Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 39



Thẩm Hạo Bác bế Phó Tư Dư trở lại giường, đắp chăn cho cô cẩn thận rồi xoa nhẹ l*n đ*nh đầu cô, khẽ nói một câu. Chưa đợi cô đáp lại, anh đã quay người nhấc chân định rời đi.

 

Ngay lập tức, Phó Tư Dư đưa tay kéo cổ tay anh lại, mở to đôi mắt lên nhìn anh: "Này, sao anh đi vội vậy, em còn chưa nói gì với anh mà."

 

Thẩm Hạo Bác đáp: "Em nói đi."

 

Giọng anh trầm thấp đầy từ tính vang bên tai cô, Phó Tư Dư thật sự rất mê muội giọng nói ấy. Trước đây, cô thường lén mở đi mở lại tin nhắn thoại chúc buổi sáng anh gửi qua WeChat. Giờ người đang ở ngay trước mặt, Phó Tư Dư cảm nhận rõ sự dịu dàng của Thẩm Hạo Bác dành cho mình hôm nay khiến cô không kìm được muốn lại gần hơn, muốn được anh cưng chiều thêm một chút.

 

Ngay cả Phó Tư Dư cũng không hiểu nổi vì sao trước kia lại sợ anh đến thế, mà từ lúc biết anh thích mình thì cô lại trở nên ỷ lại vào anh đến vậy.

 

"Giờ em lại không muốn nói nữa rồi, anh đừng đi vội, ở lại nói chuyện với em một lát, đợi em ngủ rồi hẵng đi." Phó Tư Dư nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hạo Bác, rụt người vào trong chăn, gương mặt ửng đỏ vì ngại, đôi mắt lấp lánh ý cười, còn khóe môi không giấu được sự vui vẻ: "Em hơi lạ giường, lần đầu ngủ ở đây, sợ đêm nay không ngủ được."

 

Ánh mắt Thẩm Hạo Bác dừng lại trên khuôn mặt đỏ hồng vì thẹn của cô, anh hít một hơi thật sâu, quay đầu lại nhìn cô, giọng trầm thấp đầy kiềm chế: "Tiểu Ngũ, em chắc em muốn anh ở lại ngủ cùng không?"

 

"Không phải ngủ cùng, em chỉ muốn anh ở lại nói chuyện với em thôi. Em muốn nghe giọng anh, anh chuyện cho em nghe đi."

 

"Em mà cứ làm nũng thế này nữa, tối nay anh không đi thật nữa đấy." Anh cúi người sát lại gần, ánh mắt chăm chú nhìn gương mặt cô, trong mắt ẩn chứa d*c v*ng lửa đốt như sắp bùng lên.

 

Phó Tư Dư bị hơi thở nóng rực phả vào mặt làm cả người nóng hừng hực, lông mi khẽ run, cô ngẩng đầu lên, chủ động hôn nhẹ lên môi anh một cái rồi lập tức rụt lại. Nhân lúc Thẩm Hạo Bác còn đang sững người, cô kéo chăn trùm kín đầu, run run nói: "Em muốn ngủ rồi, anh ra ngoài đi."

 

Thẩm Hạo Bác nhìn đống chăn phồng lên giữa giường, đưa tay vỗ nhẹ lên đó nhưng vì Phó Tư Dư đang nằm sấp nên cứ thế đập thẳng vào lưng cô. Cảm nhận được người trong chăn bỗng cứng đờ, Thẩm Hạo Bác hít sâu một hơi, giọng nặng nề vang lên: "Lần sau còn dám trêu anh như vậy nữa, đừng có mà khóc."

 

Hai chữ đừng khóc đầy ẩn ý. Lúc trêu chọc thì to gan lắm nhưng vừa xong đã vội chột dạ, Phó Tư Dư trốn trong chăn, tim đập thình thịch.

 

Một lúc sau, cô nghe tiếng bước chân cùng tiếng cửa đóng lại mới nhẹ nhõm thở ra, ló đầu khỏi chăn, mồ hôi thấm cả mặt, nở nụ cười mãn nguyện vì trò đùa thành công.

 

Chăn dường như vẫn vương mùi hương của Thẩm Hạo Bác, cả gối cũng vậy. Phó Tư Dư quay đầu nhìn cánh cửa phòng đã đóng kín, len lén đưa mũi lại gần gối khẽ ngửi một chút, cảm giác như đang rúc trong vòng tay anh vậy. Hưng phấn, cô ôm chăn lăn một vòng trên giường, suýt chút nữa thì rơi xuống, may mà kịp bám vào mép giường.

 

Tự cô cũng bật cười vì chính mình.

 

Cô lại lăn vào giữa giường, ngẩng đầu nhìn đèn chùm trên trần nhà rồi khẽ bật cười, tay khẽ chạm lên môi mình.

 

Không phải đang mơ.

 

Cô thật sự đã ở bên Thẩm Hạo Bác rồi.

 

Anh nói anh thích cô, còn hôn cô nữa, không chỉ một lần.

 

Chuyện yêu đương kiểu này dĩ nhiên phải chia sẻ ngay với mấy chị em thân thiết. Phó Tư Dư cầm điện thoại nhắn tin cho Tần Xu.

 

Phó Tư Dư: [Tớ và Thẩm Hạo Bác chính thức ở bên nhau rồi, không ngờ anh ấy thật sự thích tớ.]

 

Tin nhắn gửi đi cả mấy phút vẫn chưa thấy hồi âm.

 

Phó Tư Dư nhìn đồng hồ, đã gần một giờ sáng.

 

Để chăm chút cho gương mặt xinh đẹp rạng rỡ của mình nên tối nào Tần Xu cũng đi ngủ rất sớm, chắc hẳn giờ này cô ấy đã đi ngủ rồi.

 

Giờ này còn thức chắc chỉ có mấy người quen thức khuya, Phó Tư Dư lướt nhanh trong đầu những người bạn thân rồi thử gửi tin vào nhóm “Ngồi hóng vợ chồng Gia Mộc rải đường".

 

Phó Tư Dư @ Kiều Viện @ Hứa An An: [Chị em ơi, còn thức không?]

 

Hai cú đêm đúng như dự đoán, vẫn chưa ngủ. Vừa thấy tin nhắn đã lập tức trả lời.

 

Kiều Viện: [Chưa ngủ, đang gặm ke trên super group đây.]

 

Hứa An An: [Từ Gia Dịch và Mục Phù vừa đăng weibo, một người đăng trước, người kia đăng sau, cứ như sợ người khác không biết họ đang yêu nhau. Hai người này nửa đêm còn muốn phát cơm chó nữa, không cho tụi mình ngủ à.]

 

Phó Tư Dư: [Yêu đương mà, không kiềm được thì muốn khoe thôi.]

 

Hứa An An: [Người chị em phát hiện ke mới à? Cuối cùng cũng ngừng mơ mộng yêu đương rồi hả, thấy hít ke couple vui hơn đúng không, này là muốn quay về đội couple fan với tụi tôi chứ gì?]

 

Phó Tư Dư: [Thật ra là...]

 

Kiều Viện: [Thật ra cái gì?]

 

Phó Tư Dư: [Em muốn nói với mọi người, em có người yêu rồi, chính thức thoát ế.]

 

Hứa An An: [Cô có người yêu rồi á? Khi nào? Ai vậy?]

 

Kiều Viện: [Sao có người yêu nhanh vậy, không phải em thích Thẩm Hạo Bác sao?]

 

Phó Tư Dư: [Đúng rồi, người yêu em là anh ấy đó.]

 

Hứa An An: [Thật hả? Nửa đêm rồi, cô không nằm mơ đấy chứ?]

 

Phó Tư Dư: [Thật mà. Hôm nay, à không, bây giờ qua nửa đêm rồi, là hôm qua. Bọn tôi đã thổ lộ tình cảm với nhau, giờ chính thức là một cặp.]

 

Hứa An An: [Chị em giỏi quá, nhanh thế mà đã cưa đổ được tổng giám đốc Thẩm rồi. Chúc mừng nhé!]

 

Kiều Viện: [Chị em nhất định phải hạnh phúc thật nhiều nha.]

 

Phó Tư Dư: [Cảm ơn hai chị em. Hôm nào em bảo anh ấy mời mọi người ăn một bữa.]

 

Hứa An An: [Cô bảo tổng giám đốc Thẩm mời bọn tôi á???]

 

Phó Tư Dư rất thản nhiên: [Ừ chứ sao, hai người là chị em tốt của tôi mà. Yêu đương thì phải dẫn người yêu gặp gỡ bạn bè chứ.]

 

Lần đầu yêu đương nên Phó Tư Dư không có kinh nghiệm gì, chỉ nghe người ta nói yêu nhau thì thường mời bạn bè đi ăn cùng người yêu.

 

Hứa An An: [Thôi vụ ăn uống để sếp Thẩm chi trả thì miễn nha, tôi không dám đâu. Cậu chỉ cần nói vài câu ngọt ngào để tôi được tiếp tục tham gia chương trình "Đồng hành cùng nhau" là được rồi.]

 

Phó Tư Dư: [Được, đến lúc đó chúng mình cùng đi quay.]

 

Hứa An An: [Phải tranh thủ đó, chương trình quay mấy tập rồi, sợ sắp hết không kịp nữa.]

 

Kiều Viện: [Các chị em cho chị đi với, chị có thể làm không công, không cần thù lao.]

 

Phó Tư Dư: [Ok luôn, cùng đi hết.]

 

Phó Tư Dư nghĩ mình đã ở bên Thẩm Hạo Bác rồi, đưa theo hai chị em đến hiện trường chương trình giải trí do tập đoàn đầu tư cũng chẳng có gì to tát nên đồng ý ngay,

 

Hứa An An vẫn rất tò mò về đời tư của ông chủ lớn, cô ấy nhắn trong nhóm hỏi Phó Tư Dư sao cô với Thẩm Hạo Bác lại thành đôi, anh bắt đầu thích cô từ khi nào.

 

Chuyện này nói ra rất dài, bản thân Phó Tư Dư cũng không rõ Thẩm Hạo Bác bắt đầu thích mình từ lúc nào, chỉ nhớ lúc đi đăng ký kết hôn là bị anh lừa.

 

Cô chống cằm, nhớ lại dáng vẻ lúc ấy của Thẩm Hạo Bác. Nom rõ là nghiêm túc đứng đắn, bảo là vì ông nội và anh trai cô nên mới cưới, kết quả chẳng phải đã "có ý đồ" từ trước sao?

 

Đúng là sói đội lốt người.

 

Dụ dỗ con gái nhà lành.

 

Phó Tư Dư nghĩ tới đó liền quên mất trả lời tin nhắn của Hứa An An, nằm úp mặt lên giường mà ngủ luôn.

 

Sáng hôm sau, trong lúc mơ màng, Phó Tư Dư cảm thấy có người đắp chăn cho mình, chưa mở mắt đã buột miệng gọi: "Anh Bác?"

 

Thẩm Hạo Bác vào phòng thấy cô đang ngủ, ga trải giường bị đá nhăn nhúm cả, nửa người nằm ngoài chăn nên nhẹ tay đắp lại cho cô. Nghe thấy cô gọi mình, anh cúi người sát tai cô, dịu dàng nói: “Tỉnh rồi à.”

 

Phó Tư Dư hé mắt, thoáng thấy khuôn mặt anh rồi lại nhắm mắt lại, thì thầm: “Em còn buồn ngủ.”

 

Thẩm Hạo Bác bị dáng vẻ lười biếng của cô chọc cười, đưa tay chọc nhẹ vào má cô: “Không phải lạ giường à? Sao lại ngủ say thế này?”

 

Phó Tư Dư khó chịu vỗ nhẹ vào mu bàn tay anh, vươn vai rồi xoay người quay lưng lại, càu nhàu: “Phiền quá, đừng làm phiền em, em muốn ngủ.”

 

Thẩm Hạo Bác nói: “Chuông báo thức của em đã kêu mấy lần rồi đó, không đi làm à?”

 

Hôm nay là thứ ba, hôm qua Phó Tư Dư đã xin nghỉ.

 

Phó Tư Dư suy nghĩ một lúc, lắc đầu nói: “Không đi, em xin nghỉ rồi.”

 

“Em đã xin nghỉ chưa?” Thẩm Hạo Bác hỏi.

 

Phó Tư Dư tức giận đá chân một cái: "Anh giúp em xin nghỉ một tiếng không được à? Chẳng lẽ họ dám không duyệt?"

 

Sếp lớn mở miệng xin nghỉ thì ai mà dám không cho. Phó Tư Dư đi cửa sau một cách rất ngang nhiên, hoàn toàn quên mất trước đây lúc ngồi xe Thẩm Hạo Bác đến công ty, cô còn lo sợ bị phát hiện, luôn bắt anh thả xuống từ xa, tránh cho người ta biết cô được đặc cách.

 

"Được rồi được rồi, em ngủ đi."

 

Thẩm Hạo Bác xoay mặt cô lại, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô một cái.

 

Lúc Phó Tư Dư mở mắt ra lần nữa thì đã gần mười một giờ rưỡi. Cổ họng khô khan, cô vén chăn xuống giường, đi dép ra ngoài tìm nước uống. Vừa mở cửa phòng ngủ, mùi cơm chín thơm đã lan tới.

 

Dì Đàm bưng đĩa thức ăn từ bếp đi ra phòng ăn, thấy cô đứng ở cửa thì mỉm cười hỏi: "Tỉnh rồi à?"

 

Phó Tư Dư dừng bước, cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ trên người thì thấy hơi ngượng, mặt cũng đỏ lên: "Dì Đàm, dì đang nấu cơm ạ."

 

Dì Đàm đáp: "Nấu xong cả rồi, đang định gọi hai người ra ăn."

 

Vừa nói bà ấy vừa đi vào phòng ăn. Phó Tư Dư đứng ở cạnh cửa, rõ ràng tối qua cô và Thẩm Hạo Bác không có chuyện gì nhưng bước ra từ phòng anh vẫn khiến cô có cảm giác dì Đàm sẽ nghĩ lung tung.

 

Thẩm Hạo Bác từ thư phòng đi ra, thấy cô cứ đứng ngẩn ra, tay thì cào khung cửa bèn bước tới hỏi: "Em đứng đây làm gì?"

 

Phó Tư Dư nghe thấy giọng anh, hơi sửng sốt: "Anh không đi làm à?"

 

Thẩm Hạo Bác giơ tay sờ khóe miệng, vết bầm do hôm qua bị Phó Tư Dư đánh vẫn còn ứ máu. Với bộ mặt thế này, bảo là tự đụng thì chẳng ai tin, mà đến công ty thì nhất định sẽ bị bàn tán xôn xao.

 

Phó Tư Dư lén liếc về phía phòng ăn, cảm thấy chột dạ, vội kéo anh vào phòng ngủ.

 

"Dì Đàm có thấy vết thương trên mặt anh chưa?"

 

Thẩm Hạo Bác hỏi lại: "Sao vậy?"

 

Phó Tư Dư cuống lên: "Nếu bà ấy thấy thì chắc chắn sẽ đoán ra là do em đánh, nhỡ bà ấy nói với chú Thẩm, dì Thẩm hay ông nội Thẩm thì sao?"

 

Thẩm Hạo Bác đáp: "Không sao đâu, anh không nói là em đánh."

 

"Anh không nói thì bà ấy cũng có thể đoán ra. Không được, em không ăn cơm ở đây nữa."

 

Thẩm Hạo Bác hỏi lại: "Không ăn ở đây thì em định ăn ở đâu?"

 

Phó Tư Dư đáp: "Em đặt đồ ăn ngoài."

 

Dì Đàm là người đã chứng kiến Thẩm Hạo Bác trưởng thành, coi anh như con ruột, bữa nào ăn ít còn xót cả ruột thì nhìn thấy vết bầm rõ ràng thế này, sao mà không đau lòng cho được?

 

Đánh cục cưng của người ta còn bị bắt gặp, Phó Tư Dư cảm thấy thật sự không còn mặt mũi ăn cơm do dì Đàm nấu nữa.

 

"Hay là em về nhà ở thôi." Thật sự quá ngại, cô vừa cầm điện thoại chuẩn bị đi thì bị Thẩm Hạo Bác ôm eo kéo lại. Phó Tư Dư cúi đầu gỡ tay anh: "Anh buông ra đi."

 

"Đừng làm loạn." Thẩm Hạo Bác nhẹ giọng dỗ dành: "Chút nữa anh sẽ nói với dì Đàm là anh tự đụng vào đâu đó."

 

"Nhìn thế này thì ai tin là tự đụng vào chứ? Dì Đàm sẽ không tin đâu."

 

"Chuyện của chúng ta là chuyện riêng, bà ấy sẽ không can thiệp." Thẩm Hạo Bác giữ cằm cô, nâng mặt cô lên để cô nhìn anh: "Em cũng biết dì Đàm nhìn thấy sẽ đau lòng, vậy lúc ra tay sao không biết nhẹ một chút?"

 

Phó Tư Dư bám lấy cánh tay anh, khẽ lẩm bẩm: "Em đã nói là em không cố ý mà."

 

Thẩm Hạo Bác nhéo nhẹ lên mặt cô một cái, nói: "Đi rửa mặt rồi ra ăn cơm. Về sau dọn hẳn qua đây ở, đừng có nghĩ đến chuyện chạy trốn."

 

"Ai muốn chạy trốn chứ, anh bá đạo quá rồi đấy. Tại sao lại bắt em dọn đến, sao anh không chuyển hả."

 

Thẩm Hạo Bác nhìn cô đầy ẩn ý: "Nếu anh mà chuyển đến thì sẽ không chỉ ở phòng cho khách đâu."

 

Phó Tư Dư hiểu ra ý anh, lườm anh một cái: "Đồ lưu manh, trong đầu toàn mấy chuyện đó thôi à."

 

Từ phòng tắm bước ra, cô thấy trong nhà không còn bóng dáng dì Đàm đâu cả. Không biết có phải Thẩm Hạo Bác đã nói gì với bà ấy không.

 

Phó Tư Dư ngồi vào bàn ăn, có chút ngại ngùng hỏi Thẩm Hạo Bác: "Là anh bảo dì Đàm về à?"

 

Thẩm Hạo Bác chỉ khẽ "ừ" một tiếng rồi nói: "Đừng nghĩ nhiều, anh vốn thích yên tĩnh, từ trước đến giờ dì Đàm nấu ăn xong là về."

 

Phó Tư Dư cũng khẽ đáp một tiếng

 

Không phải vì cô là tốt rồi.

 

Ăn cơm xong, hai người ngồi trong phòng khách một lúc rồi cùng nhau qua chỗ Phó Tư Dư dọn đồ. Cô mới chuyển tới đây không lâu nên quần áo, giày dép, túi xách đều có thể mang hết sang bên này. Đồ đạc không nhiều, chưa tới một tiếng đã thu dọn xong, chính thức bắt đầu cuộc sống chung.

 

Phó Tư Dư suy nghĩ một hồi lâu, quyết định phải đặt ra vài quy tắc cho Thẩm Hạo Bác.

 

Không được tự ý vào phòng ngủ chính, không được tùy tiện đụng chạm vào cô nếu chưa được cho phép.

 

Nhưng quy tắc đó chưa thực hiện được bao lâu, cô đã bị Thẩm Hạo Bác đè lên ghế sofa và hôn.

 

Anh cũng tuân thủ quy định rất nghiêm túc, trước khi hôn còn lịch sự hỏi có thể hôn không.

 

Phó Tư Dư chẳng thể nào từ chối, mặt đỏ lên, lí nhí đáp được.

 

Một lúc sau, khi anh vào bếp rót nước, Phó Tư Dư cũng theo sau định kiếm gì đó trong tủ lạnh, không ngờ lại bị anh ép lên cánh tủ lạnh rồi tiếp tục hỏi hôn được không.

 

Phó Tư Dư không trả lời thì anh cứ hỏi mãi không thôi.

 

Cô vừa thẹn vừa bực, bảo anh muốn hôn thì hôn đi, đừng hỏi nữa.

 

Vậy là cái quy tắc vừa mới đặt ra kia đã chính thức trở thành vật trang trí.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...