Lúc từ cục dân chính trở về thì đã năm rưỡi chiều, Phó Tư Dư từ chối lời đề nghị muốn cùng đi ra ngoài ăn tối dưới ánh nến chúc mừng việc vừa lấy giấy chứng nhận kết hôn của Thẩm Hạo Bác, vác theo cơ thể mệt mỏi và tâm trạng nặng nề đẩy cửa phòng ra.
Cô cởi giày, lười cúi người lấy dép từ trong tủ giày nên cứ thế đi chân trần, thân thể lảo đảo như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào tới bên cạnh ghế sofa rồi đổ ập người xuống, lười biếng nằm đó, mấy phút sau mới thoáng hồi sức lại, lấy giấy chứng nhận kết hôn trong túi ra xem.
Trong bức ảnh trên giấy chứng nhận, cô và Thẩm Hạo Bác đều mặc sơ mi trắng, ngồi sát cạnh nhau, mỉm cười, trông có phần giống một cặp vợ chồng son đang mặn nồng.
Mặc dù Phó Tư Dư suy nghĩ cả một đường cũng không nghĩ ra tại sao mình lại lơ ngơ đi đăng ký kết hôn nhưng nhìn khuôn mặt đẹp trai của Thẩm Hạo Bác, cô cũng không tính là thiệt.
Dù sao giấy chứng nhận cũng đã lĩnh rồi, tạm thời cũng không thể ly hôn được, Phó Tư Dư chỉ có thể chấp nhận việc thân phận đã kết hôn của mình, tự an ủi nói: “Không sao, không sao. Anh Bác tuy có hơi dữ một chút nhưng đẹp trai, tuấn tú lịch sự, phong thái chín chắn, không có tật xấu gì, người muốn gả cho anh ấy nhiều không đếm xuể. Ở Nam Kinh rất khó tìm được ai ưu tú hơn anh ấy, cho dù sau này có không ly hôn được thì mình cũng đâu thua thiệt gì.”
Ngay cả bản thân Phó Tư Dư cũng không nhận ra rằng vụ kết hôn giả trong miệng cô thật ra cô đã dùng tiêu chuẩn chọn đối tượng kết hôn nghiêm túc để cân nhắc Thẩm Hạo Bác.
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng cười trầm thấp, Phó Tư Dư khựng lại.
Cô hơi quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Hạo Bác chẳng biết đã đứng phía sau mình từ lúc nào, khóe môi ngậm cười, ánh mắt thâm sâu nhìn cô.
“Cái gì mà tuấn tú lịch sự, khí chất chín chắn cơ?”
Thẩm Hạo Bác biết rõ còn hỏi.
Từ trong lời anh nói nghe ra những lời tự nhủ của mình vừa nãy đều đã bị anh nghe thấy hết, vành tai Phó Tư Dư đỏ bừng lên, giọng lí nhí: “Sao anh lại đến đây? Đến từ lúc nào vậy?”
Thẩm Hạo Bác bước đến gần, bóng dáng cao lớn phủ xuống đỉnh đầu cô.
Sống lưng Phó Tư Dư lập tức thẳng tắp, chống tay bò dậy từ sofa, áo hơi kéo lên theo động tác của cô, vòng eo nhỏ trắng nõn lộ ra trong tầm mắt của Thẩm Hạo Bác. Nhưng anh còn chưa kịp nhìn kỹ thì vạt áo đã rủ xuống, che đi cảnh đẹp.
Lông mi của Thẩm Hạo Bác khẽ cụp xuống, anh giấu đi cảm xúc trong mắt, ung dung ngồi xuống sofa, khóe môi cong lên cười: “Anh vào cùng em, vẫn luôn ở đây.”
Cho nên từ lúc cô mở giấy chứng nhận kết hôn ra xem, anh đã đứng sau cô mà không lên tiếng.
Phó Tư Dư tức xấu hổ liếc anh: “Vậy tại sao anh lại không nói gì?”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: “Anh tưởng em biết anh ở phía sau nên không quấy rầy em ngắm ảnh của anh.”
“Ai... ai ngắm ảnh của anh chứ.” Phó Tư Dư chột dạ nói: “Đó cũng là ảnh của em mà.”
Thẩm Hạo Bác khẽ cười, từng câu từng chữ đều phụ họa cô: “Em nói đúng, đây là ảnh của hai ta.”
Giọng anh khàn khàn quyến rũ, ánh mắt sâu thẳm chăm chú dừng lại trên gương mặt cô, mang theo vẻ mập mờ khó nói thành lời.
Phó Tư Dư bị anh nhìn bằng ánh mắt như vậy, cảm thấy tim mình đập loạn lên, đôi chân đang ngồi quỳ trên sofa lùi về phía sau để cách xa anh một chút, hỏi, “Anh có chuyện gì không?”
Nếu không có thì mau đi đi, cô không kịp chờ đợi muốn tiễn khách.
Thẩm Hạo Bác lấy giấy chứng nhận kết hôn khỏi tay cô, ngón tay thon dài mở nó ra, giọng nói mang theo ý cười: “Ảnh với người thật vẫn khác nhau, anh đang ngồi ngay đây, không cần phải ngẩn người ngắm ảnh anh đâu.”
Anh đang nói bóng nói gió là nếu em ham mê nhan sắc thì cứ trực tiếp ngắm mặt anh, không cần lén xem ảnh.
“Em đâu có ngẩn người ngắm ảnh anh, em chỉ là...” Phó Tư Dư dừng lại một lúc, liếc nhìn gương mặt anh, đắn đo câu sau có thể nói ra hay không.
“Chỉ là gì cơ?” Thẩm Hạo Bác hứng thú hỏi.
“Chỉ là em cảm thấy mọi chuyện đã xảy ra hôm nay đều không thực tế, giống như đang nằm mơ vậy.”
“Ồ.” Thẩm Hạo Bác bỗng vươn tay nhéo gò má bầu bĩnh của cô, chậm rãi nói: “Thì ra trong mơ của Tiểu Ngũ nhà chúng ta đều là anh à?”
Ngón tay cái của anh v**t v* gò má cô, cảm giác tê dại như điện xẹt qua trong lòng Phó Tư Dư.
Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy anh gọi mình là Tiểu Ngũ nhà chúng ta, khác hẳn dáng vẻ bông đùa của Tần Cảnh Diệu hay Hàn Nhậm Bân, giọng anh rất thấp nhưng rất rõ ràng, giống như đang tuyên bố chủ quyền vậy.
Phó Tư Dư căng thẳng đẩy tay anh ra, từ trên ghế sofa nhảy xuống, hô hấp rối loạn nói: “Ai, ai trong mơ toàn là anh chứ, anh đừng có nói linh tinh, em là, em là một cô gái đoan trang trong sáng đấy nhé.”
Ý cười dưới đáy mắt Thẩm Hạo Bác dần lan rộng: “Anh chỉ tùy tiện nói vậy thôi, em căng thẳng như vậy làm gì?”
Anh cúi đầu nhìn ngón tay vừa lướt qua gò má cô, đưa lên chạm vào môi mình.
Mặt Phó Tư Dư bị động tác mập mờ của anh làm đỏ bừng lên, cũng không biết có phải mình suy nghĩ nhiều không, cô quay đầu nhìn về hướng khác, né tránh ánh mắt nóng rực của anh, hạ lệnh đuổi khách: “Em muốn nghỉ ngơi rồi, nếu anh Bác không có chuyện gì thì về đi.”
Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng nhưng vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Phó Tư Dư đợi một lúc vẫn không thấy anh có động tĩnh gì, nghi hoặc quay đầu nhìn anh, nói thẳng: “Anh Bác, sao anh còn chưa đi?”
Thẩm Hạo Bác ngoắc tay với cô: “Em qua đây.”
“Qua đó làm gì?” Phó Tư Dư cảnh giác lùi về phía sau một bước.
“Em lại đây, anh có chuyện muốn nói.” Thẩm Hạo Bác vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình.
Ánh mắt Phó Tư Dư rơi vào những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng của anh, cô hắng giọng: “Anh Bác, anh nói thẳng là được rồi.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Ngày mai dọn nhà, em thấy anh chuyển đến chỗ em hay em dọn qua bên anh tốt hơn?”
Đều không tốt, hai lựa chọn đó chẳng khác gì nhau.
Phó Tư Dư hỏi: “Sao phải dọn nhà?”
Thẩm Hạo Bác nói như lẽ đương nhiên: “Em thấy vợ chồng ở riêng có hợp lý không?”
“Nhưng chúng ta kết hôn giả mà, không thể ở chung được.”
Thẩm Hạo Bác: “Không sống chung mà nói chúng ta là vợ chồng, người lớn hai nhà tin được sao?”
Phó Tư Dư nghẹn họng: “Nhưng chúng ta trai đơn gái chiếc ở cùng một nhà không thích hợp lắm đâu.”
“Trai đơn gái chiếc?” Thẩm Hạo Bác dường như đang nghiền ngẫm hàm nghĩa của bốn chữ này, khẽ nâng cằm, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.
Đôi mắt anh sâu thẳm sắc bén, mỗi lần nhìn cô chăm chú, tình cảm dưới đáy mắt như thể sắp trào ra. Phó Tư Dư bị anh nhìn mà tâm trí rối bời: “Anh Bác, anh cứ nhìn mặt em làm gì?”
Thẩm Hạo Bác như vừa hoàn hồn, nhướng mày: “Đúng là trai đơn gái chiếc sống chung thì không thích hợp lắm.”
Phó Tư Dư thở phào nhẹ nhõm.
“Nhưng trai đơn gái chiếc là chỉ nam nữ độc thân, chúng ta là vợ chồng, không sống chung mới là không thích hợp.”
“…”
Phó Tư Dư phản bác: “Không phải chúng ta đã nói là ai sống cuộc đời người nấy, không can thiệp vào chuyện của nha sao? Em còn ghi âm lại nữa đấy.”
Cô lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm cho anh nghe.
Nhìn dáng vẻ ngây thơ của cô, Thẩm Hạo Bác không nỡ ép quá, giả mù sa mưa nói: “Không chuyển đến sống chung cũng được nhưng nếu người lớn hai nhà mà biết chúng ta không ở chung, đến lúc đó không dễ giải thích.”
Đầu óc Phó Tư Dư hơi rối, tuỳ hứng nói: “Em mặc kệ, em không ứng phó được với trưởng bối hai bên, nếu bọn họ hoài nghi thì anh phải nghĩ cách để xóa bỏ nghi ngờ của bọn họ.”
Thẩm Hạo Bác thấy vệt ửng đỏ trên vành tai trắng nõn của cô vẫn chưa rút đi, cũng không rõ là thẹn thùng hay tức giận vì phát hiện mọi chuyện càng lúc càng phức tạp, cười nói: “Được, sau này gặp chuyện thế này em cũng không cần lo, anh sẽ nghĩ cách.”
Hai tay Phó Tư Dư ôm đầu ngồi xuống bên kia ghế sofa, cảm thấy mình ném hết vấn đề cho Thẩm Hạo Bác đúng là không có trách nhiệm, hỏi: “Anh Bác, vậy anh định giải thích chuyện chúng ta không sống chung thế nào?”
Thẩm Hạo Bác im lặng một lúc rồi từ tốn nói: “Bây giờ hai bên gia đình vẫn chưa biết chuyện chúng ta đã đăng ký kết hôn, trước hết có thể không thông báo chuyện đó với bọn họ, như vậy thì chúng ta tạm thời chưa cần dọn về ở chung ngay.”
Nhưng chẳng phải sau này rồi cũng phải dọn sao?
Hơn nữa hai người lấy giấy chứng nhận là để cho người lớn hai nhà biết, không nói với bọn họ, hai người đi lấy giấy chứng nhận còn có ý nghĩa gì?
“Vậy sau này thì sao?”
Thẩm Hạo Bác dỗ dành: “Chúng ta có dọn nhà hay không cũng như nhau, dựa theo cấu trúc phòng hiện tại của hai đứa mình, phòng ngủ của chúng ta chỉ cách nhau một bức tường.”
Phó Tư Dư ngẩn ra: “Phòng ngủ của chúng ta chỉ cách một bức tường?”
Thẩm Hạo Bác gật đầu: “Ừ, em dọn qua chỗ anh, em ở phòng ngủ chính, anh ở phòng ngủ phụ, giữa hai phòng cách nhau một phòng khách. Tính ra thì nếu em chuyển qua chỗ anh, chúng ta còn cách xa nhau hơn một chút, có điều bây giờ giữa hai phòng là tường chịu lực, không thể đập được, cho nên anh kiến nghị em dọn sang bên anh sẽ tiện hơn, em thấy sao?”
Hôm nay Phó Tư Dư bị lừa quá nhiều rồi, mặc dù thấy anh nói có lý nhưng vẫn cẩn thận không đồng ý lời anh nói.
“Em không biết, bây giờ đầu óc em rất loạn. Anh Bác, anh đừng nói gì nữa, anh nói nhiều quá.” Phó Tư Dư hơi ghét bỏ: “Sao em cảm thấy bây giờ anh cứ như bà cô già ấy.”
Thẩm Hạo Bác: “…”
