Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 33



Phó Tư Dư nằm vật vờ ở phòng làm việc suốt cả buổi sáng. Dù buồn ngủ nhưng cô nằm mãi vẫn không ngủ được, trong đầu chỉ nghĩ vẩn vơ về chuyện giữa mình và Thẩm Hạo Bác.

 

Trạng thái tinh thần của Hứa An An - cô nhân viên làm việc bên cạnh cô có vẻ cũng không khá hơn cô là bao. Cô ấy cầm theo cốc nước đi đến phòng trà nước, pha cho mình một cốc cà phê hòa tan. Hứa An An quay về phòng, cô ấy xoay ghế dựa của mình lại đối diện với với Phó Tư Dư, nói với cô: "Trông cô mệt mỏi với uể oải chưa kìa. Tối qua lại lên super group couple của vợ chồng Gia Mộc để gặm đường à?"

 

Tối qua, ekip chương trình "Đồng hành cùng nhau" đã tung ra vài cảnh quay hậu trường thú vị, rất nhiều fan trong super group couple của vợ chồng Gia Mộc đều high đến phát điên, thức xuyên đêm không ngủ.

 

Phó Tư Dư xua tay: "Không phải, mấy ngày qua tôi không cắn đường."

 

"Trời đất ơi, dạo này hai người họ ngày nào cũng phát đường, còn là đường tảng cỡ lớn nữa đấy, thế mà cô lại không xem." Hứa An An đang định phổ cập lại kiến thức cho Phó Tư Dư. Nhưng đột nhiên nhớ ra gần đây Phó Tư Dư có lẽ đang gặp rắc rối về mặt tình cảm, cô ấy quan tâm hỏi: "Cô và tổng giám đốc Thẩm thế nào rồi? Cô đã tìm hiểu rõ ràng chưa, hiện giờ anh ấy vẫn còn độc thân chứ?"

 

Phó Tư Dư chỉ sợ mình nói thật sẽ dọa sợ Hứa An An, cô và anh đã kết hôn rồi.

 

Cô thở dài: "Đừng hỏi nữa, chuyện này khó giải thích lắm."

 

Hứa An An còn tưởng Phó Tư Dư nói vậy là đang xác nhận tổng giám đốc Thẩm đã có bạn gái. Cô ấy đẩy ghế dựa tới gần cô, trên mặt lộ rõ vẻ hóng hớt. Hứa An An quàng tay lên vai Phó Tư Dư, nhỏ giọng hỏi cô: "Tổng giám đốc Thẩm thật sự có bạn gái rồi à? Cô ấy trông như thế nào? Cô đã nhìn thấy ảnh của người ta chưa?"

 

Phó Tư Dư lắc đầu nói: "Anh ấy không có bạn gái." Thật ra, Thẩm Hạo Bác có vợ rồi nhưng có khi chẳng bao lâu nữa, anh sẽ quay lại cuộc sống độc thân.

 

Hứa An An cười nói: "Chúc mừng nhé."

 

Phó Tư Dư hơi sửng sốt, cô cứ tưởng cô ấy đã biết chuyện mình kết hôn với Thẩm Hạo Bác nên chột dạ hỏi: "Chúc mừng tôi cái gì?"

 

"Không phải cô thích tổng giám đốc Thẩm sao? Bây giờ anh ấy không có bạn gái, cô có thể theo đuổi anh ấy rồi, chẳng phải chuyện này rất đáng để chúc mừng hay sao? Còn nếu anh ấy đã có bạn gái, xét trên mặt đạo đức, chẳng phải cô không thể theo đuổi anh ấy nữa sao?"

 

Thấy Hứa An An có vẻ rất chắc chắn về việc cô thích Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư khó hiểu hỏi: "Sao cô biết tôi thích anh ấy?"

 

Hứa An An: "Không phải rõ ràng lắm sao? Không phải trước đây cô từng nhắn vào nhóm chat rằng tổng giám đốc Thẩm bóc vỏ nho giúp mình, còn nghi ngờ anh ấy thích mình đó sao? Nếu người cô ghét bóc vỏ nho giúp mình, liệu cô có để ý xem anh ta có thích mình hay không không?"

 

Phó Tư Dư chống cằm, không hiểu lắm về lối tư duy logic của cô ấy.

 

Hứa An An thấy biểu cảm của cô, biết cô nghe không hiểu nên đã lấy ví dụ: "Để tôi nói cho cô nghe, cô nói tổng giám đốc Thẩm là bạn thân từ nhỏ của anh họ cô. Vậy ngoài tổng giám đốc Thẩm ra, anh họ cô còn có người bạn thân từ nhỏ nào khác không?"

 

Phó Tư Dư gật đầu.

 

Hứa An An: "Nếu mấy người bạn thân từ nhỏ đó của anh họ cô cũng bóc vỏ nho giúp cô thì sao, cô có nghĩ họ cũng thích mình không?"

 

Anh họ cả của Phó Tư Dư cũng có mấy người bạn thân từ nhỏ khác, chính là anh Diệu và anh Bân.

 

Nếu anh Diệu và anh Bân bóc vỏ nho giúp cô, chắc chắn Phó Tư Dư sẽ không nghĩ rằng họ thích mình, bởi vì anh Diệu và anh Bân chỉ là các anh trai trong mắt cô thôi.

 

Hơn nữa, chuyện này cũng không cần suy đoán làm gì. Mặc dù anh Diệu và anh Bân chưa bao giờ bóc vỏ nho giúp Phó Tư Dư nhưng họ đã từng đập quả óc chó và bổ bưởi giúp cô, hình như họ còn từng bóc nhiều thứ khác nữa cho cô, tiếc là cô không nhớ rõ. Tóm lại, khi Phó Tư Dư ở cùng anh Diệu và anh Bân, mỗi khi chuyện ăn uống có gì bất tiện, anh Diệu và anh Bân đều sẽ giúp cô.

 

Phó Tư Dư khẽ lắc đầu như thể đã tự ngộ ra điều gì đó.

 

Hứa An An vỗ tay: "Cô xem đi, khi những người bạn thân từ nhỏ khác của anh cả bóc vỏ giúp cô, cô không hề suy nghĩ linh tinh. Tổng giám đốc Thẩm mới chỉ bóc vỏ nho giúp cô thôi, cô lại suy nghĩ về chuyện đó mãi. Thậm chí, cô còn hỏi chúng tôi rằng “tổng giám đốc Thẩm nhà có thích tôi không” nữa. Tiêu chuẩn kép của cô rõ ràng như vậy, vậy mà cô còn dám nói rằng trong lòng mình chỉ coi tổng giám đốc Thẩm là anh trai."

 

Vừa nghe Hứa An An nói vậy, Phó Tư Dư mới nhận ra thái độ của mình với Thẩm Hạo Bác, anh Diệu và anh Bân thật sự rất khác nhau. Cô có thể cư xử tuỳ ý trước mặt anh Diệu và anh Bân, dù anh Diệu và anh Bân trêu chọc cô kiểu gì, Phó Tư Dư cũng sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng khi ở trước mặt Thẩm Hạo Bác, cô luôn ngại ngùng câu nệ. Nếu anh nhìn cô lâu thêm chút nữa, cô sẽ tự ngẫm lại xem liệu có phải mình đã nói quá nhiều và khiến anh thấy khó chịu hay không.

 

Phó Tư Dư luôn cho rằng Thẩm Hạo Bác quá cổ hủ và nghiêm túc, thế nên cô không dám đến gần anh. Nhưng bây giờ nghĩ lại, anh cả của cô cũng rất nghiêm nghị. Mặc dù Phó Tư Dư sợ nhưng cô sẽ không tránh anh ấy như cách cô đã làm với Thẩm Hạo Bác, bởi vì cô biết dù anh cả nhìn cô như thế nào hay có thấy cô phiền phức hay không, cô vẫn là em gái của anh ấy. Nhưng với Thẩm Hạo Bác, cô lại không thể chịu nổi nếu anh nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng và căm ghét như vậy.

 

Có lẽ ngay từ lần đầu gặp mặt, Phó Tư Dư thật sự đã không chỉ coi Thẩm Hạo Bác là một người anh trai bình thường.

 

"Thật ra, vẫn còn một lý do trực quan nhất nữa." Hứa An An hỏi: "Cô biết những người như thế nào có khả năng sẽ độc thân không?"

 

"Người như thế nào cơ?"

 

Hứa An An: "Những người thích đu couple, càng say đường hăng càng không dễ tìm được người yêu. Cô xem lại mình đi. Trước đây, cô từng nói mình nguyện độc thân cả đời, chỉ mong Từ Gia Dịch và Mục Phù sẽ kết hôn. Nhưng mấy ngày nay, cô không thèm coi hint của vợ chồng Gia Mộc nữa, chỉ nghĩ đến chuyện tổng giám đốc Thẩm bóc vỏ nho cho mình. Như vậy vẫn chưa thể chứng minh rằng cô muốn yêu đương rồi sao?"

 

Hứa An An mỉm cười vỗ vai Phó Tư Dư, khích lệ cô: "Cố lên nhé, tôi trông cậy cả vào cô đấy. Chờ cô trở thành bà chủ, tôi có thể được tận mắt đu couple luôn rồi."

 

"Bà chủ gì cơ? Tôi còn chưa có dịp đu couple trực tiếp nữa kìa."

 

Phó Tư Dư vừa tự nhận mình là bà chủ mà không hề hay biết. Cô nói xong mới chợt nhận ra vấn đề, ánh mắt hơi loé lên, cô ngẩng đầu quan sát vẻ mặt của Hứa An An.

 

May thay, Hứa An An nghe cô nói vậy nhưng không suy nghĩ sâu xa. Cô ấy ngẩng đầu lên nhấp một ngụm cà phê rồi dịch ghế đến bên cạnh Phó Tư Dư, quàng tay lên vai cô nói: "Cô vẫn chưa trở thành bà chủ mà? Chờ cô lên làm bà chủ rồi, nếu muốn đu couple ngay ở đây, chỉ cần thổi gió bên tai tổng giám đốc Thẩm là được."

 

Phó Tư Dư vừa nghe Hứa An An nhắc đến mấy chữ "thổi gió bên tai", cô không khỏi nhớ lại cảm giác ấm nóng khi hô hấp của Thẩm Hạo Bác phả vào tai mình, mặt hai người họ ở sát cạnh nhau. Mặt cô lập tức đỏ bừng, khẽ cắn môi.

 

Hứa An An vẫn đang thao thao bất tuyệt niềm vui khi được đu couple trực tiếp. Nói mãi nói mãi, cô ấy mới chợt nhận ra Phó Tư Dư đang thất thần. Hàng mi dài của cô rủ xuống, đôi mắt nhắm hờ, ngồi thừ ra đó, khuôn mặt còn hơi phớt hồng.

 

"Này, có phải tôi có nói gì bậy bạ không? Sao mặt cô đỏ thế?"

 

Phó Tư Dư tỉnh táo lại, khóe môi hơi cong lên cố giả vờ bình tĩnh nói: "Hôm nay nhiệt độ cao, trời hơi nóng, cô vừa nói gì à?"

 

Hứa An An: “…” Đêm qua trời vừa đổ cơn mưa, hôm nay trời nhiều mây. Nhiệt độ không cao chút nào, hơn nữa trong văn phòng vẫn đang bật điều hòa.

 

"Cô buồn ngủ lắm à? Tôi còn mấy gói cà phê đấy. Cô có muốn một cốc cho tỉnh táo đầu óc không?"

 

"Không cần đâu, tôi không uống cà phê." Phó Tư Dư thấy cà phê quá đắng, cô thích đồ uống ngọt hơn.

 

...

 

Phó Tư Dư tan làm lúc 5 giờ chiều. Vừa ra đến cửa công ty, cô đã nhận được tin nhắn của Thẩm Hạo Bác. Anh báo tin giờ mình đang đi công tác, dì Đàm đã chuẩn bị bữa tối ở nhà, nhắc cô đến nhà riêng của anh ăn cơm.

 

Cảm giác ấm áp như có dòng nước ấm chảy qua đột nhiên dâng trào trong lòng Phó Tư Dư.

 

Mặc dù từ khi còn nhỏ, cô đã được mọi người cưng chiều nhưng chưa có ai chăm sóc cô chu đáo đến mức quan tâm cả ba bữa ăn một ngày của cô như vậy.

 

Sau khi ăn tối ở nhà Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư về nhà tắm rửa rồi nằm lên giường trong trạng thái mơ màng.

 

Hình như cô đã mất đi hứng thú với tất cả mọi thứ. Cô quên lên super group của vợ chồng Gia Mộc hóng đường, không thể tập trung đọc tiểu thuyết và cũng không muốn chơi game.

 

Sự bất an đè nặng trong tâm trí, cô cảm thấy hoảng loạn và lo lắng.

 

Đến 10 giờ tối, Phó Tư Dư lại nhận được voice chat chúc ngủ ngon từ Thẩm Hạo Bác.

 

Chỉ có 1 giây ngắn ngủi, không nói thêm gì, cũng không có thêm tin nhắn nào khác, giống hệt như hai ngày trước.

 

Phó Tư Dư bấm vào nghe thêm vài lần, sau đó vuốt khung chat lên nghe lại câu “chào buổi sáng” của anh thêm vài lần nữa. Trái tim cô đột nhiên đập nhanh hơn, những suy nghĩ trong đầu như sắp bùng nổ.

 

Cô rất nóng lòng muốn gặp lại Thẩm Hạo Bác.

 

Ngay lập tức.

 

Phó Tư Dư gửi tin nhắn cho Tần Xu, nói hình như cô bị bệnh rồi.

 

Tần Xu hoảng hốt gọi điện thoại cho cô. Có tiếng ồn ào vang lên ở đầu dây bên kia, Tần Xu thậm chí còn không kịp chờ thang máy. Cô ấy chạy vội xuống cầu thang trên đôi giày cao gót, tiếng gót giày nện cộp cộp trên nền nhà, vừa đi vừa lo lắng hỏi Phó Tư Dư có đang ở nhà không, chờ chút cô ấy sẽ tới ngay.

 

"Cậu bệnh nặng lắm à? Phải chờ thêm lát nữa tớ mới tới chỗ cậu được. Để tớ gọi 120 trước, bảo họ lái xe cứu thương đến đón cậu." Tần Xu thở hổn hển nói.

 

Phó Tư Dư hoàn toàn quên mất tính tình nóng nảy của Tần Xu, chắc hẳn cô ấy đang rất lo lắng khi nghe tin cô bị bệnh.

 

Cô ngượng ngùng nói: "Cậu đừng lo, không cần tới đây với tớ đâu, tớ chỉ muốn tâm sự với cậu thôi."

 

"Cậu đang bệnh nặng cơ mà, sao tớ có thể không lo lắng được?"

 

"Thật mà, cậu đừng lo, tớ không bị bệnh gì nghiêm trọng lắm đâu. Cậu mau về nhà nghỉ ngơi đi."

 

Tần Xu: "Rốt cuộc cậu bị làm sao? Bị bệnh gì? Mau nói rõ ràng cho tớ biết."

 

Phó Tư Dư gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Có lẽ là bệnh tương tư."

 

Tần Xu: “...”

 

3, 2, 1.

 

Phó Tư Dư thầm đếm ngược 3 giây trong đầu rồi đưa điện thoại di động cách xa tai mình một chút.

 

Giọng nói tức giận của Tần Xu ở đầu dây bên kia truyền đến tai cô.

 

"Phó Tư Dư, cậu bị dở hơi à. Giữa đêm hôm khuya khoắt lại báo với tớ rằng cậu bị bệnh, tớ còn tưởng cậu mắc bệnh nan y, bị dọa đến mức tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Cuối cùng, cậu lại bảo với tớ rằng cậu mắc bệnh tương tư! Nếu cậu thật sự mắc bệnh tương tư, vậy cậu phải đi tìm Thẩm Hạo Bác chứ, tự nhiên gửi tin nhắn cho tớ làm gì? Tớ không chữa được bệnh tương tư của cậu đâu, cứ vận dụng mấy câu sến sẩm này với anh Bác của cậu đi."

 

Tần Xu phàn nàn bằng giọng điệu cực kỳ chán ghét: "Lại còn “tớ bị bệnh rồi, tớ mắc bệnh tương tư” nữa chứ. Sến súa, cậu sến kinh lên được."

 

"Ôi, trời ơi, cậu đừng mắng tớ nữa mà." Mặt Phó Tư Dư u sầu như đưa đám: "Tớ sắp chết vì hoang mang đây này."

 

Tần Xu: "Hoang mang vì cái gì mới được?"

 

"Tớ cũng không chắc mình có thực sự thích anh ấy hay không, chỉ là đột nhiên tớ rất muốn gặp anh ấy. Anh ấy đang đi công tác, phải nửa tháng nữa mới về. Hơn nữa, tớ đã nhắc tới chuyện muốn ly hôn với anh ấy, anh ấy cũng đồng ý rằng nửa tháng sau sau khi đi công tác về, bọn tớ sẽ ly hôn. Đến lúc đó, nếu anh ấy thật sự muốn ly hôn với tớ, tớ phải làm sao đây?"

 

Tần Xu im lặng một lát: "Vậy là từ hôm qua, sau khi cậu đòi ly hôn với anh ấy, hai người vẫn chưa gặp nhau. Chỉ mới qua một ngày, cậu chợt phát hiện ra mình cực kỳ yêu anh ấy nên không muốn ly hôn nữa?"

 

Phó Tư Dư: "Không phải là tớ cực kỳ yêu anh ấy, chỉ là tớ cảm thấy mình thật sự thích anh ấy rồi. Từ bé tới giờ, đây là lần đầu tiên tớ phải lòng ai đó, tớ không muốn bỏ lỡ như vậy."

 

Tần Xu không nói nên lời: "Tình yêu của cậu thật sự rất giống một cơn lốc xoáy, vừa nhanh vừa dữ dội. Cậu có thể nói cho tớ biết, rốt cuộc hôm đó đã xảy ra chuyện gì không? Anh ấy đã nói gì với cậu thế? Hay tỏ tình rồi?"

 

Phó Tư Dư: "Không, anh ấy không nói gì cả. Chỉ là, tớ cứ nghĩ mãi về những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày qua. Khi tớ nghĩ đến cảnh mình hôn anh ấy rồi anh ấy hôn đáp lại, tớ lại không thể kiểm soát chính mình. Cậu nói xem, tớ nên làm gì bây giờ?"

 

Tần Xu thản nhiên nói: "Cậu hỏi tớ chuyện tình cảm, không sợ mất cả chì lẫn chài sao?"

 

Phó Tư Dư: “…”

 

Cũng đúng. Lần trước chuyện Tần Xu bày trò, nói mình còn độc thân trước mặt vị hôn phu Thẩm Cố và rất nhiều bạn bè giống hệt đồ ngốc hành động theo cảm tính.

 

Thảo luận chuyện tình cảm với cô ấy chẳng khác gì đàn gảy tai trâu.

 

Phó Tư Dư: "Vậy cậu nói xem, nếu bây giờ tớ nói với anh ấy rằng mình không muốn ly hôn nữa, anh ấy có cười nhạo tớ không nhỉ?"

 

Tần Xu: "Chắc không đâu. Không phải hai người kết hôn giả để làm vừa lòng trưởng bối hai nhà sao? Cậu cứ bảo với anh ấy rằng cậu đột nhiên tỉnh ngộ rồi, quyết định tạm không ly hôn nữa vì gia đình."

 

"Nếu tớ nói vậy thật, có khi nào anh ấy lại nghĩ tớ ở lại với anh ấy chỉ vì gia đình thôi không? Tớ không muốn anh ấy hiểu lầm. Tớ không muốn ly hôn vì tớ hơi thích anh ấy rồi, chứ không phải chỉ vì gia đình."

 

Tần Xu lạnh lùng nói: "Tớ thấy cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy. Trước mắt, cậu vẫn nên nghĩ cách cứu vãn cuộc hôn nhân của mình với anh ấy đi thì hơn. Về phần anh ấy có hiểu lầm cậu làm vậy là vì gia đình hay không, sau này hai người còn tận mấy chục năm để từ từ giải thích."

 

Phó Tư Dư đồng ý: "Cậu nói đúng, tớ phải tìm cách cứu vãn cuộc hôn nhân của mình trước. Thôi không nói nữa, tớ cúp máy đây."

 

Phó Tư Dư cúp điện thoại rồi gửi voice chat cho Thẩm Hạo Bác.

 

"Này, bao giờ anh mới về?" Em muốn gặp anh rồi.

 

Phó Tư Dư ngại đến nỗi không dám nói nốt nửa câu sau.

 

Thẩm Hạo Bác đang ngồi trước bàn làm việc. Vừa nghe thấy giọng nói lo lắng của Phó Tư Dư, trong lòng anh thấy hết sức rối bời.

 

Cô sắp không chờ nổi nữa, muốn anh mau về bàn chuyện ly hôn.

 

Phó Tư Dư đợi rất lâu nhưng vẫn không nhận được hồi âm của Thẩm Hạo Bác, trong lòng có chút thất vọng.

 

"Này, em muốn bàn bạc lại về chuyện ly hôn với anh."

 

Thẩm Hạo Bá: [Bận.]

 

Phó Tư Dư: “…”

 

Câu này có ý gì?

 

Anh muốn cô đừng làm phiền mình nữa.

 

Phó Tư Dư mềm mỏng đáp: "Vậy, đợi anh làm việc xong mình nói tiếp."

 

Thẩm Hạo Bác: [Dạo này anh bận lắm.]

 

Phó Tư Dư: “…”

 

Chuyện ly hôn không thể bàn bạc lại ư?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...