Một câu “ở bên em” được thốt ra rất đỗi nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng cả một tầng ý tứ được anh ngầm gửi gắm. Thế mà Phó Tư Dư cứ mải đắm chìm trong suy đoán của mình, hoàn toàn không nhận ra ẩn ý trong lời anh, còn nghiêm túc suy luận: “Có phải vì chị dâu nhà nghèo, không môn đăng hộ đối với nhà họ Thẩm nên anh chưa thể nói với gia đình không? Hoặc là anh còn chưa theo đuổi được người ta?”
Nói xong câu đó, cô lại lắc đầu, tự mình phủ định suy đoán của mình: “Không thể nào, anh Bác xuất sắc như vậy, làm sao có cô gái nào mà anh không theo đuổi được chứ.”
Thẩm Hạo Bác suýt nữa bật cười vì tức, ban đầu còn tưởng cô nói nhiều như vậy là đã đoán ra ý anh, đang âm thầm thăm dò. Thậm chí anh còn chuẩn bị tinh thần để nói rõ mọi chuyện, ai ngờ cô lại lạc đề đến mức khó tin.
Thẩm Hạo Bác phán: “Đầu óc như gỗ mục ấy.”
“Gì mà gỗ mục?”
Thẩm Hạo Bác lẩm bẩm đầy ẩn ý: “Chẳng phải em vừa nói rồi sao, không có cô gái nào anh không theo đuổi được.”
Mắt Phó Tư Dư sáng rực: “Ý anh là anh thật sự đang thích một cô gái, mà chị ấy còn là đầu…” Cô khựng lại, cảm thấy dùng từ “đầu óc gỗ mục” không hay lắm bèn sửa lời: “Ơ, anh Bác, chị dâu trông thế nào? Có ảnh không, cho em xem với?”
Thẩm Hạo Bác chỉ tay về phía gương soi bên cạnh: “Ra đó mà soi.”
Ra đó mà soi?
Phó Tư Dư quay người lại, nhìn thấy trong gương là chính mình với mái tóc rối tung. Lúc này cô mới nhớ lại khi nãy ở nhà Thẩm Hạo Bác, anh có xoa đầu cô, Phó Tư Dư lập tức nổi giận: “Anh Bác! Có phải tại anh làm tóc em rối lên thế này không?”
Phó Tư Dư phồng má, trừng mắt nhìn anh đầy phẫn nộ.
Thẩm Hạo Bác mặc kệ cô, xách túi rác đi ra ngoài.
Phó Tư Dư tức giận giơ nắm tay khua loạn sau lưng anh để trút giận. Chờ bóng anh khuất sau khe cửa, cô mới cầm lược chải lại tóc. Khi nhìn lại mình trong gương, Phó Tư Dư bỗng giật mình nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi, có gì đó không ổn.
Cô vòi anh cho mình xem ảnh của chị dâu, anh không trả lời, chỉ kêu cô đi soi gương.
Trong gương chẳng phải là chính cô sao?
Phó Tư Dư ngơ ngác, bước lại gần gương với vẻ mặt khó tin.
Lẽ nào sự thật đúng như những gì cô đang nghĩ?
Chẳng lẽ cô lại bị ảo tưởng nữa rồi?
Đúng lúc này, Hứa An An chia sẻ vài tấm ảnh trong nhóm chat “Ngồi hóng vợ chồng Gia Mộc rải đường”.
Hứa An An: [A a a, hai người mau nhìn này, Từ Gia Dịch đang buộc tóc cho Mục Phù đó!]
Kiều Viện: [Trời ơi, tôi chỉ muốn ship một chút thôi, chẳng lẽ hai người này thật sự đang hẹn hò? Cứ tiếp tục thế này thì không cưới là không được rồi.]
Hứa An An: [Cái gì mà “muốn ship một chút”, đã ship thì phải ship thật. Nhất định là hai người họ đang yêu nhau! Nếu không phải, tôi chặt đầu cho các cô đá luôn!]
Kiều Viện: [Không cần đâu.]
Hứa An An @ Phó Tư Dư: [Tư Dư đâu rồi? Mau ra đây Tư Dư ơi! Cặp Gia Mộc rải cơm chó rồi nè, nhanh lên ra hóng nè!]
Vì cả ba người đều là fan trung thành của cặp Gia Mộc nên Phó Tư Dư đã tạo một nhóm, giới thiệu Kiều Viện với Hứa An An, ai có “đường” mới đều sẽ chia sẻ trong nhóm.
Phó Tư Dư thấy Hứa An An tag mình, nhưng đây là lần đầu tiên cô không quá háo hức với cơm chó của cặp Gia Mộc mà gửi một tin nhắn không liên quan vào nhóm.
Phó Tư Dư: [Tạm gác đường lại đi, em hỏi hai người chuyện này.]
Hứa An An: [???] Có gì mà quan trọng hơn việc hóng cặp Gia Mộc rải đường cơ chứ?
Phó Tư Dư tóm tắt toàn bộ những gì vừa xảy ra với Thẩm Hạo Bác trong ngày, viết khoảng năm sáu trăm chữ rồi gửi vào nhóm.
Phó Tư Dư: [Hai người nói xem, một người đàn ông trước giờ lạnh lùng, đột nhiên trở nên dịu dàng chu đáo, giúp em dọn tủ lạnh, còn nhắc em hạn chế ăn đồ lạnh... có phải là anh ấy đã có tình cảm với em rồi không?]
Kiều Viện: [Từ từ đã, câu chuyện em kể dài quá, chị chưa đọc xong.]
Hứa An An: [+1]
Hai phút sau, Kiều Viện nhắn tin trong nhóm.
Kiều Viện: [Nếu đúng như em miêu tả thì chị thấy… có vẻ giống đấy.]
Phó Tư Dư: [Quan trọng nhất là! Em hỏi anh ấy chị dâu trông thế nào, anh ấy lại bảo em đi soi gương! Gương! Trong gương là em mà!]
Hứa An An: [Gái ơi, có khi nào cô u mê cặp Gia Mộc quá hóa điên nên xuất hiện ảo giác rồi không, tôi thấy giọng điệu của cô giống đang ship CP quá rồi đó.]
Phó Tư Dư: [Không có! Tôi không điên! Tôi rất tỉnh táo! Hôm nay anh ấy còn nhìn tôi! Ánh mắt đó, hai người có biết là dịu dàng đến cỡ nào không! Tôi không hề dám nhìn lại luôn!]
Kiều Viện: [Chịu, ai biết được.]
Phó Tư Dư: [Thôi, hai người không hiểu thì thôi.]
Hứa An An: [Không phải không hiểu, bọn tôi cũng rất mong cô có được một mối tình ngọt ngào giống như cặp Gia Mộc, nhưng mà ngoài đời không dễ như vậy. Cô phải chắc chắn là anh ấy thực sự thích cô đã.]
Phó Tư Dư: [Tôi không chắc chắn, chỉ là đột nhiên cảm thấy… anh ấy có gì đó rất khác lạ.]
Kiều Viện: [Anh ấy đẹp trai không? Có bằng Từ Gia Dịch không?]
Phó Tư Dư: [Rất đẹp trai, đẹp ngang ngửa Từ Gia Dịch, chỉ là hai kiểu đẹp trai khác nhau.]
Hứa An An: [Anh ấy hơn cô mấy tuổi?]
Phó Tư Dư: [Sáu tuổi, à không, năm tuổi.]
Hứa An An: [Từ Gia Dịch cũng hơn Mục Phù năm tuổi mà.]
Kiều Viện: [Tư Dư, nói thật nha, có khi do gần đây em đu couple nhiều quá hóa ảo tưởng rồi. Chị cũng từng mơ mộng có một mối tình giống vợ chồng Gia Mộc, con gái ai mà chẳng từng mơ kiểu tình yêu đó. Thôi được rồi, em đi ngủ cho đầu óc tỉnh táo lại đi.]
Phó Tư Dư: [Không, em rất tỉnh, Thẩm Hạo Bác là người thật, không phải ảo tưởng.]
Hứa An An: [Đệch, Thẩm Hạo Bác? Không phải là ông sếp lớn công ty mình sao? Tư Dư, làm ơn đấy, cô đi ngủ dùm tôi đi.]
Ban đầu, Phó Tư Dư luôn gọi Thẩm Hạo Bác là “anh ấy”, không dám nhắc tên thật. Nhưng vừa rồi cô kích động quá nên lỡ miệng thốt ra.
Phó Tư Dư mà không nói tên thật, Hứa An An và Kiều Viện còn có thể tin đôi chút, vừa nói ra tên Thẩm Hạo Bác, hai người họ càng không tin nổi.
Hứa An An: [Cô nhìn lại cái tiểu luận tình yêu cô mới viết đi. Tổng giám đốc Thẩm bóc nho cho cô, chẳng phải mấy hôm trước Từ Gia Dịch vừa bóc quýt cho Mục Phù sao? Cô bảo anh ấy sắp xếp lại tủ lạnh giúp cô, hôm qua đoạn hậu trường cũng vừa lộ ra cảnh Từ Gia Dịch dọn dẹp phòng cho Mục Phù mà. Bài viết của cô giống y chang cặp Gia Mộc, nếu cô không nói là chuyện của bản thân, tôi còn tưởng là fanfic cô viết cho họ đấy.]
Phó Tư Dư: [...]
Phó Tư Dư: [Lẽ nào đúng là tôi đang bị tình yêu làm mờ mắt rồi?]
Hứa An An: [Cũng có khả năng đấy. “Não người mù quáng” ấy mà, giống “não fan couple” lắm, thường hay tự vẽ ra mấy kịch bản tình yêu trong đầu. Dù tôi là fan couple đi nữa thì nhiều lúc nhìn đường trong super group, tôi cũng thấy rõ là do fan tự tưởng tượng ra ấy chứ.]
Phó Tư Dư: [Thôi được rồi, có khi tôi thật sự cần ngủ một giấc. Chúc các chị em ngủ ngon, mơ đẹp nha.]
Kiều Viện: [Ngủ ngon nha, gái cứ mơ đẹp ha.]
Phó Tư Dư đặt điện thoại sang một bên, chuẩn bị nhắm mắt ngủ. Nhưng vừa nhắm mắt lại, cảnh Thẩm Hạo Bác kéo cô ngồi xuống ghế sô pha liền hiện lên trong đầu.
Tay phải cô vô thức đặt lên cổ tay trái vừa bị Thẩm Hạo Bác nắm lấy, càng nghĩ càng không thể ngủ nổi. Tất cả là do Hứa An An và Kiều Viện lấy ví dụ chứng minh những khoảnh khắc xảy ra giữa cô và Thẩm Hạo Bác mà cô kể giống như cặp Gia Mộc trong đời thường, vậy nên cô có chút không phục.
Ban đầu cô chỉ hơi nghi ngờ Thẩm Hạo Bác có cảm tình với mình, nếu Hứa An An và Kiều Viện tỏ ý ủng hộ, có khi cô còn nghi ngờ lại bản thân. Nhưng hai người đó lại không hề tin, con người mà, càng bị phủ nhận lại càng muốn chứng minh mình đúng.
Phó Tư Dư suy nghĩ một lượt trong đầu rồi túm lấy điện thoại, vào nhóm chat ở đầu danh sách, hăng hái viết một đoạn “sớ” phản biện lại những gì Hứa An An nói lúc nãy rồi gửi đi.
[Yêu nhau thì bạn trai giúp bạn gái dọn tủ lạnh chẳng phải chuyện bình thường sao? Bạn trai bóc vỏ trái cây cho bạn gái cũng là điều cơ bản mà? Con trai khi yêu đều quan tâm bạn gái như thế cả. Dù đúng là có thể em ảo tưởng thật, anh ấy chỉ bóc cho em một quả nho, dọn giúp tủ lạnh, em nghĩ hơi nhiều, nhưng em cũng không hoàn toàn đồng tình với hai người đâu.]
Tin vừa gửi đi, nhóm chat lập tức nổ tung.
Tần Cảnh Diệu: [Ai bóc nho cho em? Ai dọn tủ lạnh hộ em?]
Hàn Nhậm Bân: [Tiểu Ngũ, em yêu ai rồi đấy à? Con heo nào định ủi cải trắng nhà ta vậy hả?]
Phó Tư Nghiên: [Mai về nhà cho anh.]
“….”
Không phải cô đang nói chuyện với Hứa An An và Kiều Viện sao?
Sao người trả lời lại là anh Diệu, anh Bân với cả anh họ đầu của cô vậy?
Phó Tư Dư ngẩng đầu nhìn tên nhóm chat, mắt tối sầm lại, suýt nữa đã ngất xỉu.
Vừa rồi cô không nhìn kỹ, gửi nhầm tin nhắn vào nhóm năm người gồm Tần Cảnh Diệu, Hàn Nhậm Bân, anh họ Phó Tư Nghiên và cả Thẩm Hạo Bác.
Toàn thân Phó Tư Dư bỗng chốc như bị thiêu đốt, cảm giác nóng bừng lan từ lòng bàn chân đến tận tai. Cô run rẩy định bấm gỡ tin nhắn, vừa cầu nguyện Thẩm Hạo Bác chưa kịp xem vừa nhấn vào tin nhắn. Tuy nhiên, cô còn chưa bấm được nút “gỡ” thì Thẩm Hạo Bác đã nhắn.
Nội dung cực kỳ đáng suy ngẫm.
Thẩm Hạo Bác: [Em có thể nghĩ nhiều hơn một chút nữa cũng được.]
Em có thể nghĩ nhiều hơn một chút nữa cũng được.
Là đang ám chỉ cô nghĩ quá nhiều sao?
Phó Tư Dư nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của Thẩm Hạo Bác, giơ tay lên tự siết cổ mình. Cô tự kết liễu mình đây!
Cô không muốn sống nữa!
