Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 51



Sự thật chứng minh, quả thực tắm bằng một tay rất bất tiện, đặc biệt là khi chỉ có thể dùng tay trái.

 

Lòng bàn tay phải không cẩn thận là lại chạm vào nước, bọt dầu gội trượt xuống vết thương, cảm giác nóng rát lan ra khiến Phó Tư Dư đau đến hít hà liên tục.

 

Khó khăn lắm mới tắm xong, Phó Tư Dư lại phát hiện ra một chuyện còn tồi tệ hơn.

 

Lúc nãy vội vàng xông vào phòng tắm, cô quên không mang quần áo vào!

 

Không có đồ ngủ thì còn có thể mặt dày quấn khăn tắm đi ra nhưng đến cả đồ lót cô cũng không có.

 

Cứ thế quấn mỗi chiếc khăn tắm đi ra ngoài thật quá xấu hổ.

 

Bây giờ có hai lựa chọn.

 

Thứ nhất là cứ quấn khăn tắm đi ra, chạy như bay đến giường rồi trùm chăn kín mít, sau đó nhân lúc anh đi tắm lén mặc đồ lót vào.

 

Thứ hai là gọi Thẩm Hạo Bác vào giúp cô lấy đồ nhưng để anh lấy cả áo lót và q**n l*t thì vẫn xấu hổ vô cùng.

 

Trong lúc Phó Tư Dư còn đang phân vân, tóc cô đã được sấy khô. Phòng tắm không thông gió, cô cũng không biết là do căng thẳng, ngượng ngùng hay do bị ngạt, mà đến cả cổ cũng đỏ ửng lên.

 

Phó Tư Dư cảm thấy sắp không thở nổi nữa rồi. Cô lập tức cúi đầu chỉnh lại chiếc khăn tắm quấn trên người, đảm bảo những chỗ quan trọng không bị lộ ra ngoài. Sau đó, cô lấy hết can đảm mở cửa phòng tắm, vừa định co giò chạy về phía giường thì nhìn thấy Thẩm Hạo Bác đã lên giường rồi. Anh đắp chăn, tựa vào đầu giường, đôi mắt đen láy như cười như không nhìn cô.

 

Vành tai Phó Tư Dư nóng ran, cô nắm chặt chiếc khăn tắm trước ngực để nó không bị tuột, ngượng ngùng nói: "Anh tắm xong rồi à?"

 

Thẩm Hạo Bác "Ừ" một tiếng.

 

Phó Tư Dư mím môi không biết nói gì thêm.

 

Ánh mắt của Thẩm Hạo Bác chậm rãi lướt từ khuôn mặt trắng hồng của cô xuống đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn. Yết hầu anh khẽ trượt, anh vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình: "Lại đây."

 

Phó Tư Dư hít một hơi thật sâu, đứng yên không nhúc nhích.

 

Thẩm Hạo Bác lật chăn bước xuống giường và đi về phía cô. Phó Tư Dư đột nhiên co giò chạy sang phía bên kia chiếc giường, nhanh chóng leo lên rồi chui tọt vào trong chăn, toàn bộ động tác vô cùng liền mạch và dứt khoát.

 

Mặc dù lát nữa nếu cô và Thẩm Hạo Bác có "làm gì đó", anh vẫn sẽ phát hiện ra cô không mặc đồ lót. Nhưng bị phát hiện trên giường, ít nhất còn có cái chăn che đậy, vẫn đỡ xấu hổ hơn là bị phát hiện ở dưới giường.

 

Cô xoay người, quay lưng vào trong rồi kéo chăn che kín mặt.

 

Ánh mắt nóng rực từ phía sau lưng như muốn thiêu đốt cô. Cô chậm rãi chui sâu hơn vào trong chăn. Cuối cùng, đầu cô trượt khỏi gối, chỉ còn lại một chỏm tóc đen nhánh lộ ra bên ngoài tấm chăn.

 

Phía bên kia của chiếc giường khẽ lún xuống khi người đàn ông leo lên. Ngay sau đó, Phó Tư Dư rơi vào một vòng tay ấm áp và rộng lớn.

 

Cơ thể cô khẽ run lên, ngón tay nắm chặt chiếc khăn tắm trước ngực. Dù rất căng thẳng nhưng cô vẫn ngoan ngoãn để mặc cho anh ôm.

 

Thẩm Hạo Bác kéo đầu cô ra khỏi chăn và ôm lấy cô từ phía sau. Một tay anh nâng mặt cô, xoay lại phía mình rồi đặt lên môi cô một nụ hôn. Phó Tư Dư cũng khẽ nghiêng đầu, phối hợp đáp lại nụ hôn của anh.

 

Sau một nụ hôn triền miên, Phó Tư Dư cảm thấy tư thế quay lưng ngoảnh đầu lại này không được thoải mái cho lắm. Cô bèn xoay người lại, trực tiếp đối diện với anh.

 

Thẩm Hạo Bác cúi xuống cắn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của cô. Giọng nói của anh trầm khàn, cúi đầu nhìn cô: "Bên trong không mặc gì, là đang muốn quyến rũ anh hửm?"

 

Quả nhiên là cô bị anh phát hiện rồi.

 

Phó Tư Dư biết ngay bị phát hiện thế nào cũng sẽ bị anh trêu chọc, cô bĩu môi nói: "Không phải, em quên mang quần áo vào thôi."

 

"Thế sao em không gọi anh lấy đồ cho."

 

Anh lại vùi đầu, véo cằm cô rồi cắn lên môi cô một cái nữa. Phó Tư Dư "hít" một tiếng, theo phản xạ đưa tay đánh vào ngực anh. Nhưng cô đã quên mất tay phải mình đang bị thương, cú đánh trúng vào bờ vai rắn chắc của anh. Anh thì chẳng hề hấn gì, còn cô lại đau đến hoa cả mắt.

 

"Đau quá."

 

Lúc này cô mới dám làm nũng với anh, đưa lòng bàn tay cho anh xem, muốn anh dỗ dành.

 

Nhìn cô gái trước mặt với đôi mắt ngấn lệ, dáng vẻ đáng thương, Thẩm Hạo Bác bất lực thở dài một hơi. Anh nắm lấy đầu ngón tay cô rồi nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay cô.

 

Lông mi Phó Tư Dư khẽ run rẩy. Cô thoáng mê mẩn nhìn gương mặt anh. Lúc này, vẻ mặt anh dịu dàng vô cùng, như thể sợ làm cô vỡ mất.

 

Phó Tư Dư rướn người hôn lên sống mũi cao thẳng của anh. Thẩm Hạo Bác ngước mắt nhìn cô một cái rồi nhét tay cô vào trong chăn, vòng tay qua lớp chăn ôm lấy cô và khẽ nói: "Ngủ đi."

 

Phó Tư Dư ngẩn ra một lúc.

 

Ngủ á?

 

Ngủ như thế này sao?

 

Chắc chắn là "ngủ" ở trạng thái tĩnh, không phải "ngủ" ở trạng thái động chứ?

 

Hai người mặt đối mặt, bốn mắt nhìn nhau. Phó Tư Dư đợi mấy phút mà vẫn không thấy anh có động tĩnh gì.

 

Cô mấp máy môi, muốn nói lại thôi.

 

Thẩm Hạo Bác thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, bèn hỏi: "Em muốn nói gì à?"

 

Chăn quấn chặt quanh người khiến cô toát ra một lớp mồ hôi mỏng, trên chiếc cổ ửng đỏ lấm tấm những giọt mồ hôi li ti. Cô khó chịu cựa quậy người, do dự mở lời: "Hôm nay... Không làm à?"

 

Thẩm Hạo Bác cố kìm nén, cất giọng: "Em muốn làm hửm?"

 

Phó Tư Dư nghẹn lời.

 

Đây đâu phải là vấn đề cô có muốn làm hay không?

 

Đã đến nước này rồi mà anh đột nhiên dừng lại, rốt cuộc là do cô không đủ hấp dẫn, hay là do anh "không được"?

 

Như đọc được suy nghĩ của cô, để chứng minh mình không phải "không được", Thẩm Hạo Bác ép sát cơ thể nóng rực của mình lại gần cô hơn.

 

Cảm nhận được sự nhiệt tình của anh, đôi mắt của Phó Tư Dư khẽ mở to ra.

 

Thẩm Hạo Bác áp sát tới, lại bắt đầu hung hăng cắn lên vùng da mềm mại trên cổ cô, giọng nói nặng nề vì hơi thở dồn dập: "Đừng nghĩ nữa, em đã tiêm vắc-xin dại rồi, hôm nay không làm được."

 

Phó Tư Dư sững sờ.

 

Tiêm vắc-xin dại cũng ảnh hưởng đến chuyện này sao?

 

Vậy cô còn bốn mũi chưa tiêm, phải kéo dài cả tháng nữa.

 

Đôi mắt cô đảo một vòng, hơi hiểu ra tại sao hôm nay anh lại hung hăng khác thường, cắn cô đến mấy lần.

 

Hóa ra là đang trút giận.

 

Phó Tư Dư bỗng dưng có cảm giác "anh muốn ăn em nhưng lại không ăn được em". Cô như thể nhìn thấy được sự ấm ức trên gương mặt Thẩm Hạo Bác, không nhịn được bèn bật cười một tiếng.

 

Thẩm Hạo Bác luồn tay vào trong chăn, siết chặt eo cô: "Còn cười hả? Cười nữa anh 'làm' em ngay bây giờ."

 

Phó Tư Dư chẳng có gì phải sợ, nói: "Không phải là không làm được sao?"

 

Thẩm Hạo Bác nói với giọng đầy ẩn ý: "Cũng không phải là không thể."

 

"Hả?"

 

Thẩm Hạo Bác nói: "Nếu em muốn quá thì cũng có thể."

 

Bác sĩ dặn cố gắng không vận động mạnh. Anh đã tự lên mạng tra cứu, thấy nói rằng "quan hệ" sẽ không ảnh hưởng đến vắc-xin nhưng với một số người có thể chất yếu, có thể sẽ cảm thấy không khỏe, ảnh hưởng đến sự thỏa mãn.

 

Đây là lần đầu tiên của anh và Phó Tư Dư, anh không muốn để lại cho cô ấn tượng không tốt.

 

Phó Tư Dư đỏ mặt nói: "Ai... Ai thèm muốn chứ, em mới không muốn."

 

Thẩm Hạo Bác trầm giọng: "Ngủ đi."

 

Phó Tư Dư l**m l**m môi, cảm thấy hơi đau rát. Nghĩ đến hành động "đáng ghét" vừa rồi của người đàn ông này, cô lập tức rúc vào vai anh cắn trả một miếng thật đau.

 

Thẩm Hạo Bác véo nhẹ má cô, giọng lạnh lùng đe dọa: "Sớm muộn gì cũng có lúc em phải trả lại, không được thiếu một lần nào."

 

Phó Tư Dư nghĩ bụng, lúc này anh cũng chỉ có thể mạnh miệng thế thôi nên cô cũng chẳng thèm tranh cãi với anh làm gì.

 

Hôm nay cô đã bận rộn từ sáng sớm, lại còn vừa mới tiêm vắc-xin. Giờ đây, sau khi trút bỏ được cảm giác căng thẳng về chuyện "danh phận thành thật" với anh, cô bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

 

Cô ngáp một cái, hai mí mắt bắt đầu trĩu xuống.

 

Thẩm Hạo Bác lật chăn bước xuống giường, Phó Tư Dư mơ màng hỏi: "Anh đi đâu vậy?"

 

"Đi tắm."

 

Phó Tư Dư: "Không phải anh tắm rồi sao?"

 

Thẩm Hạo Bác không trả lời, cất bước đi về phía phòng tắm.

 

Giữa tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm, Phó Tư Dư chìm dần vào giấc ngủ.

 

Ngày hôm sau, lúc Thẩm Hạo Bác sửa soạn xong xuôi chuẩn bị đi làm thì Phó Tư Dư vẫn còn đang ngủ. Anh đứng bên đầu giường vài phút, cô mới từ từ hé mở đôi mắt còn đang ngái ngủ. Nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Thẩm Hạo Bác, cô lí nhí hỏi: "Mấy giờ rồi anh?"

 

Thẩm Hạo Bác nói: "Tám giờ rồi, hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi đi, không cần đến công ty."

 

Phó Tư Dư lại nhắm mắt lại “Ừm" một tiếng.

 

Thẩm Hạo Bác cúi xuống hôn lên môi cô: "Buổi trưa đừng ăn đồ dầu mỡ nhé."

 

"Vâng."

 

"Anh đi đây."

 

"Khoan đã." Phó Tư Dư đột nhiên bật người dậy khỏi giường, kéo tay anh lại: "Còn chưa cho Tiểu Tiên Nữ ăn."

 

Cô chớp chớp mắt nhìn anh, nũng nịu ra hiệu nhờ anh cho ăn giúp.

 

Thẩm Hạo Bác cười nói: "Em ngủ tiếp đi, anh cho ăn rồi."

 

Thẩm Hạo Bác đặt báo thức cho Phó Tư Dư lúc chín giờ, dặn cô chuông reo phải dậy ăn sáng.

 

Nhưng Phó Tư Dư chưa ngủ đến lúc chuông reo đã phải thức dậy vì lo cho Tiểu Tiên Nữ.

 

Cô chưa kịp đánh răng rửa mặt đã vội chạy đi xem mèo con. Tiểu Tiên Nữ đang co ro trong ngôi nhà nhỏ của nó, bát thức ăn bên ngoài đã được nó chén sạch.

 

Phó Tư Du trêu chọc nó một lúc nhưng nó nhất quyết không chịu ra, cô đành thất bại quay về phòng ngủ tiếp.

 

Buổi chiều, Thẩm Hạo Bác đột nhiên nhắn tin cho cô, báo rằng anh có một món đồ chuyển phát nhanh sắp đến, nhờ cô nhận giúp.

 

Thẩm Hạo Bác cũng có lúc mua đồ online sao.

 

Phó Tư Dư nhắn tin hỏi anh: [Tặng bất ngờ cho em hả?]

 

Thẩm Hạo Bác: [Cũng có thể coi là vậy.]

 

“Coi là vậy” là có ý gì chứ?

 

Phó Tư Dư: [Thế em mở ra xem luôn được không?]

 

Thẩm Hạo Bác: [Được, em thích là được.]

 

Ồ, cũng lãng mạn ra phết nhỉ.

 

Phó Tư Dư gửi qua hai nhãn dán "yêu anh yêu anh" đầy tình cảm.

 

Cô vội chạy ra cửa nhìn ngó một lúc, chẳng thấy ai cả

 

Phó Tư Dư: [Không có ai giao hàng hết á.]

 

Thẩm Hạo Bác: [Đợi chút.]

 

Phó Tư Dư: [Ồ.]

 

Làm cô cứ tưởng đã giao tới rồi chứ.

 

Nửa tiếng sau, nhân viên giao hàng bấm chuông cửa.

 

Phó Tư Dư háo hức chạy ra mở.

 

Đó là một chiếc hộp vuông nhỏ, được đóng gói rất cẩn thận.

 

Phó Tư Dư lắc lắc, cảm thấy không nặng lắm.

 

Hộp nhỏ thế này chắc chắn không phải là túi xách.

 

Cũng không giống hộp đựng trang sức.

 

Phó Tư Dư mở hộp ra, bên trong là một hộp quà nhỏ tinh xảo.

 

Mắt cô sáng lên.

 

Không lẽ nào đây là nhẫn ư?

 

Họ đăng ký kết hôn vội vàng, đến giờ Thẩm Hạo Bác vẫn chưa tặng nhẫn cho cô.

 

Phó Tư Dư vui ra mặt, hí hửng mở hộp, nụ cười trên môi lập tức cứng đờ.

 

Bên trong là năm hộp bao cao su được xếp ngay ngắn, còn có một tấm thiệp nhỏ do Thẩm Hạo Bác đặc biệt nhờ người bán bỏ vào.

 

Lời nhắn trên đó là: Không được thiếu một lần nào.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...