Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 39



Nhìn thấy tin nhắn này, Lâm Ý Kiều càng thêm đứng ngồi không yên.

Về mặt logic cậu biết rằng, chấp nhận “thảo luận” có lẽ là con đường duy nhất để giành được “quyền kiểm soát”.

Nhưng lần này, thứ họ định thảo luận không phải là lý thuyết trừu tượng và khách quan, mà là sự kiện cụ thể “Lâm Ý Kiều đã phát sinh phản ứng sinh lý đối với Nghiêm Luật”.

Hệ thống đánh giá rủi ro của Lâm Ý Kiều lập tức phát ra cảnh báo cấp độ kịch trần: Thảo luận chuyện này với chính đương sự là vô cùng nguy hiểm!

Cậu đánh chữ vào khung nhập liệu: Tôi không muốn thảo luận.

Đầu ngón tay còn đang lơ lửng trên nút gửi thì tin nhắn WeChat của Lâm Dịch Diệu hiện lên.

Lâm Dịch Diệu: [Hình ảnh]

Lâm Dịch Diệu: [Buổi biểu diễn hôm qua của em bùng nổ luôn! Tối nay về nhà ăn mừng với em đi! Hôm nay mẹ nghỉ phép, mẹ sẽ đến đón anh tan làm.]

Lâm Ý Kiều giống như chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức chuyển sang khung chat của Lâm Dịch Diệu, nhấn mở tấm hình đó.

Đó là một tấm hình chụp chung tập thể của buổi biểu diễn ghép, Lâm Dịch Diệu và vài diễn viên khác đang ngồi xổm trên sân khấu, phía sau có khoảng ba bốn trăm khán giả.

Lâm Dịch Diệu ở vị trí giữa hơi lệch về bên phải, giơ tay chữ “V” trước ống kính, cười vô cùng rạng rỡ.

Lâm Ý Kiều nhìn ảnh một lúc, trả lời trong khung chat: [Được, chúc mừng em.]

Gửi xong cậu lại chuyển về phần mềm liên lạc nội bộ, xóa mấy chữ trong khung nhập liệu đi, gửi cho Nghiêm Luật: [Tối nay có buổi tụ họp gia đình, việc thảo luận hoãn lại.]

Nghiêm Luật lần này trả lời rất nhanh: [Được, tan làm tôi đưa cậu về, đợi cậu xong việc tôi lại đến đón cậu.]

Lâm Ý Kiều – Nhóm Kỹ thuật cơ khí:  [Không cần đâu, hôm nay mẹ tôi nghỉ, bà ấy có thể đưa đón tôi.]

Sau khi tạm gác lại vấn đề rủi ro đó, Lâm Ý Kiều mở Xiaohongshu ra, tìm kiếm nghệ danh của Lâm Dịch Diệu. Trang hiện ra vài bài viết đánh giá tốt, Lâm Ý Kiều nhấn vào xem, khóe miệng vô thức cong lên một độ cực nhỏ.

Ôn Duy bên cạnh đặt một tập tài liệu lên bàn cậu, vô tình liếc thấy màn hình điện thoại của cậu: “Oa, đây là hiện trường Talk Show? Cậu cũng xem cái này à?”

Ôn Duy đột ngột bắt chuyện khiến Lâm Ý Kiều sững lại một chút. Tuy nhiên cậu không lập tức cất điện thoại đi, mà nhấn vào tấm hình trên màn hình, chỉ vào cô gái trên sân khấu nói: “Đây là em gái tôi.”

Ôn Duy ghé sát lại một chút, dùng hai ngón tay phóng to tấm hình: “Ngầu quá! Cô ấy tên là gì? Lần tới tôi cũng đi xem thử.”

“Nhất Miểu.”

“Tên hay đấy, cậu có đến tận nơi cổ vũ cô ấy không?” Ôn Duy thuận miệng hỏi.

“Không có.” Lâm Ý Kiều thu điện thoại lại, màn hình tối đen.

Talk Show khác với triển lãm robot, tiếng ồn ở triển lãm là có thể dự đoán được, thậm chí là thứ cậu quen thuộc, sẽ không làm cậu bất an. Nhưng ở hiện trường Talk Show, cậu không hiểu nổi tại sao mọi người lại cười, cũng không thể dự đoán được khi nào tiếng cười sẽ bùng nổ.

Cậu từng đi xem buổi opera của Lâm Dịch Diệu một lần, cậu không cảm nhận được niềm vui của những người khác, cậu chỉ cảm thấy cô đơn.

“Tôi muốn tặng em ấy một món quà,” Lâm Ý Kiều hỏi Ôn Duy, “Nên mua gì thì tốt?”

“Tặng con gái thì mỹ phẩm hay túi xách đều được.” Ôn Duy nói.

“Mỹ phẩm và túi xách không có liên quan gì đến Talk Show cả,” Lâm Ý Kiều không hài lòng với câu trả lời này, “Vui lòng cung cấp lại các lựa chọn khác.”

“Phải liên quan đến Talk Show à?” Ôn Duy suy nghĩ một chút, “Vậy cậu tặng cô ấy cái bút ghi âm đi, tôi thấy có mấy diễn viên họ sẽ ghi âm lại buổi diễn để phân tích.”

“Cái này rất hay, cảm ơn.”

7 giờ 20 phút tối, trên bàn ăn nhà Lâm Ý Kiều bày bốn món mặn một món canh.

Lâm Ý Kiều ngồi vào vị trí cố định của mình.

“Quà của em đâu?” Lâm Dịch Diệu ngồi bên cạnh Lâm Ý Kiều.

Lâm Ý Kiều hếch cằm về phía lối vào nhà.

“Thiếu thành ý thế à? Còn chẳng thèm đích thân đưa cho em.” Lâm Dịch Diệu vừa nói vừa tự đứng dậy đi lấy về.

“Uầy, là bút ghi âm!” Lâm Dịch Diệu bóc vỏ hộp lấy bút ghi âm ra, “Sao anh biết em đang cần cái này vậy? Cảm ơn nhé!”

Lâm Ý Kiều “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.

“Dạo này công việc thế nào?” Từ Tử Tuệ hỏi Lâm Ý Kiều.

“Bình thường.” Lâm Ý Kiều trả lời.

“Ở gần công ty, thời gian đi làm có phải rút ngắn đi rất nhiều không?”

“Đúng vậy, mỗi ngày có thể tiết kiệm được 1 tiếng 25 phút.”

Lâm Dịch Diệu húp một ngụm canh, giọng điệu tùy ý hỏi: “Đúng rồi, anh và Nghiêm Luật chung sống thế nào?”

Động tác nhai của Lâm Ý Kiều khựng lại một chút, chậm rãi nuốt thức ăn trong miệng mới nói: “Rất tốt.”

Lâm Dịch Diệu lại hỏi: “Dạo này anh ta vẫn đang làm phiên dịch viên xã hội cho anh à?”

“Ừm.” Lâm Ý Kiều không muốn bàn luận về Nghiêm Luật nữa, có chút cứng nhắc đánh lạc hướng chủ đề, “Buổi Talk Show của em nói về nội dung gì?”

“Hứng thú à?” Lâm Dịch Diệu nói, “Lần sau em diễn sẽ mời anh và Nghiêm Luật đến xem.”

Lâm Ý Kiều nhíu mày: “Tại sao còn phải mời cả Nghiêm Luật?”

Lâm Dịch Diệu thế là cười há há: “Để anh ta giúp anh phiên dịch những điểm gây cười chứ sao!”

Lâm Ý Kiều: “…”

Lâm Dịch Diệu gắp một miếng cơm cho vào miệng, nhai hai cái, nhíu mày nhìn Từ Tử Tuệ: “Mẹ, cơm mẹ nấu hôm nay cứng quá đi, mẹ cho cơm xem phim đấy à?”

Từ Tử Tuệ vẫn đang quan sát con trai, chưa phản ứng kịp: “Xem phim gì?”

Lâm Dịch Diệu: “Hê hê, phim con heo.”

Từ Tử Tuệ nghe vậy cuối cùng cũng dời mắt khỏi người Lâm Ý Kiều, hướng về phía cô con gái không đứng đắn này, dùng tông giọng như đang thảo luận bệnh án nói: “Ồ, cơm nhà mình làm bằng hải miên thể à? Xem phim con heo cái là cứng ngay.”

Vai Lâm Ý Kiều cứng đờ, cầm đũa bất động.

Lâm Dịch Diệu “phụt” một tiếng cười ra: “Được đấy! Từ Tử Tuệ phu nhân, mẹ mặn mà thế này cơ mà, để con viết vào đoạn tấu hài nhé!”

Từ Tử Tuệ liếc cô một cái: “Đoạn tấu hài của con còn viết được cả cái này à?”

“Thế có gì mà không viết được, lần trước có một diễn viên nữ là bác sĩ nam khoa, kể về mấy đoạn trị chứng liệt dương, mười mấy phút đồng hồ toàn nói chuyện mềm với cứng, khán giả cười phát điên luôn.”

“Cũng đúng,” Từ Tử Tuệ gật đầu nói, “Cứng vẫn tốt hơn mềm.”

Lâm Ý Kiều cảm thấy mặt mình rất nóng, chạm tay vào ly nước, uống một ngụm nước đá thật lớn.

Lâm Dịch Diệu bắt thóp được cử động nhỏ của cậu, lập tức chĩa mũi dùi: “Anh, sao mặt anh đỏ thế?”

Từ Tử Tuệ nhạy bén nhận ra sự không thoải mái của con trai, giọng điệu bình thản nói với Lâm Dịch Diệu: “Nó vừa uống một ngụm nước đá lớn, nóng lạnh k*ch th*ch, các mao mạch trên mặt dễ bị giãn ra, cái này gọi là ‘phản ứng thần kinh phế vị mạch máu’, phản ứng sinh lý bình thường thôi, con đừng có thấy lạ mà làm quá.”

Lâm Dịch Diệu lập tức hiểu ý, không hỏi thêm nữa, đẩy cái bát trống của mình ra phía trước, giọng điệu hơi cường điệu nói: “Được rồi được rồi, là con thấy lạ làm quá, mẹ là chuyên gia y học mẹ nói sao cũng đúng. Con tâm phục khẩu phục, mau múc cho con bát canh để trấn tĩnh cái coi.”

Từ Tử Tuệ dời ánh mắt khỏi người con trai, đón lấy bát của con gái cúi đầu múc canh.

Bên bàn ăn, đôi vai đang căng cứng của Lâm Ý Kiều cuối cùng cũng lặng lẽ thả lỏng xuống.

Sau bữa tối Lâm Ý Kiều đi rửa bát, Từ Tử Tuệ đứng ở cửa bếp nói: “Tối nay con cứ ở nhà đi, sáng mai mẹ đi làm sẽ tiện đường đưa con đi.”

Lâm Ý Kiều khựng lại một chút, nói: “Vâng.”

“Vậy mẹ đi trải giường cho con.” Từ Tử Tuệ vừa ngân nga vừa bỏ đi.

Lúc rửa bát gần xong, Lâm Dịch Diệu lảng vảng đến bếp, cầm một chiếc khăn lông khô, lau khô từng chiếc bát Lâm Ý Kiều đã rửa sạch rồi xếp vào tủ bát.

Trong bếp vang lên tiếng bát đĩa va chạm khẽ khàng, Lâm Ý Kiều tưởng Lâm Dịch Diệu định nói gì với mình, nhưng Lâm Dịch Diệu chẳng nói gì cả.

Lúc dọn dẹp bàn bếp cuối cùng, Lâm Ý Kiều sắp xếp ngôn ngữ trong đầu, suy nghĩ xem nên nói thế nào với Nghiêm Luật là tối nay cậu không về.

Lau khô tay, cầm điện thoại lên, thấy tin nhắn Nghiêm Luật gửi đến mười phút trước.

Nghiêm Luật: [Hình ảnh]

Nghiêm Luật: [Bể sứa đã thay nước xong, sứa cũng đã cho ăn rồi, đừng lo lắng.]

Trong ảnh, bốn con sứa xinh đẹp đang thả dáng thoải mái, dưới ánh đèn xanh lam mờ ảo trông vô cùng yên bình và nhu hòa, như thể mọi thứ vẫn như mọi ngày.

Ngón cái của Lâm Ý Kiều dừng lại trên màn hình một lát, gõ xuống một chữ: [Ừm.]

Cậu tiếp tục gửi tin nhắn thứ hai: [Tối nay tôi ở nhà.]

Những ngôn ngữ đã sắp xếp sẵn trước đó chẳng dùng đến từ nào, chỉ gửi đi dòng chữ thẳng thừng này.

Nghiêm Luật gần như trả lời ngay lập tức: [Được, sáng mai tôi đến đón cậu nhé?]

Lâm Ý Kiều: [Không cần đâu, mẹ sẽ tiện đường đưa tôi đi.]

Nghiêm Luật: [Được, chơi vui vẻ.]

Lâm Ý Kiều gõ vào khung nhập liệu: Cậu đang làm gì thế?

Gõ xong lại xóa hết sạch, nắm điện thoại, chậm rãi bước vào căn phòng cũ đã lâu không ở của mình.

Đồ đạc trong phòng y hệt như lúc cậu chuyển đi.

Cậu mở chiếc máy tính xách tay Alienware đã theo mình bảy năm theo thói quen, cậu dùng rất giữ gìn, vỏ máy không có vết xước rõ ràng, tốc độ khởi động cũng chẳng chậm hơn bao nhiêu so với lúc mới nhận được bảy năm trước.

Lúc này, cửa phòng khẽ gõ vang, “Em vào được không?” Là giọng của Lâm Dịch Diệu.

Lâm Ý Kiều nói: “Được.”

Lâm Dịch Diệu đẩy cửa bước vào, tay cầm chiếc bút ghi âm màu đen. Cô không cười đùa như lúc ở bàn ăn nữa mà lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường Lâm Ý Kiều.

“Cảm ơn nhé,” Cô lắc lắc chiếc bút ghi âm trong tay, “Rất chuyên nghiệp, đồ điện tử đúng là vẫn phải để anh chọn.”

Lâm Ý Kiều gật đầu: “Trong cùng tầm giá, khả năng kiểm soát tiếng ồn nền của nó là tốt nhất, tỷ lệ lấy mẫu cũng đủ chuyên nghiệp.”

“Cảm ơn anh, không chỉ vì cái bút ghi âm này.” Cô đang nói đến tờ thông báo tuyển dụng người nuôi sứa cách đây một tháng rưỡi, “Lúc đó đầu óc em nóng lên, thực sự là định nộp đơn xin nghỉ việc rồi, chính tờ ‘thông báo tuyển dụng’ của anh đã làm em bình tĩnh lại. Bây giờ em tận dụng công việc để thu thập tư liệu, ngược lại còn viết được những đoạn tấu hài rất hay. Cho nên, dù cuối cùng em không nuôi sứa cho anh, nhưng anh thực sự đã giúp em rất nhiều.”

Lâm Ý Kiều im lặng một lát, giọng điệu phẳng lặng nói: “Công việc của em có thể mang lại giá trị cho em là được. Nghịch cảnh của Sisyphus nằm ở sự lặp lại vô nghĩa, chứ không phải bản thân sự lặp lại. Em có thể tìm thấy ý nghĩa, thì tảng đá khổng lồ sẽ không còn là tảng đá khổng lồ nữa.”

Lâm Dịch Diệu bật cười.

“Em biết ngay là anh lại nói mấy lời cao siêu mà, may mà em cũng có đọc chút sách, nếu không thì chẳng biết anh đang nói gì.” Cô khựng lại một chút, nhìn góc mặt căng cứng của anh trai, khẽ nói: “Cho nên… nếu anh cũng gặp phải ‘tảng đá khổng lồ’, em sẵn lòng cùng anh đẩy nó đi.”

Bờ vai Lâm Ý Kiều cứng lại một cách khó nhận ra, nói: “Được.”

Lâm Dịch Diệu đứng dậy, khẽ vỗ nhẹ lên vai Lâm Ý Kiều: “Khi nào cần giúp đỡ, trưởng ban nuôi sứa luôn sẵn sàng chờ lệnh. Có việc thì liên lạc với em!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...