Nói là ở nhà điều tiết lệch múi giờ, nhưng Nghiêm Luật không hề nghỉ ngơi, anh đã hẹn Ethan họp video vào 11 giờ đêm giờ Boston.
Soi gương kiểm tra mất mấy phút, xác nhận trên mặt không có dấu nước mắt hay vết tích nào không nên để người ngoài nhìn thấy. Laptop đặt trên bàn ăn, ngồi trước bàn đợi kết nối video, vài chục giây sau khuôn mặt Ethan xuất hiện trên màn hình.
“Chào buổi sáng,” Ethan lười biếng dựa vào lưng ghế, miệng ngậm một điếu thuốc, nói năng không rõ chữ: “Cố tình chọn lúc tôi chuẩn bị đi ngủ để họp, là muốn tận dụng ưu thế lệch múi giờ để đánh bại tôi trong đàm phán à?”
“Tôi tưởng thời gian này đối với anh, cuộc sống về đêm mới vừa bắt đầu chứ.” hôm nay Nghiêm Luật không có tâm trạng chơi trò đấu khẩu với Ethan, đi thẳng vào chủ đề: “Cân nhắc hơn một tháng rồi, quyết định chưa? Kết quả là gì?”
“Dữ liệu rất kinh ngạc, tôi thừa nhận.” Ethan nhướn mày, làn khói trắng phả ra làm mờ khuôn mặt anh ta, “Nghiên cứu của cậu và Lý Duy Ân thú vị hơn trước nhiều.”
“Còn thứ thú vị hơn cơ.” Nghiêm Luật chia sẻ màn hình, một bản PPT súc tích hiện lên. Nội dung PPT là một bản đồ công nghệ vĩ đại, cùng với quy hoạch hoàn chỉnh xoay quanh việc tích hợp phần cứng và hệ sinh thái nhà phát triển.
“Tôi giao cho anh vị trí kiến trúc sư trưởng, cùng quyền tự chủ hoàn toàn đối với toàn bộ bộ phận hệ thống BCI. Anh có thể tự lập đội ngũ của mình, có ngân sách độc lập, và hệ thống kiến trúc lấy thuật toán của anh làm cốt lõi này có thể đặt theo tên của anh.”
“Đặt theo tên của tôi?” Ethan cười khẩy một tiếng, “Thôi đi, tôi chê cái tên đó quá đen đủi.”
Nhưng nhìn vào bản sơ đồ kiến trúc và phạm vi ủy quyền trên màn hình, vẻ cợt nhả trên mặt anh ta dần dần thu lại.
“Nghe có vẻ rất hấp dẫn đấy.” Ethan ngả người ra sau ghế, kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, uể oải hỏi: “Vậy cái giá phải trả là gì? Tôi đắt lắm đấy.”
“Phương án lương thưởng và quyền chọn anh có thể bàn bạc với nhân sự, tôi đảm bảo sẽ là tiêu chuẩn cao nhất trong ngành.” Giọng Nghiêm Luật trầm ổn và chắc chắn, “Thứ CereNet có thể cho anh là sân khấu mà bất kỳ công ty nào trong ngành cũng không cho nổi, điểm này, anh rõ ràng hơn tôi.”
Ethan rít thêm một hơi thuốc, thong thả nói: “Sân khấu có tốt đến mấy thì diễn viên cũng phải lên được đài mới được. Tôi có tiền án, muốn lấy được visa làm việc dài hạn ở Trung Quốc e là hơi khó.”
Lúc này màn hình điện thoại Nghiêm Luật đặt trên bàn sáng lên, rung ra tiếng “vù”. Anh hạ mắt xuống, là tin nhắn Lâm Ý Kiều gửi tới.
Lâm Ý Kiều: [Hình ảnh]
Lâm Ý Kiều: [Hành lang bên ngoài phòng thí nghiệm, ánh nắng chiếu vào rất đẹp, làm em nhớ tới anh.]
Ánh mắt sắc bén của Nghiêm Luật vô thức mềm đi vài phần, tay cầm điện thoại, nhanh chóng trả lời: [Anh cũng rất nhớ em.]
Trả lời xong tin nhắn, đặt điện thoại lên bàn, anh ngẩng đầu nhìn Ethan, ánh mắt khôi phục vẻ lạnh lùng: “Cái này anh không cần lo, chuyện visa tôi sẽ xử lý.”
Đôi mắt phượng của Ethan nheo lại, “Tiểu sư đệ của tôi đang yêu đương à?”
Nghiêm Luật nhìn anh, không phủ nhận.
Ethan nhếch môi nở nụ cười chế giễu: “Cẩn thận cái người khiến cậu lộ ra vẻ mặt ngu ngốc này, đâm sau lưng cậu một nhát đấy nhé.”
Nghiêm Luật không thèm để ý đến anh: “Tôi sẽ báo nhân sự liên lạc với anh vào ngày mai.”
“Thứ Tư tuần sau là cuộc họp hội đồng quản trị của các cậu đúng không?”
“Đúng.”
“Được thôi,” Ethan vươn tay gõ gõ tàn thuốc vào gạt tàn thủy tinh trên bàn, “Tôi sẽ mang theo thứ cậu muốn, xuất hiện đúng giờ trong cuộc họp trực tuyến.”
“Đúng rồi, trong hợp đồng ghi Trần Dục Ngân,” Ethan bổ sung một câu, “Tên tiếng Trung của tôi.”
**
Mấy tổ trưởng đều bị Vương Hạo gọi đi họp rồi, bộ phận R&D vô cùng yên tĩnh. Lâm Ý Kiều hoàn thành sớm công việc hôm nay, nhìn giờ ở góc dưới bên phải máy tính, còn một tiếng nữa mới đến giờ tan làm. Cậu nhìn điện thoại, màn hình vẫn dừng lại ở cuộc đối thoại ban trưa với Nghiêm Luật.
Rất kỳ lạ, câu “Anh cũng rất nhớ em” đó cũng có thể gây ra phản ứng tương tự như k*ch th*ch sinh lý. Lâm Ý Kiều cảm thấy hiện tại mình ngày càng dễ bị đánh thức. Ví dụ như chuyện xảy ra tối qua và sáng nay, lúc cậu làm việc cứ vô thức đánh thức cậu rất nhiều lần. Hơn nữa so với việc tiếp xúc thể xác trực tiếp, giọng nói, mùi hương và nước mắt của Nghiêm Luật dường như dễ làm cậu hưng phấn hơn.
Có chuyện nên làm rồi, Lâm Ý Kiều nghĩ.
Cậu mở trình duyệt, trong một cửa sổ ẩn danh mới, nhập vào ba từ khóa mà cậu đã xác định sau một hồi tra cứu tài liệu nghiêm túc: “chất bôi trơn cơ thể”, “bao cao su”, “đánh giá”.
Biểu cảm của Lâm Ý Kiều không khác gì lúc cậu đọc luận văn học thuật — tập trung, nghiêm túc, tỉ mỉ, mang theo ánh mắt xem xét.
Cậu giống như đối chiếu dữ liệu thí nghiệm, đối chiếu các thông số cốt lõi của các thương hiệu và mẫu mã khác nhau. Sau gần ba mươi phút lọc thông tin cường độ cao và phân tích đối chiếu, cuối cùng cậu đã thiết lập được một mô hình mua sắm sơ bộ.
Mở ứng dụng mua sắm, thêm hai loại chất bôi trơn có điểm đánh giá tổng hợp cao nhất và ba loại bao cao su có đặc điểm khác nhau (lần lượt là siêu mỏng, ôm sát, bôi trơn lâu dài) vào giỏ hàng. Chụp màn hình, nhấn vào khung chat WeChat với Nghiêm Luật, gửi tấm ảnh đó qua.
Lâm Ý Kiều: [Hình ảnh]
Lâm Ý Kiều: [Dựa trên thông tin đánh giá công khai, cân nhắc tổng hợp về độ an toàn của chất liệu, mức độ thoải mái của người dùng và nguy cơ dị ứng, em đã sơ bộ sàng lọc ra năm loại hàng hóa sau. Mời anh xem xét.]
Nghiêm Luật nhanh chóng trả lời: [Mua hết đi, chúng ta thử từng cái một.]
Lâm Ý Kiều cau mày. Ý của cậu là để Nghiêm Luật chọn ra một hai phương án từ năm lựa chọn rồi đặt hàng, mà đáp án Nghiêm Luật đưa ra là “chọn tất cả”, điều này hoàn toàn chệch khỏi mục tiêu ra quyết định của cậu.
Tuy nhiên, mấy chữ “thử từng cái một” khiến trong đầu cậu hiện lên vài hình ảnh mơ hồ, rời rạc nhưng lại khiến tim đập nhanh. Thử từng cái một… có nghĩa là… rất nhiều rất nhiều lần. Nhận thức này khiến máu toàn thân tức thì dồn hết lên đầu, gò má và tai nóng lên, đỏ bừng không thể kiểm soát. Trong văn phòng rõ ràng đang bật điều hòa trung tâm hằng nhiệt, nhưng cậu lại cảm thấy vừa khô vừa nóng.
Tư duy lý tính lại mất kết nối, không còn cách nào tiến hành bất kỳ phân tích hay sàng lọc nào nữa, cậu mở phần mềm mua sắm, vi phạm nguyên tắc mà trực tiếp nhấn nút “thanh toán”.
Một lát sau, cậu nhìn thanh tiến độ “Shipper đang đến cửa hàng” trên trang đặt hàng, gửi tin nhắn cho Nghiêm Luật: [Hàng sẽ được giao sau 40 phút nữa, để tên và số điện thoại của anh.]
Nghiêm Luật trả lời: [Em cũng sắp tan làm rồi, chất bôi trơn và bao cao su em mua sẽ về nhà cùng em.]
Lời Nghiêm Luật nói linh nghiệm như một lời sấm truyền, lúc Lâm Ý Kiều về đến nhà thì shipper vừa khéo đang nhấn chuông cửa. Bước chân Lâm Ý Kiều khựng lại, lén lút đứng sau lưng shipper thò đầu ra, không dám tiến tới.
Cửa mở ra từ bên trong, Nghiêm Luật mặc đồ ở nhà xuất hiện ở cửa, liếc mắt một cái liền thấy cậu ngay, nhưng lại vô cùng tâm lý không chào hỏi.
Shipper: “Xin chào, hàng ngài đặt mua.”
“Cảm ơn.”
Nghiêm Luật nhận lấy, ánh mắt không dừng lại trên túi giấy hay shipper lấy một giây, mà nhìn thẳng vào một người đang co rụt phía sau. Không nói gì, chỉ nhìn với vẻ nửa cười nửa không.
Đợi đến khi shipper lướt qua Lâm Ý Kiều đi về phía thang máy, Lâm Ý Kiều mới nắm lấy dây đeo balo, chậm chạp nhích về phía cửa nhà. Nghiêm Luật kiên nhẫn đợi cậu bước vào cửa, nhận lấy balo của cậu, đặt túi giấy đồ mua ngoài và balo cùng nhau lên tủ ở cửa nhà, sau đó dùng giọng điệu vô cùng hối lỗi nói: “Anh định ăn tối xong sẽ cùng em ra ngoài mua đấy, Kiều Bảo Bối đợi không kịp nên tự mua luôn rồi, là do anh thiếu sót.”
Lâm Ý Kiều đang cúi người thay giày, nghe thấy vậy động tác khựng lại, đột ngột đứng thẳng người, mở to mắt nói: “Không phải em đợi không kịp! Anh đang bóp méo sự thật nghiêm trọng!”
Nghiêm Luật sửng sốt, không ngờ Lâm Ý Kiều lại phản ứng mạnh như vậy vì một câu đùa của mình.
Lâm Ý Kiều nói rất nhanh: “Nguyên nhân trực tiếp em mua những thứ này là vì tối qua chính miệng anh nói anh ‘chưa mua gì cả’, em chỉ đang bù đắp lỗ hổng quy trình của anh mà thôi! Sáng nay em đã dành một tiếng nghiên cứu nên mua gì, buổi chiều lại dành ba mươi phút điều tra thị trường! Em đâu có đợi không kịp chứ!”
Cậu càng nói càng giận, Nghiêm Luật không chỉ phớt lờ nỗ lực to lớn của cậu trong việc giải quyết vấn đề, mà còn bôi nhọ nói là cậu đợi không kịp, thật là tội lớn không thể tha.
“Anh nói như vậy thật quá đáng! Tối nay anh ngủ một mình đi!”
Lâm Ý Kiều nói ra câu này xong hoàn toàn quên mất hai người vốn dĩ là ai ngủ phòng nấy.
Nhưng nói xong lập tức phản ứng lại được.
Cậu vừa… nói cái gì?
Phạt Nghiêm Luật ngủ một mình?
Nhưng bọn họ… vốn dĩ là ngủ riêng cơ mà.
Vậy câu nói này của cậu chẳng phải là… mặc định trạng thái bình thường của hai người nên là ngủ chung sao?
Logic ngôn ngữ xuất hiện một bug khổng lồ, Lâm Ý Kiều ngẩn người tại chỗ, hơi chột dạ liếc nhìn Nghiêm Luật một cái, hy vọng Nghiêm Luật không nhận diện được lỗi này.
Nghiêm Luật vươn tay kéo cậu vào lòng: “Là anh không tốt, là anh đợi không kịp rồi, vậy mà anh lại đổ lên đầu em.”
Gò má Lâm Ý Kiều dán lên sợi dây bạc treo mặt dây chuyền robot nhỏ, lành lạnh: nói “Anh đáng ghét quá.”
Nghiêm Luật nói: “Anh đáng ghét quá.”
Lâm Ý Kiều đợi một lát, thấy Nghiêm Luật dường như thực sự không phát hiện ra lỗ hổng trong lời nói của mình mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Như để phản bác lại câu “đợi không kịp rồi” của Nghiêm Luật, hành động cả buổi tối của Lâm Ý Kiều đều rất chậm chạp.
Ăn cơm xong cậu thong thả rửa bát, thong thả cho sứa ăn, thong thả đi tắm, mọi việc đều tốn thời gian gấp đôi bình thường. Đợi cậu mặc bộ đồ ngủ sứa bước ra khỏi phòng tắm, Nghiêm Luật thấy cậu mắt nhìn thẳng đi thẳng về phòng phụ, “rầm” một cái đóng cửa lại.
Hai mươi phút sau, Nghiêm Luật tắm xong thay đồ ngủ, đi ra tủ cửa nhà lấy túi giấy đồ mua ngoài vốn luôn bị cố ý lờ đi đó, gõ cửa phòng Lâm Ý Kiều.
“Làm gì?” Trong phòng truyền đến tiếng Lâm Ý Kiều, có chút nghèn nghẹn.
“Ngủ chưa?”
“Chưa.”
“Vậy anh vào được không?”
Lâm Ý Kiều tăng âm lượng: “Anh ngủ một mình đi!”
“Anh biết, anh ngủ một mình, không làm phiền em, đợi em muốn ngủ rồi anh sẽ đi.”
Giọng Lâm Ý Kiều dịu xuống: “Vậy anh vào làm gì?”
“Làm nghiên cứu,” giọng Nghiêm Luật nghe vô cùng nghiêm túc, “Mấy thứ này em mua, anh cũng là lần đầu tiếp xúc, anh muốn cùng em nghiên cứu một chút, không có ý gì khác đâu.”
