Hôm nay Thẩm Hạo Bác về rất sớm, về đến nhà được một lúc rồi mà Phó Tư Dư nhìn đồng hồ mới năm giờ, cô quay sang hỏi anh: “Hôm nay anh về nhà lúc mấy giờ vậy?”
Lúc Thẩm Hạo Bác về, cô không để ý thời gian.
Thẩm Hạo Bác đáp: “Ba giờ.”
Giờ tan làm bình thường của tập đoàn Quang Trì là năm giờ, mà phần lớn thời gian Thẩm Hạo Bác còn hay tăng ca ở công ty.
“Sao hôm nay anh về sớm thế?”
Nếu ở công ty rảnh rỗi không có việc gì làm thì về sớm cũng là chuyện bình thường nhưng Thẩm Hạo Bác về rồi mà vẫn còn đang xử lý công việc, rõ ràng là rất bận.
Công việc chưa làm xong, về nhà sớm rồi ngồi làm việc ở một nơi không hề phù hợp để xử lý công việc là phòng khách.
Phó Tư Dư nhanh chóng rút ra một kết luận, cô nghiêng đầu dí sát đến trước mặt anh rồi hỏi: “Không phải là vì anh muốn về nhà với em đấy chứ?”
Thẩm Hạo Bác chỉ hờ hững đáp “ừm” một tiếng.
Phó Tư Dư bật cười: “Anh xem anh kìa, cố ý tan làm sớm về với em mà còn không nhiệt tình với em một chút, mặt mày cứ nghiêm nghị. May mà người anh thích là em, em thông minh đó, chứ nếu đổi thành một cô gái có EQ không cao lắm thì tấm lòng âm thầm này của anh cũng chỉ có thể chôn trong bụng mình mà thôi.”
Thẩm Hạo Bác cụp mắt nhìn cô: “Là anh không nhiệt tình hay là em không nhiệt tình?”
Lúc anh về, tâm tư của cô đều đặt hết trên con mèo kia, đến nỗi anh đẩy cửa bước vào mà cô cũng không biết.
Thẩm Hạo Bác vươn tay nâng mặt cô lên, ngón cái khẽ vuốt qua môi cô, dùng hành động để nhắc nhở lúc đó cô đã làm những gì.
Lúc ấy cô đang điên cuồng hôn con mèo kia kìa!
Cô đã hứa với anh sẽ không hôn con mèo đó, vậy mà chưa đến hai ngày đã bị anh bắt tại trận. Trong khoảng thời gian anh không ở nhà, anh nghi ngờ đôi môi của Phó Tư Dư đều dính trên bụng con mèo đó.
Đôi mắt đen như mực của anh mang theo ý trách móc.
Phó Tư Dư ngượng ngùng giải thích: “Em chỉ là nhất thời không kiềm chế được thôi.”
Cô kiễng chân, định hôn lên môi anh để dỗ dành, song tầm mắt cô chợt dừng lại trên yết hầu gợi cảm đang nhô lên của anh. Cô khẽ cụp mắt, cánh tay ôm lấy cổ anh, môi tiến lại gần yết hầu.
Thẩm Hạo Bác hô hấp khó khăn, yết hầu chuyển động liên tục, anh gỡ tay cô xuống rồi lùi lại nửa bước, kéo giãn khoảng cách với cô.
Phó Tư Dư sững sờ, tròn mắt nhìn anh một cách hoang mang và không thể tin nổi.
Cô hôn anh, vậy mà anh lại đẩy cô ra!!!
“Nơi nào cũng dám hôn.” Thẩm Hạo Bác gõ nhẹ lên trán cô: “Yết hầu của đàn ông có thể tùy tiện hôn sao?”
Phó Tư Dư không phục, cô chỉ vào anh rồi nói: “Cả người anh từ trên xuống dưới đều là của em, hôn yết hầu thì sao chứ, em cứ muốn hôn đấy.”
Phó Tư Dư nhào tới, giơ tay ôm chặt lấy cổ anh, định hôn lên yết hầu của anh.
Thẩm Hạo Bác dùng một tay đỡ eo cô, ngửa đầu ra sau để né tránh cô, giọng anh trầm thấp: “A Dư, đừng nghịch, thực sự không thể hôn đâu.”
“Sao lại không thể, em cứ muốn, em…”
Phó Tư Dư chợt liếc thấy có bóng người ngoài cửa, sắc mặt cô lập tức trở nên cứng đờ.
Không biết dì Đàm mở cửa ra từ lúc nào, một chân đã bước vào trong, chân còn lại vẫn ở bên ngoài cửa.
Trong không khí lập tức ngập tràn sự lúng túng, Phó Tư Dư ngơ ngác mấy giây rồi buông tay ra khỏi cổ Thẩm Hạo Bác, giả vờ tự nhiên chạy về phía dì Đàm, ôm lấy cổ bà ấy, thân thiết nói: “Dì Đàm, dì về rồi! Cháu nhớ dì chết đi được.”
Dì Đàm cười nói: “Mấy hôm trước con dâu nhà dì sinh em bé nên dì về thăm con dâu với cháu.”
“Nhà dì Đàm lại có thêm một bạn nhỏ nữa rồi, chúc mừng dì Đàm, là bé trai hay bé gái thế ạ?”
Nhắc tới cháu, dì Đàm cười đến nỗi không khép nổi miệng: “Là cháu gái, giống hệt mẹ nó, mắt hai mí da trắng, dì cũng coi như yên tâm rồi.”
Trước kia Phó Tư Dư từng nghe dì Đàm nhắc đến chuyện con trai và con dâu của bà ấy một lần, nói rằng con trai bà ấy da đen, mí mắt cũng không đẹp, tổ tiên phù hộ nên mới tìm được một người vợ xinh đẹp. Bà ấy còn thường xuyên thắp hương lễ Phật cầu xin Bồ Tát phù hộ cho đứa cháu trong bụng con dâu sinh ra giống mẹ.
Bây giờ cũng coi như là cầu được ước thấy rồi.
Thế nhưng Phó Tư Dư cũng không tiện chúc bà ấy được như ý nguyện, nói vậy chẳng khác nào đồng ý với dì Đàm rằng con trai bà ấy xấu, dì Đàm tự chê con trai mình xấu thì được, cô mà hùa theo thì không hay cho lắm.
Dì Đàm còn xách theo một bao tải lớn, đặt ở ngoài cửa, Phó Tư Dư thử nhấc lên nhưng rất nặng, xách lên rất tốn sức. Cô quay đầu gọi Thẩm Hạo Bác: “Thẩm Hạo Bác, anh ra đây xách đồ đi.”
Dì Đàm vội vàng nói: “Không cần không cần đâu, dì tự xách là được rồi.”
Nhưng Thẩm Hạo Bác đã đi tới, dùng một tay nhấc bao tải lên rồi hỏi dì Đàm: “Để ở đâu ạ?”
Dì Đàm nói: “Để ở trong bếp.”
Phó Tư Dư khoác tay dì Đàm đi theo sau Thẩm Hạo Bác vào trong bếp: “Dì Đàm, dì mang gì về mà nặng thế ạ?”
“Là rau trồng trong vườn nhà dì, còn có ít đậu muối. Lần trước dì làm mỳ tương đen cho cháu, không phải cháu khen đậu xào ngon sao, còn muốn ăn không? Dì bảo bà thông gia làm cho dì một ít đó.”
Dì Đàm mở bao tải ra, ôm ra một hũ đậu muối từ bên trong, nhìn trọng lượng cũng phải chừng năm cân.
“Lát nữa dì sẽ xào cho cháu ăn.”
Phó Tư Dư cười nói: “Dạ, cảm ơn dì Đàm.”
Năm cân đậu muối.
Xào thành tương còn phải thêm các món ăn khác, chỗ này không biết phải ăn đến khi nào.
Quả nhiên không thể nói với người lớn là mình thích ăn gì đúng là có lý do thật, người lớn mà nhớ kỹ thì mười năm sau ở trên bàn ăn vẫn không thể thiếu những món này.
Dì Đàm đang chuẩn bị đồ ăn tối, Phó Tư Dư vì vừa bị bà ấy nhìn thấy cảnh mình ôm cổ Thẩm Hạo Bác muốn hôn yết hầu của anh nên xấu hổ đến nỗi chẳng dám lại gần Thẩm Hạo Bác. Cô phớt lờ anh một cách giấu đầu lòi đuôi, chỉ quanh quẩn bên dì Đàm, thi thoảng lại ôm cổ bà ấy giả vờ như ôm cổ người khác là thói quen của mình.
Thẩm Hạo Bác đã vào phòng làm việc, Phó Tư Dư cầm mớ rau rồi nói: “Để cháu rửa rau cho ạ. ”
“Không cần đâu.” Dì Đàm lấy lại mớ rau trong tay cô: “Rau này lát nữa dì sẽ xào, nhiều dầu lắm, cẩn thận bắn vào người cháu. Cháu đi chơi với Hạo Bác đi, lát nữa ăn cơm.”
Phó Tư Dư bị dì Đàm đuổi ra khỏi bếp, cô ngượng ngùng không dám đến phòng làm việc, bèn cầm gậy trêu mèo đi trêu Tiểu Tiên Nữ.
Cô ngồi xổm trước ổ mèo trêu chọc hai phút mà Tiểu Tiên Nữ cũng không thèm đi ra, cô cụt hứng quăng gậy trêu mèo đi, sau đó quay về phòng ngủ chờ ăn cơm.
Vừa mới ngồi xuống ghế sô pha, Thẩm Hạo Bác cũng bước vào phòng ngủ. Phó Tư Dư lập tức đứng bật dậy, nhấc chân chạy tới trước mặt anh rồi đẩy vai anh: “Sao anh cũng vào phòng ngủ rồi, mau ra ngoài đi.”
Thẩm Hạo Bác nắm lấy cổ tay của cô: “Anh không về phòng ngủ thì đi đâu?”
“Anh đến phòng làm việc, đừng ở cạnh em, lỡ dì Đàm nghĩ nhiều…”
Vẫn còn đang xấu hổ à.
Thẩm Hạo Bác dùng ngón tay cái véo nhẹ vành tai đỏ bừng của cô: “Không sao, chúng ta vốn dĩ chính là vợ chồng mà, làm cái gì cũng hợp pháp.”
Phó Tư Dư nói: “Dì Đàm nhìn thấy rồi, em xấu hổ lắm.”
“Xấu hổ cái gì?”
“Đương nhiên là anh không thấy xấu hổ rồi, người nhào tới là em cơ mà.”
Thẩm Hạo Bác bật cười: “Lúc nhào tới em không xấu hổ, giờ còn sợ bị người khác nhìn thấy à.”
Phó Tư Dư trừng mắt với anh rồi nói: “Tất nhiên là em sợ bị người khác nhìn thấy rồi, da mặt em đâu có dày như anh.”
Cô quay người ôm gối ngồi trên sô pha, đá nhẹ về phía anh một cái: “Anh mau vào phòng làm việc đi, bây giờ em không muốn nhìn thấy anh.”
Cô chống cằm, bĩu môi, lộ ra vẻ mặt em đang rất phiền muộn.
Thẩm Hạo Bác vỗ nhẹ lên đầu cô.
Phó Tư Dư bực bội trợn mắt với anh.
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Thật sự không muốn nhìn thấy anh à?”
“Đúng thế.”
“Ngày mai anh phải đi công tác rồi.”
Chủ đề chuyển quá đột ngột làm cho Phó Tư Dư sững sờ: “Ngày mai anh phải đi công tác sao?”
“Ừm.” Phó Tư Dư còn chưa hỏi anh phải đi mấy ngày, anh đã chủ động nói: “Có một vụ thu mua, anh phải qua đó khảo sát thực địa, chắc khoảng nửa tháng.”
“Lâu vậy à?” Tâm trạng của Phó Tư Dư lập tức chùng xuống, khi hai người ở bên nhau thì nửa tháng trôi qua chỉ trong chớp mắt nhưng khi xa nhau thì thật sự rất khó chịu. Cô vẫn nhớ lần trước anh đi công tác, cô cảm giác sống một ngày bằng một năm.
Thẩm Hạo Bác ôm lấy lưng cô, hỏi: “Không nỡ xa anh à?”
Phó Tư Dư cắn môi, gật đầu: “Ừm, em không nỡ.”
Cánh tay đang ôm lấy cô của Thẩm Hạo Bác siết chặt hơn một chút, anh cúi đầu hôn lên trán cô: “Vậy em đi cùng anh nhé.”
“Em đi công tác cùng anh sao?”
“Ừm.”
“Như vậy không hay lắm đâu, anh đi làm việc, bên cạnh còn có thư ký và trợ lý, em đi theo làm gì.”
“Em đi cùng anh.”
Lời đề nghị này khiến Phó Tư Dư có hơi động lòng, cô đã từng thấy dáng vẻ Thẩm Hạo Bác họp ở trong phòng hội nghị, anh rất đẹp trai, rất quyến rũ, lúc đàm phán việc thu mua chắc chắn sẽ còn ngầu hơn cả trong phim.
Cô suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Thôi, vẫn là thôi vậy.”
“Không phải em không nỡ sao? Em ở nhà cũng không có việc gì làm, không muốn đi cùng anh à?”
Phó Tư Dư nói: “Không phải em không muốn đi cùng anh nhưng ví dụ như công việc của anh sẽ có rất nhiều người vây quanh, giống như Hoàng đế ngày xưa đích thân ra trận vậy, em đi theo chẳng khác gì một yêu phi hại nước cả. Thế nên tốt nhất vẫn là không đi, để anh có thể tập trung vào công việc rồi về sớm.”
Thẩm Hạo Bác ôm chặt cô hơn, anh dặn dò: “Em vừa tiêm xong, ở nhà đừng có ham ăn mà ăn mấy thứ đồ ăn vặt, cũng đừng cứ đi trêu chọc con mèo kia…”
“Trời, được rồi được rồi.” Phó Tư Dư cắt ngang lời lải nhải của Thẩm Hạo Bác: “Mấy lời này giữ lại để mai trước khi đi anh nói đi, bây giờ anh nói rồi ngày mai khi anh đi lại phải nói thêm một lần nữa.”
Vé máy bay của Thẩm Hạo Bác là bảy giờ rưỡi sáng, lúc anh ra khỏi nhà, Phó Tư Dư vẫn còn đang ngủ say, hoàn toàn không biết anh dậy lúc nào và đi lúc nào.
Hôm nay cô chuẩn bị đi làm, đặt báo thức lúc tám giờ.
Sáng mở mắt, bật điện thoại lên xem, cô lập tức nhìn thấy hai người Hứa An An và Kiều Viện tag mình rồi nhắn rất nhiều tin trong nhóm, nói rằng Từ Gia Dịch và Mục Phù là thật đấy.
Phó Tư Dư tưởng rằng Hứa An An và Kiều Viện đang đùa với mình, hoặc là nhìn thấy Từ Gia Dịch và Mục Phù cùng khung hình rồi tự mình tưởng tượng ra một đống thứ.
Ở trong nhóm, cô chỉ có thể nhìn thấy Hứa An An và Kiều Viện đang điên cuồng gào thét, hoàn toàn không hề thấy có hậu trường xác thực nào.
Cô vẫn giữ dáng vẻ kiêu ngạo của một fan couple lâu năm: [Có bằng chứng thì lấy ra đây, tôi không húp mấy cục đường tưởng tượng đâu, tôi cần bằng chứng xác thực.]
Hứa An An: [Trời ơi người chị em này, cô xài mạng 2G ở cái xó xỉnh nào vậy, ha ha ha ha.]
Kiều Viện: [Ha ha ha ha ha ha.]
“...”
Hai người này bị điên rồi à?
Hứa An An: [Không ngờ bây giờ cô còn chạy tới đòi bằng chứng với bọn tôi nữa đấy, bằng chứng tối qua Từ Gia Dịch và Mục Phù công khai tương tác trên Weibo còn chưa đủ hay sao? Cô mau lên Weibo xem đi, top 1 hot search đấy, bây giờ ở đằng sau còn đang treo cả chữ "cực hot” kia kìa.]
Phó Tư Dư đọc được tin nhắn của Hứa An An, cô bán tín bán nghi mở Weibo ra xem.
Top 1 hot search!
Không ngờ lại là sự thật!
Từ Gia Dịch và Mục Phù công khai rồi!!!
Nguyên nhân của sự việc chính là tối qua Hứa An An phàn nàn chuyện ekip chương trình tách hai người bọn họ ra ghi hình, đến mười một giờ rưỡi đêm Từ Gia Dịch bỗng nhiên tag Mục Phù ở trên Weibo, nói nhớ cô ấy.
Mục Phù gần như trả lời lại ngay lập tức, nói mình cũng nhớ anh ấy.
Sau đó cặp đôi này bắt đầu coi Weibo như WeChat, anh một câu em một câu cùng nhau cà khịa đạo diễn, cưỡng ép tách bọn họ ra.
Bất ngờ này đến cũng đột ngột thật đấy.
Nằm mơ cũng không ngờ hơn một tháng trước vợ chồng Gia Mộc còn bị đóng đinh trên cột rồi nhục nhã lật xe couple trong giới bây giờ lại cá muối lật mình* nhanh như vậy, đúng là một đêm phong thần.
*Thành ngữ dùng để chỉ những người dù đã rơi vào tình cảnh khó khăn nhưng bằng cách nào đó họ vẫn có thể chuyển mình, biến họa thành an như hình ảnh ẩn dụ con cá muối mặc dù đã không còn sống nhưng vẫn có thể lật ngược mình lại.
