Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (10)
Khi Diệp Húc gọi lại cho Hứa An An thì phát hiện cô đã chặn số điện thoại của mình nên anh không gọi được.
WeChat cũng bị chặn, không thể gửi tin nhắn được nữa.
Có vẻ như Hứa An An thực sự muốn cắt đứt mọi liên lạc với anh nhưng cuối cùng cô vẫn đi xem phim với anh.
Bởi vì chiều hôm sau, trong lúc cô xuống lầu đi siêu thị mua đồ thì bắt gặp Diệp Húc ở cổng khu dân cư.
Anh bước xuống từ một chiếc xe ô tô, mặc một bộ đồ công sở màu đen, gương mặt điển trai pha lẫn chút bất cần, trên tay ôm một bó hoa hồng rực rỡ, đi về phía cô.
“Cô Hứa An An, tôi có thể mời em đi xem phim không?”
Ánh mắt anh sâu thẳm và đa tình, Hứa An An hoàn toàn không thể cưỡng lại được.
Trước đây cô nghe ba nói kiểu đàn ông như Diệp Húc rất giỏi dụ dỗ các cô gái trẻ, dẻo mồm dẻo miệng biết dỗ ngọt người khác, thời thiếu niên rất ngông cuồng, cô còn không thể tưởng tượng được cảnh anh đánh nhau sẽ như thế nào.
Thoạt nhìn Diệp Húc là một người đàn ông nho nhã, dịu dàng như ngọc. Thế mà giờ đây nhìn anh như biến thành một người khác, Hứa An An đột nhiên có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ngông cuồng của anh.
Hứa An An không nhận hoa ngay, chắp hai tay sau lưng rồi hỏi: “Sao anh biết tôi sống ở khu dân cư này? Đừng nói anh theo dõi tôi về nhà nha?”
Giọng Diệp Húc thoáng ý cười: “Tôi đoán bừa ấy mà.”
“Vậy sao anh lại biết tôi sẽ xuống lầu vào giờ này?”
Diệp Húc: “Tôi đến đây từ bảy giờ sáng.”
Nói cách khác, anh đã đợi ở đây cả ngày rồi.
Hứa An An ngạc nhiên nhìn anh.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, một lần nữa đưa bó hoa trong tay cho cô: “Có thể nể mặt tôi đợi ở đây từ sáng mà đồng ý không?”
Tim Hứa An An thoáng đập thật mạnh, ôm lấy bó hoa: “Sao anh biết chắc hôm nay tôi sẽ xuống lầu? Lỡ như hôm nay tôi không ra ngoài thì sao?”
Cô thường xuyên ở nhà vào thứ bảy và chủ nhật, có khi không bước chân ra khỏi nhà suốt hai ngày này.
Diệp Húc nói bằng giọng đương nhiên: “Thì ngày nào tôi cũng sẽ đến và đợi, kiểu gì cũng sẽ đợi được đến lúc em ra ngoài.”
Cô không thể ở trong nhà mà không ra ngoài mãi được.
Diệp Húc mở cửa bên phía ghế lái phụ, đặt tay lên cửa xe, đưa tay mời cô: “Sao nào, em có thể nể mặt tôi được không?”
Hứa An An nhướng mày mỉm cười, nhấc chân ngồi vào xe.
Diệp Húc vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái, sau đó quay người lấy một hộp socola hình trái tim xinh xắn từ ghế sau rồi đưa cho cô.
Hoa và socola là hai món quà không thể thiếu khi hẹn hò, đúng là một tay sát gái lão luyện.
Hứa An An cười hỏi: “Nha sĩ Diệp, giờ anh đã hoàn toàn rũ bỏ lớp ngụy trang sau khi lộ bản chất thật, muốn sống thật với con người của mình hả?”
“Rũ bỏ lớp ngụy trang nào?”
Hứa An An: “Lớp vỏ lịch thiệp nho nhã đó, trước đây anh nhìn cứ như người không vướng bụi trần, vô dục vô cầu.”
“Hóa ra trước đây trong mắt em tôi là người như thế, vậy bây giờ thì sao?”
“Bây giờ nhìn anh cứ như một gã đàn ông phong lưu, từng qua lại với rất nhiều cô gái, rất biết cách lấy lòng phụ nữ.”
Diệp Húc khẽ cười: “Thực ra muốn lấy lòng phụ nữ không cần tích lũy kinh nghiệm gì cả, chỉ cần gặp được người mình thích thì sẽ tự động biết cách thôi.”
Hứa An An bị ánh mắt mập mờ của anh nhìn đến mức đỏ mặt, cúi đầu rồi giục: “Đi nhanh đi, muộn rồi, buổi tối nhà tôi có giờ giới nghiêm, đi đâu cũng phải về nhà trước mười giờ.”
Rạp chiếu phim nằm trong trung tâm thương mại cách nhà Hứa An An khoảng 3km, rất gần, phim bắt đầu chiếu lúc tám giờ. Trước khi vào rạp, Diệp Húc dẫn Hứa An An đi ăn tối, sau đó giải thích lý do hồi trước anh thường xuyên đánh nhau và bị bắt vào đồn cảnh sát.
“Vậy ra không phải anh giành gái với người khác mà là nha sĩ Ngụy giành gái với người khác, vì tình nghĩa anh em nên anh ra mặt giúp nha sĩ Ngụy nhưng hai người không đánh lại nhiều người như vậy, nên mới kéo theo một đám người khác đi đánh hội đồng sao?”
Diệp Húc khẽ gật đầu: “Đúng vậy.”
Hứa An An gật đầu, mắt cong cong vì vui vẻ, không nói gì cả.
Diệp Húc hỏi: “Em tin tôi không?”
“Tin gì?”
“Những điều tôi đã nói.”
Hứa An An: “Tôi tin chứ.”
Diệp Húc mở điện thoại rồi gõ lên màn hình: “Tôi có thể kết bạn WeChat với em lại lần nữa không?”
Hứa An An cầm điện thoại, cúi đầu xóa anh ra khỏi danh sách chặn, nói với vẻ vô tội: “Nha sĩ Diệp, anh không thể trách tôi vì đã chặn số anh đâu nhé. Ai bảo trước đây anh không nói rõ, làm tôi lầm tưởng anh là một gã lăng nhăng.”
Diệp Húc ừ một tiếng, nói: “Không trách em, là lỗi của tôi.”
Sau khi mọi chuyện được làm rõ, mối quan hệ giữa hai người có vẻ đã thay đổi.
Xem phim xong, Diệp Húc và Hứa An An đi dạo trên phố một lúc rồi anh đưa cô về nhà.
Lúc chia tay cả hai vẫn còn hơi ngượng ngùng, cô ôm bó hoa và socola anh tặng, vẫy tay chào anh và nói chúc anh ngủ ngon.
Ông Hứa, bà Hứa đang ngồi trong phòng khách xem TV, thấy Hứa An An ôm một bó hoa về nhà thì hỏi hoa ở đâu ra.
Cô sợ nói tên Diệp Húc thì sẽ bị ba mẹ ngăn cản nên ấp úng là thấy hoa đẹp thì mang về.
Ông Hứa, bà Hứa nghe cô nói vậy thì tưởng là hoa do cô tự mua, bởi vì Hứa An An thường xuyên tự mua hoa cho mình vào các dịp lễ tình nhân nên hai người không nghĩ nhiều.
Hứa An An đặt hoa ở đầu giường, bóc hộp socola đưa cho ba mẹ ăn.
“Ba, mẹ, socola ngon không ạ?”
Ông Hứa gật đầu, cười đến mức mặt đầy nếp nhăn: “Ngon lắm, socola do con gái mua là ngon nhất.”
Hứa An An thầm vui vẻ, nghĩ bụng đây không phải con gái của ba mua đâu, mà là con rể tương lai của ba mua đấy.
Bà Hứa thấy cô vừa có hoa vừa có socola, không nhịn được nói: “Con không thể cứ tự mua hoa và socola cho mình mãi được, khi nào con tìm được một người bạn trai tặng con những thứ này thì ba mẹ mới yên tâm.”
Hứa An An thử dò hỏi: “Con thấy chưa chắc đâu ạ, nếu con đưa nha sĩ Diệp về, ba có yên tâm không?”
Bà Hứa: “...”
Ông Hứa trợn mắt: “Tuyệt đối không thể là tên ẻo lả đó, nếu cậu ta dám bước vào nhà ba, ba sẽ đánh gãy chân cậu ta.”
Hứa An An thấy thái độ của ba kiên quyết như vậy nên không dám nhắc lại chuyện mình muốn hẹn hò Diệp Húc nữa.
Mặc dù việc Diệp Húc tranh giành bạn gái với người khác là do ba cô nhớ nhầm Ngụy Vĩ Thành thành Diệp Húc nhưng việc anh đánh nhau vào đồn cảnh sát lại là sự thật không thể chối cãi.
Chỉ riêng việc Diệp Húc thường xuyên kéo bè kéo lũ đánh nhau thôi cũng đủ để biến thành định kiến in sâu vào ấn tượng của ông Hứa. Trong lòng ba cô, Diệp Húc không phải là người tốt, nếu bây giờ cô giải thích giúp Diệp Húc thì sẽ khiến ba cô cảnh giác.
Hay là đợi một thời gian nữa, xem cô và Diệp Húc phát triển thế nào, nếu hai người có thể ở bên nhau thì lúc đó cô sẽ nói với ba sau, còn nếu không thể đến với nhau thì không cần nhắc lại nữa.
Hứa An An giấu ba mẹ, lén lút qua lại với Diệp Húc.
Hứa An An cảm nhận được Diệp Húc đang theo đuổi mình, anh hẹn gặp cô ngày càng thường xuyên hơn, không thể che giấu ánh mắt nóng bỏng và chan chứa tình yêu của anh dành cho cô, hơn nữa chính anh cũng không muốn giấu.
Hai người chính thức xác nhận mối quan hệ vào một cuối tuần, khi cả hai cùng đến sở thú chơi.
Sau khi được nhân viên cho phép, Hứa An An cầm thức ăn do nhân viên sở thú đưa đút cho mấy con lạc đà Alpaca ở trong chuồng ăn.
Lạc đà Alpaca đứng trước hàng rào, vươn dài cổ ăn thức ăn trong tay Hứa An An.
Không biết là do lạc đà ăn quá vội vàng hay là để cảm ơn cô, nó chạm miệng mình vào ngón tay của cô.
Hứa An An xác nhận ngón tay mình chỉ bị hôn nhẹ chứ không phải bị cắn, bèn quay đầu lại, cười nói với Diệp Húc: “Nó hôn tôi này, nó vừa hôn tôi!”
Diệp Húc mím môi, không nói gì.
Hứa An An nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của anh, thoáng sững người, thấy anh cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào tay cô, trong lòng mơ hồ hiểu ra lý do anh đột nhiên thay đổi sắc mặt. Cô trả lại chiếc giỏ nhỏ đựng thức ăn cho nhân viên, quay người đi đến chỗ khác.
Đa phần du khách trong sở thú là các cặp tình nhân, tay nắm tay đi tham quan khắp nơi.
Diệp Húc và Hứa An An cũng cách rất gần nhau, Hứa An An đột nhiên cảm thấy mu bàn tay mình chạm vào mu bàn tay anh.
Cô liếc nhìn mu bàn tay của hai người chạm vào nhau, giả vờ không phát hiện, chỉ quay mặt nhìn sang hướng khác.
Trước thái độ ngầm cho phép của cô, bàn tay đang rục rịch của Diệp Húc nhanh chóng nắm lấy tay cô.
Lòng bàn tay anh nóng hổi, toàn mồ hôi.
Hai người nắm tay nhau đi dạo hết những chỗ còn lại. Thực ra từ khi được Diệp Húc nắm tay, tâm trí Hứa An An đã không thể nào tập trung vào những con vật xung quanh nữa, cũng không biết rốt cuộc mình đã nhìn những gì.
Ra khỏi sở thú, Diệp Húc đứng trước cửa ghế lái phụ, mở cửa xe cho cô.
Hứa An An ngồi vào xe, nhận thấy Diệp Húc vẫn đứng ở ngoài nên ngẩng đầu hỏi: “Sao anh chưa lên xe?”
Diệp Húc cúi người nắm lấy tay cô, nói: “Tôi chưa từng hôn tay em bao giờ.”
Để một con lạc đà Alpaca giành trước.
Hứa An An đỏ mặt, cúi đầu nói lí nhí: “Anh lên xe trước đi, xung quanh đông người lắm.”
Diệp Húc buông tay cô ra, lên xe rồi khởi động xe.
Mới chạy được vài phút, Hứa An An thấy Diệp Húc không rẽ vào đường quốc lộ như lúc họ đến đây mà rẽ vào một con đường nhỏ vắng người.
Hứa An An liếc nhìn anh, xoa xoa tay, tuy ngoài mặt không tỏ vẻ gì nhưng má bắt đầu nóng dần.
Một lát sau, Diệp Húc đỗ xe bên đường, điều chỉnh ghế ngồi của cô rồi kéo tay cô chạm lên môi, hôn nhẹ một cái.
Đây là lần đầu tiên Hứa An An được một người đàn ông hôn mu bàn tay, khiến cô vừa ngại ngùng vừa căng thẳng, nhắm mắt không dám nhìn anh.
Diệp Húc nhìn gương mặt đỏ bừng của Hứa An An, đưa tay ôm lấy vai cô, cúi người hôn lên đôi môi hồng hào của cô.
Hứa An An kinh ngạc mở mắt, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Diệp Húc.
Hàng mi anh cụp xuống, đuôi mắt hơi xếch lên, thoáng hiện vẻ phong lưu quyến rũ khác lạ.
Nụ hôn nóng bỏng xen lẫn với hơi thở nóng rực của anh khiến Hứa An An căng thẳng không biết phải làm sao, tim đập ngày càng nhanh.
Diệp Húc hôn lên môi cô, đồng thời vỗ nhẹ lên lưng cô: “Đừng sợ.”
Không biết nụ hôn này kéo dài trong bao lâu, Hứa An An cảm thấy mình sắp ngộp thở đến nơi thì mới được thả ra, anh v**t v* gương mặt cô, ghé sát tai cô thì thầm: “An An, làm bạn gái anh nhé.”
Hứa An An thở hổn hển, mím môi không trả lời.
Diệp Húc hỏi lại một lần nữa: “Em đồng ý không?”
Hứa An An đỏ mặt đáp: “Em đã cho anh hôn em rồi, sao anh còn hỏi em nữa.”
Diệp Húc mỉm cười: “Được, sau này em đã là bạn gái của anh.”
Anh lại dời môi đến bên môi cô, nhẹ nhàng hôn một cái: “Bạn gái?”
Hứa An An che miệng không cho anh hôn nữa.
Diệp Húc bật cười rồi gọi tiếp: “Bạn gái?”
“Anh làm gì vậy? Sao cứ gọi người ta mãi thế.”
Diệp Húc mỉm cười đáp: “Anh muốn em trả lời anh thôi, bạn gái.”
Hứa An An liếc nhìn anh, trước ánh mắt chăm chú của anh, cô nhẹ nhàng “vâng” đáp lại anh.
