Ngày thứ tư của kỳ nghỉ, Lâm Ý Kiều và Nghiêm Luật về nhà từ sớm để thay nước cho bể sứa.
Sau khi cho đám sứa Márquez ăn no, thời gian mới vừa qua mười giờ. Theo kế hoạch, hôm nay Nghiêm Luật sẽ đưa Lâm Ý Kiều về nhà cha mẹ mình.
Lâm Ý Kiều đứng trước tủ quần áo nhìn những bộ đồ thường ngày kiểu dáng đơn điệu của mình, hỏi Nghiêm Luật: “Đến nhà anh, em phải thay bộ khác, mặc bộ nào thì tốt hơn?”
“Mặc gì cũng được,” Nghiêm Luật khẽ ôm eo cậu từ phía sau, cằm tựa l*n đ*nh đầu cậu, “Em mặc gì cũng đẹp hết.”
Lâm Ý Kiều khăng khăng: “Đây là lần đầu tiên em đi gặp cha mẹ anh sau khi mối quan hệ của chúng ta bước sang giai đoạn mới, cần phải mặc đồ đúng quy chuẩn.”
“Được, nghe em hết,” Nghiêm Luật buông cậu ra, đưa tay lấy từ tủ quần áo một chiếc sơ mi vải Oxford màu xanh nhạt và một chiếc quần kaki màu trắng kem, “Bộ này đi, rất hợp với bộ anh mặc hôm nay.”
Lâm Ý Kiều nhìn chiếc áo ngắn tay màu trắng kem và quần màu nâu cà phê trên người Nghiêm Luật, phân tích: “Màu xanh nhạt là tông màu lạnh, màu nâu cà phê là tông màu ấm, màu trắng kem đóng vai trò là màu trung tính có thể tạo ra sự chuyển tiếp và cân bằng, hơn nữa độ bão hòa của cả ba màu đều khá thấp, có thể tạo ấn tượng dịu dàng thân thiện. Nghiêm Luật, anh chọn khéo lắm.”
Thực ra là lấy đại thôi, Nghiêm Luật tỏ vẻ thâm sâu “ừm” một tiếng: “Dạo này em đang nghiên cứu cách phối đồ à? Sao đột nhiên lại hứng thú với lý thuyết màu sắc thế?”
“Không phải nghiên cứu phối đồ,” Lâm Ý Kiều nghiêm túc đính chính: “Em nhớ mẹ anh thích vẽ tranh, nên em đã tìm hiểu trước một chút, nắm được một số nguyên lý phối màu cơ bản. Nhỡ đâu dì muốn nói về chủ đề này với em, em mới biết phải nói gì, tránh xảy ra tình huống khó xử khi không thể giao tiếp hiệu quả.”
Nghiêm Luật cười rộ lên: “Yên tâm đi, mẹ anh chắc sẽ không bàn lý thuyết hội họa với em đâu.” Khựng lại một chút, anh ghé sát tai Lâm Ý Kiều, “Xác suất cao là… mẹ sẽ chỉ kéo em lại để dò hỏi chuyện của hai đứa mình thôi.”
Lâm Ý Kiều lo lắng: “Dì sẽ hỏi chuyện gì của chúng ta?”
“Đủ thứ chuyện trên đời, em không muốn trả lời thì cứ mặc kệ mẹ là được,” Nghiêm Luật lấy móc áo treo lại vào tủ, đưa quần áo cho Lâm Ý Kiều, “Cần anh giúp em thay không?”
Lâm Ý Kiều nhận lấy quần áo, không cảm xúc từ chối: “Không cần, lần nào anh giúp em thay đồ, cuối cùng cũng đều phải đi tắm lại lần nữa hết.”
Trên đường đến nhà Nghiêm Luật, Lâm Ý Kiều không ngừng đặt câu hỏi.
Nếu mẹ anh hỏi em cái này, em nên trả lời thế nào?
Nếu mẹ anh hỏi em cái kia, em nên trả lời thế nào?
Cậu hận không thể bắt Nghiêm Luật ra cho mình mấy bộ đề thi mô phỏng thực tế để làm hết một lượt trước khi bước vào cửa nhà. Đường đông xe, đi rất chậm, Nghiêm Luật bỏ tay phải ra nắm lấy tay cậu: “Đừng căng thẳng, mẹ anh không phải giám khảo, em cũng không phải đi bảo vệ luận văn.”
Nghiêm Luật nhẹ nhàng bóp ngón tay Lâm Ý Kiều, giọng điệu ôn hòa mang theo ý cười: “Mẹ chỉ là muốn gặp em, nói chuyện với em thôi. Em nghĩ gì cứ nói nấy, mẹ rất thích kiểu nói chuyện thẳng thắn của em, từ hồi cấp ba đã vậy rồi. Vả lại có anh ở bên cạnh mà, anh sẽ giúp em.”
Nghe Nghiêm Luật nói vậy, Lâm Ý Kiều mới thả lỏng hơn một chút.
Nhớ lại hồi cấp ba đến nhà Nghiêm Luật, dì Triệu Mỹ Tuyết rất khác với mẹ mình. Dì ấy luôn mặc quần áo màu sắc tươi sáng, nói chuyện rất to, hay cho cậu ăn rất nhiều đồ ăn vặt mà Từ Tử Huệ không cho phép. Nếu khen món dì ấy nấu ngon, dì ấy sẽ cười rất vui vẻ.
Chiếc xe chạy êm ái vào khu biệt thự, dừng trước căn nhà có khu vườn xinh đẹp. Lâm Ý Kiều quan sát qua cửa sổ xe, báo cáo với Nghiêm Luật: “Nhà anh khác xưa rồi.”
“Ừm,” Nghiêm Luật đỗ xe bên ngoài sân, tháo dây an toàn, “Mẹ anh rảnh rỗi là lại thích bày biện, tường ngoài đã sơn lại hai lần rồi, bố cục trong vườn mỗi năm cũng đổi một chủ đề khác nhau.”
Anh nhìn góc nghiêng của Lâm Ý Kiều vẫn đang quan sát tỉ mỉ, “Nhưng bên trong thì không thay đổi nhiều đâu. Đi thôi, vào xem chút đi.”
Nghiêm Luật xuống xe trước, vòng qua phía ghế phụ mở cửa cho Lâm Ý Kiều. Lúc này Lâm Ý Kiều mới tháo dây an toàn, hít sâu một hơi, chậm chạp bước ra.
Nghiêm Luật lấy hai túi quà lớn từ cốp xe, đưa một cái cho Lâm Ý Kiều: “Lát nữa em đích thân đưa cho mẹ anh, bà ấy chắc chắn sẽ rất vui.”
Túi quà cầm vào hơi nặng, Lâm Ý Kiều hỏi: “Là cái gì thế?”
“Dụng cụ vẽ và màu vẽ.”
Đẩy cánh cửa gỗ ra, vừa bước vào vườn, Triệu Mỹ Tuyết đã tươi cười hớn hở chạy ra đón: “Đào Đào! Dì nghe tiếng xe là biết ngay các con đến rồi!”
Triệu Mỹ Tuyết mặc một chiếc váy liền màu xanh hoàng gia nổi bật, phối với đôi khuyên tai vàng, trang điểm tinh tế, bước đi thoăn thoắt, chỉ vài bước đã tiến tới nắm lấy cổ tay Lâm Ý Kiều.
Cơ thể Lâm Ý Kiều hơi cứng lại, có chút lúng túng trước sự nhiệt tình đột ngột này, nhưng cậu vẫn nỗ lực giữ bình tĩnh, hơi cúi người: “Cháu dì Triệu.”
Đồng thời đưa túi quà trên tay ra: “Đây là dụng cụ vẽ và màu vẽ tặng dì.”
Triệu Mỹ Tuyết cười tít mắt: “Ôi trời! Con vẫn còn nhớ dì thích vẽ cơ à! Đặc biệt chọn quà cho dì sao?”
Lâm Ý Kiều nói: “Dạ không, đây là Nghiêm Luật mua, cháu chỉ xách vào thôi.”
Triệu Mỹ Tuyết cười ha ha: “Con vẫn đáng yêu y như hồi trước.”
Lâm Ý Kiều bổ sung: “Nhưng cháu đúng là có nhớ dì thích vẽ.”
Triệu Mỹ Tuyết cười to hơn, dắt Lâm Ý Kiều đi vào phòng khách, quên bẵng luôn cậu con trai ruột ở phía sau.
Nghiêm Trung Quân ngồi trên sofa, thấy họ vào cũng đứng dậy, ôn tồn nói: “Tiểu Lâm đến rồi à.”
Lâm Ý Kiều đứng im không nhúc nhích, chào hỏi rành rọt từng chữ: “Cháu chú Nghiêm.”
Hồi trung học cậu khá sợ Nghiêm Trung Quân.
Nghiêm Trung Quân rất ít nói, trên mặt cũng không có biểu cảm gì, không thể đoán được ông đang vui hay giận. Cộng thêm việc Nghiêm Luật thỉnh thoảng nhắc đến tính chất đặc biệt trong công việc của cha mình, càng khiến Lâm Ý Kiều cảm thấy trên người dì ấy bao phủ một tầng khí trường uy nghiêm không thể xâm phạm. Nếu bị dì ấy liếc nhìn một cái, dường như những suy nghĩ vụng về trong lòng cậu sẽ lập tức bị nhìn thấu.
May mà Triệu Mỹ Tuyết vô cùng nhiệt tình, chưa đợi Nghiêm Trung Quân trả lời đã kéo Lâm Ý Kiều xuống sofa ngồi. Bà nắm tay Lâm Ý Kiều, phấn khích nói: “Dì có xem livestream hôm đó của các con rồi! Lãng mạn kinh khủng luôn! Nhưng mà con cũng thật thà quá, chuyện cầu hôn thế này sao có thể tự mình làm chứ? Đáng lẽ phải để Nghiêm Luật chuẩn bị nhẫn kim cương mấy carat quỳ xuống cầu hôn con mới đúng! Bắt nó phải bù đắp cho con!”
Lâm Ý Kiều có chút ngơ ngác, liếc nhìn Nghiêm Luật một cái, vẫn không nhịn được hỏi: “Tại sao ạ?”
Triệu Mỹ Tuyết cũng liếc nhìn Nghiêm Luật, nói như một lẽ đương nhiên: “Nghiêm Luật nhà dì thích con bao nhiêu năm nay, khó khăn lắm mới ở bên nhau, tất nhiên phải tặng con một chiếc nhẫn kim cương thật lớn rồi!”
Lâm Ý Kiều khẽ cau mày: “Thành phần chính của kim cương là carbon, không có liên quan gì đến việc Nghiêm Luật thích cháu cả. Nhẫn của cháu là dựa trên dữ liệu ngón tay của Nghiêm Luật để mô hình hóa chính xác, in 3D nguyên khối, có tính khớp duy nhất, điều này mới đại diện cho việc cháu thích cậu ấy nhường nào.”
“Nhưng điều cháu muốn nói không phải là cái này,” Lâm Ý Kiều khựng lại một chút, “Cháu muốn hỏi là, tại sao chuyện cầu hôn cháu lại không được tự mình làm ạ? Có phong tục gì sao?”
Triệu Mỹ Tuyết bị kiểu giải thích “tình yêu” đầy nghiêm túc này làm cho đỏ mặt, bà ôm lấy vai cậu nói: “Đào Đào, Nghiêm Luật nhà dì gặp được con đúng là phúc ba đời! Dì cũng thấy nhẫn của con rất có ý nghĩa!”
“Còn về cầu hôn, theo thói quen của chúng ta, thông thường bên chủ động hơn sẽ cầu hôn. Cũng không có quy định ai bắt buộc phải làm, nhưng mọi người quen rồi mà, cứ cảm thấy nên do…” Triệu Mỹ Tuyết nói thuận miệng, suýt nữa cắn vào lưỡi, vội vàng đổi lời, “Nên do bên chủ động hơn, mạnh mẽ hơn trong mối quan hệ đứng ra cầu hôn. Hôm đó con dũng cảm như vậy, tất nhiên là rất tuyệt! Dì chỉ cảm thấy, việc cực nhọc này đáng lẽ nên để Nghiêm Luật làm mới đúng chứ!”
“Dì hiểu lầm rồi ạ,” Lâm Ý Kiều trưng ra vẻ mặt nghiêm túc đính chính, “Giữa cháu và Nghiêm Luật, cháu mới là người chủ động và mạnh mẽ hơn.”
“Hả?” Triệu Mỹ Tuyết há hốc mồm nhìn Lâm Ý Kiều suốt mười giây đồng hồ, vẻ mặt như sắp nứt ra đến nơi, rồi lại nhìn sang Nghiêm Luật: “Thật đấy à??”
Nghiêm Luật nhịn cười không trả lời.
Triệu Mỹ Tuyết coi như anh đã mặc định, cả người đờ ra như hóa đá, chậm rãi quay đầu nhìn Nghiêm Trung Quân nói: “Xong rồi, xong đời rồi ông xã ơi, em nghịch CP rồi.”
Nghiêm Trung Quân không hiểu, cau mày hỏi: “Nghịch CP nghĩa là gì?”
“Mẹ! Mẹ không có nghịch CP đâu!” Nghiêm Luật vội vàng lên tiếng ngắt lời cuộc đối thoại quái dị của họ, “Mẹ bớt lên mạng lại đi, mẹ xem cái gì thế không biết?”
Sau đó lảng sang chuyện khác: “Đào Đào đói rồi, ăn cơm thôi!”
Ngồi vào bàn ăn, Nghiêm Trung Quân đã dùng điện thoại tra cứu ý nghĩa của từ đó, ông có phần bất lực lắc đầu với Triệu Mỹ Tuyết: “Con trai nói đúng đấy, em nên ít lên mạng lại đi, toàn xem mấy thứ kỳ quái xong không hiểu lại gây cười.”
Triệu Mỹ Tuyết lộ vẻ hơi ấm ức, dùng đũa chung gắp cho Lâm Ý Kiều một miếng cá rán không xương và không dính quá nhiều nước sốt, vừa thanh minh với Nghiêm Trung Quân: “Em học mấy thứ kỳ quái hồi nào? Em đây chẳng phải là… chẳng phải là muốn tìm hiểu thêm về thế giới của tụi nhỏ sao! Thời đại khác rồi, nhiều chuyện không giống như thời mình hồi trước nữa. Nghiêm Luật cũng không chịu nói nhiều với mình, em không tự đi tìm hiểu thì làm sao bắt kịp bước chân của các con?”
Nghiêm Luật nhìn dáng vẻ vừa muốn lại gần vừa sợ bị ghét bỏ của mẹ, có chút mủi lòng, anh đặt đũa xuống, đưa tay nắm lấy bàn tay Triệu Mỹ Tuyết đang đặt trên cạnh bàn, vỗ nhẹ: “Sau này có gì muốn biết thì mẹ cứ hỏi trực tiếp. Con và Đào Đào… không có gì không thể nói với hai người cả.”
Lâm Ý Kiều thong thả ăn xong miếng cá, thành khẩn nói với Triệu Mỹ Tuyết: “Dì, cá này vẫn ngon y như hồi trước dì làm vậy.”
“Cả bàn thức ăn này đều là công sức của người giúp việc, chỉ có món cá rán là dì đích thân làm thôi, dì nhớ là con thích ăn mà.” Triệu Mỹ Tuyết lập tức vui vẻ trở lại, “Hơn nữa con chỉ ăn phần bụng cá không có xương, không thích thịt tẩm quá nhiều nước sốt, đúng không? Dì đều nhớ hết đấy nhé!”
Lâm Ý Kiều gật đầu nói: “Trí nhớ của dì tốt y như Nghiêm Luật vậy.”
“Đúng rồi, Đào Đào,” Triệu Mỹ Tuyết lại nói, “Dì và chú định hôm nào đó sẽ mời mẹ và em gái con ra ngoài ăn bữa cơm, sau này là người một nhà rồi, nên đi lại thăm hỏi nhau nhiều hơn.”
Lâm Ý Kiều đặt đũa xuống, biểu cảm trở nên nghiêm túc, dường như đột nhiên phát hiện ra một cái bug cực lớn, có chút lo lắng hỏi Nghiêm Luật: “Trong ‘điều khoản kết hôn tự định nghĩa’ của chúng ta không có viết phần liên quan đến những người thân khác, phải làm sao bây giờ?”
“Không sao đâu,” Nghiêm Luật xích lại gần cậu, vai chạm vai, nói nhỏ vào tai cậu: “Điều khoản của chúng ta chủ yếu định nghĩa quy tắc tương tác giữa hai người chúng ta, việc tương tác với những người thân khác có thể coi là các mô đun bên ngoài tùy chọn, không bắt buộc thực hiện. Em muốn tải mô đun này cũng được, không muốn cũng không sao, đều không ảnh hưởng đến quan hệ giữa anh và em, được không?”
Lâm Ý Kiều rủ mắt nghe xong, lại lén nhìn Triệu Mỹ Tuyết một cái, thấy dì ấy đang mong chờ nhìn mình, cậu vội vàng rủ mắt xuống lần nữa, nhỏ giọng nói: “Dạ được.”
Nghiêm Luật vỗ về tay cậu: “Ừm, ăn cơm đi.”
Mãi đến lúc ăn xong, Lâm Ý Kiều cũng không nhắc lại chuyện “mô đun bên ngoài” này nữa, Triệu Mỹ Tuyết định hỏi dồn mấy lần đều bị Nghiêm Luật dùng ánh mắt ngăn lại.
Buổi chiều Nghiêm Luật đã hứa sẽ cùng Lâm Ý Kiều về nhà xem hoạt hình, vì vậy sau bữa ăn không lâu hai người chuẩn bị rời đi.
Triệu Mỹ Tuyết và Nghiêm Trung Quân ra tiễn họ, lúc sắp lên xe, Triệu Mỹ Tuyết nhét vào tay Lâm Ý Kiều một bao lì xì rất lớn: “Đào Đào, dì biết con không thích mấy lễ nghi tục lệ này, nhưng dì là người trần mắt thịt, không hiểu cái khác, theo đúng lệ dì biết, đối tượng của con trai lần đầu đến nhà là nhất định phải tặng một bao lì xì lớn, con cầm lấy đừng chê nhé.”
Lâm Ý Kiều rất ngoan ngoãn dùng hai tay nhận lấy: “Cháu cảm ơn dì.”
“Sau này cứ coi đây là nhà mình, thường xuyên về chơi. Con và Nghiêm Luật cứ tốt đẹp, vui vẻ với nhau là quan trọng hơn bất cứ thứ gì hết.”
Lâm Ý Kiều gật đầu, đứng im tại chỗ vài giây, lại nhìn Nghiêm Trung Quân, ông cũng mỉm cười nhìn cậu, không còn nghiêm nghị như bình thường nữa.
Ngay khi Lâm Ý Kiều chuẩn bị quay người lên xe, Nghiêm Trung Quân đột nhiên lên tiếng.
“Tiểu Lâm, đứng từ góc độ lý thuyết hệ thống mà xét, mô hình cốt lõi vận hành ổn định cố nhiên là nền tảng, nhưng một mô đun bên ngoài được thiết kế tốt đôi khi cũng có thể cung cấp sự hỗ trợ dư thừa cần thiết, có lẽ sẽ khiến toàn bộ hệ thống của các con vận hành phong phú và bền bỉ hơn.” Nụ cười ôn hòa của ông có vài phần giống Nghiêm Luật, “Chúng ta là những nút thắt ổn định có hiệu lực lâu dài, sẽ luôn ở đây.”
Lâm Ý Kiều ngẩn ngơ một lát, ngẩng đầu nhìn kỹ người đàn ông vốn khiến cậu cảm thấy kính sợ này, nỗi lo lắng nảy sinh vì “lỗ hổng điều khoản” dần tan biến đi đôi chút, cậu khẽ đáp một tiếng: “Vâng, cháu sẽ dựa trên tải trọng vận hành của cháu và Nghiêm Luật để đánh giá kỹ lưỡng.”
Nghiêm Trung Quân gật đầu, trả lời với vẻ mặt nghiêm túc: “Chờ đợi chỉ thị của cháu.”
Lâm Ý Kiều hơi cúi người, giọng điệu chân thành nói: “Cháu cảm ơn chú.”
“Nghiêm Luật,” sau khi xe chạy ra khỏi khu biệt thự, Lâm Ý Kiều hỏi, “Anh có hy vọng để hai gia đình này cũng gia nhập vào mối quan hệ hôn nhân của chúng ta không?”
Nghiêm Luật nắm vô lăng, chiếc nhẫn trên ngón áp út tay phải tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, anh im lặng rất lâu không trả lời.
Lâm Ý Kiều hơi thắc mắc nhìn anh: “Nghiêm Luật?”
“Thực ra anh biết em không thích những mối quan hệ xã hội tốn sức để duy trì,” sau một hồi im lặng, Nghiêm Luật nói, “Nhưng mà… anh hy vọng như vậy.”
“Lý do anh hy vọng là vì anh muốn gia nhập vào gia đình của em, cũng muốn em gia nhập vào gia đình của anh, anh muốn mối quan hệ của chúng ta càng thêm vững chắc không thể phá vỡ.”
“Đào Đào, anh muốn… ở bên em cả đời.”
