Ngày thứ năm sau buổi họp báo ra mắt mô hình mới chính là kỳ Quốc khánh.
Sau hai tháng chiến đấu gian khổ liên tục, toàn thể nhân viên CereNet cuối cùng cũng có được một kỳ nghỉ trọn vẹn, chỉ còn đội ngũ PR cấp cao do Nghiêm Luật chiêu mộ với mức lương khủng là vẫn túc trực 24/7 để giám sát chặt chẽ dư luận trên mạng.
Màn cầu hôn hoành tráng được livestream toàn cầu đó đã gây ra cơn địa chấn cực lớn cho giới công nghệ, thị trường vốn và cả các phương tiện truyền thông xã hội toàn cầu.
Vốn dĩ tiêu điểm của giới kinh doanh nên tập trung vào mô hình mới, nhưng không thể tránh khỏi việc bị những tin đồn tình cảm cá nhân của CEO nhấn chìm hoàn toàn.
Công khai, đồng tính, cầu hôn, những từ khóa này đi kèm với cái tên Nghiêm Luật, ngôi sao mới nổi đầy triển vọng của giới khoa học kỹ thuật, lập tức tạo nên một làn sóng thảo luận như sóng thần trên khắp các nền tảng truyền thông.
Mọi đồn đoán về tương lai công ty và đời tư của người sáng lập mọc lên như nấm, những tiếng nói ủng hộ và phản đối tranh cãi không ngớt trên mạng. Càng có vô số ánh mắt soi mói cố gắng xuyên qua màn hình để đào bới mọi thông tin riêng tư của “người cầu hôn”.
Ngay sau niềm hạnh phúc to lớn lúc “được cầu hôn” vào ngày họp báo, Nghiêm Luật lập tức nhận ra tình hình sẽ mất kiểm soát. Vì vậy, anh nhanh chóng đưa Lâm Ý Kiều về hậu trường, nhờ Lâm Hoan và Chúc Trì Chu đưa Lâm Ý Kiều rời khỏi hiện trường dưới sự bảo vệ của nhân viên an ninh.
Ngay sau đó, anh khởi động đội ngũ PR, công bố thông tin chính thức để cưỡng ép kéo sự chú ý trở lại vào đột phá công nghệ, còn sự việc cầu hôn chỉ lướt qua bằng câu: “Cảm ơn sự quan tâm và những lời chúc phúc”.
Bộ phận kỹ thuật đã dùng những biện pháp đặc biệt để làm sạch quy mô lớn các bình luận xúc phạm và thông tin cá nhân nhắm vào Lâm Ý Kiều trên mạng.
Sau đó, Nghiêm Luật đích thân liên lạc khẩn cấp với vài nhà đầu tư và hội đồng quản trị quan trọng nhất để ổn định lòng quân. Chuỗi hành động quyết liệt này đã trấn áp được dư luận trong phạm vi kiểm soát chỉ trong vài ngày. Nhưng để bình lặng hoàn toàn, rõ ràng vẫn cần một thời gian dài hơn nữa.
Sáng sớm có một trận mưa lớn, bầu trời ngoài cửa sổ xám xịt, không khí se lạnh. Lâm Ý Kiều mặc bộ đồ ngủ họa tiết sứa, ngồi quỳ trên tấm thảm len ấm áp ở phòng khách, tỉ mỉ gấp quần áo thay thành những khối vuông hoàn hảo, đặt vào trong một chiếc vali nhỏ đang mở.
Bởi vì cậu đã hứa với mẹ sẽ về nhà ở hai ngày.
Nghiêm Luật từ phòng ngủ đi ra, cũng cầm quần áo của mình đặt vào.
Lâm Ý Kiều: “?”
“Anh làm gì thế?” Lâm Ý Kiều lấy quần áo của anh ra, “Quần áo của anh gấp không đúng rồi.”
“Anh xem, đường biên còn không khớp nhau, đặt vào thế này sẽ làm hỏng nếp quần áo của em mất. Hơn nữa đây là vali của em, anh muốn về cùng em thì cũng nên tự thu xếp hành lý, không thể đặt trực tiếp ở đây được.” Lâm Ý Kiều vừa càu nhàu vừa giúp Nghiêm Luật gấp lại quần áo, nhưng cậu không khăng khăng bắt Nghiêm Luật phải mang vali riêng, mà đặt trực tiếp quần áo của anh ngay cạnh quần áo của mình.
Nghiêm Luật đi chân trần trên thảm, ngồi xếp bằng cạnh cậu: “Đào Đào, anh muốn mua ít quà cho mẹ và em gái, em xem mua gì thì tốt?”
“Tại sao phải tặng quà cho họ? Hôm nay không phải sinh nhật họ, Quốc khánh cũng không phải ngày lễ gì cần tặng quà cả.” Động tác trên tay Lâm Ý Kiều dừng lại, không đồng tình nói: “Em không thích hành vi tặng quà mà không có điều kiện kích hoạt rõ ràng, nuôi thành thói quen tặng quà tùy tiện này là không tốt đâu.”
Nghiêm Luật đưa tay nắm lấy tay cậu, kiên nhẫn giải thích: “Trong quy tắc xã giao ngầm định của chúng ta, khi mối quan hệ của em và bạn đời bước sang một giai đoạn mới, lần đầu tiên chính thức đến thăm nhà đối phương, thường phải mang theo quà để bày tỏ sự tôn trọng và thành ý. Vì vậy, ở đây có một điều kiện kích hoạt rõ ràng.”
Lâm Ý Kiều cau mày: “Tại sao? Hai người đâu phải gặp nhau lần đầu, anh và mẹ em, cả Lâm Dịch Diệu nữa, sớm đã gặp nhau nhiều lần rồi mà.”
“Nhưng mối quan hệ của chúng ta đã bước sang giai đoạn mới rồi đúng không?” Nghiêm Luật nắm lấy tay cậu trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng bóp như đang nghịch đồ chơi, “Chuyện này giống như sau khi hệ thống tiến hành cập nhật quan trọng, người dùng cần đồng ý với thỏa thuận dịch vụ mới vậy.”
“Ồ…” Lâm Ý Kiều như bừng tỉnh gật gật đầu, “Trong thỏa thuận cũ, chúng ta là bạn bè và bạn học, bây giờ chúng ta là bạn đời, vì vậy phải nâng cấp các điều khoản với họ.”
“Hoàn toàn chính xác,” Nghiêm Luật vòng tay ôm cậu từ phía sau, cằm tựa lên hõm vai cậu, khẽ nói: “Đây là bản vá đầu tiên cần phát hành cho những người dùng quan trọng nhất sau khi chúng ta cập nhật phiên bản quan hệ.”
“Được,” Lâm Ý Kiều chấp nhận, “Vậy bây giờ chúng ta đi trung tâm thương mại thôi.” Cậu nói xong định đứng dậy.
“Đợi đã,” Nghiêm Luật kéo cậu lại, “Hôm nay là ngày đầu kỳ nghỉ, trung tâm thương mại rất đông và ồn ào, chúng ta không đi góp vui, cứ chọn trên mạng đi.”
“Không được,” Lâm Ý Kiều nói, “Em đã hứa với mẹ 11 giờ rưỡi có mặt ở nhà ăn cơm trưa rồi, mua trên mạng không kiểm soát được thời gian giao hàng, về nhà muộn mẹ lại giận cho xem.”
Nghiêm Luật nhắc nhở cậu: “Không phải em ghét nhất những nơi đông đúc ồn ào à? Tiếng ồn và mật độ người ở trung tâm thương mại ngày lễ sẽ khiến em rất khó chịu đấy.”
Lâm Ý Kiều suy nghĩ một chút, hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định nói: “Chúng ta mua xong rồi đi ngay, trong thời gian ngắn em vẫn có thể kiên trì được.”
Nghiêm Luật nhìn khuôn mặt cố chấp mà ngây ngô của cậu, cảm thấy đầy tự hào nghĩ rằng, mình đúng là đã bảo vệ cậu quá tốt rồi. Đào Đào căn bản không biết đoạn video ngắn ngủi vài phút trong buổi họp báo đã gây nên sóng gió kinh hoàng thế nào trên mạng. Cũng không biết tên của cậu và đoạn tỏ tình đó đang treo trên hot search của vô số nền tảng xã hội, bị hàng trăm triệu người xem, phân tích và phán xét. Đào Đào càng không biết có bao nhiêu ống kính đang chờ đợi để bắt trọn bóng dáng cậu, bao nhiêu ánh mắt soi mói muốn lôi cậu ra khỏi lồng bảo vệ để trưng bày dưới ánh đèn sân khấu.
“Anh nghĩ thế này,” Nghiêm Luật cầm chiếc máy tính bảng trên sofa lên, bật màn hình nói: “Bách hóa Mai Hoàn có dịch vụ quản gia trực tuyến, chúng ta chọn sẵn trên máy tính bảng, bảo họ đóng gói. Lúc lái xe qua đó, cứ để nhân viên mang thẳng xuống hầm giữ xe, tiện đường lấy luôn.”
Phương án thay thế này rất tốt, Lâm Ý Kiều gật đầu đồng ý. Cậu xích lại gần Nghiêm Luật, ánh mắt rơi vào màn hình: “Mẹ thích những thứ thực tế, Lâm Dịch Diệu dạo này đang nghiên cứu cách phối đồ, chúng ta có thể xem mỹ phẩm dưỡng da trước…”
Nghiêm Luật thuận thế ôm vai cậu, để cậu tựa vào lòng mình thoải mái hơn, cùng nhau chọn đồ trên trang web của trung tâm thương mại. Hai người đầu kề đầu, giống như hai chú mèo nương tựa vào nhau, trong không gian an toàn không người quấy rầy, tận hưởng sự ấm áp và tĩnh lặng thuộc về riêng họ.
11 giờ đúng, xe của Nghiêm Luật dừng ở hầm gửi xe khu chung cư nhà Lâm Ý Kiều. Anh lấy hai chiếc túi lớn từ cốp xe xách trên tay, tự nhiên nắm lấy tay Lâm Ý Kiều: “Đi thôi, chúng ta lên nhà.”
Trong thang máy có hai người lạ, Nghiêm Luật hơi nghiêng người, chắn Lâm Ý Kiều vào góc, ngăn cách ánh mắt dò xét của người lạ. Hôm nay Nghiêm Luật mặc một chiếc sơ mi vải lanh pha cotton màu be, ống tay xắn lên đến khuỷu tay, phối với một chiếc quần kaki màu xanh xám cắt may vừa vặn, trông anh thong dong và thư thái, nhưng Lâm Ý Kiều cảm nhận rõ ràng rằng trong lúc thang máy đi lên, anh đã nắm tay cậu rất chặt.
Rất nhanh đã đến nhà, Lâm Ý Kiều dùng vân tay mở khóa, vừa mở cửa đã thấy Lâm Dịch Diệu đứng ở trước cửa đón họ.
“Về rồi đấy à,” Cô cười rạng rỡ, “Vào mau đi, mẹ đang bận trong bếp ấy.”
Lâm Ý Kiều bước vào nhà trước, không cảm xúc hỏi: “Anh bảo em mua dép đi trong nhà cho Nghiêm Luật, em mua chưa?”
Lâm Dịch Diệu hất cằm chỉ xuống đất: “Đôi mới kia là của anh ấy đấy.”
Nghiêm Luật đưa túi quà màu cam ấm áp cho cô: “Một chút tấm lòng, chúc em Quốc khánh vui vẻ.”
Lâm Dịch Diệu liếc nhìn thấy dòng chữ trên túi, Louis Vuitton, có chút không dám nhận: “Nghiêm tổng, anh dùng cái này để thử thách lòng trung thành của cán bộ đấy à?”
“Nào dám thử thách cán bộ,” Nghiêm Luật đặt quai túi vải màu xanh thẫm vào tay Lâm Dịch Diệu, cười chân thành: “Đây là quà gặp mặt cho em gái ruột của anh.”
“Ôi chu choa,” Lâm Dịch Diệu nói đùa, “Quà gặp mặt này của anh tiêu chuẩn hơi bị cao quá đấy.”
Nghiêm Luật thay giày xong, đưa chiếc túi còn lại cho cô: “Cái này là cho mẹ.”
Đây là một bộ quà tặng của La Mer, Lâm Dịch Diệu nhận lấy, hạ thấp giọng như mật vụ nói với Nghiêm Luật: “Mẹ đang ở trong bếp một mình, muốn tâm sự gì thì tranh thủ ngay đi.”
Nghiêm Luật gật đầu: “Xin tổ chức cứ yên tâm.”
Lâm Ý Kiều nhìn em gái rồi lại nhìn Nghiêm Luật, cau mày: “Tâm sự gì cơ? Tổ chức yên tâm cái gì? Nghiêm Luật, anh định vào Đảng à?”
Nghiêm Luật hôn lên trán cậu một cái: “Không có, em đi cất hành lý trước đi, anh vào bếp xem mẹ có cần giúp gì không.”
Trong bếp, máy hút mùi kêu o o, từ nồi hầm trên bếp tỏa ra mùi thơm đậm đà. Từ Tử Huệ quay lưng về phía cửa, đang đứng trước bàn bếp sơ chế nguyên liệu. Bà nghe thấy tiếng mở cửa, không quay đầu lại mà nói một câu: “Diệu Diệu, lấy giúp mẹ cái đĩa qua đây.”
“Dì Từ, là cháu.” Giọng Nghiêm Luật ôn hòa, “Đĩa ở đâu? Để cháu lấy giúp dì.”
Động tác thái rau của Từ Tử Huệ khựng lại, bà chậm rãi quay đầu nhìn Nghiêm Luật một cái, trên mặt không có biểu cảm gì, cầm con dao thái rau thản nhiên nói một câu: “Ừm, đến rồi à.”
Nghiêm Luật đi đến bên bồn rửa tay, khiêm tốn nói: “Cháu đến muộn, đáng lẽ phải đến sớm hơn để giúp dì.”
Từ Tử Huệ không đáp lời anh, tiếp tục cúi đầu thái rau. Lúc rửa tay, Nghiêm Luật thấy trên giá ráo nước phía trên bồn rửa có một hàng đĩa sứ trắng, anh lấy một cái hỏi: “Dì, đĩa này được không?”
“Ừ,” Từ Tử Huệ lạnh lùng đáp, “Đặt đó đi.”
Nghiêm Luật nhẹ nhàng đặt đĩa cạnh thớt, lại nhìn rau củ chưa sơ chế trong bồn, tự nhiên xắn cao tay áo, mở nước rửa rau.
Hai người đều không nói gì.
Giống như đang thi xem ai bình tĩnh hơn, tiếng nước chảy, tiếng máy hút mùi, tiếng thái rau khiến căn bếp vốn không rộng rãi này càng thêm im lặng.
Chính Nghiêm Luật là người mở lời trước: “Dì từ, hồi đó cháu làm không tốt, đã khiến dì và Đào Đào thất vọng.”
“Thất vọng?” Từ Tử Huệ không ngẩng đầu, nhịp thái rau vẫn ổn định, nhưng lời nói ra lại rất nặng nề: “Đào Đào năm đó đã phải trải qua những gì cậu có biết không? Cậu nghĩ chỉ là thất vọng thôi à?”
Nghiêm Luật rủ mắt xuống, yết hầu chuyển động một chút, nói một cách khó nhọc: “Cháu biết. Dì, cháu xin lỗi.”
Những tổn thương trong quá khứ là sự thật đã rồi, mọi lời biện minh đều trở nên nhợt nhạt vô lực, ngoài lời xin lỗi anh không biết nói gì hơn.
Tiếng thái rau dừng lại, Từ Tử Huệ ngẩng đầu nhìn anh, nhìn hồi lâu, cuối cùng nói: “Buổi họp báo tôi đều xem cả rồi, đám trẻ các người toàn làm việc bốc đồng, không cân nhắc hậu quả.”
“Hậu quả cháu đã cân nhắc, và cũng đang xử lý rồi.” Nghiêm Luật nói, “Cháu biết dì lo lắng điều gì, lỗi lầm năm đó, cháu sẽ không phạm phải lần thứ hai. Hiện tại cháu có đủ năng lực để bảo vệ cậu ấy, dù là sóng gió bên ngoài hay những khó khăn cậu ấy có thể tự gặp phải…”
“Năng lực?” Từ Tử Huệ khẽ nhướng mày, “Nghiêm Luật, tình cảm không phải là chuyện làm ăn, không phải cứ có năng lực, có tài nguyên là có thể kiểm soát được tất cả. Tâm tư của Đào Đào, cậu tưởng là cậu hiểu, nhưng có thật sự là hiểu không? Cái bộ logic đó của nó, đôi khi ngay cả tôi cũng không nắm bắt được. Cậu có thể đảm bảo, sẽ mãi mãi chiều chuộng nó, mãi mãi không chán ghét, mãi mãi đặt nó lên vị trí ưu tiên hàng đầu không?”
“Cháu sẽ mãi mãi đặt cậu ấy lên vị trí ưu tiên hàng đầu.” Nghiêm Luật trả lời không chút do dự, “Chiều chuộng không phải là vấn đề, logic của cậu ấy chính là logic của cháu. Còn về chuyện chán ghét…” Anh tự giễu cười một tiếng, giọng thấp xuống, “Dì, cháu đã chờ đợi cậu ấy bảy năm, khó khăn lắm mới tìm lại được cậu ấy, sao có thể chán ghét được?”
Từ Tử Huệ nhìn anh, trong lòng thở dài đầy bất lực.
Bà quá hiểu con trai mình, thế giới của Lâm Ý Kiều đơn giản mà mong manh, một khi đã xác định thì chính là tất cả. Mà chàng trai trước mắt này, dường như cũng coi Lâm Ý Kiều là tất cả của mình như vậy.
“Nhưng tôi nói trước,” Từ Tử Huệ cầm lại dao thái rau, “Đào Đào chọn cậu là vì nó tin tưởng cậu, nhưng nếu cậu phản bội lòng tin đó…”
Bà không nói hết câu, nhưng ý cảnh cáo trong ánh mắt đã quá rõ ràng.
“Sẽ không đâu dì.” Nghiêm Luật đứng thẳng lưng, khẽ cúi người nói, “Xin dì hãy tin cháu, và cũng hãy tin Đào Đào.”
Từ Tử Huệ im lặng vài giây, cúi đầu tiếp tục thái rau, giọng điệu khôi phục lại sự bình thản trước đó: “Tôi cho cậu thời gian thử thách một năm, nếu tôi phát hiện cậu bắt nạt hay làm tổn thương nó, sau này cậu đừng hòng gặp lại nó nữa.”
“Vâng,” Nghiêm Luật trịnh trọng nói, “Cảm ơn dì.”
Từ Tử Huệ nhàn nhạt: “Ừ, ra ngoài đi, đừng ở đây vướng chân vướng tay nữa.”
Nghiêm Luật như được đại xá, quay người bước ra khỏi bếp, thở phào một hơi dài.
Lâm Dịch Diệu và Lâm Ý Kiều đang ngồi trên sofa phòng khách nói chuyện.
Lâm Ý Kiều: “Nghiêm Luật đang nói chuyện về anh với mẹ à? Em đi nghe lén thử xem.”
Lâm Dịch Diệu nói: “Không phải, là Nghiêm Luật muốn vào Đảng, nhờ mẹ làm người giới thiệu, không được nghe lén.”
Lâm Ý Kiều không tin: “Đó là chuyện rất nghiêm túc, sao có thể bàn trong bếp được? Hơn nữa công ty bọn anh không có tổ chức cơ sở, em đang lừa anh.”
Lâm Dịch Diệu hì hì cười hai tiếng: “Lâm Ý Kiều, anh ở bên cạnh Nghiêm Luật xong thông minh ra rồi đấy nhỉ.”
Lâm Ý Kiều đắc ý hếch cằm: “Tất nhiên rồi, Nghiêm Luật giỏi lắm đấy.”
“Anh cũng rất giỏi,” Lâm Dịch Diệu xích lại gần một chút nói, “Anh trai, anh lại trở nên vui vẻ như ngày xưa rồi, em thấy mừng cho anh.”
Lâm Ý Kiều im lặng một lát, gật đầu: “Anh cũng rất vui.”
Lúc này Nghiêm Luật đi tới, đặt tay lên vai Lâm Ý Kiều: “Nghe em nói vậy, anh còn vui hơn.”
“Ôi trời ơi!” Lâm Dịch Diệu đưa tay bịt tai, “Đừng có show ân ái trước mặt chó độc thân có được không? Mạng của chó độc thân cũng là mạng mà!”
Nghiêm Luật cười: “Công ty anh có nhiều thanh niên ưu tú lắm, có ai lọt vào mắt xanh của em không?”
“Thôi thôi thôi,” Lâm Dịch Diệu vội vàng từ chối, “Em không có thời gian yêu đương đâu.”
“Đúng rồi,” Lâm Dịch Diệu liếc nhìn vào bếp, “Mẹ đồng ý cho anh gia nhập tổ chức chưa?”
Nghiêm Luật cười dịu dàng hơn: “Đồng ý rồi, sắp bước vào giai đoạn dự bị.”
Lâm Ý Kiều: “?”
Lâm Ý Kiều chấn kinh: “Hai người nói thật đấy à??”
