Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 59



Sáng hôm sau, Lâm Ý Kiều bị nóng mà tỉnh. Khoảnh khắc đầu tiên ý thức quay về, cậu nhận ra vài trạng thái vật lý then chốt: thứ nhất, cậu không mặc quần áo; thứ hai, cậu đang bị người ta ôm từ phía sau, nguồn nhiệt đến từ một cơ thể khác cũng không mặc quần áo; thứ ba, chân hai người quấn quýt, cậu có thể nhận ra rõ ràng tín hiệu sinh lý không thể ngó lơ của buổi sớm mai.

Những ký ức mất kiểm soát và nóng bỏng đêm qua từ từ quay lại, cậu không dám nhúc nhích, đến hơi thở cũng cố ý nhẹ đi. Trong lúc đang suy nghĩ làm sao để lẻn xuống giường, người phía sau cử động, đặt cái đầu nặng trịch lên đầu cậu, hỏi: “Tỉnh rồi à?”

Lâm Ý Kiều đành phải “Ừm” một tiếng, rồi lại bị Nghiêm Luật ôm vai xoay người lại, mặt đối mặt với Nghiêm Luật. Ánh mắt cậu ngay lập tức tập trung vào đôi môi Nghiêm Luật, đôi môi này đêm qua đã làm gì… cảm giác đó vẫn vô cùng rõ ràng.

Lâm Ý Kiều đỏ mặt vùng ra khỏi lòng Nghiêm Luật, kiếm cớ: “Phải dậy thôi, không đi làm muộn mất.”

Cậu ngồi dậy, chăn trượt xuống khỏi bờ vai trần, để lộ nửa thân trên in hằn những vết đỏ lấm tấm. Theo động tác của cậu, cơ thể Nghiêm Luật cũng mất đi sự che chắn, một chân dài còn móc trên chân cậu. Cậu muốn tìm quần áo mặc, nhưng sau đó mới sực nhớ đây là phòng Nghiêm Luật, còn quần áo của mình đều ở phòng phụ.

Cậu nằm trở lại, kéo cao chăn, chỉ để lộ đôi mắt, sai bảo Nghiêm Luật: “Em không muốn khỏa thân đi ra ngoài, anh đi lấy quần áo giúp em đi.”

Đuôi lông mày Nghiêm Luật giãn ra, anh cười, dùng khuỷu tay chống đầu nằm nghiêng, thấp giọng nói: “Anh cũng đang khỏa thân mà.”

Lâm Ý Kiều mở to mắt, dường như đang nghiêm túc tính toán phương án giải quyết. Nghiêm Luật thừa dịp CPU của cậu đang bận rộn mà xích lại gần, dùng chóp mũi cọ vào chóp mũi cậu: “Hay là thế này đi, Kiều Bảo Bối. Em hôn anh một cái, anh sẽ đi lấy giúp em.”

Tầm mắt Lâm Ý Kiều lại rơi trên môi anh, mặt bừng một cái lại nóng ran, nhỏ giọng từ chối: “Không muốn…”

Nghiêm Luật lập tức lộ ra vẻ mặt vô cùng đáng thương.

“Anh…” Lâm Ý Kiều giải thích lý do không muốn hôn, “Đêm qua có phải anh đã… nuốt cái đó của em rồi không…” Mặt cậu đỏ bừng, “Vậy em hôn anh, chẳng phải thành chính em nuốt cái của mình… em không muốn.”

Nghiêm Luật nhịn cười không nổi: “Anh đánh răng rồi.”

“Đánh lúc nào?”

“Lúc sáng sớm em còn chưa tỉnh.”

Lâm Ý Kiều lưỡng lự vài giây, dường như đang phán đoán độ xác thực trong lời nói của đối phương. Cuối cùng cậu vẫn nhổm dậy khỏi chăn, xích lại gần, vụng về hôn lên môi Nghiêm Luật, còn thè đầu lưỡi l**m một cái, quả nhiên có vị bạc hà của kem đánh răng.

Nghiêm Luật chậm rãi ép cậu vào tấm đệm mềm mại, làm sâu thêm nụ hôn này. Lâm Ý Kiều giơ tay ôm lấy Nghiêm Luật, mặc kệ anh một lần nữa chiếm lĩnh cảm quan của mình. Ánh ban mai xuyên qua khe hở rèm cửa, hắt lên giường một dải sáng ấm áp.

Lâm Ý Kiều mở mắt, khẽ th* d*c nhìn người phía trên, trình bày một sự thật mà cơ thể cậu cảm nhận được: “Nghiêm Luật, tín hiệu sinh lý k*ch th*ch của anh mạnh quá.”

Nghiêm Luật “ừm” một tiếng, “Bình thường thôi, buổi sáng mà.”

Đêm qua chỉ có mình Lâm Ý Kiều đơn phương hưởng thụ, sau đó cậu mệt quá ngủ thiếp đi, ngay cả việc Nghiêm Luật giúp cậu vệ sinh cậu cũng không biết. Việc không bỏ ra tương đương khiến cậu có chút áy náy, cậu nói: “Đêm qua em đều không giúp anh.”

“Không sao,” Nghiêm Luật lại hôn lên trán cậu, “Em cảm thấy ổn chứ?”

“Cảm thấy… rất tốt,” tay cậu đưa xuống dưới, “Bây giờ em giúp anh nhé.”

Nghiêm Luật không từ chối, hơi thở có chút dồn dập, khàn giọng cười nói: “Chẳng phải em nói… đi làm sắp muộn rồi à?”

“Chuông báo thức của em chưa reo,” Lâm Ý Kiều chớp mắt đầy trẻ con, “Mười phút chắc là đủ rồi.”

“Mười phút?” ý cười của Nghiêm Luật rất đậm, “Vậy sao? Em thử xem…”

Anh thả lỏng cơ thể để Lâm Ý Kiều giúp mình, cúi đầu hôn Lâm Ý Kiều, nhẹ nhàng nông sâu như đang trêu đùa. Chẳng mấy chốc, nụ hôn trở nên quá sâu, khiến Lâm Ý Kiều phân tâm, công việc trên tay mãi vẫn không nắm được yếu lĩnh. Cậu quay mặt đi muốn tập trung hơn, Nghiêm Luật liền vùi đầu vào hõm cổ cậu. Cậu nghe thấy hơi thở đối phương ngày càng nặng nề, cảm nhận được cơ bụng cứng như đá của anh, nhưng thủy chung không biết làm sao để đột phá, hoàn toàn không thuận lợi như khi Nghiêm Luật dùng tay giúp cậu.

Mười phút trôi qua, mục tiêu nhiệm vụ vẫn chưa có dấu hiệu đạt được.

“… Em làm không tốt.” Lâm Ý Kiều dừng lại, lộ ra chút nản lòng, “Anh tự làm đi.”

Nghiêm Luật cầm bàn tay đó lên, nắm chặt, đặt bên môi hôn một cái: “Tay này của bảo bối là để sửa robot, không biết làm chuyện này là bình thường.”

Lâm Ý Kiều biện minh: “Cái này không giống, bản thân em đương nhiên biết làm rồi, em đã giúp người khác bao giờ đâu.”

“Không biết cũng không sao,” Nghiêm Luật an ủi, “Sau này đều giao cho anh.”

“Em biết mà!” Lâm Ý Kiều không chịu nổi việc Nghiêm Luật hiểu sai về mình, vội vàng nói: “Lúc em tự làm, em làm tốt lắm!”

Nghiêm Luật mím môi nhịn cười, một lúc sau mới lại mở lời: “Lợi hại thế cơ à? Xem ra những năm qua em thường xuyên tự làm rồi?”

“Cũng không thường xuyên,” Lâm Ý Kiều sực nhận ra mà thấy xấu hổ, “Hai năm đầu… vì uống thuốc nên không có nhu cầu đó, sau này đỡ dần mới bắt đầu.”

Không một lời báo trước, chuyện cũ mà Nghiêm Luật không dám hỏi tới cứ thế được hé mở một góc. Anh im lặng một lúc, chậm rãi nín thở, dùng tông giọng cố gắng bình tĩnh nhất hỏi: “Là… uống thuốc gì vậy?”

Lâm Ý Kiều tựa vào lồng ngực an toàn ấm áp của anh, thoải mái như thể đang tán gẫu chuyện của người khác: “Chủ yếu là Escitalopram… lúc nghiêm trọng sẽ uống thêm Alprazolam.”

Hai loại thuốc này là thuốc chống trầm cảm và chống lo âu, Nghiêm Luật cảm thấy trái tim mình như đang bị ép chặt, không thể thở nổi, anh nhắm mắt hôn lên tóc Lâm Ý Kiều, khẽ nói: “Sau này sẽ không uống thuốc nữa, mãi mãi không cần nữa.”

Lâm Ý Kiều vô tri vô giác tiếp tục trò chuyện: “Còn anh? Anh có tự làm không?”

“Có làm.” Môi Nghiêm Luật áp vào thái dương Lâm Ý Kiều, giọng thấp như đang thú nhận bí mật: “Mỗi một lần, người anh nghĩ đến đều là em.”

Lâm Ý Kiều cười đầy bí ẩn, “Có đôi khi em nghĩ đến anh, có đôi khi nghĩ đến một người khác.”

Tim Nghiêm Luật lại lỡ mất một nhịp, mở mắt nhìn nụ cười bí ẩn mà ngây thơ trên mặt Lâm Ý Kiều, cảm thấy mình như xuất hiện ảo giác. Anh mất vài giây mới tìm lại được giọng nói của mình, “Người khác, là ai?”

Lâm Ý Kiều không nhận ra sự thay đổi trong tông giọng của Nghiêm Luật, “Là Larry.”

Nghiêm Luật nhanh chóng rà soát lại trong não bộ tất cả những người quen biết, thậm chí bao gồm tất cả các nhà vật lý, thiên văn học, nhà văn, triết gia mà mình biết, đều không tìm thấy cái tên này, anh gần như hoảng loạn hỏi: “Larry là ai?”

Lâm Ý Kiều rúc vào lòng Nghiêm Luật, đùi co lên áp g*** h** ch*n Nghiêm Luật, “ơ” một tiếng, bực bội nói: “Mềm mất rồi.”

“Đừng quan tâm cái đó nữa!” Giọng Nghiêm Luật nghe có vẻ rất gấp, âm lượng hơi lớn: “Ai là Larry?!”

Lâm Ý Kiều ngẩng đầu nhìn anh, vô tội nói: “Larry đó, anh xem Lưỡi dao của Maugham chưa?”

Hơi thở nãy giờ Nghiêm Luật vẫn nín nhịn lúc này mới rốt cuộc buông lỏng, “Ồ… em nói cuốn sách đó. Anh xem rồi, em thích Larry?”

“Cũng không hẳn là thích, em chưa đọc hết cuốn sách đó,” Lâm Ý Kiều lại một lần nữa áp mặt vào ngực Nghiêm Luật, “Đến đoạn Larry rời khỏi chỗ Isabel là em không đọc tiếp nữa.”

Nghiêm Luật “ừm” một tiếng, xích lại gần hôn môi cậu.

“Isabel… muốn thông qua việc mang thai để giữ Larry ở lại, nhưng sau đó cô ấy đã từ bỏ kế hoạch này, em cảm thấy rất đáng tiếc…” Lâm Ý Kiều giơ tay ôm lấy eo Nghiêm Luật, dáng vẻ vô cùng quyến luyến, “Năm 18 tuổi em đã từng nghĩ, nếu em có thể mang thai thì tốt biết mấy, em sẽ dùng cách này để giữ anh lại. Cho nên… thỉnh thoảng em sẽ nghĩ đến Larry vào lúc đó.”

Nghiêm Luật hoàn toàn sững sờ.

Lời tỏ tình ngây thơ này của Lâm Ý Kiều như một nhát dao rỉ sét, đâm xuyên qua trái tim Nghiêm Luật. Anh vùi mặt vào hõm cổ Lâm Ý Kiều, từ từ thu hẹp vòng tay, ôm thật chặt, thật chặt Lâm Ý Kiều vào lòng.

Lâm Ý Kiều bị mặt dây chuyền robot nhỏ cấn đau, cậu muốn vùng vẫy nhưng lại nhận ra Nghiêm Luật dường như đang run rẩy, kèm theo tiếng thở không rõ ràng, một vùng ẩm ướt ấm nóng dần dán lên da thịt cổ vai cậu.

… Là nước mắt sao? Lâm Ý Kiều không biết tại sao Nghiêm Luật đột nhiên lại như vậy, “Anh sao thế?”

Nghiêm Luật không nói gì, chỉ ôm cậu chặt hơn, sự ẩm ướt bên cổ ngày càng rõ rệt hơn, thậm chí cậu còn nghe thấy tiếng nức nở kìm nén của Nghiêm Luật.

“Anh…” Lâm Ý Kiều nắm lấy cánh tay anh, “Nghiêm Luật?”

Nghiêm Luật hít một hơi thật sâu, xoay mặt áp vào cổ cậu, dùng giọng nói không ngăn nổi tiếng nghẹn ngào: “Lâm Ý Kiều, xin lỗi.”

“Xin lỗi… chuyện gì?”

“Đều là do anh hại, xin lỗi em.”

Lâm Ý Kiều cứng người một lúc, “Em lại nói sai gì rồi sao? Có phải em không nên nói cái này không?”

Giọng Nghiêm Luật rất nặng: “Không.” Rồi dụi vào hõm vai cậu, “Cảm ơn em đã nói cho anh biết.”

Chú robot nhỏ ở giữa hai cơ thể đã được sưởi ấm, cảm xúc rõ rệt, rõ ràng như một trái tim khác. Lâm Ý Kiều không biết phải làm sao, không dám nhúc nhích để mặc Nghiêm Luật ôm, mở to mắt cố gắng hiểu tình hình hiện tại.

Nghiêm Luật chậm rãi mở lời: “Thực ra mấy năm xa nhau, không ngày nào anh không lo lắng cho em.” Lâm Ý Kiều khẽ thở chậm lại, im lặng lắng nghe.

“Anh gọi điện thoại cho em, là số khóa. Lúc anh về nước đến nhà tìm em, mọi người đã chuyển đi rồi. Những phương thức khác… cũng đều không liên lạc được với em.”

“Mẹ và em gái của em… cảnh cáo anh, nói em đang tiếp nhận điều trị, nói anh đừng làm phiền em. Lúc đó anh tưởng điều duy nhất anh có thể làm cho em là không làm phiền em điều trị…”

“Anh biết em bị bệnh, nhưng chưa từng làm được gì cho em… xin lỗi.”

“Em có nhận được tin nhắn của anh,” Im lặng hồi lâu, Lâm Ý Kiều bỗng nhiên lên tiếng, “Sau này anh không liên lạc được với em là vì em đã kéo anh vào danh sách đen. Lúc đó em rất giận, không muốn coi anh là bạn nữa.”

Nghiêm Luật im lặng rất lâu, làm ướt tóc và gối của Lâm Ý Kiều.

“Em nói đúng,” Nghiêm Luật nói, “Em mãi mãi đừng tha thứ cho Nghiêm Luật lúc đó, bởi vì anh cũng sẽ không tha thứ cho hắn.”

Lâm Ý Kiều nói: “Được.”

Cơn giận của bảy năm trước là thật, nỗi đau trong giai đoạn điều trị là thật, niềm tin bị đánh mất không được tha thứ cũng sẽ mãi mãi ở đó. Nhưng Lâm Ý Kiều cảm thấy, sự “an toàn” mà Nghiêm Luật hiện tại dành cho cậu cũng là thật. Cậu quay đầu nhìn người vừa bị mình vô tình làm cho khóc: “Lúc anh không ở nhà, em đã học được cách dùng máy pha cafe của anh rồi, để em đi pha cafe cho anh nhé.”

Nói xong, cậu chuẩn bị ngồi dậy thì bị Nghiêm Luật trở mình ép xuống dưới: “… Đừng đi.”

Lâm Ý Kiều đờ người một lát, giơ tay ôm lấy Nghiêm Luật, học theo cách Nghiêm Luật dỗ dành mình, từng chút một, vỗ nhẹ vào lưng Nghiêm Luật một cách máy móc.

Sáng sớm quấn quýt quá lâu, khi Lâm Ý Kiều chuẩn bị ra khỏi nhà đi làm đã muộn hơn bình thường một tiếng đồng hồ. Cậu ngồi trên ghế thay giày, cúi đầu nhìn Nghiêm Luật chậm chạp giúp mình thắt dây giày thành hình nơ bướm. Thắt xong, Nghiêm Luật không lập tức đứng dậy, Lâm Ý Kiều không nhìn rõ biểu cảm của anh, chỉ cảm thấy bàn tay anh nắm cổ chân mình hơi nóng.

Lâm Ý Kiều muốn rút chân về nhưng không thành công.

“Đừng đến công ty nữa,” Nghiêm Luật ngẩng đầu nhìn cậu, mắt đã hết đỏ, “Ở nhà với anh, được không em?”

Lâm Ý Kiều cầm lấy balo: “Anh cần ở nhà để điều tiết lệch múi giờ, em đâu có cần.”

Vẻ mặt Nghiêm Luật lập tức trở nên vô cùng đáng thương, Lâm Ý Kiều buông balo, ôm lấy đầu Nghiêm Luật, vỗ nhẹ an ủi, kiên nhẫn giải thích lý do mình bắt buộc phải đi làm: “Xin nghỉ cần nộp đơn trước nửa ngày, em không thể vắng mặt khi chưa kích hoạt quy trình xin nghỉ có hiệu lực, đây là quy định của công ty.”

Nghiêm Luật nói: “Anh gọi điện thoại cho bộ phận hành chính ngay bây giờ, sửa đổi quy định này.”

Lâm Ý Kiều nhắc nhở: “Sửa đổi quy định công ty là việc trọng đại, cần trưng cầu ý kiến trước và có quyết sách tập thể, anh gọi một cuộc điện thoại là không sửa được đâu.”

Nghiêm Luật: “…”

Nghiêm Luật buông cổ chân cậu ra, dùng hai tay nhào nặn má cậu kéo sang hai bên, nặn đến mức khuôn mặt cậu hơi biến dạng, ngoài ra chẳng còn cách nào khác: “Bé robot.”

Lâm Ý Kiều không phản kháng, im lặng ngồi để anh nhào nhào nặn nặn.

“Đi đi,” Nghiêm Luật hôn lên cái má bị mình nặn đỏ ửng, “Tan làm sớm chút, về sớm chút nhé.”

Lâm Ý Kiều gật đầu, cũng hôn lên mặt Nghiêm Luật một cái.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...