Nghiêm Luật nhìn Lâm Ý Kiều, đưa tay xoa xoa tóc cậu, ôn tồn nói: “Không sao, chắc là đêm qua tôi ngủ không ngon thôi.”
Lâm Ý Kiều lại một lần nữa đưa tay áp lên trán Nghiêm Luật, xác nhận nhiệt độ bình thường, mở to mắt hỏi: “Ngoài việc ngủ không ngon ra, còn thấy không khỏe ở đâu nữa không?”
“Hết rồi.” Nghiêm Luật nói.
“Ồ,” Lâm Ý Kiều gật đầu, “Vậy cậu ngủ thêm một lát đi.”
“Ừm.”
Lâm Ý Kiều giúp Nghiêm Luật kéo rèm cửa lại, lúc đi ra còn đóng cửa giúp anh.
Nghiêm Luật tựa vào đầu giường, nhìn chằm chằm cánh cửa đóng kín thẫn thờ vài giây, sau đó cầm điện thoại lên, định dùng mớ Dopamine rẻ tiền trên các nền tảng phát trực tuyến để làm tê liệt bản thân.
Tiện tay bấm vào WeChat, thấy trong nhóm nhỏ của anh và bạn bè có vài tin nhắn mới.
[Trai thẳng duy nhất (4)]
Chúc Trì Chu: [Leo núi cùng Maruko, phong cảnh ở đây đẹp quá.]
Chúc Trì Chu gửi liên tiếp một loạt ảnh.
Chúc Trì Chu: [Maruko cực kỳ thích chỗ này, tuần sau chúng ta cùng đi cắm trại đi! @Nghiêm Luật @Quý Tầm]
Năm bức ảnh, bức nào cũng là ảnh selfie thân mật của hai người đó, nào là áp má, hôn má, hôn trán, hôn mắt, hôn môi.
Hai cái đầu to chiếm đến 80% bức hình, chẳng thấy cảnh đẹp ở đâu cả.
Nghiêm Luật: [Sẽ có ngày tôi giết sạch các cậu.]
Chúc Trì Chu: [?]
Quý Tầm: [Ha ha ha ha ha ha ha]
Chúc Trì Chu: [Cậu nuôi sứa vẫn vui chứ? @Nghiêm Luật]
Chúc Trì Chu: [Hình ảnh]
Tấm này là Lâm Hoàn đang đút kem cho Chúc Trì Chu, tình ý trong mắt tràn ra khỏi màn hình.
Nghiêm Luật: [mỉm cười.jpg]
Chúc Trì Chu: [Nói thật đấy, tôi tìm được bãi cắm trại rồi, cậu dắt theo bé Sứa nhà cậu đi cùng đi.]
Lâm Hoàn: [Phong cảnh thật sự siêu đẹp luôn!]
Lâm Hoàn gửi vài bức ảnh, lần này toàn là phong cảnh.
Lâm Hoàn: [@Nghiêm Luật Lâu lắm rồi không gặp cậu.]
Quý Tầm: [Lần trước tôi cất công hẹn ngôi sao bóng rổ đi chơi với cậu ta mà cậu ta còn cho tôi leo cây đây này. Lườm.jpg]
Lâm Hoàn: [Đang giai đoạn nước rút của dự án à?]
Chúc Trì Chu: [Đang giai đoạn nước rút theo đuổi vợ thì có.]
Quý Tầm: [Nghiêm Luật, cậu có làm ăn được gì không đấy? Nếu không được thì để bọn tôi bày mưu tính kế cho.]
Chúc Trì Chu: [@Quý Tầm Cậu đừng có nhúng tay vào, trong lòng bé Sứa cậu đã là gã b**n th** rồi.]
Lâm Hoàn: [Tại sao?]
Chúc Trì Chu: [Nhiều năm trước đây, có một lần Nghiêm Luật dẫn Lâm Ý Kiều đi ăn với bọn em, hôm đó Quý Tầm ở nhà bị ăn đòn, vừa vào phòng riêng đã nói: “Tôi đúng là làm chó mà*”.]
(*Ý chỉ xui xẻo)
Chúc Trì Chu: [Lâm Ý Kiều sợ hết hồn, hỏi Quý Tầm: “Thật sao? Chó giống gì thế?”]
Chúc Trì Chu: [Quý Tầm thì miệng nhanh hơn não nói bừa là chó Teddy.]
Chúc Trì Chu: [Từ đó về sau, Lâm Ý Kiều cứ luôn nghĩ rằng Quý Tầm thật sự làm chuyện đó với chó.]
Lâm Hoàn: [Lâm Ý Kiều là ai?]
Chúc Trì Chu: [Lâm Ý Kiều chính là bé Sứa đó cục cưng.]
Lâm Hoàn: [Ha ha ha ha ha ha ha ha ha]
Quý Tầm: [Cậu câm mồm cho tôi @Chúc Trì Chu]
Quý Tầm: [@Nghiêm Luật Cậu giải thích giúp tôi một tiếng đi, đừng để lần sau gặp cậu ấy lại hỏi tôi có thật sự từng làm chuyện đó với chó không.]
Lâm Hoàn: [Trời ơi, bé Sứa đáng yêu quá đi mất.]
Lâm Hoàn: [@Nghiêm Luật Mời cậu ấy ra ngoài đi cắm trại với bọn tôi đi.]
Lâm Hoàn: [Tôi xem thời tiết rồi, tuần sau rất đẹp.]
Lâm Hoàn: [Nếu được thì tôi và Trì Chu sẽ sắp xếp hết, các cậu cứ vác xác đến là được.]
Quý Tầm: [Tôi không vấn đề gì.]
Chúc Trì Chu: [chó lớn xông pha.jpg]
Nhìn thấy chuyện cũ họ nhắc lại, Nghiêm Luật không nhịn được mà nhếch môi, nỗi uất ức tích tụ trong lòng lúc nãy tan biến một cách khó hiểu.
Nghiêm Luật: [Ừm, để tôi hỏi cậu ấy xem.]
Buổi chiều, Nghiêm Luật lái xe đưa Lâm Ý Kiều đi nha khoa tái khám. Lâm Ý Kiều ngồi trên xe, lại hỏi lại vấn đề chưa có câu trả lời hồi sáng: “Nghiêm Luật, cơ chế báo trước của chúng ta có thể mở quyền truy cập cho người khác không?”
Nghiêm Luật nắm vô lăng, nhìn thẳng phía trước, bình tĩnh nói: “Không được. Cơ chế báo trước là do tôi thiết kế, tôi không cấp phép ủy quyền.”
Lâm Ý Kiều “ồ” một tiếng, thấy Nghiêm Luật hơi keo kiệt, nhưng cậu chỉ có thể tôn trọng quyết định của anh. Vì cơ chế này đúng là do Nghiêm Luật thiết kế, Nghiêm Luật có quyền quyết định phạm vi ủy quyền.
Trong xe im lặng một lúc, Nghiêm Luật đột nhiên hỏi: “Cậu còn nhớ Chúc Trì Chu và Quý Tầm không?”
“Nhớ,” Lâm Ý Kiều nói giọng bằng phẳng: “Chúc Trì Chu là người bơi rất nhanh, Quý Tầm là người từng làm chuyện đó với chó.”
Nghiêm Luật bật cười: “Quý Tầm không hề làm chuyện đó thật đâu, đó chỉ là một câu… tiếng lóng, diễn tả tâm trạng rất uất ức thôi.”
Lâm Ý Kiều bây giờ đã biết câu nói đó có nghĩa là gì, nhưng cậu vẫn tin chắc vào hành vi b**n th** của Quý Tầm: “Nếu cậu ta không làm thật, sao có thể nói chính xác giống chó là gì được chứ?”
Nghiêm Luật nói: “Cậu ta trêu cậu đấy.”
Lâm Ý Kiều nghiêm túc: “Vậy sao cậu ta không nói chó Husky, Alaska, Golden, mà lại cứ phải nói là Teddy?”
Nghiêm Luật không tranh luận vấn đề này với cậu nữa: “Nếu tôi mời cậu đi chơi với họ, cậu có muốn đi không?”
Lâm Ý Kiều bắt đầu suy nghĩ.
Cậu không thích xã giao, nhưng Nghiêm Luật đã mời, cậu có thể cân nhắc một chút.
Chúc Trì Chu và Quý Tầm không phải là người hoàn toàn xa lạ, trong cơ sở dữ liệu của cậu vẫn lưu giữ dữ liệu của họ từ bảy năm trước. Mặc dù dữ liệu đã cũ, nhưng rủi ro vẫn thấp hơn so với người lạ, tuy nhiên…
Lâm Ý Kiều nói: “Tôi cần thêm thông tin mới đưa ra quyết định được.”
Nghiêm Luật đã quen với chế độ này của cậu, kiên nhẫn nói: “Cậu hỏi đi.”
“Thứ nhất, chơi cái gì? Địa điểm ở đâu? Thứ hai, có người tôi không quen không? Thứ ba, dự kiến kéo dài bao lâu? Thứ tư, tôi có cần phải trò chuyện tự do không có mục đích rõ ràng với họ không?”
Nghiêm Luật trả lời: “Thứ nhất, là đi cắm trại, địa điểm ở một ngọn núi ngoại ô, cách đây khoảng 90km. Thứ hai, sẽ có một người cậu không quen, đó là bạn trai của Chúc Trì Chu, người đó rất tốt, cậu không cần lo lắng. Thứ ba, chúng ta sẽ ở lại đó qua đêm, toàn bộ hoạt động kéo dài khoảng 30 tiếng, nếu cậu không muốn ở lại qua đêm chúng ta có thể về sớm. Cuối cùng, nếu cậu không muốn trò chuyện, cậu có thể không nói chuyện với họ.”
Khựng lại một chút, anh bổ sung: “Chỗ cắm trại là một bãi cắm trại rất chuyên nghiệp, sẽ không có động vật hoang dã, cũng không gặp lũ lụt hay sạt lở đất, vả lại hôm đó thời tiết sẽ rất đẹp.”
Thực ra Nghiêm Luật không hy vọng lắm việc Lâm Ý Kiều sẽ đi, vì trong đó có một người Lâm Ý Kiều chưa từng gặp. Đối với Lâm Ý Kiều, xã giao với người lạ rất tiêu tốn năng lượng. Qua đêm ở bên ngoài cũng là thử thách lớn, huống hồ lại còn ở trong núi.
Lâm Ý Kiều im lặng một lát, hỏi Nghiêm Luật: “Nếu tôi không đi, cậu có đi không?”
“Cậu không đi thì đương nhiên là tôi sẽ không đi rồi.” Nghiêm Luật trả lời ngay lập tức.
Đến đây, Nghiêm Luật cho rằng Lâm Ý Kiều đã từ chối nên nói: “Không muốn đi thì không đi, tôi ở nhà với cậu.”
Lâm Ý Kiều lại tiếp tục hỏi dồn dập: “Bạn trai của Chúc Trì Chu… cụ thể là người thế nào? Cắm trại là ngủ lều à? Lều to chừng nào? Mỗi người một lều, hay là hai người hoặc nhiều người chung một lều? Có chỗ tắm rửa không?”
Nghiêm Luật ngạc nhiên nhìn Lâm Ý Kiều một cái: “Bạn trai của Chúc Trì Chu làm về đầu tư vốn tư nhân, rất thông minh, tính cách cũng rất dễ gần, tôi có thể cho cậu xem ảnh cậu ấy trước. Lều thì có thể phân chia theo ý muốn của cậu, quy cách của lều để tôi bảo Chúc Trì Chu gửi cho tôi rồi tôi nói lại với cậu. Có chỗ tắm rửa.”
Lâm Ý Kiều khẽ “ừm” một tiếng, không nói gì nữa.
Đến phòng khám, Nghiêm Luật tự nhiên đi cùng Lâm Ý Kiều vào phòng khám của Chử Nghiễn. Vì lần quá tải cảm giác trước đó Lâm Ý Kiều cứ ôm chặt lấy anh không buông nên Chử Nghiễn cho phép anh vào, lần này y tá cũng không ngăn cản.
Kiểm tra xong, Chử Nghiễn nói với Lâm Ý Kiều: “Cậu phục hồi rất tốt.”
“Răng khôn ở phía bên kia cũng chưa mọc, nhưng hiện tại nhìn chung là an toàn, tạm thời nó không chèn ép các răng bên cạnh,” Chử Nghiễn đeo khẩu trang, để lộ đôi mắt ôn hòa nhìn Lâm Ý Kiều, “Nếu nó chèn ép răng khác hoặc ép vào dây thần kinh quan trọng thì cũng cần nhổ bỏ, hiện tại cứ theo dõi thôi.”
Lâm Ý Kiều hơi nhíu mày: “Nhưng tôi có nhìn thấy nó mọc tốt hay không bên trong đâu, theo dõi thế nào được?”
Mắt Chử Nghiễn cong cong: “Tôi theo dõi giúp cậu mà.”
Lâm Ý Kiều bèn hỏi: “Bao lâu theo dõi một lần?”
“Một đến hai năm, tôi sẽ giúp cậu nhớ thời gian.” Nghiêm Luật nắm lấy cánh tay Lâm Ý Kiều, đỡ cậu dậy khỏi ghế điều trị, “Cảm ơn bác sĩ Chử.”
Nghiêm Luật khi nói câu này, một chút ánh mắt cũng không thèm chia cho Chử Nghiễn.
Từ phòng khám ra ngoài lên xe. Lâm Ý Kiều thắt dây an toàn, nhìn cửa sổ xe, đột nhiên hơi ảo não nhỏ giọng nói: “Vừa nãy quên hỏi Chử Nghiễn xin miếng dán rồi.”
Nghiêm Luật đang chuẩn bị khởi động xe, nghe vậy động tác khựng lại, nghiêng đầu nhìn cậu: “Có cần tôi vào lấy giúp cậu không?”
“Thôi bỏ đi,” Lâm Ý Kiều nghĩ nghĩ rồi lắc đầu, “Hộp miếng dán lần trước anh ta đưa tôi vẫn còn nhiều chưa dùng hết.”
Nghiêm Luật cười: “Mấy miếng dán trên điện thoại tôi ấy, bị bao nhiêu người hỏi rồi đấy.”
“Cậu trả lời thế nào?”
“Cứ thật mà nói thôi,” giọng điệu của Nghiêm Luật vô cùng hiển nhiên, “Tôi bảo với họ là Lâm Ý Kiều dán cho tôi đấy.”
Câu nói này, trong ngữ cảnh xã giao của người trưởng thành, gần như tương đương với một lời tỏ tình.
Nhưng Lâm Ý Kiều chỉ nghe ra nghĩa mặt chữ của câu nói đó.
Giống như Nghiêm Luật đang nói với cậu hôm nay trời rất xanh, mây rất trắng, nắng rất gắt vậy, chỉ là trần thuật lại một sự thật.
Lâm Ý Kiều vô cùng bình thản gật đầu, nói: “Ồ.”
Không khí trong xe dường như lạnh đi trong tích tắc vì cái từ đơn tiết đó. Tay phải Nghiêm Luật đặt trên vô lăng, không bấm nút khởi động mà quay đầu nhìn Lâm Ý Kiều, giải thích ẩn ý sau câu nói đó: “Điện thoại là vật dụng rất riêng tư, tôi cho phép cậu dán miếng dán lên điện thoại của tôi, và tôi sẵn lòng nói cho người khác biết, đó là đang truyền đạt cho người ta thông điệp: ‘Cậu đối với tôi là người đặc biệt’.”
Lâm Ý Kiều hiểu ra một chút, sau đó dùng tông giọng phẳng lặng đưa ra phản hồi của mình: “Tôi cũng chưa từng dán miếng dán lên điện thoại của ai khác cả, cậu đối với tôi cũng là người đặc biệt. Hiện tại vẫn chưa có ai hỏi tôi, nếu có người hỏi, tôi cũng sẽ nói cho họ biết.”
Ánh mắt Nghiêm Luật dời khỏi mặt Lâm Ý Kiều, khởi động xe.
Lâm Ý Kiều thấy anh không nói gì, bèn hỏi tiếp: “Logic của tôi có vấn đề gì không?”
“Không có,” trong giọng nói của Nghiêm Luật mang theo ý cười rõ rệt, “Logic của cậu rất hoàn hảo.”
