Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 43



Trước đó Phó Tư Dư đã hẹn với Tần Xu đi dạo phố vào thứ bảy tuần này. Sáng sớm, cô đã dậy từ sớm, chạy vào phòng thay đồ chọn quần áo.

 

Dì Đàm đã chuẩn bị xong bữa sáng. Thẩm Hạo Bác ngồi trên sofa ở phòng khách, anh vừa xem tin tức tài chính vừa đợi Phó Tư Dư ăn sáng.

 

Phó Tư Dư ở trong phòng thay đồ lưỡng lự rất lâu. Lúc thì cầm vài bộ quần áo chạy ra phòng khách hỏi Thẩm Hạo Bác bộ nào đẹp nhất, lúc thì xách mấy chiếc túi ra hỏi anh cái nào hợp nhất. Cô chạy tới chạy lui, trán lấm tấm mồ hôi, hai má cũng đỏ bừng vì chạy.

 

 

Thẩm Hạo Bác nhìn đồng hồ rồi tắt ipad, bước đến phòng thay đồ. Anh nói với Phó Tư Dư vẫn đang băn khoăn chưa biết mặc gì đi dạo phố: “Em đi rửa mặt ăn sáng đi.”

 

Phó Tư Dư không ngoảnh đầu lại: “Anh đi ăn đi, em không ăn đâu.”

 

Thẩm Hạo Bác: “Không được bỏ bữa sáng.”

 

“Em chưa chọn xong quần áo mà.”

 

Thẩm Hạo Bác nói: “Em ăn sáng trước đã, lát nữa rồi chọn tiếp.”

 

“Em không kịp giờ đâu, em đã hẹn với Xu Xu là mười giờ gặp ở trung tâm thương mại rồi. Bây giờ em còn chưa trang điểm nữa.”

 

“Bây giờ mới tám giờ thôi, vẫn còn kịp.”

 

Phó Tư Dư như không nghe anh nói mà tiếp tục chọn quần áo.

 

“Phó Tư Dư.” Thẩm Hạo Bác hơi nâng tông giọng: “Em không nghe thấy anh nói gì à?”

 

Anh gọi cả họ lẫn tên cô khiến cô hơi sợ, cô quay lại lo lắng nói: “Trời ơi, anh đừng dọa em. Em thật sự không có thời gian ăn sáng, lát ra ngoài em ăn ngoài cũng được.”

 

Thẩm Hạo Bác bất lực với cô, lạnh lùng đứng ở cửa phòng thay đồ chờ đợi.

 

Phó Tư Dư lại chọn một chiếc váy, đứng trước gương thử ướm lên người. Cô thấy Thẩm Hạo Bác vẫn chưa đi nên bèn hỏi: “Anh đứng đó làm gì? Sao anh không đi ăn sáng đi?”

 

Thẩm Hạo Bác nhàn nhạt đáp: “Không ăn.”

 

Phó Tư Dư: “…”

 

Cô nhìn anh vài giây rồi đặt chiếc váy trong tay xuống sofa.

 

Thôi, không chọn nữa, cứ chọn bộ này đi. Cô khoác tay Thẩm Hạo Bác, ngẩng đầu cười với anh: “Được rồi, được rồi, bây giờ chúng ta đi ăn sáng. Đi nhanh đi nhanh.”

 

Bữa sáng rất thịnh soạn. Phó Tư Dư ngồi trước bàn ăn, cô nhìn thoáng qua xong bèn nhét một cái bánh bao vào miệng rồi nói no rồi. Sau đó, cô vội vàng chạy về phòng thay đồ thay quần áo.

 

Lúc Phó Tư Dư trang điểm xong xuôi thì đã chín rưỡi. Đi xe đến trung tâm thương mại hẹn gặp mất hơn hai mươi phút, thời gian vừa khít. Phó Tư Dư bước ra từ phòng ngủ, chào Thẩm Hạo Bác đang ngồi trên sofa: “Em đi đây.”

 

Khi cô chạy ngang qua Thẩm Hạo Bác thì bị anh gọi lại.

 

“Sao thế?” Phó Tư Dư quay đầu lại nhìn anh.

 

Thẩm Hạo Bác cầm một tấm thẻ đưa cho cô.

 

Phó Tư Dư ngẩn ra, chưa kịp phản ứng: “Anh cho em à?”

 

Thẩm Hạo Bác: “Ừ.”

 

“Cảm ơn.” Phó Tư Dư định vươn tay nhận nhưng đột nhiên nhớ ra câu không có chiếc bánh ngon nào sẽ rơi từ trên trời xuống. Qua vài ngày ở chung, cô cũng hiểu phần nào tính cách của Thẩm Hạo Bác. Mỗi lần cô làm nũng với anh, muốn lấy lợi từ anh thì đều phải trả giá.

 

Tối qua anh vừa nhắc chuyện động phòng nhưng lại bị cô từ chối. Hôm nay anh đưa thẻ cho cô, liệu có phải anh đang đào hố chờ cô nhảy xuống, nhận thẻ của anh rồi sẽ ép cô động phòng không?

 

Cô rụt tay lại, kiên quyết nói: “Không cần, em không cần đâu.”

 

“Không cần?” Thẩm Hạo Bác đặt thẻ lên sofa, hỏi: “Em đi dạo phố không mua đồ à?”

 

Anh biết rõ mức chi tiêu của Phó Tư Dư, tiêu tiền như nước, nhất là khi đi cùng Tần Xu. Hai chị em đi qua cửa hàng xa xỉ phẩm như châu chấu qua cánh đồng, quét sạch mọi thứ. Mỗi lần đến trung tâm thương mại là nhân viên bán hàng nhìn thấy hai người như thấy thần tài vậy.

 

Anh cũng biết tình hình tài chính hiện tại của Phó Tư Dư. Cô vốn chẳng có ý thức tiết kiệm, trước đây ông cụ cho bao nhiêu thì cô tiêu bấy nhiêu. Giờ ông cụ cắt tiền sinh hoạt của cô, qua nhiều ngày thế này, chắc chắn thẻ của cô đã chẳng còn bao nhiêu tiền. Đi dạo phố với Tần Xu chưa được nửa tiếng là thẻ đã bị quẹt sạch.

 

“Đi dạo phố thì dĩ nhiên là phải mua mua mua rồi.”

 

Thẩm Hạo Bác hỏi tiếp: “Thẻ của em có tiền không?”

 

Phó Tư Dư bị anh chọc đúng chỗ đau, nghĩ đến việc mình bị cắt tiền sinh hoạt cũng vì anh, cơn giận lập tức dâng lên trong lòng. Cô hất cằm, khoe khoang: “Em không có tiền nhưng em có bạn thân. Bạn thân em có tiền, cô ấy sẽ mua mua mua, quẹt quẹt quẹt cho em. Anh đừng có ý đồ xấu xa gì, muốn em vì mấy đồng tiền mà cúi đầu trước anh, em không bị mắc lừa đâu. Em đi dạo phố đây, bái bai.”

 

Phó Tư Dư quay người, đắc ý lắc lư cái đầu rồi rời đi.

 

Hôm nay Phó Tư Dư và Tần Xu đến một trung tâm thương mại ở trung tâm Kinh tế Nam Kinh. Trung tâm này có rất nhiều quầy hàng xa xỉ phẩm. Phó Tư Dư mới chuyển nhà không lâu nên nhiều quần áo và giày dép còn để lại chỗ ở cũ. Bây giờ cô cần sắm một loạt quần áo và giày mới để lấp đầy phòng thay đồ.

 

Cả hai mua sắm rất tùy hứng, chỉ cần thấy thích là mua ngay. Tất cả đều dùng thẻ của Tần Xu để thanh toán.

 

Sau khi dạo một vòng, cả hai bèn lên nhà hàng ở tầng năm của trung tâm để ăn trưa.

 

Phó Tư Dư khoác tay Tần Xu, tựa đầu vào vai cô ấy, tuôn một tràng lời khen ngợi sến súa. Cô còn kể với Tần Xu chuyện sáng nay Thẩm Hạo Bác muốn đưa thẻ cho cô.

 

“Chắc chắn anh ấy có âm mưu gì đó. Nếu tớ cầm thẻ của anh ấy, tiêu tiền của anh ấy, anh ấy sẽ lấy cớ đó để ép tớ. Phó Tư Dư đây thà chết chứ không chịu nhận của bố thí!”

 

Tần Xu cúi đầu nhấp một ngụm nước ép rồi hỏi: “Thẻ của cậu không còn chút tiền nào cả à?”

 

Phó Tư Dư thở dài: “Đừng nói nữa, trưa hôm qua Từ Gia Dịch vừa chính thức công bố làm đại sứ cho một thương hiệu đồng hồ. Tớ muốn mua vài cái ủng hộ nhưng kết quả bị báo là không đủ tiền. Một chiếc đồng hồ có hơn ba mươi nghìn thôi. Vậy mà giờ tớ nghèo đến độ không mua nổi một chiếc đồng hồ hơn ba mươi nghìn.”

 

Tần Xu cười nói: “Cậu thật sự thích Từ Gia Dịch và Mục Phù nhỉ. Hai người họ quảng cáo cái gì thì cậu cũng mua hết, tiêu tiền giảm cấp hẳn.”

 

“Đó là chuyện đương nhiên rồi, hít ke CP của họ mang lại cho tớ bao nhiêu niềm vui, niềm vui là thứ tiền không mua được.” Phó Tư Dư thấy Tần Xu cứ cúi đầu nghịch điện thoại bèn vỗ tay cô ấy rồi nói: “Tớ đang nói chuyện với cậu mà, cậu cứ chơi điện thoại làm gì?”

 

Tần Xu: “Tớ đang chuyển tiền cho cậu nhưng không biết tại sao cứ chuyển không được.”

 

“Xu Xu, cậu tốt với tớ quá, sao tớ lại may mắn thế này chứ.” Phó Tư Dư ôm cánh tay Tần Xu cọ cọ.

 

“Thôi, được rồi, cậu xem giúp tớ đi. Sao không chuyển được tiền vậy.”

 

Tần Xu đưa điện thoại cho Phó Tư Dư xem.

 

“Chắc là chuyển nhiều quá, wechat có hạn mức chuyển khoản mà, cậu thử chuyển ít hơn xem thử?”

 

Tần Xu cau mày: “Nhiều gì đâu, tớ đã giảm còn chưa tới một phần mười. Vậy mà vẫn không chuyển được.”

 

“Thế cậu thử chuyển mười nghìn xem.”

 

Tần Xu đổi số tiền thành mười nghìn, cuối cùng cũng chuyển thành công.

 

Phó Tư Dư vui vẻ reo lên: “Nhận được rồi, tuyệt quá, Xu Xu, tớ yêu cậu!”

 

Tần Xu buồn cười nói: “Phó Tư Dư, cậu có thể điềm tĩnh chút không. Cậu vui đến mức tớ nghi là tớ chuyển nhầm, chuyển cho cậu mấy trăm tỷ rồi ấy.”

 

Cô ấy lại thử chuyển thêm vài lần cho Phó Tư Dư.

 

Phó Tư Dư chụp màn hình lịch sử chuyển khoản của Tần Xu gửi cho Thẩm Hạo Bác.

 

Phó Tư Dư: [Bạn thân em chính là cô tiên đẹp người đẹp nết nhất trên đời.]

 

Tần Xu hỏi: “Cậu gửi tin nhắn cho ai đấy?”

 

“Cho Thẩm Hạo Bác, để anh ấy thấy thế nào là chân thiện mỹ. Có một người chị em tốt với tớ không cần báo đáp như cậu, tớ mới không thèm để bị mấy cái lợi nhỏ của anh ấy dụ dỗ đâu.”

 

Phó Tư Dư cúi đầu nhìn khung chat với Thẩm Hạo Bác, đợi anh trả lời. Đột nhiên, một thông báo đẩy hiện lên trên màn hình điện thoại. Khi cô định vuốt qua, cô chợt thấy cái tên tập đoàn Ích Viễn trong thông báo rất quen.

 

Cô nhấp vào xem thì thấy là một bài đăng Weibo của một blogger tài chính.

 

[Gần đây, tập đoàn Ích Viễn liên tục thua lỗ, giá trị thị trường giảm mạnh, cổ phiếu lao dốc, chuỗi vốn bị đứt gãy. Chủ tịch Tần Hoành Thịnh bị nghi bán tháo bất động sản, tập đoàn Ích Viễn có nguy cơ phá sản.]

 

Phó Tư Dư càng đọc càng thấy cái tên tập đoàn Ích Viễn quen quen nhưng nhất thời không nhớ ra là công ty nào nên bèn ngẩng đầu hỏi Tần Xu.

 

“Xu Xu, cậu biết tập đoàn Ích Viễn không?”

 

Tần Xu cho một miếng thịt bò vào miệng: “Biết chứ, sao thế?”

 

Phó Tư Dư: “Hình như tập đoàn này sắp phá sản rồi.”

 

Sắc mặt Tần Xu khẽ thay đổi: “Cậu nói tập đoàn Ích Viễn làm sao?”

 

“Một tài khoản Weibo có tích xanh nói cổ phiếu của tập đoàn này lao dốc, có thể sắp phá sản rồi.”

 

Thấy sắc mặt Tần Xu không ổn, Phó Tư Dư hỏi: “Cậu sao thế? Không khỏe à?”

 

Đũa trong tay Tần Xu rơi khỏi kẽ tay, ngẩn ngơ: “Của nhà tớ.”

 

“Cái gì của nhà cậu?”

 

Tần Xu: “Tập đoàn Ích Viễn là của nhà tớ.”

 

“…”

 

Tần Xu: “Cậu đưa điện thoại cho tớ xem thử.”

 

Phó Tư Dư vội vàng đưa điện thoại cho Tần Xu, an ủi: “Cậu đừng lo lắng vội, có khi chỉ là mấy tài khoản marketing nói bừa thôi. Bây giờ bọn họ chuyên nói chuyện vu vơ, không có căn cứ.”

 

Tần Xu xem xong bài đăng Weibo, lập tức lấy điện thoại gọi về nhà để hỏi xem chuyện trên mạng có thật không.

 

Người nghe máy là mẹ cô ấy, bảo công ty chỉ gặp trục trặc ở một dự án đầu tư, ba cô ấy sẽ giải quyết. Mẹ Tần Xu bảo cô ấy đừng lo, chỉ là tạm thời thiếu vốn, cần bán nhà để xoay sở.

 

Tần Xu cúp máy, môi hơi tái nhợt. Cô ấy nhìn Phó Tư Dư rồi nói: “Với hiểu biết của tớ về mẹ tớ, bà ấy nói chuyện ấp úng thế này thì chắc chắn là có chuyện rồi. Tớ phải về nhà một chuyến.”

 

Cô ấy đứng dậy chạy nhanh ra ngoài. Phó Tư Dư sợ cô ấy lái xe không an toàn vì lo lắng nên vội đuổi theo: “Cậu đừng lái xe, để tớ chở cậu đi.”

 

Nhân viên nhà hàng thấy cả hai định rời đi bèn lịch sự chặn lại: “Thưa hai cô, xin hỏi hai cô đã dùng bữa xong chưa ạ?”

 

Phó Tư Dư xin lỗi: “Xin lỗi, chúng tôi ăn xong rồi, làm phiền anh thanh toán giúp chúng tôi.”

 

Phó Tư Dư thanh toán xong ra ngoài thì xe của Tần Xu đã đi mất.

 

Cô cũng không hiểu chuyện lớn liên quan đến tập đoàn lắm nên đành lên Weibo tìm kiếm thông tin về tập đoàn Ích Viễn một lúc lâu. Trên mạng nói tình hình hiện tại của Ích Viễn không được đánh giá cao.

 

Phó Tư Dư ngồi trong xe gọi điện cho Thẩm Hạo Bác.

 

“Anh biết tình hình hiện tại của tập đoàn Ích Viễn không?”

 

Thẩm Hạo Bác: “Em muốn hỏi gì?”

 

“Em thấy trên mạng nói tập đoàn Ích Viễn đầu tư thất bại gì đó, là… thật à?”

 

“Bạn thân em đang ngồi bên cạnh em à?”

 

“Cô ấy không ở đây, cô ấy về nhà rồi.”

 

Thẩm Hạo Bác nói: “Nếu anh là nhà đầu tư thì anh sẽ không chọn Ích Viễn.”

 

Vậy là thật sự có chuyện rồi.

 

“Em còn thấy…”

 

Thẩm Hạo Bác: “Em còn thấy gì?”

 

Phó Tư Dư nghĩ ngợi, cảm thấy không nên nói chuyện này với Thẩm Hạo Bác.

 

Vì Tần Xu từng công khai hủy hôn với em họ của Thẩm Hạo Bác là Thẩm Cố, chuyện này đã khiến nhà họ Thẩm mất mặt. Vừa nãy cô còn thấy trên mạng có người nói nhà họ Tần hiện đang tìm kiếm đầu tư nhưng liên tục bị từ chối, có người đồn là do nhà họ Thẩm đứng sau chỉ đạo.

 

Phó Tư Dư: “Không có gì, anh đang ở nhà à?”

 

“Ừ.”

 

“Được, em về ngay đây.”

 

*

 

Phó Tư Dư về đến nhà nhưng không thấy Thẩm Hạo Bác ở trong phòng khách. Cô biết ngay là anh lại đang làm việc trong thư phòng.

 

Cô không làm phiền anh mà về phòng nhắn tin cho Tần Xu, bảo cô ấy có chuyện gì nhất định phải nói với mình.

 

Cô nằm trên sofa đợi tin Tần Xu, mãi đến chiều Tần Xu mới gọi lại. Cảm xúc của cô ấy khá ổn, nghe giọng điệu có vẻ cũng không tệ lắm.

 

Tần Xu: “Với cái kiểu chỉ muốn suốt ngày ở nhà không bước chân ra ngoài như ba tớ và chú hai thì tớ chẳng hề thấy bất ngờ với việc công ty bị hai người đó quản lý đến mức này.”

 

Phó Tư Dư: “Vậy chú dì có sao không?”

 

Cô thấy trên mạng nói chủ tịch tập đoàn Ích Viễn lo đến mức muốn nhảy lầu.

 

Tần Xu: “Không sao cả, sáng nay ba tớ còn đi câu cá với chú hai. Hai người còn thi xem ai câu được nhiều cá hơn.”

 

Công ty sắp phá sản mà còn tâm trạng đi câu cá ư?

 

Lần đầu tiên Phó Tư Dư gặp người có tâm lý còn thoải mái hơn cả mình.

 

“Vậy còn cậu, cậu không sao chứ?”

 

“Tớ thì có chuyện gì được, cùng lắm là công ty phá sản, tớ trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi thôi. Không phải còn có cậu nuôi tớ sao, sợ gì chứ.”

 

Phó Tư Dư ừ đáp: “Đúng vậy, cậu không phải sợ. Tớ nuôi cậu, tớ làm được.”

 

Phó Tư Dư cúp máy, cô kiểm tra số dư trong thẻ thì thấy chỉ còn vài chục nghìn. Đây là số tiền Tần Xu chuyển hôm nay. Đừng nói nuôi Tần Xu, ngay cả bản thân mình thôi mà cô còn không nuôi nổi.

 

Cô đột nhiên nhớ đến tấm thẻ sáng nay Thẩm Hạo Bác định đưa cho mình. Thế là cô bèn nở nụ cười tươi rói để lộ hai hàm răng trắng, điều chỉnh biểu cảm thật rạng rỡ rồi đi đến thư phòng tìm Thẩm Hạo Bác.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...