết bạn.”
Đường Nạp Ngôn bóp bóp sống mũi “Vậy bây giờ anh thêm một câu, không được phép kết bạn với loại người này.”
“Nhà chúng ta có nhiều cái ‘không được phép’ thật đấy. Cái này không được, cái kia cũng không được.” Trang Tề không dám nhìn anh nữa, cô cúi đầu vặn vẹo ngón tay mình, âm lượng nhỏ như đang lẩm bẩm một mình “Cứ tiếp diễn thế này, về sau chắc không được ăn cơm cũng không được ngủ, hay là dứt khoát không được thở nữa là xong.”
Đường Nạp Ngôn cau mày nhìn cô “Em đang cãi cùn với anh đấy à?”
“Là anh không nói lý lẽ trước.” Trang Tề bĩu môi, trong mắt đã ngấn lệ.
Đường Nạp Ngôn nhìn sâu vào đáy mắt cô, giọng nói bất giác mềm xuống “Ừm, anh không nói lý lẽ chỗ nào?”
Trang Tề cố gắng không chớp mắt, cô trợn tròn mắt, ngăn không cho nước mắt chảy xuống, cô lên án: “Anh thì có thể qua lại mờ ám với Triệu Thanh Như, còn em chỉ đường đường chính chính khiêu vũ một bài cũng bị mắng. Anh là anh trai, cũng không thể bắt nạt người khác như vậy.”
