Ngoại truyện: Cuộc sống hằng ngày của bé Đường Đậu
Sau khi làm rõ nguyên nhân bọn trẻ đánh nhau, xác nhận là Dương Dương giật tóc Oánh Oánh trước nên mới bị đánh, mẹ Dương Dương bớt hùng hổ hơn nhiều, song vẫn lải nhải rằng còn bé đã đánh bạn tàn nhẫn như vậy, nếu ba mẹ không dạy kỹ thì sau này chắc chắn sẽ gây họa.
Phó Tư Dư và Tần Xu thấy mắt Dương Dương bị đánh đến sưng cả lên nên vốn không định nói gì, nào ngờ mẹ Dương Dương không chịu bỏ qua. Oánh Oánh bị dọa sợ, lo Đường Đậu về nhà rồi sẽ bị đánh như lời mẹ Dương Dương nói nên lắc tay Phó Tư Dư, đôi mắt to tròn đen nhánh chăm chú nhìn vào mặt cô, làm nũng nói: “Bác đừng đánh Đường Đậu được không ạ, nếu bác muốn đánh thì đánh Oánh Oánh đi, Oánh Oánh là chị.”
Cô bé chu miệng, rưng rưng nước mắt, trông như có thể òa khóc bất cứ lúc nào.
Phó Tư Dư đau lòng không thôi, lập tức ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào cô bé. Nhưng cô còn chưa kịp nói gì đã thấy Đường Đậu vỗ vai Oánh Oánh, không hề sợ hãi mà nói: “Chị đừng sợ, ba mẹ em đều là ba mẹ thông thái, sẽ không đánh em khi chưa phân rõ phải trái.”
Bé Đường Đậu rất tự tin, sự tự tin này không chỉ đến từ việc ba mẹ dốc lòng dạy dỗ mà còn vì cậu bé mưa dầm thấm đất, học được sự bình tĩnh, thong dong của ba mình.
Tất nhiên là Đường Đậu cũng chịu ảnh hưởng từ mẹ, sẽ nói mấy lời ngoan ngoãn để dỗ dành người khác, chỉ là kỹ năng nói ngọt này đã bị gen trầm tĩnh, ít nói của ba cậu bé che giấu.
Cậu bé không nói không có nghĩa là không biết nói, nếu muốn dỗ dành ai đó thì cậu bé có thể nói cả tràng.
Oánh Oánh hỏi Đường Đậu: “Thật ư?”
Bé Đường Đậu nói y như ông cụ non: “Đương nhiên là thật rồi! Nếu chị không tin thì hỏi mẹ em đi, ba mẹ em chưa bao giờ đánh em.”
Oánh Oánh nhìn về phía Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư dở khóc dở cười, xoa khuôn mặt nhỏ của Oánh Oánh: “Đúng vậy, hai bác chưa bao giờ đánh em Đường Đậu của cháu cả.”
Lời ban nãy Đường Đậu nói đã đặt cô và Thẩm Hạo Bác vào thế bí, cậu bé nói cô và Thẩm Hạo Bác là ba mẹ thông thái, sẽ không đánh cậu bé khi chưa phân rõ phải trái.
Vậy nên nếu bọn họ đánh Đường Đậu vì việc này, chứng tỏ bọn họ không hề thông thái, không biết phân biệt phải trái.
Đúng là đứa nhóc khôn lanh.
Nước mắt của Oánh Oánh chảy ngược trở lại, cô bé cười nói: “Ba mẹ chị cũng không đánh chị, ba mẹ đánh trẻ con đều không phải ba mẹ tốt.”
Phó Tư Dư: “...”
Xem ra không phải chỉ mình Đường Đậu khôn lanh.
Chắc hẳn hai đứa nhóc lanh lợi này đã bàn trước, hợp tác với nhau, một đứa tỏ vẻ tủi thân, còn đứa nịnh nọt để về nhà khỏi bị đánh.
Mẹ Dương Dương nghe bọn họ nói chuyện, bất mãn nói: “Trẻ con mắc lỗi thì vẫn phải đánh.”
Tần Xu cười khẩy: “Con bọn tôi mắc lỗi gì?”
Đối phương đáp ngay: “Hai đứa nó đánh bạn.”
Tần Xu: “Nếu con trai cô không giật tóc con gái tôi thì sẽ bị đánh à?”
Mẹ Dương Dương: “Chỉ là túm tóc chút thôi mà. Bây giờ mấy đứa con trai đều bướng bỉnh, thích túm tóc bạn nữ cả. Chẳng phải chỉ bị túm tóc một chút thôi sao? Dù vậy thì hai đứa nó cũng không thể đánh con tôi được.”
Tần Xu lạnh lùng nói: “Con cô bị đánh là do người khác không biết dạy con, con cô giật tóc con nhà người khác là do còn nhỏ nên bướng bỉnh. Chẳng nhẽ con cô là trẻ con còn con nhà người khác không phải à?”
Mẹ Dương Dương nghẹn lời.
Tần Xu: “Từ nhỏ cháu trai tôi đã biết không thể giật tóc con gái, bản thân cô không biết dạy con, để thằng bé giật tóc bạn nữ khác, bị đánh là đáng...”
Tần Xu thoáng nhìn Dương Dương, cảm thấy nói như vậy ngay trước mặt trẻ con không tốt lắm nên nuốt chữ còn lại vào họng.
Bé Đường Đậu tiếp lời: “Thím ba, bây giờ cháu vẫn còn nhỏ. Ba cháu nói không thể bắt nạt, giật tóc các bạn nữ ở trường. Nếu cháu bắt nạt các bạn thì sẽ cho cháu bài học nhớ đời.”
Tần Xu suýt thì bật cười vì lời của cậu bé, cô ấy nhịn cười nhìn mẹ Dương Dương: “Cô nghe thấy chưa? Cháu trai tôi mới bốn tuổi đã biết không được giật tóc bạn, nếu làm là sẽ bị mắng.”
Giáo viên giảng hòa: “Hay là chúng ta nghe thử xem các bạn nghĩ gì nhé ạ? Thật ra mọi khi Dương Dương và Oánh Oánh rất thân, Đường Đậu cũng rất ngoan, chúng ta nghe xem ba bạn có đồng ý làm hòa không nhé?”
Sau đó, giáo viên nhìn về phía Oánh Oánh - người có vẻ dễ thuyết phục nhất: “Oánh Oánh, con đồng ý làm hòa với Dương Dương không?”
Oánh Oánh trong trẻo nói: “Có ạ, con đồng ý làm hòa với Dương Dương.”
Giáo viên lại nhìn về phía người vẫn đang khóc là Dương Dương: “Dương Dương, chúng ta tạm thời không khóc nữa nhé?”
Dương Dương sụt sịt, hai tay lau nước mắt: “Hu hu hu, không phải là con muốn khóc, tại con không nhịn được.”
Giáo viên lo lắng hỏi: “Mắt con đau lắm không?”
Dương Dương ôm ngực: “Con không đau mắt, con đau lòng.”
Mấy người lớn trong phòng đều hoảng sợ, tưởng ngực Dương Dương bị thương vì đánh nhau.
Mẹ Dương Dương nhanh chóng vén áo của cậu bé lên để kiểm tra xem cậu bé có bị thương hay không, Dương Dương thì đè tay mẹ mình lại, càng khóc to hơn: “Oa..., Oánh Oánh đánh con, con thích bạn ấy nhưng bạn ấy lại đánh con. Bạn ấy và người khác đánh con, con đau lòng quá...”
Mọi người: “...”
Phó Tư Dư và Tần Xu nhìn nhau, cả hai đều thấy đối phương đang nhịn cười.
Từ khi vào văn phòng tới giờ, Dương Dương vẫn luôn che mắt khóc lóc không ngừng, bọn họ đều tưởng cậu bé bị Đường Đậu và Oánh Oánh đánh đau, không ngờ cậu bé không khóc vì đau mà là vì thích Oánh Oánh, không thể chấp nhận được việc Oánh Oánh và Đường Đậu đánh mình.
Mẹ Dương Dương nghe con trai nói vậy thì không giấu được vẻ xấu hổ.
Giáo viên dỗ dành: “Dương Dương, bây giờ Oánh Oánh đồng ý làm bạn với con rồi, con đồng ý tiếp tục làm bạn với Oánh Oánh không?”
Dương Dương khóc lóc gật đầu, duỗi tay với Oánh Oánh: “Con muốn chơi với Oánh Oánh.”
Oánh Oánh chạy tới nói với Dương Dương: “Cậu đừng khóc nữa Dương Dương, nếu cậu không khóc nữa thì tớ sẽ làm bạn với cậu.”
Dương Dương cố gắng nín khóc, nghẹn ngào nói: “Tớ không khóc, chúng ta là bạn tốt.”
Giáo viên vui mừng cười, hỏi Đường Đậu: “Đường Đậu đồng ý làm bạn với Dương Dương không?”
Nhưng Đường Đậu lại lạnh nhạt nói: “Không ạ, bạn ấy giật tóc chị, lần sau con lại đánh tiếp.”
Giáo viên: “... Thế nếu Dương Dương không giật tóc Oánh Oánh nữa thì con có đồng ý làm bạn với Dương Dương không?”
Đường Đậu: “Sau này tính sau ạ.”
“...”
Chiều hôm đó hai đứa trẻ không đi học tiếp nữa, Phó Tư Dư và Tần Xu đưa Đường Đậu và Oánh Oánh đi công viên giải trí chơi. Tần Xu ôm Đường Đậu khen không ngớt lời, khen cậu bé là anh hùng, có thể bảo vệ chị gái.
Đường Đậu không keo kiệt, chia cái kẹo được Phó Tư Dư thưởng sáng nay cho Oánh Oánh.
Buổi sáng Phó Tư Dư thưởng cậu bé hai cái kẹo, cậu bé mới ăn một cái, còn thừa một cái.
Oánh Oánh thấy chỉ có một cái kẹo bèn hỏi: “Chỉ có một cái thôi sao?”
Đường Đậu: “Có hai cái, em ăn một cái rồi, cái này cho chị.”
Oánh Oánh cười ngọt ngào nói: “Cảm ơn em!”
Cô bé bóc kẹo chuẩn bị nhét vào miệng, song Đường Đậu lại chợt nhớ tới điều gì, hỏi: “Hôm nay chị đã ăn kẹo chưa?”
Oánh Oánh gật đầu: “Ăn rồi.”
Đường Đậu: “Ăn mấy cái?”
Oánh Oánh chột dạ liếc nhìn Tần Xu.
Tần Xu giả vờ không nhìn cô bé.
Thấy vậy, Oánh Oánh thò sát lại gần Đường Đậu, thì thầm bên tai cậu bé: “Chị ăn sáu cái.”
Oánh Oánh rất thích ăn kẹo.
Đường Đậu duỗi tay: “Chị ăn nhiều quá, trẻ con chỉ có thể ăn hai cái kẹo một ngày, ăn nhiều sẽ bị sâu răng, chị trả lại kẹo cho em đi.”
Oánh Oánh lập tức nhét kẹo vào miệng rồi lắc đầu, đắc ý nói với Dương Dương: “Chị ăn mất rồi nha.”
Đường Đậu bất đắc dĩ: “Tối nay chị phải đánh răng cho kỹ đó, bị sâu răng đau lắm.”
Oánh Oánh "ồ" một tiếng, nói: “Chị sẽ không bị sâu răng đâu.”
Đường Đậu nghiêm túc nói: “Trẻ con ăn nhiều kẹo sẽ bị sâu răng.”
Oánh Oánh nghiêng đầu: “Nhưng chị không phải trẻ con mà.”
Đường Đậu: “Phải.”
Oánh Oánh: “Em gọi chị là gì thế?”
Đường Đậu mím môi không đáp.
Oánh Oánh duỗi tay chọc mặt cậu bé: “Đường Đậu, em không để ý tới chị, em không ngoan nhé.”
Đường Đậu há mồm nói: “Chị.”
Oánh Oánh cười cong mắt: “Đúng rồi, chị là chị, chị nói không bị sâu răng là sẽ không bị sâu răng. Nói với chị nào, ăn kẹo sẽ không bị sâu răng.”
Đường Đậu nhàn nhạt nói: “Bịt tai trộm chuông.”
Oánh Oánh: “Bịt tai trộm chuông nghĩa là gì?”
Đường Đậu: “Lừa mình dối người.”
Oánh Oánh vẫn không hiểu, đành chớp chớp mắt, thúc giục: “Nhanh lên, mau nói với chị, ăn kẹo sẽ không bị sâu răng.”
Tần Xu nhắc nhở: “Oánh Oánh, không được bắt nạt em trai.”
Oánh Oánh ôm lấy Đường Đậu: “Con không bắt nạt em trai mà.”
Tần Xu hỏi: “Sáng nay mẹ chỉ cho con hai cái kẹo, ai cho con bốn cái còn lại thế hả?”
Oánh Oánh giơ tay che miệng, hai con ngươi tròn xoe đảo tới đảo lui, giống hệt dáng vẻ chột dạ muốn tìm cớ của Tần Xu.
Tần Xu: “Ba cho con đúng không?”
Oánh Oánh nhớ lời ba dặn rằng không thể nói với mẹ chuyện ba cho cô bé kẹo, cô bé bèn nhắm mắt lại, gục đầu vào lòng Phó Tư Dư: “Con ngủ rồi, con không nghe thấy mẹ nói gì nữa.”
Tần Xu: “...”
Bốn người ăn tối ở ngoài xong rồi mới về nhà, thang máy lên tới nhà của Phó Tư Dư trước, cô nắm tay Đường Đậu bước ra khỏi thang máy.
Oánh Oánh không yên tâm, dặn dò: “Bác về nhà rồi không được đánh Đường Đậu đâu nhé ạ.”
Phó Tư Dư thơm lên mặt cô bé một cái: “Yên tâm đi, bác không đánh em đâu.”
Oánh Oánh: “Cũng không được để bác cả đánh Đường Đậu.”
“Được, bác cả cũng không đánh Đường Đậu."
Oánh Oánh vẫn không yên tâm, bèn nói với Tần Xu: “Mẹ ơi, tối nay con muốn ngủ ở nhà bác cả.”
Tần Xu: “Con không về nhà à?”
Oánh Oánh thở dài: “Dù sao về nhà cũng phải ngủ một mình, ba mẹ không ngủ với con.”
Cô bé còn tranh thủ tỏ vẻ đáng thương.
Tần Xu nói: “Được, vậy con hỏi xem bác có đồng ý không đi.”
Phó Tư Dư liếc nhìn Tần Xu: “Nói gì thế hả, đây cũng là nhà của Oánh Oánh, Oánh Oánh muốn tới thì tới.”
Phó Tư Dư ôm Oánh Oánh từ trong lòng Tần Xu: “Lại đây nào bé ngoan, về nhà với bác, buổi tối chơi với em trai nhé.”
Tần Xu: “Lát nữa em sẽ mang quần áo của con bé tới.”
Phó Tư Dư gật đầu, nói với Oánh Oánh: “Chào mẹ đi nào.”
Oánh Oánh: “Con chào mẹ.”
Đường Đậu: “Cháu chào thím ba.”
Phó Tư Dư bế Oánh Oánh, bảo Đường Đậu nhập mật mã mở khóa cửa.
Đường Đậu còn chưa nhập mật mã đã thấy Thẩm Hạo Bác mở cửa ra từ bên trong.
“Ba ơi.”
“Bác cả.”
Hai đứa trẻ cùng cất tiếng chào hỏi.
Thẩm Hạo Bác đáp lời, ôm lấy Oánh Oánh trong lòng Phó Tư Dư. Cô bé cũng lập tức nói đỡ cho Đường Đậu: “Hôm nay Đường Đậu ngầu lắm bác ơi, có bạn bắt nạt Oánh Oánh, Đường Đậu giúp Oánh Oánh xả giận.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Bác biết rồi, bác sẽ không đánh Đường Đậu đâu.”
Oánh Oánh yên tâm, nói với Thẩm Hạo Bác: “Bác ơi, cháu muốn xem phim hoạt hình.”
Thẩm Hạo Bác thả cô bé xuống ghế sô pha rồi bật TV.
Oánh Oánh lập tức vẫy tay với Đường Đậu: “Lại đây đi, hai chị em mình cùng xem phim hoạt hình.”
“Em phải cất cặp sách vào phòng ngủ trước đã.”
Oánh Oánh gật đầu: “Thế em mau mau xuống chơi với chị đấy nhé.”
Đường Đậu "vâng" một tiếng, đeo cặp về phòng ngủ.
Cậu bé đặt cặp sách lên chiếc bàn học cạnh đầu giường, lấy bình giữ nhiệt bên trong ra, đang chuẩn bị xuống lầu thì chiếc điện thoại trên bàn chợt vang lên.
Đường Đậu cầm lên nhìn, thấy ảnh chú ba hiện lên trên thông báo cuộc gọi bèn ấn nút nghe máy, chào hỏi Thẩm Cố: “Chào buổi tối chú ba.”
Thẩm Cố bình tĩnh nói: “Đường Đậu giúp chú ba việc này được không?”
Đường Đậu: “Chú ba nói đi ạ.”
Thẩm Cố: “Có phải chị đang xem phim hoạt hình ở nhà cháu không?”
Đường Đậu "vâng" một tiếng.
Thẩm Cố: “Xem hoạt hình không tốt cho mắt, cháu bảo chị là chỉ được xem nửa tiếng rồi phải đi ngủ nhé.”
Đường Đậu: “Vâng ạ, nửa tiếng là bao lâu thế chú ba?”
Thẩm Cố: “Cháu không cần biết nửa tiếng là bao lâu đâu.” Bởi vì Oánh Oánh không thể ở nhà cậu bé nửa tiếng được.
Đường Đậu nửa hiểu nửa không.
Thẩm Cố tiếp tục nói: “Sáng nay chị không uống sữa bò, lát nữa cháu khuyên chị uống một cốc sữa bò nhé.”
Đường Đậu: “Vâng.”
Thẩm Cố: “Cháu có thể hoàn thành nhiệm vụ của chú ba không?”
Đường Đậu hơi cao giọng: “Được ạ.”
Mười phút sau.
Oánh Oánh chạy trong phòng khách, trốn tránh Đường Đậu - người đang cầm cốc sữa bò và khuyên cô bé uống, cô bé nói với Phó Tư Dư: “Bác cứu cháu với, bác gọi điện cho ba cháu, bảo ba cháu tới đón cháu về với.”
Cô bé không những không được xem phim hoạt hình mà còn phải uống sữa bò mà cô bé ghét nhất, sau này cô bé không bao giờ muốn ngủ lại ở nhà bác cả nữa.
