“Hả? Em nói gì cơ?”
Giọng của Phó Tư Dư không lớn, cả sảnh lớn ở tầng một tràn ngập tiếng la ó của fan nên Kiều Viện không nghe rõ lời cô nói, bèn nghiêng đầu ghé lại gần mặt cô.
“Không có gì.” Phó Tư Dư dời tầm mắt, giả vờ như không nhìn thấy Thẩm Hạo Bác. Cô lấy mũ ra khỏi túi rồi đội lên đầu, đè vành mũ xuống che khuất gần hết khuôn mặt của mình. Cô kéo Kiều Viện quay lại: “Đi thôi, trung tâm thương mại này ồn ào quá, chúng ta sang chỗ khác shopping thôi.”
Hôm nay là thứ hai, sao Thẩm Hạo Bác không ở cao ốc của tập đoàn họp với cấp dưới, uống trà bàn dự án mà chạy đến trung tâm thương mại làm gì chứ?
Đến trung tâm thương mại đu idol mà cũng gặp được Thẩm Hạo Bác, đúng là xui xẻo.
Thẩm Hạo Bác đứng ở tầng hai, chứng kiến cảnh Phó Tư Dư chen chúc giữa biển fan đông nghịt, kiễng chân cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Từ Gia Dịch, đương nhiên anh cũng không bỏ lỡ khoảnh khắc nụ cười của cô vụt tắt khi nhìn thấy mình.
Buổi biểu diễn thương mại của Từ Gia Dịch vẫn chưa kết thúc, ánh mắt sắc bén của Thẩm Hạo Bác lướt qua sân khấu biểu diễn ở tầng một rồi dời mắt, nhấc chân bước lên thang cuốn.
Đám người phía sau vội vàng theo sau, kéo nhau xuống lầu.
Giám đốc trung tâm thương mại toát mồ hôi hột, tổng giám đốc Thẩm đột nhiên đến thị sát nên họ chưa kịp chuẩn bị gì cả, tầng một lại đang tổ chức hoạt động, không biết tổng giám đốc Thẩm có ghét loại hoạt động này không. Anh đứng đó lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đám đông bên dưới suốt mười phút, không thèm thị sát những chỗ khác thì đã bỏ đi.
Giám đốc trung tâm thương mại nhìn Phan Vĩnh Khang, hy vọng anh ấy có thể cho mình một gợi ý.
Rốt cuộc tổng giám đốc Thẩm có ý gì?
Phan Vĩnh Khang không dám gợi ý gì cho đối phương cả. Mặc dù anh ấy biết hành vi bất thường hôm nay của sếp Thẩm nhà mình không liên quan gì đến vấn đề an ninh trật tự của trung tâm thương mại nhưng không thể đảm bảo tổng giám đốc Thẩm sẽ không giận cá chém thớt vì Từ Gia Dịch tổ chức hoạt động ở nơi này, dù sao gần đây hành vi của sếp nhà mình rất bất thường.
Phan Vĩnh Khang theo Thẩm Hạo Bác lên xe, vừa đóng cửa xe lại, anh ấy nghe thấy Thẩm Hạo Bác ở ghế sau lạnh nhạt hỏi: “Chuyện tôi bảo cậu điều tra thế nào rồi?”
Dù anh không nói rõ là chuyện gì nhưng Phan Vĩnh Khang lại hiểu ra ngay, nghiêng đầu nhìn Thẩm Hạo Bác, đáp: “Tạm thời tôi chưa phát hiện manh mối Từ Gia Dịch đang hẹn hò với ai cả.”
Thẩm Hạo Bác tỏ vẻ không vui: “Điều tra bao nhiêu ngày rồi mà chỉ tra được chừng này thôi à.”
Phan Vĩnh Khang nhận thấy sự bất mãn trong giọng điệu của Thẩm Hạo Bác, khiến anh ấy lập tức căng thẳng, cảm thấy mình quá oan ức.
Tra được nhiêu đó mà lại trách anh ấy là sao? Đó là do Từ Gia Dịch giữ mình trong sạch, đời tư rất đơn giản.
Anh ấy đã thuê ba nhóm paparazzi thay phiên theo dõi Từ Gia Dịch suốt 24/24, phát hiện ra mỗi ngày Từ Gia Dịch chỉ đi đóng phim, tham gia hoạt động, về khách sạn ngủ, thỉnh thoảng anh ấy sẽ tham gia tiệc rượu nhưng không dính một giọt rượu nào chứ đừng nói đến việc tìm thú vui tiêu khiển sau khi say.
Không biết kiếp trước Từ Gia Dịch đã gây ra tội lỗi gì mà kiếp này lại gặp phải fan như Phó Tư Dư, cũng vì vậy mà bị Thẩm Hạo Bác để mắt tới.
Cũng may nhân phẩm của Từ Gia Dịch rất tốt, không như nhiều người trong giới giải trí thay bồ như thay áo, đời sống tình cảm hỗn loạn. Nếu không với thái độ không đào ra được phốt nào thì thề không bỏ cuộc của tổng giám đốc Thẩm, đổi lại là một nam minh tinh nổi tiếng nhưng nhân phẩm thối nát khác, không chừng anh đã đào sập phòng của fan nhà người ta.
“Sếp Thẩm, trước mắt Từ Gia Dịch là một trong những nam diễn viên nổi tiếng nhất trong nước, liên tục nhận được lời mời đóng phim và biểu diễn thương mại, có lẽ đối phương thực sự không có thời gian yêu đương đâu ạ.”
Thẩm Hạo Bác khẽ cau mày: “Anh ta đã ba mươi tuổi rồi mà chưa từng yêu ai sao?”
Phan Vĩnh Khang: “Theo những gì chúng tôi tìm hiểu được, từ khi vào nghề đến nay anh ấy vẫn luôn tập trung vào sự nghiệp diễn xuất, hơn nữa luôn giữ khoảng cách nhất định đối với các nữ diễn viên từng hợp tác. Vả lại bản thân anh ấy không thích lợi dụng chuyện tình cảm để thu hút fan nên không có bất cứ tin đồn tình ái nào xoay quanh Từ Gia Dịch và các nữ diễn viên khác.”
Thấy sắc mặt Thẩm Hạo Bác càng lúc càng u ám, Phan Vĩnh Khang nhanh trí bổ sung: “Tuy nhiên, ba năm trước anh ấy và nữ diễn viên Mục Phù cùng đóng một bộ phim tiên hiệp, lúc đó bộ phim này có rating rất cao, ngoại hình của hai người lại rất đẹp đôi nên thu hút rất nhiều fan couple. Có điều tình huống này chẳng kéo dài được bao lâu, sau khi phim chiếu xong, hai người không còn hợp tác với nhau nữa. Tuy nhiên, nhiều fan couple của họ vẫn còn hoạt động cho tới tận bây giờ.”
Không đợi Thẩm Hạo Bác hỏi, Phan Vĩnh Khang chủ động giải thích: “Fan couple là những fan cảm thấy hai người họ rất xứng đôi và luôn nghĩ họ là cặp đôi thật. Nhưng phần lớn là do họ đóng vai người yêu của nhau trong phim, fan quá nhập tâm vào phim nên lậm cả tình tiết phim ra ngoài đời.”
Phan Vĩnh Khang liếc nhìn Thẩm Hạo Bác, đoán ý anh rồi nói: “Nghề diễn viên thường xuyên phải đóng những cảnh thân mật với người khác giới, cũng vì thế nên chuyện phim giả tình thật là rất bình thường. Từ Gia Dịch và Mục Phù có thể thu hút nhiều fan couple như vậy là vì trong một cuộc phỏng vấn quảng bá phim, hành vi của hai người khá mập mờ.”
Thẩm Hạo Bác: “Hành vi gì?”
Phan Vĩnh Khang: “Từ Gia Dịch đưa khăn giấy cho Mục Phù.”
“…”
Thẩm Hạo Bác ngẩng đầu nhìn Phan Vĩnh Khang, anh ấy ngượng ngùng giải thích: “Chủ yếu là vì Từ Gia Dịch rất thận trọng, để tránh vướng tin đồn với nữ minh tinh nên anh ấy luôn giữ khoảng cách nhất định với họ khi ở nơi công cộng. Nhưng trong buổi phỏng vấn đó, anh ấy và Mục Phù ngồi rất gần nhau, động tác đưa khăn giấy được fan chụp lại rồi phóng to phân tích, hình như ngón út của hai người chạm vào nhau.”
Để hoàn thành nhiệm vụ mà Thẩm Hạo Bác giao cho, Phan Vĩnh Khang đã tìm kiếm thông tin của Từ Gia Dịch trên mạng, thậm chí còn tham gia super group của Từ Gia Dịch và Mục Phù, đọc rất nhiều bài phân tích đường của các fan couple. Nếu không phải anh ấy đã thuê paparazzi theo dõi Từ Gia Dịch, xác nhận Từ Gia Dịch không hẹn hò với Mục Phù thì có khi anh ấy cũng tin vào những lời mà các fan couple nói “gần đây hai người họ thuê phòng trong cùng một khách sạn ở Nam Kinh”.
Thẩm Hạo Bác thản nhiên hỏi: “Anh ta từng hẹn hò với Mục Phù à?”
“Hai người không hẹn hò nhưng fan couple rất giỏi tưởng tượng. Chỉ cần hai người xuất hiện trong cùng một thành phố thì họ mặc định hai người kia sẽ ở chung một khách sạn. Hơn nữa, trong tiệc sinh nhật gần đây, hình như Từ Gia Dịch đeo một chiếc đồng hồ của nhãn hàng do Mục Phù làm đại sứ, các fan couple đều cảm thấy như đã hít được đường, mấy ngày gần đây nháo nhào yêu cầu Từ Gia Dịch và Mục Phù hợp tác lần hai. Tuy nhiên, có vẻ ekip của hai người rất hạn chế chạm mặt đối phương.”
Dù sao hiện giờ hai người đều là minh tinh nổi tiếng hàng đầu, không cần phải giữ độ nổi tiếng bằng việc quảng bá couple nữa.
Vì chứng minh mình đã nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ mà sếp Thẩm giao cho, Phan Vĩnh Khang vắt óc nói ra tất cả những gì mình biết.
Không biết Từ Gia Dịch thực sự chưa từng yêu đương hay vì anh ấy quá cẩn thận, không để lại bất kỳ dấu vết nào, Phan Vĩnh Khang điều tra tình trạng yêu đương của anh ấy lâu như vậy mà chỉ có thể tìm được một mối tình do fan couple tự tưởng tượng.
Chiếc Maybach vững vàng chạy trên đường, trong xe im lặng một lúc. Phan Vĩnh Khang nhìn Thẩm Hạo Bác qua gương chiếu hậu, định hỏi ý anh xem có cần bảo paparazzi tiếp tục theo dõi Từ Gia Dịch nữa không thì lại nghe Thẩm Hạo Bác hỏi: “Các ngôi sao tham gia chương trình “Đồng hành cùng nhau” đã ký hợp đồng hết chưa?”
“Đồng hành cùng nhau” là một chương trình truyền hình thực tế do tập đoàn Quang Trì đầu tư, dự án này vẫn do phòng marketing truyền hình điện ảnh phụ trách. Phan Vĩnh Khang không biết gì về tiến độ của dự án này nên lập tức gửi tin nhắn hỏi người của phòng marketing.
“Vẫn còn hai ngôi sao chưa thảo luận xong về điều khoản hợp đồng.”
Thẩm Hạo Bác: “Nói với ekip chương trình, hai người cuối cùng đổi thành Từ Gia Dịch và Mục Phù, họ yêu cầu bao nhiêu cát sê cũng được, để họ đóng vai trò là khách mời bí ẩn, đồng thời giữ bí mật tin tức họ tham gia trước khi bắt đầu ghi hình chương trình.”
Như vậy sẽ tránh được trường hợp đôi bên từ chối lời mời vì tránh mặt đối phương.
Chỉ cần thù lao hợp lý, rất có khả năng hai người sẽ xuất hiện trong cùng một chương trình.
Nếu họ không có thời gian yêu đương thì anh sẽ cung cấp thời gian cho họ.
…
Ra khỏi trung tâm thương mại, Phó Tư Dư chẳng còn tâm trạng mua sắm nữa. Mặc dù cô thản nhiên phớt lờ Thẩm Hạo Bác nhưng trong lòng vẫn hơi lo lắng, sợ anh sẽ tố cáo với ông cụ về chuyện cô không đi làm mà chạy ra ngoài đu idol.
Kiều Viện nhận ra Phó Tư Dư đang bồn chồn, bèn hỏi: “Tư Dư, em sao vậy? Chị thấy từ nãy đến giờ em cứ là lạ thế nào đấy.”
Hai người ngồi trong một quán lẩu ăn trưa, Phó Tư Dư cúi đầu uống một ngụm nước ép hoa quả, ủ rũ nói: “Em thấy dạo này mình xui xẻo quá.”
Kiều Viện quan tâm hỏi: “Em gặp phải chuyện gì à?”
Phó Tư Dư trả lời: “Thật ra không phải chuyện gì to tát, chỉ là em hay gặp được những người không muốn gặp, ảo thật đấy.”
“Người không muốn gặp?” Kiều Viện cân nhắc mấy chữ này rồi đưa ra kết luận ngay: “Có người theo đuổi em à?”
Phó Tư Dư suýt chút nữa bị sặc nước ép, cô ho khan một tiếng rồi nhận lấy khăn giấy mà Kiều Viện đưa qua để lau miệng, sau đó đáp: “Nào có.”
Thẩm Hạo Bác theo đuổi cô ư?
Cô nằm mơ cũng không dám ảo tưởng kiểu đó nữa là!
Kiều Viện chống cằm, tỏ vẻ không tin: “Nếu không có thì em kích động làm gì? Này, rốt cuộc có phải có người theo đuổi em không? Người đó đẹp trai không? Em có ảnh của anh chàng đó không?”
“Chị là mười vạn câu hỏi vì sao hả?” Phó Tư Dư lườm cô ấy: “Ngày nào em cũng ru rú trong nhà coi phim, cày game, người theo đuổi ở đâu ra chứ?”
Kiều Viện đổi cách nói: “Vậy người mà em không muốn gặp là ai vậy?”
Phó Tư Dư thở dài: “Kể ra thì dài lắm, tóm lại không phải là người theo đuổi em đâu.”
Kiều Viện không tiếp tục hỏi, gắp một miếng thịt bò cho vào miệng, nói: “Vậy em đi chùa lạy Phật đi để đuổi vận rủi đi.”
Phó Tư Dư bật cười: “Chị là thanh niên tân thời của thế kỷ 21 mà vẫn mê tín à?”
“Có thờ có thiêng mà, dù sao đi một chuyến chẳng mất gì, nhỡ đâu linh nghiệm thì sao.”
Phó Tư Dư cảm thấy cô ấy nói cũng có lý, hỏi: “Gần đây có ngôi chùa nào linh thiêng không?”
Kiều Viện: “Chị nghĩ chùa nào cũng giống nhau, bởi vì nơi nào cũng thờ Phật, cứ tùy tiện cúng bái là được.”
“…”
…
2 giờ, Kiều Viện quay về công ty làm việc, Phó Tư Dư vừa chuẩn bị về nhà thì điện thoại chợt reo lên.
Cô cầm điện thoại lên nhìn tên người gọi, là Thẩm Hạo Bác.
Không cần nghĩ cũng biết giờ này anh gọi điện là vì hỏi cô chuyện đi làm.
Phó Tư Dư suy nghĩ một chút, quyết định không nghe máy, cứ cầm điện thoại trong tay, mặc cho tiếng chuông reo cho đến khi ngừng hẳn.
Phó Tư Dư bỗng cảm thấy hả hê khó tả sau khi từ chối cuộc gọi của Thẩm Hạo Bác. Lúc đi ngang qua tiệm bánh, cô mua một chiếc bánh nhỏ, hớn hở chậm rãi ra khỏi trung tâm thương mại.
“Cô Phó.”
Phó Tư Dư vừa bước ra khỏi cổng lớn thì đã bị Phan Vĩnh Khang chặn lại.
Phó Tư Dư nhận ra anh ấy là trợ lý của Thẩm Hạo Bác, bất giác liếc nhìn xung quanh tìm Thẩm Hạo Bác.
Một chiếc Maybach màu đen đỗ ở cách đó không xa, cửa kính xe từ từ hạ xuống, Thẩm Hạo Bác tựa vào ghế sau, hơi nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô.
Phó Tư Dư nhướng mày hỏi: “Các anh muốn làm gì?”
Phan Vĩnh Khang cười xòa: “Cô Phó, sếp Thẩm của chúng tôi đến đón cô đi làm.”
Phó Tư Dư hừ lạnh: “Tôi có việc làm hồi nào? Sao tôi không biết?”
Phó Tư Dư nói xong bèn dời bước sang bên cạnh, đi thẳng về phía trước.
Phan Vĩnh Khang không dám chạm vào cô, chỉ có thể lẽo đẽo theo sau, cố gắng dỗ ngọt: “Cô Phó, sếp Thẩm của chúng tôi đã đích thân đến đón cô rồi, ít nhiều gì cô cũng nên nể mặt anh ấy, đến công ty chúng tôi xem thử, nói không chừng cô đến xem rồi sẽ thích môi trường làm việc của công ty chúng tôi.”
Phó Tư Dư hơi hất cằm, hỏi: “Vậy nếu tôi đến rồi mà vẫn không thích, anh có thể bù đắp tổn thất thời gian của tôi không?”
Phan Vĩnh Khang: “…” Cả ngày cô nằm ườn ở nhà hết xem phim truyền hình rồi lại chơi game, thời gian của cô quý giá lắm sao?
Phan Vĩnh Khang quay đầu nhìn Thẩm Hạo Bác rồi nói với Phó Tư Dư: “Sếp Thẩm của chúng tôi nói anh ấy sẽ bồi thường phí tổn thất thời gian của cô.”
“…”
Đừng tưởng cô không nhìn thấy, miệng Thẩm Hạo Bác có hé mở gì đâu.
Phan Vĩnh Khang làm động tác mời: “Cô Phó, sếp Thẩm đang đợi cô, mời cô.”
Thẩm Hạo Bác đã đến tận đây, Phó Tư Dư biết chắc hôm nay mình nhất định phải đến tập đoàn Quang Trì một chuyến, cô bực bội nói: “Tôi tự lái xe đến đó.”
Phan Vĩnh Khang: “Nếu cô không chê, tôi có thể lái xe của cô đến cổng công ty. Nếu cô chê, sau khi cô tham quan tập đoàn Quang Trì xong, tài xế sẽ đưa cô quay lại đây.”
Phó Tư Dư nhìn anh ấy rồi nói: “Tôi không chê nhưng tôi không thích người khác lái xe của tôi, lát nữa cứ đưa tôi về đây.”
Phó Tư Dư mím môi đi đến trước mặt Thẩm Hạo Bác, cất lời chào: “Chào anh Bác, em đã nói với anh rồi, tạm thời em vẫn chưa muốn đi làm.”
Thẩm Hạo Bác hoàn toàn phớt lờ lời cô nói, thản nhiên ra lệnh: “Lên xe.”
Tài xế mở cửa xe cho Phó Tư Dư, cô thở dài, đành cúi người chui vào trong xe.
Xem ra cô phải đi chùa lạy Phật thật rồi. Tại sao Thẩm Hạo Bác lại tìm thấy cô ở đây? Không lẽ anh đã lắp đặt hệ thống định vị nào đó trên người cô?
Sau khi lên xe, Thẩm Hạo Bác chẳng nói chẳng rằng mà chỉ nhắm mắt tựa vào lưng ghế. Lúc này Phó Tư Dư mới nhận ra vẻ mặt anh đầy mệt mỏi, chắc là thức khuya tăng ca nên không ngủ đủ giấc.
Phó Tư Dư tự giác không lên tiếng làm phiền anh.
Xe dừng trước cao ốc tập đoàn Quang Trì. Phó Tư Dư tưởng Thẩm Hạo Bác ngủ rồi nên xoay người nhìn chằm chằm vào mặt anh, vừa định gọi anh dậy thì đối phương chợt mở mắt, nhìn cô đầy dò xét.
Phó Tư Dư cảm thấy ánh mắt của Thẩm Hạo Bác rất hung dữ nên không dám đối diện với anh, quay đầu né tránh ánh mắt đó.
Phan Vĩnh Khang đã xuống xe, kéo cửa xe ra đúng lúc, Phó Tư Dư thuận thế nhảy xuống xe.
Thẩm Hạo Bác không đích thân dẫn Phó Tư Dư đi tham quan công ty, Phó Tư Dư cũng ngại làm phiền sếp tổng dẫn mình đi lung tung trong công ty, làm vậy thì kiêu ngạo quá, chắc chắn sẽ thu hút ánh mắt của người xung quanh.
Hơn nữa, lỡ như có ngày cô thật sự đi làm ở tập đoàn Quang Trì thì mọi người sẽ biết cô là người có quan hệ.
Phó Tư Dư cảm thấy suy nghĩ này của mình rất nguy hiểm, cô không thể nào đến đây làm việc được.
Phó Tư Dư ngồi trong phòng nghỉ chờ người dẫn mình đi tham quan. Mấy phút sau, một cô gái trẻ mặc đồ công sở bước vào, trông cô ấy không lớn hơn cô là bao.
“Chào cô Phó, tôi là Nhạc Mạn, chuyên viên nhân sự của phòng nhân sự, rất vui được đưa cô đi tham quan công ty chúng tôi. Tôi sẽ dẫn cô đến phòng marketing truyền hình và điện ảnh trước để tìm hiểu, nếu cô muốn biết điều gì thì cứ hỏi tôi nhé.”
Nhạc Mạn? Cái tên này nghe quen quen.
Phó Tư Dư nhớ ra, đây chẳng phải là người vẫn kiên trì gửi email thông báo nhận việc cho mình mỗi ngày đấy sao?
Lúc phớt lờ email thông báo nhận việc, Phó Tư Dư không có cảm giác gì nhưng giờ khi gặp mặt Nhạc Mạn ngoài đời thật, cô bỗng thấy xấu hổ.
Cô gảy ngón tay theo thói quen, hỏi: “Cô có biết tại sao công ty các cô cứ liên tục gửi thông báo nhận việc cho tôi không?”
Nhạc Mạn cười rất lịch sự: “Cấp trên dặn dò rằng cô là nhân tài do quản lý cấp cao mời về làm việc với mức lương cao, cô vẫn chưa quyết định có muốn nhận việc ở công ty chúng tôi hay không nên bảo tôi dẫn cô đi tham quan.”
Nhân tài… Được mời về với mức lương cao?
Thẩm Hạo Bác nói với cấp dưới trong công ty như vậy sao?
Phó Tư Dư đỏ mặt, chột dạ vì thừa biết mình chỉ có tiếng chứ không có miếng.
Nhạc Mạn nói: “Cô Phó, chúng ta lên lầu tham quan nhé, mời cô.”
Phó Tư Dư ngượng ngùng: “Cô đừng gọi tôi là cô Phó nữa, cứ gọi thẳng tên tôi là được, tôi tên là Phó Tư Dư.”
Nhạc Mạn chiều theo ý cô: “Vâng, cô Tư Dư.”
“…”
Nhạc Mạn dẫn Phó Tư Dư đi tham quan nơi làm việc của phòng marketing truyền hình và điện ảnh, sau đó để cô ngồi đợi ở khu vực nghỉ ngơi, còn cô ấy đi rót cho cô một cốc nước ép hoa quả.
Nói thật, nếu không phải vì Thẩm Hạo Bác thì chắc Phó Tư Dư đã xiêu lòng.
Phó Tư Dư ngồi trên ghế nghỉ, Thẩm Hạo Bác lại gọi điện cho cô, lần này cô không phớt lờ nữa mà bắt máy.
Giọng nói của Thẩm Hạo Bác vang lên trong ống nghe: “Em đang ở đâu?”
“Ở khu nghỉ ngơi.”
Thẩm Hạo Bác: “Em suy nghĩ kỹ chưa?”
Phó Tư Dư do dự một lát, cắn răng nói: “Em vẫn không muốn làm việc ở đây.”
“Tại sao?”
Phó Tư Dư vẫn câu nói cũ: “Tạm thời em chưa muốn đi làm.”
“Ừ.”
“Ừ” là có ý gì?
Anh từ bỏ ý định bắt cô đi làm rồi à?
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Chừng nào em muốn đi làm?”
“Không biết.”
Thẩm Hạo Bác im lặng một lúc mới nói: “Anh cho em thêm ba ngày để suy nghĩ.”
Nói xong, anh dứt khoát cúp điện thoại.
Phó Tư Dư: “…” Có phải cô từ chối chưa đủ dứt khoát không? Sao lại anh vẫn bắt cô suy nghĩ nữa, cô hoàn toàn không muốn suy nghĩ gì nữa.
