Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 24



Nhờ có lời khuyên của Phó Tư Nghiên, bầu không khí ngượng ngùng bao quanh Phó Tư Dư cũng dịu đi không ít.

 

Ông cụ vẫn còn đang ngủ, Phó Tư Dư cảm thấy hơi đói, dì Điền chuẩn bị cho cô ít trái cây để lót dạ.

 

Cô ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, dùng nĩa xiên một miếng táo đưa lên miệng. Điện thoại trong tay rung lên hai cái, Phó Tư Dư cầm lên nhìn thì thấy là tin nhắn của Hứa An An trong nhóm chat “Ngồi hóng vợ chồng Gia Mộc rải đường”, cô còn bị tag tên.

 

Hứa An An @Phó Tư Dư: [Hôm qua tôi toàn mải mê hóng đường, chẳng suy nghĩ kỹ chuyện cô nói. Cô nói là tổng giám đốc Thẩm có thể đã thích cô, tôi vừa tỉnh ngủ xong suy nghĩ nghiêm túc lại thì thấy có khi là cô thích tổng giám đốc Thẩm đấy. Bởi vậy trong lòng mới mong tổng giám đốc Thẩm cũng đối xử với cô như cách Từ Gia Dịch đối xử với Mục Phù. Ở công ty chúng tôi có khối chị em thầm thương trộm nhớ tổng giám đốc Thẩm, ngày nào cũng mơ tưởng được tổng giám đốc Thẩm để mắt tới rồi yêu đương với anh ấy.]

 

Phó Tư Dư cầm điện thoại bằng một tay, đọc xong lời của Hứa An An thì đặt luôn cái nĩa trong tay xuống: [Cầu xin cô đó, im dùm đi, tôi đã thấy đủ ngượng rồi.]

 

Hứa An An đâu biết chuyện cô gửi nhầm tin tối qua, còn tưởng cô đang ngại vì bảo là Thẩm Hạo Bác thích cô.

 

Hứa An An: [Có gì đâu mà ngượng, mọi người đều là chị em với nhau cả, có người mình thích thì đương nhiên phải chia sẻ chứ.]

 

Phó Tư Dư: [Tôi không có người mình thích.]

 

Hứa An An: [Nếu cô không thích tổng giám đốc Thẩm, vậy sao lại cứ tưởng tượng cảnh tổng giám đốc Thẩm làm mấy chuyện đó với cô?]

 

Phó Tư Dư: [Mấy chuyện hôm qua tôi kể thật sự không phải tôi tưởng tượng ra đâu. Thôi bỏ đi, không nói nữa.]

 

Mỗi lần gửi tin nhắn, Phó Tư Dư đều cẩn thận nhìn lại tên nhóm, xác nhận mình không gửi nhầm.

 

Kiều Viện: [Ờm... Hôm qua chị cũng mải hóng đường nên đầu óc hơi đơ, sáng nay tỉnh dậy nghĩ lại, Tư Dư em giàu có như thế, lần nào ủng hộ cũng chi bảy con số, không phải em thật sự quen biết Thẩm Hạo Bác đấy chứ?]

 

Phó Tư Dư chỉ biết cạn lời. Cô cứ tưởng mọi người chỉ không tin Thẩm Hạo Bác từng làm mấy chuyện đó với cô, ai ngờ ngay cả chuyện cô quen Thẩm Hạo Bác mà họ cũng chẳng tin.

 

Phó Tư Dư: [Đương nhiên là em quen anh ấy rồi. Anh ấy là bạn nối khố với anh họ lớn của em, em quen anh ấy từ bé. Em nói rõ ràng rồi còn gì. Có thể em đã nghĩ nhiều về ẩn ý của anh ấy, anh ấy xem em như em gái, giúp em bóc nho là chuyện bình thường. Nhưng chuyện đó tuyệt đối không phải do em bịa ra, em đâu có điên.]

 

Hứa An An: [Không thể nào? Cô thật sự quen tổng giám đốc Thẩm, chính là tổng giám đốc Thẩm của tập đoàn Quang Trì á?]

 

Phó Tư Dư: […]

 

Kiều Viện: [Tôi làm chứng! Tư Dư nói quen là quen thật đấy. Chắc cô còn chưa biết, trong fanclub của Từ Gia Dịch có một phú bà giấu mặt, lần nào ủng hộ cũng ném cả đống tiền, không bao giờ để lại danh tính, chính là Tư Dư đó. Bên fanclub của Mục Phù cũng có một phú bà thần bí, cũng là Tư Dư luôn. Em ấy siêu siêu giàu.]

 

Hứa An An: [Trời đất ơi!!! Vậy lần trước ở trung tâm Kinh tế Nam Kinh với trung tâm Nghệ thuật Đông Thành tổ chức flycam đồng bộ ủng hộ Từ Gia Dịch cũng là Tư Dư làm á?]

 

Kiều Viện: [Chính là cô ấy.]

 

Hứa An An: [Phú bà, xin nhận một lạy của tiểu đệ! Là tiểu đệ có mắt như mù. Cô với tổng giám đốc Thẩm đúng là trời sinh một cặp, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!]

 

Hứa An An: [Chị em cố lên! Xông pha lên nào! Đừng chùn bước, mau thu phục tổng giám đốc Thẩm, làm bà chủ tập đoàn rồi điều tôi về lại ekip chương trình “Đồng hành cùng nhau”, tôi còn phải đu couple tiếp!]

 

Phó Tư Dư: […]

 

Cái gì vậy? Đu couple đến mức đầu óc có vấn đề rồi à?

 

Phó Tư Dư: [Xông cái gì mà xông, tôi với anh ấy không thể nào đâu. Anh ấy xem tôi là em gái, tôi xem anh ấy là anh trai, giữa bọn tôi là tình cảm anh em trong sáng.]

 

Kiều Viện: [Hai người không có quan hệ máu mủ thì lấy đâu ra trong sáng. Giữa nam nữ làm gì có tình bạn trong sáng nào chứ, em thích anh ấy, chị nhìn ra rồi.]

 

Phó Tư Dư dở khóc dở cười: [Chị nhìn kiểu gì mà ra được thế?]

 

Kiều Viện: [Vì hồi cấp ba chị cũng từng thầm thích một chàng trai, mỗi lần anh ấy nói thêm với chị một câu, chị lại suy nghĩ lung tung, tưởng là anh ấy thích chị, nếu không sao lại nói chuyện với chị. Triệu chứng của em giống y như chị hồi đó. Chị chắc chín mươi phần trăm là em thích anh ấy, không phải đầu óc mộng mơ gì đâu, chỉ là em thực sự thích nên mới để tâm đến từng hành động của anh ấy.]

 

Phó Tư Dư: [Không thể nào đâu, trước đây em sợ anh ấy lắm, vừa thấy mặt của anh ấy là chỉ muốn tránh đi.]

 

Kiều Viện: [Càng thích thì lại càng không dám đến gần, đó mới là tình cảm đặc biệt. Nếu anh ấy không có vị trí gì trong lòng em, em tránh anh ấy làm gì? Tư Dư, bây giờ chị chắc đến chín mươi chín phần trăm là em thích anh ấy rồi.]

 

Phó Tư Dư: [Không thể nào đâu?]

 

Kiều Viện: [Thấy chưa, cứ “không thể nào” miết, rõ ràng là cuống lên rồi, nói năng lộn xộn cả.]

 

Phó Tư Dư: [Em thật sự không thấy là mình thích anh ấy mà.]

 

Kiều Viện: [Vậy thì có thể là em thích anh ấy một cách vô thức, chỉ là chưa nhận ra thôi. Tư Du, em thử nghĩ kỹ mà xem, lúc đêm khuya tĩnh lặng, em có từng bất giác nghĩ đến anh ấy không? Muốn anh ấy làm với em những chuyện… thế này thế kia chẳng hạn.]

 

Phó Tư Du rất thành thật: [Em bắt đầu nghĩ đến anh ấy từ tối hôm qua rồi.]

 

Bởi vì chuyện gửi nhầm tin nhắn đúng là cú sốc lớn.

 

Kiều Viện: [Trời ơi, chị em à, em thật sự quá đỉnh rồi đấy. Em đã nghĩ về người ta suốt rồi mà còn không thấy mình thích người ta sao? Giờ thì chị chắc chắn luôn, một trăm phần trăm là em thích anh ấy, chốt kèo rồi nhé.]

 

Hứa An An: [Tư Du, đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện rất quan trọng, chỉ nhắc nhở cô thôi, cô nghe xong đừng buồn nhé, cũng không dám đảm bảo là thật. Vào khoảng tháng 7 năm nay, cụ thể ngày nào thì tôi không nhớ rõ, trong công ty bọn tôi có lan truyền một tin đồn, nói rằng hôm đó khi tổng giám đốc Thẩm đến công ty, môi bị rách, vết thương nhìn rõ là do bị cắn trong lúc hôn. Khi ấy trong công ty ai cũng đồn là tổng giám đốc Thẩm đã có bạn gái rồi. Nếu cô định theo đuổi anh ấy thì nên tìm hiểu kỹ xem anh ấy có bạn gái chưa nhé.]

 

Phó Tư Du: “…”

 

Là cô say rượu rồi hôn anh ấy mà!

 

Phó Tư Du nghe những lời của Hứa An An và Kiều Viện mà bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.

 

Cô vô thức đưa tay sờ lên môi, chẳng lẽ đúng như Kiều Viện nói, cô thật sự thích anh Bác sao?

 

Nếu không thì vì sao sau khi say lại đi hôn anh Bác chứ không phải hôn người khác?

 

Một khi hạt giống nghi ngờ được gieo vào lòng, người ta sẽ không tự chủ được mà nghĩ đến nó.

 

Buổi trưa ăn cơm, Thẩm Hạo Bác cũng không rời đi mà cùng Phó Tư Nghiên và Phó Tư Du ăn cơm với ông cụ. Phó Tư Du và Thẩm Hạo Bác được sắp xếp ngồi cạnh nhau. Bệnh của ông cụ có lúc lú lẫn nghiêm trọng, có lúc lại minh mẫn lạ thường. Những lúc tỉnh táo, ông ấy thường thích đem tất cả những việc có thể lo liệu cho thế hệ sau trong gia tộc căn dặn lại với Phó Tư Nghiên.

 

Ông ấy nói một vài chuyện liên quan đến công ty, Phó Tư Du nghe không hiểu lắm, chỉ lơ đãng nghe cho có lệ, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Thẩm Hạo Bác.

 

Vì khoảng cách giữa hai người khá gần, mỗi lần cô lén nhìn anh thì độ nghiêng người rất rõ ràng, trong đầu lại đang suy nghĩ mấy lời mà Kiều Viện và Hứa An An đã nói.

 

Bộ dạng trong mắt chỉ có Thẩm Hạo Bác, tâm tư hoàn toàn đặt trên người anh, đến cơm cũng chẳng ăn được mấy miếng, rơi vào mắt người khác chẳng khác nào hình ảnh một cô gái đang yêu say đắm đúng nghĩa.

 

Ông cụ liếc nhìn cô cháu gái nhỏ đơn thuần chẳng biết che giấu tâm tư, đặt đũa xuống, cười hỏi Thẩm Hạo Bác: “Hạo Bác, cháu với Tiểu Ngũ cũng quen nhau lâu rồi, cháu nghĩ thế nào?”

 

Thẩm Hạo Bác nhìn sang Phó Tư Du vẫn còn đang ngẩn người, khẽ nhếch môi nói: “Tiểu Ngũ rất tốt.”

 

Phó Tư Du thấy anh nhìn mình rồi nói gì đó, hoàn hồn lại, hỏi: “Mọi người nói gì vậy?”

 

Thẩm Hạo Bác đáp: “Khen em đó.”

 

Chẳng biết Phó Tư Du nghĩ tới điều gì mà lại đỏ mặt, hỏi tiếp: “Khen em gì cơ?”

 

Thẩm Hạo Bác không nói nữa, ánh mắt dừng lại trên người cô, sâu thẳm như hồ nước trong đêm, mang theo ý cười như có như không khiến lòng Phó Tư Du dâng lên một cảm giác lạ thường. Cô hơi mất tự nhiên mà quay mặt sang chỗ khác, cúi đầu xúc một thìa cơm.

 

Trong phòng ăn bỗng chốc trở nên yên tĩnh, ông cụ đột nhiên lên tiếng: “Hai đứa cũng qua lại được một thời gian rồi, nếu cảm thấy không có vấn đề gì thì cưới luôn đi.”

 

“…”

 

Cưới?

 

Phó Tư Du sững người ba giây, sau đó mới phản ứng lại cưới mà ông cụ nói là có ý gì. Cô tròn mắt nói: “Ông nội, cưới… cưới có phải là hơi sớm không ạ? Cháu với anh Bác, chúng cháu vẫn chưa hiểu rõ về nhau mà.”

 

Ông cụ không đồng tình: “Vậy mà còn gọi là sớm à? Năm xưa ông với bà nội con xem mắt xong là cưới luôn đấy. Hai đứa từ nhỏ đã quen biết, lại qua lại từng ấy năm, cũng nên cưới rồi.”

 

Cho nên sau đó ông với bà nội mới ly hôn đấy ạ…

 

Phó Tư Du không dám nhắc lại chuyện đau lòng của ông cụ, bèn quay sang nhìn Thẩm Hạo Bác, mong anh nói vài câu để khéo léo từ chối chuyện này.

 

Ông cụ nhìn theo ánh mắt cô hỏi: “Hạo Bác, cháu thấy thế nào?”

 

Dù biết Thẩm Hạo Bác chắc chắn sẽ không đồng ý chuyện kết hôn vô lý như vậy nhưng Phó Tư Du vẫn hoảng hốt, vội nhấc chân khẽ giẫm lên chân anh, nhắc anh phải cẩn trọng trong lời nói.

 

Thẩm Hạo Bác cụp mi mắt, đưa mắt nhìn xuống chân cô, gương mặt vẫn điềm tĩnh như thường. Anh nghiêng đầu nhìn ông cụ, giọng điệu không kiêu ngạo không siểm nịnh: “Ông nội, chuyện này cháu và Tiểu Ngũ cần phải bàn bạc thêm.”

 

Sắc mặt ông cụ lập tức trầm xuống.

 

“Xem mắt rồi cưới là chuyện hợp tình hợp lý, hai đứa đã quen nhau lâu như vậy rồi, còn gì mà bàn với bạc. Nếu cưới được thì cưới, không cưới được thì chia tay, không thể cứ dây dưa không rõ ràng như thế này mãi.”

 

Ông cụ từng lăn lộn trên thương trường hơn nửa đời người, là người nói một là một, nói hai là hai. Chỉ vì bệnh tật nên bình thường mới hay cười nói ôn hòa như trẻ con, bây giờ ông ấy bỗng nổi giận, Phó Tư Dư sợ đến mức không dám thở mạnh, cúi đầu im lặng không dám lên tiếng.

 

Phó Tư Nghiên lên tiếng hòa giải: “Ông nội, chuyện kết hôn đâu phải chuyện nhỏ, cần phải suy nghĩ thật kỹ. Ông đừng nóng vội, Hạo Bác là người ông chứng kiến lớn lên từng ngày, phẩm hạnh của cậu ấy ông rõ hơn ai hết, không phải hạng người vô trách nhiệm đâu.”

 

Ông cụ khẽ mấp máy khóe môi, như muốn nói gì đó nhưng lại nuốt ngược vào trong, chỉ nặng nề thở dài.

 

Phó Tư Nghiên đỡ lấy cánh tay ông, dịu giọng: “Ông nội, để cháu đưa ông về phòng nghỉ ngơi trước đã.”

 

Phó Tư Nghiên đưa ông cụ về giường, ông cụ bỗng nắm lấy tay anh ấy, giọng đầy ưu tư: “Nghiên Nghiên à, thằng nhóc Hạo Bác đó không tệ, quan trọng là em gái cháu thích nó. Cả nhà chú thím ba cháu làm việc chẳng ra sao cả, vừa nãy ông có hơi nặng lời, cháu với Hạo Bác là anh em tốt, cháu thay ông nói với nó một tiếng. Nếu nó cũng có tình cảm với em cháu thì hai nhà chúng ta sớm tổ chức hôn sự cho tụi nhỏ đi. Ông nội sợ mình không đợi kịp nữa rồi…”

 

Phó Tư Nghiên nhẹ nhàng đặt tay ông ấy vào trong chăn: “Ông nội, sức khỏe ông vẫn tốt lắm, sống thọ trăm tuổi là chuyện chắc chắn, ông đừng suy nghĩ lung tung nữa.”

 

Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác một trước một sau bước ra khỏi căn nhà tổ nhà họ Phó. Đến bên xe của Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư cắn môi, trong lòng giằng xé hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí xoay người lại nói với anh: “Anh Bác, hôm nay ông nội em nói gì chắc anh cũng nghe rồi. Em nghĩ... chúng ta vẫn nên nói rõ ràng với hai bên gia đình thôi.”

 

“Rõ ràng chuyện gì cơ?”

 

Phó Tư Dư ngẫm nghĩ giây lát rồi chậm rãi nói: “Là sau khi thử hẹn hò thì bọn mình thấy không hợp nên đã chia tay.”

 

Thẩm Hạo Bác im lặng nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khó dò. Bị anh nhìn như vậy, trong lòng Phó Tư Dư đột nhiên hoảng loạn, cứ như thể bản thân đã làm chuyện gì có lỗi với anh vậy.

 

Dù đúng là cô đã đồng ý làm bia chắn cho anh rồi lại đột ngột lật kèo, song tình thế bây giờ cô cũng đâu còn cách nào khác. Cô không cố tình thất hứa mà.

 

Thẩm Hạo Bác nhìn cô thêm vài giây, giọng nhàn nhạt: “Ông nội rất mong được thấy hai chúng ta ở bên nhau. Nếu nói với ông ấy chuyện hai chúng ta đã chia tay, ông ấy sẽ buồn lắm.”

 

Phó Tư Dư trầm ngâm rồi có phần buồn bực: “Vậy phải làm sao đây? Ý của ông nội là hoặc kết hôn, hoặc chia tay, không thể cứ tiếp tục giở trò lấp lửng dưới danh nghĩa đang tìm hiểu như vậy nữa. Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải kết hôn sao?”

 

“Vì sao lại không thể?”

 

Giọng Thẩm Hạo Bác trầm thấp nhưng vô cùng dứt khoát.

 

Phó Tư Dư kinh ngạc trợn to mắt nhìn anh.

 

Thẩm Hạo Bác giơ tay kéo cửa ghế phụ, sắc mặt đã bình tĩnh trở lại, nhẹ nhàng nói: “Lên xe rồi nói tiếp.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...