Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 48



Bức ảnh đó là từ năm năm trước.

Lâm Ý Kiều lại bấm vào một tấm ảnh từ ba năm trước, Nghiêm Luật đã đổi dây khác, nhưng mặt dây vẫn là con robot đó.

Ảnh hai năm trước cũng như vậy.

Cậu dừng hành động xem tài liệu kỹ thuật lại, thay vào đó bắt đầu chuyên tâm tìm kiếm tất cả những tệp có chứa hình ảnh của Nghiêm Luật trong thư mục.

Ảnh chụp chung cuộc họp, ảnh chụp nhanh ở phòng thí nghiệm, ảnh thuyết trình dự án… Cậu mở từng tấm một, phóng to hình ảnh lên, luôn có thể tìm thấy con robot nhỏ bé đó.

Cậu so sánh Nghiêm Luật trong ảnh với Nghiêm Luật hiện tại trong đầu, xác nhận rằng hiện giờ Nghiêm Luật không còn đeo con robot đó nữa.

Lâm Ý Kiều gửi tin nhắn hỏi Nghiêm Luật: [Mặt dây chuyền robot, tại sao cậu không đeo nữa?]

Gửi xong tin nhắn đó, Lâm Ý Kiều đặt điện thoại xuống, tiếp tục đọc những tài liệu kỹ thuật kia.

Nửa giờ sau, tại cửa nhà vang lên tiếng mở khóa điện tử, Nghiêm Luật đã về.

Ngón tay đang trượt chuột của Lâm Ý Kiều khựng lại một chút, ánh mắt không rời khỏi màn hình máy tính.

Tiếng bước chân của Nghiêm Luật nhanh hơn bình thường một chút, từ cửa nhà càng lúc càng gần, dừng lại một lát ở cửa phòng ngủ phụ, rồi đi vào phòng ngủ chính.

Lâm Ý Kiều quay đầu nhìn ra cửa một cái, có chút khó hiểu. Theo dữ liệu trước đây, buổi tiếp khách ít nhất phải một tiếng nữa mới kết thúc.

Hai phút sau, Nghiêm Luật cầm một chiếc hộp nhỏ màu đen quay lại cửa phòng ngủ phụ, gõ gõ cửa: “Tôi vào được không?”

Lâm Ý Kiều nhìn anh, nói: “Được.”

Nghiêm Luật đi tới, đưa chiếc hộp cho Lâm Ý Kiều, nói với cậu: “Robot hỏng rồi.”

Anh chưa cởi áo vest, vẫn thắt cà vạt, trên người mang theo mùi rượu rất nhạt. Lâm Ý Kiều nhìn vào mắt anh, đón lấy chiếc hộp rồi mở ra, bên trong là “di hài” của con robot đó.

Con robot này, lúc mới làm xong chân tay và cổ đều có thể cử động được, mắt còn có thể phát sáng.

Hiện giờ một chân và một tay đã rụng mất, mắt cũng không sáng nữa, trông có hơi thảm thương.

Lâm Ý Kiều đưa ngón tay chạm vào, cay nghiệt phê phán tác phẩm năm mười sáu tuổi của chính mình: “Thiết kế cấu trúc khớp không hợp lý, vì vậy rất dễ bị gãy. Các cạnh không được xử lý vát góc, độ sắc cao thế này, thô kệch quá.”

“Cứ để ở chỗ tôi,” Lâm Ý Kiều đóng hộp lại, nói với Nghiêm Luật: “Đợi khi nào rảnh, tôi sẽ sửa lại giúp cậu.”

Nghiêm Luật đứng yên không động đậy, dường như vẫn còn điều muốn nói. Lâm Ý Kiều nhìn anh: “Sao thế?”

Vẻ mặt Nghiêm Luật có chút phức tạp: “… Cậu hỏi tôi chuyện con robot, chính là vì chuyện này à?”

Lâm Ý Kiều nhìn cái hộp, rồi lại nhìn Nghiêm Luật, “Đúng vậy, tôi thấy nhiều năm trước cậu đều đeo nó. Cậu thích nó như vậy, để tôi sửa lại giúp cậu cho.”

Nghiêm Luật im lặng giây lát, ánh mắt trở nên sâu thẳm: “Lâm Ý Kiều, không phải tôi vì thích robot nên mới đeo nó đâu.”

Lâm Ý Kiều ngạc nhiên: “Cjaau không thích sao?”

Nghiêm Luật thở dài: “Thích…”

“Ừm,” Lâm Ý Kiều cho rằng sự việc đã rất rõ ràng, tầm mắt lại rơi xuống màn hình máy tính, “Tôi biết rồi, tôi sẽ sửa thật tốt cho cậu.”

Trong phòng rất yên tĩnh, Lâm Ý Kiều đang tập trung đọc văn kiện, hoàn toàn không có ý định tiếp tục trò chuyện. Nghiêm Luật đứng tại chỗ một lát, xoay người đi ra ngoài.

Đi đến cửa, rốt cuộc vẫn không nhịn được, anh bước vài bước quay lại cạnh bàn làm việc, đưa tay gập chiếc laptop trước mặt Lâm Ý Kiều lại.

Một tiếng “pạch” nhẹ nhàng cắt đứt sự tập trung của Lâm Ý Kiều.

“Lâm Ý Kiều, tôi đeo con robot đó không phải vì tôi thích robot, mà là vì nó do cậu tặng.”

Lâm Ý Kiều ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi biết đây là do tôi tặng mà.”

Nghiêm Luật hít sâu một hơi, “Bởi vì là cậu tặng, nên đối với tôi nó đặc biệt quý giá, đây là món quà duy nhất cậu tặng tôi suốt bảy năm qua.”

Lâm Ý Kiều hiểu câu nói này trong đầu một chút, gật đầu nói: “Được, sau này tôi sẽ thường xuyên tặng quà cho cậu.”

Nghiêm Luật nắm đấm tay ấn ấn vào giữa lông mày, “Cậu chỉ nghe thấy vế sau thôi à? Còn câu ‘đặc biệt quý giá’ kia đâu?”

“Quà tôi tặng đương nhiên là quý giá rồi,” Lâm Ý Kiều mở lại máy tính, “Trên thế giới này chỉ có hai người từng nhận quà của tôi thôi, một trong số đó chính là cậu.”

Nghiêm Luật bị lối suy nghĩ hoàn toàn lạc đề của cậu làm cho hết cách: “Còn người kia là ai?”

Lâm Ý Kiều nhìn màn hình máy tính nói: “Là Lâm Dịch Diệu.”

Sau khi Nghiêm Luật rời khỏi phòng cậu, cậu mở chiếc hộp nhỏ đựng mặt dây chuyền robot ra, cẩn thận đổ những mảnh vỡ bên trong ra ngoài.

Dùng thước kẹp đo đạc kích thước, mở Taobao, cho tất cả công cụ và linh kiện cần thiết vào giỏ hàng, rồi thanh toán gộp.

Thu dọn xong robot, Lâm Ý Kiều lại mở ứng dụng Xiaohongshu, gõ vào thanh tìm kiếm: “Tặng quà gì cho người đang theo đuổi”.

Cậu nhanh chóng lướt qua các thông tin, vừa lướt vừa chép những thứ cậu cho là phù hợp để tặng Nghiêm Luật vào cuốn sổ tay dạy yêu đương.

Lướt một hồi, thuật toán bắt đầu đẩy cho cậu những thứ khác. Ví dụ như “Làm thế nào để nhanh chóng thúc đẩy mối quan hệ với crush”, “Hạ gục nam thần trong mười ngày”, “Bảy mẹo nhỏ khiến anh ấy không thể rời xa bạn”.

Lâm Ý Kiều dừng lại ở trang “Bảy mẹo nhỏ”, nghiêm túc học tập rất lâu, chép đầy cả hai trang giấy.

Học xong, cậu gửi tin nhắn cho Lâm Hoàn: [Lâm Hoàn, xin chào, về tài liệu video tôi đã đề cập với anh lần trước, xin hãy gửi cho tôi trong vòng một ngày làm việc.]

Lâm Hoàn trả lời cậu rất nhanh: [Muốn loại nào?]

Lâm Ý Kiều: [Loại khiến cậu ấy không thể rời xa tôi.]

Lâm Hoàn: [Đã hiểu.]

Sáng hôm sau, khi Nghiêm Luật đang thảo luận về ngân sách với Giám đốc tài chính trong văn phòng, anh nhận được một cuộc điện thoại lạ, nói rằng có hoa của anh, bảo anh ra quầy lễ tân nhận.

Nghiêm Luật bảo đối phương gọi nhầm số rồi cúp máy, ngay sau đó đối phương lại gọi lại.

“Người nhận là Nghiêm Luật tiên sinh của CereNet, số điện thoại cũng chính là số này.” Người giao hàng nói, “Làm ơn nhanh ra lấy giúp tôi, tôi còn đơn tiếp theo nữa.”

Nói xong, đối phương liền cúp máy.

Nghiêm Luật nắm điện thoại, mày nhíu chặt.

Mấy tháng nay anh còn chẳng đi ra ngoài ăn cơm mấy lần, tự nhiên không thể quen biết bạn mới, làm sao có thể có người tặng hoa cho mình? Người quen thì càng không thể.

Anh nói với Giám đốc tài chính: “Xin lỗi, cho tôi xin phép một lát.”

Đi đến quầy lễ tân, cô bé tiếp tân đang cố gắng nén cười, nhưng mắt cứ không ngừng liếc sang bên cạnh.

Một bó hoa hồng khổng lồ cao nửa người che khuất hoàn toàn thân trên của người giao hàng, ước chừng là 99 đóa hồng nhung cao cấp, mỗi bông đều nở rộ rực rỡ. Sự phô trương của bó hoa tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với phong cách công nghệ tối giản và lạnh lùng của toàn bộ CereNet, nổi bật như một điểm sáng màu đỏ đột ngột xuất hiện giữa một mảng màu đen.

Nghiêm Luật lạnh mặt đón lấy, khoảnh khắc này thậm chí còn tưởng là trò đùa dai của đám Quý Tầm.

Giữa bó hoa có cắm một tấm thiệp nhỏ màu trắng, Nghiêm Luật rút ra, thấy trên đó viết một câu trông có vẻ lạnh lùng:

[Mặc dù tôi không hiểu tại sao con người lại tặng cơ quan sinh sản của thực vật để bày tỏ tâm ý của mình, nhưng nghiên cứu của tôi cho thấy hành động này có xác suất lớn sẽ khiến cậu cảm thấy vui vẻ. Mà tôi thì mong cậu vui vẻ.]

Không có chữ ký, nhưng Nghiêm Luật đã biết là ai rồi.

Trong quá trình từ lễ tân quay lại văn phòng, Nghiêm Luật đã nhận đủ mọi ánh nhìn chiêm ngưỡng suốt cả dọc đường, toàn bộ tầng mười ba đều dừng công việc trên tay, quay đầu nhìn anh.

Tiếng gõ bàn phím, tiếng nhấp chuột, tiếng thảo luận nhỏ… tất cả những tiếng ồn trắng thuộc về công việc, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, đều bị thay thế bởi một sự tĩnh lặng kỳ quái.

Nghiêm Luật không chút biểu cảm, bước chân vững chãi, cố gắng dùng khí trường mạnh mẽ của mình để chống lại tất cả, nhưng anh có thể cảm nhận được gò má mình đang nóng bừng, điều này vô cùng hiếm thấy trong hơn 25 cuộc đời anh.

Sắp về đến văn phòng thì anh gặp Vương Hạo. Lúc đầu Vương Hạo còn chưa nhận ra người đang ôm bó hoa là ai, đến khi nhìn rõ người tới là Nghiêm Luật, biểu cảm trên mặt ông ta lộ rõ vẻ vặn vẹo.

Nghiêm Luật để lộ đôi mắt sau bó hoa, bình tĩnh gật đầu với ông ta một cái, rồi ôm hoa lướt qua người ông ta.

Giám đốc tài chính vẫn đang đợi trong văn phòng, thấy anh ôm một bó hoa khổng lồ như vậy vào thì vội vàng chạy lại giúp đỡ, “Nghiêm tổng, đây là do bạn gái ngài tặng?”

Nghiêm Luật không đưa hoa cho đối phương mà đi thẳng đến bên cửa sổ sát đất, định đặt hoa lên chiếc bàn thấp màu nâu sẫm, nhưng bó hoa quá lớn không đặt vừa, anh đành đặt nó lên chiếc ghế bành bên cạnh.

“Không phải,” anh trả lời ngắn gọn câu hỏi của Giám đốc tài chính, rồi quay lại ngồi sau bàn làm việc, “Vừa nãy nói đến đâu rồi? Tiếp tục đi.”

Mặc dù giọng điệu không có gì thay đổi, nhưng Giám đốc tài chính phát hiện lông mày anh không còn nhíu nữa, biểu cảm cũng dịu đi, ngay cả khóe môi cũng mang theo nụ cười rõ rệt.

Không lâu sau, Lâm Ý Kiều nhận được một tin nhắn Nghiêm Luật gửi cho mình qua phần mềm liên lạc nội bộ: [Giờ nghỉ trưa qua văn phòng tôi một lát, tôi có việc tìm cậu.]

Lâm Ý Kiều – Nhóm Kỹ thuật cơ khí: [Được.]

Bó hoa hồng khổng lồ đã bị mọi người chiêm ngưỡng, ngưỡng mộ suốt cả buổi sáng. Cho đến khi Lâm Ý Kiều nhìn thấy nó vào buổi trưa, những giọt nước trên cánh hoa đã bay hơi, nhưng màu sắc vẫn tươi tắn như cũ.

Nghiêm Luật ngồi trên chiếc ghế bành trước cửa sổ sát đất, nói với Lâm Ý Kiều vừa bước vào cửa: “Khóa cửa lại, qua đây.”

Lâm Ý Kiều làm theo, đi tới thì thấy chiếc ghế bành còn lại trước cửa sổ đã bị bó hoa chiếm chỗ, cậu không có chỗ ngồi, đành phải đứng.

“Qua đây ngồi cùng tôi.” Nghiêm Luật đưa tay về phía cậu.

Lâm Ý Kiều cảm thấy chiếc ghế đó trông không giống như có thể ngồi được hai người, nhưng cậu vẫn bước tới.

Nghiêm Luật nắm lấy cổ tay cậu, khẽ dùng lực kéo một cái, Lâm Ý Kiều liền thuận theo lực của anh mà ngã về phía trước. Cánh tay kia của anh rất tự nhiên vòng qua eo Lâm Ý Kiều, khẽ kéo một cái, Lâm Ý Kiều liền không tự chủ được mà ngồi nghiêng trên đùi anh.

Trong lúc Lâm Ý Kiều còn đang ngẩn ngơ vì tư thế vượt quá ranh giới đột ngột này, Nghiêm Luật liền tựa cằm vào hõm vai cậu, nói bên tai cậu: “Dạy thêm một tiết học tạm thời, thầy giáo yêu đương của cậu hiện tại muốn nhận xét về món quà của cậu.”

Lâm Ý Kiều lập tức phớt lờ những k*ch th*ch sinh lý do tư thế quá đỗi thân mật mang lại, chuyển sang quan tâm đến nội dung nhận xét, cậu quay đầu nhìn Nghiêm Luật: “Thế nào? Cậu có vui không?”

“Vui,” Nghiêm Luật nhìn vào mắt cậu, ôm cậu chặt hơn một chút, “Vô cùng, vô cùng vui.” Nghiêm Luật cố ý dùng giọng điệu phóng đại nói, “Tôi chưa bao giờ được tặng một bó hoa hồng lớn thế này giữa ban ngày ban mặt như vậy, cả công ty đều biết có người đang theo đuổi tôi, tôi rất bất ngờ.”

Ý cười trên mặt Lâm Ý Kiều hiện rõ, có chút đắc ý nói: “Để cậu vui, tối qua tôi đã nghiên cứu rất lâu đấy.”

Nghiêm Luật không nhịn được muốn hôn cậu: “Tại sao lại muốn làm tôi vui?”

“Bởi vì,” trên mặt Lâm Ý Kiều từ từ ửng hồng, khiến nụ cười của cậu trông vô cùng ngọt ngào, cậu nói: “Nếu dữ liệu vui vẻ của cậu đều liên quan đến tôi, xác suất cậu rời bỏ tôi sẽ giảm đi một chút.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...