Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 37



Cuối cùng, dưới sự trấn áp bằng vũ lực của Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư cũng phải ghi âm hứa rằng sau này sẽ không uống rượu nữa, nếu còn uống sẽ tự nguyện chịu phạt. 

  

Thẩm Hạo Bác thật sự đã bị chọc tức bởi việc cô say rượu rồi đòi hôn Tần Cảnh Diệu. Cô thì cứ cố cãi lý rằng mình không sai, khiến Thẩm Hạo Bác lo cô không nhớ lâu, sau này lại chạy đi uống rượu với đám Tần Cảnh Diệu nữa. Vì vậy khi dạy dỗ cô, anh cũng không nhẹ tay, mấy cái bạt tay khiến mông cô vừa đau vừa tê. 

  

Thẩm Hạo Bác ghi âm xong mới nới lỏng vòng tay đang siết chặt eo cô. Mặt Phó Tư Dư đỏ rực, bò khỏi người anh sang ngồi bên mép sô pha, lấy gối ôm che hơn nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt đào hoa vừa quyến rũ vừa đầy cảnh giác trừng anh. 

  

Hai người vừa mới giãi bày hết lòng mình, lẽ ra phải là lúc mặn nồng, thế nhưng vì chuyện nhỏ này mà Phó Tư Dư giận dỗi anh, mím môi không muốn nói chuyện với anh. 

  

Khóe môi Thẩm Hạo Bác bị cô đánh mấy cú, bầm tím lại. Anh lấy thuốc từ hòm y tế ra, không soi gương mà chỉ ngồi cạnh cô, dùng tăm bông chấm thuốc bôi qua loa quanh miệng. 

  

So với mấy cái tát lên mông cô đau thì có đau nhưng ngại ngùng nhiều hơn, thì những vết thương Phó Tư Dư để lại trên mặt anh đúng là trông như vừa bị bạo hành. Trong mấy vụ động tay động chân này, cô luôn tay nhanh hơn não, lúc ấy chỉ thấy Thẩm Hạo Bác ức h**p mình nên cô muốn đánh trả, không ngờ ra tay nặng vậy. 

  

Giờ thấy anh lặng lẽ ngồi đó bôi thuốc, lòng cô thấy hơi chột dạ, rón rén lùi về sau, lí nhí nói: “Ai bảo anh bắt nạt em trước, đáng đời anh, không trách em được.” 

  

Thẩm Hạo Bác đưa tay giật lấy cái gối ôm cô đang cầm che mặt. Phó Tư Dư giật nảy mình, la lên: “Anh không được đánh em nữa đâu đấy!” 

  

Bàn tay Thẩm Hạo Bác đặt lên eo cô, giọng nhẹ nhàng: “Đau lắm à? Để anh xem.” 

  

Xem á? 

  

Tính xem kiểu gì? 

  

Phó Tư Dư đỏ mặt, lắc đầu nguầy nguậy: “Không cần.” 

  

Thẩm Hạo Bác bật cười, xoa đầu cô, ôm cho má cô tựa vào ngực mình: “Sợ gì chứ, anh đâu có đánh em nữa.” 

  

Bao nhiêu năm nay, Phó Tư Dư vẫn luôn mang trong lòng sự dè chừng với anh. Đột nhiên biết anh thích mình, cô vẫn chưa quen với việc dựa vào anh thân mật thế này, gượng gạo muốn rời khỏi vòng tay anh nhưng lại bị anh giữ chặt. 

  

Lồng ngực anh rắn rỏi, rộng lớn và ấm áp. Tai Phó Tư Dư áp sát vào ngực anh nên nghe rõ tiếng tim anh đập, lòng cô bất giác cũng rung động. 

  

“Tiểu Ngũ.” 

  

“Dạ.” Phó Tư Dư ngước mắt nhìn anh. 

  

Thẩm Hạo Bác dịu dàng v**t v* gò má mềm mại của cô. Anh cụp mắt, ánh nhìn sâu thẳm, hơi thở nóng rực, giọng nói khẽ khàng như mang theo van xin: “Sau này đừng sợ anh nữa được không?” 

  

Ánh mắt Phó Tư Dư rung động, từ từ chôn mặt vào hõm vai anh, nhỏ giọng than thở: “Ai bảo anh cứ hay hung dữ với em.” 

  

Thẩm Hạo Bác: “Anh hung dữ với em hồi nào, cô nhóc vô lương tâm.” 

  

“Có mà.” Phó Tư Dư bĩu môi: “Mỗi lần gặp anh, anh đều hung dữ, vừa nãy anh mới dữ nữa, còn ép em phải ghi âm.” 

  

Nói đến đây, trong mắt cô lấp lóe vẻ tinh ranh: “Muốn em không sợ anh cũng được, anh xóa bản ghi âm đi, sau này không được đối xử với em như vậy nữa, rồi em nói gì anh phải nghe nấy, anh phải nghe lời em.” 

  

Thẩm Hạo Bác bật cười khẽ, đầu ngón tay vuốt nhẹ gò má cô, thái độ kiên định: “Bớt giở trò đi, em ngoan một chút, không thì anh nói được làm được đấy.” 

  

Phó Tư Dư tức đến giơ chân đá anh một cú, ngoảnh đầu muốn rời khỏi người anh: “Em không nói với anh nữa, em muốn về nhà.” 

  

Thẩm Hạo Bác giữ eo cô lại không cho chạy, môi đặt lên cổ cô hôn một cái: “Về nhà nào? Đây là nhà em rồi, ngoan ngoãn ở yên đây, đừng đi đâu hết.” 

  

Anh ôm chặt eo cô, đột ngột bế bổng cô lên. Phó Tư Dư hoảng hốt, sợ ngã nên vội vàng vòng tay ôm cổ anh, đôi chân đạp loạn xạ: “Anh làm gì vậy, thả em xuống đi!” 

  

Thẩm Hạo Bác ôm cô đi vào phòng tắm, định đặt cô vào bồn tắm. 

  

Phó Tư Dư sợ tức mức tay chân bám chặt lấy anh không muốn xuống, mặt đỏ tới mang tai lắp bắp: “Anh... Anh định làm gì, em còn chưa chuẩn bị xong.” 

  

Dù hai người đã thổ lộ tình cảm với nhau nhưng hôm nay đã đến mức này thì cũng vội quá. Trước kia cô chỉ nghĩ đến việc kéo anh về, xác nhận lại lòng mình, chuyện xa hơn cô cũng chưa từng nghĩ tới, nhất là chuyện này. 

  

Ngón tay cô bấu chặt lấy cánh tay anh, hơi thở rối loạn, giọng nói run rẩy. 

  

Thẩm Hạo Bác nói: “Yên tâm, không làm gì em cả, chỉ tắm thôi, không cần chuẩn bị gì.” 

  

Phó Tư Dư sững người: “Tắm? Hai đứa mình tắm chung hả?” 

  

Thẩm Hạo Bác nhìn vẻ ngơ ngác đáng yêu của cô, khóe môi cong lên, cúi người hôn nhẹ lên mặt cô: “Nếu em muốn tắm chung với nhau cũng được thôi.” 

  

“Ai thèm tắm với anh!” Phó Tư Dư nghe thấy tiếng cười trong cổ họng anh, ý thức được mình nghĩ quá nhiều, ngượng ngùng nạt lại: “Tắm thì tắm, anh nói với em một tiếng là được rồi, sao lại phải bế em vào!” 

  

Ánh mắt Thẩm Hạo Bác thâm sâu, giọng bình thản: “Chỉ là muốn bế em vào, không được à?” 

  

Phó Tư Dư: “...” Cô nói không được thì có ích gì chứ? 

 

Cô liếc mắt nhìn Thẩm Hạo Bác một cái, khẽ giọng nói: “Đồ lưu manh, ỷ mình lớn tuổi hơn, khỏe hơn mà bắt nạt người ta.” 

  

Mắt Thẩm Hạo Bác chan chứa ý cười, chỉ vào vòi nước, nói: “Biết bên nào là nước nóng, bên nào là nước lạnh chứ?” 

  

Phó Tư Dư cảm thấy mình bị xúc phạm. 

  

“Anh nghĩ em bị ngốc à?” Phòng tắm nhà anh và phòng tắm nhà cô thiết kế y hệt nhau. 

  

Thẩm Hạo Bác nói: “Biết rồi thì nhanh tắm đi, tắm xong còn ngủ.” 

  

Giọng thúc giục cô đi ngủ của anh khiến người ta phải suy nghĩ lan man. 

  

Phó Tư Dư ngồi trong bồn tắm, vành tai đỏ bừng: “Sao phải tắm ở đây chứ, em muốn về nhà…” Cô ngập ngừng, rồi sửa lại: “Em muốn về tắm ở chỗ của em.” 

  

Cô đâu phải cô gái mới lớn chưa hiểu sự đời, nửa đêm nửa hôm, cô lại tắm trong phòng tắm ở phòng ngủ của anh, tắm xong ai biết sẽ xảy ra chuyện gì. 

  

Cô chống tay định đứng dậy, Thẩm Hạo Bác ấn vai cô lại, cứng rắn nói: “Tắm ở đây.” 

  

“Sao em có thể tắm ở đây được, thế tắm xong rồi thì sao? Ngủ ở đâu?” 

  

Thẩm Hạo Bác cụp mắt: “Em nghĩ xem?” 

  

Phó Tư Dư hiểu ra. 

  

“Thế anh ngủ ở đâu?” 

  

Thẩm Hạo Bác: “Em nghĩ xem?” 

  

Phó Tư Dư lại hiểu ra. 

  

Trước đây khi cô còn chưa nói thích anh, anh đã từng đề nghị ở chung, bây giờ biết cô có tình cảm với mình, chắc chắn lại càng không muốn ở phòng riêng. 

  

Phó Tư Dư bối rối bấm ngón tay: “Nhưng trước đây chẳng phải anh bảo nếu em chuyển đến ở chung thì em ở phòng ngủ chính, anh ở phòng phụ sao?” 

  

Giọng Thẩm Hạo Bác trầm thấp: “Giờ khác rồi.” 

  

Mặt Phó Tư Dư đỏ tới mang tai: “Nhưng em vẫn còn nhỏ mà.” 

  

“Em trưởng thành rồi.” 

  

“Thì anh cũng phải cho em thời gian thích nghi chứ, bây giờ đầu óc em vẫn còn choáng váng, hơn nữa…” 

  

“Hơn nữa sao?” 

  

Phó Tư Dư cẩn thận ngẩng đầu nhìn anh, cắn răng, nói ra điều mình lo lắng nhất: “Anh đánh vào chỗ đó của em, em nghi ngờ anh có sở thích không lành mạnh.” 

  

Sở thích không lành mạnh? 

  

Anh lớn lên trong nền giáo dục đàng hoàng, mấy từ này chưa bao giờ liên quan đến anh. 

  

Thẩm Hạo Bác nhíu mày: “Anh không hút thuốc, không cờ bạc, thỉnh thoảng uống rượu. Nếu em không thích, anh có thể bỏ rượu.” 

  

Phó Tư Dư: “…” 

  

Ai nói với anh mấy cái đó chứ, anh thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu vậy? 

  

Phó Tư Dư: “Không phải mấy cái đó.” 

  

Thẩm Hạo Bác: “Vậy là cái gì?” 

  

“Là S/M đó.” 

  

Thẩm Hạo Bác: “S/M?” 

  

Phó Tư Dư giải thích: “Tức là lúc trên giường mình quất roi nè, trói nè, mấy kiểu như vậy đó.” 

  

Thẩm Hạo Bác nhíu mày chặt hơn. 

  

Đây là lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm anh nghe đến chuyện trên giường hết quất roi rồi trói, lại còn nghe từ miệng của một cô gái nhìn qua có vẻ ngây thơ như Phó Tư Dư. 

  

Thẩm Hạo Bác nhìn Phó Tư Dư một lúc lâu, mặt đầy phiền muộn, giọng nghiêm khắc trở lại: “Bình thường em toàn xem mấy thứ linh tinh gì thế?” 

  

Phó Tư Dư bị giọng điệu lạnh nhạt của anh dọa run lên: “Anh đã nói sẽ không can thiệp vào sở thích của em rồi mà.” 

  

Thẩm Hạo Bác: “Sở thích của em là cái này à?” 

  

“Không phải, tất nhiên không phải.” Phó Tư Dư vội vàng giải thích: “Chỉ là lúc em đọc tiểu thuyết, xem phim thì vô tình thấy mấy cái này thôi. Nhiều đàn ông thích mấy thứ đó lắm, nhất là kiểu đàn ông có sự nghiệp thành công đỉnh cao như anh, đôi khi muốn tìm cảm giác mới lạ thì sẽ làm như vậy đó.” 

  

Toàn là mấy thứ nhảm nhí gì đâu. 

  

“Bình thường anh tụ họp đều là cùng anh cả em, em cũng thường đi theo, anh là người thế nào em còn không biết sao?” Mắt Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm cô. 

  

Phó Tư Dư bị anh nhìn mà nóng cả mặt, giờ thì hối hận vì sao ban nãy lại lôi chủ đề xấu hổ này ra nói, muốn khóc mà không ra nước mắt: “Biết người biết mặt khó biết lòng, em chỉ là lo lắng thôi mà.” 

  

“…” 

  

“Thẩm Hạo Bác.” 

 

Phó Tư Dư co rụt cổ lại: “Cho dù không phải vì chuyện đó, thì tình cảm bình thường cũng cần có giai đoạn chuyển tiếp chứ. Cũng đâu thể... Đâu thể vừa bắt đầu đã như vậy được.” 

  

Thẩm Hạo Bác nhìn cô một lúc, cúi người vỗ vai cô, trấn an bảo: “Đừng sợ, anh không có hứng thú với mấy thứ em nói.” 

  

Phó Tư Dư: “Em không tin, anh phải cho em một thời gian quan sát, trước khi em xác định được thì em ở phòng ngủ chính, anh ở phòng ngủ phụ.” 

  

Nói nhiều như vậy, hóa ra là vì chuyện này. 

  

Khoảng thời gian dài như thế còn đợi được, Thẩm Hạo Bác cũng chẳng ngại chờ thêm vài hôm. Anh có thể nhận ra Phó Tư Dư thực sự đang căng thẳng, hơn nữa hôm nay là một bất ngờ đầy niềm vui đối với anh, vốn dĩ anh cũng chưa có chuẩn bị gì cả. 

  

Thẩm Hạo Bác nói: “Anh có thể đợi đến khi em sẵn sàng, có điều anh phải nhấn mạnh rõ, anh không có mấy cái sở thích không lành mạnh như em nói đâu.” 

  

Phó Tư Dư lúng túng giật giật khóe môi. 

  

“Đi tắm đi, anh ra ngoài đợi em.” 

  

Thẩm Hạo Bác quay người đi ra ngoài. 

  

“Này.” Phó Tư Dư chợt nhớ ra bên này không có đồ rửa mặt với dưỡng da hay quần áo của mình, bèn gọi anh lại: “Em không có sữa rửa mặt, mỹ phẩm với quần áo ở đây.” 

  

Thẩm Hạo Bác chỉ vào cái tủ phía trên bồn rửa tay: “Anh chuẩn bị sẵn cho em một bộ rồi, em cứ tắm trước đi, mai mình qua chuyển hết đồ của em qua đây.” 

  

Anh đi ra ngoài phòng tắm, tiện tay đóng cửa lại. 

  

Phó Tư Dư bước ra khỏi bồn tắm, đi tới bồn rửa tay, ngẩng đầu mở tủ ra, bên trong quả nhiên có đủ một bộ đồ rửa mặt và chăm sóc da, đúng hãng ngày thường cô hay dùng. 

  

Xem ra anh chuẩn bị từ lâu rồi. 

  

“Đồ lưu manh chúa...” 

  

Phó Tư Dư nhỏ giọng lầm bầm một câu. 

  

Ra khỏi phòng tắm, Thẩm Hạo Bác đã tắm xong trong phòng ngủ phụ. Anh mặc một chiếc áo choàng tắm rộng rãi, dựa lười nhác vào đầu giường, mắt nhìn cô chằm chằm. 

  

Phó Tư Dư bị ánh mắt anh nhìn đến đỏ bừng cả mặt. Trên người cô là chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa anh đã chuẩn bị sẵn, chất vải mềm mại ôm lấy thân hình uyển chuyển của cô, váy chỉ dài tới trên đầu gối. Đây là lần đầu tiên cô mặc loại váy ngủ trưởng thành và gợi cảm thế này, lại còn phơi bày trước mắt đàn ông. Cô lúng túng kéo váy xuống, cảm thấy làm vậy cổ áo lại càng lộ nên đưa tay che ngực, mặt đỏ bừng nói: “Em phải về lấy quần áo, bộ này không hợp với em.” 

  

Ánh mắt Thẩm Hạo Bác quét từ đầu đến chân cô một lượt, dừng lại ở đôi chân dài trắng muốt lộ ra dưới váy, giọng trầm khàn: “Không cần thay đâu, bộ này rất hợp.” 

  

Anh nói hợp thì cô càng phải thay ra mới được, Phó Tư Dư chẳng mấy tin tưởng anh, cô phải về lấy mấy món công cụ khống chế đã chuẩn bị sẵn thì mới yên tâm. 

  

Cô lập tức quay người ra ngoài, Thẩm Hạo Bác ở trên giường đứng dậy, cầm một cái chăn, đi vài bước đã đuổi kịp rồi phủ chăn lên người cô, quấn kín cô lại: “Sau này ra ngoài phải chú ý, không được mặc đồ hở như vậy.” 

  

Phó Tư Dư: “...” 

  

Cô chỉ sang nhà bên cạnh lấy đồ thôi mà, tầng này chỉ có hai căn hộ, bình thường ngoài hai người họ ra chẳng có ai khác, bộ đồ này còn là do chính anh chuẩn bị cho cô, lúc nãy cô vừa ra khỏi phòng tắm, anh còn mắt sáng rực nhìn cô, cũng chẳng thấy nói gì về chuyện hở hang. Bây giờ thì lại bảo hở. 

  

Đồ lưu manh chúa. 

  

Phó Tư Dư siết chặt tấm chăn, bước nhanh tới huyền quan, mở cửa ra, liếc mắt nhìn Thẩm Hạo Bác đang đứng sau, khi bước ra ngoài còn cố ý làm cho tấm chăn tuột xuống, lộ ra bờ vai trắng ngần. 

  

Còn chưa kịp quay đầu lại trêu chọc Thẩm Hạo Bác thì đã bị vỗ một cái vào mông. 

  

“Choàng cho đàng hoàng vào.” 

  

“Á, anh lại đánh em, anh là đồ b**n th**!” Phó Tư Dư tức điên quay lại đánh anh. 

  

Thẩm Hạo Bác lập tức nắm lấy cổ tay cô, nhướng mày, giọng mang theo uy h**p: “Không nghe lời à?” 

  

Phó Tư Dư lập tức xìu xuống, giận dỗi nói: “Chẳng phải em vẫn choàng đây sao? Cũng đâu có ai, chọc anh chút cũng không được nữa.” 

  

Cô lườm anh một cái, quay đi, hừ hừ vài tiếng rồi bước đi. 

  

Thẩm Hạo Bác đi sau lưng cô, đến khi Phó Tư Dư mở cửa mới chợt nhớ ra là mình muốn mang còng tay đi giấu, có Thẩm Hạo Bác ở đây thì bất tiện. 

  

“Em chỉ quay lại lấy vài bộ đồ, anh không cần theo đâu, về trước đi.” 

  

Thẩm Hạo Bác đứng yên không động đậy. 

  

Phó Tư Dư hất cằm lên: “Sao anh còn chưa chịu về.” 

  

Thẩm Hạo Bác dứt khoát nắm lấy tay cô đặt lên cảm biến vân tay, mở cửa bước vào. 

  

Phó Tư Dư: “...” 

  

Vì Thẩm Hạo Bác đi sát quá, Phó Tư Dư đành tạm thời từ bỏ ý định mang còng tay đi, chỉ tiện tay lấy vài bộ quần áo. 

  

May mà Thẩm Hạo Bác cũng giữ lời, không đi theo vào phòng ngủ chính, Phó Tư Dư khóa trái cửa phòng lại, thay bộ đồ ngủ rộng rãi thoải mái, lúc này mới có thời gian cầm điện thoại lên. 

  

Vừa mở điện thoại đã thấy ngay tin nhắn hồi âm của Tần Cảnh Diệu trên WeChat. 

  

Tần Cảnh Diệu: [Là Hạo Bác đưa em về, Tiểu Ngũ, em có biết hôm nay mình đã làm gì không?] 

  

Tần Cảnh Diệu: [Em uống say rồi túm lấy anh đòi hôn, em có thói quen như vậy thì sau này không được uống rượu nữa đấy.] 

  

“...” 

  

Cô say rồi đòi hôn anh Diệu? 

  

Người cô hôn không phải Thẩm Hạo Bác sao? 

  

Nghĩ tới chuyện mình hôn anh Diệu là đã thấy nghẹt thở, cô lại đưa tay lên bóp cổ mình lần nữa, cảm thấy sống còn không bằng chết đi cho xong. 

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...