Nếu không phải Lâm Hoàn đi công tác, Nghiêm Luật cũng sẽ không giao nhiệm vụ tinh tế như thế này cho Chúc Trì Chu.
Nghiêm Luật: [Chơi điện thoại bắt buộc phải đeo tai nghe, không được gây ra tiếng động lớn hơn 20 decibel, không được vào phòng của cậu ấy, không được gõ cửa, có bất kỳ tình huống đột xuất nào lập tức gọi điện thoại cho tôi.]
Nghiêm Luật: [Tôi có làm món trứng hấp cho cậu ấy, cậu ấy tỉnh dậy thì cậu hâm nóng lại cho cậu ấy.]
Nghiêm Luật: [Đừng có cố bắt chuyện với cậu ấy, cứ coi mình như một món đồ nội thất là được.]
Chúc Trì Chu: [Yên tâm đi giao cho tôi chắc chắn sẽ hỏng bét mà.jpg]
Nghiêm Luật: [Tôi sẽ giết cậu. Mỉm cười.jpg]
9 giờ sáng, Chúc Trì Chu không đi làm, đeo tai nghe nằm trên sofa phòng khách nhà Nghiêm Luật chơi game.
Điện thoại của Lâm Hoàn đột ngột gọi đến, Chúc Trì Chu lập tức nghe máy, gọi to như thường ngày: “V…!”
Hét được một nửa thì ngậm miệng, nuốt ngược từ còn lại vào trong, liếc nhìn cửa phòng ngủ phụ một cái, cầm điện thoại rón rén đi về phía ban công.
Lâm Hoàn ở đầu dây bên kia hỏi: “Bé Sứa vẫn còn đang ngủ à? Em đừng có làm ồn người ta thức giấc.”
“Em biết rồi em biết rồi.” Chúc Trì Chu nén giọng nói.
Anh dùng một tư thế như đi ăn trộm di chuyển đến ban công, cẩn thận kéo cửa kính ra một khe nhỏ, lách người ra ngoài rồi lại cẩn thận kéo cửa lại, lúc này mới hơi nâng tông giọng nói vào điện thoại: “Vợ ơi, nhớ anh.”
“Anh cũng vậy,” Lâm Hoàn cười rất tươi, “Anh đi gặp người sáng lập đây, em hoàn thành nhiệm vụ cho tốt vào.”
Chúc Trì Chu rất không nỡ cúp máy, “Anh hôn em một cái đi.”
Lâm Hoàn dùng giọng gió nói: “Anh đang ở bên ngoài mà.”
“Hôn!” Chúc Trì Chu không chịu buông tha, “Hôn hôn hôn!”
Lâm Hoàn khẽ “chụt” một tiếng rất nhỏ, Chúc Trì Chu mới tha.
Cúp điện thoại, Chúc Trì Chu lại gọi cho thư ký một cuộc, bảo sáng nay anh không đến công ty, dời cuộc họp 10 giờ sang buổi chiều.
Đứng ở ban công một lúc, anh quay người vào nhà.
Anh vừa đi đến phòng khách thì thấy cửa phòng ngủ phụ mở ra, Lâm Ý Kiều từ bên trong bước ra ngoài.
Chúc Trì Chu nhanh chóng trốn sau bể sứa, nín thở, coi thân hình cao lớn của mình như một phần của bể sứa.
Lâm Ý Kiều dáng người mảnh khảnh, mặc một bộ đồ ngủ bằng cotton màu trắng kem, trên đồ ngủ in hình sứa hoạt hình.
Động tác của cậu như đang trôi nổi, ánh mắt không có tiêu điểm, giống như đang mộng du đi thẳng về phía nhà vệ sinh.
Hai phút sau, tiếng xả nước vang lên, Lâm Ý Kiều lại từ bên trong trôi ra, trở về phòng ngủ theo đường cũ, đóng cửa lại.
Chúc Trì Chu lúc này mới khôi phục nhịp thở bình thường, lấy điện thoại ra báo cáo cho Nghiêm Luật: [Cậu ấy vừa ra ngoài đi vệ sinh một lần, trông có vẻ chưa tỉnh hẳn, lại vào ngủ tiếp rồi.]
Điện thoại nhanh chóng rung lên một cái.
Nghiêm Luật: [Rất tốt, tiếp tục canh gác.]
Chúc Trì Chu nhét điện thoại vào túi, ngắm nghía mấy con sứa một lúc, lại móc điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh gửi cho Lâm Hoàn: [Cái thứ này trông cũng đẹp phết, chúng ta cũng nuôi mấy con đi.]
Lâm Hoàn đang bàn dự án với người sáng lập, mãi lâu sau mới trả lời: [Cái này rất khó nuôi, đặc biệt đỏng đảnh, dễ chết lắm.]
Chúc Trì Chu quay lại sofa, tiếp tục đeo tai nghe chơi game.
Ván này anh chơi đặc biệt nhập tâm, mãi đến khi kết thúc game ngẩng đầu lên, anh mới thấy Lâm Ý Kiều đang đứng ở cửa phòng ngủ nhìn mình, không biết đã đứng đó bao lâu.
Lâm Ý Kiều không nhúc nhích, ánh mắt vô cùng tập trung, giống như một con thú nhỏ có tính cảnh giác rất cao.
Chúc Trì Chu theo bản năng định mở miệng nói chuyện, lại nhớ tới Nghiêm Luật bảo anh đừng cố bắt chuyện với Lâm Ý Kiều, thế là Chúc Trì Chu lại ngậm miệng lại, cứ thế cùng Lâm Ý Kiều anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.
Giằng co mười phút, Chúc Trì Chu không chịu nổi nữa, thử thăm dò hỏi: “Cái đó… cậu tỉnh rồi đấy à? Có muốn ăn chút gì không? Nghiêm Luật có làm trứng hấp cho cậu đấy.”
Lại cách thêm mấy chục giây sau, Lâm Ý Kiều mới có phản hồi, cậu hỏi bằng giọng phẳng lặng: “Nghiêm Luật đâu?”
“Vẫn ở công ty, cố vấn kỹ thuật của nhà đầu tư khó chơi lắm, cậu ấy chưa về ngay được đâu.” Chúc Trì Chu cố gắng làm cho bầu không khí thoải mái hơn một chút, anh đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi về phía bếp, “Tôi đi hâm nóng trứng hấp cho cậu nhé.”
Lâm Ý Kiều vẫn đứng đó, ánh mắt như radar dò tìm đi theo bóng dáng của anh, quan sát nhất cử nhất động của anh.
Khi Chúc Trì Chu mở tủ lạnh lấy ra chiếc liễn sứ màu trắng, anh thốt lên một câu: “Cái đệch, sao trứng hấp nhà cậu lại có màu hồng thế này!”
Lâm Ý Kiều không trả lời.
Chúc Trì Chu mặc dù khó hiểu nhưng vẫn đặt liễn sứ vào nồi hấp, nghiên cứu bếp một lúc, tìm thấy công tắc đánh lửa, thuận lợi bật lửa lên.
Khi hơi nước bắt đầu thoát ra từ mép nắp nồi, phát ra tiếng xì xì khe khẽ, Lâm Ý Kiều mới buông lỏng cảnh giác.
Hành vi của Chúc Trì Chu nhất quán với lời nói của anh ta, sự kiện bất thường khổng lồ là anh ta đột ngột xuất hiện trong nhà cuối cùng cũng được Lâm Ý Kiều xếp vào nhóm sự kiện an toàn.
Cậu không nghiên cứu Chúc Trì Chu nữa, quay người vào nhà vệ sinh đi đánh răng rửa mặt.
Mười mấy phút sau, cậu mặc bộ đồ ngủ hình sứa đó, ngồi bên bàn ăn múc từng thìa trứng hấp.
Chúc Trì Chu ngồi đối diện gửi tin nhắn cho Nghiêm Luật.
Chúc Trì Chu: [Cái thể xác mà cậu để lại ở thế giới vật chất đã tỉnh giấc, đang chuyển hóa món trứng hấp quái dị cậu làm thành năng lượng, quan sát mục tiêu thấy vận hành bình thường.]
Nghiêm Luật: [Tốt.]
Chúc Trì Chu: [Tốt cái gì mà tốt, cậu mau về đi.]
Nghiêm Luật: [Sắp rồi.]
Chúc Trì Chu: [Sao cậu ấy im lặng thế nhỉ? Tôi nhớ hồi trung học cậu ấy đâu có ít nói thế này!]
Chúc Trì Chu: [Bình thường hai người ở nhà đã đạt đến cảnh giới không cần dùng ngôn ngữ để giao tiếp rồi à?]
Chúc Trì Chu: [Đã tiến vào một kiểu cộng hưởng tần số cao nào đó rồi ư?]
Chúc Trì Chu: [Hay là cậu lắp cho cậu ấy một cái brain-computer interface rồi?]
Nghiêm Luật: [Mỉm cười.jpg]
“Bởi vì hôm nay là thứ Tư.” Lâm Ý Kiều đột nhiên mở miệng nói chuyện.
Chúc Trì Chu giật bắn cả người, làm rơi điện thoại xuống bàn, phát ra tiếng “cạch”: “Cái gì?”
“Thứ Tư tôi không ăn thức ăn màu vàng,” Lâm Ý Kiều đang trả lời câu hỏi về món trứng hấp lúc trước của anh ta, nói một cách không cảm xúc: “Nghiêm Luật cho thêm nước ép thanh long vào, nên nó có màu hồng.”
**
Một tiếng sau, Nghiêm Luật cuối cùng cũng về đến nhà, Chúc Trì Chu như được đại xá, khéo léo từ chối lời mời ăn cơm cùng của Nghiêm Luật, nóng lòng lái xe đến công ty.
Đóng cửa lại, phòng khách khôi phục sự yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách của hệ thống tuần hoàn bể sứa.
Nghiêm Luật cởi áo vest, tùy ý ném lên sofa, nới lỏng cà vạt, thở hắt ra một hơi dài.
“Ngủ ngon không? Có muốn ngủ thêm chút nữa không?” Giọng Nghiêm Luật mang theo vẻ khàn đặc sau khi thức đêm.
Lâm Ý Kiều ngồi trên sofa, gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu.
Nghiêm Luật ngồi xuống bên cạnh cậu, cả người lún sâu vào sofa, trông có vẻ cực kỳ mệt mỏi, mấy giây liền không nhúc nhích. Sau đó anh lại cố gắng xốc lại tinh thần, ngồi thẳng lên một chút, hỏi Lâm Ý Kiều: “Chúc Trì Chu có làm phiền cậu không?”
Lâm Ý Kiều ôm gối ôm nói: “Không có.”
Nghiêm Luật cười một tiếng, “Chuyện đó đối với cậu ta không dễ dàng gì.”
Sau một khoảng lặng ngắn, anh dùng đầu gối khẽ chạm vào đầu gối Lâm Ý Kiều, “Cái ôm sáng nay, cậu hoàn thành đặc biệt tốt.”
Lâm Ý Kiều khẽ mở to mắt, gật gật đầu, khóe miệng nhếch lên một độ cong khó nhận ra.
Sau đó cậu nghe thấy Nghiêm Luật tiếp tục nói: “Nhưng mà cái ôm 95 điểm đó, chúng ta còn phải trò chuyện một chút.”
Độ cong nơi khóe miệng Lâm Ý Kiều cứng đờ, hai tay siết chặt gối ôm, nhanh chóng liếc nhìn về phía phòng ngủ một cái, giống như đang lên kế hoạch cho con đường chạy trốn.
Nghiêm Luật ngả người ra sau lưng ghế sofa, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, khàn giọng nói: “Đừng sợ, tôi không hối thúc cậu, đợi khi nào cậu muốn nói thì nói.”
Tầm mắt Lâm Ý Kiều lại rơi về trên mặt Nghiêm Luật.
“Cái ôm sáng nay, cậu cảm thấy thế nào?” Nghiêm Luật ngửa đầu lên lưng ghế sofa nhìn Lâm Ý Kiều, tốc độ nói rất chậm, mắt sắp nhắm lại rồi, nhưng giọng điệu vô cùng dịu dàng.
Lâm Ý Kiều một tay chống lên sofa, quay người lại nhìn anh, nói cho anh biết cảm nhận chân thực của mình: “Ấm áp… và an toàn.”
Nghiêm Luật cười, nói: “Tôi cũng vậy.”
Anh nhắm mắt lại, màu sắc phía dưới mí mắt hơi sẫm hơn bình thường.
Lâm Ý Kiều thấy Nghiêm Luật có vẻ như nói chuyện cũng rất khó khăn, do dự không biết có nên tiếp tục giao tiếp hay không. Vài phút sau, cậu vẫn mở miệng, giọng rất nhỏ, chỉ muốn xác nhận kết quả: “Vậy thì, cái ôm buổi sáng… được bao nhiêu điểm?”
Khoảng nửa phút sau, Nghiêm Luật giơ tay xoa xoa tóc cậu, “… max điểm.”
Sau khi nhận được phản hồi, Lâm Ý Kiều nuốt nước miếng một cái, siết chặt gối ôm, tiếp tục hỏi câu hỏi then chốt nhất: “Vậy, lần 95 điểm đó…”
Đầu Nghiêm Luật đã ngoẹo sang một bên, mắt cũng nhắm nghiền.
Lâm Ý Kiều buông lỏng những ngón tay đang siết gối ôm, khẽ chạm vào cánh tay anh: “Cậu có muốn vào giường ngủ không?”
Lần này, phản hồi lại cậu là sự im lặng dài dằng dặc và nhịp thở đều đặn.
Ngay khi Lâm Ý Kiều tưởng rằng sẽ không có câu trả lời nữa, cậu nghe thấy một âm tiết đơn phát ra từ sâu trong cổ họng, gần như không thể phân biệt được, “… Không.”
Tiếp đó, nhịp thở của Nghiêm Luật lại trở nên bình ổn và kéo dài, dường như đã hoàn toàn ngủ say.
Lâm Ý Kiều thử gọi một tiếng: “Nghiêm Luật.”
Không có phản ứng.
Chiếc áo vest bị ném trên sofa nằm ngay bên tay phải, Lâm Ý Kiều nhặt nó lên, cầm trong tay một lúc lâu mới mở áo ra, nhẹ nhàng đắp lên người Nghiêm Luật.
Đầu Nghiêm Luật vẫn ngoẹo sang một bên, với một tư thế trông có vẻ không mấy thoải mái.
Lâm Ý Kiều nín thở, thật nhẹ nhàng và chậm chạp ghé sát qua. Đệm sofa khẽ lún xuống theo trọng lượng của cậu, khiến cơ thể Nghiêm Luật cũng hơi trượt về phía cậu một tấc.
Cơ vai gáy của Lâm Ý Kiều tức khắc căng cứng, cậu dừng mọi động tác, cho đến khi xác nhận nhịp thở của Nghiêm Luật không thay đổi mới tiếp tục điều chỉnh tư thế ngồi.
Trọng tâm cơ thể Nghiêm Luật lệch đi từng chút một, 1cm, 2cm, 3cm… cuối cùng, một sức nặng trĩu, mang theo thân nhiệt, tự nhiên tựa vào vai cậu.
Lâm Ý Kiều giữ nguyên tư thế này, thả lỏng nhịp thở nhẹ hơn nữa. Cậu lặng lẽ cảm nhận hơi ấm và sức nặng truyền đến từ trên vai trong vài giây, giơ tay thử hơi thở của Nghiêm Luật. Vẫn rất bình ổn, không có vẻ gì là sắp tỉnh lại.
Trái tim đang treo lơ lửng rơi lại chỗ cũ.
Cậu dùng một tay chống sofa điều chỉnh vị trí, tựa sát vào Nghiêm Luật hơn một chút. Tay kia nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc cằm đã lún phún râu của Nghiêm Luật, điều chỉnh cái đầu đó gối vững vàng vào hõm vai của mình.
Đây không phải là bài tập mà Nghiêm Luật giao, cũng không có ai chấm điểm cho cậu.
Nhưng Lâm Ý Kiều cảm thấy, trở thành bên chủ động, cảm giác dường như thực sự an toàn hơn một chút.
