“Em nhìn đi đâu thế?” Thẩm Hạo Bác bước nhanh đến trước mặt Phó Tư Dư. Cô cúi đầu, trán chạm vào ngực anh khiến hơi thở nam tính ập vào trước mặt mình. Cô từ từ lướt qua những múi cơ bụng rắn chắc của anh. Phó Tư Dư không kìm được bèn nuốt nước bọt rồi tiếp tục nhìn trộm xuống dưới.
Đầu tóc mềm mại của cô cọ vào ngực anh khiến bụng dưới Thẩm Hạo Bác căng lên, ngọn lửa vừa dập tắt lại bị cô khơi dậy. Anh nắm cổ tay cô, kéo cô đi vài bước, ấn cô vào tường.
Phó Tư Dư vẫn mải mê nhìn chiếc khăn tắm quấn quanh hông anh, đột nhiên phát hiện giữa khăn tắm dần dần nhô lên một cục. Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, lắp bắp: “Ồ, anh… Anh… Sao anh lại…”
Thẩm Hạo Bác vốn nghĩ cô thấy anh không mặc quần áo bước ra sẽ hoảng sợ bỏ chạy, không ngờ cô lại to gan như vậy. Đôi mắt đào hoa quyến rũ của cô tò mò nhìn chằm chằm xuống bụng dưới anh, còn cứ nhìn qua nhìn lại.
Thẩm Hạo Bác nghĩ đến những sở thích không lành mạnh mà cô từng nói với anh lúc nằm trên giường. Đó là những thứ anh nghe còn chưa nghe qua, anh nghi ngờ không biết rốt cuộc cô đã xem những gì mà khi nhìn cơ thể đàn ông lại chẳng hề sợ hãi như thế.
Anh cúi đầu nhìn mặt cô chằm chằm, giọng kiềm chế trầm khàn: “Em còn không tránh đi?”
Lúc này Phó Tư Dư mới nhận ra tình huống này tệ thế nào. Cô giằng tay anh, muốn thoát khỏi vòng tay anh thì bị anh giữ eo véo một cái, bàn tay ấy xoa eo cô một cách vô cùng ý tứ.
Phó Tư Dư cứng đơ người, Thẩm Hạo Bác kề môi sát tai cô, giọng điệu xen lẫn tiếng cười: “Em thấy anh không mặc quần áo mà không chạy, còn nhìn chằm chằm chỗ đó đầy thèm thuồng như thế, em đang ám chỉ với anh điều gì à?”
Mặt Phó Tư Dư đỏ bừng, rụt cổ giải thích: “Em không có.”
“Thế sao em không chạy? Không sợ anh à?”
Phó Tư Dư buột miệng thốt ra: “Không phải, em tưởng anh vừa mới giải quyết xong. Chắc bây giờ không còn nhu cầu nữa.”
Đây thực sự là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng cô. Cô nghĩ Thẩm Hạo Bác vừa giải quyết nhu cầu sinh lý trong phòng tắm nên chắc tạm thời không còn sức để nghĩ đến chuyện đó.
Lời cô nói khiến Thẩm Hạo Bác phải nhìn cô với ánh mắt khác một lần nữa.
Anh nhíu mày, dò xét nhìn cô.
“Em có biết mình đang nói gì không?” Anh luôn nghĩ cô còn nhỏ, cả ngày vui vẻ vô tư chẳng hiểu gì. Giờ xem ra dường như anh đã đánh giá thấp cô rồi.
Phó Tư Dư nhận ra mình vừa nói gì, lập tức ngượng ngùng cắn móng tay. Bên tai vang lên tiếng thở nặng nề khiến cô run rẩy, hoảng loạn đẩy vai anh. Phó Tư Dư nói năng lung tung: “Em không được đâu, anh đi tắm lại lần nữa đi.”
Thẩm Hạo Bác nắm cổ tay cô: “Em tự châm lửa thì phải tự dập.”
Bởi vì Phó Tư Dư sợ anh làm bừa nên cô nhắm mắt hét lên: “A, cứu tôi với!”
Thẩm Hạo Bác: “…”
Thấy người bên cạnh không động tĩnh gì, Phó Tư Dư bèn mở he hé một mắt thì thấy mặt anh trở nên lạnh lùng, nhìn cô với vẻ khó nói thành lời. Cô liếc xuống dưới thân anh rồi bỗng lóe lên một ý nghĩ, tiếp tục tạt nước vào hứng thú của anh, gân cổ hét: “Cứu với, cứu với!”
Quả nhiên là không khí ám muội đã tan đi nhiều, Phó Tư Dư chột dạ nói với anh: “Lửa em châm có dập được chút nào không?” Nếu chưa dập thì cô sẽ tiếp tục hét.
Thẩm Hạo Bác không chịu nổi nữa bèn nghiến răng: “Im miệng.”
Thẩm Hạo Bác đi tắm, Phó Tư Dư đợi anh ở phòng khách. Nghĩ lại những gì mình vừa nói trước mặt anh, cô ngượng ngùng đứng dậy đi vòng quanh sofa.
Cô để lộ quá nhiều rồi.
Bây giờ chắc chắn Thẩm Hạo Bác nghĩ rằng tư tưởng cô không trong sáng lắm.
Dù đúng là với tư cách một người đọc vô số tiểu thuyết, trong đó hơn phân nửa là văn người lớn táo bạo, tư tưởng của cô đúng là không trong sáng lắm. Nhưng mà bị người khác đoán ra mình đọc mấy nội dung kiểu đó thì cô vẫn cảm thấy xấu hổ.
Cô ngượng ngùng vài phút rồi bắt đầu tự an ủi.
Không sao, không sao. Cô là người lớn, xem vài nội dung người lớn thì ai cũng hiểu được.
Thẩm Hạo Bác còn bị cô bắt gặp đang giải quyết nhu cầu sinh lý trong phòng tắm mà. Nói xấu hổ thì anh còn xấu hổ hơn, cô chẳng có gì phải ngại.
Cô chỉ đọc vài nghìn cuốn tiểu thuyết dùng từ táo bạo, xem một ít nội dung khác, hiểu biết nhiều hơn chút thôi.
Không biết đi vòng quanh bao nhiêu lần, Phó Tư Dư lại cảm thấy bụng đói cồn cào. Dì Đàm vẫn chưa đến nấu cơm, cửa thư phòng vẫn đang đóng chặt. Cô cũng không dám vào xem nên đành gọi món ăn ngoài rồi vào bếp rửa một chùm nho ăn tạm, tiện thể rót một cốc nước mát cho Thẩm Hạo Bác đợi anh ra uống.
Cô bưng đĩa hoa quả ra từ bếp, thấy cửa thư phòng đã he hé bèn cất giọng hỏi: “Anh ổn chưa?”
Khe cửa đóng lại, Phó Tư Dư tưởng mình nhìn nhầm nên bước tới hai bước: “Thẩm Hạo Bác?”
Giọng trầm đầy từ tính của Thẩm Hạo Bác vang lên từ trong thư phòng: “Anh chưa mặc quần áo, chỉ quấn khăn tắm, giờ phải về phòng ngủ thay đồ.”
“Ồ ồ, được, anh đợi em một lát.”
Cô nhanh chóng quay người chạy về phòng ngủ chính, đẩy cửa ra rồi áp mặt vào khung cửa và hét về phía thư phòng: “Em xong rồi, anh ra được rồi!”
Cô rụt đầu lại, trốn sau cửa.
Vài phút sau, cô nghe thấy tiếng động ở phòng khách. Thẩm Hạo Bác đi ra từ thư phòng rồi trở về phòng ngủ.
Cô tựa vào cửa đợi một lúc, bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì. Khi cô bắt đầu đoán liệu Thẩm Hạo Bác có vì bị cô bắt gặp giải quyết trong phòng tắm mà xấu hổ, trốn trong phòng không ra hay không thì anh gõ cửa phòng cô hai cái.
Phó Tư Dư mở cửa, thấy anh đã mặc quần áo chỉnh tề, áo sơ mi trắng càng làm nổi bật gương mặt lạnh lùng của anh. Có lẽ vì quan hệ hai người giờ đã thân thiết hơn trước nên cô biết gương mặt anh không cười trông rất lạnh nhạt nhưng không phải vì mất kiên nhẫn với cô. Nhìn anh thế này, cô không còn sợ như trước, ngược lại còn thấy anh không cười trông rất ngầu.
Hai người ngồi song song trên sofa. Trông gương mặt người đàn ông chỉ có thể tự mình giải quyết nhu cầu sinh lý dù có vợ bên cạnh không mấy vui vẻ.
Phó Tư Dư cũng không dám ngồi quá gần anh, hơi lúng túng hỏi: “Anh ổn rồi đúng không, anh muốn uống nước không?”
Thẩm Hạo Bác lườm cô, anh còn chưa kịp nói gì thì Phó Tư Dư đã tung ta tung tăng chạy đi lấy ly nước cho anh.
“Đây là ly em vừa rót cho anh.”
Thẩm Hạo Bác nhận lấy, uống một ngụm.
Bởi vì sự hào phóng hôm nay của anh cùng với việc vài lần ngồi trong lòng mà vẫn giữ được bình tĩnh, Phó Tư Dư tin tưởng anh từ tận đáy lòng.
“Sao dì Đàm hôm nay không đến vậy?”
Thẩm Hạo Bác nói: “Hôm nay bà ấy xin nghỉ. Em đói rồi à?”
Đói từ lâu rồi, Phó Tư Dư gật đầu: “Ừ.”
“Chúng ta đi ra ngoài ăn.”
Từ khi ở bên nhau, họ luôn ăn ở nhà, chưa từng ra ngoài hẹn hò. Thẩm Hạo Bác từng bảo Phan Vĩnh Khang điều tra, thấy giới trẻ bây giờ yêu nhau thường ra ngoài xem phim, dạo phố, ăn uống vào ngày nghỉ.
Ban đầu anh đã đặt hai vé xem phim chiều nay, định đi xem phim với Phó Tư Dư, tối đặt một nhà hàng dành cho cặp đôi để ăn. Kết quả sáng nay cô nói hôm nay phải đi dạo phố với Tần Xu.
Anh đành hủy kế hoạch buổi chiều, lại bị cô chạy vào thư phòng trêu chọc, làm anh xoay xở đến giờ.
“Không cần đâu, em gọi đồ ăn ngoài rồi, ăn ở nhà được rồi.”
“Đồ ăn ngoài?”
Thấy Thẩm Hạo Bác không vui, nghĩ anh cho rằng ăn đồ ngoài không lành mạnh nên Phó Tư Dư giải thích: “Em gọi ở nhà hàng gần công ty mà trước đây chúng ta từng ăn. Đồ ăn ngoài hay ăn tại chỗ cũng giống nhau thôi.”
Cô chớp mắt, nói với giọng điệu lấy lòng: “Em thấy anh thích ăn cá và khoai tây nên đã gọi cho anh món cá chua và khoai tây xào giấm.”
Sắc mặt Thẩm Hạo Bác dịu đi đôi chút: “Còn gì nữa?”
Phó Tư Dư: “Còn gọi cải trắng chua cay, tôm chua cay, bò chua, lẩu bò chua.”
Thẩm Hạo Bác khẽ nhíu mày: “Sao toàn món chua thế? Em thích ăn chua à?” Anh nhớ Phó Tư Dư thích ăn cay, không thích chua, lẽ nào là anh nhớ nhầm?
Phó Tư Dư cười: “Mấy món này đều gọi cho anh đấy, em còn dặn họ cho nhiều giấm.”
Thật ra cô không cố ý ám chỉ Thẩm Hạo Bác. Chẳng qua là lúc gọi món, đầu óc toàn nghĩ đến chuyện anh hay ghen nên thấy món chua là vô thức gọi.
Thẩm Hạo Bác cũng không phản bác, nhàn nhạt nói: “Em đúng là hiểu anh thật.”
“Đó là chuyện đương nhiên rồi!”
Thẩm Hạo Bác thẳng thắn: “Biết anh hay ghen thì sau này giữ khoảng cách với người khác, đừng ôm vai bá cổ.”
Phó Tư Dư ngẩn ra: “Em đâu có ôm vai bá cổ với ai đâu.”
Gần đây ngoài anh ra, cô chẳng tiếp xúc với người khác giới nào.
Thẩm Hạo Bác: “Em không ôm ấp bạn thân à?”
“…” Bạn thân cũng tính sao?
Thẩm Hạo Bác: “Khi nói chuyện chú ý lời lẽ, đừng tùy tiện nhắn đòi hôn, đòi ôm, cũng đừng nói tớ yêu cậu với người khác.”
Nói đến đây, giọng Thẩm Hạo Bác nghiêm túc hơn: “Ba chữ tớ yêu cậu là nói bừa với người khác được à?”
“Sao anh biết…” Phó Tư Dư nói được nửa câu mới nhớ ra hôm nay mình gửi anh ảnh chụp màn hình đoạn chat với Tần Xu, trong đó có nói tớ yêu cậu. Cô lập tức sửa lời: “Em đâu có nói bừa với người khác đâu, đó là bạn thân em mà.”
Thẩm Hạo Bác mím môi, nhìn cô chằm chằm với gương mặt không biểu cảm.
Nói “tớ yêu cậu” thì sao chứ, cô vốn yêu Tần Xu, Tần Xu là chị em tốt nhất của cô. Cô rất không phục, muốn cãi lại nhưng nghĩ anh vừa đưa thẻ, mật khẩu còn chưa biết nên thôi thì nhịn vậy.
Cô đáp qua loa: “Được rồi được rồi, sau này em không nói bừa nữa. Ông lớn, anh còn gì muốn dặn dò không?”
Thẩm Hạo Bác mở miệng định nói.
“Ơ…” Phó Tư Dư ngắt lời anh: “Vậy em có thể tùy tiện nhắn anh đòi hôn không?”
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác khẽ thay đổi.
Phó Tư Dư: “Đòi ôm?”
Phó Tư Dư: “Em yêu anh?”
Khóe mắt Thẩm Hạo Bác ánh lên nét cười.
Phó Tư Dư hiểu ý bèn nói: “Vậy nếu không được, sau này ngay cả nói chuyện phiếm với anh thì em cũng chẳng dám…”
“Được.” Thẩm Hạo Bác nhìn thẳng vào mắt côy, lặp lại: “Em có thể nghiêm túc nói với anh.”
Nói kiểu này mà cũng tiếp lời được, mặt anh dày thật.
Nói với người khác thì bảo cô tùy tiện, nói với anh thì bảo cô nghiêm túc, trở mặt nhanh thật.
“Được, em sẽ nghiêm túc nói với anh.” Nhân lúc anh đang vui, Phó Tư Dư hỏi: “Mật khẩu thẻ anh đưa em là gì thế?”
Thẩm Hạo Bác: “Sinh nhật anh.”
“Sao lại là sinh nhật anh? Thẻ này không phải cho em à? Sao lại là sinh nhật anh?”
“Đây là thẻ của anh.”
Phó Tư Dư nghẹn lời: “Thẻ của anh thì không thể đặt sinh nhật em à? Chẳng phải người ta đều đặt mật khẩu là sinh nhật bạn gái sao? Em còn là vợ anh cơ mà.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Em tự đổi đi.”
“Sao em dám tự đổi mật khẩu thẻ anh đưa thành sinh nhật em được? Việc này phải do anh làm chứ, anh có biết thế nào là lãng mạn không hả?”
Thẩm Hạo Bác: “Vậy thì cứ dùng sinh nhật anh.”
“…”
Phó Tư Dư hỏi: “Sinh nhật anh là ngày bao nhiêu?”
Sắc mặt Thẩm Hạo Bác trầm xuống: “Em không biết sinh nhật anh ư?”
Phó Tư Dư nhận ra tình hình không ổn bèn vội nói: “Em biết một ngày sinh của anh là ngày bảy tháng mười hai nhưng chẳng phải anh nói còn có sinh nhật âm lịch, sinh nhật dương lịch gì đó, em không biết anh dùng cái nào.” Hơn nữa, cái sinh nhật khác anh nói cô chẳng nhớ nổi.
Thẩm Hạo Bác: “Dùng ngày bảy tháng mười hai.”
Phó Tư Dư: “Được, ông lớn.”
Phó Tư Dư cười tươi nhìn tấm thẻ, sờ tới sờ lui, yêu thích không buông tay.
“Mỗi tháng anh sẽ chuyển một triệu vào thẻ này.”
Phó Tư Dư ngẩn ra: “Cái gì mà một triệu? Không phải em muốn quẹt bao nhiêu cũng được à?”
Thẩm Hạo Bác: “Em thấy ít à?”
“Đương nhiên là ít rồi, một triệu em tiêu một mình còn không đủ.”
Thẩm Hạo Bác: “Em định dùng thẻ này nuôi mấy người?”
Phó Tư Dư chột dạ đáp: “Không có mấy người đâu, chỉ mình em mà vẫn không đủ.”
“Năm trăm nghìn đủ không?”
Sao càng ngày càng ít thế.
“Hai trăm năm mươi nghìn?”
“Ơ, đủ rồi đủ rồi, một triệu là đủ rồi.”
Thẩm Hạo Bác: “Ừ, mỗi tháng một triệu, mật khẩu là sinh nhật anh.”
Môi Phó Tư Dư mím lại, cảm thấy Thẩm Hạo Bác cố ý. Chắc chắn anh biết cô muốn giúp Tần Xu nên mới cố tình đặt hạn mức là một triệu.
Đồ đàn ông keo kiệt.
Phó Tư Dư ôm mặt, ủ rũ ngồi cạnh anh.
Phó Tư Dư càng nghĩ càng tức, cô không chịu nổi nữa nên bèn đứng dậy về phòng ngủ.
“Em đi đâu đó?” Thẩm Hạo Bác hỏi.
Phó Tư Dư siết chặt tay, quay lại dỗi anh: “Nói chuyện với bạn thân không được gửi hôn hôn, cũng không được đòi ôm. Em thấy anh thật sự ngâm mình trong hũ giấm rồi.”
Phó Tư Dư không đợi Thẩm Hạo Bác phản ứng lại mà đã hậm hực chạy về phòng ngủ.
